Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 30| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 30] Ok. Tiết mục của các người đã đạt được tỷ lệ lượt xem cao nhất toàn quốc. Chúc mừng nhé. Cảm ơn, cũng có công lao của anh. Muốn ăn cái gì?

    Tôi bảo Lauren đi đặt, tối nay chúc mừng một chút. Quả thực là rất đáng để chúc mừng, nhưng mà việc nhiều quá, mệt quá, lần sau đi. Đạt được tỷ lệ lượt xem cao nhất toàn quốc bây giờ nói mệt quá, cô có chuyện à? Thật ra,

    Cũng không biết là thế nào. Theo lý mà nói, đánh bại tất cả yêu quái trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, đạt được xếp hạng cao nhất toàn quốc. Tôi nên vô cùng vui mừng, vô cùng phấn khởi, tiền thưởng cũng không ít.

    Sau đó cô phát hiện phía trước còn có nhiều yêu quái cần phải đánh hơn. Không phải chứ. Chính là, cả một quý có nhiều kỳ tiết mục như vậy, chúng tôi mới thu có hai kỳ, kỳ chuẩn bị phát sóng tiếp theo cũng không đủ.

    Là bản thân tôi tự tạo áp lực cho mình, có thể có quá nhiều lo lắng rồi. Không phải là chuyện công việc. Được rồi, anh đừng lãng phí thời gian suy nghĩ về tôi nữa. Làm việc của anh đi, tôi đi đây. Sớm muộn cũng có một ngày, anh sẽ tìm thấy

    Người khiến anh cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, cảm nhận được thế nào là yêu. Những tổn thương đó sẽ bị một nét bút xóa sạch hết đi. Những lời này là cô nói với tôi. Quả nhiên không chọn sai người. Rất thích hợp làm truyền hình, bye bye.

    Kim tổng, cà phê của cô. Cảm ơn. Cẩn thận nóng. Không hợp lệ sao? Phim do bản thân cô làm ra, cô không đếm số sao? Chuyện tôi nói với cô không phải chuyện này. Tiểu Tả đâu? Đi vệ sinh rồi. Chắc là thế.

    Mỗi ngày công ty phát cho cô nhiều tiền như vậy, là bảo cô đến làm người sản xuất, không phải bảo cô đến làm tạp vụ. Cô có biết không? Cô có thể đừng có chuyện gì cũng để cho bản thân làm không? Đoạn video trong cuộc họp báo tin tức lần trước

    Có phải là do cô làm không? Lần trước không phải là tình hình đặc biệt của Tiểu Tả sao? Tình hình đặc biệt? Tình hình đặc biệt đúng không? Tôi cho cô xem xem cái gì là tình hình đặc biệt. Cẩn thận xem đi. [KIWI TV] Chắc là vui quá,

    Quên mất chặn không cho tôi xem. [Tiểu Tả, công việc có mệt hơn nữa cũng phải đẹp nhé.] Đau bụng kinh, khó chịu, cái đó…. Tìm một chút vui vẻ cũng có thể thông cảm được. Nịnh bợ thật! Nếu không phải cà phê này rất nóng,

    Tôi thật sự muốn tưới nó lên đầu cô. Vậy… Phim đó không phải chị không hài lòng sao? Bây giờ em lập tức đi thay đổi, tăng thêm một bậc nữa, đã tốt rồi sẽ càng tốt hơn. Cô Tôn, tôi là thật lòng thật dạ với cô.

    Làm người, có lúc quá trượng nghĩa quá ngây thơ, thật sự không nhất định là chuyện tốt. Người ta… Cái đó… Một khi nghĩa khí đã dâng lên cao thì nhẫn nhịn không nổi. Cô đúng là chỉ biết nịnh bợ thôi! Kim tổng sư phụ em là đáng yêu nhất.

    Tâng bốc tôi cũng không có tác dụng gì, mau đi làm việc đi. Lời tôi nói với cô, phải nhớ thật kỹ đấy. Đến lúc chịu thiệt rồi thì không có chỗ cho cô khóc đâu. Em lui xuống đây. Ở đây, ở đây, ở đây. Dì à, dì xem con này.

    Cá chiên bé. Con này không được, không được. Con cá này không tươi. – Dì xem con này. – Con xem mắt của con cá đó có phải xẹp lép rồi không? Vậy dì xem con này thì sao? Cá hoa vàng đó còn tạm được. Con này, cảm ơn.

    Cần phải mua rau xanh ướp mặn, nhưng không được quá mặn. Phải có chút vị ngọt. Con hỏi bà chủ xem thử. Rau xanh ướp mặn. Xin chào, có rau xanh ướp mặn không? Có một chút vị ngọt. Có, là cái này. Được, lấy một cái, cảm ơn.

    Tôi giúp cô cân một chút. Có thời gian rảnh thì đến nhà dì ăn cơm. Đưa theo bạn trai đến cho dì xem thử. Dì phải giúp con kiểm định. Được thôi, cảm ơn dì. Được. Mau, nhân lúc còn nóng ăn đi. Cảm ơn.

    Lần đầu tiên đến nhà em, mua hoa thì tầm thường. Anh chuẩn bị một món quà. Chỉ là đến nhà ăn cơm bình thường, còn mua quà gì chứ. Không mở ra xem thử sao? Đồ gì vậy? Găng tay quyền anh. Thích. Cảm ơn, phù hợp với em quá.

    Thật không ngờ em còn biết nấu ăn đấy. Bình thường em không nấu ăn, chỉ khi có chuyện gì gấp gáp, thì làm một rau một canh. Anh đừng để ý nhé. Sẽ không. Rất ngon, rất ngon. Có thể ăn được món ăn do chính tay em nấu anh vô cùng cảm động.

    Cũng vậy thôi, nào. Cảm động thì anh ăn nhiều một chút, không ăn hết không được đi. Nào. Nếm thử tay nghề nấu ăn của em thế nào. – Cho anh. – Cảm ơn. Thế nào? Vô cùng ngon, vô cùng ngon. Nghĩ xong rồi? Quyết định rồi?

    Vậy con phải suy nghĩ thật cẩn thận làm sao nói chuyện này với Lãng Lãng. Ngàn vạn lần đừng dọa trẻ con. ♫ Người anh yêu nhất. ♫ ♫ Em sống thế nào. ♫ Mau, mau, mau. ♫ Người anh yêu. ♫ ♫ Anh đang nhớ em. ♫

    ♫ Trùng hợp như vậy, em cũng đang nhớ anh. ♫ Cậu ta lạc điệu rồi. Trở ngại, trở ngại, trở ngại. Trượt lên. Việc cũ không cần nhắc lại, có điều hôm nay không sợ. Có liên quan gì. Chỉ cần không yêu đương nữa, sẽ không có đau khổ, không có yêu.

    Yêu một người vất vả quá. Sau này tớ phải nói chuyện với anh ta. Mười lần, tám lần, chín lần, một trăm lần. Tôn Nghệ Hà, cô uống say rồi sao? Cô đang ở đâu? Sao không trả lời tin nhắn của tớ? Tớ đang ở Links đợi các cậu đấy.

    Ai nói ba mươi tuổi không thể than vãn. Tớ ba mươi tuổi tớ phải than vãn, Phải than vãn, phải than vãn. Mau lên. Đợi cậu. [Ông chủ Trần] Alo. Tôn Nghệ Hà. Cô đang ở đâu? Tôi đang ở trong lúc cuộc sống không thuận lợi nhất. Gửi định vị cho tôi.

    Định vị cái gì? Anh là ai? Tôi là Trần Nam. Cô uống say rồi, cô gửi định vị cho tôi. Tìm tôi làm gì? Bây giờ là thời gian riêng tư của tôi, không sửa phim, không đi làm. Muốn sửa phim thì ngày mai làm. Rốt cuộc bây giờ cô đang ở đâu?

    Anh đừng đến tìm tôi, tôi nói với anh, để người khác hiểu lầm sẽ rất khó xử. Bye bye. Alo. Sao không trả lời tin nhắn. Các cậu có đến không? Tớ ở Links đợi các cậu đấy. Các tiểu tiên nữ. Các bảo bối, có đến không?

    Tớ ở Links đợi các cậu đấy. Đợi các cậu. Yêu cậu, muah… Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa. Thả tay ra, làm gì vậy, làm gì vậy? Đi cẩn thận, đi cẩn thận. Tôi không nợ tiền của anh. Thời gian riêng tư của tôi, tôi muốn làm gì thì làm.

    Tôi chỉ là muốn vui vẻ một chút. Vui vẻ là quan trọng nhất, làm gì vậy? Tôn Nghệ Hà, cô uống say rồi. Bây giờ tôi đưa cô về nhà. Không cần, bạn tôi đã đến rồi. Ông chủ Trần. Nghệ Hà. Đến rồi. Trời ạ! Uống nhiều như vậy. Chậm chút.

    Cô ấy đã uống say rồi. Yên tâm, chúng tôi vô cùng có kinh nghiệm đối phó với con sâu rượu. Vậy thì được, cô ấy giao cho các người. Chậm thôi. Cảm ơn anh nửa đêm chạy đến cứu tôi. Bắn tim. Cảm ơn, vất vả rồi. Cảm ơn.

    Tôn Nghệ Hà, cậu buồn nôn quá rồi đấy. Cảm ơn anh nửa đêm chạy đến cứu tôi, bắn tim. Thật buồn nôn. Nói thành thật đi. Sao hai người lại ở bên cạnh nhau? Xin lỗi. Đã nói là phải làm lại cuộc đời, kết quả lại uống say rồi.

    Không sao, muốn uống thì uống thôi. Cùng lắm thì ngày mai lại bắt đầu làm lại cuộc đời. Ngày mai không làm được, thì ngày kia bắt đầu cũng không vấn đề gì. Không có ai giục cậu. Đúng vậy. Vậy thì… Tiếp tục. Chúng ta đi. Cẩn thận chút. Các vị.

    Chân phải nhẹ nhàng. Từ từ. Bây giờ gia tăng tốc độ. Lưng phải thẳng. Thắt chặt bộ phận nòng cốt. Được, đứng lên. Tốt, đạp đi. Gia tăng tốc độ. Nằm sấp chống tay các vị. Một, hai, ba bốn. Tốt, ngồi xuống. Thả lõng giãn cơ.

    Hôm nay mọi người đều nỗ lực rồi. Bài học hôm nay đến đây thôi. Ngày mai gặp lại, cảm ơn mọi người. Cảm ơn cô. Nhậm Nhiễm. Tranh thủ thời gian một tiếng của cô, tôi đưa cô đi đến một nơi.

    Đây đều là Lục Hạo đặc biệt mời người về vẽ tranh sơn dầu cho cô. Các người có ý gì? Cảm thấy tôi dễ bị ức hiếp đúng không? Gần đây Lục Hạo trở nên rất nôn nóng. Số tiền làm ăn càng ngày càng lớn. Anh ấy rơi vào trong hố đen

    Của trò chơi tài chính quá sâu rồi. Thế giới mà anh ấy muốn phải nắm chắc trong bàn tay thì anh ấy mới có cảm giác an toàn. Anh ấy cảm thấy bản thân đã già rồi. Anh ấy đang dùng một cách khác

    Để chứng minh bản thân vẫn còn trẻ, vẫn có thể mạo hiểm. Chỉ có cô mới có thể đưa anh ấy trở về lại con đường phát triển đúng đắn. Anh ấy cần cô. Anh ấy không cần tôi. Các người có thể bắt đầu xây dựng lại sự nghiệp đỉnh cao,

    Tiếp tục mối quan hệ không chính thống của các người. Không chính thống?! Nếu như để tôi nói thì đó là lập dị bất thường. Lục Hạo là người yêu đầu tiên của tôi, cũng là người cuối cùng. Tôi không muốn bị người khác nói

    Xuất thân của tôi là tiểu thư cành vàng lá ngọc của gia đình giàu có, chỉ biết mua quần áo, mua túi, cũng không muốn Lục Hạo xem thường tôi. Mỗi tuần làm việc một trăm giờ, không có cuối tuần. Ngoài trừ việc tắm rửa và ăn cơm,

    Thời gian khác dùng để ngủ cũng không đủ. Tôi làm gì còn có thời gian yêu đương với anh ấy, làm gì có thời gian đi vun đắp tình cảm đó. Lục Hạo đã từng yêu tôi. Nhưng thực ra anh ấy cũng không yêu tôi nhiều đến như vậy.

    Người anh ấy yêu nhất là bản thân anh ấy. Anh ấy là một người đáng thương. Cả đời chưa từng thật sự vui vẻ. Bây giờ anh ấy sắp năm mươi tuổi rồi, không thể không biết bản thân đã già rồi. Nếu như có thể, có thể kết hôn cùng với một người

    Trẻ tuổi giống như cô. Hôn nhân này theo một cách nào đó sẽ kéo dài sinh mệnh của anh ấy. Cô không cảm thấy như vậy quá ích kỷ sao? Lục Hạo đáng thương, nhưng tôi và cô đáng thương hơn. Chúng ta đều là người mà anh ấy hy sinh.

    Tôi luôn tin rằng, tôi là tình yêu lớn nhất của Lục Hạo. Tôi từng ngưỡng mộ, sùng bái anh ấy, thậm chí muốn có được anh ấy. Nhưng anh ấy đã làm tổn thương tôi quá sâu. Tôi không thể nào trở về lại dáng vẻ trước đây được nữa.

    Anh ấy ở bên cạnh tôi mười mấy năm thời gian cũng không ngắn. Con người phải biết đủ tôi không thể nào níu kéo anh ấy được nữa. Đây là có ý gì? Dặn dò hậu sự. Tôi đã yêu người khác rồi. Cô sẽ không như vậy.

    Đối với người không xứng đáng, lưu luyến không muốn rời xa là chuyện vô cùng xa xỉ trên thế giới này. Tôi và cô đều là người đầu tư điểm này chắc cô hiểu rõ. Những thứ này, là quà tặng cho các khán giả nhiệt tình. Xin anh ký tên.

    Chuyện này không cần cô làm chứ? Bị anh nhìn thấu rồi. Thật ra tôi là muốn đến nói cảm ơn với anh. Tối qua nếu như không phải anh, có thể tôi đã làm ra trò cười rồi. Cảm ơn! Có phải cô nên dành thời gian nghỉ phép cho bản thân không?

    Đi đến hải đảo hay là gì đó. Không cần. Tôi nhớ mẹ của Sam từng nói, kiểu đi nghỉ dưỡng một tuần ở khách sạn đều là người vô công rỗi nghề, nên đi khám bác sĩ tâm lý. Lauren mỗi lần xin nghỉ phép với tôi đều sẽ nói với tôi.

    Murakami Haruki nói, kỳ nghỉ và bạn bè là hai thứ tốt nhất trên thế giới. Tôi biết anh muốn nói cái gì. Anh yên tâm. Tôi sẽ không để chuyện như tối ngày hôm qua xảy ra nữa. Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ làm một người trưởng thành

    Có tâm tình ổn định, khống chế tốt bản thân. Tới giờ ăn cơm rồi giúp hai người gọi sandwich nhé. Không sao, không cần. Chúng tôi ra ngoài ăn. Ăn cái gì? Mỳ đại tràng, tôi mời, đi. Alo. Đây là nơi an toàn của cô? Bị cô phát hiện ra rồi.

    Cô sao rồi? Cô là muốn hỏi tôi, suy nghĩ thế nào rồi phải không? Nói thật lòng, tôi không biết. Câu trả lời này khiến tôi rất bất ngờ. Có điều, tốt hơn so với việc thẳng thừng từ chối tôi. Gần đây tôi cũng rất mệt,

    Cảm thấy cái gì cũng không thuận lợi cái gì cũng nhìn không rõ ràng. Cô không tò mò vì sao tôi muốn tuyển cô sao? Giới tính, nữ. Tuổi, ba mươi ba. Chưa kết hôn. Mỗi một điều kiện đều có thể liệt vào danh sách đen. Ba mươi ba tuổi

    Theo như tôi thấy là vừa đẹp. Mất hứng rồi oán trách, cũng sẽ không sụp đổ trước cục diện rối loạn. Người tôi muốn tìm chính là kiểu người giống như cô, đã biết bản thân chuẩn bị xong rồi lúc nào cũng có thể khai chiến. Chút nữa có thời gian không?

    Muốn mời tôi uống một ly sao? Thế nào? Như cũ. Như vậy. Cảm ơn. Tôi thật sự đã già. Gần đây mỗi ngày đều mệt đến nỗi không muốn giảm áp lực. Phụ nữ đến bốn mươi tuổi, nếu như than mệt sẽ lộ ra vẻ khác người.

    Hai mươi mấy tuổi lúc vừa bước vào xã hội thì cảm thấy thanh xuân là tất cả. Thanh xuân sẽ không bao giờ hết. Cô và bọn họ không giống nhau. Bọn họ trẻ tuổi ngang ngược càn quấy, nói ra có thể dọa chết người nghe.

    Cô thì luôn trầm tĩnh, rất đáng tin cậy. Đây là trò gì vậy? Giữa ban ngày không dám trắng trợn uống rượu. Đúng vậy, kiểu người phụ nữ như chúng ta vĩnh viễn thận trọng từng bước trên con đường đời người của mình. Có lúc,

    Tôi cũng không muốn vượt trội xuất sắc như vậy, tôi cũng không muốn cả ngày uống rượu Whisky, nói chuyện về hạng mục vài tỷ với người khác. Tôi cảm thấy, ngồi bên đường bóc một xiên ăn một con tôm hùm đất cũng rất tốt. Thập tam hương. Nhất định phải có.

    Tôm hùm đất. Tôi đã không còn nhớ bao lâu rồi tôi chưa ăn những thứ đó. Từ lúc có con, tất cả đồ ăn nhất định phải chú trọng sạch sẽ, chú trọng sức khỏe, chú trọng dinh dưỡng. Cho nên bây giờ chính là thời gian tốt nhất của cô.

    DMA đã không còn xứng với cô nữa. Tôi cũng không biết tôi đang kiên trì cái gì. Vậy nếu như tôi nói không đúng thì xem như tôi uống nhiều quá nói bậy bạ. Vì sao cô không đi, bởi vì DMA là nơi bắt đầu thấp kém nhất của cô.

    Cô chỉ cần ở đó một ngày, thì cô phải nhắc nhở bản thân mình không ngừng cố gắng, không ngừng leo lên, ngàn vạn lần không thể rơi xuống. Nhậm Nhiễm cô đã hơn ba mươi tuổi rồi cô hoàn toàn có thể tao nhã mà tự hào. Cô từng hỏi tôi,

    Trần nhà trên đỉnh đầu đập không vỡ đó chính là trần nhà của cô. Được rồi. Nhớ kỹ, không hoài niệm những gì đã qua mới có thể không lo sợ tương lai. Nghĩ xong rồi thì lúc nào cũng có thể tìm tôi. Bye bye. Thanh toán. [Phòng khám bệnh | Nhập viện]

    Tôi là người nhà của Trần Vĩ. Tình hình của ông ta không tốt lắm. Chúng tôi ở bên cạnh ông ta rất lâu, bây giờ ông ấy vừa ngủ. [Tiệm mỳ đại tràng Liêu] Có chỗ ngồi. Vẫn chỉ có một người? – Đợi chút. – Vẫn như cũ. Được.

    Đến đây, thức ăn lên hết rồi. Làm một bàn thức ăn phô trương như vậy. Không phải mùa này là mùa ăn cua sao? Đúng lúc cũng để cho chị Hoa bộc lộ tài năng nấu ăn của mình. Hai ba con chúng ta lâu lắm rồi chưa ăn cơm cùng nhau.

    Đợi đã, đợi đã. Hôm nay là vì chuyện gì vậy? Bình thường con không uống rượu vàng. Không phải là ăn cua sao? Cua có tính hàn uống chút rượu vàng trừ bỏ tính hàn làm ấm bụng. Được, được, được. Ly đầu tiên kính ba thân thể khỏe mạnh.

    Cảm ơn con gái ngoan. Ba. Sao ba không uống hết chứ? Được, uống như vậy không tốt, nên ăn một chút gì đó. Ly thứ hai. Rót ít một chút, rót ít một chút, được rồi. Chúc ba càng ngày càng trẻ. Cảm ơn, cảm ơn. Ba. Ly thứ ba này, quan trọng nhất.

    Con muốn chúc ba có nhiều người phụ nữ thích. Con gái nhỏ bướng bỉnh đáng yêu. Uống ít một chút. Alo. Anh thế nào rồi? Anh rất tốt. Anh vốn nên gọi cho em sớm hơn. Anh không nói em cũng không ý thức được đã muộn như vậy. Em sao vậy?

    Em làm sao? Âm thanh của em nghe có chút kỳ lạ. Cổ họng có chút đau. Em không sao chứ? Thật sự không sao. Bên kia anh thu dọn thế nào rồi? Ngày mai em đến tham quan một chút, thuận tiện cùng nhau ăn cơm tối. Được, ngày mai chúng ta gặp.

    Ngày mai gặp. Bye bye. Lão Đinh. Ba, ba nuôi cá sao? Ba nhìn con. Được, được, được. Hai bình rượu sắp uống hết rồi, không thể uống thêm nữa. Con… Con nói với ba. Uống hết hai bình rượu này, vẫn còn rượu vang đỏ. Ba uống nhanh lên cho con.

    Được, được, được, uống hết thì thôi. Không sao. Được, được. Được rồi chứ? Được rồi, được rồi, được rồi. Tốt. Ba nói với con. Đàn ông trên thế giới này, người phụ nữ mà họ yêu nhất chính là con gái của họ. Hiểu không?

    Con đừng hy vọng còn có người đàn ông nào khác có thể giống như ba, yêu thương con vô điều kiện như vậy. Bất kể con đưa ra bất kỳ yêu cầu gì với ba, ba đều có thể đồng ý với con. Ba, ba thật sự quá cảm động rồi.

    Con không… Con không được… Con nhất định đem chút rượu Fugener còn lại này cho ba. Con gái. Ba… Ba…. Ngụm cuối cùng. Hoa… Hoa… Nghe ba nói một câu. Bây giờ ba phải đi nôn. Sau khi ba nôn xong trở lại, con phải nói với ba

    Hôm nay vì sao con lại chuốc say ba. Chị Hoa. Tốt. Thật không ngờ chớp mắt con gái bảo bối của ba đã trưởng thành. Bắt đầu từ hôm nay, con có thể uống rượu với ba rồi. Nào, hôm nay con muốn uống loại nào, tự chọn đi. Cái này đi.

    Lợi hại lắm, tốt. Chúc con gái bảo bối của ba sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ! – Cảm ơn ba. – Cạn ly. Được. Hôm qua con đã uống một phần ba chai rượu sâm-panh, hai phần ba chai rượu vang đỏ, Hai mươi ml Whisky.

    Nhớ kỹ, đây là giới hạn của con. Ba không thể chăm sóc con cả đời, sau này bản thân phải có chừng mực. Ngoài ra, người mới bắt đầu đã rót rượu sâm-panh cho con thì không phải là người tốt. Cách càng xa càng tốt. Ngoài ra,

    Nước mật ong có thể giải rượu. Con ngồi, ngồi, con cũng, cũng ngồi. Được, được. Lão Đinh. Hôm nay rất vui, rất vui. Bảo bối, nhưng con vẫn chưa nói với ba hôm nay vì sao muốn chuốc cho ba uống rượu? Con gái nhỏ bướng bỉnh đáng yêu. Ba nói với con.

    Trong con mắt của ba, con gái của ba không có khuyết điểm, không có, chỉ có hoàn mỹ. Cho nên, con ngàn vạn lần không thể dùng tiêu chuẩn như ba để yêu cầu người đàn ông bên cạnh con. Như vậy, con sẽ thất bại trăm phần trăm. Cả đời này của con

    Sẽ sống trong bóng đen tâm lý của vấn đề vì sao anh ta không yêu con nhiều như vậy. Hiểu không? Ba. Con có bạn trai rồi. Con nói đùa gì vậy? Con không nói đùa. Chính là Dương Tử Nhuệ. Con thật sự không nói đùa với ba, là Dương Tử Nhuệ.

    Con gái bảo bối. Tỉnh dậy, tỉnh dậy. Đừng ngủ nữa. Tỉnh dậy. Ba nói với con. Sau này không thể như vậy nữa, đừng chuốc rượu ba. Ba tuổi tác lớn rồi. Uống như vậy, nó, nó sẽ trúng gió đột tử. Ai rót cho ba chứ?

    Không phải là ba tự giành uống sao? Tối qua ba từng nói cái gì, sao ba không nhớ nữa chứ? Con cũng không nhớ ra. Bình thường. Tôi nhớ, tôi nhớ. Đinh tiên sinh. Con rể tương lai muốn đến ăn cơm, bảo tôi chuẩn bị tôm hùm và bò bít-tết.

    Con rể tương lai. Ai vậy? Con lại tìm được con rể rồi? Tiểu thư, chai rượu vang đỏ đầu tiên hàng thứ hai trong tủ rượu, mở trước sáu tiếng để cho rượu vang thở. Đinh tiên sinh, ông dặn dò. Lần đầu tiên đến nhà ăn cơm, là chuyện lớn.

    Tử Nhuệ đến ăn cơm, đương nhiên là chuyện lớn rồi. Đừng tưởng rằng chuốc say ba rồi thì con có thể giả vờ hồ đồ. – Chị Hoa. – Tiểu thư, chậm thôi, chậm thôi. Nôn, nôn, nôn. Nào, nào, nào, tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư. Bên này, bên này.

    Chậm chút, chậm chút, chậm chút, tiểu thư. Chậm chút, chậm chút, chậm chút. Vẫn là gừng càng già càng cay. Anh đến cổng ở tiểu khu rồi mua đồ ăn sáng cho em. Thật ngại quá! Em… Em… Cái đó… Quên mất anh đến đón em. Bây giờ em đang ở Beloved Gym.

    Sao vậy Đinh Đinh? Không sao, chỉ là muốn nôn. Nhanh như vậy? Tớ uống say. Cậu nghĩ cái gì vậy chứ? – Uống chút nước sẽ rất tốt. – Tớ không uống, tớ uống… Uống không nổi. Tớ muốn chuốc say Lão Đinh của tớ, sau đó thuận theo tự nhiên,

    Đem chuyện của tớ và Dương Tử Nhuệ nói ra. Tớ không nghĩ đến Lão Đinh nhà tớ là một cái động không đáy, vốn dĩ uống không say. Tớ quá đáng thương rồi, tớ là đứa con gái đáng thương nhất trên thế giới, lại bị ba của mình chuốc cho say.

    Tiểu công chúa Đinh Đinh khó chịu. Theo kinh nghiệm uống rượu say phong phú của tớ nói với cậu. Trạng thái có xác mà không có hồn này của cậu, chắc sẽ duy trì trong khoảng một tuần. Mà tuần tiếp theo có thể tỉnh lại hay không, cũng phải xem thử.

    Bạn bè nhắc nhở cậu có một lần tớ uống say đến ngày thứ ba vẫn còn nôn phun ra. – Tránh ra. – Cậu được rồi đấy, đừng dọa cậu ấy. Nôn sạch ra nhé. Cậu ấy sao vậy? Không sao, đi phun ra rồi. Uống nhiều quá. Cậu thế nào rồi?

    Maria vẫn ổn chứ? Bà ấy lại nhập viện rồi. Bác sĩ nói đây là lần cuối cùng của bà ấy. Tớ không biết có thể nói cái gì, nhưng nhất định không thể để cậu một mình. Nếu như cậu muốn đi đến nơi vô cùng ồn ào náo nhiệt,

    Hoặc là muốn đem những sức lực đau khổ đó toàn bộ dùng hết ra thì tìm tớ, tớ sẽ làm cùng cậu. Cảm ơn. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Bản năng ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ là được cài đặt sẵn một hệ thống chức năng trong cơ thể chúng ta. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Trẻ con khi ra đời thì tìm sữa uống, ở trên đường gặp phải rắn độc ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ con người sẽ ngây người ra. Có người vung nắm đấm với bạn, bạn sẽ nhắm mắt lại. ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫

    Kiểu bản năng phản ứng của sinh vật làm trên người chúng ta, tạo thêm ra một lớp kén, tự bảo vệ mình. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Cố lên. Cậu có thể làm được. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Không được, tớ không được. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Vung… Vung không nổi nữa, không được rồi. Không phải cậu không có lực, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ chỉ là cậu không muốn vung.

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Nào, tiếp tục. Trong đầu cậu rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy? Tớ cũng không biết, ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ muốn nghĩ cái gì, nên nghĩ cái gì, ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫

    Tớ có thể nghĩ cái gì? Kén làm dịu đi nỗi đau, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ trì hoãn tổn thương. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Đồng thời, cũng che được một chút ánh nắng mặt trời. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Người chúng ta dễ dàng yêu nhất, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ là kiểu người, ngoài những thứ nhìn thấy từ trên mặt anh ta ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ và những lời nói nghe thấy được, ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫

    Thì càng khó thổ lộ ra nội tâm từ tận đáy lòng của bản thân. ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Bởi vì những khát vọng chinh phục không muốn để cho người khác biết được, ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫

    Những con người ích kỷ đó muốn âm thầm chứng minh bản thân ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ với mọi người. ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ Chúng ta muốn đi sưởi ấm lại những linh hồn im lặng. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Không vung nữa, tớ không vung nữa. Sao vậy? Vẫn còn năm mươi lần nữa. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Tất cả đều có khả năng còn nói cậu không nghĩ cái gì. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Thế mà, lúc bọn họ thật sự bị chúng ta sưởi ấm rồi

    Quyết định yêu chúng ta. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ chúng ta lại sẽ hỏi ra một vấn đề càng kỳ quái hơn. Vì sao phẩm vị của bọn họ lại kém như vậy, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ có thể yêu kiểu người như chúng ta?