Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh!] [Tập 12 Đi Tìm Chân Tướng] Cục cưng sao vậy? Sao thế này? Làm sao thế? Anh không biết nữa, bụng anh đau lắm. Các người làm sao vậy? Anh ấy vừa ăn xong liền bị thế này,

    Chắc chắn đồ ăn có vấn đề. – Không thể như vậy được. – Đúng vậy. Gọi xe cứu thương đi. Mau, lấy ghế cho anh ấy. Xảy ra chuyện gì vậy? Anh ấy vừa ăn xong chỗ này liền bị vậy. Chắc chắn là bị ngộ độc thực phẩm.

    Thực phẩm này của mấy người có vấn đề. Gọi xe cứu thương chưa? Rồi, đến ngay giờ ạ. Xin hỏi quý khách quý khách khó chịu ở đâu ạ? Đau bụng. Anh đã ăn món gì vậy ạ? Chính là cái này. Chính là cái này.

    Đây đúng là sản phẩm của Tam Hạnh chúng tôi. Xin hai vị yên tâm, Tam Hạnh chúng tôi từ trước đến này luôn là tiêu chuẩn về an toàn thực phẩm. Chúng tôi có quy trình kiểm soát chất lượng nghiêm ngặt, sẽ không xảy ra vấn đề đâu ạ.

    Thế sao anh ấy lại bị thế này? – Đúng đấy! – Đúng đấy! Giải thích xem nào. Đúng đấy, sao lại bị thế này? Sao lại ra nông nỗi này? Anh giải thích đi. Chúng tôi ăn cả rồi. Mấy thứ này… Xin mọi người bình tĩnh. Cho hỏi, quý khách

    Vừa nãy đã ăn cái này ạ? – Chính là cái này. – Chính là cái này. Chào mọi người, tôi là một trong những người sáng lập ra tập đoàn Tam Hạnh. Ngao Thiên Ngạo. Vừa nãy tôi đã ăn cùng một chiếc bánh với anh này đây. Tôi dám ăn miếng bánh này

    Là bởi vì tôi vô cùng tin tưởng chất lượng an toàn thực phẩm của chúng tôi, và cũng hy vọng quý vị có thể tin tưởng tập đoàn Tam Hạnh chúng tôi. Đương nhiên, vấn đề của anh này đây, nhất định chúng tôi sẽ điều tra một cách kĩ càng.

    Sau đó sẽ cho mọi người một lời giải thích rõ ràng minh bạch. Nhưng, nếu đã là vấn đề phát sinh trong buổi họp báo của chúng tôi thì chúng tôi chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Dù có phải vấn đề của chúng tôi hay không, chúng tôi đều sẽ

    Giúp đỡ anh đây. Do vấn đề nhỏ này, buổi họp báo của chúng tôi tạm thời dừng ở đây. Chúng tôi đã chuẩn bị một phần quà có giá trị cho từng vị khách quý. Hy vọng mọi người có thể luôn luôn ủng hộ Tam Hạnh chúng tôi. Cá nhân tôi

    Vì chuyện lần này, đại diện cho tập đoàn Tam Hạnh gửi lời xin lỗi chân thành đến mọi người. Xe cứu thương đến rồi. Trí Anh. Bạch Chân Tướng, cậu có biết vấn đề an toàn thực phẩm quan trọng thế nào với Tam Hạnh không? Người này,

    Tôi sẽ tìm cách nói chuyện riêng. Nếu sự việc bung bét, Tam Hạnh sẽ bị huỷ hoại trong tay cậu. Cục cưng, gắng gượng lên. Em đi cùng với anh. Gắng lên. Đi thôi, xe tôi ở bên kia. Ừ. Giám đốc Bạch chúng ta có thể tháo dỡ được rồi.

    Làm lại lần nữa có được không? Vâng. Giám đốc Bạch chúng ta có thể tháo dỡ được rồi. Steve, bình thường cậu có thù oán gì với tôi không? Cái đó thì… không có ạ. Anh cũng là người theo đuổi phẩm chất cao mà. Phải không? Cậu nói dối.

    Muốn chửi mắng gì thì cứ việc. Xả ra đi. Bảo tôi chết đi. Em chửi không được, đây cũng đâu phải vấn đề của anh, đúng không? Đây là việc tôi giao cho cậu làm lúc này tôi bảo cậu chửi tôi, chửi tôi đi chết đi. Không phải,

    Đây không phải lúc cam chịu số phận đâu ạ. Đây… đây còn nhiều thứ vẫn… Cái tên mập như đầu heo. Em… em dạo này có béo lên, em sẽ cố gắng giảm cân. Cậu không nghe ra tôi đang mắng cậu à? Nghe ra rồi ạ.

    Nhưng không phải chúng ta nên xử lý vấn đề trước ạ? Tôi đang xử lý vấn đề này. “Ẩm Thực Người Lười” cái gì chứ? Sản phẩm này của chúng tôi… Người anh em của tôi sắp chết trong viện rồi kìa, anh có biết không?

    Anh đã thấy iám đốc chúng tôi vừa nãy cũng ăn rồi ạ. Cũng không bị sao cả. Thực phẩm của các người là thực phẩm đen thì có, biết không? Anh… anh thử lại đi ạ. Ăn gì mà ăn? Đại ca đừng nóng ạ. Còn muốn tao chết, phải không?

    Đại ca, tất cả đều là trách nhiệm của một mình tôi. Mày? Vâng, có phải anh cáu lắm rồi không ạ? Đúng đấy. Chửi tôi đi chết đi. Chửi… Chửi mày… Chửi mày chết đi? Đúng, đúng, đúng ạ. Chửi mày… Giám đốc Bạch, Giám đốc Bạch. Chửi… chửi tôi. Chửi tôi chết đi.

    Bác sĩ, tình hình hiện tại của bệnh nhân nam thế nào rồi ạ? Cậu ấy bị ngộ độc thực phẩm. nhưng đã kích thích gây nôn và rửa ruột rồi. Đợi lát nữa truyền dịch xong thì chắc không sao đâu. Bác sĩ,

    Cho hỏi rốt cuộc nguyên nhân nào gây ra ngộ độc vậy ạ? Hiện tại thì khả năng là xuất hiện hiện tượng ngộ độc nitrit nhẹ. Nhưng may là còn kịp, nên bệnh nhân không có vấn đề nghiêm trọng gì. Vậy sau khi ngộ độc nitrit

    Tình hình sẽ trở nên nghiêm trọng sao? Thể chất mỗi người khác nhau, triệu chứng xuất hiện cũng sẽ khác. Bác sĩ, có thể phiền bác sĩ viết một bản chứng minh giúp chúng tôi không? Bác sĩ đã nói anh ấy bị ngộ độc rồi,

    Tam Hạnh các người đừng nghĩ đến việc chơi xấu nữa. Phải cho tôi một lời giải thích. Chị yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cho chị một lời giải thích. Đinh Sa? Giám đốc Bạch làm sao vậy? Anh ấy bị ngươi ta đấm một cái, rồi ngất luôn. Ngất sao?

    Chị Lộ Đa, chị qua đây một chút. Giám đốc Bạch, hình như não của anh ấy gặp phải kích thích nào đó. Lúc anh ấy ở hiện trường, cứ bảo người ta chửi anh ấy chết đi. Anh tỉnh rồi, tôi đi gọi bác sĩ. Phiền cô,

    Phiền cô có thể chửi tôi một câu không? Tay của tôi. Đau chết đi được. Sao bác sĩ còn chưa tới vậy? Anh bạn, tôi tên là Bạch Chân Tướng, có thể phiền cậu chửi tôi một câu không? Chửi tôi chết đi. Chửi cậu chết đi?

    Tôi là một người có phẩm chất cao đẹp, sao có thể chửi rủa người ta đi chết một cách bừa bãi được. Phẩm chất anh cao đẹp thế mà chút chuyện cỏn con cũng không chịu giúp tôi sao? Nhưng chửi người ta chết

    Sẽ thể hiện tôi là một người khiếm khuyết phẩm chất. Có giúp anh không, đây… đây quả thật là cả một vấn đề đó. Líu lưỡi cái gì chứ? Sao bác sĩ chưa tới vậy? Giám đốc Bạch, sao anh lại… Nào, nào, nào, mau mau. Mau chửi tôi đi, chửi tôi.

    Anh muốn liều một phen? Thử là ngủm luôn đấy. Đừng phí thì giờ nữa. Bạch Chân Tướng, anh đi… Chửi mày chết đi đúng không? Không phải! Mình quay về là để ăn thêm một đòn nữa hả? [Phòng khám ngoại trú] Anh tỉnh rồi, tôi đi gọi bác sĩ.

    Sao bác sĩ vẫn chưa đến vậy? Đau chết đi được. Anh bạn à, tôi biết phẩm chất anh cao đẹp, anh kéo cái rèm rồi tự kêu tự gào được không? Rút ra lá nào? Bốn cơ. Cô biết bốn cơ đại diện cho điều gì không? Biết không? Lá cơ

    Đại diện cho vận may trong tình cảm gần đây của cô đó. Số bốn thì sao? Số bốn ở Trung Quốc cực kì gở đó, sáu với tám mới đẹp. Cô từng yêu mấy người bạn trai? Bốn người? Thế thì đúng rồi còn gì. Tôi nói cho cô biết, việc thế này,

    Người bình thường sẽ không giúp nổi cô đâu. Chỉ mình tôi mới có thể. Nào, tôi xem chỉ tay giúp cô. Tay cô đây, hơi trắng. Rồi… Alo, alo… Alo… Tiểu Bạch. Em không có việc gì nhỉ? Em? Em có việc rồi. Em làm sao thế? Em…

    Bây giờ nhiều bạn đang đợi em chăm sóc lắm. Chân em chưa gãy nhỉ? Tay thì sao? Mông cũng lành lặn hả? Gãy tay gãy chân gãy mũi cái gì chứ? Mông anh mới gãy ấy. Em nói cho mà biết, em đang khoẻ mạnh, làm sao?

    Anh vẫn muốn nguyền rủa em phải không? Rồi, rồi, rồi. Rảnh thì nói sau, rảnh thì nói sau. Em đang bận. Em cứ hẹn hò đi nhé, không sao rồi. Không có tác dụng phụ. Giám đốc Bạch, Xem ra nút thắt thời gian của vòng lặp lần này không có sự thay đổi.

    Đúng vậy, Uổng công ăn đòn. Vậy chúng ra không thể lợi dụng vòng lặp thời gian được nữa rồi. Chỉ cần không có tác dụng phụ là được rồi. Vậy có khi cái chuyện của Tiểu Bạch trước kia của cũng là ngẫu nhiên thôi,

    Có lẽ không liên quan gì đến vòng lặp thời gian. Cũng có thể lần này ăn may. Vậy thì tôi chịu. Dù sao thì giải quyết việc trước mắt đã. Đi, đi , đi. Chắc mọi người biết hết rồi nhỉ, đã có kết quả xử lý. Sản phẩm của bộ phận sản phẩm

    Đúng là có vấn đề. Đây chính là kết luận đưa ra bởi cấp trên. Không thể nào. Trong sản phẩm của chúng ta không có chất nitrit. Nhưng của bọn họ lại phát hiện ra nitrit, cô làm thế nào? Nhưng chúng ta dùng công nghệ đóng gói thế hệ hai, không hề cần

    Chất bảo quản. Vậy đi nói với Giám đốc Ngải đi. Đi mà nói với Giám đốc Ngải ấy. Chúng ta nhất định phải làm rõ việc này. Chúng ta điều tra từ quá trình vận chuyển, nhập kho, cả địa điểm họp báo nữa. Liệu có nhân viên khả nghi nào khác

    Tiếp xúc với sản phẩm của chúng ta không? Sản phẩm của bộ phận sản phẩm hoàn toàn không có vấn đề, chúng ta không gánh tội này. Cứ vậy đi. Khổng Phỉ Phỉ và Steve còn phát hiện điều gì khác không? Nếu cuối cùng bộ phận sản phẩm chịu trách nhiệm lần này,

    Em nghĩ Giám đốc Bạch sẽ làm thế nào? Họp báo lần này, anh ấy bỏ nhiều công sức nhất, anh ấy cũng không trốn tránh trách nhiệm mà còn chủ động đứng ra nhận trách nhiệm và giải quyết vấn đề. Em thấy chúng ta nên tin tưởng anh ấy,

    Cố gắng cùng anh ấy. Có lúc chị thấy quan hệ của em với Giám đốc Bạch lạ thật đấy. Lúc mắng anh ấy thì gắt gỏng, giờ lại bảo vệ như thế. Giống thể loại quan hệ yêu ghét trong mấy bộ phim tình cảm kinh điển lắm. Em đâu có mắng anh ta,

    Em nào dám mắng anh ta. Mà bọn em thì chỉ có ghét chứ không yêu. Em nói xem, có phải em đang giấu chị chuyện gì không? Làm gì có, chị đừng cười nữa. Dừng lại. Phóng to lên, bên kia. Nên cậu nghi có người đã động tay vào. Đúng vậy.

    Sản phẩm của chúng tôi đã trải qua kiểm định nghiêm ngặt, sẽ không xảy ra vấn đề thế này được. Giám đốc Bạch. Cậu nói như vậy thì cậu có chứng cứ gì không? Hiện giờ thì không. Không có bằng chứng mà miệng lưỡi trơn tru thế. Giám đốc Bạch,

    Cậu nhận mỗi cái lỗi mà khó khăn đến vậy sao? Cậu có biết lúc đó tôi và Giám đốc Ngao tốn bao nhiêu công sức mới xoa dịu được mấy người đó không? Không sao, không sao. Giám đốc Ngao, tôi nhất định phải cho cậu ta biết

    Hai chúng ta đã tốn bao nhiêu thời gian thuyết phục vị khách bị ngộ độc ấy đừng làm to chuyện. Bồi thường là chuyện nhỏ, quan trọng là danh tiếng của công ty ấy. Có phải không, Giám đốc Ngải? Cậu ra ngoài xã hội không thể chỉ dựa vào cái mồm được.

    Việc đã qua, tôi nghĩ chúng ta có thể không nhắc lại nữa. Hiện tại thì nói chuyện hiện tại, tôi vừa nhận được thông tin, phía bên Ưu Điểm đã đưa ra hai quyết định. Đầu tiên, họ thông báo báo cáo kiểm tra chất lượng sản phẩm xuất kho của họ

    Không can dự gì đến vụ việc này của chúng ta. Hai là, họ quyết định sẽ chấm dứt hợp tác với chúng ta. Giám đốc Bạch, Ưu Điểm là do cậu kéo qua đây, hiển nhiên là cậu đã làm mất lòng tin của họ. Bên bị ngộ độc

    Đã yêu cầu một khoản bồi thường rất lớn. Phía truyền thông cũng đang đưa những tin tức không có căn cứ. Tình hình tổng quan vô cùng bất lợi cho Tam Hạnh chúng ta. Chúng ta mở cuộc họp này là muốn nhanh chóng nghĩ ra biện pháp đối phó,

    Giải quyết vấn đề này. Yên tâm, tôi nhất định sẽ sát sao việc điều tra. Giám đốc Bạch, việc điều tra, để sau đi. Trước tiên, chúng ta phải nghĩ ra biện pháp đối phó. Thứ hai, tôi nghĩ rằng phải nghiêm khắc xử phạt

    Những người chịu trách nhiệm về sự cố lần này. Đúng vậy. Phát hiện ra vấn đề rồi? Anh trông chẳng ngạc nhiên gì. Nói đi, vấn đề gì? Chúng tôi phát hiện trong camera giám sát, cái gã đô con đánh anh kia đã ra hiệu với hai gã gây rối trước cửa,

    Rồi bọn họ xông vào, hét lên có người ngộ độc rồi. Như thể họ biết thừa sẽ xảy ra chuyện vậy. Tình hình lúc đó về cơ bản đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Nếu mấy cái tên gây rối kia không tự nhiên hét lên

    Thì chuyện đã không đến bước này. Mà rõ ràng mấy tên gây rối kia rõ ràng không phải người nhà của vị khách bị ngộ độc. Tuy chúng ta không thể ngăn chặn chuyện ngộ độc xảy ra nhưng chúng ta vẫn còn khả năng bắt được hai tên kia. Chỉ là…

    Chỉ là có quá nhiều yếu tố không chắc chắn. Chúng ta không biết sẽ quay về thời điểm nào, cũng không biết sẽ có tác dụng phụ gì, sẽ xáo trộn thời gian không? Sắp đến thời điểm xảy ra sự cố rồi. Hay là chúng ta… cược một ván, thử xem sao.

    Cược một ván. Trước đây không phát hiện ra chỗ chúng ta lại cao vậy. Bạch Chân Tướng, anh đi… Tôi bảo Trí Anh ở bệnh biện chăm sóc anh ta rồi. Giờ phải làm sao đây? Giám đốc Bạch, có thể tháo dỡ rồi. Qua đây. Không… làm gì vậy? Hút điếu thuốc. Đây…

    Không… các anh… Đại ca. Đừng nóng, đừng nóng, đại ca. Đi. Được rồi. Cậu dọn dẹp đi. Không sao, không sao đâu. Giám đốc Bạch, tôi là nhân viên xuất sắc của công ty trong ba năm liên tiếp. Tình trạng của tôi như này

    Mà không xứng để được gọi một chiếc xe cứu thương sao? Tôi… Tôi sẽ gọi cho cậu sau, được không? Anh đỡ tôi dậy đi. Nhanh, nhanh, nhanh. Cái đó… giờ tôi đang vội. Cậu cứ nằm đấy một lúc, đợi tôi về đỡ cậu dậy. Được không? Được được, thế đã nhé.

    Giám đốc Bạch! Mất dấu rồi. Hay! Thế hay là chúng ta đến đỡ cậu ấy. Giám đốc Bạch, tôi là nhân viên xuất sắc của công ty trong ba năm liên tiếp. Tình trạng của tôi như này không xứng để được gọi một chiếc xe cứu thương sao?

    Giám đốc Bạch, Giám đốc Bạch! Anh nhìn tôi một cái đi. dù sao thì anh đỡ tôi dậy đi, sàn nhà lạnh lắm. Vô tâm quá mà. Cô cũng không đỡ hả? Anh… Anh ấy không cho tôi đỡ. Tôi… tôi cũng không dám đỡ. Thật tàn nhẫn.

    Trai gái ở cái công ty này vô tâm làm sao. Cậu ta thì nghĩ được cách gì? Tại cậu ta nói dối như cuội đấy. Giờ thi hay rồi, xảy ra chuyện rồi. Không những Ưu điểm từ chối hợp tác mà còn đổ trách nhiệm lên chúng ta. Giờ

    C+ đang đợi để cười chúng ta đấy. Không cần lo phía C+, tôi có thể nói chuyện với họ. Vậy mọi người có biết phía bên Lục Đằng đang bỏ một số tiền lớn để lôi kéo Bạch Chân Tướng qua đó không? Lương cao gấp đôi hiện tại. Tin quan trọng như vậy

    Mà mấy cô cậu lại không biết sao? Tôi nghi ngờ lần này xảy ra vấn đề là do một tay cậu ta âm thầm gây ra, cũng không biết nhận bao nhiêu lợi lộc sau lưng chúng ta rồi cơ. Được rồi. Mọi người để dành bụng đợi hít gió trời mà sống đi.

    Chúng ta bị cậu ta hại hết rồi. Thậm chí Giám đốc Ngải tức đến mức nhập viện rồi. Tôi đoán cả bộ phận sản phẩm là tay sai của cậu ta hết. Cái gì? Tôi đoán cả bộ phận sản phẩm là tay sai của cậu ta hết.

    Bộ phận sản phẩm là tay sai gì chứ? Nói linh ta linh tinh, có bằng chứ không? Đặt điều người khác hay ho lắm à? Tôi tin Giám đốc Bạch không phải loại người như vậy. Được rồi, được rồi, cậu cũng không cần phải tin, cũng không cần không tin.

    Cậu nghĩ bộ dạng trắng đen rõ ràng, căm ghét cái ác của Bạch Chân Tướng là thật sao? Cậu biết sau lưng anh ta là người thế nào không? Cậu biết rõ không? Cậu biết rõ không? Cậu biết rõ không? Dù sao tôi cũng không rõ.

    Công ty hiện tại đang trong tình trạng khẩn cấp mà mấy người ung dung ngồi đây phao tin đồn nhảm. Giám đốc Bạch. Vậy cậu nói với họ, có phải bây giờ Lục Đằng đang bỏ ra một số tiền lớn để lôi kéo cậu không? Có chuyện này. Cậu xem,

    Tôi nói đâu có sai. Tôi sẽ không tới Lục Đằng. Anh có não không vậy, lúc này mà còn ở đây tung hoả mù. Phải, đương nhiên tôi không biết suy nghĩ như Giám đốc Bạch. Bên ngoài thì làm việc cho Tam Hạnh, bên trong thì câu kết với Lục Đằng.

    Toàn bộ lợi nhuận đều nắm trong tay mình. Tôi làm sao tính toán tài tình như cậu đây được. Lý do thuyết âm mưu có thể lan truyền một cách rộng rãi là bởi nó khiến nhưng người có đầu óc đơn giản trông rất thông minh. Mọi người yên tâm.

    Tôi chắc chắn sẽ điều tra rõ việc này. Đi thôi. Mật vụ họp rồi. Rốt cuộc hai tên kia đến đây làm gì vậy? Giám đốc Bạch, hay là chúng ta để mọi người cùng tham gia việc điều tra lần này, hiệu suất cũng sẽ nhanh hơn. Không cần,

    Chỉ có hai chúng ta thôi. Tại sao vậy? Vì tôi chỉ tin mình cô thôi. Các dấu vết sửa đổi ở nền tảng phụ đã bị xóa sạch, tôi nghi ngờ do nhân viên nội bộ công ty làm. Ý của anh là nghi ngờ nội bộ công ty.

    Bộ phận sản phẩm là bộ phận có liên hệ trực tiếp nhất, nên không thể loại trừ hoàn toàn các cáo buộc. Đây là cơ hội tốt. Để xem có ai để lộ sơ hở. Bây giờ đã ảnh hưởng đến danh dự của công ty chúng ta rồi. Tôi nó cho anh biết,

    Nếu còn không giải quyết chuyện vị khách bị ngộ độc kia, chấc chắn sự việc này sẽ càng nghiêm trọng hơn. Giám đốc Ngao, anh thấy thế này có được không? Nói rằng do sự sai sót của nhân viên nào đó, sử dụng nitrit thành muối ăn đã gây ra tai nạn này.

    Thế nào? Xem ra chỉ có thể làm thế thôi. Vậy phía bên Giám đốc Ngải thì phải làm sao? Ngồi đi. Giám đốc Ngải vẫn đang nằm viện, không kịp bàn bạc với cô ấy đâu. Hiện tại giải quyết vấn đề mới quan trọng. Đúng vậy, đúng vậy. Giám đốc Ngao,

    Vậy anh xem người chịu trách nhiệm cho sự cố lần này, chúng ta chọn… chọn ai? Bạch Chân Tướng. Giám đốc Ngao, anh thấy có được không? Bởi vì trước đây cậu ta thừa nhận cậu ta có câu kết với Lục Đằng hơn nữa hiện tại ở công ty,

    Mọi người đang truyền tai việc của cậu ta với Lục Đằng. Bây giờ xảy ra tình huống này cũng đều là do cậu ta cùng Lục Đằng nội công ngoại kích gây ra. Con người Giám đốc Bạch, tuy cách cậu ta làm việc có rất nhiều việc tôi không đồng tình

    Nhưng nói cậu ta gây ra chuyện này, có phải có hơi khiên cưỡng không? Không phải, cái đó… Giám đốc Ngao. Tôi thấy hay là thế này, lúc này chúng ta không thể nói chuyện tình nghĩa nữa. Chỉ là… Cái con người Bạch Chân Tướng này, trên dưới đâu đâu trong công ty

    Cũng đều có ý kiến với cậu ta. Cũng đâu phải anh không biết. Mà công ty Ưu Điểm là do cậu ta ép buộc lôi kéo đến. Kéo được xong thì sao? Cậu ta đã làm gì? Bây giờ xảy ra chuyện rồi, cậu ấy lại thêm dầu vào lửa. Nên mới nói,

    Tôi thấy dựa vào thân phận và chức vụ hiện tại của cậu ấy trong công ty để chịu trách nhiệm này, là đúng đắn. Chắc hẳn sẽ được công chúng chấp nhận. Cả trong và ngoài, đây… đây Bạch Chân Tướng này chắc chắn là lựa chọn tốt nhất. Thế này đi,

    Các anh về cứ về trước, việc này thì để tôi xem xét đã. Được. Giám đốc Ngao, đừng hành động theo cảm tính đấy. Nếu tôi tự dưng ngã quỵ trong buổi họp báo, phản ứng đầu tiên của cô là gì? Anh không khoẻ? Nhưng cô ấy đinh ninh

    Rằng sản phẩm của chúng ta có vấn đề. Giống như đã biết ngay từ đầu. Tôi sẽ bảo Tiểu Bạch theo dõi người bị ngộ độc này. Ngoài những người của bộ phận sản phẩm, những người ở cửa hàng ở từng khâu cũng dễ dàng tiếp xúc với sản phẩm.

    Không thể loại trừ nghi ngờ với họ. Không phải việc này đã được kiểm soát rồi sao? Sao vẫn muốn nhắm vào bộ phận sản phẩm của chúng ta chứ? Chẳng phải đây là tuyên bố sẽ xử lý chúng ta hay sao? Nếu cứ tiếp tục thế này,

    Kiếp làm nội trợ của tôi chẳng còn xa. Nhất định bộ phận sản phẩm của chúng ta sẽ không giải tán. Chị Trí Anh yên tâm đi. Em tin Giám đốc Bạch, trời có sập thì anh ấy cũng sẽ chống đỡ được. Tôi thấy vẫn có thể tin tưởng

    Giám đốc Bạch lần này. Mọi người hãy tin anh ấy. Đinh Sa, Giám đốc Ngao bảo cậu đến phòng họp, tìm cậu có việc. Em? Ừ. Vào đi. Giám đốc Ngao, anh tìm em ạ. Đinh Sa, ngồi đi. Sếp cũng ngồi đi ạ, sếp ngồi đi ạ. Uống nước đi. Giám đốc Bạch.

    Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch. Chắc anh không ăn mấy thứ này, rồi dùng thân thử độc đâu nhỉ? Giám đốc Bạch. Đừng có lên cơn. Ảnh hưởng đến việc tôi suy nghĩ. Anh… nhìn anh không khoẻ lắm, có phải sốt rồi không? Trán anh cũng nóng lắm. Không sao,

    Tay của cô lạnh quá đấy. Tay tôi… Tay tôi đâu lạnh, anh sờ thử xem. Anh xem đi. Cái đó… tôi nghĩ anh mệt quá. Anh mau về nghỉ ngơi đi. Tôi đi trước đây. Chút nữa tôi về. Ai đấy, xem hộ tôi cái. [Giám đốc Bạch vô địch keo kiệt độc miệng]

    Giám đốc Bạch vô địch keo kiệt độc miệng, sếp cậu à? Là người anh trai sống nương tựa với tôi. Từ khi hai chân tôi bị tật, chỉ có anh ấy sống cùng tôi. Giám đốc Bạch, sao anh lại gọi em lúc này? Có phải có việc muốn nhờ em không?

    Anh không cần nói, em đoán thử. Có phải là việc hôm qua công ty anh lên top tìm kiếm không? Sao em biết? Em nói cho mà nghe, từ sau khi em bị thương, sức mạnh này của em tăng vọt. Vì anh là anh ruột em, Bạch Tiểu Tiên đây sẽ giúp anh.

    Giảm 22% thế nào? Em đừng nói nhảm nữa. Anh nhờ em tới bệnh viên giúp anh điều tra một chuyện. Nói sau nhé, nói sau nhé, em có việc rồi. Cô vừa bảo cô mấy tuổi ấy? 24. Hợp đôi với tôi. Tôi 23. Tuổi của hai ta hợp cực kỳ.

    Nào, tôi xem chỉ tay cho cô. Alo, mẹ. Con trai, dạo này con thế nào rồi? Vẫn khoẻ chứ? Sao nghe giọng con ỉu xìu thế. Bố sao rồi ạ? Chắc bố vẫn khoẻ chứ ạ? Uống thuốc con gửi chưa ạ? Bố con vẫn vậy, dạo gần đây ngủ không được ngon giấc,

    Lúc nào cũng mơ về con. Vậy Lão Bì thì sao ạ? Nó vẫn vui vẻ chạy nhảy chứ? Mẹ vẫn chưa kịp nói với con, Lão Bì nó đi rồi. Sao cơ ạ? Lúc nào vậy ạ? Tuần trước. Nó cũng sống mười sáu năm rồi, đối với loài chó

    Thì cũng được coi là đến tuổi thọ mà ra đi rồi. Con không sao là tốt rồi. Đúng rồi, công việc của con thế nào? Sắp được chuyển lên chính thức chứ? Hay là… Con về với bố mẹ nhé? Được. Con được lên chính thức xong thì chắc phải có kì nghỉ

    Có thể về với mẹ và bố con rồi chứ. Không có kỳ nghỉ sau khi được lên chính thức đâu ạ. Thành phố lớn cái gì cũng tốt, chỉ là không có kỳ nghỉ. Vào làm chính thức mà cũng mệt mỏi thế, không có kỳ nghỉ thì sao được.

    Cơ thế chịu nổi sao? Vậy chúng ta không vào làm chính thức nữa, con về nhà đi. Mẹ ơi. Nếu con không bám trụ được nữa, con về… bố mẹ có cảm thấy mất mặt hai người lắm không? Con à, có phải con gặp chuyện gì rồi không?

    Không có ai bắt nạt con đâu nhỉ? Sao mẹ nghe giọng con có vẻ không ổn? Không có, ở công ty con bé nhất, mọi người đều chăm sóc con. Đừng có bạc đãi bản thân. Sự nghiệp không quan trọng đến vậy đâu. Vui vẻ mới là quan trọng nhất.

    Nếu ở bên ngoài con không vui, thì chúng ta về. Con cúp máy trước đây, mẹ. Lúc khác nói chuyện với mẹ. [Lý Đa Tình] Hoả Hoả, sao cậu lại ở đây? Tôi gửi cho cô một đống tin WeChat mà cô không trả lời tôi. Nên tôi tới đây thăm cô.

    Vừa nãy tôi ở kia gọi điện cho mẹ, nên không xem WeChat. Chắc dạo này vất vả lắm nhỉ? Cùng đi ăn đêm nhé? Cái đó… Tôi phải mau về để viết báo cáo nữa, mà xe tôi gọi sắp tới rồi. Cậu về nhà cẩn thận nhé. Tôi đi trước đây.

    Cô về đến nhà thì nói với tôi một tiếng nhé. Ừ. Bác tài, số hai phố Thái Ma. Bác tài, phiền bác quay lại, quay về chỗ vừa nãy. Cảm ơn. Cảm ơn bác tài. [Ngỗng Bá Vương chuyên dụng] Quách Tiểu Lai, sao cậu không gọi mình dậy?

    Chào buổi sáng, Giám đốc Bạch. Đây là tài liệu về nhân viên cửa hàng. Ở đây cả một đêm, rất tốt. Cô vất vả rồi. Uống cà phê không? Ừ. Tôi đi pha cà phê. Không sao chứ? Không sao, không sao, không sao. Chân tôi… Chống lấy, chống lấy.

    Cảm ơn chị y tá, đôi vai của chị đã cho tôi sức mạnh, chị chính là một thiên thần áo trắng đính thực. Cái chân này của cậu vẫn cần nghỉ ngơi. Không sao. Nhìn thấy chị xong là tôi hồi sinh liền. Chị nhìn đi,

    Tôi còn nhảy được nữa là, chị nhìn đi. Cẩn thận một chút. Nắm lấy, nắm lấy. Chị tốt quá. Chị nói xem, sau khi tôi khoẻ rồi, sẽ không còn gặp được chị nữa phải không? Tôi đoán nhé, chắc chắn có mấy người phải đang giả vờ

    Bị ngộ độc thực phẩm gì đó, chỉ để được gặp chị? Kỹ năng bắt chuyện của cậu đặc biệt thật đấy. Có ai sẽ cố ý tự làm khổ mình chứ? Thế tôi mới nói chị thấu hiểu lòng người quá, thật ghen tị với bạn trai chị. Có được một cô bạn gái

    Tốt bụng dễ thương như chị, không phải là quá hạnh phúc rồi sao? Ai nói là tôi có bạn trai chứ? Chị không có bạn trai, vậy tôi có hy vọng không? Cậu chỉ được cái ăn nói linh tinh, nhưng nhắc đến ngộ độc thực phẩm,

    Thì ở bệnh viện chúng tôi có một bệnh nhân bị ngộ độc thực phẩm thật. Ai vậy? Người kia. Giường bệnh thứ hai. Nhìn bộ dạng anh ấy cũng đâu giống bị bệnh. Ừ đấy, bình thường anh ấy cứ như vậy. Nhưng, chỉ cần có người đến thăm anh ấy

    Là anh ấy sẽ giả vờ mình mắc bệnh nặng lắm. Steve, Giám đốc Bạch bảo cậu với Đinh Sa đợi lúc nữa đến cửa hàng thu nhập thông tin cụ thể của nhân viên ở có mặt ngày hôm ấy. Được thì được, nhưng Đinh Sa không có ở đây.

    Cái thằng nhóc đó tối hôm qua cũng không xuất hiện, đến hôm nay vẫn chưa tới. 80% là ngủ quá giấc rồi. Đã mấy giờ rồi mà còn chưa đi làm? Đúng vậy. Không phải chứ. Hôm nào cậu ấy chả là người đến sớm nhất. [Bộ phận sản phẩm yêu quý nhất]

    Mọi người tới xem, cậu ấy để lại một chiếc hộp này. Bộ phận sản phẩm yêu quý nhất, còn cả một bức thư nữa. Chào mọi người, khi mọi người nhìn thấy phong thư này thì em cũng đã rời Tam Hạnh rồi.

    Vô cùng xin lỗi vì không ở trước mặt để nói lời tạm biệt với mọi người. Mỗi ngày ở bộ phận sản phẩm, cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ của mọi người với em. Em rất may mắn và cũng rất hạnh phúc.

    Em đã phụ lòng mong mỏng của mọi người đối với mình, không thể ở lại đến cuối để trở thành nhân viên chính thức. Nhưng em đã mãn nguyện rồi. Chị Trí Anh, trong lòng em chị luôn là một bà mẹ chuột túi tận tuỵ.

    Hy vọng đàn con của chị có thể vui vẻ khoẻ mạnh mà lớn lên. Đợi khi chúng nó lớn, sẽ dẫn chúng nó đi châu Phi ngắm voi. Thầy Vu, cảm ơn thầy đã luôn dạy dỗ em. Đôi hồ ly ân ái này tặng thầy và vợ, hy vọng hai người thích.

    Chị Phỉ Phỉ, bất kể khi nào, chị trong gương vẫn luôn xinh đẹp nhất, còn đẹp hơn Khổng Tước nữa. Steve, cảm ơn anh mỗi buổi trưa chia sẻ phần cơm sang trọng của anh cho em, anh là chú gấu ấm áp đáng tin cậy nhất trong lòng em. Chị Lộ Đa,

    Em nhớ có nhà chị có một bé hamster nhỏ, nhưng bé hamster nhỏ lại có sức mạnh to to, mong rằng chị có thể sống cuộc sống của mình. Đinh Sa. Tôi chỉ nói với Đinh Sa một lần rằng mình muốn đến châu Phi ngắm voi. Tôi gọi cho cậu ấy.

    Không thể cứ im ỉm mà đi vậy được. Công ty đăng thông báo rồi. Đăng cái gì? Nói rằng Đinh Sa đã bị sa thải. Sa thải? Vì chuyện ngộ độc. Không phải chứ, tại sao vậy?