Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 22| iQiyi Vietnam

    [Chương trình có phụ đề tiếng Việt] [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 22] [Lục Hạo] Alo, Alo, Nhậm Nhiễm. Anh xin lỗi. Không, không, không… Người nên nói xin lỗi phải là em, là em nói đã quá kích động rồi.

    Lục Hạo, em đã suy nghĩ kỹ rồi, có chuyện gì em có thể giúp anh được không? Hoặc là, em xin nghỉ phép đến Zurich cùng anh? Hay em nghỉ việc, để ở bên cạnh anh? Em xem có việc gì có thể giúp anh… Anh biết những lời anh sắp nói

    Sẽ làm em tổn thương, nhưng em hãy tin anh, mỗi một quyết định của anh đều vì tương lai của chúng ta. Anh đang nghĩ, sẽ hoãn lại đám cưới cho đến khi anh đưa công ty phát triển trở lại. Anh biết không, em đã nghĩ kỹ rồi, vì chúng ta

    Em biết em cần mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn. Em chỉ muốn ở bên cạnh anh. Nhưng hiện tại Chu Lê đã mất đi lý trí và phán đoán cơ bản nhất. Chu Lê trải qua cơn bạo bệnh này, thế giới quan của cô ấy đã không giống với của anh nữa rồi.

    Nhưng cô ta không thể hy sinh lợi ích của anh được. Không thể đem giang sơn mà chúng ta vất vả tạo ra, bán rẻ như vậy được. Em biết rồi. Từ trước đến nay, tất cả những việc mà anh làm, không phải vì Chu Lê,

    Cũng không phải vì nghĩa khí của anh, càng không phải vì chúng ta, mà chỉ vì bản thân anh. Do vậy anh gọi điện thoại đến cơ bản không phải để thương lương với em, mà là muốn hoãn lại đám cưới phải không? Anh đã sớm quyết định rồi đúng không?

    Anh không có… Lục Hạo, em luôn cho chúng ta là người cùng thuyền, có thể đồng tâm hiệp lực. Nhưng mỗi lần đều là anh quyết định, trước giờ không có bàn bạc với em, ♫ Sự cao quý của đời này có được ♫

    Trước giờ đều là anh lên kế hoạch, anh thực hiện. ♫ Bị lấy đi ngay lập tức sẽ trở thành gánh nặng ♫ Khi mà việc đã xong xuôi, anh mới báo với em một tiếng. Đây không phải cuộc sống mà em muốn, Cũng không phải tình cảm mà em mong,

    ♫ Lần theo nguyên nhân của sự việc ♫ càng không phải người ông mà em muốn ở bên. ♫ Lạc lối trong ánh sáng và bóng tối ♫ ♫ Anh muốn từ chối mọi sự thương xót và an ủi ♫ ♫ Hi vọng số mệnh cho anh một cơ hội ♫ Được,

    ♫ Nhưng thực tế hoàn toàn phản tác dụng ♫ hoãn hôn lễ. Vậy anh nói đi, là hoãn một tuần, hai tuần, hay một tháng, hai tháng, ♫ Mặc cho sự tự ti xa cách ♫ hay thậm chí một năm, hai năm? ♫ Ai đã can thiệp? Ai đúng ai sai? ♫

    Anh xin lỗi. ♫ Anh đều không quan tâm ♫ Nhưng anh thật sự mong em ủng hộ anh. ♫ Hối tiếc chỉ là sự tiếc nuối đẹp đẽ ♫ ♫ Từ bỏ em ♫ ♫ Tác thành cho ai ♫ ♫ Hãy cứu rỗi anh. ♫

    Gửi lời hỏi thăm của em tới Chu Lê, chúc cô ấy sớm bình phục. ♫ Không yêu thì chia tay ♫ ♫ Không yêu thì không yêu ♫ ♫ Không yêu ♫ ♫ Không yêu ♫ ♫ Không yêu ♫ Đến đây. Mau vào đi. Sao lại đột nhiên đến tìm tớ vậy.

    Nhớ cậu rồi. Cậu đi đánh quyền à. Sao lại không đeo gang tay chứ? Không sao. Tớ cảm thấy, tớ sống như thế này thật đáng trách. Từ nhỏ đến lớn tớ luôn tự nhủ bản thân, không được tìm một người đàn ông giống như ba tớ.

    Nhất định phải sống cuộc sống của mình, có sự tự tôn. Phải bảo vệ tốt bản thân. Nhưng kết quả thì sao chứ. Tình cảm của tớ lại là bản sao của họ, Vé máy bay về anh đã đặt rồi. Chiều ngày kia,

    Anh sẽ về thẳng công ty, có xe đón anh rồi. Em làm đi nhé. Sam sắp về rồi, sao cậu lại không vui? Vốn dĩ anh ta đâu có đi chứ. Không đâu, anh ấy không lừa cậu đâu. Vừa nãy trên đường, tớ nhìn thấy anh ấy rồi.

    Có khi nào cậu nhìn nhầm rồi không? Nếu là Lục Hạo cậu có nhìn nhầm được không? Cho dù trời có mưa to, hay có sương mù hoặc mưa đá, cậu cũng sẽ không nhìn nhầm đúng không? Đi, chúng ta đi uống rượu, uống cho thật sảng khoái. Đi nào, dậy đi.

    Điện thoại. Cạn ly. Ông chủ Trần. Vivian. Anh không uống rượu, thật hiếm khi thấy anh tới đây. Tôi đi gặp khách hàng. Các cô nói chuyện tiếp. Người trong giới bọn cậu, đều thích đến những chỗ như thế này giao lưu sao?

    Vẫn còn có chỗ kiểu hầm rượu vang cao cấp nữa. Vài vạn tệ một chai rượu vang. Vài vạn tệ một chai Whisky . Xa xỉ. Người trong giới bọn tớ, bên ngoài niềm nở, nhưng bên trong đầy toan tính. Mỗi câu nói đều được tính toán tỉ mỉ, kể cả say,

    Thì cũng là say có tính toán. Người trong giới các cậu thật đáng sợ. – Đáng sợ à. – Tớ không thể vào giới các cậu được. Tớ chỉ mong, quả cầu hấp thụ tinh hoa của Whisy này, có thể làm tớ say. Sao cậu lại uống hết vậy?

    Rượu này cần phải thưởng thức từ từ chứ. Thật là lãng phí của trời mà. Cậu đừng nói tớ nữa. Hôm nay tớ rất buồn, cậu đừng nói tớ nữa. Được, được, được… Hôm nay nghe cậu hết, nghe cậu hết… – Cậu cũng uống đi. – Tớ uống…

    Hôm nay cậu không phải uống với người cùng ngành, mà là với tớ. Do vậy cậu không cần tính toán gì cả. Cạn ly. Rượu này không có vị gì hết. Phục vụ, Xin chào, Thêm hai cốc rượu nữa. Được, xin đợi chút. Đừng uống nữa, cậu uống nhiều quá rồi.

    Vị tiên sinh bên kia mời hai vị cốc này. Mời dùng. Chậm thôi… Chậm thôi… Chậm thôi… Chậm thôi… Là vị nào mời chúng tôi uống vậy? Bạn của Trần tiên sinh, thì cũng là bạn của chúng tôi. Cảm ơn, cảm ơn… Thật đáng tiếc, tôi và anh ta không phải bạn bè.

    Thật xin lỗi, cô ấy uống nhiều rồi. Cảm ơn, cảm ơn… – Cạn ly. -Cảm ơn, cảm ơn… Thật ngại quá, chúng tôi qua kia trước. Nào, Nghệ Hà, chậm thôi… Chậm thôi… Chậm thôi… Ngoan, ngồi xuống nào. Ngoan. Ngoan. [Sam] Cậu nghe điện thoại đi.

    Có phải cậu sợ nghe thấy giọng anh ta rồi thì sẽ mềm lòng không? Sao có thể chứ? Có gì mà tớ sợ sao? Tớ nghe. Alo, Cậu chậm chút. Có cần tớ đi cùng không? Anh nói đi. Chiều mai tan làm anh đến đón em, chúng ta cùng đi ăn.

    Chuyện ngày mai thì để ngày mai nói đi. Alo… Hết pin rồi. Tiểu thư, chúc cô may mắn. Cảm ơn. Cô thật đáng thương. ♫ Em cảm thấy nó đang đến rồi ♫ ♫ Giống như sóng biển trùng trùng vỗ vào em ♫

    ♫ Trong hang động nơi không ai cứu nổi em ra. ♫ ♫ Xung quanh chỉ có bóng tối ♫ ♫ Giống như tấm vải rơi xuống che mắt em ♫ ♫ Em không thể thấy cái đẹp phía trước. ♫ Không sao chứ, cô uống nhiều rồi. Tôi không sao.

    Có thể tôi sắp chia tay rồi. Anh vui chứ. Nghệ Hà, Nghệ Hà. Cậu từ từ thôi, đừng ói lên người họ. Mới có uống chút, sao lại thành ra như thế này chứ. Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi. Có cần tôi đưa các cô về không?

    Không cần, lát nữa có bạn tới đón chúng tôi rồi, cảm ơn. Ô để lại cho các cô. Cảm ơn, cảm ơn… Thật sự xin lỗi. Tôi… Yên tâm đi, tôi không xin nghỉ đâu. Vui quá. Cậu thì vui rồi. Tớ thấy anh ta cũng vui chết đi được. Tặng cậu hoa nè.

    Được rồi, được rồi, nhanh về thôi. Đừng để mưa ướt cảm lạnh. Tặng cậu hoa. – Nhanh, nhanh, nhanh… – Cạn ly. – Ngoan. – Nhậm Nhiễm. Ngoan, về nhà thôi. – Nhiễm, cậu đẩy tớ – Đi… Chậm thôi, chậm thôi, chậm thôi… Chậm thôi, chậm thôi… Xin chào,

    – Tôi dùng máy sấy xong rồi, cảm ơn – Được. – Cho tôi bốn bánh humburger – Được. Bốn chiếc, sao nhiều vậy? Bốn cái nhiều sao, lát nữa Karen và Đinh Đinh tới nữa. – Anh ơi, sáu cái – Được. Tôn Nghệ Hà, buổi tối ăn nhiều vậy không sợ béo sao?

    Tớ vui, tớ mời, yên tâm đi. Cậu mời gì chứ, điện thoại cũng hết pin rồi. Ghi nợ cho tớ. Đúng, đợi chút. – Sáu cái, sáu cái… – Đưa tớ, đưa tớ, đưa tớ…. Đợi tớ chút. Cậu lại làm gì vậy? Mời anh ăn humburger.

    Có đi có lại, không cần cảm ơn. Còn cái này, tặng cho người lương thiện nhất. Cảm ơn, cô cũng là người lương thiện. Nhanh, nhanh, nhanh, nhanh ăn thôi. Nào. To quá. Ăn cái humburger cho tỉnh rượu. Ăn humberger cho tỉnh rượu.

    Cái lý do ngụy biện này cậu lấy ở đâu ra vậy? Cậu thử đi rồi biết. Nào. – Nào. – Cạn. Lượng calo rất cao nhé. Bây giờ là hai rưỡi sáng rồi. Tôn Nghệ Hà, cậu tự làm tự chịu, đừng kéo thêm bọn tớ nữa.

    Cậu còn mua nhiều trà sữa như vậy. Không phải vì cậu sao? Không phải dân văn phòng các cậu nói sao, Trà sữa như một bông hoa hồng, lúc vui vẻ tự mua thưởng cho bản thân một cốc trà sữa. Khi không vui,

    Cũng mua một cốc trà sữa để an ủi bản thân. Tâm tình mà bình thường thì cũng mua một cốc, để điều chỉnh lại tâm tình của bản thân. Cảm ơn. Tớ đã từng thề với các cậu, tớ và Lục Hạo nhất định sẽ có kết quả. Khiến các cậu thất vọng rồi.

    Tớ ghét nhất là những lời như thế này của cậu. Có gì đáng thất vọng chứ. Chỉ cần cậu vui vẻ hạnh phúc, thì bọn tớ không có gì thất vọng hết. Nếu cậu không vui vẻ, không hạnh phúc thì bọn tớ mới thất vọng. Đúng không? – Đúng thế. – Nào.

    Vì niềm vui và hạnh phúc, chúng ta ăn hết cái humburger này. Chị em tốt, béo lên cùng cậu. Ăn nào. Ăn nào. [TÒA NHÀ LIZ SUPREME] Hay là… Hay là thôi đi. Hay là chúng ta đi hỏi lễ tân trước, hỏi xem Sam có đây không. Không cần.

    Lên trực tiếp bắt tại hiện trường luôn. Nhìn tớ làm gì, đi thôi. – Không phải… Hay là… – Hay là thôi đi… Tôn Nghệ Hà, cậu xem cậu đi, bình thường thì nhe nanh múa vuốt, không sợ trời, không sợ đất, bây giờ lại vì một người đàn ông

    Mà khiến tay cậu đổ mồ hôi. Nghệ Hà, con người cậu như thế nào, bọn tớ đều hiểu rõ, cậu tuyệt đối không chịu đựng bất kỳ sự lừa dối nào. Hãy nhìn nhận rõ tên sở khanh này. Nên cãi thì cãi, nên đánh thì đánh.

    Từ nay về sau không gặp, không liên lạc nữa. Đi. Nghệ Hà, có phải phòng một bảy một tám không? – Có phải phòng một bảy một tám không? – Đúng vậy. Đây là hiện trường thực tế rồi. Nếu cậu vẫn còn im lặng như vậy nữa, thì cậu là cái đầu heo.

    Nếu cái sừng này mà không lấy xuống, sợ sau này sẽ thành nỗi ám ảnh trong lòng. Hôm nay nếu cậu rời khỏi chỗ này, sau này muốn hỏi chân tướng thì có hỏi cũng không ra. Lời nói dối ai mà không biết nói chứ.

    Không thể khoan nhượng với lời nói dối và bạo lực được. Không phải chính cậu nói sao? Tớ biết rồi. [1718] Mở cửa. Mở cửa. Mở cửa. Xin hỏi, khách ở phòng một bảy một tám đi đâu rồi? Xin lỗi, chúng tôi không thể để lộ hành tung của khách hàng.

    Người đẹp, giúp một chút đi. Nếu như anh ta trả phòng rồi thì cô chớp mắt là được. Cảm ơn. Cảm ơn. Không sao, không sao. Người ta đều nói, rượu làm cho con người mạnh dạn hơn Đợi đến khi tớ có dũng khí rồi, thì lại không có cơ hội.

    Có phải rất nực cười không? Tớ tự biến mình thành trò cười rồi. Cậu muốn đi đâu? Bọn tớ đi cùng cậu. Không cần đâu. Tớ muốn ở yên tĩnh một mình. Muộn như vậy rồi cậu một mình đi đâu chứ, không an toàn. Mỗi khi có việc gì,

    Đều là các cậu ở bên cạnh tớ. Lần này tớ muốn giống như một người trưởng thành, tự giải quyết vấn đề. Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu. Để tớ tự mình suy nghĩ. Để cô ấy đi đi. Có chuyện gì thì lên nhóm nói nhé. Chú ý an toàn.

    Đến nhà nhớ báo bình an. Cô gái, uống không ít rượu đúng không? Mùi rượu này nặng quá. Sư phụ, anh nói xem, tình yêu là gì vậy? TÌnh yêu là gì thì tôi không biết, nhưng nếu cô ói trên xe tôi thì mất hai trăm tệ. Em có chuyện muốn hỏi anh.

    Trên đường em có nhìn thấy anh… Có phải anh đi với một người phụ nữ khác vào khách sạn? Anh về rồi, tối chúng ta cùng đi ăn nhé. Đinh Đinh, chậm chút, cậu lại chậm thôi để đi theo cậu ta.

    Phía trước là công ty cô ấy rồi, có lẽ không sao đâu. Nhiễm Nhiễm, cậu thấy thế nào? Nghệ Hà dựa vào chạy bộ để phát tiết, tớ chỉ có thể đánh quyền. Được rồi. Chúng ta lên phía trước quay đầu cùng đi Beloved Gym. Được. Chạy bộ có thể giải rượu sao?

    Hôm nay vẫn có thể ghi hình chứ? Anh yên tâm, Tiểu Tả sẽ dẫn anh đi trang điểm. Lát nữa gặp lại. Cô có muốn nghỉ một ngày không? Không cần thiết. [Nữ giới] ♫ Nét vẽ mùa mưa nhẹ nhàng quá ♫ ♫ Khao khát thẫm đấm trong trái tim ♫

    ♫ Thanh xuân và ý chí tiêu hao. ♫ ♫ Đổi thành những vật dụng thường ngày. ♫ ♫ Ngày qua ngày. ♫ ♫ Phong cảnh nhìn đến quen thuộc. ♫ ♫ Hai mét lữ hành. ♫ ♫ Em sẽ thoát ra. ♫ ♫ Lại là một bình minh giả dối. ♫

    ♫ Đường của em. ♫ ♫ Em còn có thể đi không? ♫ ♫ Tất cả những điều em biết là ♫ ♫ Em mạnh mẽ hơn nỗi đau của mình. ♫ ♫ Sinh mệnh này. ♫ ♫ là tìm kiếm chuyến du lịch của riêng mình. ♫

    ♫ Ngày trở lại không chắc chắn. ♫ ♫ Tại sao luôn bị ám ảnh bởi tình yêu. ♫ ♫ Không biết tình yêu đang ở đâu. ♫ ♫ Mong muốn được số phận ưu ái. ♫ ♫ Có thể tự do hơn nữa không? ♫ ♫ Có lẽ là sinh mệnh ♫

    ♫ Bởi vì không thể hồi tưởng ♫ ♫ Nên càng trở lên đẹp hơn ♫ ♫ Tôi muốn giải phóng ♫ ♫ Lại là một bình minh giả dối. ♫ Cố lên, Tôn Nghệ Hà. ♫ Đường của em. ♫ ♫ Em còn có thể đi không? ♫ ♫ Phong cảnh giống nhau ♫

    ♫ Nhìn mọi thứ bằng đôi mắt mới ♫ ♫ Tôi và chính mình ♫ ♫ Du lịch không cần đối thoại ♫ Tất cả các bộ phận chú ý, còn năm phút nữa chúng ta bắt đầu, xin tắt hết điện thoại hoặc để chế độ im lặng. Sắp bắt đầu rồi. Đến thôi.

    Được. Micro và các thứ khác đều được rồi. Khuôn mặt lạnh lùng hôm nay biến thành hòa nhã rồi à. Thật là biết kiểm soát. Sao anh lại chạy đến đây? Karen muốn anh đến xem em. Em thì có gì đáng xem chứ. Đàn ông bọn anh thực sự rất chậm chạp.

    Cho dù em có ra ám hiệu nửa ngày hay nhiều hơn nữa, thì có lẽ bọn anh cũng chẳng biết gì. Nếu có vấn đề gì thì hãy hỏi. Em như thế này thực sự rất buồn. Làm phiền anh nói với Karen của anh rằng: em không sao, em vẫn ổn.

    Em thật sự rất tốt, thật sự không sao cả. Rất rất tốt. Vậy anh nói với em này, Chuyện ngoại tình này, tuyệt đối không phải chuyện ngoài ý muốn, đúng không? Không phải chuyện do tôi không cẩn thận nên ngã vào giường của người khác được.

    Khẳng định kẻ đi ngoại tình đã biết rõ hậu quả, khẳng định anh ta biết sẽ phá hỏng tình yêu này, đúng không? Rõ ràng anh ta biết sẽ phá hủy tình yêu này, vậy mà anh ta vẫn giấu em để đi với người khác. Đều nghe thấy hết rồi?

    Nhưng có thể họ không biết anh đang nói chuyện gì. Vì bình thường anh cũng hay kể những chuyện cười như vậy. Xin lỗi các vị… Xin lỗi các vị, vừa rồi Vu Thiên có kể cho mọi người một câu chuyện cười, coi đó như góp vui cho mọi người.

    Chúng ta vẫn còn năm phút nữa. Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Thật sự như vậy sao? Chính là vậy. Tình yêu của tớ quá mệt rồi. Tớ không thể cố gắng được nữa. Cậu với Lục Hạo không hợp nhau. Anh ta ở bên Chu Lê lâu như vậy,

    Tình cảm chắc chắn sẽ rất sâu đậm. Sâu đậm? Tớ bây giờ hận nhất hai từ sâu đậm này. Tớ nhận thua. Không yêu được nữa rồi. Cậu nói xem, cậu với Nghệ Hà, sao hai người cậu yêu đương lại kỳ vậy. Tôn Nghệ Hà thì cảm xúc mạnh mẽ như lửa,

    Còn cậu, tình yêu giống như băng vậy. Chuyện yêu đương này, không có khoảng ở giữa sao? Khoảng ở giữa giao lại cho cậu đó. Chào mừng đến với chương trình đặc biệt đầu tiên của Khơi Giới. Tôi là Trần Nam. Hôm nay chúng tôi mời đến đây ông Châu Tu Viễn,

    Chủ tịch hội đồng quản trị đồng sáng lập tập đoàn Road Manman . Xin chào mọi người, tôi là Châu Tu Viễn. Và người thành lập quỹ đầu tư Thiên Sinh Chi Đạo, Ông Hoàng Vân. Xin chào mọi người, tôi là Hoàng Vân. Nói đến Khơi Giới, Tôi muốn hỏi Hoàng tiên sinh…

    Chị Tôn, Tôi còn chút việc nên phải về công ty. Đây là điện thoại của ông chủ, để ở chỗ cô nhé. Cái này cần bắt đầu từ quê hương tôi… Tiểu Bất Điểm. Đinh Đinh, Hôm nay tôi có việc gấp cần về nhà hai ngày.

    Do vậy tôi không thể chăm sóc mèo được. Vậy chúng nó phải làm sao đây? Tôi đã tìm được một người bạn, có thể giúp tôi trông nom chúng hai ngày. Thế bạn cô đã nuôi qua động vật chưa? Chưa nuôi bao giờ, nhưng việc cho chúng nó ăn, dọn phân cho chúng

    Thì không có vẫn đề gì. Vậy sao được. Hay như thế này đi, Cô đưa chìa khóa cho tôi, tôi giúp cô trông nom chúng hai ngày. Thật sao? Đằng nào bọn chúng cũng thân với tôi rồi. Cô yên tâm đi. Vậy thì thật sự cảm ơn cô. Không có gì.

    Vậy cái này không cần nữa. [Tạm ngừng kinh doanh.] Cậu nhóc. Thầy Dương, – Chị cậu đâu, – Chị ấy không ở đây. Không ở đây? Chị ấy thật sự không ở đây. Hôm nay có việc nên chị ấy đi rồi. Chị Đinh Đinh nói, đàn ông không được nói dối,

    Nếu nói đối thì đều là trai đểu. Chị Đinh Đinh còn nói, chị ấy ghét nhất là trai đểu nữa. Một ngày là trai đểu – cả đời là trai đểu. – Được rồi, được rồi, được rồi… Tin cậu, được chứ. Được rồi, các thần tượng, chúc các cậu sớm xuất đạo.

    Không làm phiền nữa. Đinh tiên sinh, Dương tiên sinh đến rồi. Tư Nhuệ đến rồi à. Cháu xem, bố cháu thật là. Lúc gọi điện thoại chú đã bảo để Chu Đáo đi lấy là được rồi, sao lại còn bắt cháu đưa đến tận nơi chứ.

    Cháu tiện đường thôi ạ. Không phiền gì cả. Chị à, cất nó đi nhé. – Được, được… – Đúng, đúng , đúng, cất nó đi. Chị Hoa, pha cho tôi chút trà mang lên đây nhé. – Được. – Được. Đinh Đinh không có ở nhà. Nào, ngồi đi. Tư Nhuệ,

    Có phải cháu vẫn chưa nói rõ ràng với bố cháu chuyện của cháu và Đinh Đinh phải không? Chú Đinh, thực ra cháu không muốn nói. Chú hiểu. Nữ giới thường xuyên nhìn không hiểu, nhưng nam giới, sẽ hiểu thôi. Nhưng Đinh Đinh không hiểu. Con gái bảo bối này của chú,

    Có thể cháu thấy, có vẻ nó luôn vui vẻ hơn người khác, vô tư hơn người khác, Nhưng thật ra, về mặt tình cảm thì nó lại chậm chạp hơn người khác. Bình thường mà nói, một người nam giới thích một người nữ giới

    Thì chắc chắn sẽ cố ý chọc cười cô ấy. Đúng không? Nhưng nếu chuyện này mà xảy ra với Đinh Đinh, thì hỏng rồi. Nó nhất định cho rằng, cháu đang cố tình trêu chọc nó. Nó sẽ không nghĩ ra cái khác nữa. Vậy nên cháu hãy nghe chú khuyên một câu.

    Thẳng thắn hơn chút, cứng rắn hơn chút, Những lúc cần thiết, cháu có thể không cần thể diện gì nữa. Dương tiên sinh, mời uống trà. Chị Hoa, Vừa rồi tôi nói những gì chị đều nghe thấy cả rồi sao? Không có, không có, không có… Cái gì cũng không nghe thấy hết.

    Không nghe thấy thì tốt. Được, được, chị đi làm việc của chị đi. Được, được… Mời uống trà. Chú Đinh à, không giấu gì chú, cháu thấy rằng nếu như cứ đeo bám dai dẳng, không biết xấu hổ như vậy. Nếu có tác dụng với Đinh Đinh,

    Thì cô ấy cũng không phải đến ba mươi tuổi mà vẫn chưa yêu đương gì. Cháu nghĩ có vẻ cô ấy rất kháng cự với tình yêu. Cháu sợ những gì cháu nói ra sẽ làm phản tác dụng. Đúng, đúng, đúng… Vậy hãy làm theo cách của cháu đi.

    Nhưng đừng có áp lực quá. Cho dù, quyết định cuối cùng của hai đứa là gì, chú và bố cháu nhất định sẽ ủng hộ. Được. Thật ra tôi nghĩ anh nên cười nhiều hơn chút, như vậy hiệu suất người xem sẽ tăng lên,

    Tiền thưởng của chúng ta cũng sẽ nhiều hơn chút. Chuyện cười mà Vu Thiên nói vừa rồi rất hài hước. Ai ngoại tình vậy? – Cô Tôn, không phải bạn trai của cô chứ? – Các vị mời qua bên này. Đi thôi, đi thôi… Anh đừng đẩy tôi. Alo.

    Anh sắp tan làm rồi, chúng ta cùng đi ăn nhé. Mấy ngày không gặp rồi. Em đau răng, không ăn được. Anh đi ăn một mình đi. Nhìn gì chứ, em đau răng thât. Bỏ đi, anh không nói gì nữa. Em đau răng thật mà.

    ♫ Thời gian có thể quay trở lại nếu còn tình cảm ♫ ♫ Ước gì anh ấy nói đúng ♫ ♫ Không cần quan tâm ♫ ♫ Từ giờ không sống cô đơn nữa ♫ ♫ Thời gian có thể quay trở lại nếu còn tình cảm ♫ ♫ Đời này có anh ♫

    ♫ Khó có gì thay thế ♫ ♫ Làm sao em quên được. ♫ Nhiều năm như vậy rồi không hát, cảm giác không có thay đổi gì. Năm đó đáng nhẽ em không nên từ bỏ. Những chuyện qua rồi thì không còn ý nghĩa gì nữa.

    Cảm ơn con, đã từ Bắc Kinh xa xôi đến đây thăm mẹ. Chuyện nên làm mà. ♫ Thời gian có thể quay trở lại nếu còn tình cảm ♫ ♫ Ước gì anh ấy nói đúng ♫ ♫ Khó có gì thay thế ♫ ♫ Làm sao em quên được. ♫

    Lát nữa anh sẽ đón con đi. Nó đi đánh bóng chuyền với Vu Thiên rồi. Sao em lại tùy ý giao con anh cho người đàn ông xa lạ chứ? Cái gì mà tùy ý người đàn ông xa lạ? Đó là bạn trai của em, được chứ. Cảm ơn.

    Bạn trai là của em, nhưng con trai là của anh. Cậu nhóc Vu Thiên đó, em thích anh ta ở điểm gì chứ? Cậu ta có biết em không muốn kết hôn không? Anh can dự quá nhiều vào cuộc sống của vợ cũ rồi đó. Là anh đang quan tâm em, được chứ?

    Còn nữa, cậu ta thì có thể mang cho em cảm giác an toàn gì chứ. Ghe rồi sao? Nói cho anh biết ở đâu đi, anh đi đón con trai. Có ảnh chụp X-quang rồi. Cái răng khôn này thật thích quá đi. Cô hoãn lịch hẹn những ca sau một giờ giúp tôi.

    Được. Bác sĩ, thật thích là sao vậy? Cô nhìn có vẻ rất kiên cường. Có lẽ sẽ chịu đựng được. Được rồi, tiêm thuốc tê trước nhé. Tôi rất ít cười sao? Đúng vậy. Nếu như anh cười nhiều chút, như vậy càng tốt hơn sao? Là Tôn Nghệ Hà nói với anh sao?

    Cũng chỉ có cô ta mới từ sáng đến tối muốn người ta cười. Điện thoại tôi đâu? Tôn Nghệ Hà không đưa cho anh sao? Xin lỗi, để tôi gọi luôn cho cô ấy. Sao lại không nghe máy chứ? Không cần nữa, để tôi đi tìm cô ta lấy.

    ♫ Và một nhịp đập nữa lại trôi đi. ♫ ♫ Mặt trời dần nhô lên khỏi chân trời. ♫ ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Nếu như chưa nghe qua tình yêu, có thể một vài người sẽ không bị rơi vào lưới tình.

    ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Có lúc, chúng ta chỉ hi vọng ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ nhà bếp có khói có lửa, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ phòng khách có tiếng cười, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ phòng ngủ có người ôm.

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Anh với tôi một cơm một rau, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Tôi với anh lúc cau có, lúc tươi cười hớn hở. Chỉ đơn giản như vậy, ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫

    Nhưng sao lại khó đến thế. ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Trong bất kỳ một mối quan hệ nào, ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ có thể khi bạn hoài nghi xuất hiện vết nứt,

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ thì vết nứt đó đã đã tồn tại. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đó là định luật được lập từ rất lâu rồi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Nào, cạn ly. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫

    Các cậu có biết loại thực phẩm nào ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ có thể khiến người ta cảm thấy hạnh phúc tăng vọt nhanh chóng không? ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Tất nhiên là lẩu rồi.

    Như miếng thịt bò cay này, chấm vào đĩa dầu mè, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ rồi uống thêm một hợp bia lạnh, ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ thì thần tiên cũng phải thèm muốn. Chính vậy, mỗi lần tớ tâm trạng không tốt,

    ♫ Em muốn được yêu thương ♫ khi mà công việc áp lực quá lớn, thì nhất định phải ăn đồ cay, ♫ Em muốn được yêu thương ♫ giống như trút bỏ được tâm sự. Ruột già của cậu sắp nguội rồi, mau ăn đi. ♫ Em muốn được yêu thương ♫

    Không phải nói rất ngon sao? ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Vừa rồi rồi. Còn nhớ lúc nhỏ xem Sweig, ♫ Em muốn được yêu thương ♫ có một bức thư của người phụ nữ xa lạ, cô ấy viết, ♫ Em muốn được yêu thương ♫

    Trên thế giới này, ♫ Em muốn được yêu thương ♫ không có gì đáng sợ hơn ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ việc đặt mình ở trong đám đông ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ nhưng lại sống

    ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ một cuộc sống cô độc. Khi đó, ♫ Em muốn được yêu thương ♫ tôi chỉ biết ánh mặt trời rực rỡ, cuộc đời tươi đẹp. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Nào có biết cái gì là cô độc.

    ♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Nhưng bây giờ hơn ba mươi tuổi rồi,

    ♫ Em muốn được yêu thương ♫ bạn khi đó, đang ở đâu rồi? ♫ Em muốn được yêu thương ♫