Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 10 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 10: Đồ không chung thủy?!] Khương Hỏa Hỏa. Hỏa Hỏa. Tôi có chuyện muốn nói với cậu. Đợi lát nữa rồi nói. Cậu từ từ thôi, từ từ thôi. Chuyện là… Hỏa Hỏa, tôi có chuyện muốn nói với cậu.

    Chơi có vui không? Không vui đâu. Giám đốc Bạch. Sao anh ăn mặc nghiêm chỉnh thế? Chẳng phải hôm nay được nghỉ sao? Hôm nay anh có một buổi hẹn quan trọng. Thế bữa sáng thì sao? Tự đi mà làm. Thế thì em đi ngủ thêm chút nữa.

    Có thể được làm bạn gái của anh, tôi quả thật rất vinh hạnh. Đó là may mắn của tôi. [Lý Lộ Đa.] [Cô thật may mắn.] [Thế mà lại không thèm để ý đến mình?] Đợi chút, đợi chút. Điện thoại tôi đang reo. [Cuối cùng cô cũng bắt máy.]

    [Giám đốc Bạch, anh tìm tôi có chuyện gì thế?] [Tôi liên lạc với cô lâu lắm rồi đấy.] [Tại sao cô không nhận điện thoại của tôi?] [Tôi đang ở] [sân trượt băng Quán Quân.] [Xong là bên này ồn quá] [nên tôi không nghe thấy chuông.] [Sân trượt băng?]

    [Cô ở sân trượt băng một mình à?] Cẩn thận. Đừng ngã. Yên tâm đi, tôi đứng vững lắm. [Ai đó?] [Bên cạnh cô là ai thế?] [Cái đó…] [Tôi không nói chuyện với anh nữa nhé.] [Giám đốc Bạch, tôi cúp máy trước đây.] Dọa tôi hết cả hồn. Sân trượt băng?

    Giám đốc Bạch. Chẳng phải anh định ra ngoài hay sao? Anh đây là ra ngoài xong rồi quay về hay là chưa ra ngoài thế? Bây giờ anh ra ngoài. Anh phải tới sân trượt băng. Anh phải đi chạy bộ. Rốt cuộc là anh muốn đi đâu?

    Anh phải tới khu vực xung quanh sân trượt băng để chạy bộ. Anh mặc như thế đi chạy bộ á? Cảm ơn cậu. Không sao. Ban nãy cô định hỏi tôi cái gì thế? Thực ra có chuyện này tôi muốn bàn với cậu.

    Bàn về vấn đề ký hợp đồng cho thuê lại nhà. Đúng chứ? Không phải chuyện này. Thực ra tôi muốn nói với cậu là tính tình của tôi rất rất rất là không tốt. Tôi rất là gắt gỏng. Tôi cũng rất dễ từ bỏ.

    Hơn nữa tôi còn không biết cách từ chối người khác. Những người ở cùng tôi đều không chịu được cái tính này của tôi. Không sao hết. Tính tình tôi tốt lắm. Đúng vậy. Có lúc trông tôi rất là hấp tấp, nhưng tôi rất bao dung.

    Vừa hay chúng ta bù đắp được cho nhau. Cậu gì ơi, cho tôi mượn giày của cậu được không? Bao nhiêu tiền thế? Cậu đưa ra một cái giá đi. Còn có một điều nữa. Chính là tôi rất háu ăn. Tôi ăn rất chi là khỏe.

    Nào là mỳ cay Shin Ramyun, nào là bánh gạo cay Tteokbokki. Hơn nữa tôi rất muốn tiêu tiền vào việc ăn uống. Với cả, tôi nói cho cậu nghe này. Tôi thuộc tạng người dễ béo. Tôi chỉ cần ăn thôi là có thể phồng lên giống như quả bóng bay vậy.

    Tôi cũng háu ăn lắm. Mỗi lần tức giận tôi đều ăn rất nhiều thứ. Lần sau cô tức giận thì tôi sẽ dắt cô đi ăn cùng. Chúng ta cùng nhau béo lên. Đến lúc đó cô đừng ghét bỏ tôi là được. [Bốn cái bánh xe thôi mà]

    [thì có thể khó được như nào cơ chứ?] Tôi còn một vấn đề vô cùng nghiêm túc nữa. Tôi có một căn bệnh di truyền. Có nghĩa là tôi không có tóc ấy, cậu biết không? Mỗi ngày ra khỏi nhà là tôi phải đeo tóc giả.

    Với cả tôi chỉ cần gội đầu thôi là tóc tôi sẽ rụng ầm ầm. Trên tay tôi toàn tóc là tóc. Chỉ cần nắm một cái là ra một đống tóc. Tóc tôi dày mà. Giám đốc Bạch. Sao anh lại tới đây? Sao cô lại tới đây? Tôi đến trượt băng mà.

    Tôi tới chạy bộ. Chạy bộ ở sân băng á? Không được à? Được chứ. Giám đốc Bạch, chào anh. Chào cậu. Cậu thích đi trượt băng với các cô gái đúng không? Tôi thấy anh mới chơi nhỉ? Tôi có thể dạy anh đấy. Sai rồi. Tôi trượt băng rất giỏi đấy.

    Hơn nữa còn biết rõ mọi kiểu trượt băng. Cậu nhìn xem. Anh không sao chứ? Không sao. Tôi nghỉ tí thôi. Nghỉ tí thôi. Đi thôi. Nghỉ chút nhé. Vừa nãy cô trượt khá đấy. Thật hả? Tôi đã suy nghĩ một chút. Cái gọi là dạy và học cùng…cùng tiến bộ ấy,

    Hai chúng ta có thể so tài một chút. So tài à? Xin mời. So tài nào. Anh không sao chứ? Nào. Tôi không sao. Cuối cùng mình cũng được nghỉ rồi. Mệt quá đi mất. Bây giờ cô mới thấy mệt hả? Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô dốc hết sức mình

    Để nhảy qua nhảy lại giữa hai người đàn ông như thế đấy. Lý Lộ Đa. Vở kịch của cuộc đời cô đúng là càng ngày càng trở nên thú vị. Rốt cuộc là tôi đã làm sai cái gì chứ? Rốt cuộc tên Ngỗng Bá Vương này đang cố phô trương cái gì thế?

    Cố lên nào. Hỏa Hỏa bên cạnh có những động tác trôi chảy đẹp đẽ thì cô không nhìn, cô cứ phải nhìn cái tên Ngỗng Bá Vương này làm gì cơ chứ? Khó lắm tôi mới được thấy Ngỗng Bá Vương mất mặt,

    Sao tôi có thể bỏ qua cơ hội này được cơ chứ? Nào, từ từ thôi. Thế anh nghỉ ngơi ở đây chút nhé. Được thôi. Tôi đi xem Lộ Đa đây. Đi nào. Trượt thêm chút nữa. Mắt tôi đau lắm. Tôi không trượt nữa đâu. Đau mắt à? Tôi xem nào. Sao thế?

    Bên này này. Hình như có gì đó bay vào. Đã đỡ hơn chưa? Anh làm gì thế? Con nhà anh không được dạy dỗ ổn lắm. Sao lại lấy kẹo mút đập vào người tôi? Đi chết đi. Gì cơ? Anh mới đi chết ấy. Được thôi. Đã đỡ hơn chưa?

    Đỡ hơn nhiều rồi. Uống cốc nước đi. Chẳng phải lúc nãy cậu đã mua một cốc rồi hay sao? Tôi chỉ mua có mỗi cốc này thôi. [Lẽ nào] [ban nãy thời gian đã lặp lại một lần.] [Không đúng.] [Đã có hai khung thời gian] [thay đổi rồi.] Đi nào.

    Chúng ta đi trượt băng thôi. Anh động vào con tôi làm gì thế? Uống cốc nước đi. Uống cốc nước đi. Đợi chút. Tôi muốn ăn một suất gà rán. Cậu có thể mua giúp tôi được không? Gà rán à? Có hơi xa đấy. Mua giúp tôi một suất đi.

    Tôi thật sự rất muốn ăn đấy. Được rồi. Cô đợi tôi ở đây nhé. Cảm ơn cậu. Nói đi. Chuyện gì đây? Có phải anh đã khởi động vòng lặp thời gian không? Tôi chả hiểu cô đang nói gì cả. Nói đi, có phải có người đang mắng anh hay không?

    Với cả anh có biết là Hỏa Hỏa đã mua nước giúp tôi 100 lần rồi không? Tôi thấy cô đang tận hưởng niềm vui lắm mà. Sao tôi lại tận hưởng niềm vui được? Anh đang nói cái gì thế? Thế thì có người mắng tôi rồi. Anh đừng có động vào tôi.

    Có phải là cậu ta không? Người mắng anh trong lòng có nhiều lắm đấy. Có phải anh đã khởi động vòng lặp thời gian không? Quả nhiên là anh. Anh đây là đơn phương phá hoại thỏa thuận đấy. Có phải là anh có chuyện gì giấu tôi không?

    Có phải là cô có chuyện gì giấu tôi không? Cô gái nào hạnh phúc thế nhỉ? Có thể nhận được năm bó hoa một lần liền. Không phải một cô đâu. Cô giúp tôi để cái này vào bên trong nhé. Xong rồi. À đúng rồi. Trên này có năm địa chỉ.

    Cô tặng lần lượt theo thời gian nhé. Đừng có nhầm đấy. Cô vất vả rồi. Có phải là anh… Có phải là cô có chuyện gì giấu tôi không? Anh ngồi xuống cho tôi. Tôi thì có thể có chuyện gì được chứ? Cô biết rồi mà còn hỏi.

    Sao tôi biết rồi mà còn hỏi được chứ? Vòng lặp lại thời gian đúng là do tôi khởi động nhưng đấy cũng là vì cô. Tôi á? Tôi làm sao? Cô phản bội tôi. Cô một chân đạp hai thuyền. Tôi phản bội anh á? Tôi một chân đạp hai thuyền lúc nào thế?

    Cô có quan hệ gì với cậu ta? Tôi với cậu ấy là quan hệ bạn bè. Cô có quan hệ gì với tôi? Cấp trên và cấp dưới. Quan hệ yêu đương. Chúng ta là quan hệ yêu đương từ bao giờ vậy? Cô quá đáng rồi đấy nhé.

    Chúng ta đã bàn đến chuyện con cái rồi đó. Lẽ nào không phải quan hệ yêu đương sao? Bạch Chân Tướng. Anh quấy rối tình dục, mắc chứng hoang tưởng, rồi còn đơn phương phá hoại thỏa thuận. Đây không phải chuyện của mình anh đâu.

    Anh còn ảnh hưởng đến cả cuộc đời tôi. Nếu như anh đã không yêu quý tính mạng của mình đến vậy, thì anh sẽ… Sẽ thế nào? Anh sẽ… Sẽ thế nào? – Đi chết đi. – Đồ không chung thủy. Bạch Chân Tướng. Anh đi chết đi. Cẩn thận, cẩn thận.

    Gãy sống mũi rồi. Bạch Chân Tướng, đi chết đi. Cho tôi đi nhờ, cho tôi đi nhờ, xin lỗi, cho đi nhờ. Đầu ngón chân cái của mình gãy rồi. Bạch Chân Tướng, đi chết đi. [Bạch Vô Khuyết] Tay của mình gãy rồi. Bạch Chân Tướng, đi chết đi. Bạch Chân Tướng.

    Thôi được rồi. Tôi đề nghị chúng ta nghỉ ngơi một chút. Nghỉ giữa hiệp một tí vậy. Tôi phát hiện ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Tôi không biết anh có phát hiện ra không. Khung thời gian lặp lại thay đổi rồi. Ngay từ đầu tôi đã phát hiện ra rồi.

    Tôi đã phát hiện ra hai lần rồi. Tôi thức dậy thì nên ở trên giường chứ không phải ở đây. Mấy lời này của cô tôi cũng phát hiện ra lâu rồi. [Cậu gọi làm cái gì thế?] [Cậu có biết là cậu gọi nhiều lần lắm rồi không?]

    [Em mới gọi lần đầu tiên mà.] [Anh mau tới cứu em đi.] [Chân của em gãy rồi.] Sao thế? Bạch Vô Khuyết nói chân nó gãy rồi. Lộ Đa. Có chuyện gì mà vội vã thế? Cái đó… Bây giờ tôi phải tới bệnh viện. Tôi đưa cô đi nhé. Không cần đâu.

    Hôm khác tôi giải thích với cậu nhé. Giám đốc Bạch, anh yên tâm đi. Tiểu Bạch chắc là sẽ không có chuyện gì đâu. Vừa nãy thời gian đã lặp lại bao nhiêu lần rồi? Sao anh đột nhiên lại hỏi cái này?

    Mỗi lần thời gian lặp lại là nó lại gọi cho tôi. Có lẽ đều là vì nó xảy ra chuyện rồi. Ý của anh là mỗi lần thời gian lặp lại là cậu ấy sẽ bị thương thêm một lần. May mà cậu ấy không có ký ức về nó

    Nên sẽ không nhớ đâu. Còn trẻ thế mà. Xin chào, cô y tá. Chỉ gãy cái chân thôi mà đến cái mạng cũng chẳng còn. Đúng thật là. Đúng thế. Đến rồi đây. Đáng thương quá. Tháng sau cô ấy sẽ kết hôn. Chồng sắp cưới của cô ấy buồn chết đi được ấy.

    Tôi đi nhé. Tạm biệt. Chồng sắp cưới? Xin chào, cô y tá. Ở đây có bệnh nhân nào tên là Bạch Vô Khuyết không? Anh đợi tôi kiểm tra một chút. Cậu ta cũng cao như người ban nãy ấy. Cậu ấy cũng… cũng bị gãy chân. Rất là sợ đau.

    Chỉ cần đau thôi là khóc. Là cậu ấy à? Ở phòng cấp cứu ấy. Phòng cấp cứu đúng không? Cảm ơn cô nhé. Nghe nói xương kêu rắc một cái là gãy luôn. Cái tuổi này không đến nỗi như thế nhỉ? Thế hả? Trông cậu ấy cũng đẹp trai mà. Đau, đau, đau.

    Tiểu Bạch. Chuyện gì thế? Anh ơi, em đau chết đi được ấy. Cuối cùng anh cũng đến. Bác sĩ. Đây là… Tình hình là như thế này. Người bệnh bị gãy xương cẳng chân trái. Vốn dĩ gãy chân chẳng có gì đáng lo ngại cả. Nhưng mà

    Lúc xảy ra chuyện cậu ấy có lẽ khá là sợ hãi nên bất cẩn ngã ra đất. Phần đầu đập xuống đất nên bị chấn động não nhẹ. Nghỉ ngơi một thời gian là ổn rồi. Nghỉ ngơi là được ạ? Bác sĩ, làm phiền anh ra đây một chút. Bác sĩ.

    Anh chắc chắn là chỉ cần nghỉ ngơi thôi ạ? Đầu đập xuống đất, cậu ấy có bị chảy máu não không? Có bị tổn thương não không? Anh đã kiểm tra kĩ chưa? Mong anh hãy nói thật. Đừng khóc, đừng khóc, không sao, không sao đâu mà. Chị Lộ Đa.

    Chị nói xem liệu em có bị cắt chân không? Không đâu. Chị biết không? Hôm kia cây hạnh phúc của anh em đột nhiên chết. Hôm nay đã đến lượt em rồi. Em sợ lắm. Cây hạnh phúc chết rồi? Vâng. Xương gãy trong chớp mắt. Lá cây cũng khô héo rồi. Hôm nay

    Không lẽ chân của em cũng bị cắt đó chứ? Vừa nãy cậu đã hỏi rồi đó, sẽ không bị cắt chân đâu. Chị nói xem. Liệu em có ngoẻo luôn giống như cái cây không nhỉ? Rõ ràng là em đã tự bói cho mình rồi. Em có thể sống đến 109 tuổi đó.

    Nhưng mà đúng là em cảm nhận được gần đây có một sức mạnh thần bí đang xâm nhập. Em không bị ông trời nguyền rủa đó chứ? Không đâu. Dừng cái suy nghĩ của cậu lại đi. Chẳng phải chỉ là một cái cây thôi sao?

    Chết rồi thì chúng ta lại mua, đúng không? Sao chị lại chắc chắn như thế? Vì tôi cảm thấy cậu sẽ khỏe lại nhanh thôi. Được rồi, được rồi. Em đang nghĩ em sẽ đi hẹn hò kiểu gì đây? Nói thật là vết thương của cậu ấy chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt.

    Nghỉ ngơi một thời gian là ổn rồi. Anh làm thế nào để rút ra được cái kết luận này? Tất nhiên là nhờ vào kinh nghiệm lâm sàng nhiều năm rồi. Kinh nghiệm lâm sàng là sẽ không có sai sót xảy ra à? Cậu nói lời này là có ý gì thế?

    Được rồi, Bạch Chân Tướng. Đừng có chất vấn bác sĩ quá đáng nữa. Viện trưởng ạ. Bệnh tình của Bạch Vô Khuyết không hề nghiêm trọng. Chẳng phải ban nãy bác sĩ đã nói rồi hay sao? Bố. Vâng. Không nghiêm trọng. Ở chỗ bố thì việc nhà chẳng quan trọng đâu.

    Con có thể lý trí hơn một chút được không? Ở đây là phòng bệnh. Con có thể để ý đến những người khác được không? Hai người họ gặp nhau là như này hả? Không cần bố nhắc nhở con. Lý trí đã khắc sâu trong gen của con rồi. Con đừng có quên

    Gen của con là bố cho đấy. Chân con đau chết đi được ấy. Bố ơi, mau tới cứu con đi. Sao con lại bất cẩn như thế? Viện trưởng. Hay là anh tự thăm khám, chẩn đoán xem sao? Không cần đâu. Tôi tin vào phán đoán của anh. Cảm ơn viện trưởng.

    Có phải là nên đổi phòng bệnh rồi không? Cần, cần, cần chứ ạ. Tôi sẽ sắp xếp ngay. Chị Lộ Đa. Mỗi lần họ sắp nổ ra chiến tranh giữa các vì sao là em sẽ giở cái chiêu giả bệnh này ra. Chị thấy sao? Có phải là em diễn cũng giống không?

    Cậu còn vui quá nhỉ? Bây giờ không đau nữa à? Đứa con trai đó của tôi khiến anh vất vả rồi. Không sao, không sao. Cảm ơn anh nhé. Được rồi. Chấn động não chỉ là mức độ nhẹ của tổn thương não thôi. Không cần phải điều trị đặc biệt.

    Trong vòng một tuần là có thể hồi phục. Còn về việc gãy chân, sau khi xử lý thì về thẳng nhà nghỉ ngơi là được. Bố chỉ nói được những điều này thôi à? Bác sĩ đã đưa ra phán đoán hợp lý rồi. Con xông thẳng vào như thế, nếu như bác sĩ

    Đang sử dụng thiết bị có độ chính xác cao thì sự lỗ mãng và không lý trí của con sẽ mang đến những tổn thất không thể tính trước được. Bố không cần dọa con đâu, viện trưởng đại nhân ạ. Tiểu Bạch là người nhà của con. Nó bị thương,

    Có lo lắng ở bất cứ mức độ nào thì cũng đều hợp lí. Nó không phải là người nhà của bố à? Hai người chỉ là quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân đơn giản thôi. Con không hề ngạc nhiên về sự lạnh nhạt của bố. Lạnh nhạt?

    Con đang dùng quan hệ tình cảm cảm tính để làm xáo trộn phán đoán điều trị lý trí. Khi con cưỡng chế yêu cầu bác sĩ làm những kiểm tra quá đáng vì bệnh tình không hề nghiêm trọng của Bạch Vô Khuyết, thì con đang chiếm dụng tài nguyên công cộng

    Và bắt người khác trả giá cho cái việc mà con tự cho là đúng. Một bác sĩ phòng khám bệnh bình quân mỗi ngày phải đón tiếp và điều trị cho 50 bệnh nhân. Thời gian cứu chữa của mỗi bệnh nhân là 10 đến 15 phút. Nếu như mỗi bệnh nhân

    Làm trễ nải ba phút của bác sĩ thì sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bác sĩ. Bác sĩ làm việc quá sức thì khả năng xảy ra sai sót trong các khâu khác sẽ tăng lên. Những nguy hiểm vô hình giống như này,

    Đối với những người không có cái nhìn toàn cục thì họ sẽ không để ý đâu. Bố không trách con. Cái nhìn đại cục sao? Một người cha bình thường khi thấy con của mình bị thương thì sẽ hỏi nó là có nghiêm trọng hay không, có đau hay không.

    Bố chỉ là một cỗ máy chữa trị lạnh ngắt. Cảm nhận của nhân viên còn hơn cả cảm nhận của con mình. Đó là cái nhìn đại cục của bố đấy. Một viện trưởng xuất sắc. Bạch Chân Tướng. Bây giờ con bao nhiêu tuổi rồi?

    Con vẫn chưa học được cách kiểm soát cảm xúc à? Lẽ nào ở trước mặt cấp dưới con cũng như thế này hả? Con không thảo luận chuyện cấp trên cấp dưới với bố. Chuyện con đang nói là chuyện người nhà. Tiểu Bạch là con trai của bố.

    Từ nhỏ nó đã rất sùng bái bố. Nó thấy bố là một người cha không có gì là không làm được. Nhưng từ trước đến giờ bố luôn bận bịu. Vì để gặp bố, rất nhiều lần thằng bé đã từng cố tình tự làm mình bị thương.

    Một đứa con trai muốn gặp bố mình lại cần phải lấy số. Khi mẹ qua đời bố cũng rất bận nên cũng chẳng có thời gian gặp mẹ lần cuối. Mỗi năm đến ngày giỗ, bố vẫn rất bận nên chẳng có thời gian tới thăm bà ấy.

    Chuyện kiểm soát cảm xúc của bố vẫn ổn định như cũ. Vết thương của Tiểu Bạch có lẽ là sẽ có thể khỏi hẳn trong vòng một tuần giống như bố nói. Nhưng có những vết thương cho dù bố là bác sĩ giỏi nhất trên thế giới này

    Cũng không thể chữa trị nó được. Cố lên nhé, Viện trưởng đại nhân. Viện trưởng. Viện trưởng Bạch. Anh phẫu thuật xong đi vội quá nên đã làm rơi sổ ở phòng thay đồ. Cảm ơn cô nhé, y tá trưởng Lâm. Không có gì. Viện trưởng, vậy tôi đi làm việc đây.

    Tiểu Bạch đâu rồi? Hình như bác sĩ vừa nãy bị anh khích cho nên đã nói là đưa cậu ấy đi chụp phim X-quang để xác nhận lại. Anh không sao chứ? Tôi có sao đâu, tôi đâu có bị thương. Có chuyện này tôi thấy rất kỳ lạ.

    Ban nãy Tiểu Bạch nói với tôi là chiều hôm trước cây hạnh phúc đột nhiên chết khô. Chiều hôm trước? Chiều hôm trước chúng ta đang đi mua xổ số. Cây hạnh phúc chết rồi. Hôm nay ở sân trượt băng chúng ta sử dụng nhiều lần thời gian lặp lại như thế

    Thì Tiểu Bạch bị thương. Ý của anh là thời gian lặp lại có… Có tác dụng phụ. Hai chúng ta hình như đang quá lạm dụng năng lực này. Hại Tiểu Bạch bị thương nhiều lần như thế. Tuy rằng nó không nhớ gì nữa nhưng mỗi lần bị rủa là chết đi

    Thì sự sợ hãi đó về cái chết đều là đều có cảm nhận chân thực. Không biết là Tiểu Bạch… Giám đốc Bạch. Anh đừng tự trách mình quá. Quy tắc trò chơi của vòng lặp thời gian thay đổi cũng không phải điều chúng ta có thể đoán được.

    Nhưng bây giờ chúng ta biết rồi vòng lặp thời gian không thể được khởi động một cách bừa bãi. Rốt cuộc thời gian lặp lại xảy ra như thế nào chứ? Hai chúng ta sẽ không bị trói buộc như thế này cả đời đâu nhỉ? Bánh quy nhỏ. Bánh quy nhỏ.

    Cô tìm ai thế? Ngại quá, tôi tìm Bạch Vô Khuyết. Quả khế nhỏ. Quả khế nhỏ. Ngại quá. Tôi tìm Bạch Vô Khuyết. Hai cô là… Tôi là bạn gái cậu ấy. Tôi mới là bạn gái cậu ấy chứ. Tôi mới là bạn gái cậu ấy. Tôi biết rồi.

    Cô chính là cô bạn gái cũ bám lấy không buông mà anh ấy nhắc đến đúng không? Anh ấy đã nói thật với tôi rồi. Là cô cứ bám lấy anh ấy. Anh ấy cũng nói với tôi rồi. Người khóc lóc suốt ngày, xong là náo loạn rồi đòi treo cổ

    Chính là cô nhỉ? Anh ấy đã đưa cho tôi viên thạch anh tím gia truyền duy nhất của nhà anh ấy cho tôi rồi. Bà nội đưa cho anh ấy trước khi qua đời đấy. Bà nội á? Xin lỗi nhé. Tôi cũng có một sợi.

    Là ông nội đưa cho anh ấy trước khi qua đời đấy. Ông nội ư? Hai người đều đến cả rồi à? Chuyện gì đây? Anh nói xem nào. Cái dây chuyền này là sao? Mấy viên thạch anh tím thế? Ông nội anh đâu? Mấy đời gia truyền rồi? Ông nội tặng à?

    Bà nội gì? Thế tại sao đây là bà nội tặng? Anh không hiểu gì cả. Gia truyền gì hả? Anh nói rõ cho em xem nào, rốt cuộc là có chuyện gì hả? Cô thấy chưa? Đây chính là cái kết của việc một chân đạp hai thuyền đấy.

    Vì sự hiểu lầm không cần thiết đó thì tôi nói thẳng cho anh nghe nhé. Chuyện là tôi không hề thích anh và cũng không hề qua lại với anh. Cô nói thì nhẹ nhàng đấy. Thế thì cô đang trêu đùa tình cảm của tôi rồi.

    Sao tôi lại được gọi là trêu đùa tình cảm vậy? Với cả là sao anh lại tự luyến như thế́? Toàn thân anh từ trên xuống dưới có ưu điểm gì đáng để tôi thích nào? Anh liệt kê ra một hai cái đi. Ưu điểm của tôi nhiều lắm.

    Không nói hết trong một chốc một lát được đâu. Cô đừng hòng nghĩ đến chuyện trốn tránh trách nhiệm. Nếu như không phải vì cô tôi cũng sẽ không liên tục sử dụng vòng lặp thời gian đâu. Tiểu Bạch cũng sẽ không bị thương. Anh ngậm máu phun người.

    Chuyện của Tiểu Bạch thì liên quan gì tới tôi? Anh đúng là tự cho mình là đúng. Anh cho rằng tất cả mọi người trên thế giới này đều yêu thầm mình. Anh có biết là bố anh để ảnh gia đình trong ví da không?

    Ông ấy đeo nhẫn cưới của mẹ anh trên tay đấy. Những thứ này anh có biết không? Cô đừng có chuyển chủ đề. Tôi không hề chuyển chủ đề. Anh mới là đồ con nít. Tôi còn lâu mới thích anh. Cô không sao chứ? Không sao đâu. Mà sao cậu lại tới đây?

    Tôi tới xem cô mà. Đi thôi, tôi đưa cô về. Tôi bắt xe thôi. Tôi tự về. Tôi đi nhé, tạm biệt. Giám đốc Bạch, tôi đưa anh về nhé. [Bạn gái hẹn hò với chàng trai khác thì làm thế nào?] [Các câu trả lời của cư dân mạng]

    [Pizza, hamburger, đồ ăn nhanh] Bị cắm sừng. Muốn cuộc sống dễ dàng, trên đầu phải có ít càng. Trên đầu phải có ít sừng chứ. Người anh em à, cậu bị cắm sừng rồi. Bị cắm sừng tốt đấy. Mùa hè có thể dùng để tránh nắng,

    Mùa đông có thể dùng để tránh gió tuyết. [Cậu bị cắm sừng rồi.] Giao đồ ăn ạ. Màu đỏ. Màu đỏ tốt đấy. Tươi đẹp, nhiệt tình. Bánh matcha xanh lè mà anh đặt đây ạ. Mình phải bóp chết cái con Ngỗng Bá Vương này. Lý Lộ Đa, cậu…cậu làm gì thế?

    Mình mới mua chiều nay đấy, cậu làm gì thế? Sao cậu lại muốn bày một con ngỗng ở trong nhà thế, ghê chết đi được. Đáng yêu thế này cơ mà. Đáng yêu chỗ nào hả? Đợi chút. Sao cậu lại tức giận như thế? Anh ta mắng mình là đồ không chung thủy.

    Còn mắng mình là một chân đạp hai thuyền. Cậu nói xem người này có phải bị điên không? Cậu cười hơ hớ cái gì thế? Đừng có cười nữa. Cậu có cần kích động như thế không? Mình đâu có đến nỗi thế? Cậu có từng nghĩ

    Tại sao anh ta lại đột nhiên trở nên như thế không? Anh ta như thế chứng tỏ là anh ta ghen đấy. Anh ta cáu kỉnh đó. Anh ta không có cách nào tự khống chế được. Cậu đã từng nghĩ tới điều này chưa? Tại sao anh ta phải ghen chứ?

    Có ai nói mình yêu đương với anh ta đâu? Bọn mình cũng đâu có yêu nhau. Anh ta có phải là có chứng hoang tưởng hay không? Mình hỏi cậu chuyện này. Cậu tức giận như thế là vì anh ta mắng cậu là đồ không chung thủy hay là nói

    Cậu giận anh ta vậy? Tất…tất… Tất nhiên là vì anh ta mắng mình là đồ không chung thủy rồi. Chẳng phải như thế là được rồi hay sao? Cậu biết không? Một người nếu như để ý đến một ai đó thì anh ta sẽ không hề để ý rằng

    Anh ta nói cái gì đâu. Cậu tức giận, kích động như thế, thế thì rất rõ ràng luôn. Chứng tỏ rằng cậu để ý anh ta. Tất nhiên là mình không để ý anh ta rồi. Cậu đừng có nói linh tinh. Không có chuyện đó đâu.

    Không để ý mà cậu tức giận như thế hả? Mình…mình… Mình làm sao? Mình cái gì mà mình? Thôi không nói với cậu nữa đâu. Cậu suốt ngày bắt nạt mình thôi. Cậu…cậu…cậu… Có thể nói chuyện được thì đừng có động tay động chân nhé. Dừng lại. Ghét chết đi được ấy.

    Đợi chút. Công chúa nhỏ Phỉ Phỉ à. Chào buổi sáng nhé. Chào buổi sáng. Chuyện là cô có thể đưa bản kế hoạch giúp tôi không? Cho anh ta à? Kế hoạch có vấn đề hả? Tôi nói cô nghe này, kế hoạch chắc chắn không có vấn đề gì hết.

    Với cả cơm trưa nay cô muốn ăn gì? Tôi bao. Thôi cho tôi xin. Tôi không muốn mới sáng ra đã bị xui xẻo đâu. Với cả trưa nay tôi có hẹn rồi. Có hẹn rồi à? Chị Trí Anh ơi. Chị có thể… Đợi chị chút. A lô.

    Cô Lưu ạ, vâng, vâng, đúng rồi. Ban nãy là tôi gọi cô đó ạ. Tôi là mẹ của Tiểu Đu. Vâng, sáng nay thằng bé có hơi bị đau bụng. Steve. Anh còn nhớ lần trước tôi mời anh ăn gà rán không? Nhớ chứ. Ngon thật đó, đúng nhỉ? Đúng thế.

    Hôm nay anh giúp tôi một việc thì tôi mời anh ăn nhé. Ba suất. Giám đốc Bạch. Đây là bản sửa của Kế hoạch Ẩm Thực Người Lười 2.0. Tôi để đây cho anh nhé. Anh cứ từ từ mà xem. Kế hoạch này có phải là Lý Lộ Đa làm không?

    Sao lại là anh mang vào? Cô ấy… Cô ấy có chút chuyện đang xử lý nên tôi cầm vào giúp cô ấy thôi. Anh cứ làm việc đi ạ. Không có chuyện gì nữa thì tôi ra ngoài trước ạ. Anh ta nói thế nào, không mắng anh chứ? Chẳng nói gì hết.

    Bảo tôi ra ngoài thôi. Nhưng mà trông anh ta không thoải mái lắm. Vỉ thuốc con nhộng đau dạ dày trên bàn đã uống hết rồi. Cô sao thế? Sao lại không muốn gặp anh ta? Là vì hôm nay lá số tử vi nói vận trình của tôi không tốt lắm,

    Sẽ bị sếp mắng. Thế nên tôi muốn tránh nguy hiểm một chút. Hôm nay cảm ơn anh nhé. Ba suất gà rán đấy, cô đừng quên. Ba suất. Tôi nhớ mà. Tiểu Đinh. Lúc anh ở tuổi em ấy, anh gầy hơn em rất nhiều đó, em biết không? Thế nên mới nói

    Những đồ ăn dầu mỡ này ăn ít thôi. Em… Anh gánh chịu giúp em. Nói với Lý Lộ Đa là bản kế hoạch này không đủ mới mẻ, cần phải sửa lại một lần nữa. Không phải chứ, Giám đốc Bạch. Lộ Đa sắp xuống rồi đó.

    Hay là anh tự nói với cô ấy đi? Anh đang trốn tránh công việc đấy à? Không ạ. Tôi sợ mình truyền đạt không rõ ràng. Thế tôi đổi người truyền đạt vậy. Hay là anh đổi một công việc khác đi? Đinh Sa. Đừng, đừng, đừng, đừng.

    Không đến nỗi vậy, không đến nỗi vậy đâu. Lộ Đa. Ăn cơm xong rồi à? Món chính hôm nay là gì thế? Món chính là cái này nè. Ngỗng Bá Vương nói rồi, điểm sáng của kế hoạch này không đủ mới mẻ. Bảo cô sửa lại.

    Nhưng tôi sửa theo kế hoạch mà anh ta nói mà. Tôi xin cô đấy, những lời này cô nói thẳng với anh ta đi có được không? Cứ truyền đi rồi lại truyền lại. Tôi đâu phải là bưu tá. Chị Lộ Đa,

    Có phải là gần đây chị chọc tức Giám đốc Bạch không? Sao em thấy khó lắm anh ta mới cải thiện được một chút mà giờ lại quay về nguyên hình rồi? Sợ ghê ấy. Cô phản bội tôi. Cô một chân đạp hai thuyền. [Chết rồi, chết rồi.]

    [Lần này bị Ngỗng Bá Vương mắng tơi tả rồi.] Rót nước cũng không làm được. Sao tôi có thể mong chờ cô làm tốt việc được chứ? Tự cô cẩn thận chút. [Có phải là mình] [nên nói cảm ơn không?]