Phim Hiện Đại Siêu Hài Hước | Người Chơi Vượt Thời Không Tập 08 | iQiyi Vietnam
Anh có thôi đi không? Đừng mang công việc về nhà. Không tập trung chú ý. Làm sao giúp em làm bài tập được? Không phải tôi nói, Bài tập này của em đều để anh làm giúp em. Vậy cậu tự học được không? Nếu con không học được,
Thì lúc thi con phải làm sao? Đâu phải em không biết viết. Em chỉ lười viết thôi. Những bài tập này thật sự quá đơn giản. Em nhắm mắt cũng thi đậu. Cậu có thể tiến bộ một chút được không? Dù thế nào cũng phải tranh thủ. Top 5 của lớp.
Cậu yên tâm đi, trong lòng tôi có tính toán. Đưa điện thoại đây. Anh viết giúp tôi nhé. Anh giúp em làm việc. Anh có thể giúp được gì cho em chứ? Muốn chơi điện thoại thì cứ nói thẳng. Thật là. Hoàn thành công việc. Cái gì vậy?
Không phải anh luôn muốn Chương Viễn Kỳ tham gia chương trình của anh sao? Đã mời giúp anh rồi. Chương Viễn Kỳ. Cô có biết cô nãi nãi này đắt thế nào không? Sao anh… Thu hồi thế nào đây? Anh tự viết đi, tự viết đi. Không được, cậu viết giúp tôi.
Mấy cái này đơn giản quá. Tiểu Trương Giám đốc Diêm. Ngồi đi, ngồi đi. Tiểu tử cậu cũng rộng rãi nhỉ. Sao lại mời Chương Viễn Kỳ đến đây? làm thầy hướng dẫn. Chương Viễn Kỳ. đến chương trình của chúng ta làm thầy hướng dẫn à? Đúng vậy. Cô ấy nghe nói
Nhà sản xuất chương trình là em. Nói nhất định sẽ đến. Vẫn là tiểu tử cậu mặt mũi lớn. Nhưng kinh phí của chúng ta có đủ không? Kinh phí bây giờ đã đủ căng thẳng rồi. Cái này không cần lo. Có Thiên Hậu trấn giữ, Ngân sách còn ít sao?
Xem đi, bảng dự toán chương trình. Đã đổi thành cấp SS rồi. Sau này cậu làm cho tốt nhé. Nói không chừng chương trình nổi tiếng cậu sẽ thành công danh tựu đấy. Ý của anh là Chương trình này của chúng tôi có tiền có thiên hậu. Đúng vậy.
Mọi người dừng lại đi. Tiểu Trương mời Thiên Hậu đến rồi. Mọi người thì sao? Bây giờ vỗ tay cho cậu ấy nào. Sau này phải ủng hộ công việc của anh ấy. Người ta nhằm vào cậu đấy. Cậu phải xử lý cô ta cho tôi. Làm cho tốt. Chị Kỳ
Tôi nói này, ngôi sao lớn như chị Làm việc ở đây à? Lẽ nào cậu làm minh tinh chỉ là chơi vé thôi sao? Bán cà phê mới là chủ nghiệp của anh. Tôi thật là… Không biết bộ mặt thật của chị Kỳ. Thất kính, thất kính. Tôi không bán cà phê.
Đây là nơi làm thêm trước khi nổi tiếng. Bây giờ có tiền rồi. nên mua nó lại. Kỉ niệm lúc đó. Mặc dù rất vất vả, nhưng lại vui vẻ trong khổ sở. Sao có thể không bán cà phê chứ? Cơ hội thương mại tốt quá. Năm mươi, không, một trăm một ly.
Fan của cậu chắc chắn sẽ tranh nhau mua. Đừng nhiều lời nữa. Lên lầu đưa em đi xem. Phòng làm việc của tôi. Còn cả tầng trên nữa. Khi bạn leo lên trên, em sẽ dần mất đi rất nhiều thứ. Thậm chí đến một câu thật lòng cũng không ai nói với em.
Em đứng càng cao sẽ càng cô đơn. Càng khó mở lòng. Giống như quán cà phê dưới lầu vậy. Bây giờ rất khó mở cửa. đón người lạ rồi. Nói ra có thể hơi giả tạo. Có điều, có thể đợi sau khi em nổi tiếng, em sẽ hiểu.
Nếu em thực sự có thể tham gia, siêu to tiếng. Không chừng sẽ thực sự tác thành cho em. Em cũng muốn trải nghiệm một chút. cảm giác cô đơn. Chuyện ta đã hứa với muội, thì nhất định sẽ làm. Thật sao? Vậy anh đưa ra điều kiện đi. Chương trình 12.
Mỗi tập 3 triệu. Không phải anh từng nói anh họ cậu Trương Vũ Sinh là một ca sĩ sáng tác một ca sĩ sáng tác vô cùng xuất sắc sao? Chắc cậu ấy còn rất nhiều bài hát. Ở lại đi. Cậu ấy đã viết rất nhiều bài hát. Nhưng không biết ở đâu.
Cũng chưa có ai nghe qua. Nhưng em đừng lo. Tôi có được chân truyền của anh họ tôi. Em cũng biết viết nhạc à? Đương nhiên rồi. Không thể nói mạnh hơn anh họ tôi được. Nhưng chắc chắn không kém anh họ em. so với anh họ em. Thế này đi.
Em giúp anh viết nhạc. Anh sẽ làm chương trình cho em. Được, không thành vấn đề. Các bộ phận chú ý. Kiểm tra lại lần cuối. Được. Chỗ em không có vấn đề gì rồi. Bên trang điểm thế nào rồi? Sắp xong rồi. Phải tranh thủ thời gian.
Xem vị trí máy số 2. Ánh đèn thế nào rồi? Camera chuẩn bị sẵn sàng. Chuẩn bị đèn, còn cả hoa kia nữa. Nhanh lên. Nhanh lên. Hậu đài nhất định phải trông chừng cẩn thận. Người không phận sự đừng để họ vào. Nào, bắt đầu.
Âm thanh bên này không có vấn đề gì chứ? Không vấn đề gì. Trận tiếp theo dựa vào cậu đấy. Alo. Hôm nay mấy giờ tan làm vậy? Em mua ngỗng quay. Không ăn hết với Thần Thần đâu. để lại cho em ít về ăn. Tôi đang ghi hình chương trình đây.
Để kịp cái này, thời gian của Chương Viễn Kỳ Hôm nay phải quay hai tập. Có thể tôi về muộn một chút. Anh đừng đợi em nữa. Mọi người ăn trước đi. Vậy cậu làm việc đi. Chuẩn bị xong hết chưa? Chuẩn bị xong rồi. Nào.
Bây giờ chúng ta chuẩn bị xong rồi. Phải quay tập sau rồi. Bây giờ có vấn đề gì không? Lập tức nói với tôi. Nhìn pháo hoa rực rỡ bên trời. in vào mắt em. Đó là sự dịu dàng em giấu trong lòng bàn tay Trương Diệp thật sự mời nữ thần
Đến chương trình của anh ấy rồi. Thằng nhóc này may mắn thật đấy. Lặng lẽ lướt qua. Chẳng phải là xem chương trình này nổi tiếng sao? Anh là lý do em yêu anh. Muốn nắm tay anh. Nghe nói lần này Chương Viễn Kỳ nhìn thấy anh thời gian bắt đầu ngừng lại.
Tự giảm giá. để giúp anh ấy làm chương trình. Có em là đủ rồi. Vẫn chưa giận à? Em muốn ở bên cạnh anh Nghe Trương Diệp nói Bản thân Chương Viễn Kỳ còn đẹp hơn trên tivi. Hãy cất giữ những điều tốt đẹp. lấp đầy tất cả nguyện vọng của em.
Là dáng vẻ yêu em. Em cứ dựa vào vai anh. Nói không chừng là làm ra đấy. Cậu xem cái mũi đó đi. Đêm rất dài. Đôi mắt đó, đôi mắt đó Em là ánh sáng ấm áp nhất. Giả quá. Tôi không thể quên được. Được. Thành công.
Tôi thật sự không nhìn nhầm cậu. Hơn nữa tôi không ngờ em có thể làm được hiệu quả ngày hôm nay. Rất tốt. Làm tốt nhé. Không nhìn nhầm cậu. Cảm ơn giám đốc Dương đã cổ vũ. Cũng cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội này. Anh yên tâm đi.
Tôi nhất định sẽ làm chương trình này để rễ cỏ thể hiện sân khấu của mình. Tôi tin, tôi tin. Mấy năm nay đã dẫn dắt nhiều đội ngũ như vậy, em là người khiến anh yên tâm nhất. Được, về đi, làm cho tốt. Được, vậy tôi đi đây. Đi thôi.
Đợi tôi khỏe rồi, chúng ta cùng làm nhé. Vương tổng. Bây giờ tôi đâu thể sắp xếp tuyển thủ được. Không sắp xếp được. Vậy anh ấy có tài trợ, Có thể mang được bao nhiêu? Được, vậy tôi nghĩ cách. Bài hát cậu viết cho chị Kỳ viết thế nào rồi?
Anh yên tâm đi. Chuyện tôi đã hứa với chị Kỳ sao tôi có thể quên được chứ? Hai ngày nay, em vẫn đang quay chương trình. Em bận quá. Tôi thực sự không có thời gian để ý. Đợi tôi thêm hai ngày nữa. Vậy huynh tranh thủ thời gian đi. Thần Thần.
Làm bài tập chưa? Có cần tôi giúp cậu viết không? Hôm nay không giữ lại. Vậy… Anh mua cho em này. rất nhiều đồ ăn ngon. Có muốn đến chỗ tôi đi chọn đi. Không cần chọn. Không có gì tôi không thích ăn. Cậu, cậu vào phòng tôi ngồi đi.
Chỗ anh có gì vui chứ? Giống như ổ lợn vậy. Tôi ấy à, mua cho em một món quà. Đi. Thế nào? Thích không? Thích. Không phải, Trương Diệp Anh mua những thứ này cho tôi làm gì? Vừa nhìn là biết anh tìm tôi không có chuyện gì tốt đẹp. Nói đi.
Lại muốn tôi giúp cậu à? Lột phổ gì chứ? Cái gì gọi là lại? Lần trước em hát bài đó. tương lai không phải là mơ. Là vì mạng người quan trọng. Trong đầu tôi liền nhớ đến bài hát này. Chương Viễn Kỳ này ngày nào cũng giục tôi lấy bài hát.
Ngày nào cũng giục tôi đòi bài hát. Cậu nói xem chúng ta không thể chép bài hát trong thế giới hiện thực trong thế giới hiện thực. Vậy tôi và Điền Bân có gì khác nhau chứ? Cho nên tôi nghĩ như vậy. Hai chúng ta hợp tác với nhau.
Anh viết lời, em viết nhạc. Viết nhạc à? Cậu tưởng giống như làm bài tập à? Không phải cậu từng học violon sao? tố chất âm nhạc đều là công nghệ trẻ con. Viết bài hát này đối với em mà nói, chắc chắn là chuyện nhỏ. Em viết bài hát ra trước đi.
Đợi sau khi tôi bán cho cô ấy, chắc chắn sẽ mua đồ ăn ngon cho anh. Chốt. Bây giờ chúng ta bắt đầu nhé. Viết nhạc trước đi. Lát nữa em ngâm nhạc cho anh. Cậu đem giai điệu ngâm nga của tôi lên trên. viết nhạc cho tôi, được không? Được.
Bắt đầu rồi. Linh cảm nói đến là đến. Dừng. Đây không phải Hoa tiên tử sao? Không sao, không sao. Có mà, có mà. Dừng, dừng, dừng. Đây là ca khúc hảo hán. Cái này, cái này cũng có rồi. Bài hát này rất khó. Chúng ta bắt đầu từ trước.
Cực kỳ kinh điển. Nhớ nhé. Em có thể ôm anh không, bảo bối? Hình như có người viết cái này rồi. Ngày mai anh có còn yêu em không? Có kinh điển không? Cái này cũng có người viết rồi. Ở đây cũng có người viết rồi.
Em không thể thay đổi phong cách sao? Không viết mấy thứ sến súa này. Viết hoa cỏ sao? Hoa cỏ cỏ, để em nghĩ đã. Hoa cỏ cỏ cỏ. Hoa hồng ngại ngùng. Lặng lẽ nở. Hình như cũng có người viết rồi. Làm thế nào để viết lời nhỉ? cũng khó như vậy.
Có rất nhiều bài hát lấy lời thơ cổ để viết lời sao? Thế này. Anh đọc cho em một bài thơ. Em đọc theo bài thơ của anh, cho nó một bài hát là được rồi. Bây giờ anh đọc cho em nghe. Đến đây. Tay giòn đỏ, rượu vàng.
Cả thành đều là bức tường sắc xuân. Đông phong ác, vui tình bạc. Một lòng sầu muộn, mấy năm rời lạc. Sai, sai, sai. Nào, đưa tôi nhạc phổ khúc. Cậu lười biếng thật đấy. Cậu biết đọc thơ cổ à? Tôi làm gì biết nhạc cổ. Không biết thì không sao.
Tố chất âm nhạc của em Không phải vẫn ổn sao? Cậu làm cho tôi Trương Diệp Trương Diệp, mở cửa. Sao anh lại đến đây? Chị Kỳ bảo em đến thăm chị. Tiện thể mang ít hoa quả đến. Bài hát cậu đồng ý với chị Kỳ Thế nào rồi? Cái đó…
Tôi nên gọi anh thế nào? Gọi anh là anh bảo vệ, anh tiêu. Hay là bảo vệ? Anh Nam! Anh Nam. Anh Nam, anh cũng nhìn tình hình của em đi. Dạo này bệnh cũ của em tái phát rồi. Nào, cậu nhấc lên để tôi xem. Đừng, đừng, đừng. Sợ cay mắt anh.
Anh yên tâm. Chuyện của chị Kỳ tôi đều để trong lòng. Nhưng dạo này em em thực sự hơi khó chịu. Cho nên phát huy như vậy Em, sáng tác nghệ thuật này Nó chính là như vậy, đúng không? Người không được vội. Anh đợi tôi nghỉ ngơi, được không?
Mấy ngày nay anh ấy vì viết nhạc nên mắt sắp hoa rồi. Được, em viết cẩn thận nhé. Tôi đi đây. Vậy anh không tiễn em nữa. Qua đây một lát. Anh sẽ làm ảo thuật cho em xem. Không. Ngon không? Ngon. Alo, anh Nam. Vẫn phải nói một câu xin lỗi.
Hai ngày trước, tôi mua cho con chó nhà tôi cho con chó nhà tôi. Đúng vậy. Cậu nói xem nó kích động nó cũng cắn cả tay tôi. Hay là tay phải? Cậu nói xem có trùng hợp không? Cậu đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa. Vẫn chưa hết sưng mà.
Gọi điện cũng hơi đau. Được. Bịa, cậu thật biết bịa. Đi mau. Anh Nam. Tay đỡ hơn rồi. Nhưng hôm qua lúc anh dắt chó, không cẩn thận va vào cây. Vừa hay va vào mắt. Hôm qua không nhìn thấy gì cả. May mà con chó đó nhận cửa.
Nếu không tôi cũng không về được nhà. Anh đợi chút, đợi chút. Mắt tôi không nhìn rõ. Bây giờ tôi đang ở bên ngoài. không biết đi đâu nữa. Anh đợi một lát đi. Lát nữa em sẽ gọi lại cho anh. Alo, anh Nam. Mắt gì vậy? Mắt, mắt đỡ hơn nhiều rồi.
Vừa nãy em nghe nhầm. Em còn tưởng là kính cơ. Bây giờ em đến thăm anh, anh cũng không nhìn thấy em. Tầng dưới Tìm Trương Diệp, anh Anh ấy có ở đây không? Anh ấy không ở đây. Trương Diệp Trương Diệp, ra đây, Trương Diệp Đừng hét.
Cậu ấy sắp bị các cậu ép thành đãng trí trung niên rồi. Tối qua đi dạo xong không về. Mất tích rồi. Mọi người đến cũng vô ích thôi. Được rồi. Hôm nay hoặc là cậu ấy từ bên trong ra, hoặc là từ bên ngoài vào.
Dù sao công việc của tôi cũng đứng. Tôi sẽ ở đây. đợi đến khi anh ấy xuất hiện thì thôi. Sao anh lại như vậy? Cậu đứng sang bên kia một chút. Đứng bên kia một chút. Người anh em mông, thiệt thòi cho cậu rồi. Lần sau thêm một chiếc ga giường nữa.
Đời người đắc ý phải tận hưởng. Ăn uống chơi không đi làm. Trời sinh tôi tài năng ắt có tác dụng. Bê gạch ở công trường không ngại nặng. Đây là viết ra tiếng lòng của bao nhiêu người thành phố. Nhất định sẽ có sự đồng cảm rất lớn. Đúng là rất tốt.
Nhưng em cảm thấy không hợp với em lắm. Em còn sáng tác một số về tình yêu. Vậy sao? Đúng, đúng, đúng. Cũng là dựa theo cái đầu dài của chị, chị Kỳ Lát nữa chúng ta còn có việc. Sắp đến giờ rồi. Vậy, xin lỗi nhé. Lát nữa tôi còn có việc.
Tiểu Vương, nào. Đưa cô Điền xuống. Tôi, tôi, tôi. Cô Điền. Mời đi bên này. Được, được, được. Vậy, vậy được rồi, chị Kỳ. Vậy, vậy chị hãy thưởng thức thật kỹ. Nếu cần gì tôi có thể sửa bất cứ lúc nào. Được. Được rồi. Vậy thì… Hẹn sau. Được. Hay! Hay! Hay!
Tạm biệt chị Kỳ. Mời đi bên này. Ai cũng cảm thấy Tự mình viết được bài hát Bên Trương Diệp thế nào rồi Chạy rồi Tôi đuổi theo anh ta mấy con phố. Tôi tận mắt nhìn thấy anh ấy ở phòng 202 phòng 202. Tôi thấy anh ta là kẻ lừa đảo.
Có cần ta đi cho hắn biết mặt không? Bỏ đi. Cho anh ấy chút thời gian đi. Hôm nay là trung thu. Chỗ tôi cũng không có việc gì. Mau về đi. 10 giờ tối có livestream. Anh đi cùng em nhé. Không sao, tìm người khác là được rồi. Về đi.
Cảm ơn chị Kỳ. Trung thu vui vẻ. Trung thu vui vẻ. Đói chết rồi, còn chưa ăn cơm à? Đừng vội, đợi thêm chút nữa. Vâng, hình như thiếu một người. Alo, Thần Thần Trương Diệp, bận gì thế Đang viết nhạc. Hôm nay là ngày gì? Cái gì, cái gì, ngày gì?
Hôm nay là Tết 8 tháng. Vậy còn không mau về ăn cơm. Dì nói rồi, Người một nhà thì nên đoàn tụ. Dì con nói như vậy thật sao? Dù sao cũng chuyển lời đến rồi. Anh muốn về hay không thì về. Về về về. Em về ngay đây. Đợi tôi.
Viết gì ở đây vậy? Ngày mai rồi nói. Nhiều đồ ăn ngon như vậy, cũng không bịt miệng được. Nếu anh yêu cô ấy, thì tự mình… Anh là ai? Tôi… Sao anh lại tìm đến đây? Trên người anh có mùi gì vậy? Trên người tôi có mùi thuốc.
Sao ta lại tìm đến đây? Anh còn không rõ sao? Không phải tôi bị bệnh sao? Bác sĩ nói tôi cần tĩnh dưỡng. Ở đây gần bệnh viện, nên mới đến đây nghỉ ngơi. Lại là bệnh trĩ. Là viêm khí quản do bệnh trĩ gây ra. Tôi ho đến chóng mặt.
Chân tay tê liệt, chân tay lạnh lẽo. Không làm được việc gì cả. Cậu nói dối. Đúng là mở miệng ra là đến. Lần đầu tiên tôi nghe nói. Bệnh trĩ. Có thể gây viêm khí quản. Tôi cũng không biết. Bác sĩ nói như vậy. Vậy khi nào
Tạo ra kỳ tích y học cho tôi? Còn không phải đều do các người ép sao? Chính là anh Nam đó. Em nhìn anh ấy một cái đã run rẩy rồi. Cậu bảo cậu ấy cứ mấy ngày đến giục bản thảo Bây giờ ngày nào tôi cũng gặp ác mộng
Đừng nói là không có linh cảm. Có cảm hứng cũng khiến anh ấy sợ hết hồn. Đây là lời hứa của chúng ta. Em viết nhạc cho anh. Em làm chương trình cho anh. Em không viết cũng được. Vậy tôi cũng không làm chương trình nữa. Đừng, đừng, đừng.
Anh cho tôi thêm chút thời gian. Em xem anh đang cố gắng viết mà. Tôi sẽ nộp bản thảo ngay. Người nhất định ở đây. Tôi sẽ nộp nhanh thôi. Khách sạn này. Anh yên tâm đi. Vâng, vâng, vâng. Không cho vào, không cho vào. Không cho vào, không cho vào.
Tôi vào nhà vệ sinh một lát. Khách sạn làm việc không được vào. Mau, đi, đi. Không phải, đại ca, đại ca. Không nhịn được nữa, cho phép đi. Còn không đi tôi sẽ báo cảnh sát đấy. Còn không đi thì tôi báo cảnh sát đấy. Không sao.
Tôi báo cảnh sát đây, còn gây chuyện nữa. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Tôi báo cảnh sát đây. Không, không, không đùa, không đùa. Cắt. Alo. Tin tức nói em bị chặn ở trong khách sạn nhỏ. Có bị quay được không? Không biết. Đã đổi mấy chiếc xe rồi. Vẫn bị theo.
Bây giờ phải làm sao? Cách cũ thôi, cậu giải quyết đi. Được, vậy cứ giao cho tôi xử lý. Viết thật à? Không phải, em vẫn chưa chín chắn. Không chín, không chín. Không phải, cái này, cái này. Cái này cũng không được, cái này cũng không được.
Em viết xong rồi chắc chắn sẽ đưa cho chị. Chị Kỳ, chị yên tâm đi. Chị, chị… Anh đang nhìn đi đâu vậy? Ai gửi tin giả vậy? Bảng 1 hot search của Tiểu Bác. Chương Viễn Kỳ đang đánh mạt chược. Vậy chúng ta đợi uổng công rồi.
Đúng vậy, có chuyện gì vậy? Được, được, được. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Tin tức không chính xác. Đi, đi, đi. Phí công đợi rồi. Không phải, anh đi đâu vậy? Đừng đi mà. Làm gì thế? Ở lại đây. Tôi đảm bảo với anh.
Người bên trong nhất định là Chương Viễn Kỳ. Anh xem. Đến bóng lưng tôi cũng chụp được rồi. Không phải, cậu… Người ta đã gửi chính thức rồi mà. Minh tinh có chiêu gì? Cậu không biết à? Được, em tin anh. Vậy anh, bây giờ chúng ta phải làm sao?
Chúng ta đợi ở đây. Tôi không tin bọn họ không ra. Trời ạ, chị Kỳ. Đội PR của chị được đấy. Vậy bao giờ họ mới đi được? Anh có việc à? Hôm, hôm nay không phải là lễ sao? Có hẹn. Hẹn hò thì không nói đến. là người một nhà.
Cùng nhau ăn cơm. Người một nhà. Lâu lắm rồi chưa ăn cơm với người nhà. Alo. Đa số phóng viên đều đã đi rồi. Còn hai người nữa. Được. Họ đi rồi, nhớ nói với tôi. Lát nữa tôi sẽ nghĩ cách. dụ họ đi. Sau đó sẽ nói với anh. Cúp máy đây.
Được. Không phải em ăn cơm với người nhà sao? Mau đi đi. Không phải, tôi… Em cũng muốn. Nhưng lúc nãy tôi không biết có quay được tôi không. Vậy nếu quay được tôi, Bây giờ tôi xuống đó chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao? Bây giờ bọn họ
Chính là ôm cây đợi thỏ. Vậy chúng ta chỉ có thể Tương kế tựu kế thôi. Tương kế tựu kế thế nào? Nghỉ ngơi chờ mệt. Ta còn tưởng huynh có cao minh. Chúng ta Đây gọi là lấy bất biến ứng vạn biến Trương Diệp Dù gì anh cũng là
Nhà sản xuất nổi tiếng Cho dù cậu có trốn giục bản thảo em cũng tìm một nơi tốt hơn. Anh tìm khách sạn ít nhất cũng phải tìm một Có cửa sau. Hoặc có hầm xe. Cũng được. Được, được, được, vậy thế này đi. Bây giờ tôi xuống ngay.
Giải thích với đám paparazzi đó. Tôi nói mà. Tôi đang viết bản thảo ở đây. Sau đó, chị Kỳ thì sao là đến giục bản thảo. Anh xem họ có tin hay không Quỷ mới tin. Cái miệng này của ngươi ngày nào cũng chỉ biết lừa gạt. Tôi vừa chạy đầy mồ hôi.
Đi tắm đi. Đi tắm. Tắm. Đây chắc chắn là tiêu đề. Tin tôi đi, không sai đâu. Hôm nay bảo cậu lấy nguyên liệu lớn. Viết lời, viết lời, viết lời. Mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng. Miệng hỏi tâm. Trương Diệp tôi không phải loại người đó Bình tĩnh, bình tĩnh. Gì vậy?
Bây giờ em viết bài hát lại viết lên rồi. Sao anh tắm lâu thế? Tôi đi vệ sinh một lát. Dì Tôi nghĩ để cho Trương Diệp Cho Trương Diệp là được rồi Đừng để lại cho nó một con nào. Để hắn ăn vỏ. Mau qua đây. Sao còn uống nữa?
Tết trung thu à, nào. Trung thu vui vẻ Trương Diệp Tôi phát hiện ra một vấn đề Con người cậu vừa nhìn đã thấy vẻ ngoài không ra gì. Nhìn lâu rồi, trông cũng khá đẹp. Tôi là kiểu chịu nhìn. Anh cũng thật là. Nhìn cái người này rất đẹp. Nhìn lâu rồi.
Còn đẹp hơn vừa nhìn. Vậy anh so với bạn gái em, ai đẹp? Tôi, bây giờ tôi vẫn chưa có bạn gái. Anh lừa ai vậy? Người văn hóa có mực trong bụng Người văn hóa có mực trong bụng Không phải đều là người tình sao? Anh có hiểu lầm gì
Về người văn hóa không? Vậy, vậy nữ minh tinh nữ minh tinh tài sắc đầy đủ, Không phải cũng độc thân sao? Tôi đâu có nói tôi độc thân. Em không độc thân. Tết trung thu thế này, cậu không chạy đi hẹn hò, Mà chạy đến chỗ tôi giục bản thảo
Cậu không độc thân thì ai tin chứ? Cũng đúng. Chúng tôi thực sự rất khó sống cuộc sống của người bình thường. Cứ nói với bạn trai đi. Người có tiền coi em là bình hoa. Không có tiền thì coi anh như cây hái tiền. Anh phóng khoáng một chút.
Khán giả nói anh phóng túng. Tôi hướng nội một chút. truyền thông lại nói tôi kỳ lạ. Diễn trong phim, cuộc sống cũng đang diễn. Có lúc, tôi cũng không rõ bản thân mình là ai rồi. Thật ra, anh thấy em cũng không cần nghĩ như vậy. Anh xem.
Nỗ lực và nỗ lực của em ít nhất cũng được đền đáp. Đúng không? Có nhiều người thích em như vậy. Có một câu cổ ngữ nói rất hay. Muốn người trước hiển quý thì phải chịu tội trước sau. Hơn nữa không phải cậu cô đơn một chút sao?
Không có gì đâu, đúng không? Có lúc em thật sự muốn hất tay không làm nữa. Đến một nơi đến một nơi không ai biết tôi. Sống cuộc sống của người bình thường. Nói cậu cũng không hiểu. Mọi người sẽ không hiểu nỗi khổ của nghệ sĩ đâu.
Cậu vừa viết cả nửa ngày, Viết gì vậy? Ta, ta, ta viết là Minh Nguyệt khi nào có Hỏi rượu thanh thiên Không biết cung khuyết Thiên Thượng đêm nay là năm nào? Ta muốn Thừa Phong trở về, lại sợ Ngọc Vũ Quỳnh Lâu. Nơi cao không chịu lạnh.
Múa lên làm rõ bóng. giống như ở nhân gian. Xoay Chu Các, hộ thấp. Chiếu không ngủ. không nên có hận. Chuyện trưởng nào lúc khác thì tròn, Người có buồn vui ly hợp. Trăng có âm thanh tròn khuyết. Chuyện này xưa nan toàn. Mong con người mãi mãi
Ngàn dặm cùng Thuyền Quyên Ngươi Sao anh lại kéo rèm cửa ra? Chỉ muốn nhìn mặt trăng thôi. Anh nhìn mặt trăng đi. Có được không? Nơi cao không chịu lạnh. Không phải nói tôi sao? Tôi bảy tuổi lên sân khấu. 13 tuổi bước vào giới nghệ thuật,
Từng bước từng bước leo lên cao. nhưng cũng mất đi tự do. Tôi thật sự rất khát vọng. cuộc sống như những bài hát biểu mục điền viên. Nhưng đây đều là sự xa vời. Đến ngày ngày ra ngoài gặp bạn đều không được. Quỳnh Lâu Ngọc Vũ, nơi cao không chịu lạnh.
Nhìn đẹp biết bao. Nhưng bây giờ đến tư cách ngắm trăng cũng không có. Đưa tôi. Cái gì? Anh, anh nói gì vậy? Ta nói đưa cho ta. Dì, dì mau xem đi. Nhìn cái gì? Chương Viễn Kỳ có scandal rồi. Cô ấy… với ai vậy? Vẫn chưa biết. Bị phóng viên chặn
Một nhà nghỉ nhỏ rồi. Không ổn rồi Hình như Trương Diệp cũng ở nhà nghỉ nhỏ này. Hai người họ… Hai người không biết xấu hổ. Không đâu, không đâu. Không đâu, không đâu. Dì Con người Trương Diệp cậu còn không hiểu sao Không phải, cậu nhóc con Cậu hiểu gì chứ?
Đi ngủ đi. Xin lỗi, tôi, tôi… Anh thật sự không cho em được. Cái đó, tôi, tôi… Thực ra trong lòng tôi… đã có người mình thích rồi. Em nghĩ gì vậy? Tôi nói từ đó. Hóa ra cậu nói lời à? Giật cả mình. Thế nên anh đồng ý rồi à? Không được.
Vậy, tôi không cho cậu được từ đó. Hay là thế này đi. Sau này anh sẽ viết cho em viết một bài hay hơn cho em. Em muốn bài này. Bài này, bài này không phải của tôi. Vậy là của ai? Tô Đông Pha. Tô Đông Pha là ai?
Tô Đông Pha chính là một ông họ Tô. tên là Tô Đông Pha. Alo. Chị Kỳ, chị đừng quên 10 giờ hôm nay còn có một buổi livestream. Nếu không kịp thời xuất hiện ở hiện trường, Chúng ta nói dối có thể sẽ không giấu được nữa. Được, tôi biết rồi.
Tôi phải đi rồi. Vậy paparazzi ở bên dưới. Bây giờ cậu đi rồi, không phải xong đời rồi sao? 10 giờ tôi có livestream. Nếu tôi không đến thì sẽ bị lộ. Nếu không lúc nãy tôi tắm làm gì? Không phải, anh, anh đừng vội. Để tôi nghĩ đã.
Tôi gọi điện thoại đã. Alo, chị Mẫn. Bây giờ chị có thể giúp em một việc không? Chuyện gì? Tôi, tôi, tôi và Chương Viễn Kỳ bị chặn ở trong khách sạn nhỏ. Được lắm, Trương Diệp Anh tốt với em như vậy mà em lại chạy đi thuê phòng với người khác.
Anh mở thì mở đi. Anh còn không ở khách sạn nhà mình. Anh có tiền thì tặng cho người khác kiếm. Anh không cho tôi kiếm. Không phải, anh, anh, anh, anh lại đây. Tôi giải thích trực tiếp với anh. Đi xem thái độ xấu của hai người sao?
Có biết xấu hổ không? Anh mau đến đây. gạo nấu thành cơm, thì sẽ muộn hết đấy. Được. Tôi đi xem hai người nấu cơm như thế nào. Cậu đợi đấy. Đúng vậy. Tết trung thu này, chúng ta vẫn ở bên ngoài canh giữ cái này. Anh làm nghề này,
Có cách gì chứ? Đến rồi, đến rồi. Nào, nào, nào, mau vào đi. Mau, mau, mau. Nhiêu Ái Mẫn, tôi nói cho cậu biết. Chuyện này là thế nào? Chúng tôi không có chuyện gì cả. Trên mạng đều là giả. Bây giờ anh giúp tôi đi. Anh chính là Chương Viễn Kỳ?