Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 19| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 19] Tớ đi nghe điện thoại. Alo, Hải Luân Cao. Mau kể cho tớ nghe. Hai người bọn cậu lần đầu gặp nhau. – Là kiểu như thế nào? – Đúng thế, đúng thế.
Nói về việc của các cậu. [Vivian,] [muộn như thế rồi còn gọi cho cô, không làm cô sợ chứ?] Không sao đâu Hải Luân tổng, có việc gì thế? [Có người nhìn thấy Chu Lê ở bệnh viện Zurich.] [Tình trạng của cô ấy cực kỳ không tốt.] [Chắc là mắc bệnh nặng.]
[Hy vọng tin tức này có tác dụng đối với cô.] Đương nhiên. Cảm ơn Hải Luân tổng. Muộn thế còn gọi điện thoại cho tôi. [Có đi có lại.] Cảm ơn. Kiểu làm lành, chó con trung thành. Vu Thiên rất tốt. Sao thế, có việc gì không?
Không sao, điện thoại về công việc thôi. Điện thoại về công việc gì chứ? Tối hôm nay chúng ta không nói chuyện công việc. – Được, được, được. – Phạt cậu một ly. – Nào, được rồi. – Nào, nào, nào. – Nào. – Nào. – Cạn ly. – Cạn ly.
Bạn trẻ, đã tám giờ bốn mươi rồi. [Đinh Đinh, cô đang ở đâu, sao không nghe điện thoại.] Được lắm. Không quay về à. [Xin chào, số điện thoại bạn gọi hiện giờ đang tắt máy.] [Đinh Đinh] [Xin chào, số điện thoại…] Cái này đẹp, tấm này đẹp.
– Tấm này đẹp đấy. – Sao chúng mình lại đẹp thế nhỉ? Tiểu Đinh Đinh, cậu làm gì đấy? Không có gì. Tiểu Hà Hà, cậu nói cho tớ nghe cậu muốn một hôn lễ như thế nào? Tớ à, thì kiểu cực kỳ thông thường thôi. Khách sạn sang trọng ở Bali,
Ánh sáng, phong cảnh biển. Hoàn mỹ. Vừa đắt vừa đẹp. Đủ thông thường. Đinh Đinh, cậu thì sao? Cậu ấy thì không cần phải hỏi nữa. Hai vợ chồng cậu ấy chắc chắn sẽ một người một máy tính chơi thâu đêm. Một người nói: “Em không kéo đi được”.
Một người còn lại thì hỏi thăm tổ tiên đời mười tám. Đương nhiên không phải thế rồi. Tổ tông đời mười tám đến rồi. – Sao anh lại chạy đến đây? – Có kịch hay để xem rồi. Sao anh lại vào đây được?
Anh bị điên à, nửa đêm rồi anh còn chạy đến sân sau nhà người ta. Cô không giữ chữ tín. Sao cô không nói một tiếng mà lại cho tôi leo cây. Tôi đã đợi cô hơn một tiếng. Rõ ràng là cô nói không được khinh thường trò chơi.
Vậy vừa rồi hành động của cô là gì? Tôi… Vậy nên anh mới gọi ba mươi cuộc điện thoại, nhắn bốn mươi tin nhắn wechat cho tôi đúng không? Wechat gì chứ? Anh tự mình gửi wechat. Không phải… Chả phải tôi đã xoá hết rồi sao? Anh có phải người trái đất không?
Anh có biết là anh tự xoá đi cũng chẳng có tác dụng gì, tôi vẫn có thể nhận được không? Ngu ngốc. Chả phải là tôi lo lắng cho cô sao? Nhỡ đâu cô xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Anh lo lắng cho tôi?
Tôi ở nhà thì lo lắng cho tôi cái gì chứ? Tôi còn đang mở tiệc với các chị em. Anh đã làm phiền tôi rồi. Không làm phiền, không làm phiền. Không làm phiền. Tôi nói cho anh biết. Thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi. Một là ba của tôi.
Hai là bạn thân của tôi. Còn lại là những thứ khác. Tôi? Còn lại? Thứ khác? Không phải…Không phải. Là đời thứ mười tám. Được rồi, được rồi. Xem như hôm nay tôi nợ anh, mau đi đi. Tôi đi cửa chính. – Đi nhé. – Bye bye. Sớm thế à? Đẹp trai quá!
Đinh Đinh, được đó. – Được cái gì chứ? – Uống một ly. Chỉ là cùng nhau chơi game thôi. Hôm nay bọn mình tụ tập nên tớ đã quên mất. Kết quả là anh ta lại tìm đến nhà. Vì thế mới nói, đối với tớ bạn thân là quan trọng nhất.
Bạn thân như thể tay chân. – Đàn ông là quần áo. – Đàn ông là quần áo. Cạn ly. Cạn ly. – Cà phê của cô. – Cảm ơn. Xin chào. Xin chào. Anh nên đổi vé máy bay đi Singapore thành vé đi Zurich. Anh cũng nói rồi.
Đây không phải là phong cách thường thấy của Chu Lê. Em lo cô ấy thực sự xảy ra việc gì đó. Anh quá đó thăm sẽ yên tâm hơn một chút. Số ba mươi mốt của anh Lục, hai cốc Blue Mountain đã làm xong rồi.
Ngày mai chúng ta đi lĩnh giấy chứng nhận đi. Sao lại đột nhiên như vậy? Anh đã gọi điện cho bố mẹ em rồi. Sáng ngày mai bọn họ sẽ ngồi xe qua đây. Đã xảy ra chuyện gì sao? Lấy giấy chứng nhận, không phải chuẩn bị gì cả.
Anh nói cho em biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không có việc gì cả. Vậy anh đang lo lắng cái gì? Em đang lo lắng điều gì? Chúng ta đã quyết định kết hôn rồi, vậy chúng ta làm việc cần làm thôi. Đó là việc sớm muộn cũng phải làm.
Hà cớ gì em phải phân vân ngày mai, ngày kia, hay là một ngày nào đó. Bây giờ có quá nhiều điều không chắc chắn. Anh cũng không muốn đem những phỏng đoán không chắc chắn ra để làm phiền em. Em cần phải biết đã xảy ra chuyện gì.
Em không cần phải biết tất cả mọi việc. Có những việc dù em có biết, cũng không có cách nào thay đổi được. Là chỗ Chu Lê có vấn đề sao? Anh không thể giả vờ là không có chuyện gì xảy ra. Có thể chấp nhận nó hay không là việc của em.
Nhưng anh phải nói cho em biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh không thể vừa mới bắt đầu đã giấu diếm em. Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Những việc phiền phức cứ để cho anh. Chiều ngày mai xin nghỉ, hai giờ anh sẽ đến đón em.
[Chút nữa anh phải đi thảo luận với nhà cung cấp về ngân sách.] [Buổi tối chúng ta sẽ gọi điện nhé.] Nhớ em…Yêu em… Chụt, chụt. Em sao thế? Bạn trai không ở cạnh nên mắc bệnh tương tư à? Không có. Em hỏi Sam thời tiết ở Thâm Quyến như thế nào.
Anh ấy nói trời nắng đẹp, thời tiết rất tốt. Nhưng Thâm Quyến đang mưa lớn. – Anh cảm thấy… – Anh đừng cảm thấy. Anh mà cảm thấy, thì chắc chắn là… Sam vẫn ở Thượng Hải với một người phụ nữ khác. Em đã bị cắm sừng.
Bây giờ vẫn còn ngốc nghếch quyết một lòng với người ta. Anh đã nói gì đâu. Anh cảm thấy quả táo này ngọt lắm. Em cũng hi vọng là do em nghĩ nhiều quá. Dù sao em cũng tiễn anh ấy đến sân bay, đúng không?
Tận mắt em đã nhìn thấy anh ấy vào sân bay. Anh nói xem? Em nhìn thấy anh ta vào sân bay là anh ta sẽ vào sân bay sao? Anh ta không thể ra khỏi sân bay sao? Em nói xem, em… Anh ta nói trời nắng là trời nắng.
Em mở ứng dụng dự báo thời tiết là có thể biết được. Em chụp màn hình sau đó gửi cho anh ta, em xem xem anh ta nói thế nào? Không được nữa thì gọi video. Nhận cuộc gọi là biết rõ chân tướng ngay. Vu Thiên.
Anh thực sự biết cách thêm mắm thêm muối đó. Sao thế? Anh nũng nịu quá. Nũng nịu làm cuộc sống thêm vui vẻ. Có những lúc em chả biết nũng nịu gì cả. Lúc nào nên nũng nịu thì phải nũng nịu. – Em suy nghĩ đã. – Đi đâu đấy?
Đây là phòng thay đồ nam, bên kia… Một, hai, ba, bốn. Tốt. Thế này, lại lần nữa. Một, hai, ba, bốn. Đúng, đánh tay. ♫ Nét vẽ mùa mưa nhẹ nhàng quá. ♫ Hai, ba, bốn, tránh. Một, hai, ba, bốn. ♫ Khao khát thẫm đấm trong trái tim. ♫ Tránh! Tránh!
♫ Thanh xuân và ý chí tiêu hao. ♫ Một, hai, ba, bốn. Một, hai, ba, bốn. Tránh! ♫ Đổi thành những vật dụng thường ngày. ♫ ♫ Ngày qua ngày ♫ ♫ Phong cảnh nhìn đến quen thuộc. ♫ ♫ Hai mét lữ hành. ♫
Cổ phiếu viễn thông trong tay Chu Lê, Gần như đã bán thống hết rồi. Trước khi thị trường đóng cửa ngày hôm qua cô ấy bắt đầu bán cổ phiếu công nghệ. Đúng. Họ đã ngừng mua cổ phiếu ba ngày rồi. Mọi người đều cảm thấy bọn họ bị điên.
Tôi biết một trong những quản lý quỹ cấp cao của họ, Cho biết Chu Lê dự định bán khống trong vòng hai tuần. Bộ phận nhân sự đã bắt đầu nói chuyện mọi người rồi. Lần này Hạo Châu thực sự phải đóng cửa rồi. Cô khá hiểu về Lục Hạo.
Cô có nghĩ rằng họ thực sự dừng lại không? Hay là có một số động thái lớn đằng sau mà người ngoài không biết. Tôi không hiểu anh ấy. Thật ra tôi cũng không thấy có ai thực sự hiểu được anh ta.
Dù sao trong một năm có thể đạt được mức tăng trưởng không dưới hai tám phần trăm. Thật sự không có nhiều người làm được. Vivian. Trước đây tôi… Luôn cảm thấy rằng cô là một người vô tâm, có con mắt độc đáo, thủ đoạn đa đoan.
Chi bằng cô nói tôi là người máy không có trái tim. Nghe quen rồi, không sao cả. Nhưng thật ra cô là người theo chủ nghĩa lãng mạn, tin tưởng vào tình yêu. Nói không đúng thì cô đừng để bụng.
Em biết sao anh lại vội vàng lấy giấy đăng ký với em như thế rồi. Chu Lê bị bệnh. Anh muốn mau mau lĩnh giấy đăng ký cùng em, rối đến Zurich cùng cô ấy, phải không? Anh nói chuyện đi. Rốt cuộc anh có nghĩ như thế không?
Ngày mai là ngày tốt của chúng ta. Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Xin chào chị Trương Hinh. Đi trước đây. Đi đây. Cô đến sớm. Đúng thế. Tôi không quen để người khác phải chờ tôi. Anh không cần để ý đến tôi. Xem tôi như không khí là được. Phải rồi,
Cô có nhớ lần trước cô hát là lúc nào không? Tôi không thích nhớ về quá khứ. Tôi thích sống ở hiện tại. Đúng lúc tôi có chút thời gian, có thể thu âm một bài hát. Cô có muốn thử không? Không cần đâu. Hát là việc của đám trẻ đó. Alo.
Các cậu đến đâu rồi? Được, tôi đã mang đồ uống cho các cậu. Chút nữa gặp. Anh làm gì đấy? Không phải là cô không muốn nhớ đến quá khứ. Chỉ là cô luôn nhớ về quá khứ. Trong lòng cô vẫn yêu thích ca hát. Chỉ là cô luôn trốn tránh.
Trước đây không phải cô rất lợi hại sao? Sao giờ lại yếu đuối rồi. Vào trong thử xem. Tôi không cần thử. Tôi đã không thích ca hát nữa rồi. – Cô lừa người. – Tôi không có. Vậy giờ cô thích cái gì? Tập gym. Chơi game.
Dù sao cũng không phải là ca hát. Chị Đinh Đinh. – Chị, đồ uống đâu? – Ở đây này. Cảm ơn. Chị Đinh Đinh. Lâu lắm không gặp rồi. Có cần phải nhiệt tình thế không? – Chị. – Được rồi đấy. Sao anh quản nhiều thế làm gì? Từ từ, từ từ.
– Đừng tranh. – Được rồi, đừng tranh nhau. Từ từ thôi. Mời vào. Bác sĩ Hạ. Nào, nào, nào. Hôm nay cơ thể thấy thế nào? Đỡ nhiều rồi. Hơn nữa, không có cảm giác buồn nôn nữa. Vậy thì tốt rồi. Bác sĩ Hạ, đợi đã, đợi đã, đợi đã.
Bác sĩ Hạ mời ngồi, mời ngồi. Tôi có một việc muốn nhờ vả cậu. Đó là… Tôi muốn ra ngoài mở một bữa tiệc. Maria, thể trạng của bà không phù hợp để xuất viện. Tôi sẽ âm thầm trốn ra ngoài.
Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ không bắt cậu chịu trách nhiệm đâu. Mẹ, mẹ không thể tuỳ hứng lên như vậy được. Tôi đã bảo y tá chăm sóc cho bà. Hay là mở tiệc ở đây đi? Ở đây làm sao mở tiệc được. Bên cạnh toàn là bệnh nhân.
Hay là bác sĩ Hạ nói cho tôi biết, lúc nào thì tôi nên tổ chức. Cậu cho tôi thời gian. Tuần sau. Tháng sau. Hay là kiếp sau. Cậu cho tôi thời gian cụ thể. Karen, mẹ nói cho con biết. Con phải làm theo lời mẹ.
Mời tất cả những người bạn tốt của con đến đây. Nhậm Nhiễm, còn có Đinh Đinh, Nghệ Hà, bạn trai của con nữa. Tất cả đều mời đến đây. Thật đấy, con làm cho mẹ vui vẻ đi. Mẹ nhìn thấy mọi người ở bên cạnh, vừa hát hò vừa nhảy múa,
Làm cho mẹ cảm thấy cuộc sống đầy ắp những hi vọng. Cuộc sống của mẹ thật tốt đẹp. Được không? Bác sĩ Hạ, nếu như nói thời gian có thể kết hợp được, thì cũng mời anh và vợ anh đến tham gia. Tạm thời đừng nghĩ nhiều nữa.
Đợi bà đỡ rồi nói tiếp. [Em không cần phải biết tất cả mọi việc.] [Có những việc cho dù em biết,] [cũng không có cách nào thay đổi được.] [Lần này Hạo Châu thực sự phải đóng cửa rồi.] [Luôn thấy rằng cô là người vô tâm.] Em sao thế?
Em đang muốn đi đâu vậy? Đưa anh về khách sạn. Lấy hành lý. Lấy hành lý? Đi đến sân bay, anh về Zurich. Nhưng mà… Có một câu nói từ hồi xưa, kết hôn không phải trò chơi trẻ con. Em hi vọng lúc anh cùng em đi ký tên,
Con người và trái tim anh một trăm phần trăm đặt ở chỗ em. Chứ không giống như bây giờ. Một mặt thì muốn kết hôn cùng với em, một mặt lại lo lắng cho Chu Lê, lo lắng cho tình trạng của công ty anh. Anh giải quyết xong việc rồi hãy quay về.
Em sẽ đợi anh. Rốt cuộc cậu ở đâu đấy, có việc gì vậy? Mọi người đều lo lắng cho cậu. Trả lời tin nhắn của tớ nhé. [Cục dân chính khu nam] Tôn Nghệ Hà, sao thế? Ngày quan trọng thế này mà tân lang với tân nương còn đến muộn.
Có phải cậu ấy quên không đem điện thoại không? Tớ đã gửi tin nhắn wechat cho cậu ấy rồi. Cậu ấy nhìn thấy sẽ trả lời tớ. Hay là, cô chú ơi chúng ta vào trong đợi đi. Không cần đâu, ở đây đi. Đợi ở đây đi.
Vậy cháu lại gửi tiếp tin nhắn cho cậu ấy. [Lên máy bay quốc tế Hồng Kông, Ma Cao và Đài Loan] Hứa với em, sang bên đó bất luận xảy ra vấn đề gì, anh đều phải nói cho em biết. Bất luận là tin tức xấu hay tốt,
Anh đều phải nói với em. Anh biết em là người không có cảm giác được an toàn. Anh không thể lại vô duyên, vô cớ mà biến mất nữa. Cho dù biến mất, anh cũng phải nói với em. Anh sẽ không thế đâu. Em biết anh sẽ không thế. Anh yên tâm.
Em sẽ không hối hận vì quyết định của ngày hôm nay. Em đợi anh. Xin lỗi. Đi đi. ♫ Biển rộng bao la. ♫ ♫ Biển lớn mơ mộng. ♫ ♫ Âm thanh đó đang gọi tên em ♫ ♫ Đi ra khỏi đường chân trời. ♫ Về đi. Đi đi.
♫ Giống như đôi mắt dịu dàng của anh ♫ ♫ đầy ắp sức thu hút. ♫ ♫ Như ánh sáng dịu dàng. ♫ ♫ Nếu anh thấy ánh sáng lấp lánh ♫ ♫ Lại dần dần trôi xa. ♫ Sao thế, có tin tức rồi à?
♫ Đó là âm thanh phát ra từ đáy lòng. ♫ ♫ Đang kêu gọi em. ♫ Con gái chú đã xảy ra chuyện gì rồi? Không, không có. Nhậm Nhiễm nói, hôm nay cậu ấy tạm thời không lĩnh giấy chứng nhận.
♫ Thời khắc đó em dường như đã quên đi tất cả. ♫ Cậu ấy bảo chúng ta đưa cô chú đi ăn đồ ăn ngon. Chút nữa sẽ đến tìm chúng ta. Đúng thế, gần đây có một nhà hàng rất ngon. ♫ Vậy thì xin hãy tin tưởng. ♫
Đúng thế, chúng ta đi ăn đi. ♫ Em sẽ ở cạnh bên anh. ♫ Không làm phiền các cháu nữa. Hay là chúng ta về trước đi. ♫ Không bao giờ dừng lại. ♫ – Chúng ta về trước. – Ở gần đây có bến xe khách đường dài. ♫ An ủi em. ♫
Cháu bảo Nhậm Nhiễm lúc nào tiện thì gọi điện cho cô chú. ♫ Giống như một con cá nhỏ ♫ Cảm ơn các cháu. Cô, chú. ♫ Vĩnh viễn ở bên cạnh anh.♫ Hai người không muốn nghe xem Nhiễm Nhiễm giải thích thế nào sao? Gọi điện nói cũng giống nhau thôi.
Vậy chúng tôi đi đây. Bọn cháu đưa cô chú đến bến xe. – Không cần, không cần. – Không cần. Cảm ơn. Chú ý an toàn. ♫ Nếu anh thấy ánh sáng lấp lánh ♫ ♫ Lại dần dần trôi xa. ♫ ♫ Đó là âm thanh phát ra từ đáy lòng. ♫
Ba, mẹ. ♫ Đang kêu gọi em. ♫ Nhiễm Nhiễm. – Ba. – Nhiễm Nhiễm. Không sao chứ? ♫ Thời khắc đó em dường như đã quên đi tất cả. ♫ Không sao. – Con thế nào rồi? – Ba, mẹ. Xin lỗi đã khiến ba mẹ mất công chạy đến đây một chuyến.
♫ Vậy thì xin hãy tin tưởng. ♫ Không sao chứ? Không sao. ♫ Em sẽ ở cạnh bên anh. ♫ Lục Hạo thật sự có chuyện rất quan trọng phải quay lại Zurich ngay lập tức. ♫ Không bao giờ dừng lại. ♫ Là con bảo anh ấy quay về đó.
♫ An ủi em. ♫ Hơn nữa, giấy chứng nhận chờ mấy ngày làm cũng được. ♫ Giống như một con cá nhỏ ♫ Đám cưới sẽ được tổ chức theo lịch trình. Yên tâm, anh ấy xử lý xong sẽ quay về. ♫ ôm lấy biển cả xanh thẳm. ♫
♫ Tiếp tục đi cùng em. ♫ Việc của các con, con tự xem xét làm là được. ♫ Không xa không rời. ♫ ♫ Chính là ở trong biển lớn. ♫ Có điều, phụ nữ quá hiểu chuyện sẽ dễ bị chịu thiệt thòi. ♫ Xin hãy để em ở bên cạnh anh. ♫
Nhiễm Nhiễm, cuối tuần không có việc gì thì về nhà. Giao thông bây giờ cũng thuận tiện rồi. ♫ Trái tim đã lưu lạc ♫ Chăm sóc tốt cho bản thân. ♫ Chỉ có thể vui lên vì anh. ♫ Bố mẹ đi đây. ♫ Mỗi giờ phút ở bên cạnh anh ♫
♫ đều sẽ như thế. ♫ Giữ gìn sức khoẻ. ♫ Trái tim em đã mất ♫ ♫ trong bóng tối vô tận. ♫ ♫ Làm sao em có thể tự do. ♫ Về đến nhà nhớ gọi điện cho con. Về đi. ♫ Không bao giờ dừng lại. ♫ Về đi.
♫ An ủi em. ♫ ♫ Giống như một con cá nhỏ ♫ ♫ ôm lấy biển cả xanh thẳm. ♫ ♫ Tiếp tục đi cùng em. ♫ ♫ Không xa không rời. ♫ ♫ Chính là ở trong biển lớn. ♫ ♫ Xin hãy để em ở bên cạnh anh. ♫
Tác dụng hóa học của thức ăn lên não có thể so sánh với thuốc chống trầm cảm. Khi ăn thức ăn có hàm lượng calo và chất béo cao, họ sẽ tiết ra dopamine. Dopamine làm cho con người vui vẻ. Vì thế chúng ta phải làm cho Nhậm Nhiễm vui vẻ lên.
Cậu ấy không nhắc đến Lục Hạo thì chúng ta kiên quyết không nhắc đến. – Được. – Được. Ngon. Cái gì ngon? Nhìn được lắm. Nếm thử xem. Dù sao về nhà cũng phải xem phim. Xem phim gì đấy? Cậu đoán xem. Cạn ly. Cạn ly. Đã nói rồi nhé.
Hôm nay chỉ ăn uống, không nói chuyện gì khác. Tớ hỏi các cậu. Các cậu có biết, cuộc đời người có hai việc dễ dàng làm cho con người đạt được sự sảng khoái? – Là cái gì? – Không biết. Đoán đi. Ngủ. Cậu đoán xem. Tập gym. Đếm tiền.
Là ăn cơm và đi đại tiện. Đang lúc ăn cơm đừng nói đến đại tiện. Phản ứng bình thường mà. Các chị em, tớ và Lục Hạo… Nghệ Hà đã nói rồi, hôm nay không nhắc đến Lục Hạo. Các cậu căng thẳng thế làm gì? Tớ không buồn đến thế.
Hơn nữa là do tớ chủ động bảo anh ấy đi. Cũng chẳng phải anh ấy bỏ tớ. Anh ấy đi rồi, ngược lại tớ lại thấy thoải mái. Tớ sẽ không lo lắng một ngày nào đó anh ấy đột ngột biến mất nữa.
Anh ấy hứa với tớ rồi, anh ấy sẽ quay về. Tớ đợi anh ấy. Lần này cậu định cho anh ta mấy ngày. Em cũng không biết. Ba ngày, năm ngày… Nhiều nhất là một tuần. Không thể lâu hơn nữa. Nhiễm Nhiễm, thật ra tớ thấy cậu làm đúng.
Cậu yêu anh ta, cậu lựa chọn cho anh ta đi. Vậy thì nếu anh ta yêu cậu, anh ta sẽ quay về. Cậu ấy nói đúng. Nào, nào, nào. Cạn ly. – Cái gì đấy? – Gà rán. Thứ yêu thích nhất của cậu. Thứ yêu thích nhất của tớ.
Vừa rồi sao lại nói tớ. Vốn dĩ là cậu nói thế mà. Cậu đừng nói là được rồi. – Được, cảm ơn. – Tớ là một đứa trẻ thật thà. Gà rán đến rồi. Nào ăn gà rán đi. Tuy tớ không ăn, nhưng… Nào. Nào, nào, nhân lúc còn nóng.
Uống cạn một ly trước. Nào. Cạn rồi à? Mau ăn đi. Các cậu mau ăn đi. Đồ ăn đã xong rồi. Mau ăn đi. Tớ đói rồi. Cậu ăn một chút rồi uống tiếp. Được. Ngon lắm, ngon lắm. Nào. Được rồi. Uống từ từ, không ai giục cậu.
Hay là cậu ăn chút thức ăn lót dạ đi. Dù sao hôm nay bọn tớ cũng ở với cậu đến khi trời sáng. Dùng tiết kiệm thì sẽ được lâu. Được. Cậu kể chuyện cười đi, cậu có rất nhiều câu chuyện cười. Được thôi.
Tớ kể cho các cậu nghe một câu chuyện của ba tớ và tớ. Câu chuyện của hai người bọn tớ có rất nhiều. Lại mua đồ ăn ngon à? Còn cái gì nữa? Để tớ đi xem. Ai đó? Xin chào cô Nhậm. Chúng tôi mang ảnh của cô đến đây.
Đưa nhầm người rồi. Nói bao nhiêu lần nữa, đưa nhầm rồi. – Không sai, địa chỉ là ở đây. – Địa chỉ chính là ở đây. – Ảnh cưới của cô. – Kết hôn gì chứ. Không cần nữa, ném đi. – Không thích hợp cho lắm. – Có gì mà không thích hợp.
– Không cưới nữa. – Không… Còn phải nói bao nhiêu lần nữa, không cần, vứt đi đi. – Bức ảnh đẹp như thế… – Xin lỗi, xin lỗi… – Cô ấy uống say rồi. – Không cần nữa. – Đúng, đúng, đúng. Nào, nào, nào – Đừng mang vào đây.
– Cảm ơn, cảm ơn. – Cảm ơn. Cô gái, không biết uống thì uống ít thôi. Không cần nữa, không cần nữa. Đừng mang vào đây. Không sao, không sao, bọn tớ ở đây. Đừng mang vào đây. Không sao. Bọn tớ đều ở đây.
Lục Hạo thật là hình mẫu cho những người đàn ông tài chính. Đã ly hôn, nhưng vẫn trọng tình trọng nghĩa như thế. Cậu nói xem bọn họ liệu có quay lại không? Dù sao cũng là vợ chồng. Một người có việc, người kia chắc chắn sẽ lập tức xuất hiện. Theo tớ,
Bọn họ không có con. Có con sẽ không đến mức phải ly hôn. Vậy nên phải nhân lúc còn sớm để sinh một đứa bé. Có điều những thành phần làm tài chính như chúng ta ai mà có thời gian sinh con, ở cữ, làm mẹ bỉm sữa. Ai bảo không phải thế.
Vivian, cô quen biết Lục Hạo nhiều năm đến thế, cô đã gặp Chu Lê chưa? Cái gì? Chu Lê phải là người như thế nào mới có thể khiến Lục Hạo vĩnh viễn một lòng. Hai cô vĩnh viễn một lòng với ai đấy? – Vivian. – Hai chúng tôi vừa ăn no.
Cà phê của cô. Cẩn thận nóng. Cảm ơn. [Tin tức tài chính] [Vivian, cuộc hẹn khám sức khỏe của bạn ở bệnh viện này đã thành công.] [Vui lòng đến bệnh viện vào thứ năm tuần sau.] Anh… Anh đã đặt lịch khám sức khoẻ cho em.
[Có rất nhiều cô gái trẻ bị ốm trong bệnh viện.] [Nhìn rất đáng thương.] [Đều là lứa tuổi đẹp đẽ nhất.] [Anh rất sợ.] [Nhậm Nhiễm, em phải chăm sóc bản thân.] [Bệnh của Chu Lê rất nặng.] [Đứng trước sinh lão bệnh tử]
[em mới biết bản thân nhỏ bé, yếu đuối đến chừng nào,] [cũng chẳng có cách nào cả.] [Cô ấy rất ghét bản thân nằm trên giường bệnh.] [Anh cũng ghét bản thân mình phải bất lực bên giường bệnh của cô ấy.] [Thật kỳ lạ.]
[Mọi thứ xung quanh đột nhiên trở nên rất xấu xí.] [Chẳng muốn nhìn nó chút nào.] Đừng nhìn nữa. Không ai để ý đến cậu cả. Đừng đánh linh tinh nữa, như thế này sẽ làm cậu bị thương. Các cậu đừng theo dõi tớ nữa. Đi bận việc của các cậu đi.
Tớ thật sự không sao, yên tâm. Cậu thế này còn bảo là không sao. Tớ không phải là trẻ con hai mươi mấy tuổi. Một giây trước còn trượng nghĩa, tiễn bạn trai đi. Một giây sau liền hối hận. Cậu đừng có đặt yêu cầu với bản thân cao quá được không?
Hối hận thì hối hận. Có gì to tát đâu. Bây giờ cậu muốn nhất là điều gì? Tớ không muốn gì cả. Tớ chỉ muốn lúc tớ cần anh ấy ở bên cạnh tớ. Nhưng có những lúc tớ cảm thấy, khoảng cách của hai người gần quá.
Khuyết điểm của bản thân tớ sẽ bị phóng đại lên. Tớ sợ tớ nói sai một câu, làm sai một việc sẽ làm cho anh ấy không vui. Anh ấy sẽ rời xa tớ. Quan trọng là tự bản thân cậu muốn cái gì? Bản thân muốn nhất điều gì.
Đây chắc là vấn đề khó trả lời nhất trên thế giới này. Tại sao? Cái này thì có gì mà khó trả lời. Uống. Đinh Đinh, tiểu công chúa của tớ. Thật ngưỡng mộ cậu. Cậu có thể sống một cuộc sống không kết nối với tình yêu.
Mới có thể vô lo vô nghĩ, đơn giản, thuần khiết. Muốn đánh phải đánh hẳn hoi. Chú ý tay không được duỗi ra hoàn toàn. Chú ý sử dụng lực hông. Tốt, thử một chút. Đúng, lại lần nữa. Đúng. Karen. Có phải tớ đã hẹn cậu học bài học duỗi cơ thể không?
Duỗi cơ thể gì chứ, cậu còn chưa luyện tập. Đừng lười, qua đấy tớ luyện với cậu. Đợi một chút. Tớ mang cơm hộp cho cậu, để ở bên kia kìa. Cậu nhớ phải ăn, đừng phụ tấm lòng của tớ dành cho cậu. Được. Cố lên! Cậu đi đâu đấy, bên này.
♫ Và một nhịp đập nữa lại trôi đi. ♫ ♫ Mặt trời dần nhô lên khỏi chân trời. ♫ ♫ Bánh xe quay tròn quay tròn. ♫ Đối với tất cả phụ nữ trên thế giới, ♫ Mưa rơi tí tách tí tách trong tâm hồn. ♫
Bệnh mà có tỉ lệ mắc cao nhất không phải ung thư cổ tử cung, Không phải ung thư buồng trứng, Không phải ung thư vú. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Mà là thiếu đi cảm giác an toàn. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫
[Chuyên gia tâm lý cho rằng.] [Không có cảm giác an toàn không phải là tuyệt đối.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Ý nghĩa chính là] [một người có khả năng về kinh tế,] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [sự nghiệp và tình bạn.]
♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Thể hiện cảm giác an toàn tuyệt đối.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Nhưng đối với tình yêu] [thì lại có cảm giác bất an kinh khủng.] ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫
[Lúc cô đơn tưởng rằng khi có người yêu] [sẽ có cảm giác an toàn.] ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ [Sau khi yêu,] [cảm thấy quá phụ thuộc vào một người] [thì lại càng sợ hơn.] ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [Sợ…] [Có một ngày]
Không biết vì lý do gì mà lại bị bỏ rơi. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Yên tâm, em không uống quá nhiều. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Hơn nữa, em còn tìm người lái xe hộ nữa. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
[Cách của anh thật tốt.] Anh có nhiều cách như thế ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ em nói cái nào? Chính là ôm chặt. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Không cần biết ba bảy hai mốt cái ôm thật sự rất có hiệu quả.
♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Hiệu quả thì hiệu quả thật. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Nhưng em không được dùng với người đàn ông khác. Trừ Vương Lãng Lãng. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Được rồi, được rồi, em biết rồi.
♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Đến xác suất an toàn của bao cao su cũng không đạt được 100%.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Chả nhẽ chúng ta vẫn theo đuổi cảm giác an toàn 100% sao? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Cô biết tại sao tôi lại không thu hồi tin nhắn wechat không? ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Sao tôi biết được. Trước khi gặp cô ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫
Thật ra tôi là người rất vì bản thân mình. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Gửi tin wechat cho người khác chưa bao giờ xem lại. Gửi sai thì gửi lại. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Cũng chưa từng nghĩ phải thu hồi cái gì.
♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ Nhưng hôm đó, tôi cảm thấy mình rất ngu ngốc. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Rõ ràng cô không xem trọng tôi, tôi vẫn nhắn từng tin nhắn cho cô. ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫
Vào lúc đó, có một sự thôi thúc để rút lại những gì tôi đã nói. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Chúng ta đang ở giữa sự thay đổi và biến động ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ mới là trạng thái bình thường của cuộc sống. Anh làm gì đấy? Không phải anh bảo là đi ngủ sao? Sao lại gọi cho em? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Anh gặp ác mộng, giật mình tỉnh dậy.]
[Muốn xem có phải em vẫn còn thức không.] Anh chỉ cần trực tiếp nói là anh nhớ em là được rồi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Đúng, nhớ em, Tôn Nghệ Hà.] Thượng Hải hôm nay nhiệt độ giảm, có gió to rồi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
Chỗ anh thế nào? Có mang đủ quần áo không? [Tốt lắm.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [hai mươi ba độ c, mưa to.]