Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 17| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 17] Ông chủ. Vivian. Tôi không cần biết cô đưa ra dự liệu đúng đắn nào. Bây giờ cô đi liên hệ với tất cả phương tiện truyền thông

    Có thể thay đổi bao nhiêu sức chú ý thì thay đổi bấy nhiêu. Ông chủ. Bây giờ ông chủ Trần là cố ý nhằm vào chúng ta. Thay đổi sức chú ý chỉ là giải quyết phần ngọn không giải quyết được phần gốc. Điều nên quan tâm vẫn sẽ tiếp tục quan tâm.

    Vậy cô có cách gì? Bây giờ có thể nói chuyện được với ông chủ Trần chỉ có Lauren. Đúng, đúng, đúng. Cô ta không phải thích túi hàng hiệu sao? Bây giờ cô đi mua giúp tôi một cái, tôi tự mình mang đến tặng cô ta.

    Vivian , lần này ông chủ Trần làm loạn rốt cuộc là có mục đích gì? Mục đích rõ ràng của ông chủ Trần, chính là mời anh tham gia vào tiết mục anh ta làm người dẫn chương trình, Khơi Giới. Sao có thể, tôi là thân phận gì?

    Sao có thể đi tham gia tiết mục chui ấy? Anh ta là uy hiếp trắng trợn, càng không thể sa chân vào. Được, tôi đi mua túi. Nửa tiếng sau gặp nhau trên xe. Thật là cũng may có cô, vào lúc này còn có thể thong dong điềm tĩnh. Lauren, anh rất hiểu.

    Cho dù nhận túi cũng chưa chắc sẽ giúp anh nói chuyện. Trời ạ! Lão Chu, nếm thử. Tôi đã thêm nguyên liệu vào dưa hấu. – Thử xem. – Anh nói dưa hấu này số mấy? Nam Hối chính tông tám hai hai bốn. Nam Hối.

    Sao tôi lại nghe ra mùi vị của Scotland? Kennis không có sáng tạo như vậy? Điều kiện mà anh ta đưa ra cũng không có bất kỳ sáng tạo nào. Giống như những gì anh nói. Cô từ chối anh ta rồi sao? Tại sao tôi phải từ chối anh ta?

    Trước mặt bao nhiêu người, không có thể diện biết bao. Hơn nữa, Anh ta có phẩm vị hơn anh, biết chọn. Rất ít phụ nữ đứng trước những chiếc túi hàng hiệu có thể không chút động lòng, giữ vững nguyên tắc. Lauren, cô là như vậy sao? Túi trị bách bệnh.

    Công ty các cậu có phải là xảy ra động đất lớn rồi? Nhờ vào phúc của ông chủ Trần các cậu, nỗ lực hai năm nay của công ty chúng tớ đều đã bị hủy trong phút chốc. Tớ thật là không hiểu.

    Lúc các cậu mở cuộc họp công bố, không phải diễn tập trước sao? Ông chủ Trần có phát biểu như vậy, tại sao không nói trước với câu chứ? Đây… Lúc đó tớ cũng rất ngạc nhiên. Anh ta cũng không nói trước với tớ. Xin lỗi. Cậu phải tin tớ,

    Tớ thật sự cái gì cũng không biết. Tớ đương nhiên tin cậu. Ông chủ Trần này, hành vi của anh ta luôn luôn khiến người khác nhìn không thấu. Ban đầu anh ta đột nhiên đồng ý tham gia tiết mục của các cậu, tớ đã cảm thấy rất kỳ lạ.

    Bây giờ xem ra, là vì bàn cờ ngày hôm nay. Tớ cũng không biết. Ban đầu muốn dồn sức lực để làm chuyện muốn làm, cuối cùng thông qua sự nỗ lực của bản thân làm được nó. Kết quả vốn không phải là chuyện như vậy.

    Không có chút liên quan gì đến việc tớ có nỗ lực hay không, Không còn cách nào khác. Thế giới này chính là kỳ ảo như vậy. Có thể giúp tớ một việc không? Việc gì? Tớ trở về thuyết phục Kennis tham gia tiết mục của các cậu.

    Cậu đi thuyết phục ông chủ Trần, nghiêm túc nói chuyện với chúng tớ một lần. Thái tử gia của DMA trở về công ty thì nổi cơn thịnh nộ, đập vỡ bình hoa mà anh ta mua từ Sotheby’s về. Đập rất hay! – Nào. – Cạn ly.

    – Lúc nào đi đăng ký kết hôn… – Chu Lệ mất tích rồi. Chu Lệ đã mất tích một tuần rồi. Điện thoại, wechat, email, tất cả giao tiếp mạng xã hội đều không có một chút tin tức nào. Tớ… Phụ nữ xã hội cũ,

    Một là khóc lóc, hai là làm loạn, ba là nhảy cầu. Phụ nữ thời đại mới, cô ta sẽ chơi trò mất tích. Trò chơi này cũng nhiều quá rồi, tìm cảm giác tồn tại sao? Lẽ nào cậu cảm thấy, cô ta là cố ý mất tích sao? Cậu không cảm thấy?

    Tớ không biết. Cậu ấy, chính là quá lương thiện, không đồng ý nghĩ về cô ta như vậy. Cậu nghĩ, Vì sao cô ta mỗi lần xảy ra chuyện đều đúng vào những lúc quan trọng. Trên thế giới này, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.

    Nhưng bọn họ đã ly hôn rất nhiều năm rồi. Công ty cũng đã phân chia rõ ràng, sạch sẽ. Chu Lệ là người gì? Người ta là con nhà hào môn, là công chúa. Vẻ mặt xinh đẹp và thông minh của người ta là đem từ trong bụng mẹ ra ngoài.

    Có thể ở tồn tại trong nhà hào môn đều là do cố gắng mà ra. Điều hiếm thấy nhất là bất kể lúc nào, ở đâu đều có thể không bị dục vọng làm cho điên đảo đầu óc. Lúc nào cũng duy trì được phán đoán sáng suốt.

    Thắng thua của đời người, có lúc liều là vì hận, có lúc liều là vì nhẫn. Nghệ Hà. Không cần sùng bái tớ, tớ biết. Làm một người bạn tốt của cậu, tình địch của cậu, trong một khoảng thời gian tớ đã sớm đào ra tất cả thông tin về cô ta.

    Nhưng cô ta không phải là tình địch của tớ. Tùy, tùy cô ta là gì? Tóm lại là một câu, cô ta nhất định không đơn giản như những gì cậu nghĩ. Bởi vì cô ta biết, một là khóc lóc, hai là làm loạn, ba là nhảy cầu.

    Trình độ của thủ đoạn này vô cùng thấp, cũng có khả năng sẽ có tác dụng ngược. Cho nên cô ta và Lục Hạo chung sống với nhau nhiều năm như vậy. Cô ta dùng IQ, EQ cao của cô ta, dẫn dắt Lục Hạo theo cách mà cô ta muốn.

    Cũng khó tránh Lục Hạo sẽ không bị mắc lừa. Những điều này đều là tớ tự nghĩ ra, cậu đừng nghĩ quá nhiều. Thuyết âm mưu của tớ là hay nhất, đúng không? Đừng nghĩ quá nhiều nữa. ♫ Nếu thời gian có thể quay lại. ♫

    ♫ Cả đời này bầu bạn với anh. ♫ ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫ Maria xin đừng nói chuyện. Tôi đang hát. Lúc nhỏ lúc tôi làm bài tập, bà ấy ở trong phòng bếp hát bài hát này. Đây là vũ khí bí mật của bà ấy.

    Một khi gặp phải vấn đề gì sợ hãi, bà ấy sẽ hát lên bài hát này, trong não bà ấy chỉ có bài hát này. Bao gồm cả lúc sinh tôi. Ba của tôi nói với tôi. Bác sĩ Hạ, bà ấy đã rất phối hợp với anh rồi.

    Tôi đi nộp tiền viện phí. Cô đi đi, tôi ở đây. Hoa thiên điểu này vốn đã bị tớ làm chết rồi, giờ có thể sống trở lại, còn sống rất tốt nữa. Sức sống của thực vật thật là thần kỳ.

    Hy vọng sức sống của con người cũng có thể ngoan cường như vậy. Cậu đang lo lắng cho Maria? Đúng vậy. Tớ rất sợ. Nếu như tớ dũng cảm giống như cậu thì tốt. Có chuyện gì cũng không sợ hãi. Cậu nói cái quỷ gì vậy?

    Câu này nên là tớ nói mới đúng. Cậu luôn là trụ cột tinh thần của tớ. Là người kiên cường, dũng cảm nhất trong số chúng ta. Nếu như tớ có một nửa dũng cảm của cậu, thì tớ sẽ không bị Đinh Đinh thối này trách mắng cả ngày. Đúng vậy.

    Cô ấy dũng cảm cái gì chứ? Cậu tự mình tính toán? Trong lòng cậu mới có tính toán đấy. Bác sĩ Hạ đề ra một phương pháp trị liệu nội tiết. Đây là hy vọng cuối cùng của Maria. Việc bây giờ tớ có thể làm, chỉ là đợi kết quả của kiểm tra.

    Karen. Trước đây là cậu đánh quyền với tớ. Hôm nay tớ đánh với cậu. Chúng ta đánh đến không còn sức lực thì thôi, được không? Được. Cố lên! Tớ tưới hoa giúp cậu. Cảm ơn. – Đừng tưới quá nhiều. – Đừng tưới nữa, đã chết rồi, chút nữa… Nước tưới hoa.

    Sao có thể. Maria sẽ thích loại nào? Tớ cảm thấy cái này của tớ rất đẹp. Cậu cảm thấy cái này của tớ thế nào? Cái này của cậu, rất tự nhiên. Cậu xem cái này, màu sắc của cái này thế nào?

    Cái này của cậu quá phô trương, vẫn là cái này của tớ đẹp. Với sự hiểu biết của tớ về Maria. Những thứ này đều không phù hợp lắm. Cậu xem bộ râu này. Hay là thế này, mỗi người chúng ta mua một cái. Sau đó để Maria tự chọn.

    Được đấy, được đấy, được đấy. Cậu, cậu đừng mua cái này. Cậu mua cái này, màu xanh này hợp với cậu. Hợp với tớ, tớ thấy hợp với cậu hơn. Các cậu ấm áp như vậy, Maria sẽ cảm động đến khóc. Tớ chọn ở lại Thượng Hải là đúng.

    Bởi vì có các cậu ở đây. Vậy chúng ta mỗi người mua một cái. Cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn. Hay là tôi gọi điện thoại cho Karen. Đừng gọi. Cậu gọi nó đến, chỉ là có thêm một người đứng bên cạnh lo lắng, không có tác dụng gì.

    Không sao, chút nữa tôi sẽ khỏe thôi. Bà khẳng định? Bác sĩ Hạ. Mỗi ngày cậu đều tăng ca, vợ cậu không ý kiến gì sao? Không sao. Chút nữa nếu như bà vẫn không khỏe, lúc nào cũng có thể ấn chuông gọi tôi. Tôi bảo y tá rót nước ấm cho bà.

    Ngạc nhiên! Tặng cho cô, tặng cho cô. Maria. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Tặng cho cô. Còn có quà của con. Chanel. Tốt quá! Tuy bình thường con có chút keo kiệt, nhưng quà không quan trọng, quan trọng là

    Con cảm thấy chỉ có hào quang của cô mới có thể điều khiển được nó. Đúng. Bác sĩ Hạ. Bác sĩ Hạ. Ngạc nhiên! Quá sexy rồi! Kiểu tóc này mang thêm một chiếc khăn lụa, ngồi trên chiếc xe mui trần chạy trên đường, chính là bộ phim xa lộ nước Pháp.

    Đúng vậy, nếu như chụp ảnh đăng lên mạng. Tiểu cô nương công ty chúng con nhất định sẽ bắt chước theo cô. – Chụp ảnh, chụp ảnh. – Chụp ảnh, chụp ảnh, chụp ảnh. Đinh Đinh, nhanh, nhanh. Trời ạ! Bác sĩ đẹp trai đến rồi. Ngại quá, ngại quá. Dọa cậu rồi chứ?

    Đây đều là những người bạn tốt nhất của Karen. Bác sĩ Hạ. – Xin chào. – Chào mọi người. Chụp ảnh với chúng tôi đi. Tôi không chụp đâu, các người chơi đi. Đợi chút. Vậy anh giúp chúng tôi chụp ảnh đi. Được đấy, được đấy. Được. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn.

    – Nào, nào, nào. – Mau, mau, mau. Một, hai, ba. Nào, ba, hai, một. Ba, hai, một. Tốt. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Vậy các người chơi đi, tôi đi trước. – Được. – Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Đẹp không? Thế nào, thế nào? Chúng ta tự chụp đi.

    Tự chụp, tự chụp, tự chụp, mau. Nào, nào, nào. Xếp thành thế này. Quả cà. Đúng lúc quá. Bác sĩ đẹp trai. Đúng, đúng, đúng. Cậu xem, chiếc khăn lụa này của tôi đẹp không? Đẹp. Cậu tưởng tượng một chút. Nhắm mắt lại tưởng tượng một chút. Nếu như có một ngày,

    Tôi đem chiếc khăn lụa này, tôi quấn… Xin lỗi. Tôi đem chiếc khăn lụa này quấn trên đầu, sau đó lái một chiếc xe máy. Cậu cảm thấy ngày thứ hai có trở thành top tìm kiếm nhiều nhất? Với tình hình sức khỏe bây giờ của bà nhất định không được lái xe.

    Tôi biết. Tôi chỉ là tùy tiện nói một chút, tưởng tượng một chút, được không? Nếu như, tôi lái xe, chở bà, ngược lại có thể suy nghĩ một chút. Cậu lái? Sao có thể chứ? – Bà không tin? – Đương nhiên không tin. Cậu có ảnh. Thế nào? Thật không dám nghĩ!

    Cậu, cậu lái chiếc xe này, chiếc này, chiếc này tên là gì? – Chiếc này, cái đó… – Halley. Đúng, tôi là luôn muốn ngồi lên Halley. Cậu biết không? Không phải chứ! Mỗi ngày cậu đều lái Halley đến đây làm bác sĩ. Ngưỡng mộ chứ? Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ.

    Tôi, cậu có thể đưa tôi đi hóng gió không? Có thể, nhưng chỉ cần bà phối hợp điều trị. Tuân lệnh. Một lời đã định. – Chào. – Chào. Cái đó, hôm qua thật ngại quá. Tôi giải thích với ông chủ rồi. Chiếm dụng thời gian riêng tư của cô,

    Anh ấy cũng cảm thấy vô cùng có lỗi. Tôi rất hiếu kỳ. Ông chủ Trần này rốt cuộc có tài có đức gì, khiến cô đối tốt với anh ta như vậy? Cái gì cũng nói thay cho anh ta, cái gì cũng suy nghĩ cho anh ta.

    Tôi là trợ lý của anh ấy. Đây là một phần trong công việc của tôi. Trợ lý của người khác không giống như vậy. Tiền lương trợ lý này của tôi rất cao. Còn có túi hàng hiệu? Nhưng theo lý mà nói.

    Tiền lương của cô cũng không phải không mua nổi túi hàng hiệu. Vì sao. vì những thứ này lại có thể ở bên cạnh người đàn ông như vậy chứ? Tôi thật sự cảm thấy anh ta rất đểu. Cảm thấy dường như tặng vài chiếc túi, tặng ít hoa

    Thì hậu cung có thể thái bình. Con người cô tốt như vậy, thật sự không nên miễn cưỡng bản thân. Tôi thật sự không thể chịu đựng được. Cho dù anh ta chân không đạp hai thuyền, nhưng anh ta cùng lúc đối tốt với mấy người phụ nữ,

    Lại không hứa hẹn gì với người ta. Như vậy rất đểu. Cô là cá vàng rồng. Cô không nên ở trong cùng một cái hồ với những loại cá trắm cỏ, cá đuối vàng. Cô nên tiêu diệt hết bọn họ, trực tiếp chiên hết hồ cá của anh ta.

    Tôi thực sự lợi hại như vậy? Dù sao tôi cũng cảm thấy, càng tiếp xúc với cô càng cảm thấy cô tốt. Cảm ơn cô. Thật không ngờ cô lại suy nghĩ cho tôi như vậy. Tôi nói với cô. Đàn ông sẽ có lúc chán phụ nữ.

    Chỉ có tiền tài mới là thuốc kích thích vĩnh viễn của bọn họ. Không có người nào có thể cả đời giữ chân được đàn ông. Nhưng, Trần Nam, anh ta thực sự là người đàn ông rất đểu. Đúng, đúng vậy. Được, chút nữa gặp. Cô không cần bi quan như vậy.

    Không liên quan đến anh ta. Ông chủ, hoa đã đặt xong rồi. Vẫn như cũ, tặng đến chỗ cô Tưởng. Con và bạn trai con thế nào rồi? Anh ấy đưa Lãng Lãng đi đạp xe đạp rồi. Mẹ hỏi con và bạn trai con thế nào rồi? Rất vui. Giống như là giả,

    Giống như là không nên. Mẹ không thích thái độ này của con. Con như vậy khiến mẹ cảm thấy, mẹ rất hổ thẹn, rất tự trách. Con biết không? Con đừng gây áp lực cho mẹ. Con… Con cũng là mẹ của Lãng Lãng. Cho nên con rất rõ ràng,

    Người làm ba mẹ sợ nhất chính là tạo ra gánh nặng, áp lực cho con cái. Mẹ nói với con. Tuy con là người vô cùng gò bó bản thân, tự mình ràng buộc mình, không thể có một chút sai lầm nào. Sai lầm thì làm sao?

    Không thể vì một Vương Mã Khả thì con từ chối tất cả tình yêu, đúng không? Ngã một lần thì sao? Ngã một lần thì không thể tiếp tục chạy sao? Lá gan nhỏ! Mẹ chưa từng gặp anh ấy, sao mẹ lại nói giúp anh ấy nhiều như vậy?

    Chưa từng thấy mẹ khen một người đàn ông như vậy. Đó là kiểu cảm xúc tế nhị. Từ nụ cười của con, tiếng động của con để mẹ biết được, cậu ta là một người có thể khiến con thả lỏng, khiến con đem những gánh nặng buông xuống.

    Cho nên mẹ thích cậu ta. Mẹ, mẹ đang xem sách gì vậy? Mẹ không có xem sách. Đừng chuyển chủ đề. Tiếp tục, tiếp tục. Mẹ là thích cậu ta. Quyển sách dường như rất hay. Không cần xấu hổ, không cần xấu hổ. Được lắm. Lãng Lãng, đợi đã, đợi đã, đợi đã.

    Mẹ con, mẹ con. Gọi video. Mọi người đang chơi bên ngoài sao? [Đúng vậy, đúng vậy.] Mẹ, con đã biết đạp xe đạp rồi. [Con lợi hại hơn mẹ.] Lần sau con có thể dạy mẹ. Không, không, không. Để Vũ Thiên dạy mẹ. Anh dạy em.

    Con quên gọi video cho Vương Mã Khả rồi. [Bây giờ ông ấy có chút không vui.] [Con có cần đi dỗ dành ông ta?] Em yên tâm đi. [Anh sẽ cho nó mượn điện thoại để gọi.] Được, không nói nữa, bọn anh chơi tiếp đây bye bye.

    – Bye bye, bye bye. – [Bye bye.] Bye bye. Người lớn như vậy cũng cần dỗ. Lắm chuyện! Cái gì là lắm chuyện? Lắm chuyện chính là… Vô cùng rắc rối… Không phải, là chuyện của mẹ. Cũng không đúng. Con lớn lên thì biết thôi.

    Lãng Lãng, sao vẫn chưa trở về nhà vậy? [Ngày mai còn phải đi học.] [Mau về nhà đi, đừng chơi nữa.] Biết rồi. Đây là bạn trai của mẹ, Vũ Thiên. Con ở bên cạnh chú ấy rất an toàn. Lâu ngày không gặp. Cái đó… Cái đó… Anh yên tâm đi.

    Con trai anh ở trong tay tôi. Không phải, cái đó…. Tôi và con trai chơi rất vui vẻ. Dù sao anh cũng đang ở Bắc Kinh, anh cũng không quản được. Anh yên tâm mà đi đi. Không phải, anh yên tâm ngủ đi. Không phải, cái đó…. Bye, bye. Tạm biệt.

    Tôi cùng Lãng Lãng… Chuyển qua sao con không nói với chú một tiếng chứ? Quá đột ngột rồi. Con muốn đi đến trên cầu bên kia chơi. Đi thôi, xem ai đến trước. Một cuộc họp báo tin tức bình thường, cũng có thể lên top tìm kiếm nhiều nhất rồi.

    Còn tiết kiệm một khoản phí mua top tìm kiếm nhiều nhất cho công ty. Tôn Nghệ Hà, cô thật giỏi! Không hổ là người sản xuất giỏi nhất của công ty chúng ta. Ai không biết người sản xuất giỏi nhất của KIWI TV là Lý Tiểu Kết, cô Lý chứ.

    Đừng, cái này không dám nhận. Luận về bản lĩnh thu phục lòng người, bà cụ qua đường không cần người dìu đều không thể không phục cô Tôn chúng ta. Cái đó, giải quyết xong khách quý đầu tiên tham gia chương trình xem mắt.

    Bây giờ ông chủ Trần là người khó thu phục như vậy, cũng có thể bị cô làm cho ngoan ngoãn nghe lời. Qua hai ngày nữa cô mở một lớp tọa đàm cho mọi người đi. chia sẻ với chúng tôi một chút, Cô đã dùng thủ đoạn đặc biệt thế nào vậy?

    Lý Tiểu Kết. Tiết mục này là tự cô không muốn làm, mới nhét vào trong tay tôi. Vừa mở cuộc họp báo tin tức có chút động tĩnh, thì cô liền nói chuyện kỳ quái với tôi. Cô nói như vậy là muốn chứng minh, khả năng quan sát của cô không tốt,

    Hay là muốn chứng minh năng lực của tôi tốt hơn cô? Cô kích động như vậy làm gì chứ? Dọa tôi rồi. Cô làm đứa con trong bụng tôi bị dọa đến nỗi đạp tôi rồi. Cô thôi đi, Lý Tiểu Kết. Tôi khuyên cô động não một chút, suy nghĩ một chút đi.

    Suy cho cùng, cô lấy đứa con trong bụng ra làm lý do cũng không còn mấy ngày nữa. Nghệ Hà, sao cô luôn… Cô hiểu lầm tôi rồi. Tôi là khâm phục cô. Tôi rất thật tâm muốn học hỏi cô. Tôi muốn biết cô trong công việc

    Bỏ ra sức lực như thế nào, có thể khiến cho ông chủ Trần bán mạng vì cô như vậy. Vậy sao? Hôm qua hiệu quả của hội phóng viên thật tốt. Ông chủ Trần. Hôm qua hội phóng viên này, chúng tôi xem đi rồi xem lại. Thật sự là quá đặc sắc rồi.

    Đúng vậy, đặc sắc quá. Đúng vậy, thật tốt. Làm phiền, cảm ơn. Đi thôi, đi. Làm gì? Thả tôi ra. Làm gì? Thả tay. Anh kéo tôi làm cái gì? Tôi phải nói rõ ràng với cô ta. – Không phải… – Loại người giống như Lý Tiểu Kết.

    Anh cần cao hơn cô ta một cái đầu. Nếu không cô ta sẽ cảm thấy toàn thế giới đang nợ cô ta. Cô ta là đáng thương nhất, vô tội nhất. Tôn Nghệ Hà, thời gian cô lãng phí, nếu như có thể gia tăng IQ của cô,

    Cô có biết tốt biết bao nhiêu không? Cần anh quản? Anh kéo tôi ra ngoài chỉ vì nói chuyện này sao? Ăn cơm thôi. Không họp nữa? Vừa ăn vừa họp. [DMA mười năm kết thúc sớm, một trò chơi, một giấc mộng] Chuyện của Thương Lãng Các sao lại làm thành thế này?

    Kennis bị tổng bộ dồn ép sắp chết, thì anh ta lại đến dồn ép em. Có thể giúp đỡ được gì không? Không cần. Anh không có nghĩa vụ phải giúp DMA thu dọn cục diện rối rắm. Chu Lệ có tin tức rồi sao? Không ai tìm thấy cô ấy.

    Nhưng cô ấy bắt đầu bán tháo số lượng lớn cổ phiếu rồi. Số lượng đến chừng nào? Số lượng lớn đến nỗi khiến người khác hoài nghi. cô ấy là muốn rửa sạch tay không làm nữa. Vậy với sự hiểu biết của anh về cô ấy, cô ấy sẽ làm như vậy sao?

    [Tiệm Mỳ Đại Tràng Liêu] Nào. Chú Liêu, con đến rồi. Được. Nào, nào, nào. Bên trong, bên trong. Đã nói với anh rồi, thời gian này sẽ không chỗ ngồi. Cứ muốn đến. Tôi muốn ăn bát mỳ. Hôm qua vui quá rồi phải không? Ăn cái gì? Nhập gia tùy tục.

    Làm sao vậy? Anh cũng không làm sai cái gì, cũng không nợ tôi cái gì, không cần để bản thân chịu thiệt. Chú Liêu, hai bát mỳ đại tràng. Ông chủ, một bát đổi thành mỳ thịt thăn. Được. Không miễn cưỡng. Tôn Nghệ Hà. Làm gì vậy?

    Hôm qua tôi giúp anh một việc lớn, hôm nay tặng tôi một chiếc túi đắt nhất? Cụ thể hóa sẽ đơn giản hơn. Cô cảm thấy tôi đang lợi dụng cô, trong lòng không thoải mái? Cuộc họp báo tin tức ngày hôm qua đặc sắc như vậy.

    Được tất cả mọi người trên thế giới nhìn thấy, còn được phong là doanh nghiệp có lương tâm, vì dân mà phát biểu. Cảm động đến rơi nước mắt, dập đầu cảm ơn còn không kịp đấy. Trong lòng không thoải mái, sao có thể chứ. Hơn nữa giống như anh nói,

    Tiết mục làm tốt đối với mọi người đều tốt là hai bên đều thắng. Chút nhận thức này tôi vẫn biết. Vậy thì tốt. Nào. Nhưng mà… Nhưng mà. Tôi làm người rất đơn giản, không giống như các người. Không giống các người, lòng dạ thâm sâu, biết tính kế.

    Cho nên qua lại với người như các người, thật sự không phải là sở trường của tôi. Cho nên trong lòng cô vẫn là bị tổn thương rồi. Bị tổn thương? Dường như tôi cũng không dễ tổn thương như vậy. Chỉ là tôi cảm thấy cuộc sống và công việc,

    Đã khiến tôi rất mệt mỏi rồi. Tôi thật sự, không còn thừa sức lực và tinh thần đi nghĩ xem bước tiếp theo anh sẽ làm thế nào. Anh còn tính toán cái gì… Nếu đã như vậy, chiếc túi này cô nhận đi. Chiếc túi này đặt ở đây cho cô.

    Người đi ăn trưa trở về rồi. Không lái xe sao? Anh cũng không lái xe. Vậy chúng ta đi uống một ly, em mời. Cảm ơn. Như cũ. – Muốn thêm đá không? – Không cần. – Giống vậy. – Ok. Không sao chứ? Em bình thường rất ít nói chuyện.

    Anh cảm thấy em nên tìm một đối tượng dốc bầu tâm sự, để thổ lộ một chút. Không thích hợp, cũng không có tác dụng. Không những làm phiền đến người khác, tâm tình của bản thân cũng chưa hẳn có thể giải quyết. Cảm ơn. Cảm ơn. Cà phê Ai-len tự chế,

    Đích thực làm giảm áp lực hơn so với cà phê pha bằng tay. Anh nhìn thấy Hải Luân Cao rồi. Cô ta tìm em họp. Em một giây trước, bị cấp dưới của mình che giấu, khiến tâm lý bị kích động. Một giây sau lại quanh co, quay lại cục diện cũ.

    Để bọn họ biết, em cũng không phải là người dễ gây sự. Giống như ngồi xe leo núi vậy. Quá kích thích, quá đã rồi. Cái gì mà những chuyện đổ vỡ của Thương Lãng Các, là cái gì chứ? Anh là muốn hỏi em. Có chỗ nào cần anh giúp đỡ không?

    Không cần, công ty cũng không phải là của chúng ta. Cái gì vậy? Chuyển phát nhanh. Chuyển phát nhanh. Bà thật sự mua quần áo mặc đi xe máy à? Không tồi. Không phải cậu nói đùa với tôi chứ? Thật ra cậu vốn không có xe máy. Cậu cười, cười là ý gì?

    Bà đoán xem. Bác sĩ Hạ, bác sĩ Hạ. Maria, bà ấy lại nôn rồi. Anh mau đi xem thử. Không sao, không sao. Xin lỗi, bác sĩ. Tôi không thể cùng cậu đi hóng gió rồi. Bà đừng nói chuyện vội. Thay quần áo đã. Tôi làm kiểm tra cho bà trước.

    Không, không, không. Tôi dốc hết sức lực mới thay được bộ quần áo da này. Quá ngầu rồi. Để tôi chụp một tấm ảnh trước. Chúng ta làm kiểm tra trước. Nghe lời, làm kiểm tra trước. Maria vừa ngủ. Karen tình hình bây giờ là như thế này.

    Thụ thể nội tiết nữ của Maria dương tính. Thực ra là do tính chất khối u khác gây ra. Cho nên phương pháp trị liệu nội tiết trước đây nói cũng không thích hợp dùng nữa. Tôi rất xin lỗi. Cà phê. Sao vậy? Lúc nãy không phải đang tốt đẹp sao?

    Có chuyện gì không vui, nói ra đi, để anh vui vẻ. Sao anh mỗi phút, mỗi giờ, mỗi ngày đều vui vẻ như vậy? Vui vẻ không tốt sao? Anh nhìn thấy em thì anh sẽ vui. Vừa nhìn thấy em thì anh cảm thấy giống như đón năm mới,

    Giống như quốc khánh vậy. Tuổi trẻ chính là tuổi trẻ. Anh tưởng rằng tất cả mọi thứ đều là giơ tay ra là lấy được. Những chuyện anh cho rằng là đương nhiên thì chớp mắt sẽ mất đi. Anh chưa từng trải qua việc người thân mất đi.

    Vĩnh viễn không hiểu được sự mỏng manh của sinh mệnh. Vĩnh viễn chỉ biết vui vẻ, ngốc ngếch. Có phải sức khỏe Maria không được tốt lắm? Có báo cáo rồi. Là tin tức xấu nhất. Được rồi, được rồi, được rồi. Không sao, không sao. Nào, nào, nào. Anh dạy em một cách.

    Nào. Có tác dụng, có tác dụng. Tin anh, tin anh. Chuẩn bị tốt. Một, hai, ba. Tốt hơn chút nào không? Cảm ơn. Xin lỗi, lúc nãy trút bực dọc với anh. Không sao. Biết vì sao không? Anh chính là thiên sứ được thiên đàng phái đến để bảo vệ em.

    Cười cái gì chứ? Thật đấy. Cảm ơn anh. ♫ Nếu có một ngày cần phải ly biệt. ♫ ♫ Hãy ôm lấy nhau thật chặt. ♫ [Cầu Lư Phố] ♫ Khoảnh khắc của tình cảm này. ♫ ♫ Dùng lời ca cho đôi lứa. ♫ ♫ Đếm từng quá khứ của anh. ♫

    ♫ Nếu có một ngày rời đi không trở lại.♫ ♫ Hy vọng anh và em sẽ không khóc. ♫ ♫ Gió thổi đi những chuyện đã qua. ♫ ♫ Từng đi khắp nơi, từng bên cạnh nhau. ♫ ♫ Cùng với anh theo đuổi. ♫

    ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ ♫ Không cần biết anh đúng hay sai. ♫ ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫ ♫ Từ nay sẽ không còn mỗi người đơn độc. ♫ ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫

    ♫ Cả đời này bầu bạn với anh. ♫ ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ ♫ Sao lại nỡ quên đi.♫ ♫ Nếu có một ngày rời đi không trở lại.♫ Tỉnh rồi? Nào. ♫ Hy vọng anh và em sẽ không khóc. ♫ Nào. Thật đẹp! Chúng ta đang ở đâu?

    ♫ Gió thổi đi những chuyện đã qua. ♫ ♫ Từng đi khắp nơi, từng bên cạnh nhau. ♫ Nhìn thấy em cứ ngủ, thì anh cứ lái xe, ♫ Cùng với anh theo đuổi. ♫ lái đến đây. ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫

    ♫ Không cần biết anh đúng hay sai. ♫ ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫ ♫ Từ nay sẽ không còn mỗi người đơn độc. ♫ ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ ♫ Không cần biết anh đúng hay sai. ♫ ♫ Không tính toán vô nghĩa. ♫

    ♫ Từ nay sẽ không còn mỗi người đơn độc. ♫ ♫ Nếu thời gian có thể quay trở lại. ♫ Đó là cái gì? ♫ Cả đời này bầu bạn với anh. ♫ ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ ♫ Sao lại nỡ quên đi.♫

    ♫ Không có gì có thể thay thế. ♫ ♫ Sao lại nỡ quên đi.♫ ♫ Và một nhịp đập nữa lại trôi đi. ♫ ♫ Mặt trời dần nhô lên khỏi chân trời. ♫ Khoảng cách dài nhất trên thế giới, chính là bạn cho rằng sự việc là như vậy

    ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ nhưng thực ra sự việc là như kia. [Rất nhiều người đều cho rằng,] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ [phụ nữ không có cách nào trở thành bạn bè chân chính.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    [Nhưng sẽ luôn có bạn gái] [lúc bạn đang cố gắng kiềm chế nước mắt rơi] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [nói với bạn,] [đem nỗi đau của cậu để lại chỗ của tớ] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [đi làm chuyện mà cậu muốn làm.]

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Tôi luôn cho rằng,] [nếu như không có ai có thể bảo vệ tôi chu toàn,] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ thì hãy mạnh mẽ đến không có điểm yếu. [Lục tổng.] ♫ Mưa rơi tí tách tí tách trong tâm hồn. ♫

    [Tại sao lại đem hạng mục vừa nãy giao cho tôi làm?] – [Tôi sợ không có cách nào gánh vác được] – [Cô nên tin tưởng bản thân mình.] [Cô có thể.] ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [Tôi sắp phải từ chức rồi.]

    [Tôi và vợ tôi thành lập một công ty mới.] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ [Tạm thời đừng nói với người khác.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Sau khi trở về đem tài liệu lúc nãy chỉnh lý một chút.]

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Tôi rất kỳ vọng vàO phương án của cô.] [Tôi còn có một cuộc họp,] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [muộn chút về công ty.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Nhưng cũng sẽ có lúc]

    ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ [có người đồng ý thay bạn dũng cảm đứng ra.] [Bạn không cần giả vờ kiên cường nữa.] ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ [Bạn làm theo như vậy có thể từ trong đau khổ bước ra]

    ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [không còn là người bị hại trong tình cảm] [mà là một người may mắn sống sót.] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Chúng ta trong lúc không ý thức được]

    [trở thành dáng vẻ mà người khác kỳ vọng] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Nhưng cũng có lúc như vậy,] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [tôi sẽ hỏi,] [tôi có thể không như vậy được không?]

    ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ [Không tồi, đánh rất có lực.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Cô có thể thử dùng lực từ hông của cô phát ra.] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫

    [Cổ tay phải giữ thẳng.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Rất tốt!] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Ngày kia là ngày tổ chức tiệc thành lập của chúng tôi.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Hoan nghênh cô và bạn cô cùng đến tham gia.]

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Cảm ơn.] Chúng ta luôn cho rằng tương lai còn dài ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ nhưng sự đời luôn vô thường. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Tình yêu quá lý trí,] [thì không có cách nào thâm tình được.] [Nhưng tình cảm sâu đậm rồi,] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    [thì khó tránh làm tổn thương đến bản thân.] [Con người dường như vĩnh viễn] [sống trong mâu thuẫn khó giải quyết như vậy.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫