Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 20] Thẩm Yến. Giờ chàng có thể đi vào cùng ta gọi ông một tiếng ông ngoại không? Giờ nàng muốn ta thay đổi xưng hô? Vào lúc ta gian khổ nhất, là ông ngoại
Đã cứu ta từ trong phủ Quảng Bình Vương ra. Ông nuôi dưỡng ta, chăm sóc ta. Còn xin Tiểu Cẩm từ nhà Từ gia để bầu bạn với ta. Ông ấy đã vì ta mà làm rất nhiều, rất nhiều chuyện. Ta muốn sớm ngày thành thân,
Để cho ông có thể an tâm dưỡng bệnh. Nhưng mà ngày cưới là do Lễ bộ định. Ta cũng biết bây giờ thay đổi xưng hô sẽ rất không phù hợp với phép tắc, nhưng chuyện này… Được. Đi. Ông ngoại tại thượng, cháu rể Thẩm Yến bái kiến ông ngoại. Mau đứng dậy.
Mau đứng dậy. Đứng dậy, đứng dậy. Đứng dậy. Ông ngoại. A Linh của ta lớn thật rồi, sắp gả đi rồi. Tuy rằng trong các thế gia, Thẩm gia có phần suy yếu, nhưng trong chuyện thế gia và vương quyền cha của con vẫn luôn làm rất tốt. Thẩm Yến.
Ta giao A Linh cho con. A Linh từ nhỏ đã phải chịu nhiều khổ sở. Người ngoài còn cho rằng con bé tính tình ương bướng, nhưng nào biết đó là vì thể xác và tinh thần của con bé mệt mỏi gây nên. Con phải thay ta chăm sóc tốt cho con bé.
Phải yêu thương, bảo vệ con bé giống như ta vậy. Không được để người khác bắt nạt con bé. Con có thể làm được chứ? Ông ngoại yên tâm. Thẩm Yến nhất định sẽ yêu thương và bảo vệ A Linh nhiều hơn thế nữa, chăm sóc nàng ấy, yêu thương nàng ấy,
Sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt nàng ấy. Đi đi. Đi đi. Đi đi. Đi đi. Cha, bọn trẻ đã đi cả rồi, cha cũng về phòng nghỉ ngơi đi. Ta nghe nói ở trong nhà này ngươi còn có một cái kim khố nhỏ. Được lắm.
Ông còn có cả kim khố nhỏ. Đau, đau, đau. Nào có chuyện đó đâu cha. Chuyện này là tên nào khua môi múa mép vậy? Đây… đây… bịa đặt sinh sự. Không ai hiểu con bằng cha. Ngươi nói xem ngươi là cữu cữu sao lại có thể keo kiệt tới độ
Đến một cọng lông cũng không chịu bứt như thế chứ? Ngươi có thấy mất mặt không hả? Cha còn nói. Cha à. Không phải là con không chịu bứt mà là con còn chẳng có cả lông để bứt kìa. Ngươi mau đem tất cả số tiền trong kim khố nhỏ đó
Giao ra cho ta. Cha. Không phải chứ, cha… Chúng ta thương lượng đã, được không cha? – Không thương lượng gì hết. – Cha. Còn đang lo lắng cho sức khoẻ của ông ngoại. Ông ngoại cần phải tĩnh dưỡng. Càng huống hồ gì… Ngoài ra bốn phần năm số ngân lượng đó
Chính là Quảng Bình Vương nhận tiền của lão phu để cho ta đi cửa sau. Càng huống hồ gì? Không có gì. Chỉ là ta cảm thấy quả thực thời gian nửa năm dài quá rồi. Nhưng bên Lễ bộ… Bên Lễ bộ nàng không cần lo lắng. Nàng cứ an tâm
Mà đợi để gả cho ta đi. [Thẩm phủ] Cái gì? Hai tháng? Đây còn không phải là con kiếm chuyện sao? Hài nhi không kiếm chuyện mà là sốt ruột. Chuyện ban hôn này đã được hạ chỉ rồi. Con sốt ruột gì chứ? Con sốt ruột thật mà. Con… Đứa trẻ này… Mẹ.
Đệ đệ sốt ruột như vậy, mẹ cứ tác thành cho đệ ấy đi. Con nói thì nhẹ nhàng lắm. Chuyện thành thân là chuyện đại sự cả đời người đấy. Thẩm gia chúng ta lại là nhà có tiền có thế. Việc thành thân nào có thể qua loa như vậy được.
Đệ đệ gấp gáp như vậy tự khắc có lý của đệ ấy. Tuy con còn chưa thành thân, nhưng hồng nhan tri kỷ bên cạnh con nhiều không đếm xuể. Mẹ nhìn đệ ấy xem. Nó… nó thì làm sao? Mẹ xem. Mặt mày thì hằm hằm, tuổi cũng không còn nhỏ nữa.
Không dễ gì mới vợt được thê tử. Sao nó có thể không sốt ruột được chứ? Vậy cũng không được. Chỉ có hai tháng. Thật là chẳng ra đâu vào với đâu cả. Mẹ. Thằng con ngốc nghếch cả ngày chảy dãi của công bộ đại nhân ấy à,
Ba tháng sau đó đã thành hôn rồi kìa. Cái gì? Thật đấy. Mẹ nhìn Thẩm nhị nhà chúng ta đi. Anh vũ bất phàm nào có thể thua thằng con trai ngốc nghếch của người ta được, đúng không, mẹ? Mẹ sẽ vào cung đi gặp mặt quý phi nương nương
Bàn bạc chuyển đại sự thành hôn của Thẩm Nhi mới được. Người đâu, chuẩn bị kiệu. Mẹ, mẹ đi cẩn thận. Đại ân không thể biểu đạt bằng lời. Trần thị lang Kiểu dáng của chiếc kiệu ngày đại hôn đã có chưa vậy? Đại nhân. Đã có rồi, đã có rồi.
Còn thêu hoa nữa, ngươi mau lên đi chứ. Sao danh sách các vật liệu trang trí trên mũ phượng của Công chúa vẫn chưa có? Bên bộ phận chế tác trang sức đang sốt ruột kìa. Nào, mau dâng cho đại nhân xem. Đại nhân.
Đây cũng coi như là danh sách lễ tặng Công chúa xuất giá. Đó là Công chúa đấy. Ngươi nghĩ là nhà các ngươi lấy thê chắc? Lát nữa bên bộ phận may vá đo người cho Công chúa xong sẽ lập tức gửi qua đó cho phủ Định Bắc hầu.
Lão hầu gia có lời, áo trong ngày thành hôn của Công chúa ngài sẽ tự mình lo liệu. Người ở bộ phận chế tác trang sức, mũ khăn thuê thùa hãy tập trung tinh thần cho ta, không được để xảy ra chút sai sót nào. Tiểu Cẩm à,
Sao bên ngoài lại ồn ào thế? Ta còn chưa tỉnh ngủ mà. Muội không biết đâu. Đêm hôm qua Thẩm phu nhân đã đặc biệt vào trong cung để tìm quý phi nương nương, nhất mực nói không đợi được nửa năm. Nhất mực đòi rời ngày thành hôn thành hai tháng sau.
Hai tháng? Quý phi nương nương à, hiển nhiên không đồng ý, không nể mặt Thẩm phu nhân. Lại biết là ý của Thánh thượng tự khắc chấp thuận rồi. Hai tháng tới của Lễ bộ ấy à trôi qua không dễ dàng đâu. Được rồi. Vậy… vậy hai tháng này
Không phải là muội cũng có rất nhiều chuyện phải làm sao? Muội đừng nghĩ nhiều như thế làm gì, ra ngoài xem sao đi đã. Ta không muốn đi. Mau lên. Tiểu Cẩm. Đi thôi. Công chúa An Hoà . Miễn lễ, miễn lễ. Tề thượng thư. Ta còn chưa dùng bữa sáng nữa.
Đợi ta dùng xong ta sẽ tự đi tới Lễ bộ tìm các ngươi, được không? Công chúa không cần phải lo lắng. Còn ta, ta sẽ đi lấy đồ ăn đem qua cho Công chúa, để Công chúa lót dạ. Làm phiền Từ nữ quan rồi. Công chúa. Mời.
Còn ngây ra đó làm gì? Mau đo cho Công chúa đi chứ. Mau, mau đo đi. Nào, nào, nào, uống với ta một chút đi. Không rảnh. Chỉ huy sứ đại nhân đang có chuyện vui, vậy mà lại bận rộn chuyện công. Đúng là tấm gương cho thần dân Đại Nguỵ ta.
Bái phục, bái phục. Sao nào? Ta không thể ngồi trên ghế của đệ sao? A Linh. Ngày mai chính là ngày đại hôn của muội, trong lòng muội ắt hẳn sẽ hồi hộp. Hồi hộp… cũng chưa tới mức ấy. Chỉ là trong lòng muội cứ luôn cảm thấy không chân thật.
Thực ra ta cũng cảm giác như vậy. Thời gian hai tháng thoắt một cái đã qua rồi. Có điều đại hôn của muội vào ngày mai ta cũng sẽ rời khỏi Nghiệp Kinh. Nghĩ đến việc tới khi ấy có lẽ không có cơ hội để nói lời từ biệt với muội,
Vậy nên đêm nay sẽ chào từ biệt muội. Nhanh như vậy sao? Nói ra cũng hoang đường. Ta tự cho rằng có thể mạnh vì gạo, bạo vì tiền nhưng khi phải rời đi trong cung này, người duy nhất luyến tiếc ta lại chỉ có mình A Linh muội.
Nhưng mà trước khi ta đi có thể nhìn thấy muội xuất giá vui vẻ hạnh phúc, thật tốt. Tiểu Cẩm. Cho dù sau này tỷ đi tới đâu, nếu như một ngày nào đó tỷ muốn thành thân nhất định phải thông báo trước cho ta đấy.
Có nói gì thì ta vẫn sẽ đi. Được. – Công chúa. – Từ nữ quan. Người của bộ phận may vá đã gửi lễ phục trong ngày đại hôn tới rồi. – Công chúa. – Công chúa. Công chúa. Em nghe người của bộ phận may vá nói
Bộ lễ phục này là hầu gia đã tìm bà thêu khéo tay nhất Nghiệp Kinh này gấp rút thêu đấy. Lão hầu gia còn nói hoa văn trên bộ lễ phục là hoa văn mà mẫu thân của Công chúa thích nhất. Mẫu thân của Công chúa nói
Phải tự tay thêu những hoa văn này lên lễ phục lúc Công chúa thành thân. Lão hầu gia vẫn còn nhớ tới chuyện này, vậy nên đã tìm người thêu bộ lễ phục này. Mẹ ta. Lão hầu gia thật có lòng. A Linh. Tuy rằng mẫu thân của muội đã qua đời,
Nhưng ngày đại hôn ngày mai muội mặc lên bộ y phục này thì sẽ giống như bà ấy đang ở bên cạnh muội vậy. Muội đi thử đi. A Linh đẹp thật đấy. Công chúa đẹp quá. Giờ lành đã tới. Nâng kiệu! – Hay! – Hay lắm! – Được lắm! [Thẩm phủ]
♫ Dùng nỗi nhớ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ – Hay! – Hay lắm! – Được lắm! ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫
♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ Tới rồi.
♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ – Công chúa. – Phò mã. Như vậy không được thích hợp cho lắm, phải dùng thứ này. Ta thích. ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ Chuyện… Rõ.
♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ Được. ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫
♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫
♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Giờ lành đã tới. Tân lang tân nương bái đường. Nhất bái thiên địa.
♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ Nhị bái cao đường. ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫
♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ Phu thê giao bái. ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫ ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ Kết thúc buổi lễ.
♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ Tân lang tân nương vào động phòng. – Hay! – Hay lắm! – Được lắm! ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Cha, mẹ, con xin phép đưa tướng công đi trước. Chuyện còn lại
Phải phiền tới mọi người rồi. Đi. Được, được, được. Cuối cùng cũng có thể vào động phòng rồi. Đêm nay chàng đừng hòng thoát được. Ta đưa nàng vào phòng, ta còn phải ra ngoài nữa. Tại sao chứ? Thành thân phiền phức như vậy sao? Vậy nàng muốn thế nào? Ta muốn…
– Hay! – Hay lắm! – Được lắm! Chuyện… Bọn… bọn trẻ ấy à, sức lực dồi dào. Sức lực dồi dào, sức lực dồi dào. Mọi người ngồi vào chỗ thôi. – Được. – Được. – Ngồi vào chỗ thôi. – Ngồi vào chỗ, ngồi vào chỗ. – Ngồi vào chỗ. Đi, đi thôi.
Ăn thôi. Đi thôi, đi thôi nào. Đi. Thẩm Yến. Huynh đừng có mà coi thường ta. Ta dè dặt lắm đấy. Dè dặt? Công chúa biết dè dặt từ khi nào vậy? Thì… Tiểu Cẩm đã nói rồi. Vào ngày thành thân, phải ngồi đợi nến đỏ tắt. Có nghĩa là gì?
Có nghĩa là vào ngày thành thân không được thổi tắt những cây nến trong phòng. Ta phải đợi nó cháy hết mới có thể cùng chàng viên phòng. Nếu không thì sẽ bị nhà phu quân coi thường. Nghe cũng thú vị đấy. Vậy nàng đợi nến đỏ tắt đi,
Ta ở đây đợi nàng. Không phải cây nến này. Là cây này. Cây nến to như vậy có đốt tới mai cũng không cháy hết mất. Ta thấy vừa hay mà. Vừa hay xứng với sự dè dặt của nàng. Ta… Công chúa cứ ở đây ngồi đợi nến đỏ tắt đi. Còn ta
Thì sẽ ở đây cùng với nàng. Điện hạ. Chuyện hôn sự của Công chúa An Hoà tiến hành thế nào rồi? Khởi bẩm Điện hạ. Công chúa hào hứng kéo Thẩm đại nhân vào động phòng từ sớm rồi. May mà Thẩm phu nhân và Thẩm công ở ngoài thu xếp,
Cũng coi như là náo nhiệt. Cá tính của đường muội có khác. Vậy còn Từ nữ quan? Nữ quan vốn là người hiểu chuyện. Tới giờ vẫn đang bận rộn chào hỏi khách khứa. Quả là tỉ muội tình thâm. Cửa thành Nghiệp Kinh đã đóng cả rồi chứ? Dạ phải.
Đã tuân theo ý của Điện hạ căn dặn binh sĩ gác thành không cho phép bất kỳ ai vào trong. Qua đêm nay, ta cũng coi như là đã cho Tiểu Cẩm một câu trả lời rồi. Ta mệt rồi. Ngày mai để Từ nữ quan tới nói chuyện đi. Rõ.
Lão nô cáo lui. Cẩn thận. Cẩn thận bậc cửa. Ông nội vốn có bệnh đau đầu, sao còn tham uống nhiều rượu chứ? Ông Thẩm gia vui mừng quá, gặp ai cũng mời rượu, ông nội có thể không nể mặt ông ấy sao? Tiểu Cẩm còn phải ra ngoài tiếp đãi khách khứa.
Vậy ông nội ở đây nghỉ ngơi một lát, nếu như có chuyện gì cứ cho người tới gọi Tiểu Cẩm. Đi đi. Từ công. Thẩm Dục. Có tin tức rồi? Người ở Đông cung đó quả nhiên sắp động thủ rồi. Vậy đêm nay có cần đưa Tiểu Cẩm ra khỏi thành không?
Không cần thiết. Ngày mai vừa đẹp, công chỉ cần làm theo kế hoạch. Việc còn lại cứ giao cho Thẩm mỗ là được. Thẩm Dục à. Ngươi thật sự muốn để chuyện này làm tới mức này sao? Nếu không làm như vậy, với tính cách của Tiểu Cẩm,
Muội ấy sẽ không chịu đi theo ta đâu. Nếu đã như thế thì chỉ đành vậy thôi. Đi đi. Để ta biết được người mua nến đỏ là ai ta nhất định sẽ không tha cho hắn. Là ta mua. Nàng muốn thế nào? Thẩm Yến, chàng chơi xấu.
Đã nói không được thổi tắt rồi. Đã bái đường rồi. Có phải là nên thay đổi xưng hô mà gọi là tướng công không? Xưng hô tướng công bình thường như vậy, gọi chẳng có chút thân mật nào cả. Vậy nàng muốn gọi sao? Thấy chàng ngày nào cũng ngơ ngơ ngốc ngốc
Ta gọi chàng là đồ ngốc, được chứ? Vậy ta nên gọi nàng thế nào? Ta xinh đẹp khéo léo như vậy, đương nhiên gọi ta là A Linh rồi. A Linh. Ta xem biểu hiện của nàng hôm nay, có lẽ nên gọi nàng nha đầu ngông cuồng. Chàng…
Còn ngồi đợi nến đỏ không? Ngồi. ♫ Đêm đen chưa tàn, gặp gỡ nhớ mong giữa đường dài vô tận ♫ ♫ Chưa từng nghĩ tới, đã được nếm trải mấy lần mùi vị của thế gian ♫ ♫ May mắn được kề bên nhau, còn cần gì phiêu bạt nơi đâu ♫
♫ Bên nhau sớm tối, lòng này chẳng đổi, xin người chớ quên ♫ Tỷ tỷ, tỷ tỷ. Hình như bên trong dừng lại rồi. Đây đã là canh mấy rồi, cuối cùng cũng chịu dừng rồi. Phải rồi. Lát nữa muội đi gọi cửa. Ta đi vào bếp làm chút đồ ăn
Cho Công chúa và phò mã lót dạ. Chuyện này… Có gọi hay không đây? Hay thôi chúng ta đợi tới khi dâng bữa sáng đi. Đi thôi. Đi thôi. [Nhất mực khiêm tốn] [Từ phủ] Ông nội, con nói rồi, không cần phải tiễn mà. Không sao. Cô nương,
Hành lý đã được chất xong rồi. Có thể khởi hành rồi. Nha đầu à. Con thân là phận nữ nhi, thật là tổn thất của nhà Từ gia ta mà. Ông nội, Tiểu Cẩm đi trước đây. Từ nữ quan dừng bước. Từ công. Lý công công tới đây có chuyện gì? Nô tài
Phụng mệnh của thái tử điện hạ mời nữ quan vào cung nói chuyện. Nữ quan, mời. Sao thế? Mới sáng sớm ngày ra. Làm phiền giấc mộng người khác. Nào. Đưa tiền đây. Tiền gì? Thời gian tân hôn vui vẻ của đệ hiển nhiên là kẻ ăn no không biết kẻ chết đói.
Thuộc hạ của ta báo cáo, nói hai người bọn đệ cả đêm hôm qua quấn lấy nhau không thôi. Hắn thật chẳng dễ dàng gì mới thức được tới rạng sáng. Vốn nghĩ rằng hai người ngủ rồi thì có thể vô sự. Ai mà ngờ được
Cái cô Công chúa này ở trong mơ lại nói hơn ba trăm câu tâm tình với chỉ huy sứ đại nhân. Tên thuộc hạ đáng thương đó của ta ấy à, bây giờ hoàn toàn ánh nhìn đờ đẫn, tinh thần rời rã. Điên rồi. Ta cũng là không còn cách nào khác
Chỉ còn cách tới tìm đệ xin chút tiền thuốc, đưa hắn ta đi khám lang trung. Theo ta thấy lần này huynh tới thay thuộc hạ tới đòi tiền là giả. Mới sáng sớm ra đã chăm chăm muốn ta thức dậy, là để ta áp giải người cho huynh chứ gì. Thẩm Dục.
Từ công. Từ công. Thẩm Dục à. Đông cung cho xe tới đưa Tiểu Cẩm đi rồi. Công chúa đã chuẩn bị ổn thoả, chúng ta lên đường vào cung thỉnh an. Mời Công chúa, phò mã. Từ Thời Cẩm. Người đâu! Ngươi to gan lắm.
Đến thái tử đương triều cũng dám hạ độc giết. Bắt lại cho ta! Đợi đã! Hoàng huynh. Tiểu Cẩm theo huynh đã theo huynh nhiều năm sẽ không làm ra chuyện như vậy đâu. Nhất định là bị kẻ gian hãm hại, xin Điện hạ điều tra rõ ràng. Đường muội.
Đã có người muốn hại ta rồi. Chứng cứ rành rành ra đó, lẽ nào ta lại lừa đường muội sao? Đừng làm ồn. Điện hạ. Nếu Từ nữ quan đã bị nghi ngờ hạ độc hãm hại thái tử. Thần sẽ đích thân áp giải về Bắc Điển Chính ty
Để tra tấn và thẩm vấn. Từ nữ quan. Mời. Tiểu Cẩm. Thẩm Yến. Tiểu Cẩm không phải người như vậy. Đi. Thẩm Dục. Tiểu Cẩm bị Lưu Vọng hãm hại. Sao huynh chẳng chút lo lắng gì thế? Công chúa chớ có nóng vội. Đợi khi Thẩm nhị về tự khắc sẽ rõ. Huynh…
Tướng công. Tướng công, chàng về rồi. Tiểu Cẩm thế nào rồi? Người đã bị đưa vào thiên lao, có người của Đại Lý Tự trông coi. Cho dù Đông cung muốn động vào cô ấy cũng phải dựa theo phép tắc mà hành sự. Lúc đi ta cũng đã hỏi rồi.
Theo lời Từ nữ quan Đông cung là mượn lý do tiệc tiễn biệt để cô ấy pha trà. Tất cả dụng cụ đều là những thứ nữ quan thường ngày dùng. Nhưng mà lại bị người khác động tay vào trước. Có thể điều tra ra người đã động tay vào không?
Không cần phải điều tra nữa. Nếu như là Đông cung muốn dồn Tiểu Cẩm vào chỗ chết, chuyện này phân nửa là hắn ta tự tay làm. Lẽ nào muốn thỉnh cầu thánh chỉ của Thánh thượng để Thánh thượng tự mình bắt con ruột của mình là Thái tử lại hay sao?
Chắc hẳn cô ấy cũng là sớm đã liệu trước chuyện này. Vậy nên im lặng không chịu nói mà trực tiếp đồng ý. Tỷ ấy đồng ý rồi? Không phải là do tỷ ấy làm, tại sao tỷ ấy phải nhận tội chứ? Đây chẳng phải là cô ấy rút củi dưới đáy nồi
Để chúng ta đừng ai nghĩ tới việc đi cứu cô ấy nữa. Cô ấy sợ chọc giận Đông cung ngược lại làm sẽ kéo theo nhiều sinh mạng hơn nữa. Vậy trước mắt chúng ta phải làm sao? Ta đi cứu. Huynh cứu? Huynh cứu thế nào? Cướp ngục.
Đưa muội ấy cao chạy xa bay. Huynh điên rồi. Tướng công. Mới sáng sớm chàng đã giục ta lên đường vào cung thỉnh an. Có phải hai người sớm đã thu xếp xong xuôi cả rồi? Cố ý giấu ta. Chuyện lớn như vậy sao hai người dám giấu ta chứ?
Nếu như không giấu nàng thì sao có thể gạt được Từ nữ quan đây? Cướp ngục, cao chạy xa bay. Thiên lao canh phòng nghiêm ngặt cao thủ như mây. Hai người làm sao cứu Tiểu Cẩm ra ngoài đây? Hơn nữa cứ cho là cứu được
Thì làm sao có thể thoát được ra ngoài thành Nghiệp Kinh đây? Được rồi. Đừng lo lắng nữa. Thẩm Dục huynh ấy đã sắp xếp ổn thoả cả rồi. Nếu như chỉ có mình huynh ấy thì ta thèm vào mà quan tâm. Tiểu Cẩm phải làm thế nào đây? Bất luận hai người
Trốn đi đâu thì cũng sẽ bị triều đình truy nã. Thứ cao chạy xa bay mà huynh nói chính là cứ luôn sống những ngày chạy trốn cái chết mãi cho đến khi bị bắt sao? Công chúa yên tâm. Một khi thời cơ chín muồi ta tự có cách lệnh cho Tiểu Cẩm
Giả chết thoát thân. Tới nay mọi chuyện đã được chuẩn bị, còn có một chuyện phải nhờ cho Công chúa. Chuyện gì? Sau khi cướp ngục hãy đưa Tiểu Cẩm vào thành một cách quang minh chính đại. Quang minh chính đại? [Điện Đông cung] Điện hạ bớt giận. Bắt chước chẳng giống ai.
Điện hạ. Bên phía Từ nữ quan thế nào rồi? Từ nữ quan nhận tội rồi. Tiểu Cẩm của ta ấy à, thà nhận tội cũng không chịu cúi đầu trước ta. Điện hạ. Có cần cho nữ quan thêm thời gian để suy nghĩ cho kỹ không? Không cần. Đá bụm lại không nóng
Sớm muộn cũng sẽ nện vào chân. Lý công công. Làm gọn gàng chút, đừng để nàng ấy đau đớn. Rõ. Công công. – Rõ. – Rõ. Sao công công lại tới muộn vậy? Đã để nữ quan chờ lâu rồi. Nữ quan là người thông suốt, chắc hẳn
Không cần lão nô phải tự mình ra tay. Tạ công công tác thành. Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng. Đi. Ai cần huynh tới cứu ta. Mau đi đi. Được.