Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 15| iQiyi Vietnam

    [Chương trình có phụ đề Tiếng Việt] [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 15] Thế nào rồi? Về thăm chốn cũ có cảm xúc gì không? Cảm thấy hổ thẹn không? Một câu cũng không nói, liền ký giấy bán mình đi.

    Hại tôi tốn mấy trăm vạn để mua lại các cậu quay về. Đợi khi chúng tôi trở thành ngôi sao nổi tiếng, nhất định sẽ bồi thường lại cho chị. Được. Đây là bảng kế hoạch, mà chúng ta cần phải nghiêm túc thực hiện. Những ngày sau,

    Nhất định phải dựa theo bảng kế hoạch để thực hiện. Không có chỗ để bác bỏ. Các các xem đi. Từ chín giờ đến mười hai giờ là tiết học thanh nhạc. Mười hai giờ đến một giờ là thời gian ăn trưa. Một tuần bảy ngày, mỗi ngày đều như vậy?

    Đương nhiên rồi. Còn nữa, sau mười hai giờ buổi tối hàng ngày, mạng sẽ tự động tắt. Ở khu vực công cộng tôi đã lắp thêm camera. Thời gian riêng tư của các cậu tôi sẽ không can thiệp. Nhưng,

    Nếu để tôi biết được thời gian nên đi ngủ mà các cậu không ngủ, thì tôi sẽ không tha cho các cậu đâu. Nghe rõ chưa hả? Nghe rõ rồi. Bây giờ chuyện quan trọng nhất chính là lớp học thanh nhạc của các cậu. Còn nữa, các cậu quá gầy rồi.

    Trong thời gian ngắn nhất tập luyện lên cơ bắp cho tôi. Giống như thầy Dương sao? Cậu có thể tìm hình mẫu tốt hơn không? Tôi thừa nhận chuyên môn của anh ta rất tốt. Nhưng những phương diện khác thì đừng học theo anh ta. Tôi mua các cậu trở về,

    Chứng tỏ tôi có lòng tin với các cậu. Nếu đã trở về, thì có thể chăm chỉ luyện tập được chứ? Đừng làm tôi thất vọng. Cũng đừng khiến bản thân thất vọng. Bộ tiếp theo đi. Đổi. Thế nào? Cái quần này chị không thích lắm, màu sắc này không phù hợp. Được.

    Đổi bộ khác. Cũng được. – Còn mấy bộ nữa? – Còn sáu bộ. Thế nào? Thật ngại quá, chúng ta tiếp tục đổi qua bộ khác nhé. Đổi sang bộ màu xanh đó. Được, đổi, đổi bộ khác. Đổi sang bộ khác. Chu Đáo đã tìm được rất nhiều người,

    Đều là những nhân sĩ nổi tiếng trong nghề. Con xem, mỹ nhân này là làm bên thiết kế tổng thể. Vị đạo diễn này, con nhất định thấy quen thuộc, rất có tiếng trong nghề – Đại Oản. Còn có người nữa, làm nhiếp ảnh. Nói chung, ba không hiểu rõ lắm.

    Nhưng Chu Đáo làm việc thì nhất định sẽ rất chu đáo. Con yên tâm, Chu Đáo đã làm trước rất nhiều việc rồi Ba nói với con này, Cái chuyện ra nghề này, còn phải xem duyên phận nữa. Thiên thời địa lợi.

    Những chuyện có thể làm được thì chúng ta làm trước, đúng không? Còn lại thì phải đợi thời cơ. Chỉ cần thời cơ đến, chúng ta bước tiếp, tiến lên. Chỉ cần tác phẩm không có vấn đề gì, thì người ta cũng sẽ không từ chối. Đúng không? Ba…

    Đừng chê ba lắm lời nữa. Ba nói với con, ước mơ thì phải thực hiện. Nhưng đồng thời cũng là kinh doanh. Làm kinh doanh không thể tùy hứng được. Đều phải có văn kiện. Có sự chuẩn bị trước sẽ thành công, nếu không sẽ thất bại.

    Chúng ta không dễ dàng gì mới đem được bọn họ trở về. Thì cũng phải giày vò bọn họ chút. Con nói đi. Không nói nữa… Không nói nữa… – Sao lại không nói nữa? – Nói xong rồi. Ba biết thời gian này con rất vất vả, không có thời gian yêu đương.

    Vậy nên, ba đã đặc biệt nói Chu Đáo đặt chỗ tại nhà hàng, chúng ta cùng đi ăn cơm. Ba, ăn cơm có liên quan gì đến yêu đương chứ. Chính vậy. Ăn cơm thì có liên quan gì đến yêu đương chứ. Vậy thì chúng ta đi ăn thôi. Đi thôi.

    Chỗ này là ba và chú Dương mới phát hiện ra. Hương vị món ăn Thượng Hải rất tuyệt. – Bên này. – Ba. Ngộ nhỡ anh ta hẹn người khác rồi, chúng ta qua đó không thích hợp lắm. Không thể nào, không phải chỉ có một người thôi sao. Tư Nhuệ.

    Chú Đinh, trùng hợp vậy. – Đúng vậy đó. – Đinh Đinh… Sao ở đâu cũng thấy anh vậy? Sao con lại nói chuyện như vậy chứ? Con đi nghe điện thoại. – Alo… – Đợi con đó. Hai vị, thật ngại quá, Chỉ là trang phục thiếu chút đa dạng.

    Nhưng bên phục trang nói không có thêm mẫu nào mới nữa rồi. Hay là như thế này đi, hôm nay đến đây thôi. – Con gái tan học tôi còn phải đi đón nữa. – Được, được, được… – Mau đi thôi. – Được, được, được… Làm phiền rồi.

    – Không sao, không sao… – Vậy chúng tôi chuẩn bị được trang phục, sẽ hẹn lại thời gian với hai vị. – Được, được, được… – Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn…! – Cảm ơn. – Tôi cũng đi đây. – Cảm ơn nha. – Sinh nhật mẹ vợ,

    Đến mượn một phút cũng không được. – Mau đi đi… Mau đi đi… – Hẹn gặp lại… Hẹn gặp lại… Như vậy nhé. Tiễn khách đi. Ông chủ, Lauren, đợi chút. Cô đem những yêu cầu trang phục nói với cô ấy. Xin chào… Xin chào…

    Hiện tôi đang cần hai bộ trang phục trang trọng chút. Một bộ hơi sống động, tôi nghĩ có thể dùng loại chi tiết kẻ sọc. Còn bộ kia, tinh anh khí chất, có thể phá cách một chút. Tôi nghĩ màu sắc nhạt chút thì tương đối phù hợp. Cô xem bên đó…

    Được rồi, Cô biết rồi chứ. Vậy cô hãy liên hệ với những nhãn hàng mà cô biết. Được, tôi sẽ lập tức gửi email cho họ, để bọn họ sơm gửi hình ảnh hàng mẫu qua. Ông chủ, còn chuyện kia ông giao cho tôi, cũng đã làm xong rồi. Anh không đi sao?

    Lần trước là tôi nhỡ lời, xin lỗi nhé. Chuyện gì lần trước? Tôi quên rồi. Alo, xin chào. Tôi là Tôn Nghệ Hà. Thật sao? Cảm ơn rất nhiều. Vậy bây giờ tôi đi lấy, được không? Được, khoảng nửa tiếng nữa tôi tới. Được. Cảm ơn.! Cảm ơn! Cảm ơn.

    Cô đi đâu, tôi đưa cô đi? Tôi gọi xe là được rồi. Không phải đang vội sao? Tư Nhuệ, cháu nói thật đi, những đứa trẻ này rốt cuộc có được không vậy? Chú không biết những việc chú đang làm có đúng không nữa. Mặc dù có thiếu sót, nhưng có thiên phú,

    Cũng sẵn sàng làm việc chăm chỉ. Cháu thấy Đinh Đinh thật có mắt nhìn, quả thật không tồi. Đặc biệt tình cảm cô ấy dành cho bọn trẻ, cháu cũng rất ngưỡng mộ. Cháu biết không, trước đây chú chỉ muốn mau chóng khiến bọn họ dời đi.

    Chỉ sợ bọn họ lừa gạt tình cảm của Đinh Đinh. Bây giờ thì tốt rồi, cháu đột nhiên xuất hiện, Chú nghĩ bọn họ khiến Đinh Đinh làm chút việc, thì cũng là chuyện tốt. Đinh Đinh thật sự rất nhiệt tình, do vậy gặp trở ngại như thế cũng không từ bỏ.

    Ngày nhỏ Đinh Đinh muốn học thanh nhạc. Giấc mơ của nó là làm ca sĩ. Cháu còn nhớ khi đó cô ấy còn hát hay nhất lớp thanh nhạc. Thầy giáo còn biểu dương cô ấy, nói cô ấy là nhân tài. Sau này thì không học nữa.

    Có thể ba cháu không nói với cháu. Khi Đinh Đinh mười tuổi, thì mẹ nó bỏ nhà ra đi. Mẹ của nó là người rất lãng mạn. Khi còn trẻ thì thích đọc Tam Mao, rồi nhiều thứ khác. Cháu nghĩ xem, Đinh Đinh trong phút chốc không gặp được mẹ của nó,

    Nên khóc tới nỗi cổ họng không mở nổi. Kết quả sau này hát cũng không ra tiếng nữa. Vốn dĩ nói muốn thi vào trung học trực thuộc học viện âm nhạc, kết quả thì đã lỡ rồi. Sau này thì không hát nữa? Đúng vậy, nó có bóng đen tâm lý mà.

    Vậy cháu hiểu rồi. Do vậy mà cô ấy cố chấp để đưa bọn trẻ lên sân khấu như vậy. Đúng thế. Đinh Đinh ở bên chú, chú luôn cố gắng để nó bớt khổ. Để nó bớt nhìn những thứ bẩn thỉu trên đời.

    Để nó cảm thấy, không có mẹ ở bên thì cũng không phải là điều bất hạnh. Đinh Đinh, đến đây nào… Nhanh nhanh. Nào… Nào… Nào… Ngồi… Ngồi…. Ngồi… Đinh tổng, xe đã đến cổng rồi. Cháu xem, não chú hoàn toàn hỏng rồi. Vốn dĩ hôm nay có một cuộc hẹn.

    Cháu xem xem, vậy chủ đi trước nhé. Ba đi trước nhé. Được, được, được… Lát nữa cháu đưa Đinh Đinh về nhé. Được chứ? Chú Đinh, chú yên tâm, cháu đảm bảo đưa cô ấy về đến nơi an toàn. Vậy được, vậy thì giao cho cháu đó. Tạm biệt.

    Tôi không cần anh đưa tôi về. Tôi tự gọi xe. Tại sao em lại gọi bên chuyển phát để đưa hợp đồng? Không thì sao, tự tôi đưa qua à? Đúng vậy, ngộ nhỡ mất thì sao. Chuyển phát nhanh là sản phẩm tuyệt vời

    Mang đến sự tiện lợi cho cuộc sống chúng ta hiện nay. Tại sao tôi không dùng nó chứ. Với lại thời gian đó, tôi có thể luyện tập với những đứa con đã thất lạc đã quay trở về của mình. Cô muốn tiếp tục như thế này sao? Tiếp tục cái gì?

    Tiếp tục quan tâm sáu đứa nhỏ đó như vậy? Mỗi ngày đều phấn khích như vậy sao? Ba tôi đã nói gì với anh? Đợi đến một ngày, khi cô không còn nhiệt tình với chuyện này nữa, Cô nhớ lại ngày hôm nay, thì cũng được coi là hồi ức đẹp.

    Tại sao chỉ là hồi ức chứ? Tôi sẽ không từ bỏ đâu. Tôi nhất định sẽ kiên trì tới cùng. Đối với những đứa trẻ này, nếu là những người nào đó, cũng sẽ không có cảnh bi thương mất đi rồi có lại như vậy. Xin lỗi. Xe anh đỗ ở đâu vậy?

    Cô muốn mini album lọt vào bảng xếp hạng Tôi có thể giúp cô làm. Nhưng cô cần đổi thầy dạy thanh nhạc. Cách phát âm của bọn họ có vấn đề rất lớn. Được, cảm ơn. Cô đừng cảm ơn suông. Cô không mời được tôi ăn cơm sao?

    Cũng được, anh muốn ăn gì thì nói tôi, tôi sẽ đặt địa điểm. Buổi tối cô rảnh không? – Có việc gì? – Đưa cô đến gặp một người. Tôn tiểu thư, cô xem lại xem đây có phải dây chuyền của cô không? Đúng là dây của tôi, cảm ơn.

    Tìm được thì tốt, vậy tôi vào làm tiếp. Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn cô nhiều. Được rồi, cảm ơn. Để chúc mừng cô tìm lại được đồ đã mất, Tôi mời cô ăn bữa cơm ở đây. Không cần, tôi mời anh. Tôi mời anh ăn đồ ngon nhất Thượng Hải.

    Đi thôi, đảm bảo anh sẽ được mở mang tầm mắt. Đi… Đi… Đi [Tiệm mỳ đại tràng Liêu] Chính là đây. Người ta nghỉ rồi Chú Liêu. Vào đi. Đã lâu rồi không tới. – Gần đây cháu bận quá. – Cháu gầy rồi. – Ngồi… Ngồi… Ngồi… – Ngồi… Ngồi…

    – Nào… – Đừng khách khí. Vẫn như cũ à? Mỗi người thêm một quả trứng luộc. Cô gọi gì vậy? Mỳ đại tràng, ở đây là đặc sản đó. Mỳ đại tràng? Cô biết mùi của đại tràng rất nồng không? Có phải trước kia anh ăn phải đại trạng không được rửa sạch?

    Hay là làm sao? Ám ảnh tâm lý? Dù bồn cầu được rửa sạch thì cô dám súc miệng bằng nước đó không? Không hiểu hay giả vờ hiểu. Cảm ơn chú Liêu. Có ai biết được cơm trên mâm, từng hạt từng hạt biết bao cay đắng.

    Tôi không có nói là tôi muốn ăn đại tràng thì cô đã gọi cho tôi rồi. Mời khách ăn cơm, không phải nên gọi món ngon nhất, đặc sắc nhất quán sao? Ở đây đặc sản chính là mì đại tràng. Không sao… Không sao, đừng miễn cưỡng, không ăn cũng không sao.

    Tôi ăn. Đại Tràng cho tôi. Đúng rồi, Lần trước là anh mời tôi, lần này tôi mời. Hòa nhau. Nước Tuyết Bích lạnh mà cháu thích. Cái này không đường, có chất xơ, uống vào không bị tăng cân. Cảm ơn chú Liêu. Ăn một miếng mì đại tràng béo ngậy,

    Uống thêm một hớp Tuyết Bích lạnh. Quá đã. – Alo – [Alo] [Chu Lê nói bảy giờ tối nay mời chúng ta ăn cơm] [tại nhà hàng Tam Vị.] Vốn dĩ nói là hai ngày hôm sau, nhưng cô ấy có cuộc họp ngày mai phải quay về Zurich ngay.

    Không có cách nào khác, [em xem lại lịch làm việc] nếu bận thì cũng không sao. [Em không vấn đề] Em giờ đi Beloved Gym có hẹn đánh quyền với Kuaren. Bây giờ hủy thì cũng không được, hay chúng ta hẹn gặp ở nhà hàng nhé. Được, tối gặp lại.

    ♫ Đến đây nào bảo bối. ♫ ♫ Đến khiêu vũ cùng em. ♫ ♫ Em… ♫ ♫ Em muốn… ♫ ♫ Em muốn anh. ♫ ♫ Em muốn của anh… ♫ ♫ Em muốn tình yêu của anh. ♫ ♫ Tại sao anh không bước qua đây ♫ Cậu đi gặp Chu Lê

    Có cần phải trang điểm thế không? Trang điểm cần đậm một chút, nếu không bị người ta phát hiện tớ đang lo lắng. Người phụ nữ Chu Lê này thật không đơn giản. Phải quay về Zurich rồi vần hẹn cậu với Lục Hạo ăn cơm, muốn chúc mừng hôn nhân của các cậu.

    Tình tiết câu chuyện như thế này chỉ trên phim truyền hình mới có. Người bình thường rất khó tiêu hóa, chỉ có cậu dám đi. Chỉ cẩn giả vờ tốt là được. Cậu thì sao? ♫ Em… ♫ Tớ làm sao? Tớ rất tốt. ♫ Em muốn… ♫ Karen, cậu trang điểm làm gì?

    Tớ á, ♫ Em muốn anh. ♫ Tớ có hẹn nói chuyện với một vị huấn luyện viên, ♫ Em muốn của anh… ♫ trang điểm sẽ lịch sự hơn chút. Nhiễm, ♫ Em muốn tình yêu của anh. ♫ cho tớ mượn hộp phấn của cậu. ♫ Tại sao anh không nói ra? ♫

    Cậu lát nữa về nhà thì trang điểm gì vậy? Hẹn hò à? Không có, hẹn hò gì chứ. Tớ thì nghĩ rằng không thể suốt ngày để mặt mộc đối diện với ba tớ được. Dù sao cũng là ông chủ ba, đôi lúc cũng phải đàng hoàng, tôn trọng.

    Nếu như tớ có một người ba như cậu, thì tớ ngày nào ở nhà cũng không đánh răng, không rửa mặt, Ngày ngày nằm sô pha, làm người thắng cuộc sống. Nghĩ cũng thật kỳ lạ. Từ khi nào mà sắc đẹp trở thành áo giáp của phụ nữ thành thị vậy?

    ♫ Em yêu anh, em yêu anh ♫ ♫ Em là người con gái của anh. ♫ ♫ Do vậy tốt nhất anh bắt đầu đồi mặt với nó ♫ Muốn thành người như thế nào thì sẽ trang điểm ra như vậy? ♫ Nếu như anh mất đi tình yêu của em ♫

    ♫ Anh cần biết rằng sẽ không có cách lấy lại được nữa ♫ Cũng đúng. ♫ Em nghĩ đã đến lúc anh nên bắt đầu dành tình cảm cho em ♫ Đến lúc nào thì tớ có thể được như Đinh đại tiểu thư của chúng ta đây?

    ♫ Cho em ngọn đuốc nóng hơn lò nướng. ♫ ♫ Lúc cho em sự xáo trộn ♫ Trang điểm xinh đẹp chỉ vì muốn khiến bản thân vui. ♫ Bảo bối hãy ôm chặt em và làm theo lời em nói ♫ Cái gì chứ. ♫ Em… ♫

    Một người phụ nữ không có hậu thuẫn muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn, ♫ Em muốn… ♫ tư thế kiễng chân bước đi không đủ đẹp, ♫ Em muốn anh. ♫ chỉ có thể dựa vào cái thân xác này mà xông lên thôi. ♫ Em muốn anh nói ♫

    Bình thường yêu quái các cậu cần đánh quá nhiều rồi. ♫ Chỉ cần nói yêu em. ♫ Hay là thế này đi, tớ cho các cậu chút dịu dàng. ♫ Anh tại sao lại không… ♫ ♫ Tại sao lại không… ♫ ♫Tại sao không nói yêu em? ♫ Dịu dàng tới rồi.

    Cậu trang điểm gì chứ? Sam đến rồi. – Xin chào! – Cậu biết cậu như này khó nhìn không? Nhanh như vậy đã tới rồi. Vậy tớ đi nhé. Tạm biệt. Hẹn gặp lại. Tôn Nghệ Hà, có quỷ trên người cậu kìa. Trước đây cô ấy có kiểu quỷ quái này sao?

    Chuyện gì vậy cơ chứ. Tên Sam đó rốt cuộc có gì tốt đẹp, mà khiến Tôn Nghệ Hà không có liêm sỉ khăng khăng yêu anh ta đến vậy chứ? Đừng nói nữa… Đừng nói nữa. Đi thôi… Đi thôi. Cô ấy thích là được.

    Từ nhỏ Sam đã rất khó nói chuyện với chúng ta. Đặc biệt là dì. Nó không muốn dì dùng lí luận tâm lí học để tìm hiểu nó. Nó cho rằng đời sống tình cảm của người trưởng thành, đều cần điều trị. Tuổi thơ của nó không vui vẻ. Mẹ, đến giờ rồi.

    Được, mẹ không nói nữa. Tình cảm là chuyện của hai đứa con, mẹ không nhúng tay vào. Nghệ Hà, rất vui được gặp cháu. Cảm ơn dì. Chú ý an toàn nhé mẹ. – Đi thôi. – Đi. – Chú, dì đi đường mạnh khỏe. – Tạm biệt Tạm biệt chú.

    Chu Lê vẫn không có tin tức gì vậy. Có ấy có xảy ra chuyện gì không? Em có chút lo lắng. Có thể xảy ra được chuyện gì chứ. Không sao đâu, đợi thêm chút. Tiên sinh, xin chào, ngài muốn gọi đồ chưa? – Tôi đợi thêm chút nữa. – Được.

    Lãng mạn quá. Có lúc em rất ngưỡng mộ tình cảm của bọn họ. Cảm giác mọi chuyện đều rất thuận lợi. Mọi người đều ôn hòa, nhã nhặn. Không có những chuyện khiến người ta chết đi sống lại. Trong con mắt người ngoài nhìn vào, hôn nhân dường như là chuyện rất đẹp.

    Nhưng em nghĩ xem, trong cuộc sống, chuyện cơm áo gạo tiền sao có thể không có lúc xích mích chứ. Đúng vậy. Nhưng hai người sống đến độ tuổi này, họ vẫn nguyện ý nắm tay nhau mà bao dung, chấp nhận những thứ bình thường này, lại không khiến người ta lo lắng.

    Đây mới chính là tình cảm sâu đậm nhất nhân gian. Anh nói xem, hôn nhân rốt cuộc là gì vậy? Em hỏi anh? Ở đây chỉ có hai chúng ta, thì tất nhiên là hỏi anh rồi. Trước kia anh cho rằng, hôn nhân là hai người tạo thành một thể cùng có lợi,

    Liên kết chặt chẽ, phân chia công việc, cùng nhau làm chuyện lớn. Nhưng hiện tại anh cho rằng, hôn nhân là những ngày tháng sau này của cuộc đời, mỗi ngày đều muốn nhìn thấy em. Nhưng anh không lo lắng em không đủ mạnh mẽ để giúp anh trong công việc sao?

    Em không cần mạnh mẽ. Anh đã từng nghĩ rằng, có phải anh gặp em quá muộn rồi không. Đãng lẽ anh nên gặp em sớm hơn. Anh bây giờ thì đã hiểu, tất cả đều đã được sắp xếp một cách tốt nhất. Không sớm mà cũng không muộn. Vừa đúng lúc.

    Em đói rồi. Phục vụ… – Tiên sinh muốn gọi đồ sao? – Đúng. Cơm xào hải sản. Được. Xin đợi một chút. Cướp lời của anh đúng không? Tư Nhuệ, anh cũng ở đây sao? Tôi còn cho rằng anh gọi tôi đến đây gặp người quan trọng nào đó. Không ngờ rằng…

    Có chết cũng không thay đổi. Tôi lại tưởng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Xem ra tôi đã bị chính sự ngu ngốc của mình làm phát khóc. Đừng khóc… Đừng khóc. Xấu lắm. Nếu không người khác lại tưởng rằng cô là kẻ thua cuộc. Ai chứ?

    Ai là kẻ thua cuộc chứ? Alo… Mấy người các cậu đang làm gì vậy? Mau dậy sửa soạn thật đẹp trai. Tôi gửi cho cậu địa chỉ, lập tức tới ngay đây. Được rồi, bye bye. Gọi cho mấy cậu nhóc đó sao? Vô dụng thôi, người ở đây không thích kiểu

    Những đứa trẻ chưa dậy thì xong đâu. Người còn chưa tới, sao anh lại biết họ không thích chứ? Nghệ Hà, Anh chơi trò này cũng đã chơi mấy trận rồi sao em vẫn chưa làm xong việc vậy? Sắp rồi… Sắp rồi.

    Chúng ta nỗ lực làm việc là vì để hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp hơn, chứ không phải hy sinh cuộc sống tốt đẹp để đi nỗ lực làm việc. Đã rõ, biết, hiểu. Nhưng vị tiên sinh mặt lạnh kia lại không nghĩ như vậy. Đừng nói cuộc sống tốt đẹp,

    Ngay đến cuộc sống cũng không có, lúc nào cũng chỉ có làm việc và làm việc. Có lúc em còn nghi ngờ anh ta có phải người máy không nữa. Thực ra Lauren thư ký của anh ta, mới chính là người thao túng phía sau.

    Anh xem, chỉ là một cái lưu trình phát trong cuộc họp, mà em đã sữa tám trăm lần rồi. Phiền chết đi được. Lại tới rồi. Được rồi, Công việc thì làm cũng không hết, nghỉ chút đi. Được. Ba mẹ anh vừa báo họ đã đến nơi an toàn.

    Mấy ngày này vất vả cho em rồi. Không có. Có một chuyện em luôn muốn hỏi anh. Em không cần hỏi nữa. Bọn họ rất thích em. Hôm đó ở khách sạn, từ nhà vệ sinh đi ra, em… em đã… Em nghe thấy… Em đều nghe thấy rồi? Nói thật lòng,

    Anh không ngờ rằng anh sẽ tới Thượng Hải. Cũng không ngờ rằng ở Thượng Hải sẽ gặp được em. Càng không ngờ công việc ở Thượng Hải nói muốn dừng là dừng được, còn có thể phải đi Mỹ. Lúc mới bắt đầu anh chỉ nghĩ mọi chuyện đều chưa chắc chắn,

    Nên không muốn nói. Rồi sau này, muốn nói cũng không nói ra được. Không sao đâu. Cho dù anh có dự định như thế nào thì em mong anh có thể thành thật mà nói với em. Thực ra em cũng không phải kiểu mỏng manh, dễ vỡ. Nghệ Hà,

    Em đừng nghĩ nhiều như vậy được không? Nếu như anh có quyết định, anh nhất định sẽ nói với em. Hôm nay lúc đi dạo, anh nhìn thấy chiếc đồng hồ này, liền mua nó cho em. Thích không? Cái đồng hồ này vừa nhìn đã biết rất đắt.

    Không cần đâu, em có đồng hồ rồi, lúc nào cũng đeo, vẫn tốt. Cai này của em là đồng hồ thể thao, con trai đeo còn được, con gái nên đeo kiểu này. Nhưng… Vậy em sẽ nhận, mỗi ngày em đều đeo nó. Tôi đến gặp cô là muốn nói chính sự.

    Tôi cũng đến để nói chuyện chính sự với anh. Tiểu ca ca, các anh đẹp trai như vậy, là nhóm nhạc thần tượng sao? Chúng tôi là nhóm nhạc thần tượng. Cảm ơn lời khen của cô. Tiểu ca ca… Tiểu ca ca, anh cao như vậy chắc phải một mét chín rồi nhỉ?

    – Có thể kết bạn wechat được không? – Đúng đó… Đúng đó… Thật xin lỗi, ngoại trừ bà chủ của chúng tôi ra, thì chúng tôi không kết bạn wechat với bất kỳ người con gái nào khác. Tư Nhuệ. Vừa đúng lúc. Giới thiệu với các cậu Trương Hinh Jessica.

    Vị này là Đinh Đinh. Oscar, người anh muốn em dạy là thực tập sinh của cô ta? Đây là giáo viên thanh nhạc mà anh nói? Cung Trường Trương Khang Nãi Hinh Cô có thể lên mạng tìm hiểu. Khẳng định phù hợp với thực tập sinh của cô,

    Hơn bất kỳ thầy giáo thành nhạc nào trước đây. Cô Trương, xin chỉ dạy nhiều. Tôi thu phí rất đắt đó. Vì Tư Nhuệ cần giúp, nên tôi cũng không có gì muốn nói. Lần sau anh mời em ăn cơm. Ngày mai mười giờ, tôi sẽ đến kiểm tra bọn họ.

    Nếu như đáng dạy, thì tôi sẽ nể mặt Tư Nhuệ. Còn nếu trình độ bọn họ thực sự kém, vậy thì ăn một bữa cơm chẳng phải đã quá dễ dàng rồi sao? Thật xin lỗi, tôi còn có việc, xin phép đi trước. Đừng đi mà.

    “Thương Lãng Các của nhà phát triển DMA bị thực khách tố cáo.” [Thông tin Weibo] – Alo Nghệ Hà – Alo. Tớ vừa xem weibo Tòa nhà Thương Lãng Các mới của công ty các cậu [xảy ra chuyện gì vậy?] [Tớ thấy có người đăng bài lên nhưng đã bị xóa đi rồi]

    Đây cũng là việc tương đối khó giải quyết của bọn tớ gần đây. Nhưng cũng đã kịp thời liên lạc với người đăng bài để họ xóa đi. Cuối cùng đội PR của DMA bọn tớ cũng không ăn không ngồi rồi nữa. Vậy thì tốt rồi. [Tiết mục mới của bọn cậu]

    [có phải mời Châu Tu Viễn của Road Manman không?] Do ông chủ Trần đề cử. Hình như là cổ đông của công ty anh ta. Tớ cũng không rõ lắm. [Kim tổng bọn tớ cậu cũng biết rồi,] [vừa nhìn người ta rất nổi tiếng, không nói hai lời liền đồng ý ngay.]

    Chuyện này khi nào vậy? Cũng vừa mới mấy hôm trước. Chính là khoảng thời gian ba me Sam tới. Được, tớ biết rồi. Cậu ngủ sớm đi, bye bye. Bye bye. Tớ không tập nữa, mệt rồi. Cậu còn cười. Tôn Nghệ Hà,

    Tớ đại diện ma quỷ phỏng vấn tiểu tiên nữ cậu chút. Tối qua cậu rốt cuộc có việc gì vậy? Tại cậu sao vừa nhìn thấy Sam thì lại giống như bị ma nhập vậy? Tối qua cậu rốt cuộc đã làm gì vậy?

    Cậu không thể lấy luôn danh nghĩa tình yêu mà nhẫn nhục chịu đựng như vậy. Cứ tiếp tục như thế này thì không được. Hai người các cậu cũng nói cô ấy đi chứ. Nếu nói ra thì có vẻ quái đản. Nhưng tình yêu khiến cậu rơi vào trong bụi bặm,

    Thì thực ra đó là tình yêu giả. Nhìn từ khoảng thời gian ngắn thấy tình yêu như thế này sẽ khiến cậu vui. Nhưng nếu trong khoảng thời gian dài, thì là một kiểu tiêu hao rất nguy hiểm. Đến cậu cũng nói như vậy.

    Trước kia cũng có người nói tớ như vậy, nhưng mà tớ còn trách anh ta nhiều chuyện. Tớ cũng không biết sao nữa, tại sao lại thành ra thế này. Vì cậu nghĩ rằng anh ta tốt hơn cậu. Sau đó, nói chuyện với anh ta qua mạng xã hội,

    Không giống như cậu đã tiếp xúc trước đây. Nên cậu có chút tự tị. Tự ti? Tôn Nghệ Hà sao, sao cậu lại tự ti chứ? Mặt đẹp, thân hình cũng đẹp. Là người vừa tốt, vừa lương thiện, lại vừa lạc quan. – Đúng vậy. – Tớ có gì tốt đâu chứ.

    Cậu tiếp nhận lời tán dương của tụi tớ đi. Trình độ bọn tớ cao như vậy, nếu như cậu không tốt như thế thì sao có thể là bạn của tụi tớ chứ? Đúng vậy. Nếu như nói không xứng thì là anh ta không xứng với cậu.

    Cả ngày tỏ ra đạo mạo, lịch sự. Ai biết được anh ta có phải vì tự ti mà làm ra một kiểu biểu hiện khác hay không. Con người mà, lúc nào chả vậy. Càng không có cái gì thì càng khoe ra là mình có cái đó.

    Đâu nào giống như Vu Thiên, chân thật vậy. Đúng không, Karen? Cũng được. Tiếp tục kéo. Vẫn còn năm trăm mét nữa. ♫ Hương hoa hồng thoang thoảng trong không khí sau mưa. ♫ Hoa của anh. Cảm ơn. ♫ Khi nhắm mắt tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp bạn. ♫

    Hoan nghênh lần sau lại tới. – Cảm ơn. – Cảm ơn. ♫ Những bí mật trong nhật ký. ♫ ♫ Tôi vẫn luôn luyện tập. ♫ ♫ Rất muốn nói với anh, ♫ ♫ Em thuộc về anh. ♫ ♫ Thế giới này đông đúc quá, em chỉ nhìn thấy anh. ♫

    ♫ Khi anh từ từ bước đến em, em có thể nghe thấy hơi thở của anh. ♫ ♫ Khoảng cách của chúng ta càng ngày càng mỏng. ♫ Thời tiết hôm nay thật tuyệt ♫ Cuối cùng em lấy hết can đảm. ♫ ♫ Nói to nói với anh. ♫

    ♫ Em thuộc về anh. ♫ ♫ Hóa ra là một giấc mơ. ♫ ♫ Anh nắm lấy tay em. ♫ ♫ Rồi thì thầm vào tai em. ♫ ♫ Em thuộc về anh. ♫ ♫ Em thuộc về anh. ♫ Em biết không, nếu là trước đây, mà hôn ở ngoài đường,

    Sẽ phải ngồi tù bốn tiếng. Anh muốn bắt em. Vừa này trên đường anh đã báo cảnh sát rồi. Rồi sao nữa? Vậy nên nhân lúc cảnh sát chưa tới, chúng ta nên tranh thủ thời gian thôi. Hôn ngoài đường bị phạt tù bốn giờ, nằm viện bốn ngày. Không biết xấu hổ.

    Không phải lúc nãy em rất phóng khoáng sao? Sao lại giả vờ ngại ngùng như vậy. Anh chưa nghe qua câu này sao. Tình yêu đẹp chính là một người không biết xấu hổ, và một người giả vờ ngượng ngùng. Đừng bao giờ đợi tên không biết xấu hổ đi rồi,

    Kẻ giả vờ ngại ngùng mới bắt đầu khóc. Anh nghĩ sau này những việc không biết xấu hổ này, nên giao cho đàn ông bọn anh thì tốt hơn. Nam nữ bình đẳng, được chứ? Được… Được… Được. Vậy như vậy đi, Chúng ta chia ra một, ba, năm, và hai, bốn, sáu.

    Để tranh giành làm kẻ không biết xấu hổ này, được chứ? Chủ nhật là của anh. Bởi vì anh là anh Thiên. Cảm ơn anh Thiên. Maria nói rất đúng, bản thân phải có năng lượng, mới có thể chăm sóc người khác. Năng lượng tới rồi. Một túi đầy năng lượng tích cực,

    Đưa cho Maria. Đi nhé, đừng khóc. Alo một một không. Đây là ông ngoại? Đúng. Đây là ông ngoại, người bên cạnh là bà ngoại, ở giữa là mẹ con. Vậy cháu ở đâu? Cháu ư? Ở đây. Lúc đó cháu mới chỉ là cục thịt nhỏ.

    – Bạn nhỏ thật đáng yêu. – Đúng vậy. Tôi đã chuẩn bị thuốc cho bà rồi. Bà nhở uống đúng giờ. – Cảm ơn cô y tá. – Đừng khách sáo. Cảm ơn. Cảm ơn con gì chứ? Cảm ơn con vì con đang nổ lực khiến bản thân vui vẻ.

    Con gái mẹ vui vẻ vậy thì cả nhà ta cũng sẽ vui. Cháu vui không? Dạ vui. – Nhìn này. – Vui vẻ. Lần gần đây nhất Allen trả lời email là khi nào vậy? Mười hai tiếng trước. Vẫn không có ai nhận điện thoại sao? Đúng thế.

    Đến phòng nhân sự tìm địa chỉ nhà anh ta. Rồi đến nhà anh ta xem xem. Ở Thượng Hải anh ta không có người thân. Có thể bị ốm nhưng không ai biết. Dạ được, bà chủ. Chào ông chủ. Vivian cô đừng quản chuyện Allen nữa.

    Hôm qua có người tố cáo chúng ta trên weibo Bị Kim tổng nhìn thấy rồi. Email đã gửi tới tổng bộ rồi, nói muốn rút vốn. Thương Lãng Các do cô phụ trách. Tại sao không lau sạch dấu vết đi chứ. Xin lỗi, ông chủ.

    Tổng bộ bên kia tôi sẽ đi nhận lỗi. Càng nhanh càng tốt. Vivian, cô còn chuyện gì mà tôi cần phải biết không? Không có. Loại sai sót này sao có thể xảy ra với cô được chứ? Cô biết hiện tại tổng bộ không yên bình.

    Thái tử gia và phu nhân tổng tài mới đang rất căng thẳng. Bất kỳ lỗi lầm nhỏ nào đều sẽ bị người ta phóng đại lợi dụng. Đến lúc đó cô đừng trách tôi, cắt đuôi tìm đường sống. Cảm ơn ông chủ đã nhắc nhở. Là anh sao? Nghe nhạc à?

    Lần trước khi tôi ở phòng làm việc nghe trộm nhạc, bị cô phát hiện tôi vẫn thấy xấu hổ. Không ngờ rằng bây giờ cô cũng nghe rồi. Tại sao chứ, mọi người đều nghe mà. Tôi tiến cử anh nên nghe Mạnh Hạc Đường và Chu Cửu Long.

    Của thế hệ trẻ, cũng rất vui. Tôi muốn giảm áp lực, nhưng tôi làm không được. Tôi hoàn toàn không có cách làm giảm nó. Anh sao có thể làm được? Tôi hát. Anh trước đó có nói. Cô cũng có thể thử. Thật đó.

    Khi mọi người suy sụp chỉ là trong khoảnh khắc. Ai cũng vậy. Chỉ cần chịu qua được một phút, đợi một phút qua rồi cô sẽ lại thấy trời cao biển rộng. Với lại, công việc chỉ là công việc, không phải là tất cả cuộc sống. Lần trước cô vui mừng như vậy.

    Tôi cũng bị vui theo. Nếu như ai ai cũng lạc quan như anh, thì bác sĩ tâm lý đều thất nghiệp hết rồi. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [Lục Hạo:Câu lạc bộ thuyền buồm đã hẹn được rồi.] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đối với phụ nữ hiện đại mà nói,

    Hôn nhân sớm đã không còn là vị cứu thế cuộc đời họ nữa. ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [Bạn muốn sống cuộc sống như thế nào,]

    Thì bản thân sẽ cố gắng giành lấy. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Thỏa hiệp, sợ hãi, nhường nhịn. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Sẽ không phải phiền lòng khi cục diện có bất kỳ thay đổi gì. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Mẹ, mẹ còn yêu Vương Mã Khả không? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Không yêu nữa rồi. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Nhưng anh ta vẫn là bạn tốt nhất của mẹ. Liệu sẽ có ngày mẹ phát hiện mẹ không yêu con nữa không.

    ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Những cái khác mẹ không dám đảm bảo. Nhưng tình yêu mẹ giành cho con sẽ không bao giờ thay đổi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    – Mẹ đảm bảo chứ? – Mẹ đảm bảo. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Móc câu, thắt lại, ♫ Em muốn được yêu thương ♫ một trăm năm cũng không được đổi. Nếu thay đổi sẽ thành Trư Bát Giới. ♫ Em muốn được yêu thương ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Trên thế giới này, ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Không có ai không vất vả. Chỉ là có người không thèm kêu khổ. ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Thời đại này tràn đầy sự bất ổn định.

    ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Mỗi người đều là những cá thể độc lập. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Trước đây, hôn nhân là chuyện đầu tiên sau khi trưởng thành. ♫ Em muốn được yêu thương ♫

    Nhưng hiện tại. Hôn nhân, là chuyện sau khi bản thân chuẩn bị tốt rồi mới làm. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ [Chu Lê tối qua đột nhiên cảm thất không khỏe,] [đã đưa đến bệnh viện cấp cứu rồi.] ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Điện thoại lại hết pin,

    Do vậy không liên lạc được. Vậy cô ấy có nghiệm trọng không, hiện tại thế nào rồi? Hiện tại không sao rồi. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Cô ấy đã đáp chuyến bay buổi sáng trở lại Zurich để họp rồi. [Cô ấy muốn anh nói xin lỗi em]

    Do không kịp đến chúc mừng chúng ta trực tiếp được. Được. ♫ Em muốn được yêu thương ♫