Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 10| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 10] Người đâu rồi? Các cậu mấy tuổi rồi, mà vẫn nổi loạn như thời trung học sao? Chuyện gì thế này? Các cậu chơi trò mất tích với tôi sao?
Ngày nhỏ chơi với ba mẹ các cậu vẫn chưa đủ sao, giờ lại muốn chơi với tôi? Các cậu có nhầm không đó? Cũng đã lớn hết rồi. Bình thường trách tôi coi các cậu như những đứa trẻ. Khi lòng tự tôn trỗi dậy vẫn còn chống lại tôi.
Vậy thì các cậu hãy xem lại việc các cậu đã làm đi. Từ việc các cậu làm ra chuyện này, Có đáng để tôi đối xử công bằng với các cậu không? Có đáng để tôi đối xử công bằng với các cậu không? Các cậu có phải đàn ông không vậy?
Có chuyện gì thì đến trước mặt tôi rồi nói, biến mất như thế này là sao chứ? Các cậu quay lại ngay cho tôi. Quay lại! Tôi có thể coi như chưa có gì xảy ra, nhưng các cậu tự xem lại cách cư xử của các cậu.
Các cậu như thế này thì làm sao gia nhập làng giải trí được chứ. Các cậu gọi cái này là nhỡ hẹn sao? Các cậu cho rằng tất cả mọi người đều cho các cậu cơ hội thêm một lần nữa sao. Tôi nói cho các cậu như thế này thôi,
Mau về nhà tắm rửa rồi đi ngủ là được rồi. Các bạn nhỏ, bên ngoài lạnh lắm, không an toàn mau quay về thôi. Tôi ở đây đợi các cậu. Tôi không tức giận nữa. Các cậu về là được. Tôi đối với các cậu không tốt sao? Cứ thế mà đi
Đến câu tạm biệt cũng lười không muốn nói với tôi sao? Chí ít cũng nên quay về thử quần áo tôi mua cho các cậu chứ. Tôi còn mua một tủ lạnh hoa quả, các cậu đi rồi, một mình tôi ăn sao hết. Mau quay về đi. [Alo, Đinh Đinh]
Tớ cứ tưởng bọn trẻ gọi đến. [Đinh Đinh à] Chuyện cậu nhờ, tớ đã đi nghe ngóng chút. Tối qua Công ty Giải trí Tử Quang vừa ký hợp đồng với sáu người mới. Có vẻ như là sáu đứa của cậu. Công ty Giải trí Tử Quang cái gì chứ,
Trước giờ tớ chưa nghe qua. [Tớ đã điều tra rồi,] là công ty mới đăng ký chưa lâu. Không cần biết như thế nào, không chào hỏi đã đi, cảm thấy thật kỳ quái. Cần làm cho rõ ràng thì tốt hơn. Cảm ơn nhé.
Khóc rồi, quậy rồi , giờ thì đi làm việc chính đi. Dương Tư Nhuệ Có gì mà vui như vậy, ở bên ngoài cũng nghe thấy tiếng anh cười. Không có gì. Em đã đến muộn nửa tiếng. Anh còn có việc gì sao? Mặc dù chúng ta rất thân thiết,
Nhưng phiền nếu em lần sau tới muộn nữa thì nói với anh trước một tiếng, được chứ? Mặc dù phí nửa tiếng em đã thanh toán rồi, nhưng anh không thích cảm giác ngồi không hưởng lợi. Anh thực sự khác với người đàn ông mà em quen trước đây rồi.
– Tất nhiên rồi… – Dương Tư Nhuệ… Tôi muốn nói chuyện với anh. Cô đến sớm một tiếng rồi. Anh đừng giả vờ với tôi. – Tư Nhuệ… – Tôi… Được. Một tiếng đúng không? Chị đây đợi được. Tôi… Cô ta tại sao lại hung dữ với anh vậy?
Có lẽ do tôi nợ cô ấy. Đúng rồi, chỗ này tiến lên phía trước chút Cắt lấy cận cảnh. Lùi về sau chút. Cậu phải chăm chỉ hơn nữa. Hai hôm trước mới bị cô Tôn nói chỗ này có vấn đề, chỗ kia có vấn đề.
Hôm nay còn không yên tâm đến giám sát công việc nữa. Cậu đến bao giờ mới trưởng thành tự mình làm việc chứ. Để cô Tôn yên tâm, được chứ. Cô Lý, Lần trước là tôi muốn đem đoạn tỏ tình của Tiểu Tả kéo xuống.
Cô kinh ngạc đến tận ngày hôm nay sao? Là đồng nghiệp, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm. Không phải… Giới thiệu cho mọi người chút. Vị này là Lý Tiểu Kết, cô Lý. Là sản xuất nữ tận tâm, được yêu thích nhất công ty tôi.
Anh xem bụng đã to như vậy rồi mà vẫn ngồi đây làm việc. Vị này là Trần Nam, ông chủ Trần. Là khách mời chương trình mới của chúng ta Xin chào. Chút nữa thì quên, có thể anh biết Cô Lý Tiểu Kết đây, vốn là nhà sản xuất chương trình này.
Tất cả chúng tôi đây đều là người hâm mộ trung thành của anh. Lúc đầu mới nói muốn làm chương trình này, tôi là người đầu tiên nói muốn mời anh là khách mời. – Thật sao? – Đúng thế. Vậy tại sao lại đến lượt cô ấy đến mời tôi vậy?
Không phải có cuộc họp sao? Đi thôi. Nhìn gì mà nhìn, làm việc của cậu đi. Xin cô đó. Cũng hơn ba mươi tuổi rồi, có thể đừng vì một chuyện nhỏ mà ảnh hưởng đến tâm trạng được không? [IQIYI xuất bản] Chương trình này, chính tôi là người vất vả khổ sở
Làm từng chút một mới thành. Bây giờ bị Lý Tiểu Kết nói cướp là cướp liền. Tôi đã làm theo sự sắp xếp, tiếp quản chương trình mới. Vậy tôi chỉ là đi ngang qua đưa ra chút ý kiến thì sao chứ. Không được sao? Thôi bỏ đi mà.
Sao cô lại mang nhiều chuyện trên người vậy? Tôi không phải là động vật máu lạnh. Từ lúc tôi hai mươi mấy tuổi đến bây giờ, đã bỏ ra thời gian tươi đẹp nhất để công hiến cho chương trình này. Vậy tôi… Được, cô nhiệt huyết nhất, vất vả rồi.
Đúng thế, anh sao có thể hiểu được. Anh không thể hiểu được. Công việc của các anh chỉ dùng con số nói chuyện, trước giờ không nói đến tình cảm, đúng không? Tình cảm không làm nên chuyện. Vậy anh chỉ biết làm việc thôi sao? Còn lại cái gì cũng không biết?
Chuyện quan trọng bây giờ là chương trình này. Tôi nhắc lại với cô, chương trình này vẫn là do tôi và cô cùng làm. Vậy nên, anh nghĩ rằng tôi đang làm chậm tiến độ của anh. Trước mắt thì chưa có. Vậy thì sao chứ?
Tôi hi vọng được làm việc với người trưởng thành, chứ không phải với đứa trẻ cảm xúc bất ổn mỗi ngày. Nào, tiếp tục đi. Anh làm gì vậy? Để đăng lên mạng xã hội, đang thiếu tài liệu. Anh có đưa tôi phí bản quyền không? Vẫn còn mười phút nữa.
Nghe nói anh vừa ký hợp đồng với sáu thực tập sinh? Hình như là có chuyện này? Hình như? Anh đừng giả vờ nữa được không? Đó là người của tôi. Anh không phải không biết chứ? Anh ký hợp đồng với bọn họ có mục đích gì? Tôi thực sự không biết.
Không đúng, người của tôi nói rằng bọn họ đã giải tán rồi. Tôi thật sự không biết bọn họ lại là những tay hát lạc điệu của anh. Khốn kiếp, anh sao có thế không biết chứ. Tôi thật sự không biết. Nếu như tôi mà biết thì nhất định sẽ không đồng ý.
Chỉ ghi âm một bài hát đơn đã tốn sức như vậy. Vậy để đào tạo họ ra nghề… Thế thì bỏ đi, bỏ đi. Được, nếu anh đã cảm thấy không được, đối với bọn họ cũng không có sự tin tưởng, vậy thì trả bọn họ lại cho tôi. Trả lại cô?
Cũng được. Nhưng hợp đồng cô đã ký chưa? Bọn họ cũng đã đủ mười tám tuổi, đều là người trưởng thành rồi Chúng tôi có thỏa thuận miệng rồi. Vậy thì xong rồi. Bọn họ đã ký hợp đồng với tôi trước rồi. Vậy bọn họ nếu có tan rã,
Thì cũng phải tan rã ở công ty tôi. Dương Tư Nhuệ. Anh có biết không hả? Bọn họ mỗi người đều là do tôi đào ra, còn thân hơn cả con trai tôi nữa. Cô bình tình chút. Sau này cô kết hôn, rồi sinh con thì mới có tư cách nói câu này.
Chúng ta thân thiết như vậy, có chuyện gì thì từ từ thương lượng, đúng không? Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh. Không phải… Cô đừng hoang tưởng về bọn họ nữa. Dựa vào thực lực của bọn họ, để mà ra nghề được thì còn xa lắm.
Không phải, đây là cửa ải mới, Cô giúp tôi mở được không? Cô xem… Nói giá đi. Cô lo lắng cho bọn họ vậy à? Tôi nghĩ tôi thực sự mù rồi, phải không? Không phát hiện ra tài năng của họ.
Trở về tôi phải xem xét, đánh giá lại thật cẩn thận mới được. Không chừng lại giống như lời cô nói. Bọn họ có thể trở thành nhóm nhạc hàng đầu Trung Quốc. Đến lúc đó tôi sẽ không buông tay. Hai trăm vạn. Ba trăm vạn, được chứ? Tăng thêm một chút.
Năm trăm vạn. Có nói xem liệu chú Đinh có biết cô không coi tiền của chú ý là tiền. Biểu cảm này rất tốt. Cô giữ im một lúc. Để tôi chụp lại cho bố tôi xem. Anh… Ai muốn chụp với anh chứ. Được rồi. Đôi vợ chồng trẻ vui đùa ân ái.
Xin lỗi mẹ, Xin lỗi chú Vu Thiên, cháu đã đánh một quả rắm thối. Bảo bối, con không đươc ở trê xe đánh rắm, rất là không lễ phép. Mẹ, con biết rồi. Cái đó… Vừa nãy… Vừa nãy thực ra… là tôi đó. Nhất thời không nhịn được.
Con nói với mẹ xem nào, tại sao hôm nay con giúp chú Vu Thiên che đậy việc đánh rắm? Bởi vì dù sao con là con của mẹ. Dù thế nào thì mẹ cũng sẽ không ghét con. Nhưng chú Vu Thiên thì khác. Con thích chú Vu Thiên vậy sao?
Sao con lại thích chú ấy như vậy? Chú Vu Thiên chỉ cao hơn con, chứ trước giờ không coi con là trẻ nhỏ. Con biết vì sao không? Đúng thế… Đúng thế… Bởi vì chú ấy cũng chỉ là đứa trẻ cao hơn con mà thôi. Đến giờ đi ngủ rồi. Đúng thế không?
Ngoan, bảo bối. Ngày mai phải đi học rồi. Mẹ… Sao mẹ đột nhiên đến vậy? Bất ngờ không? Nói cho con biết, thực ra chỉ là vì mẹ đã xem một bộ phim, trong bộ phim đó có đứa trẻ rất dễ thương, nhìn rất giống Lãng Lãng. Nên mẹ rất nhớ nó.
Do vậy, mẹ lập tức mua vé máy bay về thăm các con. Sao mẹ càng lớn tuổi càng lãng mạn vậy? Đương nhiên rồi, Nhưng lần sau mẹ nói với con, con sẽ đến sân bay đón mẹ. Đừng khách sáo vậy chứ. Mẹ đói không, con gọi đồ về cho mẹ ăn. Được.
Mẹ muốn ăn gì? Xiên nướng và bia, Được. Xiên nướng, bia. Bây giờ con sẽ gọi. Trời ạ! Món xiên nướng này thật đúng là mỹ vị nhân gian. Con biết không, mẹ đột nhiên nhớ đến một chuyện. Nước Pháp có nữ diễn viên rất nổi tiếng, tên Huper.
Cô ấy từng nói một câu kinh điển. Cô ấy nói, con người khi tinh thần đạt đến mức độ cao nhất, phong phú nhất, thì hoàn toàn không cần đến hôn nhân. Ngay cả Aventure cũng có thể miễn. Nhưng rốt cuộc con người cũng chỉ là những người phàm trần nông cạn.
Đều sợ cô độc. Mẹ à, Mẹ nghĩ rốt cuộc hôn nhân là gì vậy? Hôn nhân ở thời đại của bọn mẹ và thời đại của các con không giống nhau, hiểu không? Được, để mẹ lấy ví dụ so sánh nhé. Ví dụ đôi vợ chồng trẻ để nói đi.
Khi mà bọn họ ăn xong cơm tôi, hai vợ chồng sẽ nắm tay nhau, Cứ tản bộ mãi rồi đến cửa hàng tiện lợi, mua một cây kem. Như vậy đã ngọt ngào đến tận xương tủy. Nhưng khi tuổi càng lớn, liền cảm thấy rằng làm những việc như thế rất vô vị.
Có thể bỏ qua thì bỏ qua. Lười không muốn làm nữa. Chủ đề nói chuyện càng ngày càng ít. Vấn đề càng ngày càng nhiều. Kem thì con không còn nữa rồi. Nhưng con có sữa chưa Oero. Nào… Nào… Nào… Cạn ly trước… Cạn ly… Được. Cạn ly.
– Alo – [Alo Nghệ Hà] Có chuyện gì vậy? [Không có chuyện gì đặc biệt] [Ngày mai bố mẹ anh sẽ tới] [Em có muốn đến sân bay đón họ cùng anh không?] [Nếu em bận thì nói vớ anh] [Anh một mình đi cũng được]
Không sao, thời gian không có vấn đề gì. Em chỉ là bận quá nên quên trả lời anh. Không sao, thời gian đã định rồi thì nhất định phải đi. Vậy ngày mai anh đến đón em. [Trưa nay lúc đi ăn cơm]
[anh thấy trong cửa hàng có chiếc váy rất hợp với em] Thật sao? Vậy đợi khi anh và em có thời gian anh đưa em đi thử nhé. [Không cần, anh đã mua cho em rồi] Đã mua rồi sao? Anh thật chu đáo, em lại có quà rồi.
Anh sẽ mang tới cho em ngay. Không phải gấp vậy đâu. Không phải ngày mai gặp rồi sao. [Như vậy, ngày mai gặp nhau em có thể mặc nó rồi] [Kết hợp với đôi giày mà lần trước anh mua cho em] [nhất định rất hợp] Được… Được… Vậy cứ như thế đi.
Ngày mai gặp. [Ngày mai gặp.] Có sai không vậy? Anh ta muốn em mặc cái này ư? Em không sao chứ? Cái này hoàn toàn không phải quần áo của em. Đừng làm nhăn váy em. Không phải, anh không biết phải làm sao để khuyên em.
Anh nói cho em biết, thứ mà anh ta thích hoàn toàn không phải em. Mà là Tôn Nghệ Hà, do anh ta tưởng tưởng ra. Em rõ chưa? Em… Em… Em Nếu anh ta không thích dáng vẻ bình thường của em, vậy anh ta vẫn yêu em làm gì?
Anh ta thần kinh hay sao vậy? Anh cho rằng em muốn mặc sao? Em chỉ muốn chết ngay bây giờ. Chết rồi, thì không phải đi gặp nữa. Em đó. Em vẫn thực sự coi trọng chuyện này sao? Để anh nói cho em biết bản chất thật của chuyện này.
Nguyên nhân gốc rễ là gì? Chính là anh ta căn bản không thích em. Bởi vì nếu thích một người sẽ không bắt cô ấy làm chuyện như này. Em giống như anh, anh thích Karen, đúng không? Nhưng anh không ép cô ấy mặc bộ đồ mà anh thích.
Cô ấy thích làm gì thì làm, thích mặc gì thì mặc, tùy ý làm bất cứ điều gì cô ấy muốn. Nhưng mà, tình yêu vốn dĩ là nguyện vì anh ấy đi làm những việc vốn dĩ em không làm, không phải sao. Sai rồi, quá sai rồi.
Đây không phải là bản chất của tình yêu. Anh chỉ nghĩ tới việc anh muốn Karen làm việc mà cô ấy không thích, thì toàn thân đã cảm thấy không khỏe rồi. Coi như anh lợi hại. Anh lợi hại… Anh lợi hại… Yêu Karen giúp anh thông minh hơn nhiều đó
Tất nhiên rồi. Không nói nhiều với anh nữa. Em đi thay đồ đây. Em vẫn muốn đổi sao? Em đổi bộ ngắn hơn đi. Bộ váy dài như vậy lại lau sàn đó. – Chân em dài. – Cho anh. Tôi gần đây đang rèn luyện thân thể nên không uống những thứ này.
Mua một tặng một, nên đưa anh một cốc, em một cốc. Không uống sẽ rất lãng phí. Nếu không cô cho cô Tôn đi. Đằng nào cô Tôn cũng là nhà sản xuất của cô mà, đúng không? Em cũng nên lấy lòng cô ấy chút. Vậy tôi thay cô đưa cho cô ấy.
Tôn Nghệ Hà, Tiểu Tả mời em uống trà sữa. Bà ngoài, bà không khỏe sao? Không, bà rất khỏe. Mẹ sao vậy? Không sao cả. Mẹ nói cho con nghe. Mấy ngày trước mẹ đến Thượng Hải hình như có bị cảm chút. Sau đó bị chảy nước mũi.
Mẹ đã đến gặp bác sĩ kê cho mẹ vài loại vitamin gì đó. Em thấy sắc mặt mẹ không tốt, chiều nay trên xe còn ngủ nữa. Mẹ ngủ á? Mẹ không nhớ gì sao? Sao thế được chứ. Mẹ nói con nghe,
Sao lần này mẹ tới, thời tiết Thượng Hải lại oi bức như vậy. Ra mồ hôi suốt. Thật khó chịu. Nếu như mẹ thấy không ổn, con đưa mẹ đi bệnh viện kiểm tra. Không cần đâu. Mẹ ghét nhất là đi bệnh viện. Cháu cũng không thích đi bệnh viện.
Yên tâm, mẹ rất khỏe. Đừng lo lắng. Mẹ, bà ngoại già rồi. Con người đều sẽ già. Bà ngoại có chết không mẹ. Con người thì đều sẽ chết. Con không muốn mẹ và bà ngoại chết. Cũng không muốn ba Vương Mã Khả chết. Mẹ biết rồi. Sao anh vẫn chưa về.
Anh cầm kịch bản của tôi làm gì vậy? Cái này cô biết dùng không? Giúp tôi in một bản. Tôi gửi bản điện tử cho anh là được rồi. Bản điện tử không có ghi chú cô viết. [Máy bay của họ bị trễ rồi] [Một tiếng sau anh qua đón em] Được… Được…
Vậy anh tới thì gọi cho em nhé. Bạn trai cô? Đi gặp bố mẹ? Sao anh lại biết vậy? Cổ áo trễ vậy. Anh tưởng tôi muốn mặc sao? Là bạn trai mua cho tôi, muốn tôi mặc nó đi gặp ba mẹ anh ấy. Lần đầu gặp ba mẹ người ta,
Lo lắng quá. Hai ngày nay tôi luôn gặp ác mộng. Lần đầu tiên gặp người ta thì lo lắng gì chứ? Cũng đã gặp qua đâu. Bởi vì gặp lần đầu nên mới lo lắng. Bố mẹ anh ấy đều là giáo sư đại học. Tìm kiếm trên baidu đều có thông tin.
Tôi cũng có. Sao cô gặp tôi không lo lắng? Không giống nhau. Người ta là ba mẹ của bạn trai tôi. Ngộ nhỡ tôi nói sai câu gì, không phải làm anh ấy mất mặt hay sao. Có phải cô có vấn đề gì không? Anh mới có vấn đề đó.
Không biết cỗ vũ tôi chút. Lại nhớ Vu Thiên rồi. Nếu là Vu Thiên thì nhất định sẽ cổ vũ tôi rồi. Nhớ Vu Thiên rồi. Lauren, Đặt thêm giúp tôi một phòng tại nhà hàng của lão Châu nhé. Tối mai sáu rưỡi được không? Cái gì sáu rưỡi?
Có ai ăn kiêng không? Được, sáu rưỡi, không ai ăn kiêng. Anh là đang… giúp tôi đặt nhà hàng? Tôn Nghệ Hà, cô có thời gian quấn quýt ở bên đó , thì cũng không bằng đặt một nhà hàng tôt. [Nhà hàng phòng riêng Châu Tu Viễn Đơn đặt phòng riêng của bạn
Tại nhà hàng chúng tôi đã thành công] Hiệu suất làm việc của Lauren cao quá. Đúng vậy, không như cô. Làm phiền rồi. Được… Được… Vậy anh muốn in mấy bản? Tôi muốn bản gốc này của cô nó mới có phần màu mà cô ghi chú.
Anh ngốc không vậy? Máy photo bây giờ đều in được cả màu rồi. Cho anh này… Cho anh này. Đằng nào tôi cũng còn bản điện tử. Hay là đi uống cốc bia, tôi mời? Không muốn. Đi thôi! Đằng nào tôi cũng còn một tiếng nữa. Đi thôi… Đi thôi… Đi thôi.
Coi như giúp tôi có thêm dũng khí. Nhanh nào… Nhanh nào… Nhanh nào… Rốt cuộc não cô chứa cái gì vậy? Mời anh cả nửa ngày hóa ra anh không uống bia. Tôi không có nói tôi muốn uống bia. Nhưng tôi thấy cô cần. [Thời kỳ hiện đại]
Tôi biểu hiện rõ vậy sao? Oan ức cho anh rồi. Người đầu tiên làm về tài chính truyền thôngTrung Quốc vậy mà đi uống bia với tôi ở bên đường. Những lời lần trước tôi nói anh đừng để ý. Con người tôi ấy mà, khá nhiều cảm xúc.
Trong lòng mà có chuyện gì thì trên mặt, miệng đều không giấu nổi. Nhưng tôi sẽ cố gắng khống chế. Nếu như tôi khống chế không được, thì anh cũng đừng để bụng. Yên tâm, sẽ không đâu. Chương trình xem mắt đó, tôi thật sự không nỡ. Nhưng mà,
Tôi đã được tiếp nhận chương trình này. Tôi sẽ không bỏ cuộc giữa chừng đâu. Có vất vả thì tôi cũng sẽ cố tới cùng. Yên tâm. Được. Cảm ơn! Hôm nay là thất tịch, không ai hẹn anh sao? Tôi phải đi trước đây. Chúc cô thành công.
Thực sự có người hẹn hò rồi à. Anh hẹn ai thế? Sao mặt mày ủ ê vậy? Lo lắng sao? Ba mẹ anh đâu phải yêu ma quỷ quái gì chứ. Nếu thật sự là yêu mà quỷ quái thì tốt, em không phải lo lắng như này.
Em đừng lo lắng, cười một cái đi. Cười một cái nào. Anh đừng đùa nghịch nữa. Sam. Đến rồi, cố lên! – Sam, – Ba, ma Chào dì. Giới thiệu với mọi người chút, Đây là bạn gái con, Nghệ Hà. Rất vui được gặp cháu. Chào dì. – Chào chú. – Chào cháu.
– Chúng ta vừa đi vừa nói. – Được… Được… – Đi thôi. – Đi. Chú, dì, cháu bật nhạc cho mọi người nghe nhé. ♫ Anh ngày càng gần hơn khi em đang do dự ♫ ♫ Anh nắm lấy tay em ♫ ♫ Và thì thầm vào tai em ♫
♫ Em thuộc về anh ♫ Ba, mẹ hai người đều mệt rồi. Vẫn còn hơn một tiếng nữa mới tới khách sạn. Chợp mắt nghỉ chút đi. Tới nơi con sẽ gọi hai người. [Cầu Hư Phố] – Thẻ phòng của ngài. – Cảm ơn. Ba, ma đi nghỉ trước đi.
Nghệ Hà đã đặt được phòng ăn riêng khó đặt nhất Thượng Hải, ngày mai dẫn hai người đi ăn. Thật sao? Cảm ơn cháu, Nghệ Hà, làm phiền cháu rồi. Không phiền… Không phiền, chuyện nhỏ ấy mà. Được, vậy bố mẹ đi nghỉ trước đi nhé. Vậy chúng ta lên trước đây.
Ngày mai gặp nhé! Chú, dì đi nghỉ ạ. Tôn tiểu thư, có phải lo lắng quá không? Em đâu có lo lắng. Em đi vệ sinh chút. Sam. Mẹ có vài chuyện muốn hỏi con. Vừa nãy có Nghệ Hà ở đây mẹ không tiện hỏi. Mẹ không thích cô ấy sao?
Mẹ là mẹ của con. Con không cần cả ngày xù lông nhím lên với mẹ, được chứ? Nhưng con đâu vô vị như vậy. Nhưng mà mẹ, mẹ cần phải biết, Con không thể yêu đương với người con gái mà con không thích. Vậy con có định kết hôn với cô ấy không?
Trước mắt vẫn chưa có. Con là không nhìn thấy tương lai ở cô ấy, hay là không có tự tin vào bản thân? Từ bốn loại của thuyết gắn bó, Con thuộc loại né tránh, cô ấy thuộc loại lo âu. Mẹ nghĩ hai con ở bên nhau rất khó hòa hợp.
Mẹ, mẹ có thể đừng dùng tâm lý học để phân tích con nữa được không? Vậy với tư cách là mẹ. Mẹ thấy mẹ cần nhắc nhở con, nhất đinh phải làm rõ vấn đề. Quyết định lại có nên tiếp tục ở bên cạnh cô gái đó nữa hay không?
Hiện tại ba mẹ đều thấy rằng con xử lý chuyện tình cảm thực sự qua loa Còn nữa, thời gian trước, Ba con đi ăn với chủ tịch hội đồng quản trị công ty con. Ông ấy nói đến việc tiếp tục mở rộng đội ngũ ở nước ngoài của Trăn Địch.
Con có thể sẽ được điều đi trong năm tới. Vậy tương lai của con, còn có tương lai của Nghệ Hà. Hai con có từng ngồi xuống thương lượng về chuyện này không? Con vẫn nên suy nghĩ lại những chuyện này. Được không? Quay lại rồi à.
Xin lỗi đã làm anh đợi lâu. Không sao. Dì nói gì với anh sao? Mẹ không nói gì, chỉ đến chào hỏi rồi lại quay về. Vậy chúng ta đi thôi. Tôi đã chuẩn bị tiền xong rồi. Khi nào thì anh trả người. Chú Đinh là người biết làm ăn như vậy,
Tại sao con gái không biết đàm phán giá chứ? Cô để ý như vậy, nhất định là thua rồi. Tôi đến đây không phải để nghe anh lên lớp dạy quản trị kinh doanh. Anh nói đi, khi nào thì nhả người. Tôi không nhả, chết cũng không nhả. Phục vụ,
Các món trong cửa hàng các anh, mỗi loại lấy cho tôi một phần. Báo thù tôi như này, quá ấu trĩ rồi. Ăn nhiều như vậy, cô không cần giữ dáng nữa sao. Anh không cần lo nghĩ cho tôi. Mỗi tuần tôi rèn luyện thân thể ba lần,
Đồ ăn thì đều là các chất xơ, sẽ không béo được. Còn nữa, hôm nay tất các các khách hàng đều được miễn phí. Các hoá đơn đều do vị tiên sinh này thanh toán. Bởi vì anh ấy có một sự kiện vui vẻ. Thật hay giả vậy?
Thật vậy, mau đi nói đi. Các vị, làm phiền chút. Các khách hàng đang ở bàn hôm nay, vị tiên sinh này… anh ấy có một chuyện rất vui nên nói hôm nay tất cả chi phí của các vị đều do vị tiên sinh này thanh toán. Thật sao?
– Thật tốt quá. – Chúc mừng… Chúc mừng. Nào, tiên sinh, chúc mừng anh. Chúc mừng… Chúc mừng. Không phải mọi người, chỉ có tiên sinh đây có chuyện vui thôi. Các bạn ăn uống vui vẻ nhé. Cảm ơn anh. Cảm ơn anh… Cảm ơn tiên sinh. Anh ngây ra làm gì,
Lời cũng đã nói ra rồi, không được nói lời không giữ lời. Mau cà thẻ. Đã gọi nhiều như vậy, cùng ăn đi. Anh mơ à, tôi sẽ không ăn cùng ăn đâu. Nhưng có chuyện này tôi vẫn muốn nhắc nhở cô. Không cần. Không… Không… Không… Tôi nhất định phải nói,
Nếu không tôi sẽ rất ngại. Tránh ra. Cô nói cô quan tâm đến sáu đứa trẻ kia như vậy, Nhưng bọn họ thực chất không muốn ở cùng với cô. Tôi chút nữa thì tin anh rồi. Nếu như cô không tin, Cô có thể đi hỏi bọn họ. Theo như tôi biết,
Bọn họ ở kí túc xá của công ty tôi sống rất dễ chịu. Chút nữa thì quên vẫn còn quản lý là cô đây ở trên thế giới này. Không… Không… Không, là quản lý cũ. Cậu sao vậy? Cậu xem Chu Lê này. [Sàn giao dịch tài chính]
Sự tự tin, điềm tĩnh của cô ấy sinh ra đều đã đủ cả. Cậu cũng là người tự tin điềm tĩnh mà. Cậu là nữ thần trong lòng chúng tớ. Cậu có được là sự học hỏi từ từ mà thành. Vừa nhìn thì có thể nhận ra
Người chăm chỉ học hỏi và người sinh ra đã có. Vậy thì sao chứ? Cậu là cậu, cô ấy là cô ấy. Cảm giác lo âu này của tớ, có thể người bản địa như cậu không thể đồng cảm hiểu được. Tớ từ một thành phố nhỏ
Thi vào đại học của Thượng Hải. Phấn đấu mười năm vì để chứng minh bản thân có thể, vì để trở thành niềm tự hào của ba mẹ, vì để mỗi lần về nhà có thể khiến cuộc sống của ba mẹ đầy đủ hơn. Nhưng cậu nhìn người ta,
Thứ mà tớ cố gắng đạt được, người ta thì sinh ra đã có. Cậu là người chăm chỉ nhất, ưu tú nhất trong số những người mà tớ biết. Cậu từng không được thừa nhận, không được tôn trọng, không được trọng dụng
Nhưng qua sự nỗ lực của cậu, cậu đều làm được tất cả. Cậu nghĩ xem, trong những bạn học đại học của chúng ta ai có thể được như cậu chứ. Đúng vậy, Chu Lê và Lục Hạo hai người bọn họ là môn đăng hộ đối.
Nhưng sao cậu lại muốn so sánh vơi họ chứ? Không nhất thiết phải so sánh với cô ấy. Nghệ Hà. Tớ biết mặc dù cậu không nói nhưng tớ luôn biết cậu không muốn tớ ở bên Lục Hạo. Đúng vây đó. Tớ không muốn cậu ở bên anh ta.
Tớ không muốn người khác nói là vì cậu xinh đẹp, vì cậu dựa vào đàn ông, dựa vào Lục Hạo mới được thăng chức, mới đạt được tất cả những thứ này. Cậu liều mạng như vậy, cố gắng như vậy mới được tất cả như ngày hôm nay.
Tại sao lại để người khác đánh giá cậu như vậy chứ? Với cậu không công bằng. Nghe nhạc nhé. ♫ Ngày có mây, ngày sương mù và ngày mưa ♫ ♫ Nước mắt, nỗi đau và điểm mù♫ ♫ Tìm kiếm chút ánh sáng trong trái tim tôi ♫
♫ Rừng rậm, đầm lầy, ghềnh thác ♫ Đi thôi. Nhậm Nhiễm… Sao vậy? Nhẫn Lục Hạo tặng cậu, cậu luôn đeo ở trên cổ, cậu là đang do dự gì chứ? Cậu có lo lắng gì thì nói với tớ. Chúng ta cũng gánh vác. Tớ cũng không biết nữa.
Lên uống một cốc nhé. Rượu vang đỏ này có phải rất đắt không? Câu hãy thưởng thức nó, đừng hỏi giá cả nữa. Rượu vang tốt như vậy, tớ uống không phải phung phí của trời sao. Bảo bối, cậu mới là của trời đó. Vậy tớ phải lấy lòng cậu rồi.
Thực ra gần đây tớ thấy rất phiền não. Tớ chỉ nghĩ đến việc đưa Lục Hạo đi gặp ba mẹ, thì tớ đã lo lắng đến mức run hết cả tay rồi. Có gì mà lo lắng vậy chứ? Tay cậu đều lạnh hết cả rồi. Cậu là
Sợ chú, dì không đồng ý phải không? Ở trong mắt ba mẹ tớ, cho dù tớ có ưu tú thế nào thì cũng không bằng tìm một người đàn ông thật thà để kết hôn. Làm người vợ hiền, mẹ tốt, nuôi dạy con cái. Như vậy họ mới vui vẻ, yên tâm.
Họ cảm thấy xấu hổ vì tớ. Sao lại xấu hổ chứ? Đây chỉ là cậu nghĩ thôi. Ba mẹ cậu trong ấn tượng của tớ à, mặc dù tư tưởng có chút cổ hủ. Nhưng mà ba mẹ ai lại không mong con gái mình được gả vào gia đình tốt chứ. Đúng không?
Cậu chỉ cần chứng minh bản thân đang hạnh phúc, bản thân sẽ sống qua những ngày hạnh phúc, thì tớ nghĩ họ sẽ cổ vũ cậu. Họ yêu cậu như vậy mà. Thật sự như vậy sao? Đương nhiên rồi. Ngoài việc chứng minh bản thân có thể sống hạnh phúc,
Thì quan trọng nhất là cậu phải chiến đấu cho chính mình nữa. Nghệ Hà, có cậu thật tốt. Nếu thực sự không được thì tớ sẽ đi cùng cậu, tiếp cho cậu thêm dũng khí. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫
♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Lúc còn học đại học, tôi đã đến Pháp với tư cách một sinh viên trao đổi. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ cùng với nhóm bạn
♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ đạp xe trên sườn dốc của miền Nam nước Pháp. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Khi lên dốc, mọi người cùng đẩy xe đến đỉnh núi. Một… Hai… Ba, cũng nhau đẩy lên. ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫
Bên dưới là biển lớn, là vách đá nơi sóng vỗ bờ. ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ Tốc độ nhanh như thế nào, tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ biết, nước mắt bị gió thổi trào ra. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫
Hormone tuyến thượng thận, khiến cơ thể nổi da ga, đầu óc trống rỗng. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ Bản thân khi đó, từng sợ những gì chứ? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Lần trước nghe em nói em thích Cố Thành,
Anh đoán em cũng sẽ thích chai rượu này. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Cảm ơn ông chủ. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Anh đi công tác New Zealand vẫn mang rượu về cho em nữa.
♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Thứ chút đi. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ [Mọi người đều nói tuổi trẻ là tốt] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Có thể bởi vì khi còn trẻ,] [dễ bị lừa gạt]
♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [mà không bị ai trách mắng] Hoang tưởng là do tự mình tạo ra. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Gần đây cậu có vẻ rất thân thiết với ông chủ của các cậu. ♫ Em muốn được yêu thương ♫
Bọn tớ giờ là bạn bè. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Nhìn không giống bạn bè bình thường. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Cậu yên tâm, tớ sẽ không hồ đồ đâu. ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ Cái này thì tớ biết.
Nhưng tớ còn biết trái tim con người sẽ không nghe theo sự chỉ đạo của bộ não. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Không phải lúc nào não bộ nói không được, thì trái tim cũng sẽ nghe theo. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
Mặc dù tớ cũng là người làm việc theo cảm tính, ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ nhưng cậu trước giờ là người rất khó bị động lòng. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Tớ mong rằng sau này cậu sẽ không hối hận. Cậu đừng lo lắng.
Tớ chỉ ngưỡng mộ anh ấy, ngoài ra không có gì. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Thật không? Vậy thì tốt. Vậy tớ chúc mừng cậu có một ông chủ tốt. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ và cũng tìm được một người bạn cùng chí hướng.
– [Không biết tại sao,] – Đi [nhưng đời người chính là] [thứ mà bạn thích nhất] ♫ Em muốn được yêu thương ♫ [thì sẽ không có được.] Sau đó lại cho bạn một vài thứ khác. Những thứ này cũng là đồ. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Nhưng sau tất cả,
Bạn không còn là bạn của nhiều năm trước nữa.