Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 09| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 9] Em chắc chắn là thế này à? Không phải hôm nay là thứ bảy sao? Thứ bảy. Được, vậy anh đợi em ở phía trước. Xin lỗi, tôi tưởng hôm nay là chủ nhật.
Tuần trước vừa bay đến Paris một chuyến. Chênh lệch múi giờ vẫn chưa ổn định được, hơi đau đầu một chút. Không sao. Bọn anh cũng sắp xong rồi. Hai người chơi đi. Như thế cũng rất tốt. Sau này không cần tránh mặt nữa. Mọi người muốn đến lúc nào,
Thì đến lúc đó. Cũng được. Dù sao sau này cũng chẳng quan trọng nữa. Chúc mừng nhé. Tôi đã chúc mừng Lục Hạo rồi, nhưng vẫn chưa chúc mừng cô. Cảm ơn. Hôm khác cùng nhau ăn cơm nhé. Được. Cho hai ly Americano, cảm ơn.
Hôm nay Lục Hạo đưa cô đến ăn mừng à? Cô cũng thế đúng không? Người vừa rồi…? Bạn bè kinh doanh bình thường. Bao nhiêu năm thế, cũng thiệt thòi cho cô rồi. Không gây chuyện. Nhậm Nhiễm, cô rất giỏi đấy. Cô sẵn sàng vì sự nghiệp chung của hai người
Làm cặp vợ chồng tình tứ trước giới truyền thông. Như thế mới là giỏi. Thật ra chúng ta cũng chỉ vì bản thân mình. Không phải sao? Vì thế, không oán không hận. Mắt nhìn của Lục Hạo về phụ nữ quả là không tồi.
Đó là vì cô mở đầu một cách tốt đẹp. Nên dừng lại việc tâng bốc đối phương đi. – Đi trước đây. – Chơi vui vẻ. Nhậm Nhiễm rất thú vị đó. Em nói với cô ấy cái gì? Yên tâm đi, còn có thể nói gì nữa?
Cuối cùng cũng có thể gạt bỏ mây và nhìn thấy ánh sáng mặt trời rồi. Đối với chúng ta mà nói đây là việc tốt đáng để chúc mừng. Nhậm Nhiễm thật sự không tồi. Anh đừng có phụ lòng cô ấy nữa. Tạm biệt. Lục Hạo. Cà phê đến rồi. Cảm ơn.
Cẩn thận. Vừa rồi gặp phải Chu Lê, Sau đó thì sao? Em thấy cô ấy là người rất thú vị. Hôm nay sao thế nhỉ? Hai người khen ngợi nhau như vậy. Sao thế? Chả nhẽ muốn bọn em vì anh mà phải đánh nhau. Nắm tóc, xé quần áo,
Chửi mắng đối phương à? Đương nhiên là anh không có ý đó. Ăn một miếng. Có phải là em ăn nhiều quá không? Gọi cho em một đĩa mới nhé. Giảm béo. Giật cả mình. Giật cả mình. Cậu làm gì đấy, giả vờ đau để tống tiền à? Dám đánh mông tớ.
Mau buộc tóc lại đi. Anh muốn biến thành một con cá, để bơi vào ao cá của em. Buồn nôn. Đinh Đinh thối, làm gì đấy? Hôm nay tớ không đánh cậu thì cậu lại đánh tớ. Tớ không cố ý. Tớ đang xem wechat. Cậu xem. Anh chàng này… Sắc đẹp này,
Có thể khiến phụ nữ trên toàn thế giới đánh nhau vì anh ta không? Cũng tạm được. Lại mê trai đẹp à? Tớ không có. Là anh ta… Hai hôm trước gặp tớ ở nhà hàng đồ chay. Lúc đó ngại không kết bạn wechat với tớ.
Sau đó về nhà cũng nghĩ rất lâu. Cảm thấy nên mặt dày chủ động kết bạn với tớ. Phương thức theo đuổi này thật khó chịu. Cái này mà đã khó chịu rồi hả. Cậu xem người ta viết này. “Anh đổi ý rồi.” “Anh muốn biến thành con mèo của em”
“được em ôm vào trong lòng”, ngưỡng mộ quá. Dẫn dắt, dẫn dắt. Còn không phải là dẫn dắt sao, cậu xem. “Nếu anh dẫn dắt được em rồi.” “Thật sự xin lỗi, đó là anh cố ý đó.” Ngấy quá. Buồn nôn quá, đây là ai vậy? Tớ cũng không quen.
Chính là…cố ý đó. Sao vẫn chưa lên lớp đã nôn rồi. Nào, lên lớp thôi. Mọi người ổn định vị trí. Người này chắc chắn có vấn đề. Sao anh ta lại biết ID wechat của cậu? Đừng buôn dưa lê nữa. Tất cả mọi người lên lớp thôi. Mọi người chuẩn bị.
Bắt đầu. Từ từ thôi. Tốt, từ từ thôi. Từ từ thôi. Khởi hành thôi. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Go, go, go. Phiền cô tự mình soi gương xem mình thế nào rồi mới nói với tôi. Sức tưởng tượng của cô ở đâu ra thế? Nói mình là đàn ông.
Muốn làm mèo của tôi. Được thôi, chị đây cho em biết, muốn làm mèo của chị thì đều phải triệt sản. Cậu làm gì đấy? Một đứa con gái thần kinh giả mạo con trai để trêu chọc tớ. Kết quả là IQ không tốt, qua một hồi là đã bị tớ nhận ra.
IQ như thế mà còn làm những việc thế này. Tớ thấy cô ta không muốn sống nữa rồi. Vừa rồi đáng ra tớ phải thêm câu này vào. Gửi tin nhắn thoại làm sao mà thỏa nguyện được. Phải gửi video. Tớ quay cho cậu. Nào, để tớ bật đèn. Được rồi.
Đợi chút, bật đèn lên. Cậu xõa tóc xuống, đúng, đúng, đúng. Làm rối lên một chút, cho về đằng trước. Không đủ rối, được chưa? Đợi chút, làm rối lên một chút. Che mặt đi một chút. Được rồi. Karen, cậu tắt cái đèn trên tường đi. Được. Được, nào. Chuẩn bị…Bắt đầu.
Chị khuyên em một câu. Ngoan ngoãn mà sống, đừng yêu đương nữa. IQ của em kém như vậy chị khuyên em nên đến rừng rậm Uganda cùng với tinh tinh ở trên núi chơi đấu vật. Có thể cái tát dữ dội của con tinh tinh sẽ làm em thức tỉnh.
Có điều chị cảm thấy em vì muốn cao hơn một chút mới đặt đầu ở trên cổ của em. Cắt, thông qua. Cậu là số một. Quá đã! Vừa rồi cậu ở giữa ngoan như thỏ và điên như hổ. Biến đổi không chê vào đâu được.
Cái đoạn tinh tinh đó hấp dẫn quá. Nhưng tại sao lại là đấu vật chứ không phải boxing. Tớ cũng không biết. Tớ học ở trong phim Nhật Bản đấy. Lúc đó tớ cảm thấy nhân vật chính người Nhật Bản lúc oán hận người khác cực kỳ đẹp trai.
Tớ cảm thấy cực kỳ đã nên đã học thuộc nó. Tớ không nghĩ sẽ có một ngày sẽ dùng đến nó. Mời cậu xem qua tác phẩm của đạo diễn Tôn. Được đấy. – Không tồi chứ. – Gửi cho tớ đi. Nào. Ngầu quá! Rốt cuộc cậu đã đắc tội với ai?
Có trời mới biết được. Chắc là bạn gái của anh chàng nào đó yêu thầm tớ. Cậu nói xem cậu thà suốt ngày ở trong game tìm người mà cậu không quen biết để tặng trang bị. Chứ không muốn ở cuộc sống hiện thực tìm ai đó để yêu một cách nghiêm túc.
Sao thế? Cậu đang chạy trốn hiện thực. Xã hội hiện giờ không có ai vì tình yêu mà trả giá bằng mọi thứ. Hy sinh bản thân vì muốn cứu đối phương. Chỉ có trong game mới có. Hơn nữa hiện thực quá thực tế. Cậu còn chưa đến ba mươi tuổi.
Sao mà cuộc đời lại ê chề đến thế? Không giống như phong cách bình thường của cậu. Cậu chưa từng yêu đương. Sao có thể biết được cái này không hợp với cậu. Nhìn ba mẹ tớ là biết rồi. Cậu xem, trước đây mẹ tớ rất yêu ba tớ.
Ba tớ cũng rất yêu mẹ tớ. Ông bà ngoại, ông bà nội, tất cả đều phản đối. Bọn họ vì tình yêu mà chạy đến Thượng Hải kết hôn. Kết quả thì sao? Mẹ tớ trong lúc khổ cực đã mất hứng, đi mất rồi. Vì thế cái này gọi là…
Càng không đạt được thì càng yêu sâu đậm. Không. Đạt được rồi thì sao? Đạt được rồi thì trò chơi kết thúc. Tình yêu vốn dỹ là thứ không thể dựa dẫm vào được. Ba. Đừng lo lắng, con không uống say. Con đã gọi người lái xe thay rồi.
Ba yên tâm đi, sắp đến nhà rồi. Con không nói nữa nhé. [Ở đây vô vị quá.] [Khi nào thì anh mới qua đây.] [Hoặc là chúng ta đổi nơi khác.] [Em xem được một video rất hay ở trên douyin.] [Để em gửi cho anh.] [Chị khuyên em một câu.]
[Ngoan ngoãn mà sống, đừng yêu đương nữa.] [IQ của em kém như vậy] [chị khuyên em nên đến rừng rậm Uganda] [cùng với tinh tinh ở trên núi chơi đấu vật.] [Có thể cái tát dữ dội của con tinh tinh] [sẽ làm em thức tỉnh. ] Thần kinh.
[Em muốn cao hơn một chút] [mới đặt đầu ở trên cổ của em.] Mũi thở ra, miệng hít vào. Phải, phải, trái. Bị Trái. Phải. Trái. Phải. Alo, chị Hoa. Làm bốn món ăn, một món canh là được rồi. Làm thêm cho bọn họ mỳ tôm hùm nữa.
Chị đến siêu thị đồ tươi để mua. Nhất định phải mua con tôm hùm ngon nhất, to nhất. Chị xem kỹ một chút. Đừng để nhân viên bán hàng lừa. Làm hai suất. Một suất cay, một suất không cay. Suất không cay đừng bỏ rau thơm. Nhớ nhé.
Làm xong thì gọi điện cho em, để em đi lấy. Bye bye. Sao các cậu lại nhìn tớ? Đinh đại tiểu thư, cậu có mệt không? Tớ nghe đã thấy mệt rồi. Cậu thật là… Lại đi làm bảo mẫu của nhóm nhạc đó hả? Cậu không hiểu. Ai mà ngờ được.
Một tiểu thư con nhà giàu lại chỉ huy từ xa cho người làm nhà mình mua cái này, mua cái kia. Chỉ vì muốn làm bốn món ăn, một món canh để mang qua cho nhân viên của mình. Quan trọng là còn tự mình đem qua nữa.
Cậu chỉ thiếu mỗi việc đút vào miệng bọn họ nữa thôi. Sao cậu không đối xử với tớ như thế? Tớ thì sao? Tớ lập nghiệp bao nhiêu năm như thế, lần đầu tiên gặp kiểu sếp như cậu đấy. Ba các cậu làm gì đấy?
Đây chả phải là vấn đề nguyên tắc sao? Đói là điều tàn nhẫn và vô nhân đạo nhất trên thế giới này. Cho dù thế giới này sẽ bị hủy diệt trong buổi tối hôm nay, chúng ta cũng không thể làm ma đói được. Vậy sao cậu còn suốt ngày không ăn cơm?
Uống nước ép trái cây à? Tớ là tiểu tiên nữ, không tính. Từ lúc nào mà Cậu ngày ngày không ăn cơm thế? Cậu nhiều lời quá. Nhảy, nhảy, nhảy. Nhảy. Chị Hoa. Tiểu thư. Thơm quá. Tiểu thư, cái này là canh đuôi bò,
Sáng nay năm giờ sáng tôi đã dậy để hầm. Hay là, tôi múc cho cô một bát? Không cần đâu, không cần đâu. Chị biết khẩu vị của em. Những thứ này đều là thứ mà con trai thích ăn. Lúc đang phát triển cơ thể nên ăn nhiều thịt cá.
Tuổi trẻ thật là tốt. Có thể ăn những thứ này. Nếu là em, ăn một bữa chắc phải tập cả tuần. Tiểu thư, cô thật tốt với bọn họ. Cũng là việc nên làm. Chị đã mua bơ và dứa chưa? Cô nói bơ Mexico và dứa vàng của Đài Loan.
Hôm nay lúc tôi đi đã bán hết hàng rồi. Không sao, chút nữa em sẽ đến siêu thị khác xem. Đóng gói xong thì gọi em nhé. Vâng! thưa tiểu thư. – Thanh toán. – Vâng. Chị chắc chắn lấy hết chỗ này ạ? Đương nhiên rồi, nhà tôi có sáu người. Vâng.
Đẹp quá! Được, cái này cũng lấy luôn. Người đâu rồi, cũng không biết đường mà giúp tôi xách đồ nữa. Nặng lắm. Cả đám người không có lương tâm. Mua quần áo mới cho các cậu này. [Xin chào, số điện thoại bạn vừa gọi hiện giờ đang tắt máy.]
Các cậu đang ở đâu đấy? Sao chẳng thấy ai cả vậy? Là sao? Hành lý cũng mang đi rồi. Chơi trò mất tích à? Các chị em. Hình như xảy ra chuyện rồi. Mấy tên tiểu tử thối của tớ hình như đã bỏ nhà ra đi rồi. Hành lý cũng mang đi rồi.
[Trước đây hợp đồng ký như thế nào?] [Có cần tớ tìm luật sư cho cậu không?] Chưa ký hợp đồng. Chỉ là thương lượng ngoài miệng thôi. Chắc do hai hôm nay tớ ép bọn họ quá. Có lẽ cũng chẳng là việc gì to tát cả.
Bọn họ ra ngoài chơi một ngày là quay về. Không sao, không sao. Các cậu không cần lo lắng. Tôi có thể hiểu được các cậu gần đây có áp lực rất lớn. Rất cực khổ. Ra ngoài chơi một ngày. Ngày mai nhất định phải quay về.
Nhưng các cậu không nghe điện thoại, không trả lời wechat. Tôi vẫn rất bực mình. Đã mua quần áo và hoa quả cho các cậu. Các cậu quay về nhớ mặc và ăn hoa quả nhé. Ngày mai quay về đấy. [Số một, đường Hoài Hải]
Chút nữa giúp một tay chuyển cái đèn này lên trên. Em sao? Được rồi. Đặt ở đây, đặt ở đây. – Mọi người nhanh lên. – Được. Đặt ở đây là được. Chào buổi sáng. Trận chiến lớn như vậy à? – Chào buổi sáng. – Chào buổi sáng. Chào buổi sáng.
Hoa của cô đẹp quá. Sếp đặt đấy. Thật không ngờ cô thích hoa như thiếu nữ vậy. Chưa ăn sáng đúng không? Sếp đặc biệt dặn dò tôi mua cà phê và điểm tâm. – Chút nữa lên ăn nhé. – Vâng, vâng, vâng. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn.
Sau này em hắt hơi có thể chú ý hơn được không? Quần áo mới mua đó. Buồn nôn. – Đôi nào? – Bên trái. Các anh em, mang thiết bị vào đi. Lần trước là Hermes, lần này là Fauvism. Bát cẩu lương lớn thế này đủ để ăn tới tối. Em…
Lauren, tôi dùng nhà vệ sinh một chút. Có soda trong tủ lạnh. Mọi người khát thì tự đến lấy nhé. Các anh bên đó cẩn thận chút. Cô thất tình à? Thất tình thì có thể xin nghỉ một hôm. Không thì phải làm việc nghiêm túc. Anh yên tâm đi.
Cho dù là thất tình hay bị ốm tôi sẽ không xin nghỉ đâu. Vậy thì tốt. Những người làm truyền hình như chúng tôi cũng có đạo đức nghề nghiệp và giới hạn của riêng chúng tôi. Có phải tôi nên trang điểm rồi không? Tiểu Tả, dẫn ông chủ Trần đi trang điểm.
Trần tổng, mời qua bên này. Bộ dạng bây giờ của em, giống như tám chữ “Gặp người giết người, gặp quỷ giết quỷ”. Em ngày nào cũng gặp ác mộng. Em cảnh cáo anh đừng có trêu em. Có lúc nào mà anh dám trêu em đâu? Em…
Không được, em không chịu được nữa, em phải đi đây. Em đi hóng gió. Đừng quay cảnh gần nhiều quá. Quay lớn ra một chút, quay cả bối cảnh nữa. Lauren. Nghệ Hà, hay là nghỉ ngơi một chút. Tôi thấy mặt ông chủ đã ra dầu rồi. Được. Cắt. Nghỉ ngơi mười phút.
Thợ trang điểm, lau bớt dầu cho ông chủ Trần. Nào, nào, nào. Uống nước đi. Uống nước đi. Cực khổ rồi, cực khổ rồi. Nào. Uống nước đi. Cực khổ rồi, cực khổ rồi. – Cảm ơn – Cực khổ rồi, cực khổ rồi. Lauren thật là người thông minh, nhanh nhẹn.
Em nhìn đi. Ông chủ Trần gương mặt Poker không biết cười. Thật sự có một thư ký hỗ trợ suôn sẻ mọi bề, cho anh ta cả thế giới. Học đi. – Chạy cái gì? – Nghệ Hà. Có một việc hơi ngại một chút tôi muốn thương lượng với cô.
Là ông chủ của chúng tôi có một cuộc họp khẩn cấp. Không sao, không sao. Không ngại, không ngại. Dù sao phần này chúng tôi cũng quay xong rồi. Chỉ còn lại phần độc thoại của ông chủ Trần nữa thôi. Chỉ cần anh ấy học thuộc lòng Nói một lần mà thông qua.
Ước tính, khoảng một tiếng là kết thúc rồi. Tốt quá. Vừa rồi sếp còn khen các cô chuyên nghiệp, tốc độ. Không cần cười giả tạo nữa, mặt cứng đờ rồi. Vu Thiên. Bây giờ anh rảnh như thế à? Anh bây giờ rất bận. Em có thể tự chăm sóc cho mình không?
Được rồi, được rồi. Em đang vội kiếm thêm tiền. Bye bye. Bệnh viện ở bên kia, em đi đâu đấy? Tòa án. Em vừa mới điều trị xong bây giờ đã đến tòa án sao? Thẩm phán không quan tâm đến em có nhập viện hay là cắt miếng thịt nào hay không.
Em đi đây. Cô Tưởng. Luật sư Tưởng. Em thực sự thiếu số tiền vặt vãnh đó sao? Nếu em thiếu, anh sẽ bảo Lauren chuyển cho em. Mười năm trước anh đã nói là nuôi em rồi. Được rồi, anh mau đi đi, bây giờ anh là một doanh nhân.
Còn lãng phí thời gian thế này, sớm muộn gì cũng phải nhảy lầu đó. Anh đi sát vào lề. Sao thế? Sát vào lề đi, bên kia. Bên kia, bên kia. Nhìn thấy chưa, nhìn thấy chưa? – Nhìn gì chứ? – Nhìn thấy chưa? Bên đó, bên đó, có nhìn thấy không?
Mặt Poker. Thật kìa. Thực sự phải đi à? Em đang vội, không kịp nữa rồi. Anh tiễn em. Lên xe đi. Cùng một bó hoa hồng, lại tặng cho hai người phụ nữ. Không biết xấu hổ. Anh chàng đó vừa rồi chả phải bảo là phải đi họp sao? Sao lại đến đây?
Lừa người. Anh lái qua đó nghiền nát anh ta đi. Nghiền nát anh ta. Nghiền chết thì em cứu anh à? Em chỉ muốn xem xem cô ấy như thế nào? Có kém gì Lauren không? Tôn Nghệ Hà, anh tưởng lòng chính nghĩa của em đã dâng lên.
Thì ra em muốn hóng chuyện à. Anh không hóng chuyện, anh không muốn biết à? Anh đi đâu đấy? Đi thôi. Anh nói xem rốt cuộc Lauren có phải là bạn gái của ông chủ Trần không? Vậy người phụ nữ vừa rồi là ai? Nhìn anh ta không giống kiểu háo sắc.
Thực tế lại âm thầm có quan hệ với người khác. Em quản nhiều chuyện thế làm gì? Trước đây Nhậm Nhiễm nói với em trước đây anh ta ở trong công ty, bọn họ nổi tiếng trong ngành là người cực kỳ cố chấp.
Chỉ có một người duy nhất phục vụ được anh ta, chính là Lauren. Lauren luôn luôn đi theo anh ta. Hơn nữa lương thì tương đương với lương của Nhậm Nhiễm. Vậy thì cao hơn rất nhiều so với lương của một thư ký thông thường. Sau đó,
Ông chủ Trần ra ngoài để làm truyền thông. Cô ấy không nói, không rằng đã theo đi cùng. Lauren yêu anh ta. Anh cảm thấy như thế. Nếu anh ta biết Lauren yêu anh ta, nhưng không cho danh phận, chỉ cho túi xách? Vậy chính là trai đểu rồi.
Không có gì để đền đáp, chỉ có thể cho túi xách. Lại còn tặng hoa hồng cho người khác. Trai đểu. Cực kỳ đểu giả. Ghét nhất là loại trai đểu. Được rồi, em đừng ngốc nghếch nữa. Chút nữa anh sẽ thả em ở ngã tư tiếp theo.
Anh phải đi tham gia ngày hội thể thao của Lãng Lãng. Sao chỗ nào cũng có anh thế? Không có chỗ nào là không có anh. Nhưng mà… Anh nhẫn tâm thả một em gái nhỏ đáng yêu như em ở ngã tư sao? Ngộ nhỡ sói xám đến thì phải làm thế nào?
Anh rất lo lắng cho sự an toàn của sói xám. Om sòm. Trọng sắc, kinh bạn. Anh đến đây làm gì? Sao anh lại đến đây? Hôm nay là ngày hội thể thao của Lãng Lãng. Tôi làm ba của nó nhất định phải đến rồi. Lãng Lãng cũng gọi tôi đến.
Tôi là ba nuôi của nó. Ba nuôi. Ai bổ nhiệm vậy? Cái gì mà ai bổ nhiệm chứ. Tôi vẫn luôn là… Vương Mã Khả, Vu Thiên. Sao thế này, Lãng Lãng? Mẹ không thể đến. Hôm nay chúng ta là gia đình tạm thời. Gia đình tạm thời.
– Cùng với anh sao? – Cùng với anh sao? Đúng thế, đi thôi. Ngày hội thể thao sắp bắt đầu rồi. Chú… Động tác của cậu không chuẩn. Chút nữa Karen đến sẽ lại mắng cậu. Đừng có uể oải nữa. Sôi động lên.
Đem tất cả những khó chịu của cậu nhảy hết ra ngoài. Nhảy ra ngoài, nhảy ra ngoài. Nhìn tớ, nhìn tớ. Dùng lực, đến đây, đến đây. Đinh Đinh, tớ đã chạm đến sàn nhà rồi. Sao thế? Trong lòng vẫn khó chịu. Lúc tớ còn nhỏ cực kỳ thích nhảy nhót, ca hát.
Thích sân khấu, thích ánh đèn sân khấu. Chỉ cần đứng trên sân khấu để hát tớ sẽ cảm thấy cực kỳ hưng phấn, cực kỳ may mắn. Nhưng sau này bởi vì nhiều nguyên nhân tớ không hát nữa. Cậu cũng biết ba tớ bảo vệ tớ tốt như thế.
Không thể cho phép tớ bước chân vào làng giải trí. Tớ đã ngoan ngoãn nghe lời, đi học kinh tế. Cho dù không thừa kế gia sản ít nhất cũng có thể nuôi sống bản thân. Đủ tiền ăn uống. Nhưng tớ sắp ba mươi tuổi rồi.
Tớ luôn cảm thấy không buông bỏ được hòn đá đè nặng trong lòng. Tớ lại bắt đầu theo đuổi ước mơ của chính mình. Có phải bị điên không? Cậu đấy, không phải là bị điên. Cậu quá để ý đến đám trẻ đó. Là để ý, và cũng là ích kỷ.
Tớ muốn mang ước mơ chưa hoàn thành được để bọn họ giúp tớ hoàn thành. Vì thế tớ luôn cảm thấy áy náy. Tớ liền… làm nhiều điều để bù đắp cho họ. Họ chỉ cần luyện tập chăm chỉ là được. Có lẽ vì điều này. Tớ ép buộc bọn họ quá chặt.
Nên trách tớ. Tớ bắt họ phải thực hiện ước mơ của tớ. Hiện giờ đã nhận quả báo rồi. Quả báo gì chứ. Mê tín như thế từ lúc nào vậy? Hôm nay, vai của tớ sẽ cho cậu mượn. Dựa một chút, sẽ không còn chuyện gì nữa.
Hôm nay là thi đấu gia đình. Anh còn chưa kết hôn, anh có làm được không đấy? Tôi và Lãng Lãng rất hiểu nhau. Kiểu hiểu ngầm với nhau của bọn tôi. Không phải là anh một năm bay hai lần từ Bắc Kinh đến là có thể tạo ra được.
Một gen mạnh mẽ là gì? Tôi không cần hiểu ngầm. Đây là gen của tôi. Gen ca hát của anh còn ổn. Vận động thì…Tôi thấy không ổn. Hay là chút nữa đứng cổ vũ cho bọn tôi. Bây giờ nói thì có tác dụng gì. Không biết ai là người kìm chân ai.
Nào, chuẩn bị. Nào. Bước chân trái của con trước. Một hai, một hai, một hai. Bóng rổ cần yêu cầu rất cao đối với thể chất. Tôi thấy anh chân tay già nua. Hay là qua một bên cổ vũ cho bọn tôi.
Tôi cảm thấy anh chỉ là một vận động viên mạnh miệng thôi. Lãng Lãng, có nhớ mùa hè năm ngoái ba đưa con đi chạy trong công viên. Con còn nói ba rất lợi hại nữa. Lợi hại hơn tất cả những người đàn ông trong phòng tập thể hình của mẹ con.
Tất cả đàn ông. Đi. Anh. Cố lên! Cố lên! Cố lên! Cố lên! Cố lên! Cố lên! Cố lên! Cố lên! Con trai. Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! Nhanh! Nhanh! Nhanh! Lãng Lãng giỏi lắm. Cố lên! Cố lên! Cố lên! Vu Thiên, cố lên! Vu Thiên, cố lên!
Vị trí đứng đầu trong đại hội thể thao gia đình lần này là gia đình Vương Lãng Lãng. Anh có thể đừng tham gia nhận giải được không? Anh cũng chẳng phải ba của nó. Không có tôi liệu có thắng được không? Hôm nay, tôi là mẹ của nó. Nào, nào, nào.
Huy chương hạng nhất. Nhìn về phía tôi, nhìn về phía tôi. Ba, hai, một, cà tím. Ba, hai, một, cà tím. Xin chào quý khách. Mời vào trong. Mời hai vị từ từ dùng bữa. – Cảm ơn. – Cảm ơn. Trong quyển sách Tiểu Hoàng Tử có nói
“Nghi thức chính là làm cho một ngày khác với những ngày đã qua. Làm cho mỗi một khoảng khắc khác với những khoảnh khắc trước đó.” Vậy thì cảm ơn anh đã có lòng đến thế. Mẹ, con đang ăn cơm cùng người khác, tí nữa con sẽ gọi lại cho mẹ.
[Ừ, vậy tí nữa gọi lại nhé.] Mẹ, mẹ có muốn gặp bạn gái hiện tại của con không? [Được, được.] Cháu chào dì. [Chào cháu.] [Sam, vậy các con ăn đi.] [Tuần sau chúng ta gặp nhau, được không?] Tạm biệt dì. Em uống rượu nhanh thế. Căng thẳng à? Một chút.
Từ trước đến giờ em chưa từng gặp mặt bố mẹ của người yêu. Em không cần lo lắng. Xinh đẹp như thế, hiền đức như thế, mẹ nhất định sẽ rất thích em. Vậy anh có tin tức nội bộ gì để em chuẩn bị tâm lý trước không? Có một điểm.
Hai người họ đều là người cực kỳ nghiêm túc. Không thích người khác kể chuyện cười cho mình. Có một lần, bạn trai của em gái anh kể chuyện cười trong lúc đang ăn cơm. Tự mình cười rất vui vẻ. Nhưng bố mẹ anh lúc đó luôn nghiêm nghị.
Quá đáng nhất là bố anh đã hỏi trực tiếp em gái anh “Con thấy buồn cười không?” Một cảnh tượng cực kỳ xấu hổ. Sau bao lâu thì lật lại? Đến bây giờ vẫn chưa lật lại. Bố anh nghĩ rằng người ta không đủ nghiêm túc, là kiểu ba lăng nhăng.
Ông ấy phản đối cho đến tận khi kết hôn. Sau này hai gia đình rất ít khi gặp nhau. Nếu như bất đắc dỹ ngồi cùng nhau ăn cơm, thì nói chuyện rất ít. Anh nói làm em càng căng thẳng hơn. Tôn tiểu thư, điều này là bình thường.
Người cha nào cũng đều cảm thấy con rể không xứng đáng với con gái của mình. Người mẹ nào cũng thế. Đều cảm thấy con dâu không xứng với con trai mình. Em thấy mẹ anh cực kỳ giống giáo viên dạy toán hồi tiểu học của em. Lần nào sau khi tan học
Đều giữ em ở lại trong lớp làm đề ứng dụng. Vậy Tôn tiểu thư, chúng ta cùng nhau cố gắng. Cố lên! ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Toán học làm con người ta yên lòng. Bất luận là phương trình hay là logic.
♫ Em đã được nếm trải qua lời thề ♫ Đều dẫn dắt chúng ta phải suy nghĩ. Đồng thời cuối cùng sẽ có một kết quả. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Em muốn được yêu thương ♫
♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống ♫ ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Tôn Nghệ Hà, tôi nói cho em biết ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ Em đã làm tôi quá thất vọng. Toàn bộ đều làm sai hết. Nữ sinh như em
Sao mà xứng với Sam được. ♫ Định mệnh khao khát trái tim em ♫ Đi. Đi đến sân vận động. Tôi phạt em chạy bộ. Mau đi đi. Mau đi đi. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề ♫
♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Mau đứng dậy. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Không làm được bài còn muốn lười biếng. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống ♫ Chạy bộ cũng không chạy nổi.
Vẫn còn muốn ở bên cạnh Sam nhà tôi sao? ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em ♫ Mau đứng dậy. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên ♫ [Nếu những biến số của cuộc sống] ♫ Em muốn được yêu thương ♫
[có thể có logic giống như toán học thì tốt.] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống ♫ [Nếu như cuộc sống cũng có một kết quả rõ ràng thì tốt.] ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Đúng hoặc sai. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
Ngắn gọn, rõ ràng, trực tiếp kết thúc. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống ♫ Thế nào rồi? ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em ♫ Đẹp trai quá! ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên ♫ Muốn lấy không?
♫ Em muốn được yêu thương ♫ [Nhưng hiện thực là…] ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống ♫ [Những gì chúng ta có thể làm] [chỉ có thể loại trừ ẩn số càng nhiều càng tốt.] ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Sau đó ôm lấy may mắn
Để chọn lấy một đáp án. Hai tay chập làm một. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Bắt đầu cầu nguyện. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Em muốn được yêu thương ♫ ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Cầu nguyện rằng có một ngày
Đáp án chính xác được tiết lộ. Đúng lúc cũng là đáp án mà mình đã chọn.