Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 7 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 07: Ngày Bóc Phốt Ông Chủ Hợp Pháp] Lộ Đa. Nghe Giám đốc Bạch nói lại xử lý xong công ty Ưu Điểm rồi đúng không? Cái gì? Cậu nói cái gì? Giám đốc Bạch

    Lại xử lý xong công ty Ưu Điểm rồi sao? Đúng thế. Vậy hợp tác giữa chúng ta và công ty C+ thì phải làm sao? Hợp tác mười phần được tám, chín phần rồi. Nghe ý của giám đốc chắc là có thể thành công. Nhưng mà

    Ngỗng Bá Vương vẫn luôn bất mãn với công ty C+. Nếu công ty C+ vẫn không thể duy trì chất lượng sản phẩm, chuyện hủy hợp đồng là vấn đề thời gian. Ngày nào cũng giống như đùa cợt vậy.

    Nếu như chúng ta có thể hợp tác lại được với công ty Ưu Điểm, Giám đốc Bạch một khi vui, liệu cuộc sống của chúng ta có thể dễ chịu hơn không? Tâm trạng của Giám đốc Bạch một khi tốt đẹp, có phải em có thể chuyển làm nhân viên chính thức không?

    Đừng có nằm mơ nữa. Nói không chừng công lực lớn mạnh, còn ghê gớm hơn ấy chứ. Vậy thì bỏ đi. Tiểu Tiên vì chuyện này bị sa thải rồi đó. Cũng không biết cô ấy bây giờ thế nào rồi. Công ty Ưu Điểm là đối tượng hợp tác

    Chúng ta khó khăn lắm mới đàm phán được. Do cô làm lộ bí mật kinh doanh, bây giờ đối phương thông báo chúng ta hủy bỏ hợp tác. Phải làm sao đây? Em không nhầm thật mà. Cô bị sa thải rồi. Công ty Ưu Điểm quay một vòng lại quay trở lại rồi.

    Tiểu Tiên thì lại không biết đi đâu nữa. Sao anh ấy chưa tới? Giờ này chẳng phải anh ấy nên tới rồi sao? Vừa nãy lúc họp trở về, tôi có thấy anh ta mà. Bây giờ sao lại không thấy nhỉ. Cô tìm anh ta có chuyện sao? Không có gì. Ông chủ.

    Xe của anh đâm phải phân chim à? Con mắt gì vậy? Cái gì mà phân chim chứ. Đó chẳng phải là trứng gà sao? Phân gà á? Tai cậu là cái gì vậy? Công việc của cậu chính là rửa xe, không phải nói chuyện phiếm. Vâng, thưa ông chủ.

    Trứng gà đã bốc mùi rồi này. Tôi cảm thấy kha khá rồi. Khóa đào tạo đặc biệt cần được nâng cấp chút. Gặp nhau tại văn phòng nhé. Cô vội vã tìm tôi là để tôi xem cái này sao? Anh xem cái này này. Cái này là…

    Phương án điều trị sự độc miệng của anh. Cái gì mà vô vị thế. Tôi nói cho cô biết. Chỉ cần cô có thể phát huy một phần mười sự nhiệt tình của bây giờ, thành tích của cô ít ra có thể tăng lên 10%. Những ý tưởng kỳ lạ này của cô

    [Hai trăm câu nói đường mật] đều là chủ ý vớ vẩn, chả ra làm sao cả. Người như anh ấy chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người khác. Từ trước đến nay đều không nhìn được ưu điểm của người khác. Tiền đề tôi có thể nhìn thấy

    Là người đó cần có ưu điểm. Vậy thì anh cần phải học được chủ động thưởng thức và quan sát, phát hiện ưu điểm của người khác, chuyên tâm cảm nhận chứ. Mở cái mắt của anh ra, nhìn đi. Anh chuyên tâm cảm nhận tôi xem nào.

    Xem xem tôi có ưu điểm gì. Có phải anh cảm thấy ưu điểm của tôi rất nhiều không? Tôi quả thực không nhìn ra nổi cô có ưu điểm gì. Anh xem này. Tôi vui với việc giúp đỡ người khác, thông minh, xinh đẹp, hào phóng, hiếu học.

    Tùy ý một cái ưu điểm anh đều có thể nói được 10 phút đó. Tôi phát hiện được ưu điểm của cô rồi. Ưu điểm gì? Tự tin thái quá. Coi như anh giỏi. Được lắm. Anh không học được cách thưởng thức ưu điểm của tôi, ít ra… Ít ra anh học được

    Việc có thể thưởng ưu điểm của người khác. Lúc tôi cưỡi ngựa cần nghiêm túc nhìn đường. Tại sao tôi phải thưởng thức người khác chứ? Bó tay chấm com luôn. Chị Phỉ Phỉ. Cà phê của chị này. Loại sữa đậu decaf. Cảm ơn nhé. Steve, bánh hamburger này.

    Đặc biệt dặn dò rồi nhé, hai tầng pho mát. Tiểu Đinh quả là ấm áp. Giỏi lắm. Nhìn này, qua đây. Anh xem Đinh Sa. Không những cần cù, còn đặc biệt cẩn thận, đặc biệt nhiệt tình. Hay là anh qua đó khen ngợi đi. Mọi người có ai cần in không?

    Em vừa hay cần đi in này. Ở đây. Đinh Sa. Giám đốc Bạch. Cậu rất tốt, rất có tinh thần phục vụ. Thích hợp với công việc chỉ đạo của Haidilao hơn. Em chỉ là tiện tay giúp mọi người chút thôi. Giám đốc Bạch.

    Tôi vừa hay có chuyện muốn báo cáo với anh. Hỏng hết rồi. Cả đoạn đều hỏng hết luôn. Tôi khen cậu ấy mở cửa sổ thấy núi luôn, sao có thể hỏng hết được. Nếu như có chỗ nứt trên đất, có thể họ có thể lập tức chui vào trong ấy.

    Nếu tôi đặt tư thái của mình thấp như vậy mà vẫn không được, vậy thì không phải vấn đề của tôi rồi. Người nên suy nghĩ lại là họ đó. Nghĩ lại xem bản thân mình tại sao tố chất lại thấp như vậy. Động một cái là nguyền rủa người khác đi chết.

    Giám đốc Bạch. Khen người khác cần thật lòng thật dạ, chứ không phải khen một cách giả vờ, cứng nhắc. Tôi khá thật lòng thật dạ mà. Câu nào cũng là thật. Lý Lộ Đa. Cô đừng có quá đáng nhé. Nếu không phải là bởi vì vòng lặp thời gian,

    Cô có tư cách gì chỉ bảo tôi? Tôi là một người yêu cầu bản thân cao như vậy cần sự chỉ bảo của cô sao? Nói những lời ngông cuồng, đúng là không thể hiểu nổi. Anh có còn muốn thay đổi không? Nếu anh không thay đổi,

    Chúng ta chấm dứt hợp đồng ngay bây giờ. Tôi thì sao cũng được. Bắt buộc phải nhanh chóng có được hợp đồng với công ty Quan Giản. Đúng thế. Cô có cách nào nhanh hơn không? Nhanh như thế nào chứ? Quan hệ giữa anh và mọi người xa lạ như vậy.

    Phải từng bước dịu lại đã. Từng bước một không kịp. Khoảng cách giữa các cô và tôi là một trời một vực. Bắt buộc cần phải sải bước, nhanh chóng hòa làm một. Hòa làm một… Tôi có một cách. Nhưng tôi không biết anh có bằng lòng không. Vui lòng nói xem.

    [Tập đoàn Tam Hạnh] Cái gì? Ngỗng Bá Vương muốn mời chúng ta ăn cơm? Anh ấy muốn giao lưu cùng với mọi người. Sau đó muốn trở nên giản dị, dễ gần hơn một chút. Giản dị, dễ gần? Bốn từ này có từ nào liên quan đến anh ta không?

    Chuyện Giám đốc Bạch mời chúng ta ăn cơm ấy vẫn có thể nhẫn nhịn. Nhưng nói đến nhà anh ta liên hoan nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ. Còn nói muốn thêm hiểu biết giữa chúng ta nữa. Giữa chúng ta thì lại rất hiểu nhau,

    Duy chỉ có mỗi Ngỗng Bá Vương không hiểu thôi. Đúng thế. Đừng nói là Hồng Môn Yến nhé. Ăn xong rồi xử lý chúng ta. Lộ Đa. Gì nhỉ, buổi tối chị phải về nhà trông con. Chị không đi được nhé.

    [Bạch Chân Tướng: Ngày mai liên hoan. Địa điểm check in: Nhà của tôi, check in xác nhận. Giám đốc Bạch đã gửi thời gian và địa điểm liên hoan vào trong nhóm làm việc rồi này. Toi rồi. Vẫn còn phải check in xác nhận nữa. Không đi không được này.

    Bắt buộc phải đi à? Được rồi, được rồi. Là phúc không phải họa, là họa tránh chẳng được. Cho dù là thế này thật. Vậy chí ít cũng để chúng ta cùng làm bạn hoàng tuyền vẫn còn có thể sống vui vẻ. Nói không chừng lần này Ngỗng Bá Vương

    Muốn cải tà quy chính thật thì sao? – Nào – Mọi người cùng nhau đi. Cạn ly canh Mạnh Bà này nào. Tôi càng nghĩ càng cảm thấy liên hoan là một quyết định tồi tệ. Nhưng chẳng phải anh nói muốn kéo gần khoảng cách giữa mọi người, hòa làm một sao?

    Tôi hối hận rồi. Bây giờ anh mà hối hận thì việc sắp thành lại hỏng đó. Đúng chứ? Tôi đang nghĩ thế nào mới gọi là hòa làm một? Cần làm bạn với các cô sao? Được đó, đương nhiên có thể làm bạn bè rồi.

    Quan hệ cấp trên, cấp dưới đơn giản, rõ ràng. Vẫn là không nên có thêm những thứ kỳ lạ đi. Lẽ nào cấp trên và cấp dưới chỉ có thể là quan hệ đối lập, không thể trở thành bạn bè sao? Không cần thiết.

    Điều này sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất công việc của tôi. Tôi biết rồi. Là Giám đốc Bạch không biết cách trở thành bạn bè với người khác như thế nào. Đây là một khuyết điểm nho nhỏ trong thiết lập nhân vật hoàn hảo của anh, đúng chứ?

    Tại sao tôi phải làm bạn với sinh vật đơn bào chứ? Điều này không phải nhắm vào cô nhé. Vậy anh nhắm vào ai? Tất cả đám người các cô. Được thôi. Anh không biết, anh có thể học, đúng chứ? Như thế này đi, nếu anh không thể nào nhẫn nhịn nổi nữa,

    Anh ra hiệu tôi một ám hiệu đi. Tôi sẽ lập tức kêu dừng. Sau đó nguyền rủa anh, để thời gian lặp lại, trực tiếp hủy bỏ liên hoan. Anh thấy như thế này có được không? Ám hiệu gì chứ? Giám đốc Bạch là giám đốc ác độc nhất trên thế giới.

    Tôi cảm thấy câu này không đơn giản, rõ ràng lắm. Tôi cảm thấy vẫn nên là ngỗng, ngỗng, ngỗng. Trời cho ta tài ắt có tác dụng. Không được, câu này quá Bạch học. Anh phải chọn một câu bình thường anh sẽ không nói ấy. Tôi nghĩ xem nào. Tôi biết rồi.

    Mắt không thoải mái. Ra hiệu mắt đi. Anh không làm tôi đi đây. Tạm biệt. Vậy thì anh thử làm một cái với cô giáo hướng dẫn đây xem nào. Cái gì? Nhanh quá, tôi không nhìn thấy. Làm một cái hẳn hoi coi. Hoan nghênh hạ cố. Sao em lại đến đây?

    Nơi có bữa tiệc sao lại có thể thiếu được hoàng tử nhỏ của hộp đêm như em đây chứ. Hơn nữa, đây hẳn là lần đầu tiên anh mời bạn bè tới nhà làm khách mà. Thời khắc lịch sử quan trọng như vậy sao em có thể vắng mặt chứ. Chị Lộ Đa.

    Chị rốt cuộc đã thi triển phép thuật gì vào anh em vậy? Còn có thể để anh ấy mở rộng cửa nhà. Từ một cái máy làm việc vô tình, trở thành con người có tình cảm rồi. Bây giờ anh ấy là hợp thể của hai thứ gọi là người máy.

    Hôm nay anh ấy đã mua một loại đồ ăn vặt. Gọi điện cho xưởng sản xuất hỏi thời gian nắng chiếu có thể đạt được thực phẩm ngon nhất hay không? Sau một tiếng rưỡi tranh cãi, cuối cùng nhận được đáp án hài lòng, anh ấy mới quyết định mua.

    Quá là đáng sợ. Điều này rất giống anh ấy. Em giải thích cho chị nhé. Kiểu anh ấy như này gọi là tôi muốn ăn nhưng tôi không nhận. Cậu hiểu quá rõ về anh ấy rồi. Em là chuyên gia cấp mười của Bạch học đó.

    Từ nhỏ đã nghe quen tai, nhìn quen mắt. Chuyện phỏng đoán ẩn ý của anh ấy em có năng khiếu đó. Hỗ trợ đi nào. Đến sớm rồi. Bình thường đi làm tại sao không tới sớm như vậy chứ? Mời vào. Lộ… Lộ Đa. Vào, vào, vào đi. Chào Giám đốc Bạch.

    Chào Giám đốc Bạch. Nào, nào, nào, vào, vào, vào đi. Đẹp quá đi. Còn là phòng hướng biển phải không? Có thể giẫm, có thể giẫm, có thể giẫm. Mời. Được. Cái… Cái thảm này có thể giẫm lên không? Có thể giẫm, có thể giẫm. Nào, nào, nào, ngồi, ngồi, ngồi đi.

    Chào cô, tôi là Bạch Vô Khuyết Chào cậu, chào cậu. Cậu cũng họ Bạch sao? Cậu là… em trai của Giám đốc Bạch sao? Em trai ruột. Có thể đổi trả nếu giả. Cô có tin chòm sao không? Tin chứ. Có cơ hội tôi sẽ coi giúp cô cẩn thận. Được, được, được.

    Nào, ngồi, ngồi, ngồi. Tôi giẫm lên nhé. Chào các vị. Tôi là Bạch Vô Khuyết, là em trai của anh tôi. Các vị bình thường ở công ty phải chịu anh tôi… Vất vả cho mọi người rồi. Không vất vả. Không vất vả. Không vất vả, không vất vả, không vất vả.

    Không vất vả, không vất vả, không vất vả. Khá ổn, khá ổn. Tử vi, bát tự, châu dịch đều là sở trường của tại hạ. Đặc biệt là vận thế tình yêu, càng là trò sở trường của tôi. Giỏi quá. Mọi người có ai muốn xem không? Tôi, tôi, tôi.

    Được, tôi giúp cô xem tướng tay. Nào, nào, nào. Bạch Vô Khuyết. Giám đốc Bạch. Lý Lộ Đa. Có. Cô… cô vào thư phòng một chút. Mặc kệ họ đi. Chúng ta nói chuyện của chúng ta. Nào, nào, nào, ăn hoa quả, ăn hoa quả đi. Cô muốn tôi bắt chước ai?

    Bạch Vô Khuyết. Tôi tại sao lại phải bắt chước cậu ta? Anh thấy mọi người vừa mới làm quen cậu ấy đã thích cậu ấy thế nào rồi. Bởi vì họ có mùi hôi như nhau. Lẻo mép, cố làm ra vẻ huyền bí, có gì đáng bắt chước chứ? Giám đốc Bạch.

    Anh sợ là bản thân anh không học được mất mặt phải không? Cô cảm thấy như thế này có ích sao? Có ích chứ. Nông cạn. Tôi là một động vật cấp cao bắt chước động vật bậc thấp. Chỉ còn lại một quân bài cuối cùng. Đây là ý gì vậy?

    Nữ hoàng kiếm đại diện cho tương lai của chị còn tốt hơn bây giờ. Thật sao? Thật đó. Nhưng phải nói là, chị Trí Anh à, nếu mà chị không nói, em còn không biết chị đã có hai con rồi cơ. Da mặt mộc này còn tốt như thế này.

    Xem cậu nói kìa. Đó là bởi vì hôm nay tôi hiếm hoi lắm mới sửa soạn và trang điểm đó. Tôi nói cậu nghe này từ lúc tôi có con, tôi bận đến nỗi không có thời gian trang điểm ấy. Trước đây da tôi còn tốt hơn cơ.

    Vậy thì đôi tay này của chị khéo thật đó. Trang điểm kiểu này vừa đủ lắm, cảm giác thiếu nữ tuyệt đối. Xem cậu nói kìa. Tôi cảm thấy ngại rồi này. Hay là em xem giúp hai con của chị nhé. Được đó, được đó. Có phải là vẫn cần tráo bài không?

    Không sao, để em. Cảnh này đẹp quá. Cảm ơn Giám đốc Bạch. Hôm nay cô trang điểm vừa đủ, rất có cảm giác thiếu nữ. Thật sao? Tôi… hôm nay trang điểm cũng khá đậm. Quả thật là đậm, long trọng, khá là đậm.

    Lớp trang điểm của cô che phủ một cách hoàn hảo bản chất thẳng thắn, cởi mở của cô. Hơn nữa còn rất có tính lừa dối. Nếu như tôi không quen cô, tôi không thể nhìn ra cô bao nhiêu tuổi. Giám đốc Bạch, tôi có chuyện tìm anh. Sao thế?

    Tôi đã sao chép hoàn hảo chiêu thức của Bạch Vô Khuyết. Hơn nữa trên cơ sở của cậu ấy tiến hành sàng lọc logic. Tôi là muốn anh bắt chước tinh túy của người ta, không phải để anh mắng người khác. Anh mắng người ta quả là quá khó nghe.

    Anh là tuổi nhím sao? Cóc đi guốc, khỉ đeo hoa. Không được công kích cá nhân nhé. Toàn bộ cơ thể này của anh có quá nhiều khuyết điểm. Anh phải để tôi nghĩ xem có ưu điểm gì có thể che đậy khuyết điểm này của anh đây? Tôi không có khuyết điểm,

    Toàn là ưu điểm. Hôm nay vợ của tôi đặc biệt để tôi mang đến cho mọi người rượu mận xanh cô ấy tự tay ngâm. Lát nữa lúc ăn cơm đều thử nhé. Được. Rượu tự nấu dễ bị nhiễm formaldehyde và kim loại nặng vượt tiêu chuẩn. Nhẹ thì đi ngoài,

    Nặng thì trúng độc, dẫn tới bị mù. Hôm nay Giám đốc Bạch muốn tự tay xuống bếp mời mọi người ăn cơm. Tay nghề của Giám đốc Bạch phải nói là rất, rất tốt. Là đầu bếp giấu tài. Gọi đồ ăn ngoài đi, không có tâm trạng nữa rồi.

    Gọi đồ ăn ngoài làm gì? Tôi nói mọi người nghe này, tài nấu nướng của Giám đốc Bạch phải nói là khá tuyệt vời. Giám khảo Michelin nếm xong trao giải ngay tại chỗ ấy. Tiểu đương gia Trung Hoa ăn xong nước mắt giàn giụa. Vua đầu bếp chưa đăng quang

    Của cuộc thi vua đầu bếp. Hay lắm. Đã ăn món mà Giám đốc Bạch nấu phải nói là cực kỳ mỹ vị. Ăn xong đồ của anh ấy, ăn thứ khác mùi vị như ăn sáp thôi. Nấu đi, nấu đi,nấu đi. Miễn cưỡng nấu một bữa ăn vậy. Sau khi ăn xong,

    Hy vọng mọi người nâng thành tích công việc lên ít nhất là 10% nhé. Người ưu tú quả nhiên mặt nào cũng xuất sắc. Thịnh soạn quá. Quả thật. Mọi người cạn ly nào. Cạn ly, cạn ly. Nào, nào, nào, cạn ly, cạn ly, cạn ly. Cạn ly. Cạn ly, cạn ly.

    Tôi cảm thấy, mặc dù là tiệc tại gia, Giám đốc Bạch, anh đã tóm được dạ dày họ rồi, sắp có thể tóm được lòng họ rồi đó. Đừng có để ý những chi tiết này. Phải ăn ngon, uống đã Cạn ly. Cạn ly. Nào.

    Tại sao tôi phải mang đĩa hoa quả ra cho họ? Anh cần cải thiện mối quan hệ với họ. Hơn nữa, tôi là cô giáo hướng dẫn của anh, anh phải nghe theo tôi. Đi thôi. Nào, nào, nào. Giám đốc Bạch tự tay gọt hoa quả cho mọi người này.

    Cảm ơn, cảm ơn Giám đốc Bạch, cảm ơn Giám đốc Bạch. Vất vả rồi, vất vả rồi. Cảm ơn Giám đốc Bạch. Không ngờ là năm tháng còn sống có thể ăn được hoa quả tự tay anh trai tôi gọt. Ngọt. Quả thật là không dễ dàng.

    Chúng ta cùng chơi trò chơi đi. Trò chơi gì, trò chơi gì? Yêu cầu mỗi bạn giơ ra ba ngón tay, lần lượt nói ra một chuyện bạn cho rằng mình đã trải qua nhưng người khác chưa từng trải qua. Bạn nào chưa trải qua cần bỏ một ngón tay xuống.

    Ai còn lại ít ngón, người đó thua. Trò này hay đó. Trò này, trò này vui, trò này vui. Giám đốc Bạch dám thách thức không? Nào. Chơi trò chơi tôi không thể nào thua được. Trò chơi bắt đầu. Vậy thì em trước. Lúc nhỏ, em thi không đạt

    Bị bố mẹ đánh mông. Trò trẻ con. Ai mà hồi nhỏ chưa từng bị đánh chứ? Tôi thi không đạt thắt lưng của bố tôi còn bị đánh đứt sáu cái rồi cơ. Ai chưa từng bị đánh chứ? Đây… Giám đốc Bạch xuất sắc từ nhỏ phải không?

    Chưa từng bị đánh cũng bình thường. Đúng chứ? Đúng. Xuất sắc từ nhỏ tới lớn. Giỏi lắm, giỏi lắm. Đúng, đúng, đúng. Người tiếp theo để tôi. Hôm nay, ở đây có người tôi thích. Biết rồi, biết rồi. Xem ra Steve có kịch rồi nhé. Không phải.

    Ở đây, ngoài thầy Vu có vợ ra toàn là độc thân. Tôi chỉ có thể thích Steve sao? Để tránh rắc rối không cần thiết, tôi cần nói rõ một chút, tôi không có hứng thú với cô. Giám đốc Bạch. Để tránh rắc rối không cần thiết, tôi cũng nói với anh,

    Anh không phải gu của tôi. Anh ấy không phải gu của cô, tôi là gu của cô này. Toàn là nước có ga, bánh hamburger, sushi, pizza. Tôi là nước có ga này, toàn là nước có ga. Không phải. Ai nói thích ở đây nhất định là thích đó chứ?

    Tôi rất thích Đinh Sa đáng yêu. Đúng chứ, em trai? Được rồi, cô đừng có chọc em trai nữa. Tai đỏ rồi kìa. Được, được, được, đến tôi, tôi nói. Tôi đã yêu mười lăm lần. Ai ít hơn tôi thì bỏ tay xuống nhé. Cô… cô xấu quá đó, Phỉ Phỉ.

    Tôi chỉ yêu hai lần, làm gì có ai có thể so với cô chứ. Hai con số của cô này quá đáng lắm. Không phải, Phỉ Phỉ yêu mười lăm lần thì đã sao. Tôi còn yêu mười lần cơ. Cậu tự nói, cậu tin được bản thân không? Mười mối tình

    Là mười ngón tay à? Tên là gì, cậu nói tôi xem. Lily, Lucy, Hanmey. Ý của tôi là mẫu người như tôi cũng rất được săn đón ở nước ngoài đó. Rất có cảm giác an toàn mà, phải không? Được, được, được. Được. Cười cái gì, anh nói xem.

    Đây là chủ đề mà mấy bọn trẻ các cô cậu quan tâm. Tôi thì bốn lần. Xem ra ít hơn tôi chỉ có thể là Đinh Sa rồi. Em á, em sáu lần. Được lắm, em trai. Đinh Sa của chúng ta vừa nhìn là sát thủ của chị gái.

    Chàng cún con đó nhé. Lộ Đa. Em một lần. Lộ Đa. Đừng chán nản. Em vẫn còn trẻ mà. Bây giờ cố gắng hơn là theo kịp. Đúng thế, cố lên, cố lên. Vậy… đoạn này có phải là kết thúc rồi không?

    Vậy không thể nào có người còn ít hơn Lộ Đa đâu nhỉ. Đúng thế, đúng thế. Rượu… rượu này có đau đầu. Xem ra là ai cũng không sánh nổi với Giám đốc Bạch độc thân từ bụng mẹ của chúng ta rồi.

    Em trai Vô Khuyết, cậu nói anh trai như vậy không ổn lắm đâu. Giám đốc Bạch của chúng ta đó, đó, đó gọi là gì nhỉ. Gọi là giữ mình trong sạch, có phải không? Thà ít mà tốt, tình chắc hơn vàng, là tấm gương mẫu mực của chúng ta. Hay. Hay. Hay.

    Hay. Lý Lộ Đa. Cô không thấy tôi ra ám hiệu cho cô à? Tình hình rất nguy cấp. Tôi nhìn thấy rồi. Nhưng anh không thấy mọi người đều rất vui vẻ sao? Chơi trò chơi nhóm mới có thể kéo gần khoảng cách.

    Hơn nữa, khuyết điểm của anh bị mọi người nhìn thấy mọi người mới cảm thấy anh dễ gần. Mọi người sẽ không vì anh độc thân từ trong bụng mẹ mà chê cười anh. Điều tôi bận tâm là điều này sao? Điều tôi muốn là thắng.

    Trong từ điển của Bạch Chân Tướng tôi không có từ thua. Vậy thì từ điển của anh chắc là sách lậu. Có gì để tự hào khi thiếu sót từ chứ. Các cô đang tận dụng cơ hội để trút bỏ những căm hận thường ngày. Trút bỏ căm hận ra ngoài

    Mới không nguyền rủa anh. Đó không phải là những gì anh muốn sao? Giám đốc Bạch, chuyện nhỏ không biết nhẫn nhịn, thì chuyện lớn sẽ không thành công được. Nào, nào, nào. Phần quan trọng của ngày hôm nay tới rồi đây. Hôm nay, Giám đốc Bạch rất hy vọng mọi người

    Đưa ra ý kiến chân thành để giao lưu, cùng mở rộng lòng, đúng chứ? Hôm nay, mọi người có thể tùy ý bóc phốt tôi. Bình thường có điều gì bất mãn, hôm nay cứ xả ra hết đi. Tôi tuyệt đối sẽ không tức giận. Ai bóc phốt tốt,

    Tôi sẽ có cái nhìn khác về bạn. Đây là mở đại hội bóc phốt sao? Giám đốc Bạch. Các anh đang chơi quá độc đáo đó. Tại sao tôi cảm thấy là việc câu cá chấp pháp nhỉ? Để chúng ta nói ra điều bất mãn, sau đó là sa thải chúng ta.

    Đúng thế. Về nguyên tắc là nói gì cũng được. Nhưng mà không được nói lời kiểu đi chết đi. Nếu như cậu nói một người đi chết, người đó sẽ chết thật thì phải làm sao? Dù sao thì không được nói đi chết. Không sao. Mọi người yên tâm nói.

    Một khi Giám đốc Bạch bùng nổ, tôi phụ trách bảo vệ mọi người rút. Để tôi là người đầu tiên. Hôm nay tôi cũng vò đã mẻ lại sứt rồi. Giám đốc Bạch. Cậu làm việc quá đáng lắm. Cậu làm việc cậu cũng đều tự làm. Cậu… cậu việc không kể to nhỏ

    Xung phong đi đầu, đã tốt còn muốn tốt hơn. Cứ… cứ giống cậu làm việc như thế này, chẳng biết quý trọng sức khỏe bản thân gì cả. Cậu khiến trong lòng cấp dưới như chúng tôi phải xót cậu thế nào không, đúng chứ? Hay. Hay. Hay.

    Kiểm soát cảm xúc của anh đi. Anh nói rất chân thành. Lý do tôi phải tự làm mọi thứ chẳng phải là bởi vì năng lực của mọi người không đủ sao? Còn nữa không? Tôi có. Tôi cảm thấy người như Giám đốc Bạch có chút tự cho là đúng,

    Tự sướng thái quá. Hơn nữa còn đặc biệt thích dạy đời. Vẫn là Lộ Đa, xin kính chào. Còn nữa không? Giám đốc Bạch. Tôi cảm thấy đôi khi sự đồng cảm của anh có thể hơi kém chút xíu. Hy vọng về mặt này anh có thể tăng cường hơn. Giám đốc Bạch.

    Em hy vọng anh có thể kiên nhẫn hơn với chúng em, đặc biệt là thực tập sinh như chúng em. Bọn em quả thật không theo kịp tiết tấu của anh. Tôi cảm thấy người như Giám đốc Bạch quá độc miệng. Mọi người có biết không?

    Có một lần tôi làm bento cho anh ấy, anh ấy nói giống như đồ ăn lợn dũi ấy. Sau đó, mọi người cảm thấy người như anh ấy sẽ không mơ ác mộng sao? Tại sao anh ấy không dùng sự độc miệng của mình mắng bản thân chứ? Đương nhiên không thể nào.

    Anh ấy là người tự sướng như vậy, sao có thể mắng bản thân chứ, đúng không? Đúng vậy. Người hà khác như Giám đốc Bạch anh ấy sao có thể có bạn gái chứ? Yêu đương à, cô gái nào tự tìm ngược đãi, tìm anh ấy yêu đương chứ? Đúng thật là.

    Đúng thế. Yêu đương cần dịu dàng chút, cảm tính chút. Giám đốc Bạch mà yêu đương đừng nói quy trình cũng giống như làm việc nhé. Chẳng lẽ trên mặt anh trai tôi chẳng phải viết rõ bốn từ số định độc thân sao? Quá là đúng. Tôi đã gọi sẵn xe rồi.

    Lát nữ tôi đều sẽ đưa họ về. Yên tâm. Xin lỗi nhé, để anh tốn kém rồi. Gọi xe gì chứ? Nếu như tôi mà làm giám đốc, tôi nhất định sẽ thăng chức, tăng lương, đổi nhà to cho mọi người. Được, được, được. Gọi xe gì chứ?

    Chậm thôi, chậm thôi, chậm thôi. Hôm nay tôi muốn ăn ngỗng hầm nồi sắt, nhổ sạch lông Ngỗng Bá Vương. Không ai ngăn được tôi đâu. Được, được, được, đi, đi, đi. Cô ấy uống nhiều rồi. Chậm thôi, chậm thôi. Giám đốc Bạch. Hôm nay uống có hơi nhiều ngại quá.

    Chủ yếu là không ngờ, cậu chưa… chưa từng yêu đương. Anh Vu, xe tới rồi. Tạm biệt. À mà, mọi người đi trước đi, lát nữa tôi về sau. Chú ý an toàn trên đường nhé. Tạm biệt, tạm biệt. Tôi đưa họ đi trước. Được, được, được. Xin lỗi, xin lỗi. Tạm biệt.

    Hôm nay anh phải cảm ơn tôi. Hôm nay họ nhất định sẽ có cái nhìn khác biệt lớn đối với anh. Anh sẽ trở thành Giám đốc Bạch hoàn hảo trong lòng họ. Chẳng phải đã nói rõ là không tức giận sao? Mắng có đã không? Họ đã lắm.

    Anh thấy họ vui vẻ thế nào kìa. Một lũ không ra gì. Tôi đâu có nhiều khuyết điểm như thế. Tôi là đang diễn kịch. Tôi mà không khơi ra, họ sẽ không mở miệng đâu. Tôi không thể nào chấp nhận được cách các cô bóc phốt tôi. Rất không may,

    Tư cách giáo viên hướng dẫn của cô bị hủy bỏ. Được thôi. Dù sao, tôi không có nhiều hy vọng ở anh. Nếu anh không cảm kích, vậy thì bỏ đi. Tôi đã cố gắng hết sức rồi. Anh thích cảm kích hay không thì tùy.

    Dù sao thì tôi cố gắng hết sức rồi. Trở về rồi à? Đừng giục em dọn dẹp vệ sinh vội. Em nghỉ ngơi trước cái đã. Thật không ngờ là năm tháng còn sống còn có thể nhìn thấy cảnh tượng anh cùng bạn bè cười đùa vui vẻ.

    Quả thật là không dễ dàng mà. Anh nói xem sức mạnh tình yêu này vĩ đại thật đó. Anh cứ nhận là anh thích Lý Lộ Đa đi. Kể từ khi chị ấy xuất hiện trong cuộc sống của anh, cuộc sống của anh đã xảy ra thay đổi về chất.

    Em rất an lòng. Không cần phải lo lắng cuộc sống tình cảm của anh nữa. Được rồi. Không được nhắc tới ba chữ Lý Lộ Đa trước mặt của anh. Cãi nhau nhanh như vậy sao? Tình yêu quả thật là khiến người ta khó đoán.

    Giúp anh ta như vậy còn không cảm kích. Mình thật sự nên để anh ta tự sinh tự diệt đi. Mặc kệ anh ta. Tức chết đi được. Sao thế, Hỏa Hỏa? Chào buổi sáng, Giám đốc Ngải. Tay nghề không tồi đó, Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch. Vòng bạn bè này.

    Tay nghề nấu ăn của Giám đốc Bạch quá tuyệt. Dạ dày đã bị chiếm đóng. Tôi không có vòng bạn bè. Khi nào mời tôi với Giám đốc Ngao nếm thử tay nghề của cậu vậy? Được. Chào buổi sáng, Giám đốc Bạch.

    Em mua thêm một suất bữa sáng đặt trên bàn của anh rồi. Thỉnh thoảng đổi khẩu vị cũng được đó. Giám đốc Bạch. Chỗ tôi đây có chút trần bì, anh rảnh có thể ngâm nước uống, tốt cho sức khỏe. Cảm ơn. Đừng khách sáo. Giám đốc Bạch. Uống tách cà phê đi.

    Buổi sáng tỉnh táo tinh thần. Giám đốc Bạch. Chỉ uống cà phê khô cổ họng. Ở đây có bánh mì sữa tươi nướng mới ra lò này. Anh làm ẩm cổ họng đi. Giám đốc Bạch. Vào đi. Đồ ăn gọi bên ngoài cậu ăn không quen.

    Tôi đặc biệt để vợ hầm cho cậu canh lộc nhung. Đàn ông uống vào có sức. Bổ lắm. Vu Qua, tôi hỏi anh. Lý Lộ Đa lại đến muộn rồi. Cô ấy… cô ấy xin nghỉ phép rồi. Xin nghỉ phép rồi? Tôi còn tưởng chuyện gì cơ. Anh chấp thuận hả? Tôi…

    Chủ yếu là cậu bình thường quá bận. Chuyện nhỏ như xin nghỉ, tôi, tôi, tôi… Tôi nghĩ tôi… Tối… tối… tối hôm qua, rượu của cậu khá ngon. Không làm phiền cậu nữa. Nhắc đến hôm qua làm gì? Hôm qua là trang tôi muốn lật nhất.

    Hôm nay họ nhất định sẽ có cái nhìn khác biệt lớn đối với anh. Anh sẽ trở thành Giám đốc Bạch hoàn hảo trong lòng họ. Không ngờ là chủ ý vớ vẩn của cô ấy lại có chút hiệu quả. Cậu có chắc là gặp mẹ cậu phải mặc như thế này không?

    Tôi mặc như thế này khắp người không thoải mái. Không sao, mẹ tôi thích mẫu như thế này. Cô chỉ cần là người bắt mắt nhất trong đám đông, bà ấy nhất định thích. Cậu cười khỉ gió ấy. Không có, tôi… Tôi cảm thấy bộ này đặc biệt hợp với cô.

    Cô có còn nhớ điểm đầu tiên chúng ta giao hẹn không? Không nhớ nữa rồi. Nếu không phải nể mặt cậu cho tôi thuê nhà, tôi chả thèm làm chuyện này. Điểm đầu tiên, gặp mẹ tôi nói chuyện nhất định phải điệu. Chính là cái kiểu phong cách nũng nịu, đáng yêu

    Như trong chương trình tạp kỹ ấy. Tôi nói cho cậu biết, thế giới của tôi hoàn toàn không dính líu gì tới đáng yêu và điệu đà đâu. Điểm thứ hai. Gặp bà ấy phải nói cục cưng. Cậu thể hiện càng sến súa càng tốt. Nói chuyện với bà ấy về

    Nào danh, nào lợi, nào tiền, túi hiệu, còn cả xe sang. Kiểu người như này, tôi từng gặp rồi. Ai cơ? Chị gái tôi. Tôi nói cậu nghe, tôi đây là nể mặt cậu cho tôi thuê nhà, tôi đã dùng số ngày nghỉ tết ít ỏi đó của mình,

    Ngang dọc chỉ có một ngày. Không cần một ngày, nửa ngày là đủ. [Ngỗng Bá Vương] Ngỗng Bá Vương. Bạn trai à? Ông chủ. Rất không may, tư cách giáo viên hướng dẫn của cô bị hủy bỏ. Giám đốc Bạch, lần trước sau khi gặp,

    Chúng tôi có xu hướng tiếp tục hợp tác với công ty Tam Hạnh. Mong được đàm phán thêm. Mẹ. Bà Loly. Mẹ cậu là Loly sao? Con còn biết về à? Đây là bạn gái con, Lý Lộ Đa. Cô. Chào cô, cháu là Lý Lộ Đa.

    Cháu là fan hâm hộ trung thành của cô. Triển lãm tại 798 của cô, trời còn chưa sáng cháu đã đi xếp hàng rồi. Tác phẩm ở giữa phòng trưng bày đó của cô là bức cháu thích nhất. Đây chính là lý do con cho Teresa leo cây sao?

    Teresa là học sinh của mẹ đâu phải của con đâu. Lộ Đa là bạn gái con. Con đương nhiên phải ở cùng cô ấy, làm gì có thời gian để ở bên người đó đến triển lãm nghệ thuật chứ. Hóa ra Loly là mẹ của Hỏa Hỏa. Xin chào, Andy.

    Mặc dù hôm qua anh không tới, em đã tha thứ cho anh rồi. Đừng buồn. Anh nói gì thế? Biết nói tiếng Trung nhé. Vậy tại sao lại nói tiếng Anh? Lần sau cô lại nói tiếng Anh, tôi vẫn nói tiếng Thái. Vậy vị này là… Bạn gái tôi. Khương Hỏa Hỏa.

    Khương Hỏa Hỏa. Mẹ để con vẽ tranh con không vẽ, để con ra nước ngoài con lâm trận bỏ chạy, để con qua lại với Teresa, con cho người ta leo cây. Con cố ý chọc giận mẹ có phải không? Lần này mẹ về nước

    Không phải là để đấu đá với con, được chứ? Đâu có chọc giận mẹ đâu. Mẹ xem đó. Mẹ suốt ngày bay khắp thế giới. Khó khăn lắm mới về được một lần. Con đương nhiên phải dẫn bạn gái đi gặp mẹ rồi. Đây là con tôn trọng mẹ đó.

    Con dẫn một cô gái trên người toàn hàng hiệu giả, sến súa không ngửi nổi về gặp mẹ là tôn trọng mẹ sao? Đúng thế. Con thích con bé đó chỗ nào? Chỗ nào cũng thích. Đặc biệt là sự sến súa đó. Đặc biệt là gần gũi. Con rất là thích,

    Hơn Teresa nhiều. Mẹ không tin đi tìm cô ấy nói chuyện xem đi. Con không tham gia nữa. Tránh lại nói là con chơi xấu. Con đảm bảo mẹ sẽ thích cô ấy. Con đi nhà vệ sinh đã. Cô họ gì vậy? Tôi họ Lý. Mời ngồi.

    Cô quen Hỏa Hỏa bao lâu rồi? Quen nhau ở đâu vậy? Tôi quen cậu ấy không lâu lắm. Quen nhau ở tiệm mì ramen. Tiệm mì ramen? Michelin mấy sao vậy? Bốn sao rưỡi, trên bình luận công chúng. Bình luận công chúng? Hỏa Hỏa đúng thật là. Cứ có hứng

    Là lại thích trải nghiệm những thứ tương phản lớn. Cô có thực sự biết nghệ thuật là gì không? Cô học chuyên ngành gì ở trường đại học vậy? Giáo viên hướng dẫn là… Cô đừng có vòng vo nữa. Tôi biết cô muốn nói điều gì. Cô muốn nói

    Cô và Hỏa Hỏa mới xứng đôi đúng chứ? Thật ra, tôi cũng có cùng quan điểm này. Cô Loly, tác phẩm này của cô đúng là rất rất tuyệt. Có phải là rất đắt không? Ít nhất là 10.000 tệ. Một trăm hai. Ngồi lát đi. Teresa.

    Cô nói chuyện riêng với con bé một lúc. Nếu nhớ không nhầm là Lý Lộ Đa đúng chứ? Hỏa Hỏa ấy à, từ nhỏ là một đứa con trai bướng bỉnh, cứng đầu. Vì thế, tôi biết lần này cô đang diễn kịch cùng nó là cố ý muốn chọc giận tôi.

    Nhưng tôi cũng muốn nói với cô. Hỏa Hỏa sắp phải đi Mỹ du học. Sau này, sẽ gia nhập vào đội nhóm của tôi. Tương lai nó sẽ là một nhà nghệ thuật có cá tính thực sự, không phải giống như bây giờ. Nó coi phản bội là cá tính,

    Tuyên bố muốn làm chính mình là bởi nó còn trẻ. Nhưng rất nhanh thôi nó sẽ hiểu, cũng sẽ cam tâm tình nguyện bước đi trên lộ trình tôi đã lên kế hoạch cho nó. Yêu một đứa con gái tầm thường như cô đây

    Mãi mãi sẽ không trong phạm vi kế hoạch của nó.