Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 05| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 5] Xin chào! Nhìn cái gì mà nhìn, chưa nhìn thấy gái đẹp bao giờ sao? Còn đi muộn chút là tôi chọc mù mắt anh. Các cậu ngày nào cũng luyện tập vất vả như vậy,
Mà vẫn ăn những đồ linh tinh, nhiều calo như thế này sao? Tự hủy, tự diệt. Tương lai của các cậu sẽ rất đen tối, sẽ giống như những thứ mà cậu ăn. Cậu là huẩn luyện viên thể hình, Nhậm Nhiễm là người lao động trí óc. Đinh Đinh thì…
Dùng con mắt làm việc. Chúng ta ngày… dùng sức, dùng não làm việc giống như hai ngọn nến đang cháy. Nếu như không bổ sung đồ có calo cao, thì không bị trầm cảm cũng bị ngu đi mất. Chưa kể, tối qua tớ còn bị dọa đến sợ hãi nữa. Sao vậy?
Tối qua, tớ nhìn thấy trong túi áo của Sam, có một thứ giống như hộp đựng nhẫn vậy. Vậy là anh ấy muốn cầu hôn cậu? Là chuyện tốt rồi. Tớ cũng cho là như vậy, vì thế mà tớ cực kỳ hồi hộp.
Sau đó, tớ quan sát nhất cử nhất động của anh ấy, xem anh ấy có đột nhiên quỳ xuống cầu hôn tớ không. Nhưng người ta không hề làm gì. Không có gì? Vậy không phải cầu hôn cậu rồi. Anh ta muốn cầu hôn người khác sao? Cũng không hẳn như vậy.
Có lẽ anh ấy chưa chuẩn bị tốt. Thế nếu có một ngày nào đó anh ta cầu hôn cậu, cậu sẽ đồng ý chứ? Cậu nói xem, ban ngày tớ đánh với yêu quái đến mệt lử, Đến tối, Tớ chỉ sợ một chút buông lỏng
Liền đồng ý lời cầu hôn của anh ý, đồng ý gả cho bít tết rượu vang đó. Bít tết rượu vang tớ có. Chúng ta đều có. Đúng vậy đó. Rượu vang quý của bố tớ, nhiều đến nỗi khiến Sam thấy run sợ ý chứ. Chúng ta đều đã hơn ba mươi rồi,
Có khó khăn nào mà chưa trải qua, là vì điều gì chứ? không phải là để không phụ thuộc vào cái nhẫn kim cương, xiềng xích đó sao? Chúng ta vất vả phấn đấu ba mươi năm, dựa vào cái gì
Mà anh ta vừa đến đã được ngồi lên giang sơn và người đẹp chứ? Nào… vì giang sơn tự tại của mỹ nhân chúng ta, cạn ly. Cạn ly… Yêu giang sơn, càng yêu người đẹp. Alo… Người bên sản xuất muốn báo với em rằng
Ông chủ Trần đang ở công ty chúng ta rồi. Em biết rồi. Mới sáng sớm em đã ở đại sảnh chờ anh ta rồi. Đợi một chút, em có điện thoại. Chút nữa em gọi lại cho chị sau nhé. Alo… Được… Được… Được… Tôi sẽ nhờ người qua lấy ngay.
Cảm ơn nha… Cảm ơn! Alo, anh ở đâu vậy, có ở công ty không? Em có cái bưu kiện về, anh xuống lấy giúp em nhé. Phải thanh toán phí nữa. Anh còn chưa đến công ty, Em tìm người khác giúp nhé. Gì cơ? Mấy giờ rồi chứ,
Mặc dù công ty không phải chấm công, thì anh cũng không thể quá đáng như vậy chứ. Không phải anh lại nhận việc riêng ở bên ngoài chứ? Đâu ra mà lắm đây đây, kia kia vậy, mau đi tìm người lấy hộ đồ em đi. Thôi nhé, bye bye.
– Tạm biệt bà nhé. – Thiên Thiên, cháu không khỏe sao? Sao dáng đi lại kỳ lạ vậy? Không phải, do tập luyện thôi… Tìm bạn gái đi thôi. Mà cháu còn đủ tiền tiêu không, để bà đưa cho ít nhé? Không cần… Không cần… Không cần Bà cứ làm đi, tạm biệt.
Đợi chút, đừng vội vàng vậy chứ, đi từ từ. Đứa trẻ này… Alo… [Alo] [Em muốn hỏi anh nay thế nào rồi?] Cơ bắp có đau nhức không? Không có, cơ bắp tôi rất tốt. Nếu như hôm nay không phải em kín lịch rồi thì anh vẫn có thể tiếp tục luyện.
Thiên Thiên à, thanh niên cần tập luyện nhiều chút, cứ lề mề như vậy là không được đâu. Bye. Ai thế? Nói với anh gì vậy? Không có gì… Không có gì… Là hàng xóm của anh, chỉ chào hỏi ấy mà. Vậy nhé, Ok… Ok… Bye bye. Tại sao vẫn chưa đến chứ?
Sao lại chậm như vậy? Ăn sáng chưa? Alo, đại ca à. Tôi tìm người tới lấy ngay đây, ba mươi tệ này của anh, tôi sẽ không thiếu anh một đồng, được chứ. Tôi, Trần Nam. Ông chủ Trần… có việc gì sao?
Có phải anh thay đổi chủ ý muốn tham gia chương trình của chúng tôi không? Hôm nay cô vẫn theo dõi tôi sao? Những người làm truyền hình như chúng tôi rất chăm chỉ, nhiệm vụ nhất định đạt được, có nhiệm vụ nhất định hoàn thành. Cô đang ở đại sảnh? [Đúng vậy.]
Ở đây sảnh có phải có mấy người Châu Phi, [có một người rất là cao, mặc đồ màu vàng phải không?] Đúng là có mấy người, mà còn rất gần chỗ tôi. Người đàn ông mà anh nói, sắp đi rồi này. Cô giúp tôi chặn anh ta lại,
Đừng để anh ta đi, nhất định không thể để anh ta đi. Nhưng anh ta thật sự sắp đi rồi. Ba bốn phút nữa thì tôi xuống tới rồi. Tôi vẫn đang ở tầng mười tám. Cô giúp tôi giữ chân anh ta lại. Amir Khan Rahman.
Nếu như không giữ được chân anh ta, hậu quả sẽ như thế nào vậy? Cô giữ chân được anh ta, tôi sẽ báo đáp cô. Báo đáp? Lời anh nói tôi đã ghi nhớ rồi nhé. Anh ta tên là gì vậy, anh nói lại lần nữa đi, chậm một chút. Amir Khan Rahman.
Được. Tôi sẽ đưa ngài đi nơi ngài muốn… – Được. – Amir Khan tiên sinh… Xin dừng bước… Xin dừng bước… Tiểu thư, đợi chút… Cô là ai? Cô muốn làm gì? Cô muốn làm gì chứ? Tôi là người hâm mộ… Tôi là người hâm mộ của Amir Khan tiên sinh.
Người hâm mộ… người hâm mộ lớn… – Người siêu hâm mộ. – Được rồi… Được rồi, cô đợi chút, tôi phiên dịch giúp cô, người ta nghe không hiểu đâu. Cô ấy là người hâm mộ của ngài. Ngài đã nổi tiếng rồi đó. Được, vậy hỏi cô ấy muốn gì.
Ông ấy hỏi cô muốn gì? Tôi… Tôi muốn… Tôi muốn có chữ ký của Amir Khan tiên sinh Chữ ký của Amir Khan tiên sinh? Cô ấy muốn xin chữ ký của ông. Được thôi. Cảm ơn… Cảm ơn… Đến đâu rồi, anh đến đâu rồi? Tôi đến tầng bảy rồi,
Cô khen ông ta đi, đừng để ông ta đi mất. Ba mươi giây… Tôi cần ba mươi giây nữa. Ba mươi giây nữa sẽ tới. – Này… – Cảm ơn… Cảm ơn… Cảm ơn. Chúng ta đi thôi. Đợi một chút… Lại nữa, cô muốn làm gì vậy? Tôi… Tôi… Tôi…
Tôi còn… Tôi còn có lời muốn nói… Cô ta có lời nói với ông, tôi cũng không biết nữa. Được rồi. Ông ấy nói được nhưng cô nói nhanh lên. Tôi có một tiết mục, đã chuẩn bị từ rất lâu rồi, hôm nay tôi nhất định phải biểu diễn cho ông xem.
Cô ta nói có một tiết mục, tôi cũng không biết. Có lẽ cô ta muốn nhảy cho ngài xem. Cô ấy thực sự rất thích ông đó. Để cho cô ấy nhảy đi. Ông ấy nói được, không vấn đề gì, Nào, hãy biểu diễn một đoạn đi, nào, mời nhảy… Nào… Nào… Nào…
♫ Giống như một cây cỏ biển cỏ biển ♫ ♫ Cỏ biển cỏ biển ♫ ♫ Lắc lư theo sóng ♫ ♫ Cỏ biển cỏ biển ♫ ♫ Nhảy múa trong bọt biển ♫ ♫ Cỏ biển cỏ biển ♫ ♫ Bất kể sóng to gió lớn ♫
Cô đang tham gia chương trình vụt sáng sao? ♫ Ta cứ say sưa vui đùa ♫ Tôi rất thích, tôi cũng muốn tham gia. ♫ Biển người… ♫ Vụt sáng cái gì chứ, mau nhảy cùng tôi đi! ♫ Mênh mông… ♫ ♫ Trôi theo con sóng. ♫ ♫ Chìm nổi thăng trầm. ♫
♫ Nhân sinh… ♫ ♫ Như giấc mộng. ♫ ♫ Bạn thân ơi. ♫ Cô đúng là nhân tài! ♫ Đang ở đâu vậy? ♫ ♫ Tôi đã đi qua con đường núi dốc nhất ♫ ♫ Đã thấy cảnh bình minh tráng lệ nhất ♫ ♫ Nửa đêm ven đường quốc lộ, ♫
♫ hướng lên bầu trời đêm mà nói rằng ta không chịu thua. ♫ ♫ Ta đặt cược tính mạng bản thân ♫ ♫ Cũng từng nhảy múa với ma quỷ ♫ ♫ Ta sớm đã nhìn thấu thói đời ♫ Mệt chết đi được, anh đang ở đâu rồi?
♫ nên giữ chút chân thật thôi là đủ rồi ♫ Thật ra tôi đã đến rồi, và cũng đang xem cô biểu diễn. ♫ Ta đã uống loại rượu mạnh nhất ♫ ♫ cũng từng tán tỉnh qua cô gái đẹp cao ngạo nhất ♫ ♫ Tùy hứng như tên lãng tử ♫
♫ Cũng từng dại khờ như tên ngốc ♫ ♫ Ta đã đi qua đêm tối và nỗi cô đơn ♫ Cô làm tốt lắm. Sân khấu giao lại cho anh. ♫ Bị phản bội và không ai giúp đỡ ♫ Tôi bây giờ đã là ân nhân cứu mạng của anh rồi đó,
♫ Vậy mà xvẫn không nhìn thấu lòng người đen tối ♫ anh định báo đáp tôi thế nào đây? ♫ Chỉ học được cách theo tự nhiên mà sống ♫ Đợi điện thoại của tôi. Anh nhớ gọi điện cho tôi đó. ♫ Bạn và ta trong biển người mênh mông ♫ Xin chào!
– Xin chào, tiên sinh – Anh tới rồi à, ♫ như cây cỏ bé nhỏ không ai thấy ♫ Amir Khan tiên sinh,là như thế này… Tôi nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu nhầm. ♫ Nhưng ai nói nhân vật nhỏ bé không thể trở thành anh hùng ♫
♫ Trong biển người mênh mông, ta và bạn chỉ là ♫ Hay là chúng vừa đi vừa nói được chứ? ♫ một cây cỏ không biết trời cao đất dày ♫ Tôi đã chuẩn bị xe đi sân bay rồi. ♫ Do vậy không có phiền não ♫ ♫ không phải buồn phiền ♫
♫ Cần vui vẻ là được ♫ ♫ Hãy yêu hết mình, hãy cười hết mình ♫ Ông ta nói được. ♫ Biển người… ♫ Vậy thì tốt quá rồi… Vậy thì tốt quá rồi Vậy chúng ta đi bên này. Mời! ♫ Mênh mông… ♫ ♫ Trôi theo con sóng ♫
♫ Chìm nổi thăng trầm ♫ Hãy cho anh thêm một cơ hội nữa! Bắt đầu lại từ đầu nhé. Con người anh kiêu ngạo như vậy, hà tất phải nói ra những lời như vậy. Anh chỉ muốn em biết, suy nghĩ của anh như thế nào. Tám năm rồi.
Đối với em, anh mà nói, đó là cực hình. Bây giờ cuối cùng chúng ta có thể ở bên nhau một cách tự do, tại sao vẫn cần lãng phí thời gian chứ. Con người có thể có tự do thực sự sao? Đặc biệt là anh. Em đây là cưỡng từ đoạt lý.
Anh thì là ép buộc làm khó người. Được, vậy em nói với anh, rằng em không yêu anh nữa đi. Hãy lấy anh! Bao nhiêu năm như vậy, annh vẫn cho rằng lúc anh đưa ra yêu cầu đó, em sẽ không chần chừ mà đồng ý anh. Anh quá đáng sợ rồi.
Lời nói như vậy, mà anh cũng tùy ý nói ra được. Đừng nhặt nữa. Đừng nhặt… Đừng nhặt… Đâm vào tay em rồi. Sau khi bị bỏng, nhất định phải ngâm trong nước mười phút trở lên. – Tay của anh… – Tay anh không sao
Vết thương này đối với đàn ông mà nói chẳng đáng gì. Đối với phụ nữ mà nói, đây cũng không đáng gì. Cảm ơn. Cậu đã hỏi Sam chưa? Từ trước đến giờ chưa từng nói đến hai từ kết hôn. Nhưng mà tớ cũng không muốn đi hỏi anh ấy.
Làm như thế giống như tớ đang ép buộc anh ý vậy. Tớ muốn chuyện này có thể xảy ra một cách tự nhiên. Đợi đến khi anh ấy chủ động nói với tớ. Nếu nhỡ không đợi được đến ngày đó thì sao? Sao như thế được chứ Chỉ là ví dụ thôi mà.
Đàn ông nói kết hôn, như nói với chúng ta , hôm nay quên không mang đồ tập, vào cửa hàng tùy ý chọn một bộ vậy. Cậu sao thế, sao lại bi quan như vậy? Lục Hạo hôm nay đến công ty rồi. Nói chuyện rất căng thẳng. Anh ta nói muốn cưới tớ.
Cậu tin ư, đừng tin anh ta. Cậu yên tâm đi, tớ không tin đâu. Tớ sợ cậu mắng tớ chết mất. Tớ… Đến rồi à? Tớ là hy vọng cậu vui vẻ thôi. Cậu còn nhớ Câu nói mà anh ta nói với cậu nhiều nhất là gì không?
Anh sợ anh làm tổn thương em. Tớ hiểu ý của cậu, Ý lời nói của anh ta là nhất định sẽ làm tổn thương tớ. Nếu không thì anh ta sẽ nói anh ta sợ. Cậu đừng quá lo lắng, cùng một cái hố, tớ sẽ không nhảy vào lần nữa đâu.
Cậu hãy trông coi tớ nhé. Tớ cũng sẽ trông coi cậu. Nhưng mà tớ vẫn không hiểu, Tại sao cậu không thể cho Lục Hạo một cơ hội nữa chứ? Anh ta có thể trở về điều đó có nghĩa là anh ấy dành sự chân thành rất lớn cho cậu.
Vậy thì tớ không hiểu Cậu, là bởi vì không yêu anh ấy nữa sao? Chuyện này vấn đề không phải là yêu hay không yêu. Nhậm Nhiễm là con mèo, con chó ở bên đường không ai cần sao? Lục Hạo ấy vừa trở về, cho cậu ấy chút đồ ăn,
Cho cậu ấy chút sữa, thì đi với anh ta sao? Nhưng mà Lục Hạo yêu Nhiễm Nhiễm mà. Không phải Lục Hạo vì Nhiễm Nhiễm mà ly hôn sao? Không… Không… Không… Dòng thời gian cậu phải làm rõ ràng nhé, bạn yêu.
Là anh ta ly hôm trước rồi Nhậm Nhiễm mới ở bên anh ta nhé. Cậu nghĩ xem, người như anh ta cần thể diện như vậy, nếu như anh ta chưa ly hôn, thì làm sao có thể để Nhậm Nhiễm tiếp cận anh ta chứ.
Cứ coi anh ta sớm đã có tình cảm với Nhậm Nhiễm, thì cũng chỉ có thể là thương nhớ mà không thể chạm chạm vào. Lại nói, nếu như anh ta chưa ly hôn Nhậm Nhiễm của chúng ta có ở bên anh ta, thích anh ta hay không. Sao có thể được chứ.
Cậu xem cậu ấy nói chuyện của người khác thì mạch lạc rõ ràng vậy, đến chuyện của mình thì sao chứ. Cậu tại sao không dời xa được tên Sam kia. Cứ nhắc đến là tớ lại tức giận. Hận sắt không thành thép, chính là nói cậu đó. Tớ vẫn không hiểu
Một người độc thân như cậu thì tại sao đạo lý nói mỗi ngày vẫn nhiều hơn tớ vậy. Để tớ nói cho cậu biết nguyên do bởi vì cậu chính là bộ não tình yêu. Khi bắt đầu yêu đương, IQ giảm xuống còn không.
Cậu căn bản không hiểu ai mới thật lòng yêu cậu, ai không yêu cậu, không đặt cậu vào trong lòng. Là vì thấy rõ nhưng không nói ra, cậu hiểu chứ? Đây là phẩm chất tốt. Tớ không hiểu. Tớ ở trước mặt các cậu có thể không rửa mặt, không trang điểm,
Không cần bất cứ hình tượng gì. Nhưng các cậu lại muốn tớ nói lời giả dối hoặc kìm nén không nói. Kiểu phẩm chất tốt này tớ không cần. Vậy cậu đừng cần nữa. Được rồi, đừng tranh cãi nữa. Tớ biết các cậu vì muốn tốt cho tớ.
– Cậu biết thì tốt. – Cậu biết thì tốt. Bắn tim! Sư phụ, đổi hướng tới Waldorf Astoria. Lúc đầu ở sân bay anh bỏ lại Nhậm Nhiễm, một mình trở về Zurich. Anh đi rồi, cô ấy trải qua những gì, anh căn bản không biết.
Tôi biết tôi làm tổn thương cô ấy rất nhiều. Anh biết? Anh không biết. Cô ấy nói dối bố mẹ đi nước ngoài công tác. Kết quả xin nghỉ một tháng, một mình trốn trong khách sạn, đóng kín cửa sổ, Mỗi ngày cứ khóc mệt lại ngủ. Tỉnh rồi lại tiếp tục khóc.
Cô ấy làm sao có thể nói với anh những chuyện này. Cô ấy ở trước mặt anh lúc nào cũng là dáng vẻ hiểu chuyện, hiểu lý lẽ. Tôi biết cô là bạn thân của cô ấy, do vậy tôi muốn cô biết rằng tình cảm tôi dành cho cô ấy là thật lòng.
Tôi muốn cưới cô ấy. Tôi hi vọng cô ấy sẽ gả cho tôi. Nhưng anh nên biết rằng, anh sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi cũng hiểu cô không phải là bạn của tôi, do vậy cô cũng sẽ không đứng ở vị trí của tôi để nhìn sự việc.
Tôi gánh vác quá nhiều trách nhiệm. Tôi cũng không thể vì tình yêu mà vứt bỏ những chuyện khác. Đúng, anh gánh vác quá nhiều, chỉ trừ Nhậm Nhiễm. Anh không thể vứt bỏ những chuyện khác, nhưng lại có thể vứt bỏ Nhậm Nhiễm. Vậy anh nên quay về Zurich,
Đi thực hiện cái trách nhiệm của anh đi. Như thế nào cũng được, chỉ cần đừng làm phiền cuộc sống của cô ấy cách xa cô ấy chút. Việc của tôi và Nhậm Nhiễm, tôi hi vọng tôi sẽ cùng Nhậm Nhiễm giải quyết. Đúng, anh yêu cô ấy.
Nhưng anh không yêu cô ấy như vậy. Cứ coi như tôi cầu xin anh cũng được, đe dọa anh cũng được, đừng can thiệp vào cuộc sống của cô ấy nữa. Người yêu cũ tốt nhất là nên giống như người đã chết. Nhậm Nhiễm biết cô tới tìm tôi không?
Cứ coi như là kết thúc, coi như đã vứt bỏ, thì tôi cũng hi vọng Nhậm Nhiễm ở trước mặt nói với tôi. Cô ấy làm sao đứng trước mặt anh mà nói với anh chứ. Cô ấy luôn luôn một lòng một dạ yêu anh. Còn anh thì toàn do dự không quyết.
Xin anh đừng dựa vào thân phận người yêu mà can thiệp vào cuộc sống của cô ấy nữa, có được không? Đừng làm tổn thương cô ấy nữa. Cô ấy không có anh sẽ sống tốt hơn rất nhiều. Cô nói rất đúng. Nhưng lẽ nào bây giờ
Cô không phải đang dựa vào danh nghĩa bạn thân can thiệp vào cuộc sống của cô ấy sao? Thế giờ của mỗi người không liên quan đến người khác. Làm sao cô biết không có tôi cô ấy sẽ sống tốt hơn? Tôi đương nhiên biết rồi. Anh sao biết tôi không biết chứ.
Mẹ, cho con mượn điện thoại. Con muốn làm gì? Con muốn gọi điện cho Vu Thiên Muộn như vậy rồi, con như vậy không tốt. Con đảm bảo sau khi nói chuyện với chú ấy xong con sẽ đi ngủ. Gọi xong đi ngủ ngay nhé. [Vu Thiên] [Chú đang làm gì đấy?]
Chú đang lắp tàu lượn qua núi của chú, nhìn thấy không? [ngầu quá!] [Cháu có thế đến nhà chú chơi được không?] [Đợi chú lắp xong chú mới cháu đến nhà chơi nhé.] Ở đây chú còn nhiều đồ lắm. Cháu nhìn rõ không? [Con rồng này trông ngầu quá]
Nếu như nó có thế cùng cháu đi ngủ thì tốt quá. Con không được tự ý đòi đồ người khác như thế. Như vậy là không lễ phép. Vậy thôi nhé, Vu Thiên, bye bye. Không có gì, chúc cháu ngủ ngon. Bye bye. Ngủ đi nhé, ngoan. Thằng nhỏ không ngủ được
Nhất định muốn tìm anh, người bạn tốt của nó để nói chuyện. Làm phiền anh rồi. [Lần tới mời anh ăn cơm] [Thằng nhỏ không ngủ được] [nhất định muốn tìm anh người bạn tốt của nó để nói chuyện.] [Làm phiền anh rồi.] [Lần tới mời anh ăn cơm]
Giọng nói bạn gái cháu hay quá. Nó làm nghề gì vậy? Khi nào dẫn về cho bà xem đây? Bà làm gì vậy? Đeo tai nghe rồi vẫn nghe rõ được sao? Đương nhiên rồi, bà rất lợi hại mà. Con hãy dẫn bạn gái con về nhà cho bà xem xem.
Bà phá vỡ kỷ lục của cháu đi rồi nói tiếp. Nhiều chuyện. Bà sắp phá vỡ kỷ lục rồi. Tớ đến tầng nhà cậu rồi, cậu nhanh mở cửa cho tớ đi. Uống nước đi. Cảm ơn. Đứng khách khí. Tớ vừa đi tìm Lục Hạo.
Cậu là sợ Nhậm Nhiễm biết rồi nói cậu sao? Cái này tớ không sợ. Đằng nào cô ấy cũng biết tớ vì muốn tốt cho cô ấy thôi. Nhưng mà, tớ… tớ có chút lay động rồi. Karen, người mà cậu gặp qua nhiều hơn tớ, nhất định nhìn người sẽ chuẩn hơn tớ,
Vậy cậu có cảm thấy rằng Lục Hạo đáng để Nhậm Nhiễm mạo hiểm một lần nữa không? Tớ cũng rất muốn mắng cô ấy, mắng cho cô ấy tỉnh. Nhưng đời người không phải ai lúc nào cũng đánh cước. Lòng thành của đối phương đánh cược rốt cuộc có đủ hay không?
Cô ấy đã quyết tâm đánh cược, vậy thì chúng ta ai cũng không ngăn cản được cô ấy. Thắng hay thua chỉ có thể một mình cô ấy gánh vác. Như vậy ý của cậu là chúng ta chỉ có thể đợi đến khi cô ấy trở vềlàm nơi trú ẩn cho cô ấy.
Cậu cũng đã hết sức rồi. Đừng miễn cưỡng bản thân nữa Làm bạn bè nhưng cũng cần duy trì khoảng cách. Sao lại lại anh chứ? Đây… Người bảo vệ giấc mơ của Lang Lang. Anh mang đến cho nó. Làm xong rồi. Lời của trẻ con sao lại cho là thật được chứ.
Lời của trẻ con nhất định phải nghe. Người lớn không thể nói rồi không giữ lời được. Vậy anh về nhé. Anh thích ăn gì vậy? – Anh uống nước là được rồi. – Tôi… Tôi nói muốn mời anh ăn cơm. Tôi cũng cần nói lời giữ lời chứ.
Canh thịt bò, bánh bao… Cái gì cũng được. Có quá rẻ cho tôi rồi không? Nguyện vọng của người nghèo mà. Vậy khi nào thì đi vậy? Ngày mai nhé. Được… Được Cứ như vậy nhé. Bye. [Tòa nhà ven sông] Trùng hợp vậy.
Em ở đây làm gì vậy, làm người mẫu xe sao? Còn anh, anh làm gì vậy? Sao lại ở đây? Anh đến nhà bạn chơi. Nhà bạn? Ai vậy? Em có biết không? Em đại khái… Có thể… Khả năng biết đó. Vậy em biết rồi.
Có phải chị gái có thân hình cực kỳ đẹp, cực kỳ xinh không? Để anh đưa em về, chị gái Trên đường nói tiếp. Tránh ra. Em đừng cười nữa. Anh thật là buồn cười. Anh không phải thích kiểu dạng tiểu muội muội sao? Kiểu mà tuổi nhỏ nhỏ, dáng người nhỏ nhỏ,
Mắt nhỏ nhỏ, nói chuyện nhỏ nhỏ, Mắt em cũng nhỏ nhỏ đó. Con người không phải cũng sẽ thay đổi sao. Đúng… Đúng… Có lẽ vậy… Trưởng thành rồi. – Tránh ra… – Ngoan. Tránh ra… Tránh ra… Cười nhiều làm lớp trang điểm của em hỏng hết rồi. Em bị điên sao? Chị…
Cầm cái này cho bọn họ uống đi. Vâng. Thời gian Yakult tới rồi. Mọi người mau lại uống Yakult uống thôi. Một bình… Đội trưởng đâu rồi? Đã gần một buổi chiều, sắp đến giờ ăn tối rồi tại sao vẫn không thấy người đâu? Chị à, đội trưởng lợi hại như vậy,
Một buổi chiều không tập, không sao đâu. Nói cái gì vậy chứ? Sao đã lợi hại rồi? Đừng nói một buổi chiều, một tiếng hay 1 phút đều không được. Chị, em nghĩ đội trưởng đi gặp gỡ các cô gái rồi. Gặp gỡ các cô gái? Sao thế, làm gì vậy?
Trên mặt anh có lông mi. Còn không? Còn, anh vẫn chưa làm rơi xuống. Được rồi… Được rồi…Đươc rồi… Chu Đáo, Ở đâu vậy? Cậu chia sẻ ngay định vị cho tôi. Tôi sẽ tự tay trừng trị tên tiểu quỷ này. Con gái bảo bối của tôi.
Khả năng nhìn đàn ông của nó không có chút tiến bộ nào. Đứa trẻ tốt như Tư Nhuệ ở bên cạnh thì nó không cảm thấy. Với tên tiểu quỷ này… Nó… Nó đúng là đầu óc thiển cận mà. Tôi… Chu Đáo, Nói cho cùng thì chuyện này đều tại cậu.
Tôi không nên nghe cậu đầu tư tiền cho nó. Làm cái gì mà nhóm nhạc. Bây giờ thì tốt rồi, dẫn sói vào nhà. Đầu tư vào nhiều tình cảm như vậy, đến lúc đau buồn quá thì phải làm sao đây? Đáng ghét. Cậu nói ai đáng ghét chứ? Nói cậu đó.
Cậu còn đáng ghét hơn tớ. Cậu đáng ghét hơn. Đừng cãi nhau nữa… Đừng cãi nhau nữa… Chuyện gì vậy? Sao vậy, Lang Lang? Trong bài văn bạn ấy viết cháu rất đáng thương vì không có ba. Cậu chính là không có ba.
– Ai sinh ra cũng đều có ba hết. – Đừng… Đừng… Đừng Đừng cãi nhau nữa… Đừng cãi nhau nữa… Cháu… Cháu… Đứa trẻ như cháu sao lại nói vậy chứ? Sao lại không có ba được? Không có ba thì bạn ấy làm sao sinh ra được chứ?
Câu nói này cũng kỳ quái quá. Vu Thiên, cho cháu mượn điện thoại. Điện thoại à, Cháu muốn gọi điện thoại sao? Được… Này… Lang Lang, con ở đâu vậy? [Xin chào, Vương Mã Khả] [Tôi là Vu Thiên] Cho anh mười giây để người sau lưng anh đi đi. Hai người đi đi.
Chuyện là như thế này, con trai anh đang gặp chút rắc rối. Có người nói nó không có ba. Nó muốn anh chứng minh rằng anh là ba của nó. Này… Của cháu… Đây chính là ba tớ, tên là Vương Mã Khả. [Chú là ba của Vương Lang Lang]
[rất vui được quen biết các cháu] Nhìn thấy chưa, ba tớ là ca sĩ, rất lợi hại đó. Chú à… Có gì giỏi giang cơ chứ. Đứa trẻ này sao lại nói như vậy chứ. Lang Lang, Sau này nếu có người nói cháu không có ba nữa,
Thì cháu nói với họ rằng, cháu có ba nhé. Cháu còn có người mẹ rất tài giỏi nữa. Quan trọng nhất là Cháu còn có chú Vu Thiên lợi hại nhất nữa. Thế nào? Đập tay nào. Không phải em rất bận sao? Mẹ… Thầy giáo đã nói với mẹ rồi,
Con có cần giải thích chuyện hôm nay với chú Vu Thiên lợi hại nhất không? Cháu đã vứt bài văn của Trương Tử Kỳ vào thùng rác. Xin lỗi chú Vu Thiên, cháu đã nói dối., Chú có thể tha lỗi cho cháu không? Chính là bé gái vừa nãy sao? Không phải…
Sao cháu không nói sớm chứ. Chú… Chú… Chú đã mắng đứa bé gái đó một trận. Bỏ đi… Bỏ đi… Bỏ đi… Chú ngày nhỏ cũng đã làm qua chuyện này. Ngày mai xin lỗi bù người ta là được. Đi thôi. Con tại sao gọi chú Vu Thiên đến trường vậy?
Tự mình phạm lỗi thì phải tự gánh chịu hậu quả chứ. Lẽ nào con gọi chú Vu Thiên đến thì có thể trốn thoát được sao. Không có… Không phải thế… Thế con nói cho mẹ tại sao? Con biết thứ mà mẹ ghét nhất chính là người nói dối mà.
Phải thật thà nha. Con sợ thầy Dương lại mắng mẹ. Chú Vu Thiên vui như vậy có thể cùng con làm cho mẹ cười. Mẹ, con không nói dối. Đều là nói thật hết ạ. Mẹ biết rồi. Ngồi yên nhé. Tôi là Bá Ba Nhi Bôn. Anh ta là Bôn Ba Nhi Bá.
Bá Ba Nhi Bôn Ba Nhi Bá. Hai tiểu yêu tinh vui vẻ. Người nhìn người yêu, đẹp như tranh. Tiên sinh, xin đợi chút. Lên xe. Ngài là… Không quen biết tôi nữa sao? Chào chú. Lên xe nhanh. Nhưng cháu vẫn cần luyện tập. Kêu cậu lên thì cậu lên đi.
Đâu ra mà nhiều lời vậy. Lên xe. Mời! Ông chủ, thế hệ hai nghìn bây giờ rất có cá tính. Ngài phải thật khéo léo, không được quá cứng rắn, nếu không sẽ bị phản tác dụng. Họ không ăn bữa cơm này, thì ngài cũng đừng nghĩa dùng tiền đe dọa họ.
Họ coi tiền bạc như rác rưởi. Trong mắt hoàn toàn không có nhân dân tệ. Chú à, chú có chuyện gì sao? Không có gì, chỉ là muốn mời cháu ăn bữa cơm. Cháu nhìn xem sao cháu lại gầy như thế này chứ.
Bình thường Đinh Đinh không cho các cháu em no sao? Các cháu vẫn còn trẻ, khi cơ thể vẫn đang phát triển, vậy mà không ăn thịt thì sao được? Nào, các món trên này, chúa tùy ý chọn. Chú tiến cử… món bít tết ở đây, nướng rất ngon. Chú, cháu không đói.
Nếu có chuyện thì chú nói thẳng ra ạ. Thực ra thì không có gì. Chú chỉ muốn cùng thanh niên các cháu nói chuyện thôi. Các cháu có mơ ước gì không? Đối với tương lai của bản thân thì có dự định gì không? Chăm chỉ luyện tập,
Để đứng trên sân khấu cao nhất. Lần trước cháu nói với chú Cháu tốt nghiệp lớp tài năng đại học khoa học công nghệ Trung Quố. Đúng không? Vậy bạn cùng lớp với cháu nhất định đều muốn đạt giải Nobel rồi. Cháu không ngưỡng mộ sao? Không ngưỡng mộ.
Sao lại không ngưỡng mộ chứ? Cháu có muốn đi du học không, Giống như những người IQ cao khác? Nếu cháu không lấy được bằng thạc sĩ hay học vị sau thạc sĩ gì đó, vậy làm sao xứng đáng với ba mẹ cháu đây, Sao xứng với tổ quốc của chúng ta chứ.
Ba mẹ cháu rất ủng hộ sự lựa chọn của cháu. Cháu không có khó khăn gi về kinh tế sao? Cháu cứ nói ra, chú nhất định sẽ giúp cháu một tay. Cứ mạnh dạn nói, được không? Chị Đinh Đinh bình thường đối với bọn cháu rất tốt.
Không có khó khăn gì cả. Hứa Đạt Hải… Em lên đây chút. [Đóng cửa vào] Nói đi. Nói gì ạ? Em biết, Idol mà yêu đương sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp không? Đối với Idol mà nói yêu đương là một đại kỵ. Nhẹ thì làm tổn hại đến thiện cảm,
Nặng thì hủy hoại tương lai. Đều đã biết. Vậy em tại sao vẫn làm như vậy? Em không hiểu. [Thanh niên ấy mà, sức lực dồi dào.] [Yêu đương cũng là chuyện bình thường chị có thể hiểu.] [Nhưng em phải suy nghĩ cho rõ ràng,] [vì sao em lại đến đây.]
[Em cố gắng như vậy là vì cái gì] Lẽ nào chỉ vì trêu ghẹo mấy em gái sao? Khẳng định là không phải rồi. Em chắc chắn hi vọng một ngày có thể đứng trên sân khấu, trở thành một ngôi sao sáng, đúng không?
Không có ai đến quyến rũ tán tỉnh em cả. Chị Đinh chị đừng nghe người khác nói lung tung. Em không cần phải ngại. [Thực chất chị đều biết hết] [Em xem em vừa đẹp trai] [lại vừa hát hay vừa nhảy giỏi]
[có vài cô gái đến tán tỉnh em cũng là chuyện bình thường] [Nhưng mà nhân sinh tại thế] [Em phải chống chọi lại với những cám dỗ] Em nhất định phải chiến thắng cám dỗ, thì em mới trở thành người thắng cuộc. Chị nói với em
Em không được giấu chị. Đưa điện thoại cho chị tịch thu. Những phần mềm nói chuyện trong điện thoại đều lập tức gỡ bỏ. Nghe rõ chưa hả? Cái gì đây? Vẫn chưa ăn sao? Chị đã gọi cho em bít tết loại ngon nhất, lát nữa ăn cùng với bọn họ.
Tiếp tục chăm chỉ luyện tập. Em là đội trưởng, em cần có dáng vẻ của đội trưởng. Cố lên! Thế nào rồi, vẫn chưa rõ chuyện chiếc nhẫn sao? Không bằng cậu hỏi thẳng anh ta, hỏi anh ta tặng chiếc nhẫn đó cho ai.
Nếu như anh ta bên ngoài có cô gái khác, thì nhân lúc vẫn còn sớm chia tay đi, mỗi người đi tìm hạnh phúc riêng. Đúng đó. Nhân cơ hội này cậu cũng nên suy nghĩ kỹ lại, rốt cuộc có muốn kết hôn hay không. Vấn đề quan trọng là suy nghĩ xem
Rốt cuộc có muốn kết hôn với người này hay không? Ba tớ nói rồi, nếu như tớ kết hôn thì cuộc đời này coi như xong. Tư tưởng của chú cũng thật tiến bộ. Bố tớ còn nói, tớ không làm được người vợ, người mẹ tốt. Ngày nào cũng nhảy lên nhảy xuống,
Nếu thì kết hôn rồi sinh con, thì không làm được cái gì hết. Mẹ tớ còn nói, hi vọng tớ đừng có hại mình hại người nữa. Củi, gạo, dầu, muối, tã lót, sữa bột ai cũng khó làm tới mức sạch sẽ thoát tục.
Mười năm, hai mươi năm vẫn là người theo chủ nghĩa tình yêu lãng mạn. Do vậy cuộc sống bình thường hàng ngày mới thực sự là một phần quan trọng nhất trong tình yêu. Đúng thế. Cậu nói quan tâm, dịu dàng, cống hiến là cho người khác xem, còn thờ ơ, mệt mỏi
Chỉ để một mình mình biết. Có lúc tớ thậm chí nghĩ rằng, người biết được bản chất thật sự sau hôn nhân vẫn nguyện ý kết hôn, đó mới là chủ nghĩa anh hùng thật sự. Tớ đã hơn ba mươi tuổi rồi,
Con của bạn học tiểu học với tớ cũng đã tám tuổi rồi. Đằng nào thì tớ cũng không dám làm, vậy thì thà rằng tớ ăn chơi thêm vài năm nữa, vui vẻ, tiêu dao, tự tại. Đợi đến khi tớ ba năm, ba sáu tuổi mới nghĩ tiếp việc lấy chồng, sinh con.
Nếu không lợi ích của cả hai phía tớ đều không hưởng hết. Bố tớ từng nói, người đàn ông họ thực sự cảm thấy kết hôn rất đáng sợ. Nếu như họ không thấy rằng mất đi người phụ nữ này còn đáng sợ hơn kết hôn,
Thì tuyệt đối sẽ không kết hôn với người phụ nữ này. Bố cậu thật am hiểu về tình yêu. Sau khi bị mẹ tớ bỏ, bố tớ vẫn tôn trọng phụ nữ, yêu thương phụ nữ như vậy, tớ thật sự nghĩ nên trao huy chương cho bố tớ. Nhiễm à,
Tớ luôn muốn hỏi cậu chuyện này. Tại sao cậu yêu khổ sở như vậy mà vẫn có thể yêu nhiều năm như thế chứ? Tớ cũng có muốn đâu, có lẽ do mệnh khổ đó. Đừng nghĩ quá nhiều nữa, tiếp tục thêm năm trăm mét nữa. Cố lên! Cố lên!
♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Có một nhà văn nói] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Trong thời kỳ hòa bình này]
♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [sự hoảng loạn lớn nhất] [chẳng qua chỉ là mất đi hi vọng] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ [Có rất nhiều chuyên gia về hôn nhân] chuyên gia về tình yêu đều nói
Cách thể hiện tình yêu thương nhất của hai người ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ [chính là gả cho bạn và lấy bạn.] [Dường như trên thế giờ này] ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [phụ nữ] [từ khi quyết định lấy một chàng trai]
[thì đã chuẩn bị tốt việc sẵn lòng cho đi] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ [mà quyết không thay đổi.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Đàn ông từ lúc quyết định lấy một người phụ nữ] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
[thì sẽ không đứng núi này trong núi nọ nữa] [cũng không nhìn thấy thế giới đầy màu sắc kia nữa] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Nhưng mà sinh, lão, bệnh, tử ngày tháng dài như vậy, ai có thể bảo đảm? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫
Một đời chỉ yêu một người thôi chứ. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫