Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 06| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 6] Đến đây. Anh mua đồ ăn sáng cho em. Ấm áp như vậy ah? Vậy bánh bột chiên này của em. Em sẽ bỏ vào tủ lạnh để ăn đêm. Đợi em một chút. Lenovo
Phí bao nhiêu sức lực để làm cho máy tính là điện thoại vừa mỏng vừa nhẹ? Nhưng em thì lại tiêu bao nhiêu tiền để làm cho nó vừa dày vừa nặng. Đàn ông bọn anh nỗ lực cả đời để biến thứ phức tạp thành đơn giản.
Nhưng mà phụ nữ các em lại ngược lại. Em không phải? Em không phải là phụ nữ à? Em là Super women. Cà phê này đắng quá. Không uống nữa. Cho em cái này. Sao lại đột ngột vậy? Đột ngột quá! Người ta đang ăn mà. Anh cũng đang lái xe.
Trong tình huống này thì tùy tiện quá. Nếu em đồng ý lời cầu hôn của anh như thế này. – chả phải rất… – Không phải. Cái này, Cái này, Cái này? Đồng nghiệp của anh hai hôm trước kết hôn. Nên có kẹo cưới. Vừa rồi em nói cà phê đắng.
Anh muốn đưa cái này cho em. Cái này… Kẹo cưới hiện giờ đều Đều được gói một cách sáng tạo nhỉ? Chocolate lại để ở trong hộp đựng nhẫn. Kẹo cưới…Muốn giết người à? Muốn…Muốn giết người. Ngạc nhiên quá. Làm em giật cả mình. Em còn đang nghĩ,
Nếu như anh thực sự cầu hôn em thì em phải từ chối anh như thế nào. May mà không phải. Ngã rẽ phía trước. Ra ngoài là được rồi. Được. Nhà này. Anh, anh cũng… Đồ ăn đưa cho tôi là được rồi, anh về đi.
Đợi chút, cái gì mà đưa đồ ăn cho anh. Anh đã gặp shipper nào đẹp trai như thế này chưa? Buồn cười quá đó anh bạn. Anh cũng có trách nhiệm đấy. Ba. Con trai, nhớ ba không? Tôi, tôi nhớ lại rồi. Đúng, đúng, đúng. Anh là người trong video ngày hôm qua.
Đúng, đúng, đúng, hôm qua, hôm qua, hôm qua. Vu Thiên là bạn tốt của con. – Hân hạnh. – Xin chào. Sao đột nhiên anh lại đến đây? Không phải tối qua anh vẫn ở Bắc Kinh sao? Hôm qua bạn cùng lớp nói nó không có ba. Anh là ba đẻ của nó,
Chắc chắn phải xuất hiện rồi. Hôm nay, ba đưa con đi. Ba, ba có xe không? Ba ngồi tàu cao tốc đến đây. Xe để ở Bắc Kinh rồi. Hôm nay chúng ta gọi xe. Tôi có xe. Nào, đi thôi. Muộn rồi, đi thôi. Được rồi, được rồi. Đừng có không vui nữa.
Làm người tốt thì tốt đến cùng. Tiễn Phật thì phải tiễn về hẳn Tây Phương. Vương Mã Khả, ba có thể giúp con một việc được không? Được thôi con trai. Muốn ba làm gì? Con nói với bạn cùng lớp ba là ca sỹ. Các bạn ấy đều không tin. Mấy hôm nữa,
Nhà trường tổ chức cuộc thi hát. Mỗi lớp đều phải cử phụ huynh tham gia. Ba có thể đến trường của con hát không? Không vấn đề, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ. Đây là thư xin lỗi của tớ viết cho cậu. Đây là ba của tớ, tớ không lừa cậu mà. Hello.
Tối hôm qua chúng ta đã gặp nhau qua video rồi đúng không? Chú tên là Vương Mã Khả. Chú là ba của bạn ấy. Lần này cháu đã tin chưa? Cháu chào chú. Muốn nói gì thế? Anh chàng đó cũng thú vị lắm. Nói đến là đến.
Đây là điểm yếu của anh ấy. Không ai được nói con trai của anh ấy không có ba. Cậu xem, cái oreo này còn có thể xoay bánh. Mũi đen biến thành mũi trắng. Cậu ăn đi. Em nói xem, con trai em trắng như thế sao ba của nó lại đen như vậy?
Chúng ta còn là bạn tốt không? Được rồi, sau này tiếp tục chơi với nhau nhé. Tôn Nghệ Hà. Xin lỗi đã làm em hiểu nhầm. Có gì mà xin lỗi chứ. Em tự mình hiểu nhầm thôi. Không sao, bye bye, bye bye. Tớ nói cho cậu nghe tớ cực kỳ mất mặt.
Vừa rồi tớ chỉ hận không thể nhảy ra khỏi xe của Sam để bị đâm chết. [Tớ quá tự mình đa tình rồi.] [Tớ tưởng người ta cầu hôn tớ.] [Không ngờ] [lại là kẹo cưới của người khác.] Tớ cũng xem thường cậu. Nào, nào, nào.
Ngại quá, em gửi tin nhắn wechat đã. Không sao, em cứ tự nhiên. Hai cậu đã yêu nhau một năm rồi, không thể bắt anh ta phải cầu hôn với cậu. Nhưng ít nhất cũng nên hỏi một chút về dự định tương lai của cậu. Nói một chút dự định của anh ta.
Đây là phẩm chất và lịch sự cơ bản nhất giữa hai người yêu nhau. Ai đó? Tôn Nghệ Hà? Anh chàng Sam của cô ấy lại làm ra chuyện gì vậy? Làm cho Tôn Nghệ Hà quên ăn, quên ngủ nghĩ về chiếc nhẫn mấy ngày.
Nhưng lại là kẹo cưới mà người khác kết hôn đã tặng. – Cái gì? – Tôi biết. Khoa trương quá. Thất đức quá. Người kiểu gì vậy? Ăn, ăn, ăn, không quan tâm đến bọn họ nữa. Đến tớ còn tự xem thường bản thân mình. Tức quá.
Anh ơi! anh đứng sai vị trí rồi. Anh có biết hiện giờ cái gì gọi là sang trọng tầm thấp không? Chính là anh cởi giày, lộ ra cái tất. Cởi tất và để lộ ngón chân. Trên ngón chân lại mọc một mụn cơm. Vừa nhìn vào mụn cơm
Thì lại là một viên kim cương. Bán kim cương cũng cần phải xếp hàng, có biết không? Anh ơi. Có văn hóa tí được không? Cô nghĩ cô là sứ giả của công lý sao? Có bản lĩnh thì thể hiện ra đây. Người đằng sau cô còn chưa có ý kiến
Sao chỉ mình cô có ý kiến? Tôi mua cái bánh bao rau là đi rồi. – Không phải… – Nào, cô ơi. Bên này sẽ thanh toán trước cho cô. – Tôi muốn bánh bao rau. – Vâng, lấy bao nhiêu cái ạ? Lấy hết, bánh bao thịt tôi cũng mua.
Chỉ cần là bánh bao, tôi sẽ mua hết. – Vâng. – Cô… Cô làm gì đấy? Cô có ăn được hết nhiều bánh bao như thế không? Hết cách rồi. Hàng tỷ người ở công ty đang đợi đồ ăn của tôi. Sao cô vô lý thế?
Tôi đang vội, cô nhường tôi một chút, thì đã làm sao? Không được. Tôi dậy sớm nửa tiếng mỗi sáng chỉ để tránh bị đến muộn. Không phải để cho anh chen hàng. Cô ơi, bánh bao của cô. Con người cô… Anh ơi, mời thanh toán. Tôi không mua nữa.
Nào, mời mọi người ăn bánh bao. Bánh bao rau và thịt đều có cả. Mọi người tự đổi nhau để ăn. Nào, anh đẹp trai, cho anh. Cảm ơn. – Cho anh. – Cảm ơn. – Cho em ăn. – Cảm ơn. – Cho em một cái. – Cảm ơn.
Còn ai chưa lấy không? – Chào buổi sáng. – Chào buổi sáng. Anh muốn ăn bánh bao không? Ngày hôm đó thế nào? Người nước ngoài đó, đã xong chưa? Cảm ơn cô! Đừng khách sáo. Nào. Anh muốn dùng món quà nhỏ như thế này để đuổi cổ tôi đi sao?
Tôi đã nói tôi sẽ trả ơn cô. Không phải… Ý của anh là, anh không tham gia chương trình của chúng tôi sao? Tất cả chúng ta đều có nguyên tắc đừng ép buộc nhau nữa. Không phải. Ngày hôm đó tôi đã ở giữa đám đông cải trang thành chú hề
Nhảy nhảy, nhót nhót. Tôi giúp anh. Tôi tưởng anh sẽ… Cô chắc chắn sẽ không xem bên trong có gì sao? Được. Là tôi ngây thơ quá. Là tôi đơn thuần quá. Những người địa vị cao như anh nhất định sẽ không cảm nhận được
Cảm giác của những người như chúng tôi, đúng không? Nếu có thể lựa chọn, tôi cũng không muốn quen biết những người như anh. Còn khiến người ta ghét hơn cả khi bị cảm cúm. Được, Trần tổng. Ông chủ Trần. Trần Nam tiên sinh. Anh nổi tiếng quá.
Tôi không phục vụ được anh, đươc chưa? Sau này tôi sẽ không làm phiền anh nữa. Đây là lần cuối cùng. Xin lỗi. Chu Đáo, tôi phát hiện cậu đang cười nhạo tôi đúng không? Không dám. Tuyệt đối không dám. Nhóm nhạc nam đó rốt cuộc là thứ gì?
Cậu có trách nhiệm tìm hiểu rõ cho tôi. Ông chủ, nhóm nhạc nam này… Thật ra là từ những chàng trai trẻ lập nên một nhóm thần tượng. Thị trường này chưa được phát triển đầy đủ. Nhưng triển vọng của thị trường cực kỳ lớn.
Tôi nghĩ Đinh Đinh có tầm nhìn hướng tới tương lai. Điều này chắc chắn là được duy trì từ ông. Con gái của ông không sai. Cậu là người của tôi hay là người của Đinh Đinh. Tôi đang phân tích sự việc. Thị trường hiện giờ rất thèm khát.
Nhưng đội ngũ đã thành thục thì lại rất ít. Tôi nghĩ đám trẻ đó không bao lâu sẽ có thể ra mắt. Đến lúc đó chắc chắn sẽ bán được giá tốt. Đúng, mau tìm người mua – để bán nó đi. – Vâng, vâng, vâng. Cậu đi chuẩn bị tư liệu
Về nhóm nhạc nam đó cho tôi. Càng cụ thể càng tốt. Tốt nhất là làm một cái powerpiont. Các công ty kinh doanh loại hình này trên toàn quốc, lập danh sách tất cả ra cho tôi. Nhật Bản và Hàn Quốc cũng phải ghi ra. Công ty của Mỹ, Anh…
Cũng phải ghi vào trong đó Châu Phi có không nhỉ? Càng xa càng tốt. Ông chủ, tôi cảm thấy nếu thực sự bán ra. Thì trước mặt đã có một công ty rồi. Trước mặt? Con trai của lão Dương đó. Anh ta hiện giờ đã về Thượng Hải để phát triển.
Thành lập công ty và ký hợp đồng với một số ca sĩ nổi tiếng. Chính là lần trước… Ông và lão Dương còn qua đó ghi âm đó. Sao cậu không nói sớm? Tôi vừa mới nhớ ra. Được. Chú Đinh, cái này là chân giò bố cháu mang về từ Tây Ban Nha.
Kết hợp với rượu của chú, đúng là tuyệt đỉnh. Rượu vang này, ba của cháu là chuyên gia. Tôi đã hỏi rất nhiều người mới biết được đây là rượu ngon. Chúng ta thử rượu ngon này xem. – Được, được. – Nào, nào, nào. Chúng ta chạm ly.
– Cực khổ rồi. – Khách khí quá. Rượu ngon, rượu ngon. Chú Đinh thật sự biết cách chọn đồ tốt. Đồ tốt. Tư Nhuệ, mấy đứa trẻ hát hò nhảy nhót đó giao hết cho cháu nhé. Cháu không cần lo chuyện tiền bạc. Chú sẽ chi ra hết.
Con đã xem chỗ tư liệu đó chưa? Lập hợp đồng và hoàn thành trong vòng 24 giờ, Cho chú Đinh đỡ phải lo lắng. Không cần 24 giờ. Sáng ngày mai, chú Đinh vừa mở mắt bảo đảm sẽ nhận được hợp đồng. Ông xem. Lão Dương,
Kiếp trước ông đã làm bao nhiêu chuyện tốt vậy? Tu ra được kiếp này có một đứa con ngoan như thế. Đinh Đinh nhà tôi chính là một tiểu oan gia. Suốt ngày chê tôi. Đến bây giờ tôi vẫn chưa nghe thấy một câu khen ngợi nào cả. Đinh Đinh nhà ông
Đưa ra yêu cầu với ông cao quá. Đúng thế, đúng thế. Chú Đinh nếm thử đi. Chạm ly. Cảm ơn, cảm ơn. – Chú khách sáo rồi. – Được. Chu Đáo, căn nhà đó đã được hoàn thiện chưa? Đợi tiểu Dương và bọn trẻ ký xong hợp đồng,
Sẽ lập tức bảo bọn nó chuyển nhà. Không được trì hoãn dù chỉ một phút. Ông chủ, vậy ông…? Đinh Đinh mà phát hiện ra có khi nào sẽ phát hỏa không? Sao cậu có thể để nó phát hiện được. Tôi nói cho cậu biết nếu như Đinh Đinh muốn truy sát tôi,
Thì chắc chắn cậu sẽ bị chôn cùng đó, biết chưa? Lần sau cậu có thể đừng tàn nhẫn với tớ như thế được không? Chịu khó kiên trì, nhất định sẽ luyện ra được một body đẹp. – Không cần. – Ngồi thẳng lên. – Thu gọn vào. – Đến rồi à? Đến rồi.
Làm gì đấy? Hộp nhẫn đâu? Muốn lấy hộp nhẫn làm gì? Cái gì thế? Cậu còn cần lưu lại làm kỷ niệm à? Ở đây hết à? Em cũng đến rồi à? Sao hôm nay anh lại ở đây, không phải anh nên đi tập đánh bóng rổ sao? Đổi thành ngày mai rồi.
Anh nên luyện tập đi. Anh xem cánh tay bé tí của anh giống hệt như chân bọ ngựa vậy. Anh vào sân nhỡ bị người khác đánh bay đi thì sao? Đánh bay, đánh gãy xương thì sao? Ai sẽ bê máy móc cho em?
Em mới bị gãy xương đó, đánh gãy chân em. Nhàn rỗi không có việc gì lôi anh ra để nói, rất vui vẻ đúng không? Có thể nói dễ nghe một chút không? Thật ra gần đây Vu Thiên luyện tập cực khổ lắm. Điều kiện của anh ấy rất tốt.
Yên tâm, không gãy xương đâu, tớ đảm bảo đấy. – Thật à? – Chuyên nghiệp. Được, vậy giao anh ấy cho cậu. Tàn khốc một chút, luyện thật mạnh vào. Chắc chắn. Điện thoại kêu kìa. – Xem cái chân thô kìa. – Mỏi, mỏi. – Alo – Làm hòa rồi. Được, được, được.
Vậy hai tiếng nữa anh đến đón em. Uống rượu xong tính tình rối loạn. Uống rượu xong tính tình rối loạn. Làm gì đấy? Lại nói đùa với em à? Buổi sáng một lần, buổi tối một lần. Lần này không phải chocolate. Vòng cổ? Không cần. Thật ra chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Anh không cần phải vì chuyện này mà chạy đi mua cái vòng cổ đắt như thế. Hơn nữa, em cũng không thiếu một cái vòng cổ. Cũng không quan tâm có một cái vòng cổ nạm đầy kim cương hay không? Anh tặng em vòng cổ là vì anh yêu em.
Nhưng anh không tặng em nhẫn vì anh vẫn chưa chuẩn bị tốt cho việc kết hôn. Anh biết anh nói như thế, em sẽ cảm thấy anh là người không có trách nhiệm, cực kỳ đểu giả. Nhưng anh cho rằng anh nhất định phải nói với em. Em cũng hiểu cho anh.
Em biết. Em biết anh không muốn kết hôn. Em có ngốc đi nữa, cũng không đến mức không nhìn ra những việc đó. Nhưng anh vừa nói. Anh chưa chuẩn bị tốt cho việc kết hôn. Là có ý gì? Đối với anh mà nói, kết hôn chính là
Thay đổi một cách sống khác. Không liên quan gì đến yêu hay không yêu hay là yêu nhiều đến mức nào. Nhiều người xung quanh anh đã kết hôn. Nhưng cũng có nhiều người đã ly hôn. Theo xác suất mà nói, đại bộ phận là không hạnh phúc.
Tôn Nghệ Hà, anh cực kỳ thích em. Em thông minh và độc lập. Không hỏi những vấn đề thiên trường địa cửu mà anh không trả lời được. Hơn nữa, thật lòng anh cũng cảm thấy quan hệ hiện giờ của chúng ta rất tốt. Cho dù là công việc
Hay là trong cuộc sống đều có không gian riêng độc lập của mình. Không can thiệp lẫn nhau. Sau tất cả, anh không nghĩ mối quan hệ của chúng ta có vấn đề. Chỉ là anh vẫn chưa chuẩn bị tốt. Anh vẫn chưa chuẩn bị thay đổi lối sống khác. Em tin…
Lúc hai mươi hai tuổi thì có khả năng sẽ không tin mấy câu này. Nhưng hiện giờ em đã ba mươi hai tuổi rồi. Em tin những gì anh nói. Ít nhất là tin một nửa. Cảm ơn em đã hiểu anh. Cho dù chỉ là một nửa. Có lẽ bây giờ
Rất nhiều đàn ông có cách nghĩ giống như anh. Vậy anh nói đi. Hai chúng ta tiếp sau đây nên tiếp tục với nhau như thế nào? Nếu em cảm thấy bây giờ cũng tốt, thì chúng ta hoàn toàn có thể tiếp tục. Nhưng nếu như…
Trong một thời gian ngắn, em nhất định phải tìm một người đàn ông để kết hôn. Thì em có thể nói với anh. Anh… Được rồi. Em biết rồi. Anh muốn nói… Em có thể nói với anh. Anh sẽ lấy em. ♫ Em sẽ buông tay. ♫
♫ Một bình minh khác lại đến. ♫ ♫ Trên con đường của em. ♫ ♫ Em có thể đi nơi nào khác? ♫ ♫ Điều mà em biết. ♫ ♫ Là em mạnh mẽ hơn nỗi đau của em. ♫ ♫ Cuộc sống này ♫ ♫ là đi tìm chính mình ♫
Sam đã đá quả bóng sang cho cậu để bắt cậu chọn. Anh ta làm thế nào cũng là tình sâu nghĩa nặng. Hơn nữa anh ta biết cậu sẽ không ép anh ta kết hôn. Cuối cùng thì ai cũng hạnh phúc. Nếu việc này mà để ba tớ nói,
Chắc chắn ông ấy sẽ bảo cậu đi thử lòng Sam. Nói với anh ta cậu muốn kết hôn xem anh ta phản ứng như thế nào. Nếu anh ta đồng ý hôm sau sẽ đi đến cục dân cư, lúc sắp lấy giấy đăng ký kết hôn thì nói “Xin lỗi, em đùa đấy”.
Nếu như lúc đó anh ta từ chối cậu vậy thì dễ rồi, tát cho anh ta một cái. EQ của cậu chỉ bằng một phần nhỏ của Sam. EQ cái gì chứ? Nói thẳng ra chỉ là không nỡ. Phải dùng hai chữ “hôn nhân” để định nghĩa cho mối quan hệ.
Cũng khá nhàm chán. Nếu như cậu cảm thấy thú vị thì sớm đã đổi vòng cổ rồi. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Ăn xong rồi à? Chút nữa còn có cuộc họp qua điện thoại. Tôi sẽ vào phòng làm việc để ăn.
Đúng lúc, tôi muốn nói với cô hạng mục Tân Giang tiến hành rất thuận lợi. Cần phải cảm ơn đội ngũ của cô. Hiệu quả cao, đáng tin cậy. Anh đã nhắc tôi, lâu lắm rồi chưa rủ cả đội đi uống cà phê. Nếu không, họ nói tôi không chăm sóc cấp dưới.
Tôi luôn nghĩ rằng cô không bao giờ quan tâm đến những việc này. Sao có thể không quan tâm chứ? Mấy thứ hời hợt chỉ là giả thôi. Những thứ là người ta hay nói là thế nào cũng được đều là bị ép đến mức không còn cách nào khác.
Buổi họp của cô mấy giờ? hay là thế này cô đi trước đi, tôi sẽ gói mang về cho cô. Cảm ơn, tôi cũng sẽ mời anh và đội của anh. Cảm ơn, tạm biệt. Sếp, cà phê mà cô cần đây. Cảm ơn. [Nhậm Nhiễm: Cảm ơn] Cảm ơn sếp đã mời.
Đừng khách sáo. Đều ở đây à? Thời gian uống cà phê. Cảm ơn cà phê của Hựu Đình. Cẩn thận nóng. Đừng cảm ơn tôi. Đây là Vivian mời đó. Cần cảm ơn thì cảm ơn cô ấy. Hai người, không đánh nhau thì không quen nhau.
Hiện giờ anh rất thân với cô ấy sao? Ông chủ, nhóm nhạc nam này không được yêu đương. Không giống như minh tinh. Bọn họ là idol. Nếu Đinh Đinh biết chuyện này, cô ấy sẽ càng tức giận hơn. Hay là ông gửi ảnh này trực tiếp cho Đinh Đinh.
Làm cho cô ấy tức giận, giải tán nhóm nhạc nam này luôn. Vậy thì không được. Cho dù giải tán thì người vẫn còn đó. Đúng không? Tôi không thể để cho con gái bảo bối của tôi đau lòng vì một idol. Nếu như được một công ty lớn nhìn trúng,
Thì sẽ chạy xa bay cao. Sẽ phát triển xa hơn nữa. Cho dù sau đó nó không nỡ nhưng cuối cùng vẫn có thể từ bỏ. Tính nhất không giống nhau. Ông chủ. Ý gì? Có phải sau khi sinh con gái đàn ông đều biến thành một người như ông chủ.
– Muốn biết à? – Muốn biết. Tự mình sinh một đứa là biết. Không được, tôi vẫn… Ba ơi. Về rồi à. Được, được, được. – Mau đi chuẩn bị xe đi. – Vâng. Sao thế, ba phải ra ngoài à? Đúng, đi cùng ba. Con không đi, lại bắt con xem mắt à?
Trên đường ba sẽ nói cho con nghe. Đến bên đó, đừng có cảm động đến mức phát khóc đấy nhé. Đi thôi, đi thôi. Vừa mới về. Sẽ không hối hận đâu. Đi chậm thôi. Ba đã nói với Tư Nhuệ rồi.
Nó đã tự mình ghi lại một bản thu mẫu cho các con. Bản thu âm này chỉ là thử thôi, xem như quà ba tặng cho các con. Được không? Nếu như làm tốt. Ba còn định cho các con quay MV. Nếu đã làm thì chúng ta phải làm tốt.
Không thể làm dở chừng được. Ba đã bảo Chu Đáo đi điều tra rồi. Không giấu gì con, ở trong nước nhóm nhạc nam giống như các con cực kỳ nhiều. Rất nhiều nhóm chả phải nam, cũng chả phải nữ. Loan xị ngậu lên, buồn nôn chết đi được.
Người như thế làm sao nổi tiếng được, đúng không? Chúng ta muốn làm thì phải lan tỏa được năng lượng tích cực. Con yên tâm, ba sẽ ủng hộ con hết mình. Hiểu không? Chút nữa nói chuyện đàng hoàng với Tư Nhuệ. Vấn đề về âm nhạc
Nó rất giỏi về phương diện này. Lần trước là vì muốn nịnh hai người già vui vẻ. Không đại diện cho trình độ thực sự của người ta. Ba, ba thật sự chỉ đơn thuần là muốn tốt cho mấy đứa trẻ của con sao? Vậy con nói xem,
Ba còn có thể vì cái gì nữa? Ba nói con nghe, ba đã già rồi. Đã phấn đấu cả một đời. Bây giờ chẳng có gì để phấn đấu nữa. Tâm nguyện lớn nhất của ba chính là giúp đỡ con gái của ba. Thực hiện được ước muốn của con, hiểu chưa?
Hiểu rồi. Con đi đây. – Được. – Bye bye Nhớ kỹ. Sao thế, lộ tẩy rồi à? Chắc chưa đâu. Có điều, ông chủ… Tôi cảm thấy mấy lời bộc bạch vừa rồi của ông có chút… làm quá. Sau này cậu sẽ hiểu. Trẻ con không thông minh, người lớn sẽ lo lắng.
Trẻ con quá thông minh người lớn càng lo lắng. Được, đi thôi. Vâng. Chú Đinh nói các cô tổng cộng có 6 người thu một bài hát. Bảng thời gian cô xem qua đi. Cảm ơn. Sao toàn là thu âm buổi tốt thế? Có vấn đề gì không?
Đương nhiên là cóvấn đề rồi. Bọn họ đều là dựa vào khuôn mặt để kiếm tiền. Buổi tối anh mới thu âm sẽ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của bọn họ. Tôi để cho bọn họ mang theo hai cuồng mắt thâm đi gặp người khác à?
Ban ngày tôi còn phải ngủ. Anh là ma cà rồng sao? Buổi tối mới đi ra ngoài. Xin lỗi, khoảng cách thời gian vẫn chưa điều chỉnh được. Ba tôi đã trả tiền chưa? Đã đặt cọc rồi. Thu xong sẽ trả nốt. Vậy xin lỗi,
Mời anh điều chỉnh theo thời gian của bọn tôi. Chúng tôi muốn thu âm ban ngày. Tư Nhuệ. Em đến sớm 10 phút. Vì muốn sớm gặp được anh bất giác lại lái xe nhanh. Anh còn có hẹn. Mười phút sau chúng ta sẽ bắt đầu đúng giờ, được không?
Ok, anh bận đi. Tôi cũng không phải là tiểu nhân. Sẽ không mách lẻo với ba của tôi. Tôi cũng sẽ không nói anh cố tình đòi ghi âm vào ban đêm. Thật ra là vì không muốn nhận đơn đặt hàng này. Đương nhiên ba tôi cũng không phải là tiểu nhân.
Cũng không đến mách lẻo với ba anh. Nhưng ngộ nhỡ chú Dương mà biết thì… – Được rồi, được rồi, được rồi. – Sỹ diện của ông ấy… Ban ngày thì ban ngày. Bắt đầu từ ngày mai. Ba giờ chiều, không được đến muộn. Cảm ơn, không làm phiền anh làm việc nữa.
Bye bye Cô đợi chút. Chụp tấm ảnh. Làm gì đấy? Chụp cho ba tôi xem. Chụp ảnh gì chứ? Tránh ra! Được rồi. Cũng không biết là cô đã dùng chiêu gì. Ba tôi nói hôm nay tôi phải đối xử thật tốt với cô. Cũng mong cô khi quay về
Nói với chú Đinh một câu. Để ông ấy nói tốt về tôi với ba của tôi, được không? Không được, tôi sẽ không phối hợp với anh. Đừng có sờ sờ, mó mó. Cô yên tâm. Tôi sẽ không thích cô đâu. Tôi không có hứng thú với nhi đồng.
Tôi cũng không có hứng thú với những người có tính tình cộc cằn. Tôi cũng không thích anh. Tôi dặn lại anh một chút. Ngày mai nhà sản xuất sẽ đến. Thể hiện cho tốt vào. Tạm biệt. Đáng ghét. Không tiễn. Bạn gái sao? Nói năng xông xáo đấy.
Công chúa nhỏ được cưng chiều và kiêu hãnh. Nào, nghe bản ghi mẫu của cô đi. Alo xin chào, tôi là Đinh Đinh. Thời gian ở trong thu âm đã xác định xong rồi. Phiền anh nói với Oscar thống nhất thời gian với anh ấy.
Tôi hỏi ý kiến ông chủ chúng tôi xong sẽ phản hồi lại cho cô. Được thôi. Cảm ơn, bye bye. Tôi bảo cô đi tìm khách mời cô lại cho tôi loại nghệ thuật trình diễn này. Còn lên phần hot tìm kiếm. Đa tài quá. Cô đừng nói là vì công việc.
Công ty của chúng ta không có loại công việc này. Chị nói đúng. Em thiếu đi kinh nghiệm bên ngoài. Em không nghe lời chị. Em dễ dàng tin người. Em cũng lãng phí mất bao nhiêu năm rồi. Em là một tân binh, gà non. Vì thế…
Em đã chuẩn bị tốt tâm lý rồi. [Tôn Nghệ Hà] Sẽ không làm liên lụy đến chị. Cô làm gì đấy hả Tôn Nghệ Hà? Cô đang uy hiếp tôi sao? Cô tưởng cô từ chức rồi, thì thiên hạ sẽ thái bình à? Chương trình này làm không thành công
Công ty sẽ bị phá sản, cô có biết không? Những đứa trẻ cô cực khổ tìm về đây tất cả phải cút đi cùng với cô. Cô tự nghĩ đi. Cô nghe điện thoại đi. [Ông chủ Trần] Alo [Tôi tham gia chương trình của các cô.] Anh nói lại lần nữa.
Tôi tham gia chương trình của các cô. Anh nói lại lần nữa? [Tôi tham gia chương trình của các cô.] [Chuẩn bị sẵn hợp đồng] [gửi vào mail cho Lauren.] Ông chủ Trần. Bây giờ cô cũng giỏi lắm, cũng đa tài đấy. Chả phải vừa rồi chị khen em
Quá đa tài, đa nghệ sao? Không những là đa tài, đa nghệ, còn là công thần của cả công ty nữa. Vậy em có thể lấy lại thẻ để đi ăn cơm không? Một người ăn cơm trưa chả phải rất vô vị sao? Đi, tôi mời cô đi ăn một bữa ngon.
Nhậm Nhiễm. Anh đã kết thúc cuộc họp với bộ phận tài chính rồi à? Anh có chuyện muốn nói với em. Đi nào, anh mời em ăn tối, vừa ăn vừa nói chuyện. Em biết anh muốn nói gì. Ảnh hưởng đến khẩu vị. Chi bằng nói ở đây luôn.
Không ăn cũng không vấn đề. Uống cà phê. Rốt cuộc là có ý gì? Tại sao? Em không muốn phấn đấu quên mình nữa. Không sao, anh có sự kiên nhẫn. Anh sẽ đợi được đến ngày đó. Vậy anh nói cho em biết. Rốt cuộc hôn nhân là cái gì?
Từ bé em đã không hiểu hôn nhân. Rất thần bí. Ngoại trừ hai người ra, chẳng ai biết đã xảy ra chuyện gì. Hơn nữa hình như mỗi cuộc hôn nhân đều có vết nứt. Cho dù nứt ra rồi, cũng sẽ được chữa lành trong vô thức. Người ngoài không thể hiểu được.
Người ngoài cũng không thể chen chân, can thiệp vào được. Người ngoài gì chứ? Em có ý gì? Em chính là người ngoài đứng giữa anh và Châu Nhài. Anh và Châu Nhài đã ly hôn rồi. Sao còn là người ngoài chứ? Nhưng hai người không bao giờ tách rời.
Trước đây, em yêu anh em không muốn suy nghĩ nhiều. Cái mà em chơi, là một trò chơi vừa nhìn đã thấy kết quả rõ ràng là em sẽ thua. Nhưng trong lòng em cứ ôm lấy sự may mắn. Cứ như thế, em đã mất đi 6 năm của mình.
Em không muốn tự mình đa tình nữa. Đến lúc đó lại hại người, hại mình. Anh nghĩ chúng ta không ở trong cùng một bối cảnh. Hiện tại, anh muốn em gả cho anh. Anh muốn kết hôn với em. Những việc giống như đợi thuyền ở sân bay,
Đợi máy bay ở bến tàu, em sẽ không làm nữa. Em không thể bị anh bỏ rơi nữa. Em sẽ trở thành một người rất tệ. Em sẽ rất ghét bản thân mình. Không phải em vừa mới đi ăn với nữ ma đầu sao?
Người ta là sếp, khó khăn lắm mới làm chuyện từ bi mời em ăn một bữa. Nếu muốn đi ăn đồ ngon, ăn thoải mái thì lại thành không hiểu chuyện. Em là người không hiểu chuyện sao? Vì thế em chỉ uống nửa cốc trà sữa à? Thú vị không? Hiểu chuyện. Hiểu.
Anh làm gì đấy, động kinh à? Anh vừa nghĩ đến cái mà… Rong biển…Rong biển… Không được. Đủ rồi. Em có độc sao Tôn Nghệ Hà. Em chính là vật trị bệnh của vũ trụ. Anh thực sự không ổn… Không được, anh vẫn phải xem lần nữa. Anh đã xem 800 lần rồi.
Có quỷ mới biết em đã trải qua những gì. Gần như bị chết ở tiền tuyến. Anh còn làm nhục em. Diễn, diễn tiếp đi. Trong lòng âm thầm vui vẻ hả? Hiện giờ em là đại công thần của công ty. Trên đầu phát ra ánh hào quang.
Em là ánh sáng của công ty. Suýt chút nữa thì em đã hại công ty phải phá sản. Suýt chút nữa thì em đã thành tội nhân. Em vẫn còn chưa hồi tỉnh lại đây. Đừng, đừng, đừng. Từ này không được tùy tiện nói. Nếu để chủ tịch nghe thấy,
Thì em đừng ở KIWI TV nữa. Em về nhà mà bán kiwi đi. Chủ tịch nghe thấy thì làm sao? Sao chủ tịch có thể nghe thấy được? Chủ tịch cũng chẳng ở đây. Chủ tịch. Lừa ai đấy? Xin chào chủ tịch. Lại nữa à? Nghệ Hà. Chào chủ tịch.
Gần đây cô cực khổ rồi. Không khổ, không khổ. Làm tốt lắm. Cô là nữ sản xuất đầu tiên lên top tìm kiếm của công ty tôi đó. Cố lên! Cảm ơn chủ tịch. Rong biển, rong biển. Rong biển, rong biển. Vu Thiên, sao chú lại đến đây?
[Tiểu học trung tâm số sáu] Hôm nay mẹ cháu có việc, bảo chú đón cháu tan học. Nào, lên xe đi. Vu Thiên, chú thích bóng rổ sao? Đúng thế. Vậy chú còn biết chơi trò thể thao nào nữa? Ván trượt, xe đạp, chú có biết không? – Dạy cháu đi. – Biết.
Những thứ đó là những thứ cơ bản, chú đã chơi từ bé đến lớn. Chú có một trận đấu bóng rổ với bạn bè của chú vào cuối tuần. Cháu có muốn học không? – Thật à? – Cháu nhớ phải xin phép mẹ cháu đấy. Chú cũng không phải là người xấu.
Mami của cháu sẽ rất yên tâm khi cháu đi cùng với chú. Được, đến hôm đó chú sẽ đến đón cháu. Cài dây an toàn đi. Ngại quá, trong nhà hơi loạn. Đừng để bụng. Cháu sẽ không nói với dì Nghệ Hà đâu. Cháu nói với cô ấy cũng không sao.
Chú không quan tâm. Muốn chơi cái gì thì tự mình đi lấy nhé. Đây là cái gì? Chú biết là cháu sẽ nhìn thứ này. Để chú cho cháu xem. Ở đây. Chuẩn bị nhé, sắp lên rồi. Đến rồi, đến rồi. Ba, hai, một. – Ngầu không? – Chú lợi hại quá!
– Tạm được. – Chúng ta có thể làm bạn tốt được không? Được chứ? Làm bạn tốt cả đời này. Cháu cũng hiểu cả đời sao? Được, được, được, móc tay. Đã móc tay một trăm năm không được thay đổi. Ai lừa dối sẽ làm Chu Bát Giới. Ok. Đi.
Rẽ phải, đi, đi. Đúng. Lại bị mắc bẫy rồi. Rẽ phải, rẽ phải, rẽ phải. Rẽ phải. Rẽ, rẽ, rẽ. Tăng tốc độ. Tăng tốc. Mẹ của cháu. Lãng Lãng, về nhà thôi. Con không muốn về. Con vẫn chưa chơi xong. Không muốn về nhà. Chú Vu Thiên phải nghỉ ngơi.
Đã chơi cả ngày rồi. Anh không sao. Em có muốn vào ngồi một lúc không? Có phiền không? Không phiền. – Thật à? – Thật. Cháu nhìn xem, nhìn đi. Nào, biểu diễu cho mẹ xem một chút kỹ thuật lái xe của cháu. Đi thôi, tăng tốc, tăng tốc. Tăng tốc.
♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Tình yêu.] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫
[Giống như một thứ xa xỉ.] [Không có lý do gì đã bắt đầu.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Và cũng không có lý do gì mà kết thúc.] [Không thể nắm bắt, không có tiêu chuẩn.] [Vu Thiên làm xe đồ chơi bằng oreo cho con.]
♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ [Tình yêu không có hạn sử dụng.] [Bởi vì bất cứ lúc nào cũng có thể hết hạn.] [Tình yêu đã biến thành thứ chân quý như thế.] [Người mà bạn đang yêu]
♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [thận trọng, dè dặt.] [Người được yêu] [đã có chỗ dựa.] [Nếu như anh nhất định phải có một đáp án.] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ [Giờ em sẽ trả lời anh.] [Lúc trước anh nói với em.]
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Thứ tình cảm mà em muốn] [anh không thể mang lại cho em.] [Là anh bảo em đi tìm] [hạnh phúc của bản thân em.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Em nghe lời của anh.] [Em đi tìm hạnh phúc của em rồi.]
[Nhìn lại những gì đã qua.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Anh hãy yên lặng chúc phúc em đi.] Alo. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Tình yêu có thật là sẽ có thể cấp đông để giữ sự tươi mới.] [Lấy ra để rã đông]
♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [vẫn sẽ giống như trước đây] [tươi mới] [đẹp đẽ.]