Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 07| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 7] Được, tôi biết rồi. Gặp nhau ở nhà. Tiếp, đến phía trước quay đầu xe, chúng ta về nhà trước. Được. Chào. Làm gì? – Làm gì? – Đội cái gì vậy?

    Khó coi chết đi được. Em đạp xe đạp đến đây. Mua bánh bao cho em chưa? Chưa. Nếu như em không để ý… Đương nhiên không. Không phải em đã ăn sáng rồi sao? Ăn sáng rồi thì không thể ăn thêm sao? Em thích ăn bánh bao. Làm cái gì vậy? Tắm sao?

    Làm cái gì vậy? Anh nói với em, em vừa lạnh vừa nóng. Em rất dễ bị cảm cúm. – Anh quản em. – Em cách xa anh ra một chút. Một lát nữa lại lây bệnh cho anh – Của em? – Của em. Nhân lúc mặt Poker vẫn chưa đến,

    Em vẫn còn một phút ba mươi giây, tiêu hóa cái bánh bao này. IQ kém! [Lauren] [Cô Tôn, thật ngại quá.] [Ông chủ Trần] [hôm nay có chút không khỏe,] [ngại quá.] Xin chào. Là cô Lauren phải không? Xin chào, tôi là Kim Ngạn.

    Hôm nay Trần tiên sinh không được khỏe đúng không? [Đúng vậy.] Không sao, không sao. Việc tốt thường hay gặp trắc trở mà. Vậy chúng tôi sẽ đợi tin của các người. Được, được, được, tạm biệt, tạm biệt. Bệnh rồi? Em mới không tin trên thế giới này

    Lại có chuyện trùng hợp như vậy. Chúng ta đang cầu xin người khác. Cho dù rõ ràng là bọn họ lừa chúng ta, chúng ta cũng chỉ có thể giả ngốc. Nếu không thì sao? Thật không dễ dàng. Nhưng phàm còn việc gì khác tôi tuyệt đối sẽ không chọn ngành này.

    Cô làm cái gì? Cô bị cảm rồi? Cô cách xa tôi ra một chút. Tôi tuổi tác lớn rồi, vừa bận vừa mệt lại còn sinh bệnh. Tôi không thể chống đỡ nổi đâu. Sao cô còn nhằm vào tôi mà hắt hơi vậy? Mau cút ra ngoài cho tôi.

    Sao cô lại đến đây? Nghe nói anh không khỏe. Tôi đến thăm anh. Là một người sắp hợp tác với anh, tôi có nghĩa vụ phải đại diện cho tất cả mọi người trong công ty chúng tôi, quan tâm chu đáo đến anh. Giúp tôi cảm ơn quý công ty.

    Không cần khách khí. Cô vẫn chưa thay giày đấy. Ăn dưa hấu à? Cũng may tôi không mua trái cây. Cô nói đi, rốt cuộc cô đến tìm tôi làm cái gì? Trí nhớ thật không tốt . Tôi nói rồi, tôi đến thăm người bệnh.

    Cô thăm xong rồi, có thể đi được rồi chứ? Thiết bị lắp đặt trong nhà các người rất tốt, ngồi trong nhà có điều hòa thật thỏa mái. Cũng được. Làm gì? Thuốc đặc trị. Không phải anh không khỏe sao? Xem anh bây giờ sinh khí dồi dào chắc là khỏe rồi chứ?

    Nhất định là có thuốc đặc trị. Cô hùng hổ dọa người như vậy, là muốn tôi thừa nhận chuyện hôm nay không đi ký hợp đồng là có nguyên nhân khác đúng không? Biết rồi còn hỏi. Là có nguyên nhân khác. Nhưng với chỉ số IQ của cô

    Sẽ không nghĩ ra được nguyên nhân gì. Được. Cũng tốt hơn là anh lừa gạt người khác. Ăn dưa hấu lợi tiểu. Đi rồi? Chào buổi sáng, Karen. Chào buổi sáng. Cẩn thận. Có nhầm không vậy? Đây là bãi đậu xe. Có hạn chế tốc độ đấy. Cô không sao chứ? Không sao.

    Đi thôi. Cơ phía sau của anh chắc nịch như vậy. Bả vai của anh cũng đẹp thật. Mọi người đều nói, bả vai của em có chút dẹp, không đẹp. Anh luyện thế nào vậy? Được đấy, cô bạn. Nhìn một chút là đã thấy bó cơ phía sau rồi.

    Thật ra tôi cảm thấy khung xương của cô cũng được. Chỉ là cần tăng thêm một chút sức lực luyện tập. Như vậy, sẽ sẽ càng đầy đặn hơn. Cô đến đây, cô ngồi ở đây, nào. Hay là cô cầm cái tạ tay nhẹ nhất này trước đã.

    – Cái này? – Đúng, đúng, đúng. Chúng ta tập động tác đẩy vai đơn giản này trước. – Đúng. – Đẩy lên. Đúng, được, đưa vào chính giữa. Đến đây. Lên, xuống. Được, đến đây. Lên, lúc xuống chậm một chút. Được. Lên. William.

    Có một vị hội viên muốn tăng cường luyện tập bả vai của cô ấy, Anh đến giúp cô ấy đi. Được thôi. Tôi sẽ gọi một huấn luyện viên chuyên nghiệp đến giúp cô. Cái đó… Bả vai của anh ta to hơn tôi, luyện tập với anh ấy. Không luyện nữa.

    Sao vậy, cô không thích to sao? Anh! Hello. Anh, anh chơi cái này. Em cũng chơi cái này. Hay là em tặng anh hai bình tinh lực. Qua hết đây. Mọi người giới thiệu bản thân một chút. Chào thầy, em là Thẩm Không Hào. Chào thầy, em là Vương Hạc Lệ.

    Chào thầy, em là Lâm Phi Phàm. Chào thầy, em là đội trưởng Hứa Đạt Hải. Chào thầy, em là Từ Đan Dương. Chào thầy, em là Lục Trạch Khải. Được. Có vài mục chú ý, tôi nói cho mọi người dễ hiểu. Ở đây toàn bộ đều là thiết bị ghi âm chuyên nghiệp.

    Sẽ không chỉnh sửa mà ghi âm lại âm thanh và giọng hát vốn có của các cậu. Cho nên lúc các cậu nghe được âm thanh, và âm thanh các cậu vốn đã nghe quen thuộc không giống nhau, các cậu cũng đừng kinh ngạc.

    Càng không được hoài nghi tôi ghi âm sai nhé. Ở đây không có khán giả, không có người vỗ tay cho các cậu. Nếu như các cậu không tìm được cảm giác hứng thú hăng say, không phát huy được tài năng ở sân khấu. Vậy tôi cũng không còn cách nào khác.

    Thầy Dương là muốn nói với các cậu. Vào trong phòng có thể sẽ xảy ra một số chuyện. Chút nữa lỡ như thật sự xảy ra chuyện gì. Các cậu cũng đã có tâm lý chuẩn bị, cũng sẽ không hoảng hốt, đúng không? Thả lỏng.

    Chỉ cần đem thanh nhạc mà thầy dạy cho các cậu phát huy ra. Tuyệt đối sẽ không có vấn đề, có được không? – Cố lên. – Cố lên. Đi theo tôi vào phòng đi. Được rồi, không cần nhìn nữa. Nào, lại đây, lại đây. Mỗi người cầm lấy một tai nghe.

    Bởi vì các cậu đồng ca, cho nên, khoảng cách giữa các cậu phải đều một chút. Cho nên, làm thành một hình vòng cung đi. Nào. Sau đó các cậu thử âm thanh một chút. Nếu như không được, có thể điều chỉnh ở đây. Các cậu không cần căng thẳng, cố lên.

    Sao vậy, đợi người sao? Không phải hôm qua tôi đã nói với anh rồi sao? Tôi đã mời một người sản xuất vô cùng lợi hại. Oscar, biết không? Tôi phải nhắc nhở anh. Oscar này thật sự rất lợi hại, trong giới vô cùng nổi tiếng.

    Anh đừng giống như ba anh và ba tôi xem thường người ta. Có phải anh nghe thấy tên của đại thần có chút căng thẳng? Không cần căng thẳng. Người ta vô cùng lợi hại, thật ra cũng vô cùng hiền lành. Không giống như những kẻ có kiến thức nông cạn

    Mới phô trương như thế. Dường như sợ người khác không biết, anh ấy lợi hại như vậy. Mỗi ngày đều lấy việc chê bai người khác làm niềm vui. Tôi thật không biết anh ta lợi hại như vậy đấy. Sao tôi cảm thấy anh nói ra câu này

    Giống như là ăn chanh chua vậy? Bây giờ mười bài hát làm mưa làm gió trên bảng xếp hạng Châu Á, một nửa đã là tác phẩm của anh ấy. Không lợi hại sao? Được rồi, chuẩn bị tốt. Ba, hai, một, chúng ta bắt đầu. Đợi chút đã.

    Đợi sau khi Oscar đến, chúng ta mới bắt đầu. Các cậu đọc lời bài hát trước. Cố lên. Hát hay không phải dựa vào việc đọc lời bài hát. Người sản xuất trước đây của cô, làm thế nào để giúp cô vậy? Anh đừng quản.

    Anh chỉ cần cùng tôi đợi anh ấy là được rồi. Không được. Con người anh sao lại như vậy? Nói chuyện đường hoàng với anh không được. Cũng không phải không đưa tiền cho anh. Đợi chút đi. Không thiếu của anh một đồng. Được, vậy chúng ta đợi.

    Tôi gọi điện thoại cho anh ấy. Alo, xin chào. Xin hỏi, Oscar trên đường gặp phải chuyện gì rồi sao? [Không… Không có.] [Anh ấy đã ở phòng thu âm đợi cô từ sớm rồi.] Ở đây còn phòng thu âm nào khác không? Vậy tôi tìm thử. Làm phiền cô

    Gọi cho Oscar một cuộc điện thoại, có được không? Cảm ơn nhé. Tôi nói với cô. Tôi ghi âm cho cô cũng như vậy thôi. Đương nhiên không giống nhau. Anh là Oscar sao? Oscar. Hóa ra anh ở đây. Tiểu tử quản lý nghệ thuật Vinh Diệu nói tìm không thấy anh.

    Cô là Đinh Đinh? Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu rồi chứ? Có thể. Các người đã gặp nhau rồi, vậy tôi đi trước đây. – Các người làm việc đi. – Cảm ơn. Uống một ly cà phê đi.

    Trên bàn điều chỉnh âm thanh không được đặt bất kỳ chất lỏng nào. Cảm ơn. ♫ Đốt lên ngọn lửa thanh xuân của tôi. ♫ ♫ Khát vọng phát ra ♫ ♫ Biến thành màu sắc của sao băng. ♫ ♫ Từng bước từng bước tiến về phía trước ♫

    ♫ Lấp đầy cả thế giới vô tri. ♫ ♫ Chẳng mấy chốc nhìn thấy ♫ ♫ Đường chân trời kéo dài vô tận. ♫ Được. Quá hay rồi! Mới chỉ hát một lần đấy. Các nốt năm, sáu, bảy, tám phát âm không chuẩn tôi sẽ không nói ra từng nốt nữa.

    Tiết tấu hoàn toàn không đúng. Các cậu hát lại một lần nữa. Tôi nói với các cậu một lần nữa. Cái này không giống như khi các cậu hát ở phòng KTV. Tuy nói các cậu đã trả tiền, nhưng thiết bị của tôi tốt như vậy

    Cũng không phải để ghi âm trình độ bình thường như các cậu. Lần đầu tiên ghi âm bài hát, cũng sẽ có chút căng thẳng. Không sao, chúng ta thả lỏng. Làm lại lần nữa. Cố lên. Anh thái độ gì vậy? Tôi không muốn cô chất vấn trình độ chuyên nghiệp của tôi.

    Vậy anh không thể hòa nhã chút sao? Ba tôi và ba anh, hát thành như vậy rồi. Còn kém xa với bọn họ. – Anh cũng… – Đó là ba của tôi. Tôi thích thế nào thì là thế đó. Tôi đã nhận tiền của cô, nhận sự ủy thác của Vương Mã Khả.

    Nhưng tôi không hy vọng tương lai, các người chất vấn trình độ chuyên nghiệp của chúng tôi. Tôi cũng không hy vọng cô ở trên mạng bình luận kém về chúng tôi. Tôi là… Nói đùa đấy. Con người anh không có tính hài hước như vậy. Tôi nói đàn ông như anh,

    Sao lại nhỏ mọn như vậy? Lòng dạ hẹp hòi như vậy chứ? Có thể bắt đầu được chưa? Có thể rồi. Chúng ta làm lại lần nữa. Có muốn uống chút cà phê không? Đến đây. Sao vậy? Điện thoại không nghe, tin nhắn cũng không trả lời.

    Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cô. Có chuyện gì mà bắt buộc phải nói bây giờ. Tôi uống thuốc cảm, đầu óc không minh mẫn. Vậy tôi nói ngắn gọn thôi. Ngày mai nói đi. Việc quảng cáo, cô có làm chủ được không? Ai muốn quảng cáo?

    Công ty của tôi đồng ý quảng cáo. Sếp của tôi chưa chắc đã đồng ý. Xem ra não của cô cũng còn rất minh mẫn. Đi, đi gặp sếp của cô. Đợi chút. Thay quần áo đã. Tại sao nửa đêm phải kéo tôi ra ngoài làm chuyện này chứ? Ngày mai,

    Anh đợi sau khi công ty chúng tôi đi làm thì nói không được sao? Ngày mai thì không kịp rồi. Trần tiên sinh đúng không? Kim tổng. Đây là Kim tổng của chúng tôi. Kim tổng. – Ngưỡng mộ đã lâu. – Xin chào.

    – Chúng ta nên dâng trà cho Trần tiên sinh – Không sao. Chuyện xảy ra gấp gáp, tôi đã kéo cô ấy đến đây. Được, được. Cái đó… Lúc nãy trong điện thoại là như vậy. Quảng cáo này, cái này chúng tôi, có chút khó làm. Không thể nhúng tay vào.

    Bởi vì Bình Đài bên kia bộ quảng cáo làm chủ. Chuyện này tôi biết. Chỉ cần cô gật đầu, những chuyện sau này giao cho tôi. Như vậy. – Được thôi. – Được không? – Đương nhiên là được. – Được nhé. Được rồi. Đi thôi. Đến rồi. [Cấp Cứu]

    Tôi thấy cô bệnh thành thế này. Đi thôi. Có chuyện gì cô gọi tôi nhé. Cảm ơn. Tôi đã lấy thuốc giúp cô. Cái đó.. Cô tự xem đi. Cảm ơn. Có chuyện gì gọi điện thoại cho bạn trai cô, đừng tỏ ra mạnh mẽ nữa. Vậy, tôi đi đây. Bye bye.

    Tan làm rồi? Anh đợi tôi sao? Cô đợi một chút. Có thể qua rồi. Nào. Đợi một chút, đợi thêm một chút. Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Được rồi, qua đi, qua đi, qua đi. – Đợi chút đã. – Còn đợi, chúng ta đến rồi. Không đợi cái gì.

    Chỉ là muốn thời khắc này, kéo dài thêm một chút nữa. Ngại quá. Không sao, tôi đợi anh. Ngại quá. Alo. Anh đang làm gì vậy? Bây giờ anh đang có việc. Chút nữa chúng ta nói chuyện sau. Ngày mai anh có thể đón em đi làm một chuyến được không?

    Ba em lái xe đi rồi. Anh nói rồi, bây giờ anh đang có việc. Chút nữa chúng ta nói chuyện tiếp. [Sao anh lại như vậy chứ?] Không phải anh đã nói với em rồi sao, bây giờ anh đang có chuyện.

    Em không thể… nhất định phải là lúc này gọi điện thoại cho anh sao? Em không thể bảo bạn trai em đón em sao? Như thế đi, bye bye. Những chuyện không quan trọng. Chúng ta còn đợi cái gì? Chị, chị y tá. Tôi có thể đến nhà vệ sinh không?

    Được, cô đi đi. Có thể trong thời gian ngắn nhất đạt được hiệu quả và lợi ích cao nhất. Sau đó tôi cũng thường xuyên liên lạc với anh ta. Cho nên trong tương lai chúng ta có thể… Anh đợi một chút. Làm phiền bỏ PPT vào trang thứ mười.

    Trang thứ mười, cảm ơn. Anh xem. Số liệu dòng thứ hai cùng với số liệu lúc nãy anh nói có mâu thuẫn. Một ra một vào khác nhau hai mươi sáu phần trăm đấy. Không sao, anh tiếp tục đi. Có lúc sếp thật sự rất khủng bố. Đúng vậy.

    Lúc mới vào công ty, tôi tưởng rằng phân đến tổ của Vivian thì giống như trúng được phúc lợi vé số vậy. Mỗi ngày đối diện với nữ thần, mỗi ngày ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi. Nghe nói Vivian là mẫu hình lý tưởng

    Của rất nhiều đồng nghiệp nam trong công ty? Đúng vậy. Cô ấy là kiểu nữ thần đến nằm mơ cũng muốn có được. Rất nhiều đàn ông, từ nhỏ đến lớn, đều tha thiết ước mơ muốn cưới một nữ thần như vậy. Các người mới từ Singapore trở về, có thể không biết.

    Chi nhánh của chúng ta có một người tên là Mike. Sinh viên trường thể dục thể thao đấy. Đàn ông lực lưỡng cao đến một mét chín mấy. Lúc anh ta vừa vào công ty, một mình đến văn phòng của Vivian báo cáo, cũng run lẩy bẩy lên.

    Vivian thật sự quá mạnh mẽ rồi. Chúng ta cũng ở lại đây lâu như vậy. Cười chết đi được. Ok. Họp hành mất rất nhiều tinh lực. Làm cấp dưới của tôi có phải rất thảm. Làm cấp dưới của tôi không phải thảm hơn sao. Sếp không tồn tại cảm xúc,

    Cấp dưới có làm nhiều hơn nữa, nỗ lực nhiều hơn nữa, vẫn là đứng trước mặt sếp trở thành người vô hình. Xem ra cấp dưới của anh và cấp dưới của tôi, nên tạo ra một nhóm wechat, cùng nhau than phiền một chút. Chủ ý hay.

    Như vậy tiền mời bác sĩ tâm lý cũng có thể tiết kiệm rồi. Được rồi, được rồi. Em biết rồi, anh đừng nói nữa. Anh không phải là em, có bao giờ anh vì em mà suy nghĩ chưa? Em thật sự sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.

    Đừng nói nữa, cứ như vậy đi. Cho dù thế giới có sụp xuống, cũng phải tìm ra con đường sống duy nhất. Cảm ơn. Cho tôi một ly cà phê kiểu Mỹ. Được thôi, ngài đợi một chút. Cô nên đến Cư Ủy Hội làm việc. Anh vẫn chưa đi à?

    Sáng ngày kia sẽ ký kết hợp đồng ở công ty cô. Tôi đã nói chuyện với Kim tổng của cô qua điện thoại rồi. Những việc sau này của hợp đồng cô ấy sẽ xử lý. Nhanh như vậy, toàn bộ đã làm xong rồi. Tiên sinh, cà phê của ngài. Cảm ơn.

    Hai bên chỉ cần nói rõ ra cái lợi và cái hại, giá tiền hợp lý, thì không có gì khó cả. [Sam] Alo. Không sao, em chỉ là bị cảm. Truyền một bình dịch là khỏe rồi. Không cần, anh không cần đến đón em. Tự em đi về. Bye bye.

    Xin chào, dịch vụ giao đồ ăn. Ai vậy? Dịch vụ giao đồ ăn. Đến đây, đến đây. Cô Tôn, đây là đồ ăn sáng của cô. Người gửi bảo tôi nói với cô. Bữa ăn sáng nhất định phải ăn đầy đủ, sức khỏe mới nhanh hồi phục được.

    Nhớ bình luận năm sao cho tôi nhé. Alo. [Nhận được đồ ăn sáng rồi?] Hóa ra là anh mua. Sáng hôm nay anh có một cuộc họp, cho nên không đích thân mang đến cho em. Người giao đồ ăn không làm em thức giấc chứ? Không có, rất ấm áp. Nhận được rồi.

    [Đinh Đinh] [Ao, Dương Tư Nhuệ] Tôi đang ở trong nhà ăn, bên cạnh phòng ghi âm của anh. Mời anh uống trà buổi sáng. Ăn sáng cái gì chứ? Tôi vẫn còn đang ngủ, tạm biệt. Không sao, tôi có thể đợi anh. [Quyết định như vậy nhé.] Đổi chỗ khác. Nào.

    Đẹp, rất đẹp. Vị tiên sinh này. Tiên sinh. Thật ngại quá, chúng tôi đang chụp ảnh. Anh có thể tránh ra một bên không? Cảm ơn. Không cần nữa, không chụp nữa. Hai người quen biết à? Quen. Chụp rất đẹp. Cô hài lòng chứ? Người phụ nữ này, trời sinh

    Đã là chuyên gia sống ảo rồi. Cảm ơn, anh đi làm việc đi. Được thôi. Giới thiệu cho anh món lạp xưởng của quán ăn này. Rất ngon. – Là cái này? – Đúng vậy. Siêu cấp ngon. Tôi đã mua mười cây rồi đấy. Tôi cũng có yêu cầu về

    Vóc dáng cho bản thân đấy. Không giống như một số người, mặc cảm với bản thân, cam chịu không thay đổi. Tùy anh vậy. Hay là… Anh muốn ăn cái gì, anh tự chọn, gọi thoải mái. Một ly cà phê kiểu Mỹ, thêm một phần sữa đặc. Cảm ơn.

    Có phải anh rất ít khi dậy sớm như vậy? Anh xem, hôm nay ánh nắng rất tốt. Sau này dậy sớm một chút. Được, được rồi, được rồi. Rốt cuộc có chuyện gì? Không có chuyện gì. Anh vẫn luôn tận tâm như vậy, mời anh ăn bữa cơm cũng là nên làm chứ?

    Được rồi đấy. Cô không phải loại người đó. Có chuyện gì cứ nói thẳng ra. Nói xong rồi, tôi sẽ trở về phòng ngủ bù một giấc, sắp buồn ngủ chết rồi. Thẳng thẳn! Quả nhiên là con trai của chú Dương. Thẳng thẳn! – Cảm ơn. – Cảm ơn. Mời từ từ dùng.

    Đừng diễn nữa. Anh có thể hòa nhã một chút với mấy tiểu tử của tôi không? Ý là không cho tôi nói thật lòng? Vậy tôi làm không được. Tôi không bảo anh không nói thật. Mấy tiểu tử kia giống như người già vậy, phải dỗ dành. Anh phải khích lệ bọn chúng.

    Mấy tiểu tử kia của tôi lòng tự ái rất cao. Anh lúc nào cũng nói bọn chúng, bọn chúng nhất định sẽ đau lòng. Hơn nữa anh còn hung như vậy, sao bọn nó có thể ghi âm tốt được chứ? Mỗi ngày nhìn thấy bộ mặt đó của anh. Đương nhiên rồi.

    Không phải bảo anh cái gì cũng không nói. Những điều nên nói thì phải nói. Nhưng phải chú trọng một chút về cách thức nói chuyện. Sau này anh có thể khéo léo một chút không? Biết rồi. Biết rồi. Được. Đợi một chút. Lại đây, lại đây, lại đây. Chụp tấm hình.

    Được rồi. Những điều nên nói tôi cũng đã nói rồi. Ảnh cũng chụp rồi. Tôi phải đi đây. Không tiễn nhé. Alo, bảo bối. Con và Tư Nhuệ ăn xong chưa? [Con còn mua cho ba lạp xưởng mà ba thích ăn nhất.] [Buổi tối bảo chị Hoa chiên lên cho ba.]

    Lạp xưởng thì không cần mua đâu. Cái đó cholesterol rất cao. Ba cũng có yêu cầu về vóc dáng cho bản thân đấy. [Vậy con nói với chị Hoa một tiếng,] [buổi tối làm một món rau xào,] [và một món canh rau cải.] [Một món một canh,] [vừa khỏe mạnh vừa phong phú.]

    Không cần đâu. Ba nói với con, ta và chú Dương của con, chút nữa sẽ đi tham quan lớp học. Sau khi tham quan xong lớp học, ba sẽ mời khách ăn cơm. Ta bảo Chu Đáo đặt một nhà hàng rất ngon. Được, chút nữa gặp. Lão Đinh, ông yên tâm đi.

    Tôi sẽ tiếp tục tạo áp lực cho Tư Nhuệ. Quá tốt rồi, quá tốt rồi. Tư Nhuệ. Trùng hợp như vậy. Lúc nãy ăn cơm với anh, là bạn gái của anh à? Em nhìn thấy rồi? Em luôn cảm thấy, anh không có hứng thú với ngực phẳng. Đúng vậy.

    Tối nay ở Arkham, Peter tổ chức tiệc độc thân. Chúng ta cùng nhau đi đi. Đi đi mà. Cái đó…. Phòng ghi âm của anh còn có việc gấp, anh đi trước đã. Em đợi anh đấy. Nói sau, nói sau. Ảnh và biển số xe các người đã nhìn thấy rồi.

    Mau chóng điều tra giúp tôi. [Tiết Mục Nghệ Thuật Vườn Trường] ♫ Tôi và tổ quốc tôi♫ ♫ Một khắc cũng không thể tách rời. ♫ ♫ Bất luận tôi đi đến đâu ♫ ♫ Đều sẽ hát lên một bài hát tán thưởng ♫ Bố của cậu thật đẹp trai.

    ♫ Tôi hát mỗi ngọn núi cao ♫ ♫ Tôi hát mỗi một dòng sông ♫ ♫ Thôn xóm nho nhỏ, khói bếp lượn lờ ♫ ♫ Trên đường có vết bánh xe ♫ Tôi là Vương Mã Khả. Tôi là ba của Vương Lãng Lãng, đang học lớp ba.

    Tiếp theo tôi và Vương Lãng Lãng sẽ cùng nhau sẽ hát cho mọi người nghe bài hát này. Đây là ba mẹ của tôi, là ba mẹ tốt nhất trên đời này. Chúc tiết mục nghệ thuật vườn trường của chúng ta thành công mỹ mãn.

    – Thật giỏi! Vũ Thiên. – Vũ Thiên giỏi giang quá. – Hay. – Giỏi quá! Ngầu không? Ai vậy? Đừng quay, đừng quay. Cẩn thận, cẩn thận. Tổ tông của tôi, không ngã xuống chứ? Đau không? Nào, nào, nào. Nghịch ngợm quá rồi, không phải con ngã bị thương rồi chứ?

    Con ngã bị thương rồi chú không đền nổi đâu. Bị thương chỗ nào rồi. Đỏ cả rồi, có đau không? Không đau. Con là Trư Bát Giới, da rất dày. Trư Bát Giới, con lợi hại lắm. Nể tình con dũng cảm như vậy, phần thưởng của con là một hộp oreo.

    Con thích nhất là oreo. – Tôi cũng muốn. – Em trai cậu à? Em trai cậu, mắng ai vậy? Con trai của bạn. Bạn nào, bạn gái à? Đã biết còn hỏi. Cậu cũng được đấy, tự dưng có một đứa con trai.

    Đây gọi là muốn lấy lòng mẹ thì phải lấy lòng con trước. Cậu hiểu cái gì chứ? Tiểu tử này xinh đẹp như vậy, mẹ của nó cũng là một mỹ nữ nhỉ? Đương nhiên. Đừng có suy nghĩ vớ vẩn nhé. Ai suy nghĩ vớ vẩn chứ?

    Tôi đi trước đây, hai người tiếp tục đánh nhé. Lần trước không phải nói mời khách sao? – Buổi tối tôi không ăn. – Chuyển khoản, chuyển khoản nhé. – Có thể, được đấy. – Bye, bye. Tôi thấy được đấy. Ai cho anh thay đồ trong khu vực công cộng? Em cho.

    Thông báo trong nhóm huấn luyện viên, tôi thông báo thêm một lần nữa, trong khu vực công cộng cấm thay quần áo, bất kể là vì lý do gì. Được, nghe rõ. Đi thôi. Lên lớp rồi. Không phải anh hẹn tôi lên lớp sao? Được. Vóc dáng tệ như vậy còn cởi đồ,

    Tôi còn không cởi đây. Hôm nay tôi sẽ dạy anh động tác gạt chân kẻ ngốc. Chị dâu ngốc là chị dâu của ai? Tôi… Đây chính là gạt chân kẻ ngốc. Vậy sao? Là cô ngốc hay là tôi ngốc. Ai ngã xuống đất, người đó là kẻ ngốc. Vậy là tôi ngốc.

    Nào, anh thử xem. Được. Thế nào? Lấy chân của anh chặn lấy đầu gối của tôi trước. Đúng, đứng vững. Đúng. Sau đó ở đây dùng lực. Đúng. Đúng, dùng lực, xoay tròn. Hiểu rồi. – Được không? – Tên ngốc thứ hai. Học rất nhanh. Đến đây, lại lần nữa. Lại lần nữa.

    Lại lần nữa. – Lại lần nữa. – Lại lần nữa. Đến đây. Đến đây, lại lần nữa. Anh đang làm cái gì? Không phải cô nói sao? Hiệu ứng cầu treo. Lauren. Hẹn hò với tôi đi. Tôi là nghiêm túc đấy. Không sao, không sao, không sao.

    Cô không cần vội vàng trả lời tôi. Cho cô thời gian suy nghĩ. 24 tiếng đồng hồ. Không, bốn mươi tám tiếng đồng hồ. Được không? Tôi đi trước đây. Cái này không thể ở bên ngoài phơi nắng. Không hiểu rồi. Thời tiết nhiều mây trong lành như ngày hôm nay,

    Đem nó đi phơi nắng là thích hợp nhất. Hoa thiên điểu này rất khó chăm sóc. Không thể không có ánh sáng mặt trời. Nhưng ánh sáng mặt trời không được quá chói chang, rất dễ hỏng. Giống như cô vậy. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫

    ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Hiệu ứng cầu treo. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Nói đến

    Một người trong lúc qua cầu treo nơm nớp lo sợ, ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ [tim sẽ không tự chủ mà đập thình thịch.] [Nếu như vào lúc này] ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ [một người đàn ông]

    [vừa vặn gặp được một người con gái,] [vậy anh ta sẽ lầm cho rằng] ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ [người con gái trước mắt này] [chính là người yêu mà số mệnh đã định cho anh ta.] [Anh biết thế nào gọi là hiệu ứng cầu treo không?]

    [Cô biết ở đâu] ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ [dễ sinh ra hiệu ứng cầu treo nhất không?] Ngược lại cũng như vậy. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [Tình cảm chân thành,] [mỗi ngày đều có người]

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [bởi vì vận động mạnh] ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [mà tim đập dồn dập] [sinh ra hiệu ứng cầu treo.] ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ [lầm tưởng rằng người khác giới trong mắt mình]

    [chính là người yêu mà số mệnh đã định cho họ.] ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Khởi đầu của tình yêu ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ giống như một trận ảo giác. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ [Rất đơn giản,]

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [cũng rất tàn khốc.] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Người qua ba mươi tuổi, phần còn lại của cuộc đời mới đến. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Cùng với các chị em

    ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ ra sức nhảy nhót điên cuồng, không giống nhau rồi. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ [Phải chú trọng đến cách sống,] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [phải biết thuận theo nhân tình thế thái.]

    ♫ You are the angel from above ♫ [Phải biết rằng con người] [không có cách nào] [đạt được tất cả những niềm vui và hài lòng] ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ [trên một người khác.] Simmy, Simmy. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đưa văn kiện cho tôi, nhanh.

    Không phải bảo bạn chân đạp trên nhiều chiếc thuyền, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ có vô số lốp xe dự phòng, một cái hỏng rồi, thì có cái khác lấp chỗ trống. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Mà là muốn bạn biết rằng,

    Đối với người bạn đời lãng mạn của bạn, ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ đừng ôm quá nhiều kỳ vọng.