Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 6 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 06: Khuôn Mặt Tươi Cười Trên Bãi Biển] Xem ra dù cho mình có nói chuyện khéo léo bao nhiêu, phản ứng có nhạy bén đến nhường nào cũng thể cách nào giải trừ được lời nguyền rủa này.
Sao hôm nay Giám đốc Bạch còn chưa tới nhỉ? Vậy mới nói. Giám đốc Bạch tới Tam Hạnh lâu như vậy trước nay chưa từng nghỉ phép hay đến muộn. Sao hôm nay lại bất thường vậy? Không phải là bị ốm rồi đó chứ?
Anh ấy không tới chúng ta còn thoải mái được chút. Ngày nào bầu không khí cũng ngột ngạt như thế, tôi sắp già luôn rồi. Tôi nghĩ ấy à, anh ấy sẽ không tới đâu. Hay là tối nay chúng ta đi ăn đi. Tôi mời mọi người ăn ở Michelin.
Anh ấy không ở đây chúng ta còn được thoải mái chút, muốn nói chuyện gì thì nói. Gì cơ? Gì cơ? Mời bọn tôi ăn gì cơ? Michelin. Lốp xe à. Nghịch ngợm. Cái này là cậu trúng xổ số hay là nhặt được ví tiền? Thật ra thì
Tôi rút thăm trúng thưởng một bữa ăn miễn phí ở nhà hàng Michelin một sao, muốn mời mọi người cùng đi ăn. Nể mặt đi mà. Được đấy, tôi thấy được đấy. Vận may tốt thật đấy. Nói sau đi. Người thông minh như Giám đốc Quan đây
Không thể nào lại không nhìn ra việc không hợp tác cùng với chúng tôi thì đối với cả đôi bên mà nói, đây đều là tổn thất. Chúng ta đều là những người có yêu cầu cao hơn đối với sản phẩm, đã làm thì phải làm ở mức tốt nhất. Tam Hạnh
Và Ưu Điểm hợp tác, nhất định sẽ đánh đâu thắng đó. Giám đốc Bạch. Tôi nghĩ chúng ta không cần thiết phải lãng phí thời gian của đôi bên. Giám đốc Quan. Đừng đưa ra quyết định trong lúc bốc đồng. Quả thực là chúng tôi có sơ sót trong công việc
Khiến cho anh không hài lòng. Nhưng mà, anh xem, người lý trí và khách quan như chúng tôi đây, tuyệt đối sẽ không để những cảm xúc tiêu cực làm ảnh hưởng tới công việc, ảnh hưởng tới đại cục. Chính bởi vì phải lý trí, phải khách quan,
Vậy nên chúng ta mới không thể hợp tác được. Tôi nghĩ anh nên từ bỏ ý định này đi. Alo. Lại muốn tôi đi mua sắm với cậu à? Đợi đã. Bây giờ tôi nói cậu nghe nhé. Nếu như cậu cân nhắc điều kiện thuê phòng là bảo tôi làm bạn gái cậu,
Tôi nói cậu biết, không thể được. Sao cô biết tôi muốn cô làm bạn gái tôi? Tôi còn biết cậu muốn để tôi thử mặc những bộ quần áo kỳ quặc này nữa kìa. Cậu coi tôi là loại người gì hả? May mà Khả Khả không yêu cậu. Cậu quả đúng là
Tên đàn ông khốn nạn nhất trong tất cả những tên khốn nạn. Chờ đã. Phải. Đúng là tôi bảo cô làm bạn gái của tôi. Nhưng đó là đóng giả mà. Một ngày. Một ngày? Phải. Đóng giả? Cô nghĩ tôi thật sự có ý với cô à. Tự đa tình quá rồi đấy.
Không phải là cô rất giỏi diễn xuất sao? Thì diễn một ngày làm bạn gái của tôi. Sau đó đi gặp mẹ tôi. Cậu đang đùa đấy à? Không hề. Cô trả lời xem có đi cùng tôi hay không đi. Cô không đi với tôi thì còn có người khác nữa.
Vậy cậu tìm người khác đi. Vậy chuyện thuê phòng… Tôi đi. Tôi đi. Nhưng mà tôi có một điều kiện. Điều kiện gì? Giả làm bạn gái của cậu cũng được thôi, nhưng mà cậu không được có ý gì với tôi đâu đấy. Tôi có ý với cô?
Tôi còn sợ cô có ý với tôi kìa. Vậy thì tốt quá rồi, cả hai đều không có ý gì với nhau. Nhớ giữ lời chuyện thuê phòng đấy. Vậy… Thử đi. Cậu thật sự để tôi ăn mặc như thế này à. Chính là như vậy đó. Đây. Thêm chiếc dây chuyền.
Đeo thêm cả kính râm vào. Làm tóc một chút là tuyệt vời luôn. [Nghệ thuật gia đáng ghét Loly] Alo, mẹ ạ, sao thế? Mùng mấy mẹ bay về ạ? Không nghe điện thoại cũng không trả lời tin nhắn Wechat.
Không phải là bị vòng lặp thời gian doạ cho ngây người đó chứ? Có phải hai ngày nay anh ấy có chút khác thường không? Quả thực có chút kỳ lạ. Tuy rằng anh trai em ấy à, cũng chẳng phải người bình thường gì. Cảm ơn. Nhưng mấy ngày gần đây
Tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng, miệng còn không ngừng lẩm bẩm. Toàn hỏi em có nhớ chuyện hôm qua không. Khi thì phấn khởi, khi thì ủ rũ. Em lớn như vậy rồi trước nay chưa từng nhìn thấy tâm trạng của anh trai em thay đổi lớn tới vậy.
Vậy giờ anh ấy có thể đi đâu chứ? Em nhìn thấy anh ấy đem theo một bộ dụng cụ câu cá đi ra ngoài rồi. Chắc là đi câu cá biển gần bờ. Em còn tưởng là team building của công ty các chị cơ. Ở bờ biển nào?
Chị muốn đi tìm anh ấy à? Tôi có chuyện rất quan trọng phải tìm anh ấy, chứ không chắc tôi cũng gặp rắc rối. Gặp rắc rối? Không có gì. Ở bến tàu nào? Hay là chị đi tới bến tàu Nam Ngạn rồi dựa vào vận may đi. Bến tàu Nam Ngạn?
À đúng rồi. Anh ấy không biết bơi, nhất định không được rơi xuống biển đâu đấy. Bến tàu Nam Ngạn. Cảm ơn cậu nhé, Vô Khuyết. Giám đốc Bạch! Anh đừng có nghĩ quẩn vậy chứ? Sao anh lại muốn nhảy xuống biển vậy? Tại sao tôi phải nhảy xuống biển chứ?
Chẳng phải anh là vì vòng lặp thời gian mà suy sụp sao? Cô nghĩ tôi là cô chắc? Nếu như thế giới này không còn tôi nữa thì tổn thất quá lớn rồi. Vậy anh tới đây làm gì? Tôi tới tìm Quan Giản. Giám đốc Quan của Ưu Điểm?
Mỗi tuần vào ngày này anh ấy đều sẽ tới đây câu cá biển. Thuyết phục được Quan Giản thì sẽ thuyết phục được Ưu Điểm. Vậy anh thuyết phục được chưa? May mà Giám đốc Quan kiềm chế giỏi. Nếu không thì anh sẽ không biết phải chết bao nhiêu lần rồi. Sao nào?
Có cần tôi dang tay giúp đỡ anh không? Nực cười. Cô định giúp tôi thế nào? Chỉ là tôi không muốn nhìn anh bị mắng nhiều lần như thế. Sau đó tôi lại bị quay ngược lại thời gian theo anh. Anh đã xem qua trang cá nhân của Quan Giản chưa?
Trước nay tôi chưa từng lãng phí thời gian vào những trang mạng xã hội vô dụng. Trang cá nhân là một kho báu đấy. Có thể nhìn ra được sở thích và tính cách của một người. Đưa tôi. Điện thoại. Mật khẩu là bao nhiêu? Cảm ơn nhé. Tìm Quan Giản trước đã.
Mở trang cá nhân của anh ấy ra. Trang cá nhân của anh ấy. Nhìn xem. Anh nhìn trang cá nhân của anh ấy đi. Mỗi dòng trạng thái được đăng lên đều là chín ô vuông. Có thể thấy anh ấy là một người bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Anh nhìn tiếp đi này. Dòng trạng thái này của anh ấy. Vào mỗi tuần đều sẽ đi tìm những món ăn ngon, lại còn kèm theo một dòng trạng thái rất dài và cả ảnh nữa. Điều này chứng tỏ anh ấy là một blogger ẩm thực.
Ngoài việc nói lên rằng anh ấy rất sành ăn ra thì cũng chẳng chứng minh được điều gì. Vậy anh nói xem, anh ấy tới bờ biển làm gì? Câu cá biển. Câu cá biển không nên câu ở đây. Mà là nên ở gần nơi ra khơi mới phải. Bên phía đó.
Để tôi xem anh ấy thường xuyên đi tới những nơi nào nhất. Tiệm Hải Sản mà tôi tới ăn mỗi tuần sắp đóng cửa rồi. Món cơm hải sản tôi luôn luôn nhớ tới. Anh còn nhớ chỗ này không? Nhìn rất quen. Tôi nhớ là món cơm hải sản của tiệm này
Cực kỳ ngon. Một mình tôi có thể ăn hai bát luôn đấy. Đây chính là chìa khoá để chinh phục Quan Giản. Anh ấy chọn nơi này để câu cá chính là bởi vì tiệm này. [Tiệm Hải Sản] Giám đốc Bạch. Anh còn nhớ phía bên đó không? Cái này tặng cho cậu.
Đây là đồ chơi của con trai, tớ không chơi đâu. Cậu làm gì thế? Sao cậu lại muốn hất cát lên người tớ? Đâu phải là tớ cố ý đâu. Sao cậu lại làm hỏng lâu đài của tớ. Sao thế? Em đang là chính em mà. Làm việc chính thôi. Ông chủ.
Chúng tôi có thể gọi chút đồ ăn không? Đóng cửa rồi. Vậy ngày mai chúng tôi tới có được không? Không cần tới nữa đâu, về sau cũng đóng cửa. Tới tiệm khác đi. Xin hỏi, tại sao chỗ này lại đóng cửa vậy? Tháng trước bà chủ qua đời. Ông chủ
Như biến thành một người khác vậy. Cả ngày hồn vía cứ như ở trên mây. Nằng nặc nói hương vị món ăn mình làm thay đổi rồi. Mấy ngày nay ấy à, ông chủ nói muốn đóng cửa chỗ này. Các nhân viên đó cũng nói sắp bị cho thôi việc rồi.
Nhưng cơm hải sản ở đây là món cơm hải sản ngon nhất mà tôi từng được ăn. Không thể khuyên nhủ ông chủ để ông ấy đừng đóng cửa sao? Bà chủ qua đời, ông chủ rất đau lòng. Khuyên thế nào cũng vô dụng. Tấm biển hiệu vàng này,
Cứ thế mà dỡ vậy. Đây ngược lại lại là một cơ hội đấy. Nếu như chúng ta có thể làm cho tiệm này tiếp tục kinh doanh, Giám đốc Quan sẽ đánh giá cao chúng ta hơn, tới lúc đó sẽ dễ nói chuyện rồi. Anh có ý tưởng gì?
Lập ra một bản kế hoạch kinh doanh hoàn hảo cho ông ấy. Nhưng ông chủ này cũng không giống thương gia mà. Điều anh nói không phải là điểm mấu chốt. Anh bạn. Homestay ở chỗ các cậu còn mở không? Homestay vẫn mở. [Ngỗng Bá Vương] Ngỗng Bá Vương. Alo, Giám đốc Bạch.
Lý Lộ Đa. Bây giờ cô lập tức tới phòng tôi. Bây giờ sao? Anh đứng đó làm gì thế? Cửa phòng của anh mở, toàn bộ đèn cũng được bật sáng. Làm gì thế hả? Tôi đang đứng ở góc này để nghiêm túc mà suy xét
Về kế hoạch kinh doanh để khôi phục lại Tiệm Hải Sản. Gọi cô tới họp. Muộn vậy rồi mà. Họp sao? Sao thế? Nói đi. Có ý tưởng gì? Tôi… Tôi… tôi không có ý tưởng nào cả. Đêm hôm khuya khoắt à thì… não ngưng hoạt động rồi.
Nếu như anh để tôi về phòng ngủ một giấc biết đâu tôi có thể nảy ra ý tưởng gì đó. Đợi chút! Làm gì thế? Tôi biết rồi. Anh sợ ma. Đúng không? Không thể có chuyện sợ ma ở đây được. Tôi tin vào khoa học. Nhưng mà,
Ở nơi hoang vu hẻo lánh cũng khó nói. Bên đó là… cái gì mà sao sáng thế? Cô… cô đi xem đi. Tôi… tôi… tôi đi? Ảnh hưởng tới tôi làm việc. Có ý gì? Chờ chút, chờ chút. Tiểu Mai. Nếu như trước kia không vì một câu khẳng định của bà,
Nói rằng món ăn tôi nấu hương vị ngon tuyệt, bây giờ có lẽ tôi vẫn chỉ là một người đánh cá bình thường, ngày ngày dầm mưa dãi nắng. Nhờ có bà động viên mà cửa tiệm này được khai trương. Chẳng những vậy, mới đó mà đã mở được mấy chục năm rồi.
Nhưng bây giờ bà đi rồi. Cửa tiệm này nó được mở ra vì bà, vậy thì, vì bà mà dẹp bỏ, cũng là lẽ đương nhiên. Đây là cơm hải sản của quý khách. Cảm ơn. – Để quý khách phải đợi lâu rồi. – Cảm ơn. Hôm nay kinh doanh tốt quá,
Mệt tới nỗi đến đồ ăn cũng chẳng muốn làm nữa. Vất vả rồi, hãy uống một ngụm trà đi nào. Cười một cái. Cười một cái, đồ ăn sẽ càng thêm ngon. Bà là bà chủ, [Vất vả rồi, hãy uống một ngụm trà đi nào.] lời bà nói đều đúng cả.
Chỉ là tôi không kìm lòng được mà nghĩ, nếu như bà còn sống vậy thì tốt biết bao. Ông chủ. Xin lỗi. Có phải đã làm phiền tới hai người rồi không? Trước đây, chính bởi bà ấy thích ăn món cơm hải sản tôi làm nên mới đồng ý gả cho tôi.
Bác gái đẹp quá. Nếu như bà ấy còn sống nhất định không muốn bác đóng cửa tiệm đâu. Từ sau khi bà ấy đi tôi cứ luôn cảm thấy món ăn tôi làm không còn giống với hương vị ngày trước nữa. Luôn cảm thấy… cảm thấy hình như… thiếu đi thứ gì đó.
Luôn cảm thấy giống như cuộc đời không còn ý nghĩa. Còn tiếp tục làm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vậy nên đóng cửa. Đương nhiên có ý nghĩa rồi. Lúc còn nhỏ, bố của cháu thường sẽ bắt mấy tuyến xe buýt để dẫn cháu tới đây nghịch cát bơi lội.
Nhưng cái chính là có thể được ăn món cơm hải sản bác làm. Còn cả khuôn mặt tươi cười của bác gái nữa. Chân thật, nhiệt tình, là điều những nơi khác đều không có. Vậy sau này bố cháu có thường tới không? Sao thế? Ông ấy đã mất
Lúc cháu học lớp năm rồi. Cháu rất muốn có thể đưa ông ấy tới đây ăn món cơm hải sản một lần nữa. Lần này đổi lại, cháu mời ông ấy. Nhưng không còn cơ hội nữa rồi. Cháu có thể ăn một bữa cơm hải sản do bác nấu lần nữa không?
Cháu đói bụng rồi. Nhớ bố. Giống như bác nhớ khuôn mặt tươi cười của bác gái vậy. Được. Tôi đi xem còn có nguyên liệu gì. Vâng. Cháu đỡ bác dậy. Tôi tự đứng dậy được, tự đứng dậy được. Tôi đi xem chỗ tôm có còn sống không.
[Vất vả rồi, hãy uống một ngụm trà đi nào] Nào. Chỉ có thể làm một bát này thôi. Cháu ăn thử xem… có giống hương vị ngày trước không. [Vất vả rồi, hãy uống một ngụm trà đi nào] Đối với cháu mà nói đây mới là một phần cơm hải sản hoàn thiện,
Hơn nữa còn ngập tràn tình yêu. Ông chủ. Cháu biết vĩnh biệt người mình yêu là điều rất khó. Lúc bố cháu mất, trong lòng cháu cũng vậy. Nhưng cháu tin hương vị của món cơm hải sản này vẫn luôn không thay đổi. Thứ bị thiếu đi chính là khuôn mặt tươi cười.
Khuôn mặt tươi cười của chiếc bánh tôm, cũng chính là khuôn mặt tươi cười của bác gái. Cháu nghĩ rằng bác ấy cũng hy vọng bác sẽ luôn mang khuôn mặt tươi cười mà sống tiếp. Cái đó… ngày mai… tôi mời hai người tới làm khách quý của tôi.
Khách… khách quý gì ạ? Coi như tôi kinh doanh lại từ đầu. Khách quý của bàn đầu tiên, được chứ? Vâng. Được. Ăn đi. Có giống hương vị ngày trước không? Giống hệt như ngày trước vậy. Cháu đừng chỉ ăn một mình, cháu cũng phải cho người ta ăn nữa chứ.
Cháu cũng ăn thử đi. Còn phải ăn kèm với bánh tôm nữa. Thần kỳ quá. Tôi đem về nghiên cứu xem sao. Vậy việc lớn đã xong, tôi về phòng ngủ đây. Cô đợi một lát. Buổi họp này của tôi còn chưa chính thức bắt đầu mà.
Đề án của công ty còn chưa viết xong. Cô ngồi thêm một lát nữa đi. Không phải là anh vẫn sợ ma đó chứ? Thực ra hôm nay cũng rất kỳ lạ. Tôi nhớ lúc còn nhỏ chính tại nơi này tôi đã giẫm nát lâu đài của anh. Còn cả…
Bứt tóc của anh, rồi còn lén giấu cặp sách của anh. Còn dính cả kẹo cao su lên tóc của tôi, hại tôi không gỡ ra được, chỉ còn cách cắt nhúm tóc đó đi. Có phải lúc đó trong lòng anh vẫn luôn mắng chửi tôi không?
Lúc đó tôi thật sự không ngờ vậy mà cô lại có thể trở thành người như bây giờ. Tôi khi đó càng không thể ngờ được rằng bây giờ anh lại trở thành người như vậy. Lạnh. Điều hoà. Thực ra lúc nhỏ tôi đã muốn xin lỗi anh rồi.
Lúc đó tôi đều đã chuẩn bị xong tâm lý để xin lỗi rồi. Nhưng mà khi tới thì phát hiện anh đã không còn ở đây nữa. Sau này mới biết anh chuyển nhà rồi. Bây giờ lại bởi vì vòng lặp thời gian khiến chúng ta bị cột lại với nhau.
Vậy nên tôi muốn chính thức nói một tiếng xin lỗi tới anh. Hồi nhỏ tôi không nên bắt nạt anh như vậy. Một lời xin lỗi muộn tới 20 năm. Tôi có nên lấy lãi không? Lãi gì? Đợi tôi nghĩ ra rồi sẽ nói. Được. Thực ra hồi nhỏ
Tôi vô cùng ngưỡng mộ anh. Tôi nhớ mỗi lần tôi tới, mẹ anh đều cho anh ăn cơm hải sản. Bố cũng vì nhìn thấy tôi thèm quá nên mới cho tôi ăn. Tôi vẫn còn nhớ… con tôm đó… rất ngọt, rất ngon. Bố ơi.
Con cũng muốn ăn món như của cậu ấy. Con thích ăn tôm. Đa Đa à, nhưng mà chúng ta phải về nhà rồi. Mẹ đã nấu món ngon ở nhà rồi. Con có thể ăn một ít cái này trước. Đợi đã. Trước khi ăn phải rửa tay, đúng không nào?
Nào, bố dẫn con đi rửa tay. Ăn cơm phải tập trung. Trông cái mặt nhỏ này, đồ ăn dính cả ra mép miệng luôn rồi. Mẹ đi rồi sẽ quay lại ngay. Ông chủ. Cho tôi xin thêm ít nước chấm. Được rồi, mau ra ăn thôi.
Đã ăn được nhiều vậy rồi cơ à? Lộ Đa. Ngủ rồi à? Có ngủ thì về phòng cô mà ngủ. Được, vậy cô ngủ ở đây đi. Lộ Đa. Lộ Đa. Ông chủ. Ông chủ. [Tạm ngừng kinh doanh] [Đang mở cửa] Cảm ơn. Điện thoại. Điện thoại. Nào, ông chủ, chụp tấm ảnh.
Nào. Một. Hai. Ba. Cười nào. Xong rồi. Hai đứa. [Tiệm Hải Sản – Tiệm Lâu Đời 40 Năm] Đợi… đợi một lát. Đợi một lát nhé. Vâng. Lại đây. Đăng lên Wechat đi. Mau lên. Thật sự phải đăng lên Wechat sao? Mất thể diện quá.
Không mất thể diện đâu. Anh mau đăng đi. À thì… tôi đã nghĩ xong nội dung cho anh luôn rồi. Hôm nay đầu bếp riêng chiêu đãi, mời bạn tới cùng thưởng thức bữa trưa. Thêm… thêm một câu nữa. Nói: “Tiệm này là tiệm quý được công ty tôi chọn lựa”.
Như vậy có thể khiến cho Quan Giản có cảm tình với công ty chúng ta. Tôi sắp đăng bài thật đấy. Đăng. Ôi trời. Ôi trời. Giám đốc Quan. Tôi đã nói là có hy vọng mà. Không ngờ mấy ngón trò vô dụng của cô lại có tác dụng đấy.
Tôi đã nói rồi, đây không phải là mấy ngón trò vô dụng, là kỹ năng cần thiết. Giám đốc Quan hẹn gặp tôi. Tôi đã nói có thể thành công mà. Thành quả thắng lợi tới thật chẳng dễ dàng. Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Vào thời khắc then chốt
Tuyệt đối không thể lại để cho bất cứ ai nguyền rủa nữa. Anh nói đi. Tôi giao cho cô một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Được. Cô tạm thời, tạm thời thôi ấy nhé. Tạm thời làm người hướng dẫn của tôi. Người hướng dẫn. Tôi biết người hướng dẫn
Có nghĩa là gì mà. Cô phải đảm bảo tôi không bị bất cứ ai nguyền rủa. Chúng ta phải kiểm soát được vòng lặp thời gian. Biến sự mất kiểm soát thành có thể kiểm soát được. Có muốn ăn thử món cơm hải sản mới làm không?
Cơm hải sản được làm bằng cả tấm lòng. Vâng ạ. Lại đây. Nếm thử xem. Có ngon không? Khuôn mặt cười này khiến tôi có chút không nỡ ăn. – Ngon. – Ngon lắm ạ. Có ngon không? Khen ngợi tôi chút đi mà. Ông chủ quả nhiên là làm bằng cả tấm lòng.
Làm bằng cả tấm lòng. Ông chủ, không cần phải cảm ơn tôi. Tôi thật sự, thật sự cảm ơn hai cháu. Nào. Cảm ơn nhé. Cảm ơn. – Tạm biệt nhé. – Tạm biệt. – Hẹn gặp lại. – Hẹn gặp lại. Nhất định phải tới đó. – Nào. – Dạ vâng.
Nhất định phải tới thăm bác đấy nhé. Nhất định rồi. Muốn tôi làm người hướng dẫn cho anh cũng được thôi. Nhưng mà chúng ta buộc phải giao ước ba điều thì tôi mới nhận anh làm học sinh. Tôi nói muốn làm học sinh của cô lúc nào chứ?
Nếu anh đã bảo tôi làm người hướng dẫn của anh, vậy chính là cô giáo rồi. Một ngày là thầy, cả đời vẫn là thầy. Hơn nữa trên thế giới này chỉ có tôi và anh có ký ức về vòng lặp thời gian. Ngoài tôi ra sẽ không có người thứ hai
Đồng ý làm người hướng dẫn của anh đâu. Ba điều khoản nào? Điều thứ nhất chính là bây giờ anh làm gì, nói gì, đều buộc phải nghe theo sự sắp xếp của tôi. Vậy sao được. Cô bảo tôi đi giết người phóng hoả tôi cũng đi à.
Tôi giúp anh làm người tốt hơn, để anh không bị mọi người nguyền rủa. Sao có thể để anh đi giết người phóng hoả chứ? Hơn nữa với kiểu thái độ nói chuyện không tôn trọng tôi như anh hiện giờ, sao tôi có thể đưa ra yêu cầu cao với anh được chứ?
Được thôi. Vậy còn điều thứ hai? Điều thứ hai chính là bây giờ chúng ta là cùng chung vận mệnh. Chính là anh làm việc gì cũng phải suy nghĩ cho thật kỹ càng. Bởi vì anh không chỉ làm ảnh hưởng tới bản thân anh
Mà sẽ còn liên luỵ tới cả cuộc sống của tôi. Cô cũng phải chú ý lời nói và hành động. Chăm chỉ làm việc, giảm tần suất chọc giận tôi đi, bằng không đây sẽ là hiệp ước không bình đẳng. Chúng ta có thể giám sát lẫn nhau, tôn trọng lẫn nhau.
Điều thứ ba. Điều thứ ba điều thứ ba, điều thứ ba, điều thứ ba… điều thứ ba. Tôi vẫn chưa nghĩ ra điều thứ ba. Đợi tôi nghĩ ra rồi sẽ nói cho anh sau. Tuỳ cô. Mau chóng làm một bản kế hoạch đưa cho tôi xét duyệt. Được. Không phải chứ?
Tôi làm người hướng dẫn của anh tại sao tôi phải làm kế hoạch rồi còn phải đưa cho anh xét duyệt? Vậy, tôi chờ chỉ thị bước tiếp theo của cô. Cô Lộ Đa. Không cần phải nói nghiến răng nghiến lợi như thế. Thái độ có thể tốt hơn chút mà, đúng chứ?
[Kế hoạch cứu vớt Ngỗng Bá Vương] Lý Lộ Đa. Gần đây cậu có hơi khác đấy nhé. Cậu làm gì thế? Lợi dụng mình à. Khác chỗ nào? Khác chỗ nào tự cậu không biết sao? Cậu từ một người vốn dĩ luôn uể oải trong cả công việc lẫn cuộc sống,
Kiểu người lười biếng, bây giờ trở thành người đầy ắp sự nhiệt tình và năng nổ. Cậu nói đi. Chắc không phải là cậu được tăng lương rồi đó chứ? Hay là được thăng chức rồi? Đều không phải. Không đúng. Đây không giống với con người cậu. Con người mình thì sao chứ?
Hễ tới thứ năm là hứng khởi, hễ tới chủ nhật là kêu: “Ngày mai mình không muốn đi làm đâu.” Mỗi buổi sáng thứ hai đều thức dậy với tốc độ 0.5. Thứ sáu cậu còn hận không thế tăng tốc gấp đôi để chuồn khỏi công ty.
Mình còn lâu mới là kiểu người như thế. Nếu như những điều này đều không phải vậy thì chỉ có một điểm… Mình nghe nói… – Cậu nói đi. – Khi một người ở trong trạng thái bản thân không biết gì sẽ bắt đầu cười ngô nghê. Điều đó nói lên rằng
Người ấy đang phóng ra một loại tín hiệu của sự rung động. Có phải cậu yêu rồi không? Sao mình có thể yêu đương chứ? Mình đâu có yêu đương gì. Cậu đừng nói linh tinh. Chuyện này không được nói linh tinh đâu đấy. Giám đốc Bạch.
Anh phải bắt đầu tập luyện rồi. Mới sáng sớm mà. Năng suất không phải là thứ anh nhấn mạnh hay sao? Phải càng nhanh càng tốt. Cũng phải. Để tôi xem kế hoạch của cô. Có chú tâm vào không đấy? Chú tâm lắm luôn.
Là kế hoạch mà tôi đã mất cả đêm để đặc biệt lập ra cho anh. Lấy độc trị độc. Mời nói. Thứ nhất. Phải trị được chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của anh. Tôi không bị chứng rối loại ám ảnh cưỡng chế. Ví dụ như những chiếc xe đạp này,
Anh cứ để chúng lộn xộn một chút, phải để nó bày bừa một chút. đừng có sắp xếp lại. Có được không? Có được không? Được. Thứ hai. Phải chấp nhận sự không hoàn hảo. Tôi chấp nhận mà. Làm gì thế? Chấp nhận sự không hoàn hảo chứ sao.
Kế hoạch cô lập ra chính là giẫm bẩn giày trắng của tôi à? Thay đổi bản thân ấy à, đầu tiên phải thay đổi thói quen sống của bản thân. Sau đó bứt phá, bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Được. Đây không gọi là rối loạn ám ảnh cưỡng chế,
Đây gọi là cân bằng. Coi như anh thắng. Điều thứ ba, anh buộc phải học cách nhường nhịn. Anh có biết anh có tên gọi khác là gì không? Cái gì mà Bạch win win, [Bạch win win] cái gì anh cũng đều muốn thắng.
Tôi nói anh nghe này, tính hiếu thắng của anh quá lớn, khao khát chiến thắng quá lớn. Anh phải thay đổi đi. Nhường chứ gì? Rất đơn giản. Bắt đầu thôi. [Bạch win win] [Bạch win win] Chú ý an toàn, đừng vượt quá tốc độ. Nghe lời bố mẹ.
Cô còn muốn làm gì? Tôi ăn rồi. Cái này không dùng để ăn. Đây là bước cuối cùng trong buổi huấn luyện đặc biệt. Vậy có liên quan gì tới trứng gà? Nhìn cho kỹ nhé. Cô lau cho tôi! Đây… đây là đang trị bệnh cho anh.
Rối loạn ám ảnh cưỡng chế, sạch sẽ quá mức. Như vậy mới có thể trị được. Cô đang thách thức giới hạn chịu đựng của tôi. Phải. Tôi thừa nhận tôi đang thách thức giới hạn chịu đựng của anh. Nhưng kế hoạch này là tôi đã mất cả tối mới nghĩ ra đấy.
Hơn nữa nhân tài xuất sắc như là Giám đốc Bạch đây phải dùng kế hoạch xuất sắc mới có thể trị khỏi được bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế, sạch sẽ quá mức của anh. Tới đi. Tôi tin anh. Anh có thể làm được. Làm đi. Điên rồ quá đấy. Mau lên.
Cố lên. Ném. Một. Hai. Ba. Ném. Ném. Anh đẹp trai. Thứ ở trên kính xe của anh là trứng lười Gudetama sao? Chỉ cần nghe lời của người hướng dẫn, bảo đảm tính mạng anh không phải lo nghĩ, bình an mà sống qua ngày.