Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 17 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 17] Đợi từ chức quan mới được coi an toàn. Toàn là nhìn bề ngoài mà nói. Hay, hay lắm! Cùng gối mới thành hôn, từ chức mới an toàn, đều là lời nói bề ngoài. Nói thật hay. Phải không,
Thẩm đại nhân? Công chúa, sáng giờ muội nghe người nhắc đến Thẩm đại nhân 16 lần rồi. Người tự chuốc khổ như vậy, chẳng phải càng thêm đau lòng sao? Tình cảm trong mộng cần gì phân đúng sai. Người trong mộng, thêm ta thì có sao. Đông phi bá lao tây phi yến.
Hoàng cô chức nữ thời tương kiến. Tam xuân dĩ mộ hoa tòng phong. Không lưu khả liên dữ thùy đồng. Thật đáng buồn, đáng tiếc. Đại nhân, có thư. Vẫn là cô nương Noãn Hương kia gửi tới? Vâng. Đứng lại. Tránh ra. Cấm chạy. Diêm… Diêm…Diêm Vương mặt lạnh. Áp giải về. Vâng.
♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫
♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫
♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫
♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫
♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫
♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫
♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫
♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ [Nam Điển Chính ty] Đây, đây. Lật mặt, lật mặt đi. Chiên cháy rồi. Thơm quá. Thế này là được, ngon lắm. Quét thêm chút nữa. Quét thêm. Thơm quá, đúng vậy. Quét đều vào. Các huynh đệ.
Nhanh lên nhé. Vâng. Quét thêm chút, quét đều vào. – Làm gì? – Không đủ à, thơm lắm! Lật nhanh lên. Không phải làm như vậy. Nào, nào. Đại nhân, đại nhân. Nào. Thêm than vào. Vâng. Đúng rồi. Rắc thêm chút bột thì là. Thơm lắm. Đại nhân. Đại nhân.
Lại có thư gửi đến. Bức thư này gửi mấy ngày liền rồi? Bẩm đại nhân, phải… phải bảy ngày rồi. Đại nhân. Rượu ngon. Ngươi, lấy thêm hai vò rượu nữa. Nào. Đại nhân. Không phải vừa mới mua hai vò rượu rồi sao? Vẫn chưa uống, sao lại…
Hai vò này bị trưng dụng rồi. Đi đi. Vâng, đại nhân. Thơm quá. Rắc chút. Chân dê mới nướng. Ta không ăn. Xem trí nhớ của ta này. Đệ ăn chay, không ăn thịt. Đại nhân. Uống hai chén với đệ nhé. Bài nhạc này bi thương quá. Đổi bài khác đi. Thôi đi.
Nhạc có vui vẻ nữa cũng không khống chế được nỗi bi thương trong lòng người nghe. Ta không đổi. Nắm lấy tay nhau, đi hết cuộc đời. Bài nhạc hay biết bao. Nhưng đoạn cuối của bài nhạc này lại hát về sống chết li biệt, khó lòng gặp lại,
Thề non hẹn biển cũng thành hư vô. Huynh không biết sao? Con người đệ ấy, mọi thứ đều tốt, chỉ là làm người mất hứng. Khi cần tiến thêm một bước thì đệ lại lùi. Lúc cần cứu vãn lại thì đệ lại khoanh tay đứng nhìn. Đúng là kỳ lạ.
Chó chê mèo lắm lông. Dây đàn dễ đứt. Nhưng tình cảm không phải nói đứt là đứt được. Ngược lại là đệ ấy, kéo quá căng. Nếu có một ngày đột nhiên đứt đoạn, đến lúc đó đệ muốn quên đi thì cũng không quên được. Đệ lại thương nhớ mãnh liệt,
Hối hận cũng đã muộn. Có những chuyện, bây giờ đệ làm cũng vẫn còn kịp. Đi đi. Chịu đựng qua đêm nay sẽ kết thúc thôi. [Định Bắc Hầu phủ] ♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫
♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫
♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ Ta hy vọng mỗi ngày đều mơ thấy giấc mộng này.
♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ Ta ôm lấy huynh mãi mãi, không bao giờ buông tay. ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ Dù sao trên con đường này,
Ngày tháng vẫn còn rất dài. ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ Chỗ hơn người của bản Quận chúa Thẩm đại nhân có thể từ từ hiểu rõ. ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫
Lời nói của mọi người, không cần đến Nghiệp Kinh ta đã là người của huynh rồi. ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫ Lẽ nào huynh thật sự không muốn cùng ta ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫
Rời khỏi chốn hỗn loạn này, ở bên ta trọn đời sao? ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ Chỉ cần huynh mở miệng, ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ cho dù là bất cứ chuyện gì,
Ta cũng bằng lòng làm vì huynh. Huynh không biết ta cũng có thể bảo vệ huynh. Nhưng ta không nỡ để huynh một mình đứng giữa sự sống và cái chết. Có ta ở bên huynh sẽ không cô đơn lẻ loi. Thẩm Yến. Là huynh sao?
♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ Là Bắc Định Hầu lệnh người đóng chặt cửa sổ này? Là ta lệnh người đóng. ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ Vậy muội muốn ta thế nào?
Vào đây. ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ Thẩm Yến. ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫
Bên nhau trọn đời mà ta muốn, huynh không cho ta được. Sao phải lãng phí thời gian chiều theo ý nhau chứ? ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ [Vật Tương Vong]
♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Đại nhân nửa đêm xông vào cấm cung, hành động lớn như vậy là có chuyện gì? Ta hối hận rồi. Được, sáng mai
Cung kính chờ đợi Thẩm đại nhân trước điện. Hiệu úy của Kim Lân Vệ, Thẩm Yến có công tra xét vụ án Lỗ Liên Sơn tham ô. Tuân theo ý của Thánh thượng, Đông cung, bổ nhiệm chức vụ Chỉ huy sứ Kim Lân Vệ. Ngoài ra,
An Hòa công chúa sắp gả đến Di Cổ ở xa, đặc biệt giao cho Thẩm Yến làm sứ thần lập tức tiến đến Giang Châu, hết lòng hộ tống An Hòa công chúa vào Di Cổ. Thẩm Yến tuân chỉ. Thẩm khanh vẫn luôn làm việc cho ta và Bệ hạ,
Cũng chịu không ít tủi thân. Đến nay ngươi trở về phía Bắc. Vừa đúng lúc An Hòa công chúa xuất giá. Ta đặc biệt xin phụ hoàng ý chỉ làm sứ thần và Chỉ huy sứ cùng nhau giao phó cho ngươi. Ý trong đó liệu Thẩm khanh có hiểu? Vi thần
Sẽ không phụ trọng trách này. Đứng dậy đi. Tạ Điện hạ. Thẩm khanh. Đại trượng phu lo gì thiếu thê. Sau chuyến hộ tống An Hòa công chúa này, cũng coi như sáng tỏ ý nguyện trong lòng ngươi. Di Cổ này lòng lang dạ sói. Ta ở trong cung quả thực không tiện
Xuất hành lần này. Thẩm khanh là mắt của ta. Những gì nghe được, thấy được, chuyện to việc nhỏ, đều phải để tâm, tấu trình cho ta biết. Vi thần tuân mệnh. Lui xuống đi. Tỷ tỷ. Lưu Linh tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ vẽ ai thế? Đệ là ai?
Ai cho đệ vào đây? Ta là Tiểu Nhuận. Mẹ ta bảo ta đưa cho tỷ ăn thử những món điểm tâm phòng bếp mới làm. Mẹ đệ là ai? Mẹ ta làm việc trong phủ. Các tỷ tỷ gọi bà ấy là Vương ma ma. Sao bà ấy lại muốn đưa
Điểm tâm cho ta? Mẹ nói tỷ tỷ là người tốt, nhưng người ở đây không đối tốt với tỷ. Họ quen nhìn sắc mặt, nói không chừng ngay cả điểm tâm của tỷ tỷ cũng muốn cắt xén. Tỷ phải gả đến nơi rất xa rất xa. Sau này cũng không ăn được
Điểm tâm trong nhà. Vì thế đặc biệt dặn ta đến đưa cho tỷ tỷ ăn. Hỏng rồi. Mẹ không cho ta nói những lời này nói cho người khác biết, nếu không sẽ bị đánh. Tỷ tỷ sẽ không nói với ai chứ? Yên tâm. Ta sẽ không nói với người khác.
Thay ta cảm ơn mẹ đệ. Đi đi. Tỷ tỷ. Mẹ nói những điểm tâm này phải ăn khi còn nóng mới mềm. Cực kỳ ngon. Muốn ăn không? Nào. Ngon không? Tiểu Nhuận. Đệ từng đi dạo phố chưa? Mẹ sai ta đi mua đồ may vá, chén đĩa, nhưng chưa từng dạo phố.
Tỷ nói đệ nghe. Đồ trên phố ngon hơn gấp trăm lần điểm tâm trong vương phủ. Ta đưa đệ dạo phố ăn đồ ngon có được không? Được ạ, được ạ. Đi thôi. Nào. Đi nào. Khách quan, ngài cầm lấy.
– Ông chủ, thanh toán. – Thật sự không rẻ được thêm nữa đâu. Tiểu Nhuận. Linh Bích, mau, đuổi theo nó. Tiểu Nhuận. Tiểu Nhuận, mau quay lại. Cô nương. Đến xem trâm cài tóc của ta đi. Còn cả vòng tay, dây chuyền nữa. Đều có cả. Đồ trang sức của chúng ta
Đều không tồi đâu. Cô xem đi, cô nương. Huynh đến rồi. Thẩm Yến. Ta rất nhớ huynh. Ta biết huynh là do ta tưởng tượng ra. Tưởng tượng ra cũng tốt. Ta tưởng tượng ra thì ta nói cái gì huynh cũng đồng ý với ta, cười với ta.
Huynh mua cho ta vòng tay này ta sẽ bỏ trốn cùng huynh. Được không? Không được. ♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫
♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫
♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫
♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫
♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫ ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫
♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Công tử đúng là có phúc. Ừm… Vòng tay giá hai lượng. Công tử. Tránh xa ra, tránh xa ra. Đừng nghĩ người đến là con gái. Tàn ác lắm đấy. Là tội phạm cướp bóc đó.
Lùi về sau, lùi về sau. Nhìn cô ăn mặc cũng là tiểu thư nhà giàu. Sao còn đi cướp bóc chứ? Ta muốn ở phòng này. Ở phòng này? Có cần mang cho hai vị chút rượu và đồ nhắm, trải sẵn giường êm đệm ấm không? Được thôi.
Cô nghĩ cái gì thế hả? Đây là nơi nào? Cô nghĩ là khách điếm hả? Đây là nhà lao, nơi nhốt tội phạm. Ta là Công chúa. Công chúa? Công chúa sẽ cướp bóc trên phố sao? Lừa ai thế hả? Vào đi. Huynh cười cái gì?
Huynh không bằng lòng chạy trốn cùng ta, cũng không đến nỗi vì hai lượng bạc mà nhốt mình vào đây chứ. Thẩm đại nhân. Chẳng lẽ huynh không mang tiền? Vấn đề này muội nên hỏi ta trước khi mua đồ mới phải. Thẩm Yến, huynh đến Giang Châu làm gì? Vì muội.
Muội trốn khỏi ta, ta đến để bắt muội. Thật sao? Nhưng nếu huynh đi như vậy thì Thẩm gia cũng bị liên lụy. Lần này ta đến, quả thực là để đưa muội đi. Nhưng, không đơn giản là bỏ trốn. Huynh có kế hoạch? Nói ta nghe đi. Đại nhân ghi nhớ,
Chuyện này không được để A Linh biết. Nếu muội ấy băn khoăn thì chuyện này sẽ khó làm. Thẩm Yến. Huynh đang nghĩ gì vậy? Muội tin ta không? Nếu muội tin ta thì đừng hỏi gì cả. Muội chỉ cần biết ta sẽ lấy muội thôi. Vậy ta hỏi muội
Muội còn bằng lòng gả cho ta không? Thẩm Yến. Huynh có yêu ta không? Ta không hiểu yêu là gì nhưng ta biết muội là người khiến ta không biết phải làm sao, là nỗi lo duy nhất của ta trên thế gian này. Ta muốn cưới muội.
Ta bằng lòng từ bỏ tất cả để đổi lấy được bên muội trọn đời. Muội nghĩ đây có được coi là yêu không? Muội cười cái gì? Diêm Vương mặt lạnh nói lời tình cảm cũng hay đó chứ. Mắt chó của các ngươi đều mù hết rồi hả?
Dám đưa Công chúa đến nơi như này. Nếu như để Vương gia nhà ta biết được thì mấy cái đầu của các ngươi cũng không đủ chặt đâu. Vâng, vâng, cô nương nói phải. Đều trách đầy tớ.
– Công chúa, người không sao chứ? Làm 30 năm rồi vẫn là tên sai dịch. Không có gì. Có mắt không tròng, mạo phạm Công chúa rồi. Tội đáng muôn chết. Còn không mau thả người ra. – Thả ngay. – Mau lên. Tránh ra, tránh ra.
♫ Thời gian trôi qua vội vàng ♫ Câu hỏi mà ta hỏi muội, ♫ Đôi khi mỉm cười, đôi khi thở dài ♫ muội vẫn chưa trả lời ta đâu. ♫ Dường như không có bất kỳ nỗi băn khoăn nào ♫ Trái tim ta đã sớm trao cho huynh rồi.
♫ Nhưng lại khó thoát số phận định trước ♫ Cho dù huynh muốn đưa ta xuống địa ngục thì ta cũng sẽ tin huynh, ♫ Mây thưa thớt gió nhẹ nhàng bao nhiêu? ♫ đi theo huynh, và gả cho huynh. ♫ Nhưng cầu xin trái tim chàng để có được hạnh phúc ♫
♫ Cho dù chân trời góc bể cũng không thể tách rời ♫ Chỉ là… Chỉ là sao? ♫ Là niềm tin duy nhất của ta ♫ Chỉ là lần sau nếu ta còn hỏi huynh như vậy nữa thì huynh phải nói là yêu.
♫ Đừng hỏi mãi mãi, chỉ tranh chút thời gian ngắn ngủi ♫ ♫ Chỉ nguyện có chàng, đời này không sợ hãi ♫ ♫ Ý cười nơi khoé mắt, có được vài câu tương tư ♫ ♫ Đã hiểu rõ tâm ý từ lâu ♫
♫ Đừng hỏi mãi mãi, chỉ tranh thủ được thời gian ngắn ngủi ♫ ♫ Mặc ngăn cách giữa núi và biển, ta vẫn lao về phía chàng ♫ Yêu. ♫ Không cần lời nói, cũng không cần nói rõ ràng ♫ ♫ Ta hiểu được câu nói ấy mà chàng chưa nói ra ♫
Đừng lo lắng. Ta vào cùng muội. Có những lời cũng phải nói rõ với Quảng Bình Vương. Huynh có gì cần nói với ông ấy chứ? Muội. Nếu là sứ thần mà Bệ hạ chỉ điểm, vậy thì ở lại chỗ ta trước đi. Đi sắp xếp cho Thẩm đại nhân
Một căn phòng khách. Vâng. Xin Vương phi dừng bước. Vương gia, hôm nay hạ quan đến còn muốn làm một cuộc giao dịch với Vương gia. Giao dịch gì? Từ nay trở đi, chuyện của An Hòa công chúa không liên quan gì đến Vương gia. Mong Vương gia biết cho.
Thẩm Yến, ngươi hỗn xược. Điều kiện là gì? Điều kiện chính là sự an bình của cả Quảng Bình Vương phủ. Sự an bình của Quảng Bình Vương phủ ta từ lúc nào mà đến lượt một sứ thần nhỏ nhoi như ngươi bảo toàn rồi? Định Bắc Hầu phủ
Không qua lại với Quảng Bình Vương phủ đã hơn mười năm rồi. Lão Hầu gia trúng độc, chuyện quản lý Hầu phủ mới rơi vào tay Thiếu quân Hầu. Hắn liền mời Vương gia vào phủ tự sự, thời cơ lại vô cùng trùng hợp. Chắc hẳn chuyện hạ độc này,
Vương gia và Vương phi nhất định đã biết từ sớm. Còn có. Quảng Bình Vương phi quá cố, Trương Vân nhảy hồ mà chết. Bách tính Giang Châu đều truyền nhau là Lưu Linh ép chết. Nhưng tại hạ có điều không rõ. Nói nghe xem. Bách tính Giang Châu đều nói Lưu Linh
Năm tuổi ép chết mẹ, bảy tuổi cầm dao giết cha. Nhưng một bé gái nhỏ bé chưa hiểu việc đời, thật sự có thể làm được vậy? Cho dù cô ấy là Hỗn Thế Ma Vương chuyển thế, nhưng cửa nhà quyền quý sâu tựa biển. Chuyện xấu trong nhà thế này
Lại vì cớ gì lại truyền đến mức mọi người đều biết? Vương gia khiến Lưu Linh trở thành mục tiêu công kích. Đánh lừa dư luận như vậy mà nói phía sau không có ẩn chứa điều gì khác thì Thẩm mỗ không thể tin được. Thẩm đại nhân.
Ngươi nói như đinh đóng cột về sự an nguy của cả Quảng Bình Vương phủ như vậy. Ngươi có bằng chứng không? Không có bằng chứng rõ rằng. Nhưng nếu Vương gia không chịu đồng ý thì Thẩm mỗ sẽ dốc hết sức đào sạch mọi bí mật của Quảng Bình Vương phủ.
Thẩm Yến. Cảm ơn huynh. Nơi này, ta không muốn ở lại một giây phút nào. Chúng ta đi có được không? Không được. Theo quy tắc nghi lễ, ngày hòa thân phải xuất giá từ Vương phủ mới được. Vậy huynh về phòng đợi ta một lát.
Ta biết trong lòng huynh nhớ nhung ta, chắc chắn là ngày đêm đi đường tới đây. Ta bảo Linh Bích làm vài món ăn đón tiếp huynh có được không? Vương gia. Ngài xem A Linh vẫn chưa xuất giá, như vậy còn ra thể thống gì? Linh Nhi. Con chọn con đường này
Chắc chắn không bằng phẳng. Con đã hạ quyết tâm rồi? Đúng vậy. Nào, từ từ thôi. Được rồi. Linh Bích. Ta đẹp không? Đẹp như tiên nữ vậy. Muội thấy cô gái trong bức tranh đó còn không đẹp bằng Công chúa. Nhưng Linh Bích có một chuyện không hiểu lắm. Nếu Công chúa
Không thích Thác Bạt Liệt kia như vậy, tại sao còn hao tâm tốn sức trang điểm như vậy? Cũng không phải là cho hắn xem. Ta trang điểm để cho Thẩm Yến ngắm. Nếu huynh ấy không thực hiện lời hứa lấy ta, vậy người con gái đẹp như này
Sẽ thành tân nương của người khác rồi. Công chúa, nên xuất phát rồi. Đến đây. [Thẩm] Đợi đã. Đợi đã. Dừng. Tần Ngưng? Người đến là ai? Ta là Vô Ưu quận chúa, là bạn thân của Công chúa, đến để tiễn người xuất giá. Linh Nhi. Có mệt không? Vẫn ổn. Được.
Vậy hai người nói chuyện. Sao cô lại đến đây? Là Trường Minh ca ca bảo ta đến. Chuyện hòa thân này vốn là ta nợ cô. Huynh ấy đến tìm ta và Hồng Lang nhờ giúp đỡ, đương nhiên là ta sẽ đồng ý rồi. Thẩm Yến? Huynh ấy bảo cô giúp việc gì?
Chuyện này thì ta không thể nói nhiều được. Sau này cô sẽ biết thôi. Trên đường đi hòa thân, cô chỉ cần làm một chuyện thôi. Chỉ một chữ thôi, “kéo dài”. Từ lúc nào nói với Tần Ngưng mà không nói với ta? Huynh ấy nói gì với Tần Ngưng vậy. Thẩm Yến.
Sứ thần. Thẩm đại nhân. Sứ thần. Sao huynh ấy lại không để ý ta thế? Ta gọi huynh ấy nhiều tiếng như vậy mà huynh ấy cũng không nhìn ta một cái. Muội nói xem sao huynh ấy có gì cũng nói với Tần Ngưng mà không nói cho ta biết vậy? Linh Bích.
Nặng quá. Mệt quá. Dừng. Dừng. Công chúa. Linh Nhi. Sao thế? Trong xe lắc lư, bản Công chúa đau nhức khắp người, muốn nghỉ ngơi ở đây chút. Được. Đường đi xa xôi, lần này vất vả cho muội rồi. Bản Công chúa lần đầu đến biên ải, phong cảnh ở đây không tồi,
Muốn ở đây nghỉ thêm một lát. Ở đây? Quan ngoại có rất nhiều nơi có phong cảnh đẹp hơn ở đây. Đến lúc đó bản Thái tử sẽ thưởng thức cùng nàng. Thác Bạt Liệt. Bản Công chúa gả cho ngài làm vợ, bây giờ đến yêu cầu nhỏ nhoi này
Mà ngài cũng không đồng ý sao? Đồng ý. Không ngờ hái chút hoa dại ở đây lại khó như vậy. Đừng ghét bỏ nhé. Cảm ơn Thái Bạt thái tử. Thích không? Cũng thơm lắm. Thơm thật. Ta thấy phong cảnh ở đây cũng đẹp lắm. Linh Nhi nàng còn đẹp hơn cảnh nữa.
Công chúa gì chứ. Đi không được nửa ngày đã muốn nghỉ. Lão tử có cưỡi dê cũng không chậm như thế. Ngươi lại uống nhiều rượu rồi hả? Chúng ta mới rời khỏi biên giới Đại Ngụy. Vẫn nên cẩn thận lời nói chút. Cẩn thận cái khỉ.
Đợi đám đàn bà Đại Ngụy này rơi vào trong tay lão tử thì chúng phải chịu khổ rồi. Được rồi, đừng ồn ào nữa. Nghe lão tử nói cho các ngươi nghe. Thứ này gọi là bông tơ. Được dệt bằng tơ tằm do côn trùng nhổ ra đó. Thôi đi.
Đồ côn trùng nhổ ra thì mặc được sao? Sao không thể chứ. – Đi xem nào. – Ta nói ngươi biết. Đồ này quý giá lắm. Thứ này mà mặc lên người thì vừa tinh tế lại trơn nhẵn. Sờ vào còn bóng láng hơn mặt của vợ các ngươi ấy.
Làm cái gì thế hả? Không có gì. Xem đi. Người Ngụy thật nham hiểm. Mưu đồ dùng những thứ này để làm tiêu hao ý chí chiến đấu của dũng sĩ Di Cổ ta. Nào, lấy lửa ra đây. Tướng quân. Không được đâu. Những thứ này đều là của hồi môn của
Công chúa Đại Ngụy. Nếu như đốt nó thì đến lúc đó người Ngụy… Nói nhảm ít thôi, cút ra. Đẹp lắm. Thái tử. Chuyện gì. Mục tướng quân đốt của hồi môn của công chúa rồi. Ta có chút chuyện, sẽ trở lại ngay thôi. Mau dập lửa cho ta. Vâng, mau lên.
Tiểu tử ngươi có ý gì? Ngày đại hỉ của bản Thái tử mà ngươi gây rắc rối cho ta đúng không? Không phải ta, là bọn chúng. Không phải ngươi cái gì. Ngươi… Công chúa. Tần Ngưng nói bảo ta cố ý kéo dài hành trình trên đường là ý của huynh? Đúng vậy.
Kế hoạch của Thẩm đại nhân có thể nói với Tần Ngưng lại chỉ không thể nói với ta. Ngày đó Công chúa từng nói đã sớm trao trái tim cho ta, cho dù Thẩm mỗ muốn đưa muội xuống địa ngục cũng sẽ tin ta, đi cùng ta. Thế nào?
Bắt đầu chơi xấu rồi? Ta chỉ là tò mò nên hỏi thêm một câu thôi. Là tò mò hay là ghen tuông vô cớ? Ghen tị. Ta đi xem sao.