Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 24 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 12]

Tiểu Thất! Tiểu Thất, nàng đừng đi! Tiểu Thất… Tiểu Thất… Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Sao lại vứt bỏ ta… Nàng có biết rằng người ở lại mới đau khổ nhất không? Tiểu Thất. Tiểu Thất. Ta hỏi ngươi, Tiểu Thất đâu? Tiểu Thất… Lại vì ngươi. Phải. Lại là ta hại nàng.

Ta nên phải hiện ra từ trước mới đúng. Sao ta có thể thật sự tin nàng ấy sẽ đứng nhìn ngươi chết và một mình ra đi chứ? Tiêu rồi tiêu rồi. Vi sư lại đến chậm một bước. Tiền bối, ngài cứu Tiểu Thất đi. Chắc chắn ngài sẽ có cách cứu nàng.

Cũng như lần trước, ngài xóa hết ký ức của chúng ta. Ta có thể không… không bao giờ gặp lại nàng. Xin ngài hãy cứu Tiểu Thất. Cứu nàng ấy. Ngươi làm gì vậy hả? Quỳ tới quỳ lui, ngươi có đau không? Con người đâu phải ta muốn cứu là được.

Ta là Tửu Tiên chứ có phải tiên thật đâu? Chắc chắn ngài có thể cứu nàng ấy. Chỉ cần ngài nói thì cái gì ta cũng sẽ đồng ý. Có phải là có thể lấy mạng đổi mạng không? Chỉ cần ta chết thì Tiểu Thất có thể quay về.

Xin ngài hãy cứu Tiểu Thất. Chỉ với mạng của ngươi? Ngươi nghĩ là mình có thể sống được mấy ngày nữa hả? Thôi bỏ đi, bỏ đi. Nể tấm si tình của ngươi với đồ nhi của ta, người làm sư phụ như ta… Tiểu Thất! Người trẻ tuổi,

Nên buông xuống thì hãy buông đi. Đây là quà tạ ơn dành cho ngươi. Cảm tạ ngươi đã cho Tiểu Thất trải nghiệm được tình yêu, để nó hiểu thế nào là tình yêu. ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫ Vương gia. Vương gia, đây là thuốc giải độc hàn. Cút!

♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Người đừng phụ lòng của vương phi. ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫ ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ Bắc Cung Viêm. Cút! ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫

♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ Bắc Cung Viêm. Tiểu Thất vì ngươi, ♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ thà chết cũng muốn ngươi sống thì ngươi phải sống cho tốt. ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫

Ta cảnh cáo ngươi, đừng nói lung tung. Tiểu Thất chưa chết, ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ nàng ấy chỉ về nhà thôi. ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ Vậy thì ngươi phải đợi nàng ấy quay về.

Chỉ cần một ngày ta còn sống trên đời này ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ thì ngươi đừng hòng chết. ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ ♫ Thời gian không gian xoay vần là đang đợi ai đây ♫ Nàng ấy…

Nàng ấy sẽ quay lại, ♫ Tòa thành cô đơn trong lòng, cuối cùng cũng được dỡ bỏ ♫ cũng như năm năm trước vậy. ♫ Ánh mắt kiên định, có đau đến mấy thì cũng đáng ♫ Nàng ấy chỉ tạm thời về nhà thôi. Nàng ấy sẽ nhanh chóng quay lại.

♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫ Ta sẽ không quên nàng ấy. ♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫ ♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫ A Viêm! Chẳng lẽ mọi thứ chỉ là giấc mơ?

A Viêm. Xin lỗi. A Viêm. Tiểu Thất à, con có muốn làm chị không? Bố với mẹ con chuẩn bị sinh một đứa, cho con một Tiểu Tiểu Thất. Tiểu Thất. Hình như không ở nhà. Tiểu Thất. Chẳng phải Tửu Tiên nói con bé đã hoàn thành

Trò chơi thử thách phân tích quan niệm tình yêu sao? Chắc là mới quay về từ đại lục Côn Bằng. Không phải là hệ… hệ thống lại xuất hiện sự cố như năm năm trước đấy chứ? Hỏng rồi hỏng rồi. Tại anh cả đấy. Em lại trách anh?

Anh cứ nói con bé không có trách nhiệm với tình cảm, giao cho Tửu Tiên không đáng tin ấy đưa đến đại lục Côn Bằng, lại còn phải hoàn thành hình phạt cải tạo lạm dụng tình cảm. Có ai làm bố như anh không hả? Em cho anh biết, nếu như…

Nếu như Tiểu Thất có chuyện gì thì anh sống một mình mấy năm đi. Cục cưng, không phải… Bây giờ anh cũng lo lắng mà. Tiểu Thất ở ngoài chê cười tình cảm của người khác, thiếu nợ tình cảm. Cục cưng đừng giận, để anh gọi cho Tửu Tiên

Hỏi xem cuối cùng thì có chuyện gì. Em đã liên lạc rồi nhưng không được. Không liên lạc được? Như vậy không đúng, không đúng. Tiểu Thất. Tiểu Thất à, Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất, đi đâu rồi. [Mười năm sau] Trò ghép hình này là chị cậu mua cho cậu,

Không được đụng vào. Quỷ keo kiệt, cho cháu chơi một chút đi. Không được, không được. Mau cho cháu chơi một lúc. Không cho, không cho. Cho cháu chơi một lúc. Ái Kỳ, có phải lại bắt nạt cậu không? Không ạ, là cậu làm tay con bị thương.

Làm sao thế, làm sao thế? Tiểu Tiểu Thất, lớn thế này rồi mà còn bắt nạt cháu mình à? Cẩn thận bố đánh con đấy. Không phải con, là cháu ấy đấy. Còn dám cãi nữa à. Nhìn xem, Ái Kỳ khóc này. Con đã làm cậu rồi đấy, biết không hả?

Con không thể nhường được sao? Mẹ. Bắc Cung Ái Kỳ. Bà ngoại, mẹ dữ với con. Được rồi. Con dữ với con bé làm gì chứ? Mẹ không được chiều con bé mãi, chiều quá hư rồi đấy. Nói lung tung. Lúc nhỏ bố mẹ dạy con như vậy,

Cũng có thấy con hư đâu? Bố im đi, đây là battle* giữa mẹ con con. [*: trận chiến] Được được. Này, mọi người có thể im lặng chút không? Con đang nghiên cứu rubik đấy. Bắc Cung Ái Kỳ, qua đây cho mẹ. Con nữa, Bắc Cung Nặc. Tiểu Tiểu Thất, con qua đây.

Mẹ ơi, con sai rồi. Con đúng là giống hết bố con. Nhưng rõ ràng… rõ ràng là giống mẹ mà. Bắc Cung Nặc, con nói lại thử xem. Mẹ, con muốn nghe kể chuyện. Mẹ và bố đi ngắm mặt trời mọc, vậy Nam Phong Thần thì sao? Đã nói bao nhiêu lần rồi,

Phải gọi là chú Nam Phong. Chú ấy không đi. Sao chú ấy không đi vậy ạ? Vì có vài chuyện ba người là nhiều quá, hai người là vừa đủ. Chú Nam Phong Thần thật đáng thương. Nếu có con ở đó thì tốt rồi. Ái Kỳ,

Sao con không hỏi chuyện của bố con vậy hả? Con trai ra vẻ đàn ông như bố con không có hứng thú. Nam Phong Thần vẫn hấp dẫn hơn. Nhưng rõ ràng là bố rất hấp dẫn mà. Được rồi, hai đứa nên đi ngủ rồi đấy. Nhanh lên. [Vương phủ Bắc Nguyệt]

Vương gia. Mấy năm nay, hậu viện của người vẫn không có ai, Bệ hạ hết sức lo lắng. Ngài ấy rất để ý đến hôn sự của ngài, nên cho ta mang hình vẽ của danh môn tú nữ ở đô thành đến để ngài chọn. Lưu Tư thủ.

Suýt nữa thì quên, nên gọi ngài là Lưu Đô thủ rồi. Ai nói hậu viện của vương gia chúng ta không có ai? Chẵng lẽ ngài đã quên mất vương phi của chúng ta? Nhưng họa sĩ này vẽ càng lúc càng đẹp đấy, càng lúc càng giống. Nhưng là giả

Thì không thể thay thế cho thật được. Hạ quan đã hiểu. Vương gia, cáo từ. Lui xuống đi. A Viêm. [Khi chuông gió kêu] [nghĩa là ta đang nhớ chàng.] ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫ [Dù ta đang ở đâu,]

♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ [chàng đang ở đâu.] ♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ Chắc là vương gia lại nhớ vương phi rồi. Từ sau khi vương phi đi,

Vương gia cũng chẳng cười nữa. ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Ta cũng rất nhớ nàng. Tiểu Thất. ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫ ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫

♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ ♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫

♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ Nhị gia,

Sao đến mà không cho ta biết thế. Từ sau khi Mạt Lê của chúng ta gả cho người khác thì khí chất của bà chủ Phong Nhã Uyển càng lúc càng đủ rồi. Cũng nhờ sự chăm sóc của Nhị gia ngài cả. Thế nào,

Lần nào Nhị gia đến cũng chỉ uống trà một mình, chẳng thú vị gì cả. Đây là người mới đến, tên Linh Bách Hợp. Đánh đàn rất hay, chỉ kém ta trước đây một chút xíu thôi. Vậy sao? Ta thấy thân hình, tư thái của Bách Hợp cô nương

Không thua nàng đâu. Nhị gia, ngài đừng chỉ nói ngoài miệng thế. Tối nay ngài có muốn đưa Bách Hợp cô nương về phủ không? Ta không nghỉ đâu. Bách Hợp, nào. Hầu hạ Nhị gia cho tốt. Sao vẫn không có mắt nhìn vậy hả? Nhị gia, mời uống trà. Nhị gia

Không thích Bách Hợp sao? Khuôn mặt này cũng được đấy. Bàn tay nhỏ xinh xắn này còn biết đánh đàn, càng làm người khác thưởng thức hơn. Nào, đánh một bài cho Nhị gia nghe. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫

♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ Tiểu Thất. ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ Mười năm rồi, ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ thật sự rất muốn nàng quay về.

♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫

♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫

♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ [Đám người này sao lại ăn mặc thế này?]

[Cuối cùng thì mình đang ở đâu?] A Viêm. Biểu đệ, cuối cùng ta cũng tìm được đệ. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Cô.. Đệ không nhận ra ta sao? ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫

♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ [Chuyện gì thế này?] ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ [Tiêu rồi,] [gây chuyện rồi.] ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ A Viêm,

Có muốn sau này mỗi ngày ngắm mặt trời mọc cùng ta không? ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ Bạch Thiết, quay đi. ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫

♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ Muốn. ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ Từ năm năm trước ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ta đã muốn nói với nàng rằng ta thích nàng.

♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ Nàng có đồng ý ở bên ta không? A Viêm. Từ này về sau dù là phú quý ♫ Cánh hoa đào rơi theo gió bay về nơi đâu ♫ hay nghèo hèn, khỏe mạnh hay bệnh tật,

♫ Ngoảnh lại trần thế thấy mơ hồ ♫ thuận lợi hay khó khăn ♫ Dáng vẻ bước đi từ từ của nàng quá quen thuộc ♫ chàng có đồng ý không bao giờ rời xa ta, đến mãi mãi không? Ta đồng ý. ♫ Sao nước mắt lại tuôn rơi ♫

Ta cũng đồng ý. Vậy từ này về sau ♫ Tại sao thế gian lại có quá nhiều điều bất đắc dĩ ♫ chỉ có cái chết mới chia cắt chúng ta, không bao giờ rời xa. ♫ Số phận lênh đênh lại gặp nhau ♫

♫ Màn đêm dần buông xuống, vẫn để lại một ngọn đèn cho người ♫ ♫ Sự mong đợi trào dâng của con tim ♫ [Chuông gió] ♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫ [đại diện cho nỗi nhớ nhung] [và yêu thích.]

♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫ A Viêm, Khi chuông gió kêu thì đó là ta đang nhớ chàng, ♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể chạm đến nữa ♫ dẫu ta đang ở đâu

Và chàng ở bất cứ nơi nào. ♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫ Được. ♫ Tại sao thế gian lại có quá nhiều điều bất đắc dĩ ♫ ♫ Số phận lênh đênh lại gặp nhau ♫

♫ Màn đêm dần buông xuống, vẫn để lại một ngọn đèn cho người ♫ ♫ Sự mong đợi trào dâng của con tim ♫ ♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫

♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫ ♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể chạm đến nữa ♫ ♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫

♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫ ♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫ ♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể chạm đến nữa ♫

Lụa đỏ đã treo đầy cành rồi ♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫ mà sao nàng vẫn chưa quay về. Nhàm chán. Sao buổi tối nào mẹ cũng xem cái này vậy? Nhẹ thôi. Muốn giống như lần trước

Bị mẹ phát hiện ra rồi đánh à? Chỉ cần ghép xong cái này thì chúng ta có thể gặp bố rồi. Vậy là cũng có thể gặp Nam Phong Thần? Hai đứa làm gì vậy? Mẹ à, đây không phải là nơi trước đây bố và mẹ định tình đấy chứ?

Sao chẳng giống mẹ kể chút nào cả. Đúng là khác biệt rất lớn. Bao nhiêu năm như vậy rồi, chắc chắn là có thay đổi. Không sao cả, dù sao thì con và chú Nam Phong Thần cũng sẽ không đến đây ngắm mặt trời mọc.

Tốt quá, con có thể gặp chú Nam Phong Thần rồi. Con bé không có lương tâm này. Bố con mà nghe được những lời này thì chẳng phải là đau lòng chết sao. Mẹ à, chúng ta đi gặp bố ngay đi. [Tiêu rồi,] [suýt nữa thì quên mất.] [Lần trước, khi đi]

[mình chưa nói với A Viêm chuyện có con] [đã đâm đầu vào chỗ chết.] [Chắc chắn chàng ấy hận mình lắm.] [Nhưng đã mười năm rồi,] [chắc chàng ấy cũng đã nguôi giận.] [Nhưng tính tình A Viêm nóng như vậy, cũng chưa chắc.] [Vậy thì mình phải làm sao đây?]

[Hay là để mấy đứa nhỏ đi dỗ chàng,] [nói tốt về ta trước.] Nặc, Ái Kỳ, mẹ có việc cần hai đứa phối hợp. Chuyện là thế này. Lần trước, lúc mẹ đi thì có vài nhiều nhầm với bố các con, có lẽ bây giờ bố con vẫn đang giận mẹ,

Nên lát nữa hai đứa đi tìm bố rồi vẽ thêm một tấm hình. Trên tấm hình này sẽ vẽ… Ở đây này. Nhìn xem, người có khuôn mặt cứng đơ chắc chắn là chú Bạch Thiết. Đi. Đứng lại. Giơ tay ra. Đi. Làm gì vậy? Chẳng phải mẹ nói chúng ta

Đến nói mấy lời hay cho mẹ với bố à? Chúng ta không được đi. Có ngốc không vậy? Mấy chuyện này thì cứ để mẹ tự làm. Hơn nữa chúng ta còn chuyện quan trọng hơn. Đi thôi. Bọn nhỏ đâu? Đã đi rồi. Đâu rồi? Ban nãy đi hướng kia.

Chắc chắn là Tiểu Thất. Thì ra lại là những suy nghĩ ngông cuồng của ta. A Viêm. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ Ta không phải là đang mơ chứ? ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫

♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ Ta biết ngay là nàng sẽ về nên ta đã nghe lời nàng, ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ ăn ngon ngủ tốt, cố gắng sống tiếp.

♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ A Viêm, xin lỗi. Ta không nên để chàng đợi lâu như vậy. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ Bao lâu không quan trọng, ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫

Chỉ cần là nàng thì mười năm, hai mươi năm, ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ta vẫn sẽ ở đây. ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫

♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫

♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ Sau này ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ đừng rời khỏi ta nữa. A Viêm. Không phải ta, là chúng ta sẽ không rời khỏi chàng nữa. Chúng ta? Đừng nói gì hết.

Đã đồng ý với mẹ là sẽ ngoan ngoãn mà. Có ngốc không vậy hả? Bây giờ mẹ không rảnh để ý đến kỳ đà cản mũi như chúng ta đâu. Nhanh lên. Đi thôi, Ở đây không có gì hay để xem đâu. Anh muốn đi thì đi một mình ấy,

Em xem một cái rồi sẽ đi. Mấy đứa nhỏ này, sao lại đến đây? Cha mẹ đâu? Cháu không được vào. Nhóc con, cản ta làm gì hả? Cô à, không sao đâu, cô cứ đánh đàn tiếp đi. Cháu… Cháu là con nhà ai? Nhà anh đó. Trả lời thú vị lắm.

Vậy nương của cháu đâu? Phu nhân của ta đang ở đâu? Nhóc con! Lại tìm trai đẹp nói chuyện, tật xấu lại tái phát đấy. Nhị gia. Anh không cần để ý đâu. Anh xinh đẹp, chúng ta nói chuyện tiếp đi. Bé con, gan lớn thật đấy. Vậy cháu tên gì thế?

Cha mẹ đâu? Em tên Ái Kỳ, từ khi sinh ra đến giờ em chưa từng được gặp bố. Thật sự là nàng ấy? Vậy còn mẹ cháu? Mẹ em… Mẹ em không cần em nữa. Anh à, anh đưa em đi đi, em không còn nhà để về nữa rồi.

Chắc chắn anh không nỡ nhìn thấy một tiểu cô nương như hoa như ngọc lưu lạc đầu đường, phải không? Thật đáng thương. Vậy còn cậu ấy? Đây là đệ đệ ngốc của em. Em mới ngốc ấy. Ông ngoại em đã nói

Con trai thì phải chịu khổ một chút, rơi nước mắt nhiều vào, không thì không thể nên người. Cháu thật sự muốn theo chú về nhà vậy sao? [Nếu tên đó biết con gái theo ta về nhà] [thì chắc là sẽ tức chết.] Kim Bảo. Ngươi ở đây với thằng bé

Đợi cha mẹ thằng bé về. Nói với cha mẹ thằng bé là ta đưa con bé về nhà. Nào, chúng ta về nhà. Ái Kỳ! Nào nào. Chú đưa cháu đi ăn ngon, được không nào? Đưa con bé về nhà? Chẳng phải con bé nói đã không còn nhà để về rồi à?

Nhị gia có phải ngốc không? Đi thôi. Nàng nói xem, các con có thích ta không? Yên tâm, ta đảm bảo con bé Ái Kỳ vừa nhìn thấy khuôn mặt của chàng thì sẽ lao đến ngay. Vậy thì chắc là mẫu tử liền tâm. Vậy còn Nặc Nhi?

Hay để ta về chuẩn bị một ít quà gặp mặt. Chàng còn không đi lên thì ta không đảm bảo con gái cưng và con trai cưng của chàng có còn ở đây không đâu. Vương phi. Mẹ. Đây… Bố biết chơi không? Cái này… Là màu giống nhau xoay đến một mặt sao?

Bố giỏi thật đấy. Phải. Nặc Nhi, Ta là phụ thân của con. Bố à, con và em gái rất nhớ bố. Ta cũng nhớ các con. Vương phi, cô về thật rồi. Về rồi đây. Sau này sẽ không đi nữa. Ta nghe A Viêm nói ngươi đã lấy vợ.

Hôm nào dẫn đến cho ta gặp đi. Cô cũng biết đấy. Là Xuân Nha, dạo này đang giảm béo nhưng không được. Ái Kỳ đâu? Nhị gia nói muốn đưa con bé về nhà. Hắn ôm con gái ta đi? Không được, ta phải đi tìm hắn. Chàng muốn đi đâu?

Đến phủ Nam Phong. Đi cũng không được gì. Ta nghĩ ta biết bây giờ bọn họ đang ở đâu. Đi thôi. Vỗ đập, vỗ đập, vỗ vỗ xoay đập. Vỗ đập, vỗ đập. Anh lại thua rồi. Phạt anh phải ôm em. Được, ôm. Nào. Cháu thông minh quá. Giỏi thật.

Nhị gia bọn họ đang ở đây này. Mẹ. Con nhớ mẹ chết mất. Lâu rồi không thấy Nhị gia cười vui vẻ như vậy. Mami, anh đẹp trai này là bố con sao? Đây là… Con gái chúng ta đấy. Ta còn chưa ôm mà ngươi… Là con bé nói ta ôm,

Ta làm được gì chứ? Nàng không đi nữa? Huynh đệ, mấy năm nay ngươi có ổn không? Vẫn ổn cả. ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ Nhìn kìa. Đây là rất nhiều điều ước trước đây cha mẹ đã viết.

♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ Ái Kỳ, mong ước của con là gì? ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ Con muốn nhanh chóng lớn lên. Con còn muốn nhanh chóng… ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ Vậy còn Nặc Nặc, ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ con thì sao? Nếu như muội muội không gả đi được thì con sẽ miễn cưỡng nuôi muội ấy cả đời.

♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ Huynh mới không lấy được vợ ấy. Muội mới không gả đi được. ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫ Muội không gả đi được. Cẩn thận đấy. ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫

♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ Đừng chạy! Không gả đi được. hâm mộ sao? Vậy nên ta mới nói tìm một cô nương rồi gả đi. Hay là muốn làm mặt đơ cả đời? Cần ngươi nói chắc? Chẳng phải ngươi cũng độc thân đấy à?

Tên đầu gỗ này, nói ai đấy hả? Đứng lại. Đừng chạy! Đừng có chạy! Tiểu Thất, mong ước của nàng là gì? ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ Ta có chàng là đủ rồi. ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫

Vậy thì mong ước của ta là ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫ phủ Bắc Cung rộng thế này, ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ta muốn sinh một nhóm… Bảo bối Bắc Cung. ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫

♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫ ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ Chúng ta đóng máy rồi!

♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ Thành công tan học! ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫ Tan học rồi! Tan học. Nam Phong Thần, chúng ta… chúng ta cùng đi

♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ngắm sao và mặt trăng nhé, được không? Được. Sao, mặt trăng có gì đẹp mà ngắm chứ? ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ Con gái cưng,

Chúng ta đi ngắm pháo hoa đi. Không muốn. Bố à, chiêu này của bố xưa quá rồi. Con đi với Nam Phong Thần cơ. ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ Nào. ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ Thích.

Cuối cùng ta cũng thắng một lần. Đi thôi. ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ Tiểu Thất, con gái bị người ta mang đi rồi. Chạy rồi à? Vậy chúng ta cũng chạy đi. Mấy người đi hết. Vậy… Vậy mùa ba để ta đóng đi.