Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 5 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 05: Vòng Lặp Thời Gian? Phản Khoa Học] Sản phẩm mà hôm nay cô nói phải nói là rất hợp ý tôi. Một mình tôi có thể chốt luôn mười nghìn đơn. Tận mười nghìn đơn cơ à?

    Với mức lương ba cọc ba đồng này của chúng ta? Cũng phải. Không vì dăm ba đồng lương này, tôi đã mắng cho anh ta lên bờ xuống ruộng rồi! Sao không chết quách đi chứ! Đi chết đi! Ngay hôm nay! Tên khốn Bạch Chân Tướng sao còn không đi… Chết.

    Tên khốn Bạch Chân Tướng sao còn không đi… Tên khốn Bạch Chân Tướng. sao còn không đi… Ăn táo đi. Tôi cũng ăn. Ngon nhỉ? Chính là dòng này. Chúng ta có thể bổ sung thêm. [Thời khắc cận tử] Ai để gói hàng này trên bàn của tôi vậy?

    Từng người một đi vào văn phòng gặp tôi. [Thời khắc cận tử] [Thời khắc cận tử] “Thời khắc cận tử”. Tên trò chơi sao? Công ty chúng ta làm về mảng game điện thoại à? Lúc nhỏ, tôi từng học thư pháp Âu Khải. “Thời khắc cận tử”

    Là chiến lược sản phẩm mới của anh sao? [Cận tử] Chữ “cận” viết thế nào ý nhỉ. Bút lông này ấy à, nó là loại bút lông Thất Lang Tam Dương tốt nhất. Khiến anh chê cười rồi. Tôi có thể viết tiếng Anh không? Tôi viết Chữ Hán không được tốt cho lắm.

    [Thời khắc cận tử] Giám đốc Bạch. Chắc là anh sẽ không sa thải em đâu đúng không? [Thời khắc cận tử] Đây là thẩm vấn sao? Chữ này có hơi khó. Hôm đó sau khi tan làm, thì tôi về nhà lo cho mấy đứa nhỏ. Sau đó tất bật với một đống việc,

    Làm gì có thời gian đi đâu chứ. Tối qua tôi ở công ty suốt chẳng đi đâu cả. Vậy tôi cũng phải báo cáo với anh về thời gian riêng tư của tôi sao, Giám đốc Bạch. [Thời khắc cận tử] Còn… còn cần phải gì nữa không?

    Mạng của công ty chúng ta rất mượt. Tôi ở lại công ty chơi game. Hôm qua tôi đã đi học thêm lớp bồi dưỡng tiếng Anh, để sau này phục vụ khách hàng chuyên nghiệp hơn. Đi đi. Nói ra không sợ anh chê cười.

    Sau khi tan làm thì tôi còn có thể làm gì chứ. Về thẳng nhà nấu cơm cho bà xã. Chuẩn bị nước ngâm chân. Sau đó, à thì bà xã tôi thích xem kênh truyền hình nào thì tôi sẽ phụ trách điều chỉnh âm lượng cho cô ấy. Chỉ có vậy thôi.

    Có phải cô ôm hận trong lòng với tôi không? Đương nhiên rồi. Anh giữ tôi lại làm việc đương nhiên tôi rất vui, vô cùng biết ơn anh. Nói cũng đúng. Ai rồi cũng sẽ bị sự lương thiện của tôi làm cho cảm động. Lý Lộ Đa.

    Tôi thấy cô theo dõi Bạch Chân Tướng còn tích cực hơn cả việc đi làm. Buổi sáng cũng không thèm ngủ nướng. Cuộc sống ấy à, càng ngày càng trở nên hứng khởi rồi. Tôi thấy cô xem phim nhiều đến mức phấn khích quá độ rồi đấy. Chào buổi sáng, Lý Lộ Đa.

    Sao anh lại ở đây? Sao tôi lại ở đây à? Thế sao cô lại ở đây? Tôi… tôi đến tập thể dục. Lặn lội đường xa chạy tới đây để tập thể dục? Đến theo dõi tôi chứ gì? Tôi theo dõi anh… Tôi đâu có theo dõi anh đâu.

    Sao tôi phải làm vậy chứ? Nói thật đi! Rốt cuộc cô có ý đồ gì? Tôi… Sao lại gửi thư đe doạ tôi? Nói! Thư đe doạ? Tôi không hiểu anh đang nói gì. Nói dối. Tôi không có. Được thôi. Tạm bỏ qua chuyện thư đe doạ.

    Dù gì tôi cũng chưa bắt được tận tay. Nhưng việc cô theo dõi tôi là thật đúng chứ? Cả đoạn đường đều có gắn camera. Bây giờ tôi sẽ báo cảnh sát, trích xuất camera để xem xem rốt cuộc cô có theo dõi tôi hay không.

    Không tới mức phải báo cảnh sát đâu, không tới mức ấy đâu. Không tới mức ấy. Vậy cô nói thật đi. Tôi… Tôi là vì… là vì tôi thích anh lâu lắm rồi. Chẳng trách. Lần trước cô tới nhà tôi cứ ở lì đó không chịu về,

    Cũng là muốn mượn cơ hội để gần gũi tôi có đúng không? Phải. Tôi không kiềm chế được mà muốn gần gũi với anh. Vì vậy mới không kiềm chế được mà đến nhà anh, sau đó hôm nay chạy đến đây theo anh. [Mất mặt quá đi.] [Lý Lộ Đa.]

    [Những lời như vậy mà mày cũng nói ra được.] Cũng không có gì ngạc nhiên lắm. Rất đỗi bình thường. Thực ra tôi sớm đã đoán ra rồi. Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát tôi. Cô tém tém lại giùm tôi. Lý do kiểu này mà cô cũng nghĩ ra được.

    Cô tưởng tôi muốn thế à? May là Ngỗng Bá Vương không coi là thật. Chắc cô không thích anh ấy thật đâu nhỉ? Trong lòng nghĩ thế nào. miệng liền tuôn ra như vậy. Im miệng.

    [Kể từ khi tha thứ cho nữ cấp dưới xong, cô ấy đặc biệt quan tâm đến tôi, tại sao nhỉ?] [Uống nhiều quá nên tự mình tưởng tượng ra hả? Những gì tôi nói đều là thật.] [Vậy chắc chắn là vì cô ấy thích anh.] Anh. Em về rồi đây.

    Chẳng phải đã nói hôm nay sẽ về nhà của em hay sao? Em vẫn phải tiếp tục ở đây thêm vài ngày nữa. Nợ tình ấy à, em vẫn còn chưa trốn hết đây. Hôm nay em về suýt nữa bị bắt tại trận. Coi nhà anh là nơi lánh nạn đấy à.

    Không thích thì cứ từ chối thẳng, chơi trò trốn tìm làm gì chứ. Em đã nói cả rồi. Nhưng người phụ nữ này một khi đã lún sâu vào thì sẽ rất khó để dứt ra. Em trốn đi cũng là đang muốn giúp cô ta nhanh chóng thoát khỏi bể khổ.

    Anh nhờ em một việc. Anh nhờ em? Tinh tượng hôm nay không có gì khác thường mà. Anh không sao chứ? Làm sao để phán đoán việc ai đó có thật sự rơi vào lưới tình. Khoan! Chờ đã. Người mà anh nói là ai vậy? Chẳng lẽ là Lý Lộ Đa?

    Chị ấy tỏ tình với anh rồi à? Việc này hoàn toàn không có gì bất ngờ. Nhưng anh không nghĩ cô ấy tấn công dồn dập vậy. Sức hút của anh quả thực khó mà ngăn lại được, đến nỗi cô ấy không thể khống chế được cảm xúc của chính mình.

    Vậy anh cũng đừng tiết chế. Mau chóng đón nhận đi chứ. Không thể được. Tuy rằng cô ấy không kháng cự được sức hấp dẫn của anh, nhưng chuyện giữa anh và cô ấy là không thể. Nhưng anh sợ nếu từ chối thẳng cô ấy sẽ vì mất kiểm soát cảm xúc

    Mà làm ảnh hưởng tới công việc. Anh phải từ chối hợp lý. Tránh mọi rủi ro. [Ăn mặc đẹp như vậy,] [là hành vi tìm bạn tình thường gặp của động vật.] [Tuy rằng nhìn rất đẹp,] [nhưng] [đừng nghĩ như vậy là sẽ thu hút được sự chú ý của tôi.]

    Chào Giám đốc Bạch. Chào buổi sáng Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch, Giám đốc Bạch. Đây là kế hoạch tiêu thụ mới nhất. Anh xem qua đi ạ. Trong này đã viết rất chi tiết… [Quả nhiên.] [Lý Lộ Đa đã bắt đầu rơi vào lưới tình] [bắt đầu u mê mình rồi.]

    Giám đốc Bạch. Bản kế hoạch này, hay là anh xem qua đi ạ. Tôi xem xong rồi. Kí tên vào đây này. Em có cần chỉnh sửa gì không? Giám đốc Bạch. Vào đi. Tài liệu đây ạ. Số liệu đã kiểm tra kĩ chưa? Số liệu là do anh cung cấp đấy ạ.

    Vậy không được. Không thể tin tưởng cấp trên vô điều kiện như vậy. Cô phải kiểm tra kĩ. [Căn bệnh “Ung thư yêu thầm” giai đoạn 2.] [cô ấy sẽ chủ động tiếp xúc cơ thể với anh.] [Rốt cuộc cô ấy mê mệt mình từ lúc nào.] [Đến giai đoạn cuối,]

    [cô ấy sẽ bám chặt lấy anh không buông.] [Cố tình tạo ra mọi cơ hội] [để ở cùng anh.] Giám đốc Bạch. Xin lỗi, nhưng mà bút của tôi. [Không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy.] [“Ung thư” đã phát triển tới giai đoạn cuối rồi.] [Mình phải ngăn chặn kịp thời.]

    Cảm ơn anh. Chờ đã. Dù đã nói nhiều lần, nhưng tôi vẫn phải nhấn mạnh lại một chút. Xin đừng bao giờ ôm hi vọng gì với tôi. Cô từ bỏ càng sớm thì tổn thương cô phải chịu sẽ càng nhỏ. Cô nhất định phải tiết chế tình cảm của mình.

    Quay đầu là bờ. Yêu thầm tới giai đoạn cuối sẽ rất khó để chữa trị. Tôi không thể trơ mắt nhìn cô rơi vào vực thẳm. Nếu không, tôi chỉ còn cách để cô nghỉ việc. Nghỉ việc? Giám đốc Bạch. Tôi đến đây là muốn nói với anh một chuyện.

    Nếu có ai đó mắng chửi anh… hoặc là trù ẻo anh… Vậy thì anh sẽ Rơi vào vòng lặp thời gian. Anh hiểu chứ? Cô giở trờ mê tín gì vậy? Tôi không mê tín. Chắc do tôi chưa nói rõ ràng. Vòng lặp thời gian?

    Lý do như vậy mà cô cũng nghĩ ra được. Cô coi tôi là trẻ lên ba à? Bị xe tông. Bị sét đánh. Rơi xuống cống ngầm. Anh quên hết rồi sao? Sao cô biết tôi mơ thấy gì? Đây không phải mơ. Là do anh rơi vào vòng lập thời gian.

    Tự mình trải nghiệm tất cả mọi thứ. Những lúc đó tôi đều ở cạnh anh. Say rượu bị xe tông. Tôi ở ngay cạnh đó. Lúc anh đang họp ở công ty, bị đồng hồ rơi trúng, Đều do tôi trù anh. Lần gần đây nhất, anh chết do ngã ở trong thang máy,

    Là do anh nặng lời với Phỉ Phỉ, cô ấy đã nguyền rủa anh. [Cô ấy nghiên cứu mình cặn kẽ đến nỗi] [Giấc mơ cũng không bỏ qua.] [Thực sự quá điên rồ.] Anh không tin đúng không? Vậy tôi chứng minh cho anh xem.

    Không ngờ tôi lại đến đây thực nghiệm với cô. Quả là một việc hoang đường. Chắc bởi vì tôi là cấp trên quá đỗi gần gũi đây mà. Nếu đã như vậy. Tôi sẽ cho anh mở rộng tầm mắt. Bạch Chân Tướng. Chết đi! Rồi sao? Giám đốc Bạch.

    Nhớ kĩ hôm nay là ngày 24 tháng 4. [Nhớ kĩ hôm nay là ngày 24 tháng 4.] Không lẽ là thật. Sao có thể chứ! Tuyệt đối không thể! Chỉ là mơ thôi. Một giấc mơ. Chào anh. Giám đốc Bạch. Chào anh. Chào mọi người. Chào buổi sáng. Chào anh. Chào buổi sáng.

    Giám đốc, chào anh. Chào buổi sáng. Lý Lộ Đa đâu rồi? Cô ấy chưa đến. Anh tìm cô ấy có việc gì không? Khi nào cô ấy đến bảo đến gặp tôi. Vâng. Chị Trí Anh. Chị có thấy Giám đốc Bạch hôm nay cứ là lạ không? Ừ. Giám đốc Bạch.

    Chào buổi sáng. Lần trước công việc tôi giao cho cô, cô làm xong chưa? Chưa làm chút nào. Ai biết lúc nào anh lại đắc tội với người ta rồi bị mắng chửi, tiếp tục rơi vào vòng lặp thời gian chứ. Đừng nhắc vòng lặp đó với tôi. Ngồi đi.

    Anh quên rồi sao? Lốc xoáy cuốn bay anh đó. Anh có cần tôi nguyền rủa thêm lần nữa không. Thử xem. Cơn gió đó hơi bị mạnh đấy. Đúng chứ. Rốt cuộc cô đã làm thế nào? Sao lại có lốc xoáy xuất hiện. Còn nữa, tại sao tôi lại

    Thức dậy trên giường của mình? Anh nhớ hết à? Anh cũng rơi vào vòng lặp như tôi. Tôi không cô đơn nữa rồi. Tôi hiểu rồi. Cô biết thôi miên đúng không? Nào, mau giải cho tôi. Anh bị ấm đầu à. Phải. Nếu nghĩ như vậy mọi thứ sẽ hợp lý. Chắc là

    Tôi bị bệnh hoang tưởng hay đại loại vậy. Đầu óc tôi có vấn đề. Có thể giờ tôi đang trong mơ. Tôi chưa tỉnh. Tôi của hiện tại là giả. Cô cũng vậy. Anh biết đau. Rõ ràng đang tỉnh táo. Khi mới biết việc này, tôi cũng không tin.

    Tôi cho rằng mình bị chập mạch. Đầu óc có vấn đề đó anh hiểu chứ. Sao có thể. Không thể nào. Chắc ông trời đang trừng phạt chúng ta. Ông trời đang trêu đùa chúng ta. Tất cả sẽ kết thúc nhanh thôi. “Chúng ta”? Cô đừng thấy người sang bắt quàng làm họ.

    Cô đủ tư cách ngang hàng với tôi ư. Nhưng mà dù gì anh cũng phải đối mặt với vấn đề này rồi giải quyết nó. Nếu không chúng ta sẽ tiếp tục rơi vào vòng lặp. Đúng chứ? Cô đừng dùng từ ” chúng ta” nữa. Vậy anh giải thích sao về việc

    Khi anh bị ai đó chửi anh sẽ gặp chuyện kì lạ. Anh giải thích được không? Cậu… Có phải cậu… Cậu có vấn đề về thần kinh không? Theo như kết quả chụp CT cũng như số liệu chụp cắt lớp, Cậu rất bình thường. Sao có thể.

    Dạo gần đây tôi hay bị ảo giác. Nhẹ nhất cũng phải cỡ đa nhân cách. Ừ. Trước đây, Tôi cũng đã nghĩ đến việc này. Bác sĩ khoa thần kinh chúng tôi cũng kiếm tra cho cậu vô cùng chi tiết. Thêm vào đó là các buổi hội chẩn của các chuyên gia.

    Kết quả cuối cùng đó là cậu rất bình thường. Hơn nữa, Không phải khỏe mạnh ở mức bình thường đâu. Khỏe mạnh? Vậy sao tôi lại có cảm giác mọi thứ lặp lại như vậy. Mặc dù tôi không rõ tại sao cậu luôn lặp đi lặp lại cụm từ vòng lặp thời gian.

    Nhưng mà mong cậu tin tưởng vào đội ngũ bác sĩ chuyên nghiệp của chúng tôi. Bác sĩ cho tôi nhập viện đi. Sao thế được. Không thể làm bừa đâu. Thiết bị này có vấn đề. Cậu chờ chút. Tôi gọi điện đã. Gọi cho ai? Yêu cầu bên dưới

    Kiểm tra lại cho cậu. Tôi bị bệnh, nghe rõ chưa. Tôi bảo là tôi bị bệnh mà. Tôi phải nhập viện. Tôi không muốn nhập viện. Nghiêm chỉnh cái coi. Tôi không có bệnh. Không thể vào viện. Giám đốc Bạch, đối diện với thực tại đi. Theo logic phim ảnh

    Nếu mình đang mơ, con quay sẽ không ngừng lại. Sao có thể. Mình nhất định đang mơ. Phim ảnh đúng là không tin được. Phim bảo là nếu rơi từ trên cao sẽ lập tức bừng tỉnh. Cậu gì ơi! Cuộc đời còn rất dài,

    Có gì nghĩ không thông thì cứ nói ra đi, mọi người cùng nhau nghĩ cách giải quyết. Con người không thể cứ bó buộc trong một vòng lặp không thể thoát ra được. Cậu ý nói vậy là sao. Chắc là thấy chán đời vì ngày nào cũng lặp đi lặp lại.

    Cậu gì ơi! Chúng ta đều như nhau. Ngày nào cũng lặp đi lặp lại như vậy. Nhưng như vậy không có nghĩa là Cuộc sống bình thường giản dị này không có ý nghĩa gì cả. Có một bài hát như thế này, “Tôi từng mất đi phương hướng…”

    “cho đến khi thấy được cuộc đời bình thường giản dị…” “đó mới chính là đáp án duy nhất”. Giám đốc Bạch. Đừng kích động. Cô có thể đừng chạy lung tung trong giấc mơ của tôi được không? Đây không phải mơ. Đây là thực tại. Giám đốc Bạch.

    Anh định tự sát để chứng minh sự tồn tại của vòng lặp thời gian đấy chứ. Ôi trời! Xin cô đấy. Đừng nhắc đến bốn từ đó nữa. Chắc chắn đây chỉ là giấc mơ. Không phải mơ. Tôi có ý tốt mới nhắc anh. Theo những gì tôi biết.

    Có ai đó mắng chửi anh mới bị cuốn vào. Vòng lặp đó mới khởi động. Nếu anh nhảy thật. Tôi không đảm bảo anh sẽ sống sót hay không. Ác mộng. Một cơn ác mộng. Lúc nhỏ bám lấy tôi. Bây giờ cũng không chịu buông tha!

    Cô đi đi! Đừng cản trở tôi tự sát. Nhảy đi. Anh thử sức xem sao. Nào. Nhìn xem. Họ hình như là một đôi. Đúng vậy. Nhảy đi. Đừng do dự. Cậu gì ơi. Nhảy không vậy. Loay hoay nãy giờ. Mọi người đang nhìn anh đấy. Chúng tôi còn phải đi làm.

    Nói gì thế. Đúng đấy. Anh nhảy hay không vậy. Tôi nhảy lầu có lợi gì cho mấy người. Đừng lãng phí thời gian của mọi người. Những con người vô cảm. Các anh cứ vậy thì tôi không nhảy nữa. Dù có nhảy cũng không cho các anh xem. Đùa chắc. Tên dở người.

    Chết quách đi! Không phải chứ. Đúng là vòng lặp thật rồi. Tất cả bắt đầu từ ngày 14 tháng 4. Vào cái hôm ngày hội ẩm thực đó. Sau khi anh bị xe tông. Mọi thứ mới được khởi động. Vòng lặp thời gian mới bắt đầu.

    Hơn nữa lần trước tôi cũng nói rồi. Nếu ai đó chửi anh, mắng anh, anh sẽ rơi vào vòng xoáy vĩnh viễn không dừng lại đó. Anh có biết tôi đã trải qua biết bao nhiêu cái ngày 14 tháng 4 không? Những cơn ác mộng của anh

    Chỉ bằng một phần so với tôi mà thôi. Rốt cuộc tại sao nó lại xuất hiện? Tôi cũng không biết. Có lẽ ông trời đang nhắc nhở anh phải lương thiện hơn. Thế giới khách quan làm gì có ông trời nào. Thế giới khách quan mà anh nói,

    Cũng làm gì có khái niệm vòng lặp thời gian. Người khác nguyền rủa tôi, tôi, tôi sẽ… Vòng lặp thời gian khởi động. Vậy thì, người ta nguyền rủa cô, cô chết đi, rơi vào vòng lặp, cô chơi một mình đi. Tôi còn mong anh chết đây. Vòng lặp của anh,

    Anh còn kéo theo tôi. Vậy làm sao để thoát? Cái này tôi cũng chưa biết. Nhưng mà tôi biết cách khiến nó không xảy ra. Tôi giải thích cho anh nghe. Chỉ cần anh sửa đổi bản thân, khiến mọi người không nguyền rủa anh, anh có thể thoát kiếp.

    Tôi có chỗ nào cần sửa đổi? Tự luyến, ngang ngược, hà khắc. Kén chọn, tự cho mình là đúng. Nếu mà nói ra thì có cả một đống. Nói năng vớ vẩn. Tính cách của anh như một miếng nam châm, thu hút mọi người tới chửi anh. Nếu anh không thân thiện hơn,

    Đối tốt với mọi người, thì anh sẽ không ngừng rơi vào vòng lặp thời gian. hết lần này đến lần khác. Tôi trước nay quang minh lỗi lạc. Công chính liêm minh, hợp tình hợp lý. Thỉnh thoảng mới truyền đạt cho mọi người vài đạo lý làm người.

    Dựa vào đâu mà nguyền rủa tôi. Anh thực sự không thấy rằng mình có vấn đề sao? Đương nhiên. Con ngươi chính trực. Tài năng xuất chúng. Quả thực hay bị người ta đố kị. Anh không thấy bản thân máu lạnh vô tình, khắt khe quá mức với người khác sao.

    Đó là do tôi nói chuyện hơi thẳng thắn. Như vậy sẽ giúp mọi người hiểu nhau hơn. Vậy cũng là sai sao? Nếu anh cho rằng đó là sự thẳng thắn, vậy anh có tư cách gì trách móc người khác khi họ oán trách anh chứ? Tôi hiểu ý cô.

    Cô muốn tôi như mọi người. Làm màu giả tạo. Đứng trên lập trường của nhau suy nghĩ không phải giả tạo. Đó là phép lịch sự tối thiểu. Tôi có nguyên tắc của riêng mình. Cô đừng vọng tưởng thay đổi tôi. Ồ thì ra anh muốn bị xe tông, bị sét đánh,

    Bị rơi xuống cống, bị đồ vật đè trúng, bị lốc xoáy cuốn bay? Chết đi sống lại rơi vào vòng lặp thời gian ác mộng? Hay là anh muốn thay đổi bản thân, để thoát khỏi cơn ác mộng đó. Anh chọn đi. Lát nữa nhớ phải mỉm cười. Không chơi bài à.

    Đối với người hơi lớn tuổi mà nói, đánh bài cũng là việc tốt. Có thể giúp IQ duy trì ở mức tương đối cao. Tuy nhiên anh cần sắp xếp thời gian hợp lý, làm và chơi cần hài hòa. Giám đốc Bạch. Đang bàn về thời trang hả? Vâng! Chém gió thôi ạ.

    Tốt. Hôm nay tôi để ý thấy bộ đồ này rất xanh, cách phối đồ cũng rất là hợp lý. Có thể thấy Lúc cô đi làm đã từng cân nhắc rất kĩ lưỡng. Cảm ơn Giám đốc Bạch. Bộ này do Phỉ Phỉ chọn giúp tôi. Tôi còn lo

    Mình mặc lên không thời trang. Cô chọn đấy à? Vâng ạ! Steven, cậu cũng đóng góp ý kiến à? Chém gió à? Tốt lắm. Đồng nghiệp với nhau nên đoàn kết giúp đỡ như vậy. Trong công việc cũng cần giúp nhau. Vâng. PPT thuyết trình biểu đồ của cô ấy

    Làm khá là sơ sài. Nhưng tôi cũng không gấp. Có thể thấy cô có tiềm năng rất lớn. Cố lên. Tôi đánh giá cao cô. Vâng. Vâng ạ. Làm việc thôi. Vẫn chưa xong việc này. Không cần vội. Chúng tôi làm việc đây ạ. Anh cứ tự nhiên. Máy này khó dùng không?

    Cũng tạm ạ. Bị lệch rồi kìa. Em… Nhìn cũng nghệ thuật lắm. Đóng gáy thẳng quá thật sự máy móc. Phòng phát triển sản phẩm, là nơi nghiên cứu sáng tạo. Cứ phóng khoáng như vậy là được. Mọi người xem Đinh Sa đóng gáy rất tốt. Đúng là không tầm thường.

    Đường cong hệt như “con rắn săn mồi” Mọi người cố gắng học hỏi. Phòng chúng ta rất tuyệt. Không bảo thủ. Không cứng nhắc. Tràn đầy sức sống. Thoải mái bung lụa. Tự do bay lượn. Phải không? Anh nói hay quá. Đúng vậy! Chị Lộ Đa.

    Có phải gần đây em làm gì sai không? Đâu có. Cứ thấy có gì đó sai sai. Anh ấy đang âm mưu gì thì phải. Tôi thấy anh ấy bị dở hơi. Tôi cảm thấy ai cũng có mặt tốt. Chưa biết chừng lương tâm anh ấy đã trỗi dậy.

    Muốn thay đổi bản thân. Anh ấy còn chẳng có trái tim. Lương tâm ở đâu ra. Lộ Đa. Có phải là cô biết gì đó? Tôi không biết. Thật sự không biết. Sao cô nói giúp anh ấy? Phương án ban nãy không được duyệt. Không phải chuyện cơm bữa sao.

    Được duyệt mới lạ. Giám đốc Bạch cứ khắt khe như vậy. Chẳng chịu duyệt cho anh em gì. Lỡ như có sản phẩm nào cùng loại chiếm lĩnh thị trường chúng ta chỉ có nước cạp đất. Tôi nghĩ Giám đốc Bạch muốn đổi nhà cung cấp. Từ bỏ C+.

    Muốn đổi sang Ưu Điểm. Họ tốt hơn cũng để làm gì. Chúng ta có thỏa thuận được đâu. Tôi thấy C+ khá ổn. Cậu thấy ổn thì được cái gì. Giám đốc Bạch không thấy thế. Anh ấy thì hiểu cái… Mọi người đang ăn hả? Ăn chung cũng tốt.

    Việc ăn chung thế này Sẽ rèn luyện sự ăn ý của cả nhóm. Vâng, đúng vậy. Lần sau để cho tôi một chỗ nhé. Vâng! Được ạ. Steve. Cậu cầm đũa như vậy mà muốn sửa thì cũng hơi khó. Anh ấy lớn lên ở nước ngoài, cầm đũa không được quen.

    Tôi cũng ở nước ngoài rất lâu, mà cầm đũa có tệ vậy đâu. Cậu cầm đũa hơi thấp. Tư thế xấu quá. Nói dễ nghe chút thì không biết quy chuẩn ăn uống cơ bản, nói khó nghe thì ảnh hướng đến văn hóa ẩm thực truyền thống. Giám đốc Bạch. Dù là đũa

    Hay dĩa ăn được là được. Anh nói đúng không? Không đúng. Ăn thôi nào. Tự nhiên no luôn. Tôi không buồn ăn nữa. Xin cô đừng chạm tay tôi ở nơi công cộng. Như vậy có thể coi là quấy rối chốn công sở. Giám đốc Bạch. Anh bình thường chút được không?

    Quan tâm cấp dưới và tọc mạch là hai vấn đề khác nhau. Anh như vậy sẽ phải lãnh hậu quả đấy. Hôm nay tôi đã mềm dẻo lắm rồi. Anh có hiểu lầm gì với từ mềm dẻo không vậy. Tôi đã cố gắng và nhượng bộ hết mức rồi.

    Cô bảo tôi mỉm cười tươi tắn Tôi có cười tươi không? Tôi làm như cô bảo mà cô vẫn chưa hài lòng sao. Cô đừng được nước lấn tới. Ok. Với cái thái độ này của anh, Tôi mặc xác anh. Hi vọng anh đừng lôi tôi vào

    Hố đen của vòng lặp thời gian. Vậy mà tôi còn định giúp anh, tôi đúng là đồ ngu. Cô ngu ngốc là việc nhà nhà đều biết. Alo. Lý Lộ Đa. Gặp tôi một lát lúc nghỉ trưa. Bên đó. Ơ này, cậu làm gì vậy? Cứ cầm lấy trước đi.

    Thử xong rồi tôi nói. Không đúng. Nhìn nhừ quá. Không ổn. Nhìn giống nội trợ quá. Bình thường quá. Cậu đùa tôi đấy à? Cậu bảo tôi thử đồ nãy giờ rốt cuộc để làm gì? Cậu tin tôi chứ? Tôi có lý do của mình.

    Tôi không có thời gian rảnh nói đùa đâu. Ý anh là anh tính quay sang bên Ưu Điểm. Giám đốc Bạch. Lỗi sản phẩm của các anh lúc trước, Giám đốc bên Ưu Điểm không truy cứu trách nhiệm. Bây giờ anh lại tìm người ta. Anh đang nói đùa đấy à?

    Tôi không đùa. Tôi sẽ hợp tác lại với Ưu Điểm. Bây giờ đổi nhà cung cấp lần nữa, phải tốn rất nhiều tiền, cũng như thời gian. Tôi cho rằng chúng ta không cần phải làm vậy. Đúng vậy. Nhà cung cấp C+ tôi cho rằng không kém gì Ưu Điểm.

    Có thể nói bao gồm cả Tam Hạnh chúng ta đã là bộ ba mạnh nhất rồi. Kế hoạch hiện nay cũng khá ổn. Tôi thật sự không hiểu sao ta phải chọn Ưu Điểm. Nếu anh hiểu thế công ty tốn nhiều tiền như vậy mời tôi đến đây có nghĩa lý gì. Ok.

    Vậy lý do của anh là gì? Việc hợp tác với C+ vốn dĩ là lựa chọn bất đắc dĩ. Tuy chiến lược “Ẩm thực cho người lười” có lượng tiêu thụ không tồi. Nhưng chất lượng nguyên vật liệu của C+ luôn bất ổn. Nhiều lần ta bàn bạc với họ,

    Phản ứng của họ luôn rất qua loa. Ưu Điểm hoàn toàn khác biệt. Họ có yêu cầu rất cao đối với sản phẩm. Hơn nữa không ngừng nghiên cứu sáng tạo. Nhìn từ góc độ vĩ mô Ưu Điểm mới là đối tác tuyệt vời nhất của Tam Hạnh.

    Nếu không nắm bắt cơ hội, để đối thủ cướp mất, chúng ta sẽ thua một cách triệt để. Giám đốc Bạch. Bây giờ Ưu Điểm không hợp tác với cậu nữa. Chúng ta đang hợp tác với C+. Họ không hề mang lại rủi do. Rất ổn thỏa.

    Chỉ cần sự ổn thỏa thôi thì sao làm được việc lớn. Sản xuất ra sản phẩm tầm thường không có ý nghĩa gì cả. Nói vậy không đúng. Đúng vậy. Cậu chỉ biết nghĩ cho bản thân. Coi công ty là trò đùa à. Công ty mời tôi đến

    Là để làm những việc như vậy. Việc mà người thường không làm được. Nếu không anh nghĩ tại sao lương của tôi lại cao hơn anh nhiều thế. Ok. Theo như ý cậu nếu việc này không thành, thì cậu không xứng với mức lương kia nữa? Đúng chứ?

    Nếu sai sót cứ trừ 50% lương của tôi. Ok. Cậu lặp lại đi. Tôi ghi hình lại. Phiền anh chọn góc quay đẹp vào. Nằm mơ! Có gì cứ trừ 50% lương tôi! Thôi thôi. Đây là cuộc họp cấp cao của công ty. Không phải cuộc thi tranh biện của học sinh.

    Vớ vẩn hết sức. Cứ để Bạch Chân Tướng thử xem. Nếu Giám đốc Ngải đã có lời, vậy cậu cứ thử xem. Chờ đã, cậu đừng đi. Chờ tôi đã. Bạn Khương Hỏa Hỏa ạ. Tôi muốn thuê nhà của cậu một cách nghiêm túc, cậu có thể cân nhắc nghiêm túc không?

    Nếu cậu muốn trêu tôi, vậy thì căn nhà đó, tôi không thuê nữa. Tôi không nghiêm túc khi nào chứ? Con lợn đó mới đùa cợt. [Không đúng.] [Lời mình nói ban nãy liệu có khiến anh ta nổi đóa không nhỉ.] [Chắc anh ta không trù ẻo mình chết mình đâu nhỉ.]

    Giám đốc Triệu. Tôi tự kiểm điểm lại. Tôi trách nhầm anh rồi. Là do tôi không hiểu được dụng ý của anh. Biết là tốt. Có phải anh thích đi ngược lại trào lưu để bày tỏ quan điểm của mình? Cũng giống như lần bình chọn nhân viên ưu tú lần trước.

    Anh cố tình nói khích Chung Hiểu Tường trên trang cá nhân để mình được chọn. Không phải anh không biết anh ta giả tạo cỡ nào, mà là muốn châm biếm anh ta, để anh ta tự thấy hổ thẹn, đúng vậy không? Ban nãy trong cuộc họp,

    Không phải anh không biết nhược điểm của C+. anh chỉ đang châm biếm bên đó, để Giám đốc Ngao biết được, sau đó buộc phải chọn Ưu Điểm. Tôi nói đúng không? Tôi… Anh bị hâm hấp à? Đi ngươc trào lưu. Tuyệt vời. Rất vui được hợp tác với anh.

    Sao cậu ta không chết quách đi. Vậy cậu muốn sao? Muốn cậu làm bạn gái tôi. Gì vậy trời! Còn chưa bàn xong vụ thuê nhà. Anh ta lại tự sát kiểu gì vậy. Ban nãy mình khéo léo vậy mà. Chừa hẳn cho anh ta đường lui vậy mà còn chửi mình.

    Vô lý thật sự. Không ổn. Mình mà gọi điện coi như đầu hàng anh ta. Cho anh ta chết vài hiệp nữa đã. Khiến anh ta suy sụp trước. Mình phải kiên trì. Khoan đã. Ban nãy nếu mình phản ứng đủ nhanh mình đã không bị điện giật.

    Mình có thể hóa giải lời nguyền. Hợp tác với anh, tôi rất vui. Bạch Chân Tướng. Sao cậu không… Lại lần nữa. Bạch Chân Tướng. Sao cậu không… Hình như mình đã từng nói câu này rồi?