Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 04| iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chương trình này có phụ đề Tiếng Việt] [Chuyện Tình Thượng Hải] [Tập 4] Dừng lại… Dừng lại chút… Dừng lại chút… Dừng lại chút… Ai trang điểm lại cho cô ấy chút đi. Không sao… Không cần đâu. Cứ để cho tự nhiên.
Không được, cô hợp tác chút được không Đừng cố chấp như vậy chứ. Tôi nói không sao thì không sao mà. Đằng nào thì cái video này tôi cũng chỉ đăng trên trang cá nhân của tôi thôi. Tôi nói quay như nào thì quay như thế.
Tôi không muốn màu da của tôi trông quá giả tạo. Không phải…Nhưng mà… Mặt bị tối quá, quay lên nhìn không được đẹp. Tôi đâu có dựa vào cái mặt này để kiếm cơm. Không phải, Cô che nếp nhăn đi chút được không?
Như vậy công việc hậu kỳ của tôi có thể giảm đi một chút. Cô có thể thông cảm cho tôi được không? Nếp nhăn thì mặc kệ nếp nhăn đi, cô thấy đúng không? Mỗi người ai rồi cũng có nếp nhăn,
Vậy tại sao tôi lại không thể để nguyên nếp nhăn của mình? Đi đánh quyền chứ? Đây là yêu cầu chuyên môn của tôi được không? Tôi sẽ trả cho cậu thật nhiều tiền, đồng ý chứ? Cô là chủ, cô nói được là được… Đợi chút… Cậu chỉnh đèn sáng hơn được không?
Được rồi… Chỉnh sáng hơn một chút, để nhìn da sáng hơn thôi Nào… Tiếp tục… Chú Đinh, mời uống trà. Cảm ơn… Cảm ơn! Ngon lắm! Chú Dương, mời uống trà. Uống trà… uống trà… Trà này uống ngon thật, là trà gì vậy ạ? Đây là trà mà chú Dương của con
Đặc biệt mang từ Phúc Kiến tới, rất quý đó. Con uống ở uống bên ngoài bình thường sẽ không có loại trà này đâu. Chẳng trách, cuộc sống của chú Dương thực sự rất có chất lượng. Cũng tạm thôi… cũng tạm thôi…. Câu nói này nói rất đúng. Cái này… Lão Dương à…
Tôi thực sự rất ngưỡng mộ, ông có cậu con trai thời thượng như vậy. Nó còn đưa những người bạn già chúng ta theo kịp được với thời đại. Con nhìn này, cái bộ quần áo này bố mặc, rồi cả cái đồng hồ, cái thắt lưng này nữa,
Đều là do Tư Nhuệ chọn đó xong rồi bố mới mua. Thật làm phiền anh quá, ngay cả cuộc sống hàng ngày của bố tôi cũng để anh bận tâm lo nghĩ. Vất vả cho anh rồi! Người một nhà cả, con đừng nói khách khí như vậy,
Chúng ta nếu như thân lại càng thêm thân.. Ý ta muốn nói là nếu như… Nếu như chúng ta đã thân lại càng thêm thân. vậy thì sẽ không phải nói những câu như vậy nữa. Đúng, đúng, đúng… Con… buổi chiều dẫn Đinh Đinh đi xem phim rồi đi dạo phố.
Không biết em có thời gian không? Có. Chú Dương, chú suy nghĩ thật chu đáo, cháu chỉ sợ… làm nhỡ việc của anh ấy thôi. Sẽ không có việc gì nhỡ đâu. Phòng ghi âm đó của nó, không cần nó ngày nào cũng ở đó trông. Đúng không? Đúng!đúng!đúng!
Bố, con đi nhà vệ sinh một chút. Được… được… con đi đi. Anh đi cùng em… Đi đi… đi đi… Anh đi cùng tôi làm gì chứ? Con người tôi đó à, thực sự rất có sức hấp dẫn. Rất nhiều người con gái mới vừa gặp đã yêu tôi liền.
Em cũng không phải là ngoại lệ, Tất nhiên, tôi cũng cảm thấy không có gì bất ngờ. Nhưng mà tôi cũng cần phải nói rõ ràng với em rằng: cuộc gặp mặt ngày hôm nay, hoàn toàn do tôi nể mặt bố tôi và bố em mới tới đây.
Em đừng có nghĩ là thật, cũng đừng nghĩ rằng anh hẹn hò riêng với em hay gì đó. Em thích tôi đó là quyền tự do của em. Nhưng tôi, tuyệt đối sẽ không thích em. Em không phải gu của tôi. Em đừng quá gượng ép
Thích tôi, đó không phải lỗi của em Thật không ngờ… Người con trai mà chú Dương luôn tự hào, lại là một kẻ đầu óc toàn những thứ… mơ tưởng hão huyền, tự kiêu quá mức. Anh cho rằng bản thân là vạn người mê,
Con gái cả thiên hạ đều giống như những con chó chạy quanh anh sao? Thực sự cho rằng bản thân là hormone đi bộ sao? Không phải tôi cho là vậy, mà thực tế là như thế. Hai mươi năm rồi không gặp, em nói xem tại sao dáng người này của em,
Vẫn giống y nguyên ngày tiểu học? Hai mươi năm không gặp, IQ này của anh tại sao vẫn như ngày tiểu học vậy? không phải càng xấu hổ hơn hay sao? Tôi nói cho anh biết, Lần này thôi, lần sau thì miễn đi, Là do tôi nhất thời sơ xuất,
Bị bố tôi lừa tới đây. Anh đừng có mà quá tự cao. Em không phải ngượng ngùng thừa nhận như thế, lấy cả người già làm lá chắn. – Em thích tôi… – Tôi không thể nào thích anh… bây giờ không… sau này càng không. Anh nói xem con người của anh
Theo đuổi cái gì mà thời trang cơ chứ. mua toàn những thứ vô dụng. Anh không cảm thấy rằng anh làm như vậy rất không có đạo đức sao? Em có cách đối phó với bố em, anh cũng có cách của mình, có gì là sai chứ?
Lười chả muốn nói chuyện với anh nữa. Tôi muốn đi vệ sinh, không được đi theo tôi. Biến thái. Tôi… Bất ngờ quá đi…bất ngờ quá đi… Phụ hoàng bệ hạ bây giờ đã là lão nghệ thuật gia của Đức Nghệ Song Hinh rồi. Không phải ba khoe khoang với con
Viết, chứ dựa vào cái gì chứ? chính là dựa vào hơi thở. Giống như dạng chữ Cuồng Thảo này, không phải cứ tùy ý thì đều viết ra được như thế. Chính thế! Hoành thánh tới rồi đây! – Đến rồi… – Nào, nào… đi ăn hoành thành thôi. Nào… ăn thôi… ăn thôi…
Cái này… chạy được 500 bước, đủ chưa mẹ? 500 bước ở đâu ra chứ, Là 5000 mà. – Đúng – Nhất định đứng thứ nhất rồi Tại sao bố mẹ không ăn chứ? Ta với mẹ con đã ăn rồi, giờ mà ăn nữa thì cơm trưa ăn không nổi mất
Sao thế được chứ? nào mỗi người ăn một miếng, cho bố một miếng. – Nóng quá đi mất… – Nóng.. cho mẹ một miếng nhân hoành thánh. Ông xem này Con gái đối với tôi tốt hơn ông rồi. – Nào, con ăn đi…ăn đi – Hoành thành mà mẹ làm
Các quán ở Thượng Hải không ai sánh được. Nếu ngon thì con về thường xuyên chút, mẹ sẽ làm cho con ăn. Cái cậu Vu Thiên đó, kêu con mua vài cái cổ phiểu, đều rất tốt và có lãi rồi. Con xem ba con này, ngày ngày tranh xe với con.
Hay là thế này, con đưa xe của con cho bố, chúng ta mua một chiếc xe mới. Không cần đâu. Gì vậy chứ? Con khách khí với mẹ làm gì chứ. Hai chúng ta chỉ có mình con thôi, tiền chúng ta kiếm được không để con tiêu,
– thì cho ai tiêu chứ? – Đúng, đúng, đúng…! Thật sự không cần đâu. Con với bố cùng dùng một chiếc xe là đủ rồi, mua thêm một chiếc nữa thì thật lãng phí. Nếu như bố mẹ thật sự có tiền, thì đi du lịch 12 nước Châu Âu đi ạ.
Đưa cả con cùng đi, thì mới có ý nghĩa chứ. Có phải ông hồ đồ rồi phải không, Cô nương đều có phạm vi của mình. Ông đó, tự đi du lịch Giang Tô, Chiết Giang, Thượng Hải là được rồi. Đúng rồi, mẹ à con hỏi mẹ chút,
Cái ông chủ Trần giàu có của mẹ đó, tại sao mẹ lại hâm mộ ông ta đến vậy? Người ta biết nói chuyện, nói sự thật… Nói sự thật? Bố nói cho con biết. Lúc mẹ con còn trẻ, biết thích ai không? Phí Tường. Lúc đó thì không theo đuổi,
Bây giờ thì biến đổi cách theo đổi sao rồi. Mẹ à, mẹ đem ông chủ Trần thành Phí Tường để theo đuổi đó à? Vậy thì sao nào? Ai mà chả có thần tượng chứ. alo! xin chào Vậy tôi vẫn cần cảm ơn anh. Được, cảm ơn! bye bye… Sao vậy?
Thầy giáo chế tác mà tớ tìm cho bọn trẻ, đã đồng ý giúp tớ ghi bản mẫu, định là vào ngày mai vậy mà bây giờ lại gọi điện cho tớ nói rằng không có cách nào giúp được. Tớ vẫn đang xem còn có ai giúp được tớ nữa hay không.
Vậy chậm nhất là khi nào cậu cần gửi bản ghi mẫu? Nội trong vòng một tháng phải gửi rồi. Tớ có thể gọi điện cho Vương Mã Khả, xem anh ấy ở Thượng Hải có bạn bè nào có thể giúp được không. – Đúng rồi. – Đúng vậy. Khải Luân…
Cậu chính là thiên sứ của tớ. Trời ơi…cậu nhất định phải giúp tớ tìm được người này đó. – Tớ sẽ cố gắng. – Đi thôi Ông chủ Trần thật sự không có ở đây. chính cô đưa ông ấy đến sân bay đó, cô quên rồi sao?
Vậy khi nào thì ông ấy trở về vậy? Lịch trình của ông chủ… không tiện nói nhiều, đúng không? Cô có thể hiểu thì tốt rồi. Cảm thông lẫn nhau ấy mà. Anh ấy thật sự rất bận, một ngày bay đến hai thành phố, đều là chút thành ý.
Cô xem, lịch trình của anh ấy tuần trước đi đến 3 quốc gia, 5 thành phố, ăn cơm chính là tại cuộc họp, đi ngủ vẫn nghĩ công việc, rất là mệt mỏi. Cô vẫn còn muốn anh ý bớt chút thời gian để làm cái chương trình gì đó sao?
Không phải là không được, nhưng thật sự làm khó anh ấy rồi. [Muộn 10 phút rồi vào] Nếu sức khỏe của anh ấy không đủ, sẽ ảnh hưởng đến chất lượng chương trình của các cô. Kết quả sau cùng không tốt, như vậy thì mọi người đều rất khó xử. Đúng thế.
Ông chủ Trần đã không có ở đây, thì tôi cũng không làm phiền cô nữa. Hương vị cafe của tiệm này rất ngon đó. Các vị tiểu tiên nữ, tớ đem xe tới bảo dưỡng rồi, bây giờ đang ở bên ngoài không gọi được xe [có ai đến cứu tớ không?]
Cậu không có phản ứng gì vậy, so với lúc nãy không có gì khác biệt cả. Mệt quá rồi… Không được, không được rồi. alo!Tôn Nghệ Hà. Anh có hứng thú kinh doanh dịch vụ gọi xe chứ? Ai gọi vậy? Chị Karen. Thế nào, anh có rảnh không? Anh rảnh, anh rảnh.
Anh đang rất rảnh. Em gửi địa chỉ cho anh, Anh còn không thèm hỏi ở đâu, có tiện đường hay không à? [Trái đất hình tròn mà kiểu gì chả tìm được] [Được, như vậy đi nhé] Được…được…được… – Cậu không chơi nữa à? – Không chơi nữa.
Vẫn còn một trận nữa mà, chỉ 15 phút nữa thôi. Tớ có việc, tớ đi trước đây. Không có cậu, chúng ta chơi sao đây? Có hai cậu là được rồi, hai đánh ba… Cố lên! Anh từ Bắc Kinh trở về rồi à, Trần tiên sinh?
Anh bận như vậy nên tôi nói ngắn gọn nhé. Lần trước đó, anh thì quá vội vã, mà tôi quá mải mê giới thiệu cho anh về kế hoạch chương trình này của công ty tôi, mà quên mất không hỏi anh có yêu cầu gì không? Tôi nghĩ rằng hai bên hợp tác,
Nhất định phải đặt được lợi ích của cả hai để hai bên cùng có lợi mới đúng. anh nói đúng không? Tôi sẽ đưa anh danh thiếp của tôi, anh trở về suy nghĩ một chút, xem lại kế hoạch rồi suy nghĩ kỹ càng. xem anh có yêu cầu gì không nhé.
Có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Gửi email cũng được, mà gọi điện cũng được, tôi mở máy cả ngày. Bye bye… Tạm biệt, ngày mai gặp lại. ♫ Em ♫ ♫ Em muốn ♫ ♫ Em muốn anh ♫ ♫ Em muốn anh ♫
♫ Em muốn tình yêu của anh ♫ ♫ Anh tại sao không nói ra chứ ♫ ♫ Em ♫ ♫ Em muốn ♫ ♫ Em muốn anh ♫ Cảm ơn! ♫ Em muốn anh ♫ ♫ Anh, tại sao không ♫ ♫ Tại sao không ♫ ♫ Tại sao không nói chứ ♫
Chào mừng về nhà. Cảm ơn, cảm ơn. Anh vừa chơi bóng rổ xong à? Đúng vậy, sao em biết vậy? Anh đi giày chơi bóng rổ. Đúng. Đội bóng của anh một tuần chơi hai lần. Chỉ chơi vui hay là thi đấu vậy? Hôm nay thì là thi đấu,
Nhưng thua rồi, vì nay anh ra sân. Sao vậy? Hình như có mùi? Không phải chứ, vừa nãy đi đường anh mở cửa suốt mà, đáng nhẽ không có mùi mới phải chứ? – Em trêu anh đó. – Dọa chết anh mất. Cảm ơn đã đưa em về. Không cần cảm ơn,
Dẫu sao em cũng là bạn của cô Tôn mà. Sau này em muốn đi xe, bất cứ lúc naò cũng có thể gọi anh. Đợi một chút… Anh còn chuyện gì nữa sao? Để anh giúp em mở cửa. – Anh sao vậy? – Không…không sao…không sao… Không sao…anh không sao… Anh…anh vừa nãy…
Có thể vừa anh chơi bóng quá sức, nên bị chuột rút. Nào, hãy để em xem. Không cần…không cần đâu… Để anh…cứ để anh…để tự anh được rồi. – Không sao đâu, để em xem nào. – Không, không, không.. Nào, để em kéo chân cho anh chút. Thả lỏng nào.
Đỡ hơn chút nào chưa? Hít thở sâu… Đỡ hơn chưa? Làm phiền rồi…làm phiền rồi… Đỡ nhiều rồi, cảm ơn em! Thể thao ý mà, em biết rồi đó, thỉnh thoảng cũng sẽ bị như thế này. Hay là anh lên đó cùng em, em giúp anh kéo dãn gân cốt chút. Cũng được.
Thả lỏng… đừng kháng cự… Được rồi… Hít thở… Đau… Được rồi…được rồi… – Anh cảm thấy… – Bên này… Không phải…anh cảm thấy… Anh cảm thấy anh đã ổn rồi. Thả lỏng nào… Thả lỏng…thả lỏng… Đừng kháng cự lại. Không…không sao…không sao…
– Thoải mái chứ? – Thoải mái, thoải mái, thoải mái rồi. rát thoài mái. Thả lỏng nào… Được rồi… Hít thở sâu… Chị Karen, chị… Đến lớp của chị rồi Được, chị tới đây. – Được rồi. – Cảm ơn! Anh tự mình làm chậm chút nhé. Được…được…được…
Tôi sẽ chậm một chút…chậm một chút… Ka…Karen… Không phải …Karen… Anh đột nhiên nhớ ra một chuyện. Karen… Anh… Anh vừa nãy bị chuột rút ở chân phải… Karen… 1 2 3 .. – Chào chú… – Chào chú… – Được… – Huấn luyện có bài bản nhỉ. Được …được…được…
Đây là năm triệu của bố đó. Bố, bố xem này… Căn phòng này, bao gồm tất cả những đồ trong phòng, những thứ con mua đều là hàng tốt nhất, cao cấp nhất, xịn nhất, thịnh hành nhất trên thế giới. Đúng… Biết tiêu tiền mới biết kiếm tiền, đúng không? Chào chú đi…
Tôi vừa nãy đã chào rồi. Đúng rồi. Vừa này đã chào một lần rồi. Được rồi… được rồi… Con đặc biệt muốn giới thiệu với bố, đây là đội trưởng của bọn con, hát hay nhất, nhảy cũng đẹp nhất luôn. Bố, bố thấy thế nào? Làm con rể của bố có được không?
Không cần phải vội vàng như vậy chứ, không thể qua loa đại khái được. Các cậu luyệ tập chút đi, Ngày mai phải đến phòng thu âm rồi. Đi chuẩn bị chút đi. Cố lên nhé! Đúng…đúng…đúng… Bố…bố…bố… Cố lên nhé! Bố à, con thấy bố nói rất đúng. Đàn ông ý à,
IQ cao thì cực kỳ thu hút người khác, thật quá hấp dẫn rồi. Người mà bề ngoài đẹp trai, gia đình có tiền, thì không có tác dụng gì. – Đúng đó. – Đương nhiên rồi. Điều quan trọng nhất là, phải yêu con, thương con giống như bố vậy. Vậy bố nhìn xem,
Anh ấy… chính là người mà con dựa theo hình mẫu bố để tìm đó: thông minh, mà lại có trách nhiệm nữa. Bố xem, có một chàng trai ưu tú như vậy ở bên cạnh con, bố sẽ không cần phải lo lắng nữa.
Sau này, bố cũng không cần phải giới thiệu cho con cái gì và đối tượng xem mắt đó nữa. Phía bên chú Dương đó, nếu như bố thấy ngại, thì con có thể đích thân đến nhà họ xin lỗi chú ấy. Không giống nhau đâu… không giống nhau đâu… Bố…
Thôi để bọn họ tập luyên, chúng ta nói chuyện này sau, được chứ? Để sau rồi nói tiếp. Lực học của cậu ta, cậu đã điều tra chưa vậy? Cậu ta đích thực đã tốt nghiệp lớp tài năng đại học khoa học công nghệ Trung Quốc.
Tôi đã điều tra rồi, đúng như vậy. Không có làm giả học lực chứ? Không có. Tốt nghiệp lớp tài năng à… vậy thì là thần đồng rồi. Thần đồng sau khi lớn lên, không phải nên trở thành nhà khoa học để báo đáp đất nước, tạo phúc cho nhân loại sao?
– Ông…ông chủ… – sao lại … đây chính là quan niệm của thanh niên bây giờ đã không còn như trước nữa rồi. Cậu ta với Đinh Đing giống nhau, đều rất say mê âm nhạc. Cái sân khấu đó, đối với bọn họ mà nói, có một sự hấp dẫn chết người.
Ngài xem bây giờ có rất nhiều người ngây ngô đần độn, bởi vì họ căn bản không biết cái gì gọi là ước mơ. Tôi nghĩ rằng ngài nên ủng hộ Đinh Đinh về mọi phương diện. Ông đừng tẩy não tôi, được chứ. Đâu có… Như này đi,
Ông lập tức đi đến phòng làm việc của Đinh Đinh, canh chừng cái chàng trai đó. nhất cử nhất động của nó đều phải báo cáo lại cho tôi. Theo dõi ấy ạ? Tôi… tôi không thích hợp đâu, bị phát hiện thì.. Ông tên là gì thế, tên ông là Chu Đáo.
Chính là tất cả mọi việc, ông đều phải làm thật chu đáo. Như vậy thì mới xứng với cái tên của ông. mới xứng với sự kỳ vọng của bố mẹ ông dành cho ông chứ. Hiểu rồi chứ. Tôi hiểu rồi. À còn nữa,
Chuyện này, tuyệt đối không được để cho Đinh Đinh biết bất kỳ một chi tiết nào cũng không được. Ông còn ngây ra đấy làm gì nữa, mau đi đi… Làm gì vậy? Ông nhỏ tiếng chút được không, Có chim, nhỏ tiếng chút. Chú ý an toàn đó. Được…được…được…
– Đinh tổng, – [Chu Đáo, tôi cần nói với ông] chuyện này, ông phải chịu trách nhiệm đến cùng, phải tự mình phụ trách, hiểu rõ chứ? [Lúc đầu chính ông luôn miệng nói với tôi] [rằng nó chỉ là 3 phút bốc đồng] đúng không, đầu tư cho Đinh Đinh 5 triệu,
Để nó tự ý vui chơi, không đến 1 năm thì nó sẽ chán. Những lời đó là do ông nói đúng chứ? [Vậy giờ thì sao?] [Tình hình hiện tại là như thế nào?] Tình hình hiện tại, khá nghiêm trọng, cực kỳ nghiêm trọng. Hiểu chứ.
[Nó bây giờ còn coi tên tiểu quỷ đó】 [như con trai nuôi rồi.] Con trai nuôi thì vẫn còn được, nếu như nó mà coi tên đó như bạn trai, như chồng để nuôi, vậy…vậy thì lỗ vốn to rồi. Hiểu rõ chưa? [Vâng, vâng, vâng… Tôi hiểu rồi.]
Đinh tổng, chuyện này tôi sẽ định sẽ lưu tâm. Vu tiên sinh, hợp đồng của ngài xong rồi đây ạ. Ngài hiện tại đã là học viên chính thức của Karen rồi ạ. Nếu như ngài muốn hẹn trước lịch học, thì có thể đăng nhập vào ứng dụng phòng tập của chúng tôi,
Sau đó chọn mở hình ảnh của Karen là được. – Ồ được. – Xin chào, Đây là hoa của cô Karen, phiền cô ký nhận. Được, vậy đưa cho tôi. Cảm ơn! Cảm ơn! Tôi đóng dấu xong sẽ gửi hợp đồng lại cho anh nhé. Chị Karen. Chị xem này, lại nữa rồi…
Lại gửi hoa đến nữa rồi. Đây là nơi làm việc của chị, chị sẽ không yêu đương với hội viên đâu. Như cũ nhé, giúp chị trả lại nha. Dạ được, em hiểu rồi. Chị Karen, điện thoại của chị. Cảm ơn! Alo… Cảm ơn. Cậu thực sự đã giúp tớ rất nhiều.
Lần sau đến Thượng Hải tớ sẽ mời cậu ăn cơm nhé, dẫn theo cả người đàn ông mà cậu yêu thương nhất nữa nha. Được…được…được… Cảm ơn! Sao vậy? Mới có chút trở ngại, đã đánh bại các em rồi sao? Chỉ là một người sản xuất thôi mà,
Cả thế giới này cũng không phải chỉ mình anh ta làm sản xuất. Nhưng mà chị Đinh Đinh, thời gian còn chưa đến 1 tháng nữa, chị không lo lắng gì sao? Hay chị chỉ giả vờ cho tụi em xem. Em là đội trưởng, có thể nói chút lời tích cực không?
Alo, Karen… Vương Mã Khả đã giúp t mời được Oscar rồi. Ai cơ? Oscar? Thật sao? Không phải anh ta luôn khoe khoang, bản thân là công dân toàn thế giới, chu du bốn phương sao, sao đã về rồi? Tớ cũng không biết nữa, có thể do cậu vận khí tốt đi.
Thật sao, Karen, cậu chính là nữ thần may mắn của tớ. Yêu cậu quá đi thôi. Được rồi…được rồi…được rồi… Tớ tiếp tục làm việc đây. Chụt…chụt… bye bye. Các em nghe rõ chưa, Oscar sắp đến làm nhà sản xuất cho các em rồi.
– Oscar… – không phải tốt hơn người trước 100 lần, 1000 lần, 1 vạn lần hay sao. Em đừng nóng vội, sắp xong đây rồi. Hôm nay là ngày gì vậy anh? Không phải sinh nhật em, cũng không phải sinh nhật anh, mà lại làm thịnh soạn như thế này à?
Tại sao phải là ngày gì mới được ăn bữa thịnh soạn chứ. Ở cạnh bên em, mỗi ngày đều là ngày kỷ niệm của đôi ta. Chạm cốc nào… Cạn ly Cạn ly Bắt đầu thôi…bắt đầu thôi… Như này là bắt đầu rồi sao? Không thì sao chứ?
Em mau ăn thử đi, món bít tết này rất ngon đó. Xem anh này, làm cho em nhiều món ngon như vậy, mà em lại không có quà gì tặng cho anh. Anh cần quà gì nữa chứ, Em chính là món quá tốt nhất của anh rồi. Đợi chút…
Anh quên lấy dầu hào rồi. Tuyệt vời! Chào buổi sáng! Tôi biết Lauren không có ở đây do vậy không ai giúp anh mua cafe, do vậy tôi đã chuẩn bị sẵn cho anh rồi. Vừa làm xong hai phút trước, nên bây giờ uống sẽ vừa ngon.
Tôi không gọi điện thoại cho cô là bởi vì tôi không thấy thứ tôi cần trong chương trình của các cô. Cô đừng mất thêm thời gian nữa, đi tìm người khác quan tâm tới các cô đi. Tôi biết, anh cảm thấy chương trình này sẽ chiếm dụng thời gian của anh,
Nhưng tôi dám đảm bảo, anh đến với chương trình của chúng tôi, chắc chắc giúp anh làm phương tiện truyền thông dễ dàng hơn. Khả năng, tham gia chương trình sẽ chiếm dụng 20% thời gian của anh. Nhưng anh có thể ở các sự việc khác giảm tiêu phí từ 50 đến 80%.
Anh hãy cân nhắc chút Đến phòng làm việc của anh nói tiếp nhé. Đến đây… Thực chất chương trình của chúng tôi, rất phù hợp với anh. Không thể nói ai giúp hai mà là đôi bên cùng có lợi. Một cộng một bằng hai. Cô cảm thấy tôi là người như thế nào?
Cô nói, chương trình của các cô rất phù hợp với tôi, vậy cô nghĩ tôi là người như thế nào? Anh là…? Nói như này đi… Nhìn bộ trang phục hôm nay anh mặc đi, rất phù hợp. Đơn giản. Đúng thế, vừa hay che đi mối quan tâm của anh
Về vẻ bề ngoài. Thực ra anh không hoàn toàn không đến vẻ bề ngoài của anh Nhưng anh mặc như thế này, là bởi vì anh không muốn nhân viên của mình nghĩ rằng họ không cùng đẳng cấp với anh. Vậy nên theo nghĩa này, anh không phải hoàn toàn
Không để tâm đến vẻ bề ngoài của mình không để tâm mình mặc cái gì, mà là anh quan tâm nhiều hơn đến nhân viên của mình. Đặt bọn họ ở một vị trí cao hơn. Ý của cô là cách ăn mặc của tôi… rất… rẻ tiền. Không phải vậy…
Ý của tôi muốn nói là… hoàn mỹ. Thực chất điều tôi muốn nói là với tư cách là ông chủ của một công ty, là hình tượng CEO công chúng, Thực ra điều anh cần bây giờ là tìm một nền tảng phù hợp với anh,
Đưa công ty anh lên một tầm cao mới, đưa hết các nguồn tài nguyên ra. Anh nghĩ xem, Chử Thời Kiện 74 tuổi vẫn đang lập nghiệp, vậy anh vẫn do dự gì chứ. Cơ hội tới rồi phải nắm bắt ngay. Cơ hội không đợi người đâu.
Kế kích tướng có thể có tác dụng với cô, nhưng với tôi… xin lỗi… Cảm ơn cốc cafe của cô. À còn, tôi mặc như này… chỉ đơn giản là tôi thấy thoải mái không có nhiều suy nghĩ phức tạp như vậy đâu. Không phải những lời tâm huyết tôi vừa nói
Đều vô ích sao? Tôi sẽ ở đây đợi anh đó. Tôi nói là làm đó. [Bà chủ, tôi đã suy nghĩ nhiều lần rồi] [tôi quyết định từ chức] [cảm ơn chị trước giờ luôn quan tâm đến tôi.] [Cảm ơn!] Thật đáng tiếc, vậy chúc cậu tương lai xán lạn.
Alo, Tiểu Lan à, [Alo, bà chủ] David từ chức rồi, tiết tuần sau của cậu ấy em dạy giúp được không? [Bà chủ] [em cũng quyết định về quê kết hôn rồi] Chúc mừng em. Vậy khi nào em đi? [Cuối tuần này ạ] [Đột nhiên xin nghỉ việc, em thấy rất ngại,]
[nhưng vé tàu em đã đặt hết rồi, không thể sửa lại nữa.] Được rồi, vậy tiết tuần sau của em chị sẽ dạy. Nếu như em quen biết huẩn luyện viên nào, thì giới thiệu cho chị nhé. [Dạ vâng] Cảm ơn em, chúc em tân hôn vui vẻ. [Cảm ơn bà chủ.]
Mẹ à, mẹ không sao chứ? Mẹ không sao. Đi thôi. Karen… Anh tập luyện cũng rất chăm chỉ đó nhỉ. Đúng vậy. Mẹ ơi, túi của mẹ vẫn trên xe. Để anh, để anh, để anh… Đợi chút…đợi chút… Đợi chút…đợi chút… Đợi chút… đợi chút… Cảm ơn nhé! Cảm ơn anh!
– Không có gì. – Cảm ơn anh…cảm ơn anh. Nào, để em giới thiệu chút, Đây là con trai em, Lang Lang. Đây là bạn của mẹ, Vu Thiên. Là bạn trai mẹ ạ? Con làm người ta sợ rồi. Không sao…không sao…không sao…
– Anh đến luyện tập? Thế cùng lên luôn. – Đúng thế, – Được. – Được…được… Bảo bối, con không được nói vô lễ như vậy, con biết chưa? Không được như thế. Mẹ nói, cháu vừa hỏi vấn đề không nên hỏi, vậy nên cháu cần xin lỗi chú. Xin lỗi chú Vu Thiên.
Không cần, không cần, không cần… Không đến nỗi nghiêm trọng như vậy đâu. Không cần xin lỗi. Vừa rồi chú thật lợi hại, thật giống Tôn Ngộ Không, chỉ 1 cái cân đẩu vân, là đi được 10 vạn 8 nghìn dặm vậy. Thật sao, cháu thích Tôn Ngộ Không hả?
Chú cũng thích sao? Đương nhiên rồi. Vậy để cháu kiểm tra chú. Hồng Hài Nhi lớn, hay là cháu lớn hơn? Hồng Hài Nhi này, Mặc dù bên ngoài giống như một em bé, nhưng mà cũng đã tu luyện được vài trăm năm. Như vậy, từ góc độ logic mà nói,
Hồng Hài Nhi lớn hơn cháu rất nhiều. Không tồi nha, chú Vu Thiên. Cho chú một bông hoa hồng. Có cả bông hồng nhỏ nữa à. Thế nào? Ultraman! Người sắt… Được rồi, chú có thể thấy, chúng ta là người của hai thế hệ rồi. Đi thôi. Alo… Đã một tuần rồi,
Tại sao chị vẫn chưa thấy hợp đồng chứ? Có thể cho em thêm vài ngày nữa được không? Em đừng đến lúc đến gặp tôi với đơn từ chức nhé. Tôn Nghệ Hà… [Chị rốt cuộc phải nói với em như thế nào] để em mới hiểu rõ đây.
Đây là chuyện lớn nhất của công ty, em có biết không hả? Em đợi đó, đừng tắt máy. [Lão đại] [Em nói đi] [Chuyện ông chủ Trần thế nào rồi] [Rốt cuộc Tôn Nghệ Hà có làm được không vậy] [Được… được ạ. Tôn Nghệ Hà rất đáng tin tưởng.] [Chị yên tâm đi,]
[Vậy chị chỉ đợi để nghe tin tốt thôi, phải không?] [Tất nhiên rồi] [Nếu như không thuyết phục được ông chủ Trần] [Trương Nghệ Hà làm không được việc] [thì chị trừ thưởng năm của em đi.] [Vậy được] [Thế như vậy đi. Tạm biệt sếp] Em nghe rõ chưa vậy?
Nghe rõ chưa vậy? Nghe rõ chưa vậy? Nhưng mà… [Làm nhanh lên…] Tan làm rồi à. Đúng rồi, hôm nay là thứ 6, cuối cùng ngày mai cũng là cuối tuần rồi. Ngày mai cô có thể không cần tới nữa. Những người tự lập nghiệp như các anh
Không phải đều tăng ca mỗi ngày hoặc là đi học hỏi chỗ khác hay sao? Thế này đi, Phương án của các cô, tôi đã xem qua rồi. Tôi thật sự… Để tôi suy nghĩ lại chút rồi gọi lại cho cô được không? Để tôi tiễn anh. Mời vào…mời vào…
Ngày mai gặp lại, bye bye… Ngày mai gặp lại, bye bye… Nóng chết mất. Chị Karen, chị tìm em ạ. Đúng vậy. Tiểu Lan và David đều nghỉ việc rồi. Sau này học viên của họ, tạm thời chuyển sang chỗ chị nhé. – Toàn bộ sao? – Đúng vậy.
Nhiều người như vậy đều do một mình chị gánh vác sao? Không sao. Vậy để em gọi điện cho họ giải thích chút. Để chị gọi cho. Để chị gọi sẽ tốt hơn. Nghe nói Lang Lang bị cảm, em đã mua Yocardan cho nó. Thực ra thì nó cũng đã đỡ nhiều rồi.
Vẫn nên bổ sung chút đi. – Vậy được. – Để trên bàn làm việc của chị nhé. Ok Chị Trương, xin chào, em là Karen… Cháu kiểm tra chú thêm một câu nữa. Trong lò luyện đơn của Thái Thượng lão quân là lửa gì? Là lục đinh thần lửa.
Vậy chú có biết tên hai yêu tinh cá trong đầm Bích Ba là gì không? Là Bôn Ba Nhi Bá và Bá Ba Nhi Bôn. Câu hỏi này của cháu dễ quá. Vậy chú có biết hát không vậy? Chú… Tôi là Bá Ba Nhi Bôn. Anh ta là Bôn Ba Nhi Bá.
Bá Ba Nhi Bôn Ba Nhi Bá, hai con yêu quái vui vẻ. Người nhìn người yêu đẹp như tranh. Đươc đó… Sao lại có đứa trẻ như cháu chứ, cái gì cũng biết. Chú khinh thường trẻ con ư? Lắc tạ… 30 cái. Không phải… Huynh đệ, không được như vậy chứ,
Cháu không thể vì chơi không lại chú mà lấy cái này ra để ức hiếp chú nha. Mẹ cháu vừa giao cho cháu, nói chú phải luyện hết chỗ này, chỗ kia nữa. – Được…được…được.. – Nếu không tin chú đi hỏi mẹ cháu. Được… Được… Được… Không cần hỏi… Không cần hỏi nữa.
Mẹ cháu là to nhất. Được. Đến lượt chú hỏi cháu rồi. Nào, cháu lùi xuống chút, kẻo chú ném vào người. Chú hỏi cháu nhé. Điểm khác nhau của Đại Tuyết Âm tự và Tiểu Tuyết Âm tự là ở chỗ nào? Quá dễ rồi. Một cái là của Như Lai Phật tổ,
Một cái là của Hoàng Mi Lão Phật. Trời ạ, cháu cái gì cũng biết. Chú không được dừng, tiếp tục tập. Huynh đệ à, cũng phải có chừng có mực chứ. Cháu không được như vậy, nếu không chú gọi mẹ cháu đó. Ai gọi tôi đó? Không có…
Anh vẫn đang luyện mà…vẫn đang luyện mà. Nào… Hai chú cháu đang làm gì vậy? Anh và con trai em, hai bộ não cực kỳ mạnh, đang cạnh tranh nhau rất khốc liệt. Anh thấy rằng nó rất có thiên phú, chỉ cần nó tiếp tục theo anh tập luyện,
Đến một ngày nào đó, nhất định sẽ trở thành trụ cột của xã hội. Trẻ em không được ở trong phòng dụng cụ, có phải không? Đừng để ảnh hưởng tới nó nữa. Không ảnh hưởng…không ảnh hưởng… Em nói là anh đừng ảnh hưởng đến việc cháu làm bài tập nữa.
Con về phòng làm việc làm bài tập đi. Nhanh lên… Đi thôi… Vu Thiên, chú phải tập luyện chăm chỉ với mẹ cháu đó. Để tương lại có thể thành trụ cột của xã hội. Đứa trẻ này… Thật thông minh! – Vào học thôi. – Được Lùi lại một bước bằng chân phải,
Chân chỉ xuống đất. Đúng… Hai đầu gối hơi hơi cong xuống. Hạ trọng tâm xuống, Hạ xuống… – Giữ chặt phần thắt lưng. – Giữ chặt. Chỗ này hướng về phía trước. Đúng rồi. Hai tay giơ lên, tay phải bảo vệ mặt, tay trái thả lỏng, Được rồi, tiến lên… Lùi xuống…
Tiến lên…Lùi xuống… Tiến lên…Lùi xuống… Tiến lên…Lùi xuống… – Sau đó thì sao? – Tiến lên… Anh cần luyện tập tốt cái cơ bản, mới có thể học tiếp về sau. Lùi xuống…. Tiến lên…Lùi xuống… – Không phải anh nói khoác, – Tiến lên…Lùi xuống…
Nhưng anh từng đạt giải vô địch đấu vật ở khu vực chúng ta. Như này có quá dễ không? Thật sao? Thật. Thế sao anh không nói sớm. Karen…Karen…Karen… Karen… Anh không phải là quán quân sao? Không phải, anh…anh năm đó mới học lớp 2 thôi. Anh cũng không nhớ rõ …
Thi đấu trong trường học, hay là ngoài đường phố nữa. Thế anh có muốn luyện kỹ năng cơ bản trước không? kỹ năng cơ bản…kỹ năng cơ bản rất quan trọng…rất quan trọng… Xin lỗi cô giáo, anh sai rồi. Vấn đề của anh là, lực ở chân không đủ,
Hạ bàn không ổn định. Lát nữa tự luyện squat 20 phút. – Hai tiếng. – Được. Trời ơi! ♫ Tôi rơi vào vết nứt của giấc mơ thiên đường ♫ ♫ Tôi đã nếm qua lời thề ♫ ♫ Tôi muốn được yêu ♫ Có người nói, Cuộc sống là một trận chiến.
♫ Tôi muốn được yêu ♫ Muốn thắng một cách vẻ vang, không phải điều dễ dàng. ♫ Tôi muốn được yêu ♫ Cần phải có tinh thần mạnh mẽ, ♫ Thiên sứ từ thiên đường phái xuống ♫ kiên cường. ♫ Tôi muốn được yêu ♫ Những từ ngữ nhàm chán,
Nghe nhiều sẽ làm người ta phiền muộn. [Tại sao chúng ta không thể quên đi sự mạnh mẽ] ♫ Em muốn ôm anh từ Nam tới Bắc ♫ [để làm theo trái tim của chính mình chứ] [Đời người] [có nhiều cửa ải nhìn có thể vượt qua ]
♫ Khát vọng của vận mệnh muốn tiến gần đến trái tim của tôi. ♫ thì càng không vượt qua được. Không phải mỗi người, mỗi lần đều đủ dũng khí vượt qua sóng gió. ♫ Tôi rơi vào vết nứt của giấc mơ thiên đường ♫ [Chỉ là tạm thời gắng gượng]
♫ Tôi đã nếm qua lời thề ♫ [vượt qua mà thôi] ♫ Tôi muốn được yêu ♫ [Mỗi ngày đều tự nhồi nhét cho mình các chuyện] ♫ Tôi muốn được yêu ♫ [dần dần…] ♫ Tôi muốn được yê ♫ [thì thời gian sẽ chữa lành tất cả]
♫ Thiên sứ từ thiên đường phái xuống ♫ [Trong công việc bắt đầu khởi sắc] ♫ nhìn vào đôi mắt của tôi ♫ Trên tình trường ra sức chiến đấu. ♫ hôn tôi trong sự kinh ngạc ♫ Ai không một bên tuyệt vọng, một bên ra sức để sống.
♫ Tôi muốn đượ yêu♫ ♫ Thiên sứ từ thiên đường phái xuống ♫ Ai mà không có nhiều vấn đề và áp lực. ♫ nhìn vào đôi mắt tôi ♫ Một chút hạnh phúc, ♫ hôn tôi trong sự kinh ngạc ♫ đều phải bỏ ra toàn lực để giành lấy.
♫ Tôi muốn được yêu ♫ Bảo bối à, bố muốn nói với con, ♫ Anh là thiên sứ ở trên trời ♫ Đứa bé trai khi mà còn nhỏ, nó thích ai? ♫ Tôi muốn được yêu ♫ thì càng trêu trọc người ấy. Đó mới là biểu hiện của nó thích con.
Hiểu chứ? ♫ Tôi muốn được yêu ♫ Con thấy Tư Nhuệ thế nào? Bố… Bố đừng làm khó con trai chú Dương nữa. ♫ Tôi muốn được yêu ♫ Có những lúc… có lẽ… ♫ Tôi muốn được yêu ♫ chúng ta chỉ mong người khác thất bại,
Thế là đem sức sống kiên cường biến thành bản năng. ♫ Tôi muốn được yêu ♫