Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 4 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 04: Nhờ Sếp Chỉ Dạy] Tôi có một lời thỉnh cầu. Tôi vô cùng muốn thuê căn nhà này. Thảo nào thời gian gần đây bên môi giới cứ gọi điện thoại cho tôi suốt.
Cô chính là khách muốn thuê kia à? Tôi nói cô nghe nhé. Tôi không cho thuê căn nhà này đâu. Không phải đâu. Tôi thật lòng thật dạ muốn thuê căn nhà này mà. Bên kia có nhiều căn nhà như thế tại sao nhất định phải thuê căn nhà này của tôi? Tôi…
Nếu cô có đầy đủ lý do, tôi có thể suy xét. Không giấu gì cậu. Mấy trăm năm trước nhà tôi có một bản đồ kho báu. Bản đồ kho báu? Tôi so sánh bản đồ kho báu kia với bản đồ hiện nay, nơi cất giữ báu vật kia
Rất có thể là nằm ở đây. Nếu tìm thấy kho báu đó rồi có phải cũng phải chia cho tôi một phần không? Thế thì không được. Bắt buộc phải có huyết thống của gia tộc chúng tôi mới có thể sở hữu. Nếu không cậu sẽ gặp vận xui lớn đó.
Vậy tôi còn phải cảm ơn cô cứu tôi một mạng à? Tiếp tục, tiếp tục đi! Thực ra, còn có một câu chuyện tình yêu đẹp và thê lương nữa. Vào thời kỳ đầu những năm Dân Quốc… Tôi biết rồi. Ông cố của cô đem lòng yêu một người phụ nữ.
Người phụ nữ này là yêu tinh. Họ có một kết cục bi thảm đúng không? Tuần trước tôi vừa mới xem bộ phim này xong. Tôi nói thật với cậu vậy. Cậu nhìn đi. Đây chẳng phải là nhà tôi sao? Đây là bức tranh tôi vẽ lúc nhỏ. Tranh vẽ? Cậu đợi đã.
Tôi nói cậu nghe. Thực ra, hồi nhỏ một nhà bốn người bọn tôi chen chúc trong một căn nhà rất nhỏ. Lúc đó mẹ tôi suốt ngày trách bố tôi không có năng lực khiến chúng tôi được ở trong căn nhà lớn hơn, tốt hơn. Vậy nên, tôi và bố tôi
Cùng nhau vẽ bức tranh như này. Đây chính là ngôi nhà trong mơ của chúng tôi. Ngôi nhà trong mơ? Chỗ này? Có một hôm tôi đi qua chỗ này của cậu, tôi phát hiện nơi này giống hệt như ngôi nhà trong tưởng tượng của tôi.
Ngôi nhà trong mơ của tôi cũng như thế này. Trong sân có một mảnh vườn. Sau đó, mùa xuân trồng hoa hải đường, mùa hè trồng hoa nhài, mùa thu trồng hoa quế, mùa đông trồng hoa mai. Nuôi thêm một chú mèo con hoặc một chú chó con.
Sau đó mở cửa sổ ra một cái chính là bầu trời mênh mông vô tận. Chủ yếu nhất là bên trong nhà đều có những đám mây trắng xóa, sau đó trên mặt đất mọc đầy những bông lúa vàng ươm. Khiến tôi cảm thấy giống như đang sống trên mây vậy. Sau đó,
Còn phải có một bức tường màu trắng có thể sáng tác một cách tự do tự tại. Giống như kia kìa. Bức tranh này không giống với bút pháp của Loly. Tôi cảm thấy bức tranh này tràn đầy sức sống, tỏa ra sức nóng. Hơn nữa
Màu xanh da trời ở các tầng khác nhau cảm giác như có rất nhiều câu chuyện muốn kể. Bức tranh đó là bức tranh không đáng giá nhất trong cả căn nhà. Không đáng tiền nhất? Bởi vì đó là do tôi vẽ. Tôi thật sự rất muốn thuê căn nhà này.
Hơn nữa tôi đã để dành được một ít tiền, có thể trả tiền thuê nhà nửa năm. Hơn nữa sau này mỗi tháng tôi đều sẽ để dành tiền định kỳ, nhất định sẽ trả tiền thuê nhà đúng hạn. Cậu có thể cho tôi thuê không?
Thực ra cho cô thuê cũng không phải là không được. Cậu đồng ý cho tôi thuê rồi sao? Nhưng mà cô phải làm giúp tôi một việc. Đừng nói là một việc, một trăm việc tôi cũng sẽ làm thay cậu. Nói thật đi, có phải cô âm thầm nguyền rủa anh ấy không?
Ngày nào tôi cũng muốn nguyền rủa anh ta một vạn lần, nhưng lần này tôi thật sự không nguyền rủa đâu. Không nguyền rủa, không nguyền rủa. Tôi còn tưởng chỉ cần không âm thầm nguyền rủa anh ta, thời gian có thể trở lại bình thường. Trò chơi này
Đúng là càng ngày càng thú vị rồi. Mình bắt buộc phải mau chóng làm rõ chuyện này rốt cuộc là thế nào. Nếu không sẽ bị nhốt bên trong thời gian mất. Hội chứng ám ảnh cưỡng chế đúng là cạn lời luôn. Hết thuốc chữa, hết thuốc chữa rồi. Chào buổi sáng.
Nhà tôi có cả già cả trẻ đó. Được rồi, được rồi, được rồi, đừng bịa nữa. Chị nói tôi nghe, có phải chị làm vỡ xong lại dựng lên như cũ không? Không phải, không phải đâu. Không phải đâu mà. Vẫn không chịu nhận đúng không? Sao thế? Giám đốc Bạch.
Là thế này. Chị nhân viên này tay chân vụng về làm vỡ bình hoa này, vừa mới dựng lên. Anh xem. Có phải chị không? Không phải, không phải mà. Bình hoa này không phải do chị ấy làm vỡ đâu. Chuyện này… Chắc chắn là chị ấy làm vỡ đó.
Tôi làm một bài phân tích vật lý đơn giản nhé. Hãy nhìn đi! Mảnh vỡ của bình hoa lấy vị trí đặt bình hoa làm trung tâm bắn rải rác ra bốn phía một cách không theo quy luật. Chứng tỏ lực tác động vào nó là một lực từ trên xuống dưới.
Xét theo mức độ vỡ nát của mảnh vỡ, thì nó đã chịu một lực tác động cực lớn trong khoảng thời gian ngắn. Độ mạnh của lực này tương đương với chị nhân viên quét dọn này dùng hết sức bình sinh tung ra một cú “Homerun” với toàn bộ sức lực.
Tôi tin là chị ấy không có khả năng này, vậy nên đầu tiên phải loại trừ việc nhân viên quét dọn là nghi phạm. Giám đốc Bạch, giả thiết này của anh là gì thế? Giả thiết rơi từ trên trời xuống không hợp lý đâu, tôi nói anh nghe.
Tôi nói anh nghe về giả thiết này nhé, sao anh lại… Bom làm từ bóng bay đổ đầy nước rơi từ tầng rất cao xuống, đập vào bình hoa thì có thể gây ra tình huống này. Nhóc con, có biết là thả đồ từ trên cao xuống rất nguy hiểm không hả?
Chứng cứ rành rành rồi nhé. Hàng năm, tổn thất về người và tài sản do thả đồ từ trên cao xuống nhiều không kể xiết. Một giám đốc quản lý tòa nhà như anh không đi quản những hành vi nguy hiểm như thế lại còn ở đây trách móc
Một nhân viên quét dọn cần cù siêng năng. Xin lỗi đi! Tôi xin lỗi. Lớn tiếng lên một chút! Khom lưng 90 độ! Xin lỗi, chị Đường, tôi sai rồi. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Không cần, không cần, không cần đâu. Anh xem thế này… Giám đốc, được rồi chứ?
Trước kia đã hại mình mất việc, nhảy việc đến đây vẫn oan gia ngõ hẹp. Cái đồ tự cho mình là đúng, lo chuyện bao đồng. Anh đi chết đi! Trời ạ! Hóa ra người khác nguyền rủa thì Ngỗng Bá Vương cũng sẽ chết. Thế này thì phải làm sao đây?
Chỉ cần anh ta tìm đường chết thì mình sẽ rơi vào vòng lặp. Sao mình thấy người bị dạy dỗ là mình chứ không phải Ngỗng Bá Vương thế? Lý Lộ Đa, cậu ghét Bạch Chân Tướng, nhưng ông trời lại ghét cậu chứ sao. Người bị trò chơi này uốn nắn
Không phải anh ta mà là cậu. Bây giờ cậu là cô gái được ông trời chọn đó. Cậu đừng lải nhải nữa. Không lải nhải thì không lải nhải nữa. Mình xem cậu có thể trốn trong tấm chăn này cả đời được không. Không được. Mình phải lưu lại chuyện Hỏa Hỏa
Đồng ý cho mình thuê nhà. Cô ơi! Có thể qua đây bê giúp cháu một chút không? Được. Cảm ơn cô. Tại sao lại phải di chuyển cái này? Lát nữa cháu nói với cô sau nhé. Nào, một, hai. Này, này, này. Ai cho cô chuyển vị trí lung tung thế?
Bê qua đây, bê qua đây! À thì… lát nữa tôi nói với anh sau. Anh à, anh có thể tiến về phía trước hai bước không? Làm gì thế? Đi nào! Một. Sao thế? Tiến về phía trước nửa bước nhỏ nữa. Có chuyện gì thì nói đi.
Tiến về phía trước nửa bước nhỏ nữa. Lùi nửa bước! Cô… Đứng trên dấu gạch chéo kia đi. Rốt cuộc đang làm gì vậy? Đứng yên nhé! Nói đi! Một, hai, ba. Xin lỗi, xin lỗi nhé. Chào buổi sáng. Tự luyến quá đó! Giám… Giám đốc Bạch, tôi đến để cứu anh đó.
Không được, không được, không được, không được. Tôi đến để xin lỗi anh. Tôi… tôi tìm Giám đốc Bạch. Anh tôi à? Ở trong phòng cơ. Tôi tên là Bạch Vô Khuyết, là em trai của anh ấy. Lý Lộ Đa. Chào mừng, chào mừng, chào mừng. Mời vào!
Chị có tin vào thước trắc tinh không? Tôi không tin lắm. Đợi tôi một chút. Sao chị lại không tin cái này chứ? Mau ngồi đi, mau ngồi đi. Tôi nói chị nghe nhé. Thước trắc tinh kỳ diệu lắm đó. Nó không chỉ có thể tính được đường tình duyên,
Tình trạng sức khỏe của chị, gia đình của chị… Bạch Vô Khuyết! Tại sao em lại tự tiện dùng khăn lông của anh? Sao cô lại ở đây? Tôi có chuyện muốn nói với anh. Anh trai tôi. Tôi hiểu, tôi hiểu, tôi hiểu. Tự tiện đưa người ngoài vào nhà,
Không có phép tắc. Lẽ nào em lại để cô gái xinh đẹp đứng ở cửa không vào đây sao? Tôi đến là để nhờ anh chỉ bảo cách viết thư xin lỗi. Không hiểu phần đề nghị sửa chữa à? Còn muốn tôi mặt đối mặt để nói sao? Cô có ý gì?
Cúi chào. Tôi biết là cúi chào. Cô có ý gì? Giám đốc Bạch, tôi đã suy nghĩ lại, rút ra kinh nghiệm xương máu, tôi cảm thấy tôi còn vấn đề rất lớn rất lớn. Tôi đã gây trở ngại cho công việc của anh, gây ra tổn thất nghiêm trọng cho công ty.
Tôi muốn anh tiến hành phê bình và chỉ bảo tôi. Anh là giám đốc, độ cao về tư duy của anh cao như thế này nè. Xin anh hãy chỉ bảo tôi. Còn có kiểu hành động này ư? Chủ động đến cửa xin được tẩy não. Đi đi!
Giặt sạch khăn lông của anh đi. [Giảng đạo lý, dạy bảo, giải đáp thắc mắc] [là bộ ba mà Ngỗng Bá Vương thích nhất khi làm người chỉ dạy.] [Chỉ cần lôi chủ đề này ra] [chắc chắn có thể tiêu tốn phần lớn thời gian.]
Nếu cô đã nói một cách thành tâm thành khẩn như thế thì tôi sẽ mở lòng từ bi chỉ bảo cô một chút vậy. Thứ nhất, vấn đề lớn nhất của cô là thích lừa mình dối người, tự cho là lương thiện thực ra là lấy lòng tất cả mọi người. Tự…
Không ghi lại à? Ghi chứ! Tự cho là tùy ý thực ra là không hề có chính kiến, yêu cầu thấp với bản thân. Rõ ràng là có thể làm đến 100 điểm tại sao phải làm có 60 điểm chứ? Trong công việc nên cố gắng đạt tới mức cao nhất
Chứ không phải là đạt yêu cầu. Thứ hai, luôn làm một vài việc không thuộc về mình. Tại sao phải chia sẻ áp lực giúp người khác chứ? Làm việc tập thể, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng, ai mà không có việc của mình chứ? Làm người tốt bụng
Không chỉ khiến bản thân hao mòn hơn nữa còn làm tăng sự trì trệ của đồng nghiệp. Trái lại thì hiệu suất và chất lượng của công việc sẽ giảm sút. Vâng. Thứ ba… [Cứ nói thỏa thích đi.] [Nói thêm một chút thì sẽ tốn thêm một chút thời gian.]
[Còn mười tiếng nữa mới đến 12 giờ đêm.] [Động não] [nghĩ ra 20 chủ đề diễn thuyết] [khiến Ngỗng Bá Vương không thể dừng lại đi.] Biết chưa? Biết rồi. Nhìn có vẻ là chuyện nhỏ nhưng thực ra rất quan trọng. Điều… Điều thứ mấy rồi? Điều thứ 38 rồi. Thầy Bạch,
Sao anh lại nói kiểu đó thế? Nước. Nước. Giọng cô làm sao thế? Nước. Làm một phần tổng kết nhỏ đi. Lý Lộ Đa, kiên trì với chuyện bản thân muốn làm khó đến thế à? Còn phải lừa gạt người nhà để đổi lấy lòng tin sao?
Người có tích cách kiểu lấy lòng dễ chìm vào sự cảm động do hy sinh bản thân. Mà kết cục luôn là gánh nặng quá lớn, phá hủy tất cả. Nếu con người không thể kiên trì với những gì mình nghĩ, thì sẽ giống như trùng đế giày. Gì cơ?
Thì sẽ giống như trùng đế giày. [Tại sao tất cả lời nói phát ra từ miệng anh ta] [đều khó nghe một cách lạ thường nhỉ?] Tạm thế đã. Thầy Bạch, tôi hy vọng anh phê bình tôi nghiêm khắc thêm một chút nữa. Tôi đảm bảo sẽ không tức giận đâu.
Trình độ chụp ảnh của cô quả thật là cần được nâng cao đó. Ảnh mà cô chụp cho lễ ra mắt sản phẩm đã bị tôi loại bỏ hết rồi. Việc chụp ảnh không chỉ có Filter và chỉnh màu, còn có cả kết cấu và ánh sáng.
Phong cách của cô kém một chút cũng rất bình thường. Chuyện đó thì không sao cả. Nhưng gu thẩm mỹ tệ hại của cô trực tiếp ảnh hưởng đến hình ảnh của cả Phòng Sản phẩm. Giám đốc Bạch, anh nói đúng lắm. Tôi nhất định sẽ sửa lại. Nhưng tôi muốn hỏi anh,
Anh làm thế nào mà nghĩ ra được phương án độc đáo như “Ẩm Thực Người Lười” thế? Chẳng phải lúc họp đã nói điều này rồi sao? Tôi muốn nghe thêm một lần nữa. Được. [Tốt quá rồi, Lý Lộ Đa.] [Làm tốt lắm!] [Lý Lộ Đa,]
[qua 12 giờ một cái chính là thắng lợi.] [Không nhịn được việc nhỏ nhặt, sẽ làm hỏng việc lớn.] Nhớ kỹ rồi, nhớ kỹ rồi. Thầy Bạch, anh lập được rất nhiều chiến công huy hoàng ở nước ngoài, tôi muốn phỏng vấn anh, tại sao lại muốn về nước phát triển?
Cô rất hứng thú với quá khứ của tôi nhỉ? Kinh nghiệm sống của thầy Bạch mà được chia sẻ thì sẽ là của cải của toàn bộ người dân. Cho dù chỉ học được một phần cũng có thể được lợi suốt đời. Tôi cảm thấy anh nên mở một khóa học.
Đến tên tôi cũng nghĩ thay anh rồi. Hãy gọi là Bạch học. Phải bắt đầu nói từ năm tôi 18 tuổi. Sau đó thì tôi trở thành giám đốc của đám vô dụng các người. Cứ như thế đi. Đi… đừng! À này, thầy Bạch. Tôi còn nợ anh một lời xin lỗi đó.
Lúc nhỏ, tôi… Lúc nhỏ? Hai người quen nhau từ nhỏ cơ à? “Lúc nhỏ” mà cô ấy nói là chủ đề sản phẩm được chọn kỳ sau của bọn anh. Đúng không? Đúng. Nhớ lại hương vị của tuổi thơ đẩy mạnh tiêu thụ sản phẩm phục cổ.
Những điều này đều thuộc về bí mật kinh doanh, đừng nói lung tung ra bên ngoài. Tôi biết lỗi rồi, Giám đốc Bạch. Cuối cùng cô cũng biết lỗi rồi. Quay về sửa lại thư xin lỗi một cách cẩn thận đi. Giám đốc Bạch, anh khoan hãy đi! Làm gì vậy?
Để cảm ơn anh, tôi quyết định làm một bữa tiệc bí mật gia truyền cho các anh nếm thử. Cô còn biết nấu cơm à? Bố tôi… Bố cô làm sao? Bố tôi… Bố của ông nội tôi, bố của ông nội tôi… Không đúng, bố của ông nội. Là… đầu bếp Ngự thiện
Triều Thanh. Vậy nên cả nhà tôi đều biết nấu cơm. Được thôi. Tôi đang định đặt thức ăn bên ngoài đây. Chị làm bữa tiệc lớn tôi cầu còn không được đó. Thế nào hả anh? Không cần đâu. Gần đây ngày nào cũng ăn đồ ăn bên ngoài,
Em sắp ăn đến mức nôn ra rồi đó. Anh cứ để cho chị gái Lộ Đa đây thể hiện tay nghề chút đi. Đến giờ đọc sách của tôi rồi. Trả lại nhà bếp nguyên vẹn cho tôi. Nhớ lấy, cô chỉ có một tiếng thôi đó. Alo, Tiểu Lệ.
Đâu có, anh đang ở nhà đây. À đúng rồi, nhà bếp ở bên kia. Cậu yên tâm, cứ đi đi, đi đi! Hôm nay anh chắc chắn là không có thời gian rồi. Mấy hôm nữa anh sẽ bồi thường cho em thật tốt. Anh chắc chắn là yêu em nhất rồi.
Phải ngoan đó, bảo bối. Cứ như người không có chuyện gì vậy. Ai bảo em để cô ấy ở lại thể hiện tay nghề nấu nướng thế? Em đây là đang giúp anh tạo dựng cơ hội đó. Anh còn không cảm ơn em cho đàng hoàng đi. Cơ hội gì? Giám đốc Bạch,
Kể từ khi em quen anh ở trong bụng mẹ, em chưa từng nhìn thấy bất kỳ sinh vật giống cái nào xuất hiện trong phòng của anh. Lý Lộ Đa đã phá vỡ kỷ lục số không. Cây vạn tuế nghìn năm như anh cuối cùng cũng nở hoa rồi.
Anh có nở hoa cũng phải xem đối tượng là ai. Vậy sao chị ấy không nói tiếng nào đã đến tìm anh? Còn mỉm cười nghe anh dạy dỗ cả một buổi chiều nữa. Người bình thường không thể tự hành hạ mình như thế được. Anh cũng cảm thấy hôm nay cô ấy
Hơi lạ. Đừng giấu nữa. Rốt cuộc hai người có quan hệ gì? Giữa anh và cô ấy có quan hệ cấp trên cấp dưới không ổn định. Anh sẽ đuổi việc cô ấy bất cứ lúc nào. Lý Lộ Đa. Nấu cơm? Cô muốn nấu cơm?
Đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Lần trước cô nấu cơm ở nhà bếp, để tôi nghĩ xem nào. Luộc trứng gà, kết quả là trứng gà thì nổ, nồi cũng hỏng luôn. Không sai, không sai. Tôi chính là sát thủ nhà bếp trong truyền thuyết. Lý Lộ Đa,
Lại còn có cả tiết mục nấu cơm. Tôi đang đợi xem kịch hay đó. Cô nói tôi gọi đồ ăn bên ngoài? Lý Lộ Đa, cô không có chút đạo đức nào nữa à? Cô không thấy xấu hổ chút nào sao? Đây đều là nước và hoa quả,
Người này sống kiểu gì vậy? Này… em trai của Bạch Chân Tướng à, tôi ra ngoài mua thức ăn sẽ về ngay thôi. Mình không có đạo đức, không biết xấu hổ đó. Gà Cung Bảo. Cá vược hấp. Lấy một phần cua lông nữa. Thịt bò xào. Alo, nhân viên giao hàng ạ.
Tôi nói anh nghe nhé. Anh đến địa chỉ này nhất định đừng đi cửa chính, anh đi vào từ cửa sau, sau đó đi thang thoát hiểm lên đây. Còn cửa gác thì tôi đã mở ra cho anh rồi. Tôi đón anh ở đó nhé. Được, cảm ơn anh.
Đồ ăn cô đặt đây. Cảm ơn nhé! Nhà bếp của tôi có còn nguyên vẹn… Nếu mà không phải ngồi tù thì thật sự nên giết cô. Giám đốc Bạch, cơm… sắp xong rồi ạ. Giám đốc Bạch. Để tự tôi làm vậy. Giám đốc Bạch, anh biết nấu cơm à?
Tôi đường đường là một… Giám đốc quản lý đám vô dụng như chúng tôi sao anh có thể không biết nấu cơm chứ? Chính là ý này đó. Giám đốc Bạch, có gì cần tôi giúp đỡ không? Giữ khoảng cách với nhà bếp của tôi. Yên lặng!
Mình không tin là một người không có máu thịt có thể làm ra được đồ ăn ngon. Giám đốc Bạch, anh giỏi quá đi! Năm đó khi tôi học ở nước ngoài, đã làm việc ở nhà hàng Trung. Vừa học vừa làm, vừa làm vừa học. Khả năng tiếp thu quá tốt.
Càng nấu càng ngon, khiến đầu bếp tức giận bỏ đi luôn. Không sai. Bình thường anh tôi không dễ dàng xuống bếp đâu, nếu không phải hôm nay chị đến thì tôi cũng không có lộc ăn đâu. Chứ còn gì nữa. Nếu không có chút tay nghề nấu nướng
Thì làm gì có mặt mũi mà kinh doanh thực phẩm tươi trực tuyến chứ. Lý Lộ Đa, tự kiểm điểm một cách nghiêm túc đi. Ăn cơm xong tôi sẽ tự kiểm điểm một cách nghiêm túc. Sau khi kiểm điểm thì mau chóng về đi. Về? Còn sáu tiếng nữa cơ mà.
Sáu tiếng gì cơ? Không có gì. Ăn cơm, ăn cơm. Cảm ơn chị nhé, Lộ Đa. Sao lại nói thế? Chị là người bạn đầu tiên của anh tôi đến cái nhà này. Người đầu tiên? Đúng vậy. Vậy những người bạn khác của anh ấy đâu? Anh ấy không có bạn. Nghe nói
Khi học lớp một có một người bạn học muốn chép bài tập của anh ấy, nói cái gì mà cho cá không bằng cho cần câu. Cứ nhất quyết đòi dạy người ta cho bằng được. Kết quả dọa người ta chạy mất dép. Bản thân anh ấy cũng bị chọc tức điên lên.
Chú ý gạch đúng trọng điểm nhé. Đây là lớp một đó. Không phải là anh ấy bị ảnh hưởng vì chuyện này vậy nên sau này không kết bạn nữa đó chứ? Sau đó, còn nghe nói có một cô bé rất thích bắt nạt anh ấy. Lúc đó anh ấy
Vừa mập vừa hay khóc nhè. Anh ấy bị bắt nạt cũng không dám đánh trả. Sau này, anh ấy lén lút nói với mẹ tôi. Thực ra không phải anh ấy không dám đánh trả, chỉ là anh ấy sợ sau khi đánh trả
Cô bé nhà người ta sẽ không tìm anh ấy để chơi nữa. [Trời ạ!] [Cô bé mà cậu ấy nói] [không phải là mình đó chứ?] Về sau nữa thì anh ấy đã lên cấp ba, trở nên vừa gầy vừa đẹp trai, thành tích học tập lại tốt.
Đương nhiên là không thiếu bạn nữ tìm anh ấy để hỏi bài. Ai cũng nhìn ra được là người ta có ý với anh ấy. Anh ấy ngớ ngẩn không nhìn ra. Chỉ cắm đầu giảng bài, bạn nữ người ta làm nũng nói rằng anh à em không biết làm.
Anh tôi liền mắng người ta ngốc không ai bằng. Cuối cùng mắng cho người ta chạy mất luôn. Chuyện này giống chuyện anh ấy có thể làm ra đó. Tóm lại là trên phương diện xã giao giữa người với người, anh tôi thật sự là một sự tồn tại cấp thảm họa.
Các chị làm cấp dưới của anh ấy chắc chắn rất vất vả đúng không? Cậu làm em trai anh ấy còn vất vả hơn. Về điểm này thì hai chúng ta cùng cảnh ngộ thì nên thương xót nhau. Cùng cảnh ngộ thì nên thương xót nhau.
Cùng cảnh ngộ thì nên thương xót cái gì? Tôi đi rửa bát. Em phải về phòng. Rửa cẩn thận! Phần mép bát. Phần trong của bát cũng phải rửa. Bên trong bên ngoài đều phải rửa đó. Giám đốc Bạch, ai mà làm vợ của anh cũng đều sẽ tự ti mặc cảm
Dưới hình bóng chói lọi của anh. Tôi cảm thấy sẽ không có ai thử thách với vai trò này đâu. Suy nghĩ này của cô rất nguy hiểm. Giữa vợ chồng có quan hệ bình đẳng, giúp đỡ lẫn nhau. Mặc dù đúng là tôi quá ưu tú nhất định sẽ gây ra
Áp lực tâm lý lớn cho đối phương. Cái này… nhất định không được làm vỡ. Không sao. Làm vỡ rồi thì tôi đền cho anh một tá. E là cô không đền nổi đâu. Tại sao chứ? Cái này mua ở Áo đó. Nghe nói đã có lịch sử hơn 100 năm rồi.
Không mua được nữa. Chị Lộ Đa, có phải là chị có rất nhiều bạn thân không? Hơn nữa còn là kiểu có ngoại hình rất xinh đẹp ấy. Còn không hiểu à? Em. Lẽ nào em còn không đủ ưu tú sao? Chị không cần để ý đến anh ấy đâu. Đẹp không?
Mẹ em đó. Nguồn gen ưu tú của hai anh em nhà em đó. Vậy tại sao lại bày một bức ảnh đã bị hỏng thế? Bởi vì bức ảnh này là bức ảnh anh trai em cho rằng có thể diễn tả được thần thái của mẹ em rõ nhất.
Nhìn có vẻ là một người phụ nữ rất dịu dàng. Bảo bối! Của con này. Đã vui chưa? Đều là của con đó. Nhìn con đổ mồ hôi này. Con thích cái nào? Cô bé à, cho cháu này. Không sao đâu. Đây là cô tặng cho cháu đó. Cảm ơn cô ạ!
Đừng khách sáo. Thực ra tôi rất ngưỡng mộ các cậu có thể hòa thuận với mẹ như thế. Chị không phải là cô bé bắt nạt anh trai em trong truyền thuyết đấy chứ? Lý Lộ Đa! Sao vẫn còn chưa đi? À thì tôi đột nhiên cảm thấy hơi chóng mặt.
Có phải là uống nhiều rồi không? Sao tôi cảm thấy mình phải nghỉ ngơi một lát nhỉ? Nghỉ ngơi một… Em còn cho cô ấy uống rượu? Đâu có. Lý Lộ Đa, một cô gái như cô nửa đêm nửa hôm nằm trên sô pha của đàn ông còn ra thể thống gì nữa?
Muốn qua đêm ở đây à? Giám đốc Bạch, cô gái nhà người ta uống say rồi, anh đừng có thiếu nhạy bén trong tình cảm như thế. Đợi một chút! Cái gì mà thiếu nhạy bén trong tình cảm? Làm gì đó? Đắp lên! Em về phòng trước đây. Anh cố lên nhé!
Tôi tỉnh rồi. Giám đốc Bạch, tôi đi trước đây. Chẳng hiểu ra sao cả. [Tuần sau tôi đến tìm cô.] Tốt quá rồi! [Một tuần sau – Ngày 23 tháng 4] Giám đốc Bạch, sản phẩm được chọn có chỗ nào đó không ổn ạ? Cô cảm thấy có chỗ nào ổn?
Nhà cung cấp hiện tại của chúng ta không thể cung cấp nguyên liệu phù hợp với việc kiểm soát chất lượng. Vậy nên cô liền hạ thấp yêu cầu để lừa gạt người tiêu dùng à? Không phải đâu. Lần lựa chọn sản phẩm này của tôi
Hoàn toàn là một lối tư duy khác. Với mẫu sản phẩm này chúng ta đã chọn anh đào, dâu tây, khế. Còn về phần kết hợp nguyên liệu và đóng gói đều đã làm đẹp đến mức tối đa. Trong trường hợp mùi vị giống nhau,
Phần lớn người tiêu dùng đều sẽ lựa chọn sản phẩm đẹp mắt hơn. Cho dù có sự cách biệt khá lớn về mùi vị Rất ngon đó. thì vẫn có 25,6% người tiêu dùng sẽ lựa chọn sản phẩm đẹp mắt hơn. Vậy nên tôi hy vọng mọi người có thể
Chụp lại sản phẩm này đăng lên mạng xã hội, khiến nó trở thành sản phẩm hot. Còn gì nữa? Còn một điều nữa là lượng đường của sản phẩm này thấp hơn khoảng năm phần trăm so với những sản phẩm khác. Đối với những người coi trọng vẻ bề ngoài như thế
Thì cũng sẽ coi trọng dáng người thôi. Nó lành mạnh hơn, đỡ béo hơn mà. Vậy nên tôi muốn nói là nếu là nhóm người tiêu dùng này thì sẽ rất thích sản phẩm này. Đây hoàn toàn là hành vi lừa gạt. Lừa gạt? Như này… Mùi vị không ngon
Không phải là vì lượng đường thấp mà là chất lượng của nguyên liệu không tốt. Phương án vừa rồi của cô bất luận là thông qua cách đóng gói khéo léo hay là khái niệm lành mạnh chú trọng vào lượng calo thấp
Về bản chất đều đang che giấu sự thiếu sót về chất lượng. Huống hồ lượng calo của sản phẩm không hề thấp. Điều này đối với những người tiêu dùng muốn giảm béo không phải là lừa gạt sao? Bảng chỉ số calo của tôi viết một cách rõ ràng trên bao bì mà.
Nếu như này cũng bị coi là lừa gạt thì coi như là người tiêu dùng tự lừa gạt mình. Họ giả giờ là bản thân đang giảm béo. Lừa gạt mang tính dẫn dụ. Lấy một ví dụ nhé. Ví dụ như một người có ngoại hình không hề đẹp
Anh ta phẫu thuật thẩm mỹ để thay đổi diện mạo, nhưng anh ta cố ý giấu đối tượng kết hôn. Kết quả nhan sắc của đứa trẻ được sinh ra lại một trời một vực. Phẫu thuật thẩm mỹ không sai, là lựa chọn của cá nhân. Nhưng đối với nửa kia mà nói
Có được coi là lừa gạt không? Anh đang chế giễu tôi đẹp nhờ dao kéo à? Nghĩa là sao? Tôi đang nói về công việc, tại sao phải chế giễu cô? Hai chuyện này căn bản không thể đánh đồng với nhau được. Hơn nữa, không phải người nào kết hôn
Cũng đều nhằm vào việc sinh con đâu. Tôi đang nhấn mạnh tính tất yếu của việc nói rõ. Đúng là không phải tất cả mọi người kết hôn đều vì sinh con. Nhưng không thể loại trừ một số người chính là muốn tìm người có ngoại hình đẹp
Để cải thiện gen của dòng họ. Cũng giống như người tiêu dùng của chúng ta vậy. Họ mua sản phẩm để giảm béo, kết quả sản phẩm lại không giúp giảm béo, họ sẽ nghĩ thế nào? Bất kể là làm người hay là làm sản phẩm đều phải đối xử thành thật.
Tuyệt đối không làm chuyện lừa gạt người tiêu dùng. Đừng tức giận nữa. Ngỗng Bá Vương chính là người như vậy mà. Cô tính toán với anh ta làm gì, đúng không? Đừng giận nữa. Tôi chỉ muốn hỏi rằng. Chất lượng phải tốt, giá cả phải thấp, còn phải sáng tạo.
Chuyện gì tốt cũng để anh ta chiếm hết chứ gì. Vì sự sáng tạo này mà tôi cày đến mức có nếp nhăn rãnh mũi má rồi này. Không cảm kích thì thôi, còn lôi chuyện tôi làm đẹp nhờ dao kéo ra nói. Làm đẹp nhờ dao kéo thì sao chứ? Đúng không?
Bây giờ con gái làm đẹp nhờ dao kéo bình thường quá đi chứ. Cô vui vẻ, tôi sung sướng, đúng không? Liên quan gì đến anh ta chứ. Sao cô phải tính toán với con ngỗng đó làm gì? Đừng tức giận nữa. Sao làm thế lại được coi là lừa gạt chứ?
Mọi người phân xử đi. Phải nhìn vảo bản chất vấn đề chứ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Sản phẩm hôm nay cô nói vô cùng phù hợp với nhu cầu của tôi. Một mình tôi phải đặt một vạn phần. Còn một vạn phần cơ đấy?
Với mức lương này của chúng ta… Cũng đúng. Nếu không phải vì tiền lương thì tôi đã mắng thẳng mặt anh ta luôn rồi. Sao còn không đi chết đi? Đi chết đi! Hôm nay bắt buộc phải chết. Gã Bạch Chân Tướng khốn kiếp này sao vẫn chưa đi…