Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 1 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 01 Bạch Chân Tướng] [Ga-Ra] [Công Ty] [Tiếp theo là một tin vắn.] [Tối ngày 14 tháng 4 năm 2019,] [Điểm Cuối] [khoảng 7 giờ tối,] [tại đường Ngũ Thông, khu Tân Hải trong thành phố]

    [đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông.] [Một người đàn ông đi qua đường] [bị một chiếc xe hơi lao nhanh đâm phải.] [Theo camera giám sát tại hiện trường ghi được,] [người đàn ông này nghi là say rượu.] [Ở đây, chúng tôi nhắc nhở quý vị khán giả]

    [nhất định phải cẩn thận, thận trọng,] [trân trọng tính mạng,] [đi đường bình an.] Thời tiết đẹp thật đấy. Lý Lộ Đa. Ban nãy cậu la hét gì thế? Mình… Mình mơ thấy một giấc mơ kì lạ. Mình mơ thấy Ngỗng Bá Vương… Vị sếp đó của cậu ấy hả?

    Mình không hiểu nổi vị sếp đó của cậu đáng sợ đến mức nào mà có thể khiến cậu sợ tới mức mơ ác mộng. Nhưng ngày nào mình nằm mơ cũng có thể mơ thấy anh ta. Dậy đi. Ám ảnh tâm lí của cậu lớn đến mức nào chứ?

    Vậy cậu nói xem mình nên làm thế nào, Tiểu Lai? Làm gì vậy, Quách Tiểu Lai? Của đi thay người thôi. Cưng. Cậu làm gì thế? Cậu làm gì thế? Cho mình vay ít tiền đi. Bao nhiêu? Sáu nghìn. Cậu nghĩ thế nào thế, Quách Tiểu Lai?

    Lần trước cậu yêu đương, đòi chia tay… Tôi muốn gặp người phụ trách thang máy. Sao vậy, giám đốc Bạch? Sau khi tôi suy đoán một cách chặt chẽ, nguyên nhân khiến hôm qua tôi đến muộn quả nhiên là do thang máy thiết kế không hợp lí. Thang… Năm thang máy.

    Ngay đến bố trí phân luồng cơ bản cũng không có, hơn nữa các cậu lại không bố trí khi thang máy không có người sử dụng tự động dừng ở tầng một. Một thang máy có thể chịu tải 21 người. Mỗi một người đợi thêm 15 giây, tức là 315 giây.

    Thời gian 315 giây trung bình tăng thêm 37 người thế nên thang máy mới tắc nghẽn như vậy. Anh tính cũng chuẩn xác quá, có đến mức nguy hiểm vậy không? Lý Lộ Đa, cô qua đây. Hôm kia, cô ấy chính vì

    Thang máy của các cậu thiết kế bất hợp lí mà đến muộn, khiến cấp trên nổi giận, cũng chính là tôi đây. Cô biết năng lực làm việc kém, còn đến muộn, khiến người ta bực mình thế nào không? Giám… giám đốc Bạch đi thong thả.

    Sự kiện họp báo Ẩm Thực Người Lười buổi chiều đã sắp xếp xong chưa? Sắp xếp xong rồi, chỉ đợi bắt đầu thôi ạ. Sau khi tôi đến công ty, đây là loạt sản phẩm đầu tiên được tung ra, không được có bất cứ sai sót gì. Tôi biết rồi.

    [Nhóm làm việc lớn chuyên dùng, Lộ Đa: Còn 60 giây Ngỗng Bá Vương sẽ đến văn phòng.] Đi mau, đi mau, đến rồi. Chào giám đốc Bạch. Tôi pha cà phê cho anh. Lâm Trí Anh, người ở nơi làm việc, lại không để tâm vào công việc. Quần bỉm đó là

    Sản phẩm cô mới nghiên cứu phát triển à? Xin lỗi, giám đốc Bạch. Đây là quảng cáo tự động nhảy ra. Lần sau tôi nhất định chú ý. Vu Qua, bản thảo cho buổi phát trực tiếp chiều nay anh định khi nào gửi tôi? Tốc độ này của anh,

    Tôi nghi là anh bắt đầu từ phát minh chữ Hán đấy. Không, không, không. Bản thảo mà anh cần, tôi buộc phải làm cho tốt hơn nữa. Tôi đang cố gắng khiến những câu chữ xứng với khí chất của anh. Tôi trau chuốt lần cuối, lập tức gửi qua cho anh.

    Thái độ này của anh, tôi rất thích, tốc độ phải nhanh hơn chút nữa. Khổng Phỉ Phỉ, trong biểu mẫu cô gửi cho tôi số người đến dự mà cô thống kê không tính giới truyền thông. Cô coi thường giới truyền thông, thì giới truyền thông sẽ coi thường Tam Hạnh.

    Hi vọng độ tập trung mà cô dành cho công việc có thể giống như cô dành cho việc trang điểm. Vâng. Steve, sau khi cô ấy thống kê lại, cậu phải tăng thêm tương ứng số lượng ăn thử sản phẩm. Bản thân ăn ít thôi, nhất định phải xác nhận nhiều lần

    Tình hình vệ sinh của nhân viên hiện trường. Không vấn đề, thưa giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch, túi của anh ạ. Lộ Đa, hôm nay bản thảo cần dùng cho buổi phát sóng trực tiếp nhờ cô cả đấy. Hôm qua tôi cùng khách hàng uống rượu đến nửa đêm,

    Lát nữa còn phải đi C+ bàn với họ về việc cung cấp nguyên vật liệu. Việc đã quyết xong, họ lại thay đổi. Tôi đau đầu quá. Cảm ơn cô. Cô vất vả rồi. Lộ Đa, nhóm chat các bà mẹ gửi thông tin ưu đãi. Logo dùng cho hoạt động chiều nay,

    Có thể làm phiền em đi lấy giúp chị không? Nhưng… Lộ Đa, em giúp chị thêm lần nữa đi. Chỉ một lần thôi. Được, thôi được. [Bạch Chân Tướng] [Thời Hạn Chết Gần Kề] Này, đưa bộ tâm đứng cho tôi. Cái gì? [Ẩm Thực Người Lại] Bộ tâm đứng.

    Đọc cho tôi nghe xem. Ẩm Thực Người Lại. Chơi xỏ tôi đấy phải không? Bộ tâm đứng đâu? Cô không có tâm à? Tại tôi không kiểm tra kĩ. Xin lỗi giám đốc Bạch. Nói tôi biết phương án giải quyết của mọi người là gì? Mọi người có biện pháp cứu vãn không?

    Anh tới rồi. Có kinh nghiệm không? Chỗ tôi vẫn chưa xong việc. Thầy Vu. Tôi thấy có thể dùng rau củ xanh thay thế bộ tâm đứng, càng thể hiện được triết lý xanh, khỏe của Tam Hạnh chúng ta. Dù sao cũng tốt hơn hiện giờ. [Ẩm Thực Người Lười]

    Thế… thế này được không? Không thì sao? Đem mọi người treo hết lên à? Bản thảo phát sóng trực tiếp đâu? Ở… ở… ở trong điện thoại của tôi. Tôi in cho anh ngay đây. Cuối cùng cũng giải quyết xong đống rắc rối này rồi. Ai thế? Cứ gọi điện suốt.

    Tiếp theo, chúng tôi xin mời ông Bạch Chân Tướng giám đốc Bạch. Các vị khách quý, các bạn bè trong giới truyền thông, xin chào mọi người. xin chào mọi người. Lười trước nay luôn được dùng như một từ tiêu cực, nhưng theo tôi thấy lười

    Là động lực tiến bộ của văn minh nhân loại. Cảm ơn. Lộ Đa, bản thảo viết được đấy. Tình huống đột xuất như thế mà cũng làm được. Bản thảo này chẳng có câu nào là của em viết, ý tứ cũng hoàn toàn không giống. Tập đoàn Tam Hạnh chúng tôi

    Đều lựa chọn sử dụng nguyên liệu thực phẩm xanh không chất phụ gia, không ô nhiễm, lành mạnh, yên tâm sử dụng. Tuy là Ẩm Thực Người Lười nhưng hương vị không hề lười biếng chút nào. Sản phẩm trực tuyến và trực tiếp đều bán hết rồi. Chúng ta quá lợi hại.

    Đúng thế, vào công ty lâu như vậy, lần đầu tiên được thấy cảnh tượng này. Lộ Đa, sự kiện tổ chức thành công như vậy, không nên ăn mừng một chút à? Vâng ạ. Ăn mừng, ăn mừng, ăn mừng. Có gì đáng ăn mừng? Chỗ nào cũng có khiếm khuyết. Lý Lộ Đa,

    Cô không chỉ đến muộn, mà còn phạm phải các kiểu sai lầm sơ đẳng. Bài phát biểu ban nãy cô đưa tôi, viết quá tệ. Trừ hai tháng tiền thưởng. Không phải chứ, giám đốc Bạch. Việc này chẳng phải đã giải quyết ổn thỏa rồi hay sao? Hơn nữa rất nhiều lỗi

    Cũng không thể trách là lỗi của Lộ Đa được. Đúng thế, hơn nữa chúng ta đã vượt xa cả mong đợi. Có những việc không cần phải khiển trách nặng nề thế chứ. Nếu không nhờ tôi khoan hồng đại lượng, bây giờ cô ta đã bị đuổi việc rồi. Tôi xin lỗi.

    Giám đốc Bạch, anh xem Lộ Đa đã biết lỗi rồi, không có công, cũng vất vả mà. Anh tha thứ cho cô ấy lần này đi. Không có công, cũng vất vả. Câu này thật quá đáng ghét. Đâu chính là cách ngôn để mọi người

    Yên tâm thoải mái đục nước béo cò phải không? Sao thế? Ai nấy mặt ủ mày chau. Hôm nay tuy xảy ra chút vấn đề, nhưng giải quyết xong là ổn rồi. Chúng ta coi như rút ra bài học kinh nghiệm, lần sau chú ý. Đúng vậy.

    Mọi người cũng không cần phải sa sút tinh thần như vậy. Thật ra hôm nay tổ chức vẫn rất thành công. Giám đốc Ngao, anh sắp xếp đi. Tối nay mời mọi người cùng ăn bữa cơm. Nghe thấy rồi chứ? Giám đốc Ngải mời. Giám đốc Ngải mời.

    Mọi người cố chịu thêm đi. Tôi nghe nói anh ta kí hợp đồng ba năm với công ty, hết hợp đồng sẽ đi. Ba năm. Sao lại có người đáng ghét như vậy chứ. Không phải, thực sự thật quá đáng. Em xem, em bận tối tăm mặt mũi suốt cả ngày,

    Một câu nói của anh ta liền trừ hai tháng tiền thưởng hiệu suất. Có sự đồng cảm không thế? Loại người như anh ta không có trái tim, sớm muộn sẽ bị báo ứng thôi. Đi chết, đi chết. Đi chết, đi chết, đi chết. Đi chết. Mười ngàn bộ sản phẩm,

    Bán sạch trong chốc lát. Theo tôi thấy, những nhân viên này của phòng sản phẩm trí tưởng tượng không đủ phong phú, tầm nhìn quá hạn hẹp. Với năng lực của tôi và khí thế của ngày hôm nay, cho dù anh chuẩn bị 30 nghìn bộ, 50 nghìn bộ

    Vẫn có thể bán hết. Giám đốc Bạch nói đúng. Bánh ngọt chúc mừng đặt riêng cho anh sẽ đến ngay thôi. Tôi… tôi đi vệ sinh đã. Tôi mời anh một li. Bánh ngọt chúc mừng. Còn có cả bánh ngọt chúc mừng à? Đúng, đúng, đúng, mời anh một li.

    A lô, cậu là ai? Sao cứ gọi cho tôi mãi thế? Là Lý Lộ Đa phải không? Cậu là ai? Trưa nay cô vừa lấy nước tạt tôi. Quên rồi à? À… sao cậu có số điện thoại của tôi? [Hôm nay cô tạt tôi xong liền chạy,] [để quên túi trong quán.]

    [Tôi đã nhìn thấy.] Túi của tôi… Cái đó… Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi đưa đến cho cô. Không cần đâu. Cái đó cậu cứ để ở quán, tôi tự đến lấy là được, cảm ơn nhé. Cô yên tâm đi. Tôi sẽ không trả thù cô đâu.

    Cô gửi định vị cho tôi, [bây giờ tôi đến thẳng đó.] A lô. Chào mọi người. Bánh ngọt được đặt riêng tới rồi đây. Bánh ngọt được đặt riêng tới rồi đây. Lý Lộ Đa. Cô lại giẫm nát lâu đài của tôi rồi. Tôi lại…

    Sao cậu lại làm hỏng lâu đài của tôi? [Trời ạ.] [Không phải là anh ta chứ?] Cô cố tình chứ gì? – Bỏ đi, bỏ đi. – Không phải. Bỏ đi, bỏ đi. Giám đốc Bạch. [Không ngờ anh ta chính là] [tên mập hồi nhỏ ấy.] [Tiêu đời rồi.]

    [Mình ở công ty thảm rồi.] Tôi đi trước nhé. Tôi phải về nhà trông con. Mọi người chơi tiếp đi. Tạm biệt. Không ổn rồi. Đinh Sa, giám đốc Bạch uống say rồi, cậu chăm sóc anh ấy nhé. Nhưng em còn phải bắt tàu điện ngầm chuyến cuối. Giao cho cậu đấy.

    Đi nào, đi nào, đi nào. Tiểu Đinh, cậu cũng đi luôn đi. Tôi chở cậu. Đúng, đi thôi. Cứ giao cho tôi, đi nào. Có tôi rồi. Đưa túi cho tôi. Tôi cầm giúp cô. Sao mọi người đi hết cả thế? Lộ Đa, à thì vợ tôi khát rồi.

    Tôi về nhà rót nước cho cô ấy uống, còn giám đốc Bạch uống say rồi, giao cho cô nhé. Vất vả rồi. Mai gặp. Không phải, thày Vu. Vất vả rồi, cô vất vả rồi. Lý Lộ Đa. Thật ngại quá, vừa bắt cậu đem túi cho tôi, vừa bắt cậu

    Bây giờ đưa người về nhà. – Làm mất thời gian của cậu rồi. – Không sao. Tiền cơm trưa của cô, cũng là tôi trả đấy. Xin lỗi nhé. Tôi đối xử với cậu như vậy, cậu lại… Có phải cảm thấy rất hỗn loạn,

    Không phân biệt được tôi là người tốt hay kẻ xấu không? Khương Hỏa Hỏa, hôm nay anh buộc phải cho em câu trả lời, nếu không, em sẽ không để anh đi đâu. Khả Khả, anh đành phải nói thật với em, từ khi anh gặp được Triết,

    Anh đã tìm được nửa kia thực sự của mình. Đồ cặn bã. Không phải cậu đối với sếp tôi có suy nghĩ không đứng đắn đấy chứ? Cô nghĩ như vậy à? Tôi không đỡ nổi. Tôi sai rồi. Cậu mau đỡ giúp tôi chút đi. Được rồi, tôi nói thật với cô vậy.

    Những gì cô nhìn thấy lúc trưa không phải toàn bộ sự thật. Tôi hiểu cả rồi. Mọi người đều còn trẻ, hạnh phúc là được rồi. Tôi và cô gái đó đã chia tay hai năm rồi, nên tôi tìm một người anh em cùng tôi diễn kịch thôi. Đúng rồi.

    Ban nãy tôi có nói đến một điểm rất quan trọng hay chưa? các người không được lén lút gọi tôi là Ngỗng Bá Vương. Được rồi, bỏ bản bá vương ra. Bỏ ra. Bản bá vương có thể tự đi được. Ngỗng Bá Vương này của các cô quả thực rất ngang ngược.

    Cậu có biết bộ phận chúng tôi ngày nào cũng như núi lửa phun trào vậy. Đáng sợ vậy à? Đại hội bóc phốt mời anh ta mười mùa cũng không đủ. Quả thực rất khoa trương. Cô nói xem, tôi vừa giúp cô đưa sếp về, vừa đem túi đến cho cô,

    Có phải cô nên mời tôi bữa cơm không? Không ăn nữa đâu. Ăn no lắm rồi. Ý tôi nói là cô ấy mời tôi ăn. Đều không được ăn nữa. Cậu là ai? Tôi… tôi là… Người này không phải nhân viên của chúng ta. Thấp một chút. Vâng.

    Có phải định quấy rối nhân viên của tôi không? Tôi… Tuy năng lực làm việc của cô ấy kém, cậu cũng không được tùy tiện quấy rối cô ấy. Vâng. Như vậy là không đúng. Cậu ta không dám nữa rồi. Thấp một chút. Không sao rồi. Giấy, giấy.

    Tôi đi mua, tôi đi mua. Đợi chút nhé. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. A lô. Bác tài, à, phía Bắc đường Ngũ Thông. Đúng, đúng, đúng. Ngay bên cạnh ngã tư. Giám đốc Bạch. Là đường Ngũ Thông, không phải đường Ngũ Phong. Tôi nói anh biết, không được đứng ở giữa đường.

    Như vậy rất nguy hiểm. Cảm ơn. Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch. Chết rồi? [May mà là mơ.] Giấc mơ thật quá. Cưng thân yêu, cho mình vay sáu nghìn tệ đi. Không phải hôm qua mình vừa cho cậu vay sáu nghìn tệ à?

    Biên lai chuyển khoản trên Wechat vẫn còn mà. Hôm qua mình hỏi vay tiền cậu lúc nào hả? Không hề có. Cậu tự xem đi. Cậu chuyển khoản cho mình lúc nào? Quách Tiểu Lai, cậu chẳng đàng hoàng gì hết. Biên lai chuyển tiền trên Wechat mà cậu còn xóa. Lý Lộ Đa,

    Hai chúng ta quen biết nhau hơn 20 năm, mình là người như thế à? Bản thân cậu thế nào, cậu không biết à Quách Tiểu Lai? Cung Kim Ngưu thật đáng sợ. Cậu Kim… Tôi cái gì… Lý… Chỉ sáu nghìn thôi mà. Đứa trẻ có mẹ như báu vật.

    [Nếu việc Bạch Chân Tướng bị đâm] [là xảy ra trong mơ,] [Nắm Bắt Tương Lai, Tạm Biệt Bản Thân Của Ngày Hôm Qua] [vậy mình ngủ thiếp đi] [vào lúc nào?] [Lẽ nào tối hôm qua] [mình uống say không nhớ gì nữa?] Thang máy thiết kế không hợp lí,

    Lãng phí thời gian của tất cả mọi người. Lý Lộ Đa, cô qua đây. Hôm kia, cô ấy chính vì thang máy của các cậu thiết kế bất hợp lí mà đến muộn, khiến cấp trên nổi giận. [Không phải chứ? Lại thế rồi.] [Lẽ nào bị mắng cũng phải]

    [đắm chìm trong mơ trải nghiệm lần nữa?] Tôi hi vọng cậu chỉnh đốn lại thái độ, chúc cậu giữ được công việc này. Chúc may mắn. Tôi biết rồi, giám đốc Bạch. Không phải, này Bạch… Bạch… Hôm qua anh từng nghe câu này chưa? Cái gì? Không phải, cô… Lộ Đa,

    Bản thảo của sự kiện phát sóng trực tiếp hôm nay tôi nhờ cô đấy nhé. Phát sóng trực tiếp? Không phải hôm qua đã phát sóng trực tiếp rồi ạ? Hôm qua? Hôm qua gì chứ. Hôm nay. Phát sóng trực tiếp sự kiện Ẩm Thực Người Lười ấy. Hôm nay…

    Hôm nay là ngày 14 tháng 4. Vậy hôm qua phát sóng trực tiếp cái gì vậy? Tôi nói với cô hôm nay. Cô cứ nói với tôi hôm qua làm gì? Cô đừng làm tôi sợ nhé, Lộ Đa. Sự kiện hôm nay không được xảy ra sai sót đâu. Nếu không Bá Vương…

    Nếu không Bá Vương chắc chắn sẽ nổi điên đấy. Nhờ cô nhé. Không phải. Lộ Đa, logo dùng trong sự kiện chiều nay có thể làm phiền em đi lấy giúp chị không? Các vị khách quý, các bạn bè trong giới truyền thông, xin chào mọi người. Nghe thấy chưa?

    Giám đốc Ngải mời. Đi chết. Giám đốc Bạch uống say rồi. Giao cho cô nhé. Bản bá vương có thể tự đi được. Trời ạ. Thực sự lại thêm lần nữa à? Thấp một chút. Vâng. Không sao rồi. Đừng, đừng, đừng. Không. Đừng cử động.

    Đừng, đừng, đừng. Đừng cử động, đừng cử động, đừng cử động. Anh cứ phải nôn vào người tôi à? Giấy. Tôi… tôi đi mua. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. A lô. Là đường Ngũ Thông, không phải đường Ngũ Phong. Có một người say sẽ đưa anh ta đi. Vẫn chết rồi.

    Lại là ngày 14 tháng 4. Chuyện này rốt cuộc là sao? Lộ Đa, cho mình vay sáu nghìn tệ đi. Đồng ý rồi đấy nhé. Sáu nghìn. Lý Lộ Đa, cậu bị trúng độc rồi. Cậu bị trúng độc ngày 14 tháng 4. Có phải cậu cảm thấy rất lạ lùng, rất hoang đường,

    Rất kì diệu, rất thần kì không? Mình nói cậu nghe, mình tuyên bố mình sẽ không rời xa cậu nữa. Mình sẽ ở lại xem kịch hay. [Tại sao lại xảy ra chuyện này chứ?] [Lẽ nào] [mình rơi vào vòng lặp thời gian?] [Xuyên Qua Các Hành Tinh Cứu Ngỗng Bá Vương]

    Tại sao không nộp cho tôi đúng hạn, mà cứ phải muộn năm phút? Muộn năm phút thì có lợi gì cho cậu? Nếu đã có thể muộn năm phút, tại sao không sớm năm phút? Cô nhìn gì? Cô qua đây. Cô không có trách nhiệm à?

    Không khí làm việc ảnh hưởng lẫn nhau, cậu ta có lỗi, thì cô cũng có lỗi. Hi vọng mọi người hãy cất kĩ lòng đố kị của mình đi. Dốc hết sức lực trong công việc sau này. Xin đừng ảo tưởng sếp tổng ngang ngược thích vở kịch thô tục của mình,

    Bất luận là nam hay nữ. [Tuy vẫn chưa biết nguyên nhân là gì,] [Tuy vẫn chưa biết nguyên nhân là gì,] [nhưng có thể chắc chắn là] [một khi Ngỗng Bá Vương bị xe đâm chết,] [thì mình sẽ lặp lại ngày này.] [Vậy thì] [có phải chỉ cần anh ta không chết,]

    [là mình có thể thuận lợi qua được ngày hôm nay không?] Tôi có giấy. Sao lại thế này? Lại chết rồi. Ôi mẹ ơi. Ngày nào cũng thật thú vị. Hàng ngày nhìn thấy Ngỗng Bá Vương chết đi hết lần này đến lần khác, không phê à? Mình không tin

    Mình không cứu được con Ngỗng Bá Vương này. Sao cậu phải cứu anh ta? Nếu mình không cứu anh ta, thì ngày nào anh ta cũng sẽ chết, thì mình ngày nào cũng phải lặp lại ngày như thế này. Lý Lộ Đa mình sẽ từ biệt ngày hôm nay, nghênh đón ngày mai

    Tươi sáng. Vậy cậu cố lên nhé! [Tuy vẫn không biết làm thế nào] [mới có thể ngăn cản con ngỗng này tử vong ngoài ý muốn] [nhưng trước mắt mình không có sự lựa chọn nào khác,] [chỉ có cố gắng thử thôi.] [Nếu Ngỗng Bá Vương vẫn uống say…]

    [Đại Cương Kế Hoạch Cứu Ngỗng Bá Vương] [Kế hoạch A] [ngăn cản Ngỗng Bá Vương nôn,] [giữ chặt Ngỗng Bá Vương.] [Kế hoạch B,] [chuốc cho Ngỗng Bá Vương đến mức mất đi ý thức,] [khiêng thẳng về nhà.] [Kế hoạch C,] [đưa anh ta đi đường tắt.] [Kế hoạch D,]

    [ngăn cản Ngỗng Bá Vương tham gia tiệc liên hoan.] [Nếu như vậy vẫn không cứu được Ngỗng Bá Vương,] [thì Lý Lộ Đa này cam tâm tình nguyện] [lặp đi lặp lại mãi ngày này.] [Mình không xứng được thấy mặt trời ngày mai.] [Đại Cương Kế Hoạch Cứu Ngỗng Bá Vương]

    Kìm nén, kìm nén, kìm nén. Kìm nén, kìm nén, kìm nén. Kìm nén, kìm nén. Đừng nôn. Nuốt đi. Nuốt. Chết nghẹn. Anh ta nằm trong số ít những người chết nghẹn vì nuốt thứ mình nôn. Vì vậy cho dù anh ta lên thiên đường hay xuống địa ngục,

    Khi bị hỏi về nguyên nhân chết e rằng anh ta đều sẽ tự ti. Giám đốc Bạch uống say rồi, giao cho cô nhé. Vất vả rồi. Mai gặp. Nào. Uống một li đi. Đúng không? Tửu lượng của anh thế này không ổn rồi. Anh làm sếp mà, đúng không?

    Không có việc gì mà tôi không làm được. Phải. Uống nhiều chút nhé. Uống nhiều vào. Uống say rồi, uống say rồi, chết rồi sẽ không có chuyện gì nữa. Nữa đi, nữa đi, nữa đi. Đừng ngừng, đừng ngừng. Đừng ngừng lại. Chết vì ngộ độc rượu cấp tính. Nghe nói

    Là cô cố chuốc rượu cho anh ta. Vậy thì cô cũng được coi là sơ suất gây ra chết người. Không phải tôi. Tôi không có. Miệng của anh ta làm sao thế? Là do anh ta ăn lẩu cay, nói là cay quá. Chết vì cay. Anh Trần,

    Tối nay chúng ta ăn cơm đổi quán khác đi, còn ăn lẩu cay gì chứ? Chuyện này… Giám đốc Bạch. Đừng đi cửa lớn. đi cửa phụ đi. Tại sao tôi phải nghe cô? Không phải… Tuy rằng điều này đã vượt khỏi phạm vi chuyên môn của tôi nhưng tôi cảm thấy

    Nếu như gặp phải lỗ đen thời gian thì sẽ xuất hiện hiện tượng chết già trong chớp mắt. Nhưng mà tôi cảm thấy mừng cho anh ta dù sao thì chết già trong chớp mắt cũng coi là sống thọ, chết nhà. Lý Lộ Đa, mở cửa.

    Cô làm thế này là giam giữ phi pháp. Giám đốc Bạch. Tôi đã chuẩn bị đồ ăn thức uống ngon trong đó, chỉ cần qua ngày hôm nay, thì tôi sẽ thả anh ra. Anh bắt tôi xin lỗi anh thế nào cũng được. Xúc động mạnh dẫn đến

    Tim đập quá nhanh mà chết. Anh ta là nhìn thấy thứ gì quá yêu thích à? Bản thân anh ta. Ngậm cười nơi chín suối. [Lẽ nào mình thực sự sẽ bị mắc kẹt] [trong ngày 14 tháng 4 này hay sao?]