Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 21 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 9]
A Viêm, chàng thấy y phục hôm nay mua thì bộ nào đẹp nhất? Bộ nào cũng đẹp. Bộ nào cũng đẹp cả. Chàng chỉ trả lời cho có với ta. Đâu có? Cảm giác khi có chồng thanh toán tuyệt thật. Vương gia. A Viêm, vậy chàng cứ làm việc đi. Những thứ này
Ta nói họ mang về phòng là được rồi. Được, đợi ta. Vương gia, thành chủ đưa người chiến thư. [Vướng mắc hai đời] [khó lòng giải quyết trong một sớm một chiều.] [Giờ Mùi ở Phong Nhã Uyển,] [mong vương gia đến đúng hẹn, ] [nếu không ở Bắc Nguyệt chỉ có chiến tranh,]
[hai quân gặp nhau.] [Nam Phong Thần.] Bây giờ cả Bắc Nguyệt đều biết thành chủ đặt cược sống chết với người vì vương phi. Lấy an nguy của bách tính toàn thành gửi chiến thư cho người, người định thế nào? Đương nhiên không đi. Ai biết được hắn muốn giở trò gì.
Ngươi thì hiểu cái gì? Vương gia ở Bắc Nguyệt là đại diện cho thể diện của Bệ hạ. Nếu không đến chỗ hẹn, thì bách tính cả thành nghĩ thế nào? Họ chắc chắn sẽ cho rằng vương gia không dám và không muốn. Như vậy không chỉ làm mất thể diện hoàng tộc,
Càng làm mất lòng dân. Nhưng… Ta tự có tính toán. Chuyện này không được để vương phi biết. Vương gia, người không được làm chuyện ngốc nghếch đâu. Ngươi ở trong phủ trông chừng Tiểu Thất, không được để nàng ấy ra ngoài. Vâng. A Viêm, chàng thấy sao? Bộ này đẹp không?
Nàng mặc cái gì cũng đẹp cả. Coi như chàng biết ăn nói. Đúng rồi, đi thôi. Đã nói tối nay đích thân ta sẽ xuống bếp, để chàng thử xem cái gì gọi là mỹ vị nhân gian. Hôm nay e là không được rồi. Hoàng huynh phái Ngự sử đến,
Lát nữa còn có công vụ phải xử lý. Đúng là nam nhân sau khi thành hôn thì sẽ bận các kiểu. Bỏ đi chàng làm việc đi. Lần sau rồi tính. Đợi ta, ta bảo đảm sẽ về nhanh thôi. Được, chút nữa gặp. Vương gia. Ta còn tưởng vương gia không dám…
À, không. Không đến chứ. Thành chủ dùng bách tính cả thành để ép buộc, sao ta dám không đến chứ? Nhưng mà ta còn muốn thành chủ cược thêm nữa. Nếu ta thua thì binh phù* của Bắc Nguyệt [*: là vật làm tin của vua trao cho để điều binh]
Sẽ đưa cho vương gia xử lý. Được. Không biết màn cược sống chết này thành chủ muốn cược thế nào? Lần này, ta chỉ muốn cược vận may. Giữa ngươi, ta và Tiểu Thất thì điều duy nhất ta thua ngươi là vận may không tốt bằng ngươi. Muộn hơn ngươi một chút.
Nên là ta muốn cược với ngươi thêm lần nữa. Mời. Phiền Lưu Tư thủ tùy chọn một ly rượu đổ độc Hoàng Tuyền Sa Hoa này vào, sau đó tùy ý đổi chỗ của ly rượu. Lưu Tư thủ, còn không nhanh lên. Dưới phủ Hoàng Tuyền, bên bờ có tảng đá Tam Sinh,
Hoa Bỉ Ngạn, nhớ nhung một người. Độc thành chủ chọn thú vị thật đấy. Ta đã nói với ngươi rồi. Giữa ta và ngươi đã định chỉ có một người được sống. Người còn sống có thể dẫn Tiểu Thất đi. Còn bên kia không thể gây hại đến gia tộc vì chuyện này.
Vậy chúng ta sẽ mời Lưu Tư thủ làm chứng nhé. Bốc vài quân cờ rồi chúng ta đoán số lẻ và chẵn. ai thua thì người đó uống một ly rượu. Nhưng ngươi cũng thấy rồi. Ba ly rượu trong đó có một ly đủ để khiến ngươi chết ngay lập tức.
Quy tắc đều nói rõ rồi vương gia à. Tờ giấy sinh tử này, ngươi có dám ký không? Có gì không dám chứ? Vương gia, không được. Đây không giống như đang đùa đâu. Lui xuống. Người muốn cược, thì hãy cược mạng của ta. Không dám ký
Thì chi bằng nhường Tiểu Thất đi. Lui xuống. Vậy tờ giấy sinh tử này và binh phù giao cho Lưu Tư thủ bảo quản. Nào. Vậy chúng ta bắt đầu thôi. Chủ nhân, Là Hoàng Tuyền Sa Hoa của tộc chúng ta. Anh hùng cũng chết trong tay nữ nhân thôi.
Nam Phong Thần vì Mễ Tiểu Thất nên không tiếc lấy binh quyền để đổi lấy. Quả thật là một kẻ si tình. Dẫu cuối cùng ai chết ai sống thì đều có lợi với chúng ta. Chủ nhân, người cảm thấy sao? Đương nhiên. Nhưng trong tay Nam Phong Thần
Vẫn còn một miếng linh ngọc. Nếu như người chết là hắn thì chúng ta sẽ có lợi hơn. Đúng rồi. Bên Mễ Tiểu Thất đã sắp xếp xong chưa? Người yên tâm, mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ đáng chết. Vương phi, thư này là cho…
Buông tay ra. Vương phi. Ván đầu tiên ta sẽ đoán số chẵn. Vậy bổn vương chọn số lẻ. Xem ra vận may hôm nay của vương gia không được tốt lắm. Vương gia. Vương gia. Xem ra thành chủ lại phải thất vọng rồi. Không gấp. Ở đây vẫn còn hai ly rượu,
Chúng ta có thể từ từ uống. Tiếp tục đi. Chi bằng ván này để bổn vương đoán trước. Ta đoán số lẻ. Vậy ta chọn số chẵn. Thành chủ phải cẩn thận, đừng run tay lấy nhầm rượu đó. Nhị gia. Tránh ra. Xem ra chúng ta vẫn còn ván cuối. Thành chủ, mời.
Vậy ta trước sau như một vậy. Số chẵn. Vậy ta chọn số lẻ. [Chiến thư] Các ngươi… Mau lên. Mau đi bẩm báo vương gia. Xem ra vận may của ta đúng là hơn ngươi rồi. Hy vọng lần này sẽ thật sự kết thúc. Xem ra cuối cùng ta vẫn thua.
Giúp ta đưa cái này cho Tiểu Thất. Nhị gia. Người không sao chứ? Nhị gia. Nhị gia. Nhị gia. Chủ nhân. Nhị gia. Trong túi gấm có phải là linh ngọc không? Bây giờ chúng ta có cần… Vương gia, không xong rồi. Vương phi bị hắc y nhân bắt đi rồi. Không gấp.
Mễ Tiểu Thất ở trong tay chúng ta, không sợ chúng không chủ động đến tận cửa. Cho người đưa thư đến cho chúng, nói chúng ta ở nhà cũ đợi chúng. Phái người trông chừng bên này, chúng ta về nhà cũ trước. Vâng. Nhị gia. Xử lý tang lễ xong,
Kim Bảo sẽ đến tìm người. Bắt đầu từ hôm nay, Kim Bảo ta thề không đội trời chung với phủ Bắc Cung. Nhị gia. Tại sao lần nào ta cũng gặp phải chuyện khó giải quyết vậy. Chi bằng ta tự uống cho khỏe. Tỉnh rồi à? Đúng là cô.
Hình như cô đã đoán được ta là ai. Tây Linh. Đến lúc này ta còn không đoán ra thì hẳn là ta quá ngu xuẩn. Đoán được từ khi nào? Khi cô bày kế Sở Sở giả chết, thì ta đã nghi rồi. Người hận ta như vậy, chỉ có cô thôi.
Cô quả nhiên rất thông minh. Nhưng mà muộn rồi, bây giờ mạng của cô đang ở trong tay ta. Nói đi. Linh ngọc ở đâu? Cho dù ta cho cô biết linh ngọc ở đâu, thì ta cũng phải chết thôi, không phải sao? Nhưng cô không nói thì bây giờ sẽ chết.
Vậy thì chưa chắc. Chỉ cần cô vẫn chưa lấy được linh ngọc từ ta, thì ta vẫn còn cơ hội sống. Huống chi cô vẫn muốn lợi dụng ta để mở cơ quan Mạch gia mà. Ta biết cô rất thông minh. Nhưng có lúc thông minh quá, cũng không phải chuyện tốt đâu.
Cô yên tâm. Gương mặt xinh đẹp như vậy, ta không nỡ đâu. Đến lúc đó vương gia đau lòng không chịu đưa linh ngọc, thì ta được một mất mười rồi. Nhưng mà trong đại gia tộc thường có vài cách không để chảy máu. Từ xưa đến nay, không có ai
Có thể chịu nổi hình phạt của tộc Tây Vân ta. Chỉ là không biết xương của vương phi cứng cỡ nào. Có… Có gì từ từ nói. Không phải cô muốn linh ngọc sao? Ta có thể đưa cô. Nhưng cô phải bảo đảm không đụng đến ta. Nếu không
Ta chỉ đành cá chết lưới rách thôi. Nếu cô nói thật vậy cũng không hẳn là không được. Linh ngọc ta để ở trong túi gấm rồi. Vậy túi gấm ở đâu? Ở trên người A Viêm. Nhưng túi gấm chỉ khi tìm được miếng linh ngọc tiếp theo mới mở ra được.
Cô đùa ta à? Ta biết cô không tin, nhưng đây là sự thật. Ban đầu A Viêm giữ ta ở bên cạnh chính là vì ta có thể tìm được túi gấm có manh mối linh ngọc. Ta còn biết trên người cô có một miếng. Vương phi nói cũng không sai.
Trong tay ta đúng là có một miếng linh ngọc. Nhưng ta không phải con ngốc. Trong lòng cô định như thế nào, ta hiểu rất rõ. Cô đang cố ý kéo dài thời gian, đợi Bắc Cung Viêm đến cứu cô. Sợ gì chứ? Ta đâu có giết cô.
Ta muốn để hắn nhìn thấy ta giày vò cô từng chút một như thế nào hơn. Chủ nhân. Chủ nhân, Bắc Cung Viêm đã ở bên ngoài rừng bí mật rồi. Đến nhanh thật. Phái người dẫn hắn vào đây. Hầu hạ cô ta thật tốt cho ta,
Hỏi ra tung tích của linh ngọc. Nhớ là phải giữ mạng lại cho ta. Thuộc hạ nhất định sẽ không để chủ nhân thất vọng. Bắc Cung Viêm không thể nào đến cứu Mễ Tiểu Thất một mình, chắc chắn sẽ có người đi theo. Phái người trông chừng cho ta. Đợi đã. Hình…
Hình như ta nhớ ra linh ngọc ở đâu rồi. Không gấp, từ từ nói. Đợi sau khi nhớ ra, thì nói cho ta một lượt luôn. Dừng tay lại. Nhị tiểu thư. Ngươi ra ngoài trước đi, để ta dạy dỗ cô ta. Nhị tiểu thư, nhưng chủ nhân đã dặn…
Ta đương nhiên sẽ nói với tỷ tỷ. Sao hả? Với ân oán giữa ta và cô ta, ngươi cảm thấy ta sẽ thả cô ta sao? Thuộc hạ không dám. Vậy mau chóng ra ngoài canh chừng cho ta. Tại sao cô lại cứu ta? Cô cứu ta một lần,
Thì ta trả lại cô. Hai chúng ta xem như hòa rồi. Ta không muốn để Viêm ca ca hận tỷ tỷ của ta vì cô. Đi thôi. Mỗi căn phòng ở nhà cũ đều thông đến một mật đạo khác nhau, và thông đến những nơi khác nhau. Mật đạo của căn phòng này
Thông đến sân trước. Sau khi cô ra ngoài thì nhớ phải nhanh chóng tìm nơi trốn đi, đợi sau khi ta cứu Viêm ca ca thì sẽ dẫn hai người ra ngoài. Nhớ là phải nhanh chóng tìm nơi trốn, đừng chạy lung tung. Nếu không một khi vào mê trận
Thì khó ra lắm. Sở Sở, cảm ơn cô. Còn về A Viêm ta sẽ nghĩ cách, cô đừng nhúng tay vào. Nếu có thể thì hãy rời khỏi Bắc Nguyệt đi. Ai cần cô cảm ơn chứ? Bản thân cô còn khó giữ nổi, đừng liên lụy Viêm ca ca. Dù sao thì
Ta cũng sẽ nghĩ cách cứu Viêm ca ca ra. Còn nữa, lúc trước tỷ tỷ ta không như vậy đâu. Tỷ ấy rất dịu dàng, cười lên cũng rất đẹp nữa. Tỷ ấy chỉ là chịu quá nhiều đau khổ nên nhất thời khó vượt qua được. Ta sẽ khuyên tỷ ấy.
Mới vài ngày không gặp, mà lớn lên nhiều rồi. Cô tưởng cô là tỷ tỷ ta thật à? Chỉ là nữ nhân như cô cũng không đáng ghét đến vậy. Mau đi. Mau đi đi. Nữ nhân xấu xa này, này thì quyến rũ Viêm ca ca. Ta đánh chết cô.
Ta đã hỏi được tung tích của linh ngọc rồi. Các ngươi canh chừng ở đây đi, ta đi nói với tỷ tỷ. Ngươi đến rồi à? Tây Linh. Lần đầu ta và ngươi gặp nhau là ở dưới cây hoa Ngọc Lan này. Năm đó ta 15 tuổi, nghe mẫu thân nói
Ngươi cũng đến tộc bọn ta học. Không kiềm được mà nổi hứng tò mò, muốn xem tiểu vương gia trong lời đồn rốt cuộc phi phàm cỡ nào. Không ngờ vừa gặp thì sai cả đời. Xin lỗi, ta không hề biết những chuyện này.
Ngươi căn bản là không hề quan tâm đúng không? Ta đến tìm Tiểu Thất, đồng thời cũng muốn gặp cô. Gặp ta? Vương gia không cảm thấy đã quá muộn rồi sao? Năm đó… Ngươi có tư cách gì mà nhắc năm đó với ta.
Năm đó bọn ta bị tộc Đông Lê hãm hại đi đến đường cùng. Thân là vị hôn phu, sao ngươi không đến kịp lúc giống như bây giờ chứ? Nói đến cùng thì ngươi vẫn không quan tâm ta. Đúng rồi. Năm năm trước, thì chắc ngươi vẫn đang bận
Cùng với tiện nhân Mễ Tiểu Thất thề non hẹn biển ở dưới ánh trăng đấy. Lúc đó ta và Tiểu Thất hoàn toàn trong sạch. không hề có lỗi với cô. Lúc trước ta không đến kịp là vì độc hàn tái phát, hôn mê bất tỉnh. Sau khi ta tỉnh lại
Thì đã không kịp rồi, ta chỉ cứu được Sở Sở. Nếu không phải hôm đó ở Ly Thái Hiên, ngươi đích thân thừa nhận với ta cây trâm đó là năm đó ngươi đặt cho Mễ Tiểu Thất, thì ta đã thật sự tin rồi. Cô tin cũng được, không tin thì thôi.
Sự thật chính là như vậy. Hôm nay ta đến gặp cô, chỉ hy vọng cô đừng sai lại thêm sai. Sai? Bắc Cung Viêm, ngươi nói ta biết nợ máu trả máu thì sai ở đâu? Tộc Đông Lê quả nhiên là do cô động thủ. Không sai. Nực cười là
Họ còn có mặt mũi cầu xin ta. Ngươi không biết nhỉ? Đường đường là tộc trưởng tộc Đông Lê, lại quỳ trước mặt ta khóc lóc đau khổ, không ngừng dập đầu xin ta tha cho cháu trai của hắn. Bộ dạng đáng thương đó, làm ta mềm lòng.
Nhưng ngươi đoán xem lúc đó ta đã làm thế nào? Đời cháu xuất chúng nhất của tộc Đông Lê, Đông Phương Minh Sơ. Có khiếu hơn người, được bồi dưỡng thành tộc trưởng đời mới. Cuối cùng lại bị tra tấn tàn nhẫn. Ngươi cảm thấy ta lòng dạ độc ác sao?
Đó chỉ là kết cục bọn chúng đáng phải nhận. Vậy cô có từng nghĩ mọi chuyện vì đâu mà ra không? Văn, binh, tượng, y. [*: văn học, binh tướng, thủ công, y học] Bốn tộc đoàn kết với nhau, kiềm chế lẫn nhau, và cũng giúp đỡ lẫn nhau.
Mọi người đều rất giữ phận. Hai tộc các người lại có ác ý với Nam Phong gia, mưu đồ chiếm đoạt linh ngọc của họ, phát triển thế lực. Cuối cùng sai lầm hại chết Nam Phong Mặc. Cá lớn nuốt cá bé là điều không thể tránh khỏi. Nếu đã như vậy,
Tại sao cô còn chưa cam lòng? Tây Linh, hãy dừng ở đây đi. Nói nhiều như vậy chẳng qua chỉ vì Mễ Tiểu Thất của ngươi, muốn ta thả cô ta ra thôi. Đáng tiếc, đã muộn rồi. Cô đã làm gì nàng ấy? Đương nhiên là giết rồi,
Nếu không thì ngươi nghĩ sao? Cô sẽ không làm vậy. Trước khi lấy được linh ngọc thì cô sẽ không giết nàng ấy. Mễ Tiểu Thất đâu? Thuộc hạ vẫn luôn canh chừng ở đây, chỉ có… Chỉ có Nhị tiểu thư từng vào đây. Lập tức phái người đi tìm. Đúng vậy,
Ta không nỡ giết cô ta. Dù gì ta vẫn cần cô ta giúp ta mở cơ quan Mạch gia mà. Nhưng vương gia à, chuyện này đầu ảnh hưởng gì việc ta cho người hầu hạ cô ta. Tốt nhất là cô đừng động vào một sợi tóc của nàng ấy,
Không thì ta sẽ trả lại cô gấp mười lần. Mang vương phi của chúng ta ra. Tiểu Thất. Linh ngọc của Nam Phong Thần chắc cũng ở trong tay ngươi nhỉ? Dùng ba miếng linh ngọc để đổi lấy sự bình yên của vương phi, ta nghĩ vương sẽ sẽ đồng ý nhỉ?
Mau đưa linh ngọc ra, nếu không ta không dám bảo đảm dao của ta sẽ chém vào đâu trước. [Tiểu Thất bị trọng thương sẽ biến thành mèo,] [nhưng cô ta thì không.] Linh ngọc ở trong tay ta, nhưng ta phải xác nhận là nàng ấy có phải Tiểu Thất hay không đã.
Chi bằng vương gia tự đến xác nhận đi. Cô không sợ ta qua đó thì cô không giữ được con tin ư? Ngươi nghĩ nhà cũ Tây Vân là nơi muốn đến là đến, muốn đi là đi sao? Hơn nữa chắc vương gia cũng không muốn nhìn thấy Tiểu Thất cô nương
Chịu càng nhiều… Đừng động vào nàng ấy, nếu không một miếng linh ngọc cũng đừng hòng có. Cô đưa Tiểu Thất cho ta, ta sẽ đưa linh ngọc cho cô. Ngươi đúng là rất yêu vương phi của ngươi, ngay cả linh ngọc cũng không cần. [Xem ra] [tất cả đều thuận lợi.]
Viêm ca ca mau chạy. Đây không phải là Tiểu Thất tỷ tỷ. Ra tay đi. Viêm ca ca. Là ngươi? Ngươi vẫn chưa chết à? Xem ra phải để ngươi thất vọng rồi. Tỷ tỷ, tỷ tha cho Viêm ca ca đi. Tỷ đã quên lúc trước tỷ rất thích huynh ấy sao?
Muội đừng nhắc lúc trước với ta. Người phụ bạc đáng chết. Các ngươi đã tính kế từ lâu rồi. Chỉ là tương kế tựu kế mà thôi. Không phải nàng vội tìm linh ngọc sao? Ta biết miếng ngọc thứ tư đang ở đâu. Ý ngươi là miếng linh ngọc của tộc Tây Vân?
Đường Vân chính là Tây Linh. Đúng là cô ta. Lúc đầu nhà cô ta bị tộc Đông Lê hại là do ta sắp đặt. Cũng là ta cứu cô ta, để có một ngày cô ta trở về báo thù, giúp ta đối phó tộc Đông Lê. Chỉ là không ngờ
Ta đã xem thường cô ta. Chuyện tế phẩm Mạch gia là do cô ta cho ta biết. Cô ta muốn mượn chuyện này để ngươi và A Viêm tranh chấp với nhau. Đến lúc đó trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Đây là thuốc giải của Hoàng Tuyền Sa Hoa. Vương gia.
Thành chủ. Hai người chỉ cần uống nó trước khi uống rượu một canh giờ là được. Hai người muốn giả vờ đấu một trận sống còn vì ta để Đường Vân mất cảnh giác, sau đó giả vờ dùng linh ngọc để dụ cô ta mắc câu. Có lẽ
Chúng ta có thể cược thêm nữa. Lúc hai người quyết đấu, ta cố ý đi một mình. Đường Vân sẽ không bỏ qua cơ hội bắt ta đâu. Không được. Không được. Đây là cách nhanh nhất để vào nhà cũ Tây Vân. Rừng bí mật ở ngoài nhà cũ Tây Vân
Là mê trận đầy khí độc. Không có người của họ dẫn đường thì chúng ta không vào được, hễ bất cẩn thì sẽ mất mạng, nhưng ta thì không. Ta bách độc bất xâm mà. Khí độc trong mê trận không có tác dụng với ta. Đến lúc đó ta có thể
Để lại kí hiệu ở ven đường, hai người có thể men theo kí hiệu vào trong. Nàng đã bỏ sót một điểm quan trọng. Nàng có thể bách độc bất xâm còn bọn ta thì không. Cho dù nàng vào được thì cũng uổng công thôi. Ta cảm thấy
Dựa theo gợi ý túi gấm lần này, thì linh ngọc chắc chắn ở nhà cũ Tây Vân. Còn nữa, nếu không có ai vào tìm cơ quan để giải trừ độc trận, thì chúng ta càng không thể lấy được linh ngọc. Nên ta phải đi. Không được, quá nguy hiểm.
Một khi nàng rơi vào tay cô ta thì hậu quả không thể lường nổi. Mục đích Tây Linh bắt ta chính là lấy linh ngọc. Chỉ cần cô ta không lấy được linh ngọc, thì sẽ không giết ta. Hơn nữa, cô ta cần ta để mở cơ quan mà.
Cô ta không giết nàng, nhưng lỡ làm nàng bị thương thì sao? Ta còn có vũ khí bí mật nữa. A Viêm, mãi mãi không thể có kế hoạch hoàn mỹ không sơ hở đâu. Nên là chúng ta phải cược một ván. Sự an nguy của nàng ta cược không nổi.
Vương gia, vương phi nói đúng đó. Căn bản không thể có cách hoàn mỹ. Hiện tại thì đây là cách tốt nhất chúng ta có thể nghĩ ra. Hơn nữa, chúng ta không còn thời gian đâu. Có lẽ chúng ta có thể tăng xác suất chiến thắng.
Ta từ người tốt thành người xấu, dẫn Tiểu Thất vào đó trước. Ta sẽ kéo chân Tây Linh. Còn Tiểu Thất giao cho ngươi đó. Chuyện này đừng nên nói cho Bạch Thiết. Ta sợ hắn diễn hỏng. Vương phi. Đi. Hai ngươi có thể đi rồi. Ngươi đừng có mà giở trò.
Cho dù đã uống thuốc giải, nhưng không có ta dẫn đường thì ngươi cũng sẽ chết trong rừng độc. Đồng sunfat gặp nước sẽ thành màu xanh lam, may mà nàng ấy còn nhớ. Ta đã lấy được thuốc giải khí độc rồi. Nàng đi ra từ mật đạo này
Đưa thuốc cho họ đi, ta đi giúp Bắc Cung Viêm. Mọi việc phải cẩn thận đó. Được. Mọi người cũng phải cẩn thận, bọn ta sẽ nhanh chóng đuổi theo. Đi đi. Dừng tay đi. Tây Linh, võ vệ của thành đã bao vây nơi này rồi. Mau giao linh ngọc ra,
Bọn ta không hề muốn lại hại cô. Ta không phải là người tham sống sợ chết. Các ngươi muốn có linh ngọc đúng không? Ta sẽ phá hủy nó. Viêm ca ca, cẩn thận! Tỷ tỷ, tỷ mau đóng cơ quan lại đi. Viêm ca ca sẽ chết đó. Chủ nhân.
Mưa châm không giữ chân bọn chúng được lâu đâu, chi bằng chúng ta chạy trước đi. Tỷ tỷ. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Sở Sở. Sở Sở. Sở Sở, muội đừng sợ. Sở Sở, sẽ không sao đâu. Không sao đâu. Muội đừng dọa tỷ tỷ. Tỷ… Tỷ tỷ, muội đau lắm.
Chúng ta rời khỏi đây đi, muội không thích Bắc Nguyệt nữa. Bầu trời ở đây đã không còn đẹp như xưa nữa. Tỷ tỷ, tỷ… Tỷ đã rất lâu, rất lâu chưa cười rồi. Sở Sở. Sở Sở. Sở Sở à. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Cắt.
Sở Sở hết cảnh. Đứng dậy thôi nào. Tiếp theo. Tiếp theo xin mời nữ phụ xuất sắc nhất của chúng ta phát biểu cảm nghĩ hết cảnh. Thân là người nhận cơm hộp* đầu tiên, [*: Vai diễn đã chết] đầu tiên thì tôi muốn cảm ơn một người. Đạo diễn ơi.
Sở Sở an nghỉ nhé. Đừng nhớ chúng tôi nhé. Cảm ơn đạo diễn đã để tôi thoát khỏi bể khổ nhanh như vậy. Không cần mỗi ngày phải chuẩn bị bong bóng cá, nấu bong bóng cá và mang bong bóng cá cho Viêm ca ca nữa. Nào, Đưa bong bóng cá nè.
Món bong bóng cá làm đẹp dưỡng da, muốn ăn lúc nào là ăn lúc đó. Viêm ca ca. Lần nữa chúc mừng tôi hết cảnh vui vẻ. Dù sao thì chơi với đám ngốc này mệt lắm luôn. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫
♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫