Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 16 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 16] Giờ lành đã đến! Hành lễ! Nhất bái thiên địa. Xứng đôi quá đi mất. Nhị bái cao đường. Phu thê giao bái. Bái!
♫ Dùng nỗi nhớ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫
♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ Công chúa, Là Công chúa An Hoà. Công chúa,
♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ – Công chúa thiên phúc. – Công chúa thiên phúc. ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ Đứng lên đi. Tạ Công chúa. Khiêng lên đi. Những thứ này là lễ vật chúc mừng
Bản Công chúa tặng cho các ngươi. Chúc các ngươi trăm năm hạnh phúc. Công chúa đại giá quang lâm, quả thực chúng thần không ngờ rằng người sẽ đến thật. Công chúa là người có thân phận thế nào, lại có thể hạ mình đến tham gia hôn lễ của Lão Thất chúng ta.
Có nghĩa khí đấy. Còn không phải sao? Có thể diện biết bao nhiêu. Nếu sau này có người nói Công chúa kiêu căng, không nói lý lẽ, thì Kim Lân Vệ chúng ta sẽ liều mạng với hắn, có phải không? – Phải! – Vâng. Kiên quyết không đồng ý.
– Đúng. – Kiên quyết không đồng ý. [Phủ Định Bắc Hầu] Linh Nhi. Linh Nhi. Vương gia. Công chúa đâu? Bẩm Vương gia, khi nãy Công chúa xuất phủ cùng Linh Bích cô nương rồi ạ. Bảo là phải đi tham gia hôn lễ của một Kim Lân Vệ. Các ngươi lui xuống đi.
– Vâng. – Vâng. ♫ Sinh tử hay xa cách, cùng chàng lập lời thề ước nguyện ♫ Vân Nhi, ♫ Nắm lấy tay chàng, hai ta cùng nhau đi đến cuối cuộc đời ♫ cây trâm này là của nàng. Ta nhớ mà.
♫ Lời hẹn ước xưa trong lúc xa cách, ta đành phụ nàng ♫ Không ngờ Linh Nhi vẫn luôn giữ nó. Trước đây lúc nàng mang thai con bé, ♫ Lời hẹn ước đáng tin kia, ta chẳng thể thực hiện được nữa ♫ hai chúng ta ngày ngày trông, ngày ngày mong,
Trông chờ con bé sớm được sinh ra đời, đến với thế giới này. Chúng… chúng ta muốn cho con bé thứ tốt nhất trên đời này. Vương gia thật thiên vị, chỉ đặt tên cho nhi tử là A Diên. Nếu lần này Vân Nhi sinh ra một nữ nhi, thì phải làm sao?
Nếu là nữ nhi nhất định cũng sẽ giống nàng, ♫ Sinh tử hay xa cách, cùng chàng lập lời thề ước nguyện ♫ dịu dàng, xinh đẹp, đáng yêu. Chi bằng gọi là A Linh, được không? A Linh. ♫ Nắm lấy tay chàng, hai ta cùng nhau đi đến cuối cuộc đời ♫
A Linh bé bỏng, cha con đặt tên cho con, con có thích không? ♫ Lời hẹn ước xưa trong lúc xa cách, ta đành phụ nàng ♫ Mẹ, câu “nắm lấy tay người, cùng bên người đến già” mà mẹ hát có ý nghĩa gì vậy? A Linh ngoan ngoãn của mẹ.
♫ Lời hẹn ước đáng tin kia, ta chẳng thể thực hiện được nữa ♫ Lời bài hát này nói về chuyện mà tất cả nữ tử trên thế gian này đều hướng về. Đợi đến một ngày, A Linh bé bỏng của mẹ lớn lên rồi nhất định sẽ gặp được một nam tử
Anh tuấn, oai phong. Người ấy sẽ yêu con, bảo vệ con, xem con quan trọng hơn cả sinh mệnh của người ấy. Người ấy sẽ nắm lấy tay con đi cùng con hết một đời một kiếp, khiến con không bao giờ cảm thấy cô đơn.
♫ Sinh tử hay xa cách, cùng chàng lập lời thề ước nguyện ♫ ♫ Nắm lấy tay chàng, hai ta cùng nhau đi đến cuối cuộc đời ♫ Ta đã không để con bé được ở bên cạnh người nó thương, ép con bé phải lấy chồng tha hương.
♫ Lời hẹn ước xưa trong lúc xa cách, ta đành phụ nàng ♫ Chắc chắn Linh Nhi rất hận ta. ♫ Lời hẹn ước đáng tin kia, ta chẳng thể thực hiện được nữa ♫ Vân Nhi. Nếu nàng còn sống chắc chắn cũng sẽ trách ta. Nếu nàng còn sống
Thì có lẽ mọi việc sẽ không xảy ra. Nào. Thẩm đại nhân. Nào, nào, nào. Nào, huynh đệ chúng ta uống một ly. Đệ không qua đó sao? Dù sao đi nữa thì cũng không thể để muội ấy ngồi một mình ở đó được. Đúng vậy đó, đại nhân.
Vậy ta qua đó đây. Mau chóng qua đó đi. – Mau qua đó đi. – Đi thôi, đại nhân. Đi nào, đi nào, đi nào. Đi thôi. Đi thôi, đại nhân. Đi nào. Nào. Ngồi xuống, ngồi xuống. Ngài ngồi đây ăn uống no say nhé. Đi đi, đi đi.
Nào, Linh Bích cô nương. Thẩm đại nhân. Đi thong thả. – Đại nhân. – Cùng uống một ly nào. Chúng ta cùng uống một ly nào. Nào, nào. – Nào, nào, nào. – Kính đại nhân. Nào. Đừng ăn nữa, nhìn họ thử xem. Dù sao đi nữa thì cũng không thể
Để họ cứng đầu với nhau như thế mãi. Ở đó sắp đóng băng rồi, ta qua đó làm gì. Ta mặc kệ, ta mặc kệ, huynh đi đi. Còn lâu ta mới đi, muốn đi thì cô đi đi. Đó là Công chúa nhà cô. Đó là đại nhân nhà huynh đó.
Ta… ta uống rượu có được không? Công chúa. Thiên Hộ đại nhân. Ta đến để chính thức giới thiệu cho hai người. Vị này là Bắc Điển Chính Ty, Thiên Hộ đại nhân. Đại nhân của ta, Thẩm Yến. Đại nhân, cái này thật sự rất lợi hại. Công chúa An Hoà, Lưu Linh.
Lão Thất uống quá chén rồi. Đi thôi. Kính người một ly. Lão Thất, Lão Thất, Lão Thất. – Đi, đi, đi. – Đi thôi, đi thôi. Các ngươi đừng kéo ta. Ta phải kính Công chúa một ly. Đi thôi, nào. Ta còn… uống được. Đi thôi, đi thôi. Bắc Điển Chính Ty,
Thiên Hộ đại nhân. Lần đầu tiên gặp mặt, ta kính huynh. Uống rượu hại thân, Công chúa vẫn nên uống ít một chút mớt tốt. Công chúa. Muội đang làm gì vậy? Ta đợi huynh cả một đêm, cuối cùng huynh cũng chịu nói chuyện với ta. Hôm nay là một ngày tốt,
Ta đến để tặng lễ. Huynh biết không? Ta biết. Còn lâu huynh mới biết. Hôm nay ta không phải đến để tặng lễ cho Lão Thất, ta đến để tặng lễ cho huynh. Tặng cho huynh, có được không? Huynh không muốn quan tâm đến ta, nhưng ta đã nghĩ xong xuôi rồi.
Trước khi đi sẽ trao cho huynh tất cả. Sau khi huynh đi ta mới phát hiện, những gì chất chứa trong lòng không ít hơn những thứ nhìn thấy được, chạm đến được. ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ Thẩm Yến,
Thứ ta cần chính là nương tựa lẫn nhau, huynh không cho ta được, tại sao lại lãng phí thời gian ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ cả nể lẫn nhau chứ? Thứ này
♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ trả lại cho huynh. Lòng không ở chỗ huynh ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ giữ lại cũng vô dụng. Tặng cho người khác đi.
♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ Linh Bích.
♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ Công chúa, Công chúa uống say rồi, đưa người về phủ đi. ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ Đưa Công chúa hồi phủ.
♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ Thẩm đại nhân nói ta uống say rồi, ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ vậy ta say thật rồi.
♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ Chỉ là rượu này ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫ sẽ không có lần sau nữa. ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫
♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Công chúa, ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ Sao rồi? Nào, nào, nào. Uống chút đi. Đệ ăn chút đi.
Đây là đũa mà Công chúa dùng qua rồi. Đây là ly rượu của Công chúa. Huynh thấy Lưu Linh là người như thế nào? Công chúa An Hoà, muội ấy là một cô nương rất xinh đẹp. Còn gì nữa? Tuy tính khí hơi nóng nảy, nhưng là một cô nương tốt.
Sao huynh biết muội ấy là một cô nương tốt? Bởi vì cô ấy là bạn tốt của Tiểu Cẩm. Thẩm Nhị, đệ say rồi. Ta say rồi. Công chúa. Công chúa, người đã thế này rồi, tại sao còn muốn đi một mình vậy? Công chúa, hình như phía trước có một tiệm thuốc,
Muội đi xem thử nhé. Người nhất định phải đợi muội ở đây, nhất định phải đợi muội ở đây đấy. Ông chủ, chỗ các ông có đơn thuốc giải rượu không? Tiệm nhỏ của ta có canh giải rượu đặc chế. Vậy ông đợi ta ở đây, ta mời người qua.
Công chúa đâu rồi? Công chúa! Bệnh rồi ♫ Đêm chưa hết, tâm tư gặp gỡ, đường dài dẵng ♫ thì nên nghỉ ngơi sớm một chút. Ta sẽ ở đây, nhưng Thẩm mỗ không phải là người tuỳ tiện. Một khi đã nhận định Quận chúa
♫ Chưa từng nghĩ, mùi vị nhân gian nếm được mấy lần ♫ thì là một đời một kiếp, mãi mãi không rời. ♫ May mà có nàng bầu bạn, cần gì nay đây mai đó nữa? ♫ Ý của Thẩm mỗ là Quận chúa không cần việc gì cũng khoe tài khoe sức,
Nếu ngày đó có ai bắt nạt muội, ♫ Bên nhau sớm chiều, núi non không dịch chuyển, đừng quên nhau ♫ muội có thể nói cho ta biết. Huynh thật sự muốn lấy ta sao? Tam thư lục lễ, ♫ Nửa cây nến đỏ, chiếu sáng con đường đến đây ♫
Kiệu tám người nâng, chiếu cáo thiên hạ. ♫ Đếm hết quãng đời còn lại, nguyện bên nàng suốt kiếp ♫ Trong những năm tháng ta còn sống, nếu muội không rời đi thì ta sẽ không buông tay. ♫ Dù có đi đến nơi nào, nếu không gặp được nàng ♫
Đợi ta quay về, ta sẽ lấy muội. ♫ Ta tình nguyện chấm dứt tất cả ♫ ♫ Chúc khanh bình an, đời này quyết không phụ nàng ♫ ♫ Hoa rơi hết, lòng ta sớm đã có chốn về ♫ ♫ Có từng nghe, được trời cao ban phước ♫
♫ Trằn trọc vài lần lạc lối, sau cùng, bước đi cùng nàng ♫ Cô nương. sao cô vẫn còn ở bên ngoài vậy? Cô nương. ♫ Ngày đêm đổi thay, mang theo tấm chân tình biết trân trọng ♫ Ngươi có nhìn thấy một sợi dây đỏ không? Sợi dây đỏ?
Ngươi có nhìn thấy không? Mưa lớn như thế này đã bị cuốn trôi đi từ lâu rồi. ♫ Nửa cây nến đỏ, chiếu sáng con đường đến đây ♫ ♫ Đếm hết quãng đời còn lại, nguyện bên nàng suốt kiếp ♫ ♫ Trở về nơi đâu, tình sâu đậm, duyên bắt đầu ♫
♫ Từng trải nhân gian đã nhiều ♫ ♫ Chúc khanh bình an, đời này quyết không phụ nàng ♫ Cô nương, người nói xem Công chúa sẽ tham gia hôn lễ của một Kim Lân Vệ cỏn con thật sao? Nếu đã không ở phủ Định Bắc Hầu
Thì chắc chắn đúng như Quan gia đó nói, đi tham gia hôn lễ rồi. Cách hành sự của Công chúa đúng thật không hạn chế một kiểu. Cũng chẳng có gì kỳ lạ cả. Muội ấy chỉ là tìm cơ hội gặp mặt Thẩm Yến mà thôi. Tìm cơ hội gặp Thẩm đại nhân?
Nói ra cũng khiến người khác tội nghiệp. Bây giờ vào lúc này việc hoà thân gần như đã chắc chắn, nhưng A Linh vẫn muốn đi gặp mặt Thẩm Yến. Vậy tiểu thư định nói gì với Công chúa? A Linh và Thẩm Yến gặp mặt không dễ dàng,
Chốc nữa đến nhà Lão Thất, chúng ta cũng không nên gián đoạn làm phiền. Muội hãy để xe ngựa đợi ở bên ngoài cổng trước đã, đợi A Linh ra thì được. Tiểu thư mau nhìn xem, người đó chẳng phải là Công chúa sao? Tiểu Cẩm, ta hối hận quá. Lúc đó
Ta và Thẩm Yến cùng nhau rơi xuống vách núi, lúc huynh ấy nói phải quay về, thực sự trong lòng ta rất sợ. Lúc đó ta cho rằng thứ mà ta sợ chính là sự đời phức tạp ở Nghiệp Kinh, không tránh được. Sẽ xảy ra rất nhiều phiền phức không cần thiết.
Nhưng bây giờ ta mới biết, không phải như thế. Không phải như thế. Được rồi A Linh, đừng nói nữa. Không nói nữa nhé. Ta sai rồi. Ta sai thật rồi. Thực ra ông trời đã cho ta và Thẩm Yến cơ hội để bọn ta thoát khỏi số phận
Vốn dĩ đã được sắp đặt trước, nhưng ta bỏ lỡ mất rồi. Ta… Ta… Ta không thoát ra được, cho nên ta đã không nắm chặt cơ hội lần này. Tiểu Cẩm, ta thật sự rất yêu Thẩm Yến. Ta thật sự rất yêu huynh ấy. Bọn ta đã hứa với nhau,
Phải nắm chặt tay nhau cùng nhau đi hết cuộc đời. Thế nhưng bây giờ phải làm sao? Ta đã khiến Thẩm Yến tức giận bỏ đi rồi. Không kịp nữa rồi. Gì cũng không kịp nữa rồi, Tiểu Cẩm. Ta đã khiến Thẩm Yến tức giận bỏ đi rồi.
Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. A Linh. Ta nên làm gì đây? A Linh, muội tỉnh rồi. Ta đã nấu cháo cho muội, muội mau ngồi dậy ăn chút cho ấm bụng đi. Không sao đâu. Ta không ăn đâu, ta đi đây. A Linh, nếu muội mở miệng, ta liền giúp muội.
Đây là chuyện của ta, Thẩm đại nhân không cần liên quan đến, tỷ cũng không cần. Vậy muội phải làm sao? Thật sự phải gả cho cái tên Thác Bạt Liệt đó sao? Ta chấp nhận số phận rồi. Chấp nhận số phận thì sẽ chịu tội ít một chút.
Lời của Quảng Bình Vương nói cũng có đạo lý, đúng không? Ta đi đây. A Linh. Muội nghĩ kĩ rồi sao? Nếu như việc tỷ giúp ta là một chuyện rất đơn giản, thì tỷ sẽ không cần đợi đến lúc ta mở miệng nhờ. Thậm chí, cũng sẽ không cần phải hỏi ta
Thì đã xử lý mọi chuyện ổn thoả. Tỷ đợi ta mở miệng là bởi vì tuy tỷ có cách giúp ta, nhưng đây là một việc rất nguy hiểm. Cho nên tỷ cần ta mở miệng cho tỷ một lý do để dù bất luận thế nào cũng đều phải đi thực hiện.
Xin lỗi, A Linh. Có lúc ta thật sự hy vọng muội không hiểu ta như thế. Cho nên Tiểu Cẩm, tỷ không cần làm những chuyện không cần thiết, tỷ nên có hạnh phúc của chính mình. [A Linh ngốc.] [Nếu rõ ràng ta có cách,] [lại còn có thể giương mắt nhìn muội]
[gả cho Thác Bạt Liệt sao.] [Ngày tháng sau này,] [ta còn có thể vô sầu vô lo] [tiếp tục sống sao?] Trong bức thư Từ gia gửi đến tối qua đã nói gì? Bẩm Vương gia, Từ cô nương nói muốn cùng Công chúa nói chuyện thâu đêm, sáng sớm sẽ quay về.
Sáng sớm? Bây giờ đã sắp đến giờ Ngọ rồi, sao còn chưa quay lại. Hay là tiểu nhân sai người đi hỏi Công chúa? Không cần đâu. Công chúa và Từ tiểu thư là bằng hữu của nhau, trước lúc khởi hành có chút bịn rịn không nỡ cũng là bình thường. Vâng.
Linh Nhi, lên xe đi. Hành lý của con đã thu dọn xong giúp con rồi. Lão Hầu gia bên đó bệnh tình không tiện cũng đã chào hỏi qua rồi. Con phải về phòng ngủ của mình xem cái đã. Có gì hay ho mà xem chứ, đã đợi con rất lâu rồi.
Nếu cha đợi không nổi nữa, thì có thể tự mình đi. Con đừng tuỳ hứng! Lưu Linh! Sau đó, huynh ấy nằm ở đây giả vờ không quan tâm đến ta, nhưng ta biết trong lòng huynh ấy đang nhớ đến ta. Huynh ấy tặng ta sợi dây đỏ, nói muốn lấy ta,
Bảo ta đợi huynh ấy. Trách ta không tốt, không đợi được nữa. Ta nhớ huynh ấy như thế này, tất cả mọi chuyện ta đều nhớ kỹ. Muội nói xem, huynh ấy có nhớ ta không? Có hay không một ngày nào đó huynh ấy đến đây, nhớ lại những chuyện này
Lại đau lòng giống như ta không? Công chúa. Công chúa, người đừng nói nữa. Thẩm đại nhân nhất định sẽ không quên người đâu. Không được. Ta không thể đi như thế này. Sau khi ta đi, tất cả những thứ ở đây đều sẽ từ từ biến mất.
Đến cuối cùng sẽ có một ngày mọi thứ của ta và Thẩm Yến đều sẽ trở nên giống như chưa từng có gì xảy ra. Linh Bích, muội nói xem cái gì gọi là đừng quên nhau? Chính là ai cũng không quên được đối phương. Cho dù mắt không nhìn thấy
Nhưng lòng sẽ nhớ về đối phương. Bây giờ muội đến chợ phiên tìm một hoạ sư giỏi nhất đến đây, giúp ta vẽ một bức chân dung. Chuyện này, Công chúa. Người, người đừng trách Linh Bích nhiều chuyện. Ngay lúc này Vương gia vẫn đang đợi ở bên ngoài.
Trước giờ quan hệ giữa người và Vương gia xưa nay vẫn luôn lạnh nhạt. Nếu hôm nay người lại vẽ tranh chân dung, Vương gia lại nói… Vậy muội hãy nói thẳng với ông ấy, bảo ông ấy đến chợ phiên tìm cho ta một hoạ sư. Như thế
Cũng xem như coi trọng ông ấy rồi. Mau đi đi. Nhớ kĩ, phải là hoạ sư giỏi nhất. Tiểu thư, người thật sự hạ quyết tâm rồi sao? Nô tỳ biết tiểu thư xưa nay tâm tư tinh tế, ý chí vững vàng. Chỉ là… Chỉ là nô tỳ
Vẫn nên nhắc nhở tiểu thư, Thái tử Điện hạ từ trước đến nay đối với tiểu thư làm gì cũng ỷ lại, rất ít can thiệp vào, Nhưng ngày hôm đó Thái tử Điện hạ lại tự mình căn dặn tiểu thư tuyệt đối không được tự ý hành động, làm ra
Những chuyện không cần thiết. Ta biết càng là giây phút quan trọng thì càng có nhiều con mắt dán chặt nhìn chằm chằm vào ta. Vậy thì tiểu thư có biết nếu như ra nước cờ này, tất cả những tính toán khổ cực trước đây của chúng ta trước đây
Đều đổ sông đổ biển hết cả. Người sống một đời nếu không lao vào chơi một trận vui sướng tràn trề, thì sẽ quên mất bản thân mình vẫn đang sống. Noãn Hương, mang giấy bút đến đây. Ta phải bàn bạc việc làm ăn với Thẩm đại nhân. [Bắc Điển Chính Ty]
Thẩm đại nhân, Từ nữ quan cầu kiến. Thật không ngờ đến nhanh như thế lại có thể gặp mặt Thẩm đại nhân rồi. Nữ quan đêm khuya ghé thăm, có việc gì sao? Tính toán ngày tháng có lẽ A Linh đã đến Giang Châu rồi.
Tối hôm đó ta gặp muội ấy trên đường, muội ấy một mình đơn độc đi trên đường ướt đẫm nước mưa. Hồn bay phách lạc tìm kiếm một sợi dây đỏ. Đại nhân có từng nhìn thấy? Rốt cuộc cô muốn nói gì? Nhân lúc đêm khuya đến đây
Là có một kế muốn thương lượng cùng đại nhân. Nếu kế này thành công, A Linh có thể thoát khỏi vận mệnh hoà thân với Dị Cổ. Tung tích của số ngân lượng ở Giang Châu đó chính tại chỗ này. Ta sẽ lật lại vụ án Giang Châu trên đường hoà thân
Của A Linh, rửa sạch hàm oan cho Từ gia. Sau đó, tung tích của số bạc bị đánh cắp sẽ có thể lộ rõ chân tướng. Chỉ cần chúng ta sắp đặt thích hợp, chuyện xung đột âm ỉ kéo dài giữa Đại Nguỵ và Di Cổ sẽ hết sức căng thẳng.
Việc hoà thân tự nhiên sẽ huỷ bỏ. Chuyện đại nhân phải làm là ngày mai vào cung diện kiến Thái tử, lấy lý do điều tra tình báo Di Cổ để nhậm chức sứ giả đưa thân. Đợi đến lúc đội đưa thân ra tay,
Chắc chắn đại nhân có thể bảo vệ A Linh trốn chạy yên ổn về lại Đại Nguỵ. Công chúa An Hoà đã đến Giang Châu chờ gả, Thẩm mỗ tự biết tìm cách quên muội ấy. Chuyện cũ đã qua, không cần nhắc lại. Nữ quan có lòng bận tâm, Thẩm mỗ đa tạ.
Đã không còn sớm nữa rồi. Nữ quan, vẫn nên mời cô về cho. Chuyện hoà thân vốn không phải là ý muốn của A Linh, lẽ nào đại nhân không biết. Ta biết. Ngài đang sợ sự việc bại lộ chọc giận Thánh thượng, liên luỵ đến Thẩm gia ngài.
Thứ mà muội ấy muốn ta không cho được. Con đường muội ấy chọn, ta không ngăn cản được. Con đường muội ấy chọn? Cả đời này của A Linh đều bị người khác kéo đi. Muội ấy cõng trên lưng mạng sống của mẹ mình, vác trên mình mạng sống của Định Bắc Hầu.
Đến bây giờ an nguy của bách tính Đại Nguỵ đều đè lên người muội ấy. Ngài bảo muội ấy lựa chọn cái gì? Chọn thế nào? Muội ấy chọn rồi, nhưng lại không cho ta cơ hội lựa chọn, liền buông tay, tự mình làm một lính đào ngũ.
Hôm qua A Linh uống say, luôn nhẩm tên của đại nhân. Ta biết đại nhân tâm khí cao không dễ dàng quay đầu. Trong vòng bảy ngày, nếu đại nhân vẫn nhớ thương A Linh. Hối hận rồi, thì hãy đến tìm ta. Cô nương, mọi việc xử lý thế nào rồi.
Trước khi A Linh đi, chắc hẳn có nói lời tuyệt tình với Thẩm Yến. Thẩm Yến tâm cao khí ngạo. Việc này khó xử lý. Đúng rồi, sau khi người ra ngoài, Thái tử Điện hạ có phái người đến. Nô tỳ bẩm báo lại với người Thái tử phái đến
Nói là người ra tản bộ. Gần đây hình như ngài ấy đến thường xuyên hơn. Trước mắt, Điện hạ đã dấy lên lòng nghi ngờ, cô nương dừng tay lúc này còn có thể nhắm mắt làm qua. Nơi A Linh phải đi là nơi cực kỳ nguy hiểm ,
Sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng… Cô nương, Người hết lòng hết ý với Công chúa An Hoà, trước mắt Công chúa không để người giúp đỡ, Thẩm đại nhân cũng vì sự an toàn của bản thân mà thoái lui. Cô nương, sao người vẫn nhất quyết đi vào…
Đi vào đường chết vậy. Sống cũng tốt, chết cũng được, dù sao cũng là một kết quả, còn thoải mái hơn so với việc làm một người sống dở chết dở suốt ngày phải tính toán thiệt hơn. Ngài mai ngươi hãy mang bức thư này đến Bắc Điển Chính Ty
Giao cho Thẩm Dục. Bây giờ người có thể thuyết phục được Thẩm Yến cũng chỉ có mỗi huynh ấy mà thôi. Cô nương, sao người lại khư khư cố chấp như thế? Xứng đáng thật sao? Nếu muốn lần này có thể cứu được A Linh, thì ít nhiều đều phải trả giá.
Đi đi. Đại nhân, có thư. Là một nữ tử tên là Noãn Hương đưa đến. Đại nhân, người vẫn chưa xem mà, sao lại… Chuyện muội ấy nhờ ta, ta lại không làm được, đọc bức thư này thì có tác dụng gì. Đại nhân.
Tư thông với kẻ địch bên ngoài, bằng chứng xác thực. Lão Thất. Có! Áp giải người về cho ta. Rõ! Mang đi.