Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 15 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 3]

    Đại phu, thế nào rồi? Vương gia, ta có lời muốn nói. Nàng đợi một lát, ra tiễn đại phu đi. Chẳng lẽ ta có cục cưng? Vương gia, Tiểu Thất cô nương có tin vui, phải chú ý những điều này. Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là tâm trạng của cô ấy.

    Thời gian này vui buồn thất thường cũng không phải vấn đề gì lớn, ngài cứ thuận theo cô ấy là được. Đa tạ đại phu. Cáo từ. Vương gia, mang giày vào đi, mặt đất lạnh lắm. Vương gia, đau. Đau là đúng rồi, ta không phải nằm mơ. Ta sắp làm cha.

    Chúc mừng vương gia. Mấy ngày này dặn nhà bếp chuẩn bị điểm tâm hợp khẩu vị, chăm sóc Tiểu Thất cẩn thận. Thế nào? Đại phu nói nàng có tin vui. Thật sao? Tiểu Thất, bây giờ nàng đang có thai, một mình ở đây ta thật sự không yên tâm. Nàng xem,

    Hay là ngày mai về phủ đi. Như vậy thì ta mới yên tâm hơn chút. Bưng hết vịt xông khói và dưa cải đi cho ta. Còn nữa, dập trầm hương đi. Việc này… Nhưng trầm hương là ta cố ý… Người đâu, bưng trầm đi luôn. Chẳng lẽ

    Đây là cảm giác nôn nghén? Ít nhất cũng phải chịu đựng ba tháng. Ta thấy đến một ngày cũng không chịu được. Tiểu Thất à, nếu nàng thấy khó chịu như vậy thì chúng ta… Chàng muốn thế nào? Không muốn đứa bé này nữa à? Không không.

    Ta vui còn không kip ấy chứ. Vì con, ta có thể nhịn, ta phải làm một người cha tốt. Nhưng ta vẫn chưa chuẩn bị để làm mẹ. Dù sao thì việc này đến quá bất ngờ. Lỡ như ta xấu đi vì có thai thì sao? Lỡ như chàng thay lòng thì sao?

    Nàng đừng nghĩ nhiều như vậy. Ta chỉ thích nàng thôi. Chàng nói đi, thích gì ở ta? Nàng có dung mạo như hoa, thông minh như tuyết, phẩm chất bất phàm, tương đồng với ta. Khen ta mà cũng không quên khen mình nhỉ? Thích nàng thì cũng như thích chính ta.

    Nàng nói xem, sau này, con sẽ giống ta hay giống nàng? Để đẹp thì đương nhiên là giống ta. Nhưng còn ngoan ngoãn thì giống chàng. Là người nam nhân đầu tiên trải nghiệm cảm giác nôn nghén, vất vả cho chàng rồi. Không vất vả. Nàng mới vất vả. Ta cảnh cáo con,

    Sau khi con ra thì không được hành hạ mẹ con cẩn thận ta đánh đấy. A Viêm, thằng bé nghe thấy đấy. Đánh Bạch Thiết thúc thúc của con. Tiểu Thất. Chuyện ở Phong Nhã Uyển chúng ta suy nghĩ lại đã, được không? Nàng xem, nàng đã vất vả cả ngày rồi,

    Có phải là mệt lắm không? Phong Nhã Uyển nhiều thể loại người, lỡ như có ai không có mắt rồi lại… A Viêm, ta thật sự không mệt, chàng mới mệt. Hơn nữa với tư thế như bây giờ của chàng thì làm gì có ai không mắt dán vào ta chứ? Tiểu Thất.

    Yên tâm đi, có thai không ảnh hưởng gì cả, nên ăn thì ăn, nên nôn thì nôn. Chỉ vất vả cho nàng thôi. Tiểu thất, đừng cử động. Tên nào tên nấy chẳng cẩn thận gì. Vậy nên ta mới không yên tâm. Hòn đá lớn như thế này,

    Tiểu Thất bị trượt, bị đập vào thì sao? A Viêm. Không phải. Ta chỉ là có thai thôi, có phải tàn tật gì đâu, chàng hơi lố rồi đấy. Được rồi, từ ngày mai, chàng và đám người này không được đi theo ta nữa. Ta sợ người khác cười ta.

    Đó là bọn họ ghen tị. Tiểu Thất, nàng cho ta đi theo đi. Không thì ta không yên tâm được. Vẫn chưa tìm thấy hắc y nhân lần trước, lỡ như chúng nhân cơ hội ra tay thì sao? Bắc Cung Viêm, ngài mềm mỏng không được thì chơi cứng.

    Muốn giam lỏng Tiểu Thất sao? Có ta đây, ngài đừng hòng nghĩ. Thành chủ hiểu nhầm rồi. Đây là vệ sĩ ta phái đến bảo vệ Tiểu Thất, là thành ý của người làm cha như ta. Cái gì? Hai ngươi nhận người thân từ quan hệ tỷ đệ lại thành cha con à?

    Vậy thì Tiểu Thất này, ta có nên bái kiến nhạc phụ đại nhân không? Trí tưởng tượng của thành chủ đúng là làm ta bái phục. Huynh đệ, ngươi hiểu nhầm rồi. Ta có thai rồi. A Viêm lo lắng cho ta nên mới cho nhiều người đi theo ta như vậy.

    Mễ Tiểu Thất, đừng đùa như vậy, ta không thích đâu. Ngài có thích hay không thì đây cũng là sự thật. Tốt lắm. Cút. Thành chủ tức giận thế. Để ta đoán nào. Có phải là vì chuyện Tiểu Thất cô nương có thai không? Thật ra thì khi ở Đông Lê sơn trang,

    Ta đã nhận ra ngài thích cô ấy rồi. Vốn cho rằng với thực lực của thành chủ thì sớm muộn gì cũng ôm được người đẹp về nhà. Không ngờ vẫn thua vương gia. Nhưng theo ta thấy thì thành chủ hợp với cô ấy hơn. Huống chi dù là có con

    Thì thế nào chứ? Tuy cô nói rất hay nhưng ta lại không làm được như vậy. Những lời ngày hôm nay ta sẽ xem như chưa từng nghe. Thành chủ việc gì phải lừa mình dối người. Có vẻ là ta đề cao tình cảm của ngài dành cho Tiểu Thất cô nương quá.

    Cô muốn làm gì Bắc Cung Viêm thì ta không để ý. Nhưng ta cảnh cáo cô, nếu cô định làm gì Tiểu Thất thì ta sẽ không tha cho cô đâu. Ta không dọn. Sao ta phải dọn chứ? Lúc đầu là Viêm ca ca đón ta vào phủ Bắc Cung,

    Chính miệng hứa là sẽ chăm sóc cho ta cả đời, huynh ấy không thể nói mà không giữ lời. cô không cần lo lắng về chuyện tiền bạc. Ai nói là vì tiền chứ? Có phải vì Mễ Tiểu Thất không? Đúng vậy. Tiểu Thất cô nương đã có thai,

    Vậy nên cô càng phải chuyển ra ngoài. Cô không có ý tốt với cô ấy, không thích hợp để ở lại phủ Bắc Cung. Có thai? Ai biết cô ta đang mang thứ quái quỷ gì chứ? Còn ngươi cũng chỉ là một con chó Viêm ca ca nhặt về thôi.

    Ta không chuyển đấy, làm gì được ta nào? Xin đắc tội. Không ngủ được à? A Viêm, ta đau eo. Để ta xoa cho nàng. A Viêm, vai của ta cũng đau. Được. A Viêm, ta muốn uống nước. Được, để ta lấy cho nàng. Ta muốn uống nước lạnh.

    Được, để ta lấy nước lạnh cho nàng. Ta muốn uống nước nóng nữa. Cuối cùng thì nàng muốn uống nước nóng hay nước lạnh? Uống nước nóng trước rồi uống nước lạnh. Được, ta đi lấy hết. A Viêm thật tốt. Nàng muốn ăn gì nữa? Để ta nghĩ xem. Được. Bạch Thiết.

    Bạch Thiết. Vương gia, làm sao thế? Đã hành hạ ta một đêm rồi, eo mỏi lưng đau, mau đi lấy cao dán cho ta đi. Vâng. Nhanh lên. Eo mỏi lưng đau, còn hành hạ một đêm… Vương gia đối xử với Tiểu Thất cô nương đúng là không thể ngờ được. A Viêm,

    Cổ ta đau. Được, để ta xoa cho nàng, xoa cho nàng. Mạnh lên đi. Được. Nhẹ thôi. Ta nhẹ. A Viêm của ta là tốt nhất, luôn thỏa mãn ta. Tiểu Thất cô nương với Vương gia cũng thật là bất ngờ. Ta muốn ăn bánh bao. Ăn bánh bao gì? Ta…

    Muốn ăn bánh bao của Thanh Lam quốc. Nàng ăn bánh bao của Thanh Lam quốc bao giờ vậy? Bánh bao súp của chúng ta chẳng phải cũng ngon lắm à? Đâu có giống nhau đâu. Hơn nữa thật ra không phải ta muốn ăn, là con muốn ăn. Nàng muốn ăn cũng được,

    Con muốn ăn cũng được. Ta đi mua hết, đừng suy nghĩ lung tung. Mau ngủ đi. Là bánh bao của Thanh Lam quốc đấy. Đương nhiên rồi. Bánh bao của Thanh Lam quốc. Mau ngủ đi. Bánh bao… Bánh bao của ta… Nằm mơ cũng không quên ăn bánh bao.

    Bánh bao quan trọng hơn ta sao? Tiểu Thất đâu? Vẫn chưa dậy à? Vương gia, người đích thân làm à? Vất vả thật đấy. Bây giờ chỉ có ta là hiểu khẩu vị của Tiểu Thất nhất. Đêm qua chàng đi đâu vậy? Sao lại không ở cùng ta? Ta…

    Ta đi mua bánh bao của Thanh Lam quốc cho nàng. Mới sáng sớm, ai muốn ăn bánh bao chứ? Ta muốn ăn thanh đạm. Còn nói chàng hiểu ta nhất nữa. Vậy chàng nói xem trưa ta muốn ăn gì, tối ta muốn ăn gì? Chàng xem, chàng đâu có quan tâm ta.

    Bây giờ ta cũng thay đổi thất thường như vậy sao? Bây giờ người cũng vậy. Lúc thì muốn ăn cái này, lúc muốn ăn cái kia, làm xong mà lại chẳng ăn miếng nào. Đầu bếp sắp không biết làm sao nữa rồi. Chẳng phải là bị Tiểu Thất kéo theo à? Cái gì?

    Chàng tự làm mà đổ lên đầu ta à? Có vẻ phải để chàng suy nghĩ lại mới được. Ta lại không được sống tốt rồi. Vương gia, không sao đâu. Ta thích ăn bánh bao. Điều thứ ba, phu nhân không bao giờ sai, phát hiện ra phu nhân phạm lỗi

    Thì chắc chắn là ta sai. Dù nàng có sai thật thì cũng vì ta nên mới làm sai. Điều thứ tư, phu nhân về trễ thì phải kiên nhẫn chờ đợi với khuôn mặt vui vẻ, không được nổi giận đùng đùng. Điều thứ năm… Điều thứ năm… Rồi sao nữa?

    Ta nhớ ra rồi. Điều thứ năm, khi phu nhân không có mặt thì lúc nào cũng phải nhớ nhung, giữ mình trong sạch, không được có hành vi lén lút ăn vụng. Điều thứ sáu, khi phu nhân mất ngủ thì phải thức cùng, giúp đếm cừu, không được đi ngủ. Điều thứ bảy,

    Phu nhân đánh ta… Tiếp tục đi. Điều thứ bảy, khi phu nhân đánh ta thì phải chịu đựng, tạ chủ long ân, không được đánh trả hay trừng mắt. Điều thứ tám, khi phu nhân làm nũng thì phải dỗ dành, yêu thương hết mực, không được nói mà không làm. Điều thứ 24…

    Vương gia. Tiểu Thất dậy rồi à? Vẫn chưa. Sao ngủ đến giờ này vẫn chưa dậy? Vương gia không cần lo lắng. Trương đại phu đã nói là sau khi có thai sẽ ham ngủ. Ngủ từ trưa đến tận bây giờ. Những người có thai khác cũng đâu ham ngủ như vậy chứ.

    Nói Hắc Ly nhanh chóng quay về đi. Ta cứ có cảm giác không yên tâm. Vâng. Nhìn cô thế này, có phải nghĩ rằng mẹ tốt nhờ con, có thể lên làm nữ chủ nhân của phủ Bắc Cung rồi không? Bây giờ ta không có tâm trạng để ý đến cô.

    Về phòng mới của cô đi, đừng cản trở ta phơi nắng. Cô có tư cách gì nói với ta như vậy? Mọi thứ cô đang có đều là của tỷ tỷ ta. Tại sao Viêm ca ca lại đuổi ta ra khỏi phủ? Là vì huynh ấy nhìn thấy ta

    Thì sẽ nhớ đến tỷ tỷ. Nói xong rồi? Cô đáng thương thật đấy. Cô đắc ý gì hả? Ngày tháng tươi đẹp của cô sắp đến hồi kết rồi, đến lúc đó để xem cô khóc thế nào. Im miệng đi, đừng nói lung tung. Im cái gì cơ?

    Ta nói nghiệt chủng trong bụng cô ấy. Cô buông ra, làm gì vậy hả? Có phải cô quên là ta cũng không phải người dễ bắt nạt không? Cô… Cô làm ta đau, buông ra. Viêm ca ca, huynh thấy rồi đấy, cô ta bắt nạt ta! Tay có đau không?

    Có không thoải mái chỗ nào không? Buồn ngủ. Sao lại buồn ngủ rồi? Chẳng phải là mới dậy sao? Chúng ta về ăn gì đó đã. Không ăn. Viêm ca ca! Đưa muội ấy về. Sau này ta không cho phép thì không được bước nửa bước vào phủ Bắc Cung.

    Viêm ca ca, huynh sẽ hối hận vì đã đối xử với muội như vậy! Nào, ăn gì đó đi đã. Nhưng mà chẳng phải bình thường Sở Sở muội muội luôn quấn lấy chàng pha trà, ăn canh sao? Sao hôm nay không thấy đâu? Có phải nàng ngủ đến nỗi ngốc rồi không?

    Ta nói muội ấy dọn khỏi phủ Bắc Cung rồi. Chuyện lúc nào vậy? Sao không nói với ta để ta tiễn cô ta chứ. Nhưng A Viêm này, chiều nay chàng quay về lúc nào vậy? Ta thật sự ngủ không biết gì nữa rồi. Vừa về. Nàng ngủ nên ta không gọi dậy.

    Sáng mai ta muốn đến Phong Nhã Uyển. Cũng không biết chuyện chưởng quầy nghe ngóng linh ngọc giúp ta thế nào rồi. Chàng phải gọi ta dậy, đừng để trễ đấy. Vương gia. Tay của người… Không sao. Bắt mạch đi đã. Vâng. Tiểu Thất thế nào? Vương gia, đi nơi khác nói chuyện.

    Vương gia, Tiểu Thất cô nương không phải có thai, mà là trúng trùng Phệ Mẫu. Nói rõ ràng. Trùng Phệ Mẫu sống trong cơ thể mẹ, nó duy trì sinh mạng bằng cách nuốt chất dinh dưỡng và máu của cơ thể mẹ. Người trúng loại trùng này

    Ban đầu sẽ có trạng thái tương tự có thai, sau đó dần dần nghiêm trọng hơn, bắt đầu rất ham ngủ, trí nhớ lộn xộn. Sau một tháng thì Tiểu Thất cô nương sẽ… Sẽ thế nào? Mất hết thần trí. Nếu sau ba tháng mà vẫn chưa có thuốc giải

    Thì chỉ có chết. Là tộc Tây Vân. Cũng chỉ có tộc Tây Vân mới có thể nuôi được loại trùng tà ác như vậy. Ngươi có cách nào giúp Tiểu Thất loại bỏ loại trùng này không? Chỉ có người nuôi trùng mới có thuốc giải. Cho người canh chừng Sở Sở.

    Chắc chắn sau lưng muội ấy có thế lực của tộc Tây Vân. Dám ra tay với Tiểu Thất thì đừng trách ta không nể mặt. Ngoài ra, nói người trong phủ Bắc Cung cảnh giác, đừng để Tiểu Thất nhận ra cơ thể mình không bình thường. Vâng. Những chuyện khác

    Ta sẽ từ từ nói với nàng ấy. Vâng. A Viêm. Dậy rồi à? Canh mấy rồi? Giờ Mão mặt trời mọc. Nói chàng gọi ta dậy mà không gọi. May mà ta tự dậy sớm. Là ta sai, lần sau ta sẽ gọi nàng dậy. Nào, ăn gì đi đã.

    Lát nữa phải đến Phong Nhã Uyển. Mặt trời sắp lặn rồi mà. Có phải là Tiểu Thất cô nương… Ngươi không muốn sống nữa à? Dù trời có tối thật thì vương gia cũng vì sẽ Tiểu Thất cô nương biến đêm đen thành trời sáng. Đi thôi. [Mùng 5 tháng 10]

    Sắp phải làm việc rồi, hai người nhanh chóng quét sàn cho sạch, bàn cũng phải lau sạch. Nghe chưa hả? Vâng. Nhanh lên, nhanh đi. Chưỡng quầy. Vương gia, Mễ quản sự. Đến sớm thế này. Đưa sổ sách hôm qua cho ta. Vâng. A Viêm, chàng đi làm việc của mình đi,

    Ta thật sự không sao. Có thai mười tháng, chàng cũng không thể ngày nào cũng không làm việc mà chỉ đi theo ta được. Ta có phải là bị bệnh gì đâu, chàng làm vậy làm ta căng thẳng lắm. Được. Đúng lúc ta có việc phải làm, lát nữa ta đến đón nàng.

    Cuối cùng cũng thoát. Mễ quản sự, đây là sổ sách cô cần. Ta tìm ông… Ta… ta tìm ông có việc gì ấy nhỉ? Tự dưng không thể nhớ ra được. Có thai ngốc ba năm mà. Cuối cùng cũng nhớ ra. Có tin tức của linh ngọc chưa?

    Lúc trước, cô nói ta nghe ngóng linh ngọc của bốn gia tộc lớn, ta đã đi khắp nơi, đúng là có một vài manh mối. Nghe nói tộc trưởng tộc Nam Phong, Nam Phong Mặc lui về lúc tráng niên là do linh ngọc của tộc Nam Phong mất,

    Để lộ hành tung ra ngoài, dẫn đến việc tộc Tây Vân và tộc Đông Lê nhòm ngó. Bọn họ âm thầm phái người tranh giành, nên mới dẫn đến bất ngờ… Vương gia. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫

    ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫

    ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ Nhị gia, linh ngọc của tộc Tây Linh mất đã lâu, người tùy ý tìm e là sẽ không dễ dàng. Hay là ta đi cùng người. Không cần. Mắt không thấy tâm không phiền.

    Tránh đi một thời gian có lẽ là chuyện tốt. [Mùng 6 tháng 10] Dậy rồi à? Ta lại ngủ sao. Mấy giờ rồi? Ngủ chưa bao lâu, mới giờ Tỵ. Sắp đến lúc dùng bữa trưa rồi, nàng đứng dậy hoạt động đi đã. Để ta chuẩn bị ít bánh ngọt.

    Hai người đúng là nhanh đói. Nàng đợi ta một lát, ta có việc nói với Bạch Thiết. Nói mọi người chú ý, đừng để Tiểu Thất phát hiện ra. Chưởng quỹ, đưa bút cho ta. Chưởng quỹ. Đưa bút cho ta. Sao ai cũng như thức đêm thế này.

    Mới sáng sớm mà chẳng có tinh thần gì, còn chẳng bằng người có thai như ta. [Phong Nhã Uyển,] [nghe ngóng tin tức của linh ngọc bốn tộc.] [Mọi người hệt như thức đêm.] Nhị gia, người phải chú ý nghỉ ngơi, nếu gặp chuyện gì

    Thì đợi người của chúng ta đến đủ rồi hãy lên. Còn nữa. Đừng có ngày nào cũng uống rượu, nếu không ngủ được thì đọc kinh phật ta để trong hành lý cho người. Đọc mấy lần thì không gì không buông được. Đến phủ Bắc Cung.

    Chúng ta sắp ra khỏi thành rồi đấy. Nhị gia. Nhị gia. Mễ cô nương đã có thai rồi, người có làm gì cũng không thích hợp, chi bằng đừng làm. Ta chỉ muốn nhìn nàng ấy, chỉ vậy mà thôi. Tiểu Cường, đến phủ Bắc Cung. Vương gia.

    Gần đây, thời gian Tiểu Thất cô nương ngủ càng lúc càng nhiều. Hắc Ly đang nghĩ cách áp chế độc tính của trùng Phệ Mẫu. Còn nữa, lúc trước nói ngươi canh chừng tình hình bên Sở Sở thế nào rồi? Đúng là có vấn đề.

    Cô ấy thường xuyên ra ngoài lúc nửa đêm, giống như gặp người gác để bàn bạc bí mật. Lần nào cũng có cao thủ bên cạnh, người của chúng ta sợ rút dây động rừng, không dám tùy tiện tiến lên. Tiếp tục cho người canh chừng, nghĩ cách bắt một người về.

    Ta phải xác nhận sau lưng Sở Sở có phải là người ta nghĩ đến không. Người nghi ngờ… Vậy mục đích của họ là gì? Chẳng lẽ là linh ngọc? Dù là vì việc gì thì chuyện gấp gáp bây giờ là nghĩ cách giải độc tính

    Của trùng Phệ Mẫu trên người Tiểu Thất. Nghĩ cách tung tin tức ta và Tiểu Thất có khế ước máu ra, đừng để trông có vẻ cố tình quá, để bọn chúng biết là được. Không được. Nếu là như vậy thì kẻ thù của người sẽ lợi dụng

    Điểm yếu chí mạng là Tiểu Thất cô nương để đe dọa người. Vương gia… Làm như ta nói đi. Ta muốn cho bọn chúng biết Tiểu Thất là điểm yếu của ta. Có lẽ chỉ như vậy thì Sở Sở mới nể tình ta tốt với muội ấy,

    Không ra tay đến mức làm Tiểu Thất phải chết. Nhưng… Thuộc hạ sẽ làm như vương gia dặn. Bắc Cung Viêm. Nếu ngài không bảo vệ được nàng ấy thì để ta. Ít nhất ta sẽ không làm nàng ấy tổn thương hết lần này đến lần khác.

    Mong thành chủ hiểu rõ thân phận của mình, đừng làm Tiểu Thất khó xử. Ngài cho rằng ta thật sự không dám động đến phủ Bắc Cung sao? Trước đây, ta nhường bước chưa từng vì ngài, mà vì Tiểu Thất. Vậy thì ngài có thể thử. Lần này

    Dù có dùng hết khả năng thì ta cũng phải đưa nàng ấy đi. Ta sẽ không nhìn nàng ấy ngốc nghếch bị tổn thương nữa. Kim Bảo, ra tay. Nếu thành chủ đã nghe lén thì chẳng lẽ không hiểu? Ta và Tiểu Thất có khế ước máu,

    Một người vẻ vang thì cùng vẻ vang, một người tổn thương thì cùng tổn thương, cùng sống cùng chết. Nếu ngài thật sự muốn tốt cho Tiểu Thất thì phải cùng giúp ta lấy được thuốc giải. Đi. Một khi tìm được thuốc giải thì ta sẽ lập tức đưa nàng ấy đi.

    Nếu có thể lập khế ước máu thì cũng có thể giải trừ. Dù có khó đến mấy, ta cũng phải tìm được cách. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Nói đi, tam tòng tứ đức gì đó, nói xem. Tam tòng tứ đức, 24 quy tắc. Đạo diễn,

    Chú nói xem, mặt mũi làm đàn ông của cháu biết nhét vào đâu. Không đóng nam chính nữa. Cũng không phải tại tôi. Tiểu Thất, cô quyết định đi. Tiểu Thất! Tiếp tục học, đừng có dừng lại! Đừng có dừng lại. Đạo diễn, cháu biết, cháu biết.

    Đạo diễn ra ngoài phải đi theo. Lệnh của đạo diễn phải nghe theo. Đạo diễn nói sai phải mù quáng nghe. Đạo diễn, thế nào? Cậu quay đi đã, tôi sẽ nói cho. Thưởng cho cháu phải không? Quay đi, quay đi. Thưởng. Nịnh nọt này, nịnh nọt này.

    ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫

    ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫

    ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫

    ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫