Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 14] Giết! Đúng là Liên Sơn đã từng nhờ người truyền tay nhau giao chiếc hộp báu vật ngọc đôi Càn Khôn kia tới tay lão phu. Đến cùng chiếc hộp còn có một bức thư tay. Trong bức thư tay kia,
Nó nói nó tự nguyện gánh tội danh chém đầu cướp số bạc quan phủ của Giang Châu, nuốt riêng rồi. Nếu nó còn mạng để quay về, thì là đã thoát khỏi đám tai mắt, cạm bẫy ngầm kia. Đến lúc đó hai sư đồ bọn ta có thể đi lấy bạc,
Thay tên đổi họ, sống những ngày tháng tự tại giàu có. Nếu như nó không quay về được, lão phu có thể tự ghép miếng ngọc đôi Càn Khôn, mở hộp báu vật ra, lấy số bạc đó một mình. Liên Sơn làm chuyện ác này,
Nhưng từ đầu đến cuối đều không muốn lão phu bị cuốn vào cuộc tranh đấu của quan phủ và Lục gia. Năm lần bảy lượt dặn dò lão phu, nhất định không được có ý định báo thù. Nhưng vừa nãy đại nhân lại nói là Liên Sơn bảo các người đến,
Tìm lão phu để đòi hộp báu vật ngọc đôi Càn Khôn, báo thù cho nó. Đây tuyệt đối không phải chuyện mà Liên Sơn sẽ làm. Không sai. Hộp báu vật ngọc đôi Càn Khôn mà các người cần đúng là đang ở trong tay lão phu. Nhưng tiếc là,
Hộp báu vật chỉ có một. Ai trong số các người sống được đến cuối cùng, lão phu sẽ tặng hộp báu vật cho người đó. Thẩm mỗ chỉ là một kẻ có võ, không được nhã nhặn bằng tiên sinh. Đối với tiên sinh mà nói, hộp báu vật ngọc đôi Càn Khôn này
Có thể không đưa cho Kim Lân Vệ, có thể không đưa cho Lục gia. Nhưng chỉ có duy nhất Từ nữ quan ở bên ngoài cửa đến đòi ngài, ngài nhất định không được chối từ đâu. Đại nhân, lời này có ý gì? Trong mắt tiên sinh,
Lỗ Liên Sơn là đồ đệ yêu của ngài, hơn cả con ruột. Nhưng đối với Từ nữ quan mà nói, Lỗ Liên Sơn lại là tiểu nhân không phân phải trái, thấy tiền quên nghĩa, vô cớ hại chết cha mẹ cô ấy. Nữ quan kia họ Từ, chẳng lẽ là? Không sai.
Phu thê Từ thị vì tin nhầm Lỗ Liên Sơn bị quy chụp ô danh là thủ phạm chính, hàm oan mà chết trong vụ án Giang Châu chính là phụ mẫu thân sinh của cô ấy. Lỗ Hạc tiên sinh. Trà nguội rồi. Lỗ Hạc tiên sinh, đừng nuốt lời đó.
Thắng bại đã rõ, tiên sinh nên tuân thủ lời hứa giao ra hòm báu vật ngọc đôi Càn Khôn rồi. Tiên sinh nói bản thân mất con đau đớn tột cùng, không thể nuốt trôi nỗi căm hận này. Nhưng Từ nữ quan bởi vì con của tiên sinh
Từ bé đã mất đi cha mẹ, lẽ nào tiên sinh không cảm thấy nên cho Từ nữ quan một lời giải thích sao? Tiên sinh ở trên, Tiểu Cẩm bày mưu tính kế nhiều năm, hôm nay đến đây chỉ muốn đưa hung thủ thật sự
Đằng sau vụ án Giang Châu ra trước pháp luật, trả lại sự trong sạch cho phụ mẫu thân sinh. Mong tiên sinh tặng lại hòm báu vật, thành toàn cho lòng hiếu thảo của Tiểu Cẩm. Mời cô nương đứng dậy. Cô nương dùng lễ lớn như thế,
Lão phu thật sự là hổ thẹn không dám nhận. Sự trong sạch của Từ gia cô vốn là do Liên Sơn mắc nợ. Hộp báu vật ngọc đôi Càn Khôn này, lão phu giao cho cô nương đó. Tội ác mà đồ đệ của ta đã làm với Từ gia, lão phu
Không thể biện minh, cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Hy vọng món đồ được giấu trong chiếc hộp báu vật này có thể thực hiện được tâm nguyện rửa sạch oan khuất cho Từ gia của cô nương. Đa tạ tiên sinh. [Phủ Định Bắc Hầu] Đây là phủ của các tỷ à?
Rất lớn đúng không? Nhìn đi! Ở kia có một hậu hoa viên. Quận chúa. Ngưng Nhi? Hồng lang? Hồng lang? Nguyên Chiết Lâm, ta phiêu bạt giang hồ ba năm. Ta tìm ròng rã ba năm trời, nếu huynh vẫn còn sống, thì tại sao đến nửa câu nửa chữ
Huynh cũng không từng gửi cho ta? Ngưng Nhi, muội nghe ta nói. – Ta… – Huynh câm miệng. Ta giết huynh. Ngưng Nhi! Hóa ra Dương Diệp chính là Hồng lang của muội ấy. Người đắc tội muội là Dương Diệp, muội so đo với bình rượu này làm gì chứ?
Huynh ấy không phải Dương Diệp. Huynh ấy là Nguyên Chiết Lâm. Huynh ấy thật sự là Hồng lang Nguyên Chiết Lâm kia của muội sao? Chuyện này nói ra thì dài lắm. Ba năm trước Nguyên Chiết Lâm vốn đã đồng ý sẽ quy ẩn giang hồ, cùng ta sánh đôi sánh bước.
Nhưng huynh ấy là tông chủ của tông môn ám sát đệ nhất giang hồ. Muốn rút lui an toàn không hề dễ dàng như thế. Tông chủ giang hồ đi hay ở không thể theo ý mình? Nguyên Chiết Lâm có ý quy ẩn giang hồ. Những trưởng lão của tông môn kia
Biết là không thể giữ huynh ấy lại, sau một hồi bàn bạc quyết định để huynh ấy làm một việc lớn nữa cho tông môn. Dựa vào sức của một mình huynh ấy đi thách đấu cao thủ trưởng môn của tứ đại chính đạo trong giang hồ.
Địa điểm của cuộc giao chiến hôm đó chỉ có Nguyên Chiết Lâm và bốn đại cao thủ biết. Người khác không có duyên quan sát. Ta liền ở trong nhà mòn mỏi chờ đợi tin tức. Ta nghe nói huynh ấy đã đánh bại bốn đại cao thủ kia.
Lòng ta vui mừng khôn xiết. Nghĩ là chỉ cần huynh ấy quay về, là ta có thể cùng huynh ấy nắm tay ngao du giang hồ, từ đó làm một đôi thần tiên hiệp lữ, an nhàn tự tại. Nhưng ta đợi hết ngày này qua ngày khác,
Cuối cùng huynh ấy vẫn không quay về. Bây giờ xem ra chắc là huynh ấy đã bị thương nặng trong cuộc giao đấu ác liệt kia. Sau đó lưu lạc tới Giang Châu, lại tình cờ được A Linh tỷ cứu. Ta vốn tưởng rằng huynh ấy là hảo hán lục lâm gì đó.
Không ngờ thân thế của huynh ấy lại phức tạp như vậy. Tỷ có ơn cứu mạng với huynh ấy, huynh ấy muốn báo ân ta không có gì để nói cả. Nhưng mà ba năm rồi, hơn một ngàn ngày đêm, ta ngựa không ngừng vó tìm kiếm huynh ấy khắp nơi.
Ta sợ huynh ấy bị kẻ thù giết, ta suốt ngày không thể ngủ ngon. Nhưng huynh ấy thì sao? Đến nửa câu nửa chữ huynh ấy cũng không từng gửi cho ta. Huynh ấy cũng không nhất định không gửi thư cho muội đâu. Ba năm nay
Chẳng phải là muội cũng ngao du bốn biển để tìm huynh ấy đó sao? Vậy nếu huynh ấy viết thư cho muội, chẳng phải là muội cũng không nhận được sao? Đó đều là lấy cớ thôi. Nếu huynh ấy có lòng nói với ta,
Kiểu gì huynh ấy cũng có cách tìm được ta. Thù này không báo, Tần Ngưng ta thề không làm người. Còn muốn báo thù à? Vừa nãy khi muội so chiêu với huynh ấy, rõ ràng là huynh ấy cố ý nhường. Bây giờ cho dù muội muốn mạng của huynh ấy,
Sợ là huynh ấy cũng sẽ cho đó. Tần nữ hiệp, thật sự muốn một nhát kiếm đâm chết huynh ấy mới có thể kết thúc mọi chuyện à? Tần Ngưng, đời người ngắn ngủi. Bọn muội lãng phí ba năm đã rất đáng tiếc rồi. Bây giờ muội không nên nghĩ
Làm cách nào để báo thù, mà nên nghĩ làm thế nào để khiến huynh ấy không báo ơn ta nữa, để hai người cao chạy xa bay, sớm ngày sánh đôi sánh bước chứ. Báo ơn? Đúng vậy. Sao ta lại không nghĩ đến nhỉ? A Linh,
Một lời của tỷ đã đánh thức người trong mộng đó. Tỷ quả nhiên là phúc tinh của ta. Nguyên Chiết Lâm muốn báo đáp ơn cứu mạng của tỷ, nhưng ba năm rồi huynh ấy cũng không tìm thấy cơ hội. Nếu bây giờ ta có thể báo đáp
Ân tình này của tỷ trước huynh ấy, vậy chẳng phải là huynh ấy lại nợ ta một ân tình lớn sao? Từ nay về sau, huynh ấy sẽ phải nghĩ xem làm thế nào để báo đáp ân tình này của ta. Khiến huynh ấy vắt kiệt trí óc, vậy chẳng phải là
Ta đã báo hết được thù rồi sao? Không phải, không phải. Vừa rồi ta không có ý này đâu. Tỷ khoan hãy làm ồn. Đợi ta suy nghĩ thật kỹ xem phải báo đáp ân tình này như thế nào, rồi ta sẽ bàn bạc với tỷ. Chuyện báo ơn này,
Ta phải dùng cách gì đây? Muội nghĩ đi, ta vào trong ngủ đây. Nếu huynh ấy có thể… Hôm nay Đông cung gọi hiền tế vào cung bái kiến để nói chuyện gì thế? Có mưu đồ gì vậy? Đầu tiên là tán gẫu chuyện nhà, sau đó châm biếm thăm dò. Có lẽ
Đã phát giác chuyện ta và nhạc phụ tính toán với nhau rồi. Đã là lúc nào rồi mà con còn cười được thế? Lão già trốn ở phía sau, phái một tiểu tử giương nanh múa vuốt trước mặt bản vương. Không buồn cười à? Nhạc phụ yên tâm.
Chỉ cần bản vương sắp xếp ổn thỏa chuyện trong doanh trại, đại sự nhất định sẽ thành công. Lúc đó đừng nói đến tên tiểu tử Lưu Vọng, dù là Bệ hạ cũng không đáng để sợ. Chỉ là chuyện chi phí quân đội nhạc phụ vẫn cần dùng thêm chút sức nữa.
Nói đi, còn cần bao nhiêu nữa? Năm trăm vạn lượng. Lưu Lệ Sơn, ngươi nhất định phải bóc lột ta đến tận xương tủy mới chịu bỏ qua sao? Đúng thì đã làm sao? Nhạc phụ đại nhân, trước đây khi ngài dùng ngân lượng của Giang Châu làm tiền cược
Ép ta cưới con gái ngài vào phủ Quảng Bình vương, điều ngài tính toán trong lòng không phải là cục diện hiện giờ sao? Đừng do dự nữa. Nếu bản vương có thể thành công, Lục gia ngài chính là hoàng thân quý tộc. Nếu không thành, tội mưu phản này
Là phải tru di cửu tộc đó. Năm trăm vạn lượng không phải là con số nhỏ. Xoay xở cần có thời gian. Nhạc phụ đại nhân, tranh thủ đi. Vương gia, lần này Di Cổ đến tiến cống, kinh động đến cả ngài, đúng là đã cất nhắc hắn rồi. Thời cuộc rối ren,
Nghe nói Quân thượng của Di Cổ cực kì hiếu chiến. E là sớm đã có lòng không thần phục. Lần này đến Đại Ngụy, gặp đúng vào thời gian Điện hạ cai quản đất nước. Cẩn thận một chút cũng là điều nên làm thôi. Vậy theo ý vương gia,
Ngoài việc tiến cống ra, liệu họ có mưu đồ gì khác không? Mặc kệ hắn có mưu đồ gì, chỉ cần yêu cầu không quá đáng, ta tin rằng Điện hạ đều sẽ để họ xin gì được nấy thôi. Lý công công, cho gọi Thác Bạt Liệt.
Tuyên Thái tử Di Cổ Thác Bạt Liệt yết kiến. [Thái tử Di Cổ – Thác Bạt Liệt] Thái tử Di Cổ, Thác Bạt Liệt tham kiến Điện hạ. Thác Bạt huynh không cần đa lễ. Mời đứng dậy đi. Tạ ơn Điện hạ. Nghe nói Hoàng đế Bệ hạ của Đại Ngụy
Có chút vấn đề về sức khỏe, gia phụ ăn không ngon ngủ không yên. Lần này vào kinh bái kiến, đặc biệt ra lệnh cho thần mang đến một ít kỳ trân dị thảo của Di Cổ để bày tỏ lòng thành. Vẫn mong Hoàng đế Bệ hạ của Đại Ngụy
Sớm ngày bình phục. [Danh sách lễ cống vật] Thác Bạt thị có lòng rồi. Sức khỏe của phụ hoàng không có gì đáng ngại cả. Chỉ là bình thượng bận rộn việc triều chính, tâm trạng hơi phiền muộn, lúc này đang nghỉ dưỡng ở hành cung. Nhìn cô này. Cứ mải trò chuyện
Với Thác Bạt huynh, mà quên mất có một chuyện quan trọng, suýt nữa thì quên hỏi. Nghe nói vào giờ này năm ngoái, phụ hoàng của Thác Bạt huynh ra ngoài đi săn, ngã từ trên ngựa xuống, vết thương rất nghiêm trọng. Không biết bây giờ đã bình phục hay chưa?
Làm phiền Bệ hạ và Điện hạ nhớ mong rồi. Sức khỏe của gia phụ rất cường tráng, vết thương cỏn con, không đáng nhắc tới. Như vậy thì tốt. Thác Bạt huynh, huynh lặn lội đường xa, thật sự rất vất vả. Cô đã sai người chuẩn bị hành quán rồi. Thác Bạt huynh
Có thể đến đó nghỉ ngơi trước. Đợi đến tối, cô sẽ bày tiệc ở Đông cung, đích thân đón tiếp tẩy trần cho Thác Bạt huynh. Xin Thái tử cho phép bẩm báo. Lần này vào kinh, Ngoài việc tiến cống như thường lệ, còn có một chuyện quan trọng
Mong Bệ hạ và Điện hạ ân chuẩn. Mời Thác Bạt huynh nói. Tuy thần là Thái tử Di Cổ nhưng vị trí chính phi để trống đã lâu, lần này đến đây tuân lệnh phụ vương, thần có ý xin cưới một vị Công chúa Đại Ngụy làm chính thê.
Mong Bệ hạ và Điện hạ làm chủ cho thần. Thành toàn cho tâm nguyện của thần, củng cố mối bang giao giữa hai nước, gắn kết mối quan hệ tốt đẹp mãi mãi. Cô đã biết thỉnh cầu của Thác Bạt huynh rồi. À đúng rồi. Nghe nói, Thác Bạt huynh
Và Lục Minh Sơn, trưởng tôn của Lục công khá là hợp nhau. Cô sẽ sai hắn cùng Thác Bạt huynh dạo chơi ở kinh thành mấy ngày cho thỏa thích. Còn về việc hòa thân, đợi sau khi cô cân nhắc xong, nhất định sẽ cho Thác Bạt huynh
Một câu trả lời hài lòng. Rất tốt. Thần xin chờ tin tốt. Chỉ là một dòng tộc phiên bang thô bạo, mà cũng dám mở miệng xin cưới Công chúa Đại ngụy ta. Nói cái gì mà gắn kết mối quan hệ tốt đẹp mãi mãi. Lòng không thần phục này
Đã phơi bày rõ ràng rồi. Lý công công. Gọi Từ công, Thẩm công đến Đông Cung Điện nghị sự. Đám vô dụng khác, để bọn chúng giải tán đi, để tránh chướng mắt. Chuyện trên đại điện vừa nãy nhị công đều nhìn thấy cả rồi. Nói đi! Điện hạ, thần nghĩ rằng
Thác Bạt Liệt mượn cơ hội tiến cống lần này đưa ra yêu cầu hòa thân rõ ràng là có ý thăm dò. Trên danh sách lễ vật năm ngoái là một ngàn rương châu ngọc. Năm nay đổi thành một trăm rương. Một trăm con ngựa tốt cũng biến thành bò dê.
Vậy theo ý của nhị công, hôn sự mà Thác Bạt Liệt nói cô nên đồng ý hay là không đây? Bẩm Điện hạ, đồng ý cũng không phải. Không đồng ý cũng không phải. Lời này nghĩa là sao? Nếu Điện hạ không đồng ý hôn sự,
Sẽ tổn hại đến thể diện của Thác Bạt Liệt. Sau khi Thác Bạt Liệt quay về sẽ lấy chuyện này làm cớ, dẫn binh xâm phạm biên giới. Nếu đồng ý, tuy giải quyết được mối nguy cấp bách, nhưng mà lại khiến chúng biết rõ
Ý nghĩ không muốn xuất binh của Đại Ngụy ta. Sau này bọn chúng sẽ càng ép sát từng bước. Địa bàn của Thác Bạt thị nhỏ bé hẻo lánh. Xét về tài lực, quân lực sao dám đối địch với Đại Ngụy ta. So với việc đợi Di Cổ dẫn binh đến xâm phạm,
Còn không bằng Đại Ngụy ta điểm binh điểm tướng ngay lúc này, đánh đòn phủ đầu. Điện hạ, thần nghĩ là không ổn. Một khi chiến loạn nổi lên, người chịu khổ chắc chắn là bách tính trong thiên hạ. Đây cũng không phải cảnh tượng mà Bệ hạ muốn nhìn thấy.
Theo ý của lão thần, đợi khi Thác Bạt Liệt kia truy hỏi Điện hạ chuyện này một lần nữa, Điện hạ đừng ngại đồng ý. Lựa chọn một người phù hợp, ban làm thê tử của hắn. Cũng có thể… cũng có thể trở thành kế hoãn binh.
Điện hạ cũng đã làm được chuyện coi nhẹ thể diện của nhà Đế vương đặt phúc lợi của bách tính lên hàng đầu. Từ xưa tới nay, tham lam vô độ ắt gánh lấy hậu quả. Đợi khi Thác Bạt Liệt kia đắc ý vênh váo, một lần nữa xúc phạm thiên uy,
Điện hạ liền có thể góp ý với bệ hạ, bàn bạc đối sách xuất binh là được. Chiêu này của Từ công là tiên lễ hậu binh, quả nhiên hiểu rất rõ ý vua, tiến lui nhẹ nhàng như không. Rất tốt. Từ công, nếu không vì vụ án Giang Châu năm đó,
Chắc là địa vị hiện giờ của Từ công ở Đại Ngụy ta sẽ khác xa cảnh tượng ngày hôm nay đúng không? Điện hạ quá khen rồi. Vượt qua ngọn núi phía trước, đi thêm một đoạn đường mấy chục dặm, không đến ba ngày là có thể tới được Nghiệp Kinh.
Bôn ba liên tiếp mấy ngày liền, nếu sức khỏe của Từ nữ quan không thể chịu được, Thẩm mỗ có thể đi trước một bước. Nữ quan có thể cùng Quỷ Diện huynh đi từ từ, giảm tốc độ lại. Không sao đâu. Nếu tính kỹ ra, Tiểu Cẩm cũng đã rời kinh
Một tháng rồi. Tiểu Cẩm cũng giống đại nhân, trong lòng nhớ mong A Linh, muốn sớm ngày quay về. Nào, Thác Bạt huynh. Thác Bạt Thái tử lặn lội đường xa tới kinh thành, khó tránh mệt mỏi. Ta và Sơn Nhi bàn bạc bao trọn Thì Hoa Các này
Để Điện hạ tiêu khiển. Không biết màn ca múa hôm nay Điện hạ xem có vui lòng hay không? Ca múa đúng là không tồi, chỉ là hôm đó khi cầu hôn ở trên đại điện, Đông cung của các người chính miệng đồng ý với bản thái tử
Rằng nhất định sẽ cho ta một câu trả lời hài lòng. Nhưng đã nhiều ngày trôi qua như thế rồi, vẫn không có chút tin tức gì. Xem ra, căn bản là không coi vùng đất nhỏ nơi biên giới như Di Cổ bọn ta ra gì rồi.
Thác Bạt huynh lo lắng nhiều rồi. Tuy hiện giờ Đại Ngụy có lãnh thổ rộng lớn, nhưng hiện giờ đã là miệng cọp gan thỏ. Không sánh được với Di Cổ, có anh hùng oai phong, có đầu óc như Thác Bạt huynh và Di Cổ đại vương. Vị thế của Di Cổ
Sao có thể không đi lên từng ngày được? Hay lắm! Hay lắm! Thác Bạt huynh, nếu huynh thích nữ tử đang múa này, đợi cô ấy múa xong khúc này, Lục mỗ sẽ sai người đưa cô ấy vào phòng của huynh, từ từ tâm sự có được không? Được.
Ta đi một lát rồi quay lại ngay. Công tử, tiểu nhân thăm dò được tin Hổ Khiếu thất thủ rồi, đã bị Thẩm Yến lấy mạng ở trấn Huyền Vũ. Đồ đâu? Nếu tin tức không sai, thì đồ đã rơi vào tay Thẩm Yến rồi. Được, ta biết rồi. Lui ra đi!
Hay lắm! Lục huynh, đến lúc đó vị Công chúa hòa thân mà Điện hạ của các người ban cho ta, không thể trông kém sắc hơn bọn họ đâu đó. Nếu không ta không đồng ý đâu. Thác Bạt huynh, hiện giờ thực lực của Di Cổ đang mạnh. Ta lại cảm thấy,
So với việc chờ đợi Đông cung ban hôn, còn không bằng huynh tự mình đi chọn một nữ tử quý tộc mà huynh thích, rồi yêu cầu Đông cung ban cho. Nếu bây giờ ôm cây đợi thỏ, ta sợ sẽ bỏ lỡ quý nữ tuyệt thế khuynh quốc khuynh thành đó.
Trong giới hoàng thất quý tộc Đại Ngụy, thật sự có nữ tử khuynh quốc khuynh thành sao? Nếu huynh không tin, thì hãy cùng Lục mỗ ta đi ngắm dung nhan mỹ nhân, được chứ? Thêm rượu châm đèn bày yến tiệc. Linh Bích. Hôm nay cũng không biết tại sao
Mà lòng ta vô cùng hoang mang. Không thêu nữa. Hai chữ Thẩm Yến này sao mà khó thêu thế? Nhiều nét như thế, mấy hôm nữa đợi huynh ấy quay lại ta vẫn chưa thêu xong đâu. Quận chúa đừng buồn bực. Nếu Quận chúa không muốn thêu chữ “Yến” này,
Dựa theo cách tính thẻ hai gạch thẳng đứng là hai. Vậy chúng ta thêu hai gạch thẳng đứng, chẳng phải là bớt đi rất nhiều phiền não rồi sao? Muội dám chế nhạo bản quận chúa, có tin là ta đánh muội không? A Linh. Mau lên! Ta đã nghĩ ra
Cách để mau chóng báo đáp ân tình của tỷ rồi. Đi theo ta, nào! Mau lên! Đi đâu thế? Tần Ngưng, cách báo ơn liên quan gì đến cái giếng này chứ? Đúng là liên quan đến cái giếng này đó. Lát nữa ta sẽ bảo Linh Bích dụ Nguyên Chiết Lâm qua đây.
Đợi khi huynh ấy đến, tỷ hãy giả bộ không cẩn thận rơi vào trong cái giếng này. Sau đó ta sẽ ném cái thùng này xuống dưới đó. Tỷ chỉ cần ôm lấy cái thùng này, sau đó ta sẽ kéo nó lên… Cách… Cách này không hữu hiệu cho lắm.
Vẫn là treo cổ tự tử hữu hiệu hơn một chút. Tỷ chỉ cần đứng lên trên ghế, khi tỷ đá ghế đi, ta sẽ phi con dao găm của mình ra. Thôi đi, thôi đi, thôi đi. Ta cảm thấy chuyện báo ơn cứ làm theo ý của bản quận chúa,
Cứ thế mà cho qua đi. Thực ra ta biết những cách này của ta đều đi ngược lại với đạo lý nghĩa hiệp. Nhưng mà nếu chuyện này có thể cho qua như thế thì ta cần gì phải làm khó tỷ như thế chứ? Ta hiểu tính cách của Nguyên Chiết Lâm.
Nếu không báo đáp ân tình này, huynh ấy nhất định sẽ không đi theo ta đâu. Ân tình này nhất định phải báo đáp à? Càng nhanh càng tốt. Được thôi. Muội đã giúp ta một lần trước mặt Thẩm phu nhân. Lần này ta cũng nên giúp muội. A Linh,
Lời này có thật không? Thật chứ. Nhưng mà nói trước nhé, cách báo ơn này phải nghe theo ta. Đều nghe theo tỷ hết. [Phủ Định Bắc Hầu] Hầu gia, đến rồi. Thái tử Thác Bạt hạ mình đến đây, phủ Định Bắc hầu ta đúng là rực sáng hẳn lên. Mời vào!
Mời, mời, mời! Định Bắc hầu có ở trong phủ không? Cung kính chờ đợi đã lâu. Mời! Cha, người đã đến rồi. Tại hạ Lục Minh Sơn, bái kiến Hầu gia. Hầu gia, vị này là Thái tử của Di Cổ, Thác Bạt Liệt. Định Bắc hầu gặp bản thái tử
Cũng không hành lễ sao? Câu hỏi này khiến lão phu mơ hồ mất rồi. Thác Bạt thái tử là Thái tử của Di Cổ. Lão phu là lão thần của Đại Ngụy. Đây vốn là hai chuyện không liên quan gì đến nhau. Hành lễ? Hành lễ gì chứ?
Thác Bạt thái tử tự dưng tới thăm hỏi, lão phu vốn có thể từ chối. Nhưng nể tình phụ thân ngài cũng là một nhân vật kiệt xuất, bởi vậy mới cho ngài một chút thể diện. Nói đi! Hai người tự dưng tới thăm hỏi là vì chuyện gì thế? Được lắm!
Thẳng thắn lắm! Bản thái tử thích đó. Lần này vào kinh, bản thái tử muốn tìm một quý nữ Đại Ngụy làm Thái tử phi. Nghe nói Trường Lạc quận chúa có dung mạo khuynh quốc khuynh thành. Vậy nên làm phiền Định Bắc hầu sai người gọi nàng ấy đến,
Để bản thái tử nhìn cho kỹ. Nếu Thác Bạt thái tử đến đây vì chuyện này, vậy thật sự phải để ngài mất hứng mà về rồi. A Linh không được khỏe, không thể ra ngoài gặp khách. Mời về cho. Lão già đáng chết! Thác Bạt huynh bớt giận,
Tính cách của Định Bắc hầu trước giờ vẫn thế, không cần phải để bụng đâu. Đi thôi! Nghe nói Vô Ưu quận chúa kia đang xúi giục quận chúa của chúng ta nhảy sông đó. Ta thấy hay là thôi đi. A Linh, tỷ đừng sợ. Tỷ chỉ cần nhắm mắt lại,
Nhảy xuống dưới là được. Bản nữ hiệp đảm bảo tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Muội… Muội… Muội nói thì nhẹ nhàng lắm. Muội như này đâu phải là báo ơn thay Dương Diệp, rõ ràng là đang trả thù thì có. Là báo ơn. Đương nhiên là báo ơn rồi.
A Linh tốt của ta, chỉ cần hôm nay tỷ thành toàn cho tâm nguyện này của ta, Tần Ngưng ta nhất định sẽ ghi nhớ ân tình này trong tim. Được rồi, được rồi. Ở phía trước đó. [Thẩm Yến,] [ta vất vả bày mưu tính kế mười mấy năm]
[lại bị hủy hết trong tay ngươi.] [Món quà lớn hôm nay] [là Lục mỗ ta trả lại cho ngươi đó.] Ngươi… Ngươi là ai? Vô liêm sỉ! Hoa nở thì phải hái liền tay. Nếu Trường Lạc quận chúa hợp ý của Thác Bạt huynh như thế, chi bằng lập tức tiến cung,
Xin ý chỉ từ Đông cung. Định Bắc hầu cương quyết như thế, ngộ nhỡ Đông cung không đồng ý thì phải làm sao? Bây giờ thực lực quân lính của Di Cổ đang mạnh, có thể nói là như mặt trời ban trưa. Còn Hoàng đế của Đại Ngụy
Lại có lòng tránh giao chiến. Nếu hắn không đồng ý, huynh ngại gì mà không lôi vũ lực ra để uy hiếp chứ? Thác Bạt huynh yên tâm. Điều huynh cầu xin chỉ là một mối hôn sự. So với an nguy của bách tính Đại Ngụy, bên nào nặng bên nào nhẹ?
Huynh còn sợ không phán đoán được thiệt hơn sao? [Phủ Định Bắc Hầu] Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết. Trường Lạc quận chúa Lưu Linh, nhân phẩm đáng quý, hiền thục giữ lễ. Thấu hiểu đạo lý, thông minh nhanh nhẹn. Đoan trang nhã nhặn, cẩn thận chu đáo.
Quen với cung cấm, tính cách vui vẻ. Không trái lễ nghĩa, rất được lòng trẫm. Nay phong làm An Hòa công chúa. Chọn ngày gả làm thê tử của Thác Bạt Liệt. Khâm thử. An Hòa công chúa, tiếp chỉ đi. Chàng còn ngây ra đó làm gì? Mau đi khuyên bảo đi!
Đi đi! Con nhìn này! Hiền thục giữ lễ, thấu hiểu đạo lý. Thánh chỉ này nói đúng quá đi! A Linh được phong làm An Hòa công chúa. Sau này chính là hoàng thân quốc thích thực thụ rồi. A Linh, cữu cữu chúc mừng con nhé! Con người chàng thật là,
Nói linh tinh gì thế? A Linh của chúng ta vốn là hoàng thân quốc thích hàng thật giá thật. Phong làm Công chúa chỉ là thứ yếu thôi. Gả làm thê tử của Thái tử Di Cổ kia, hiện giờ là Thái tử phi. Sau này sẽ là Hoàng hậu của Di Cổ kia.
Dưới một người, trên vạn người. Đây là phúc phận cỡ nào chứ! Phúc phận này ta không hưởng nổi. Cữu mẫu thích không? Nếu cữu mẫu thích thì hãy viết một bức thư hòa ly, bỏ cữu cữu. Ta cũng có thể cầu xin thánh chỉ từ Thánh thượng,
Để người đi làm Hoàng hậu dưới một người trên vạn người kia. Đứa… đứa bé này. Nếu trên thánh chỉ viết tên ta con xem ta có đi hay không. Chuyện này… Nàng định tạo phản hả? Dương Diệp! Chuẩn bị xe! Tránh ra! – Không… Không đi được. – Không đi được đâu.
Không có chiếu chỉ mà xông vào hành cung, chọc giận Thánh thượng, sẽ gây tai họa cho cả nhà chúng ta đó. Nếu thật sự đợi đến lúc con bé làm trái ý vua, nói không chừng đến phủ Định Bắc hầu chúng ta cũng bị lôi cả vào đó. Công công,
Cha không thể dung túng con bé nữa đâu. Cha, cha mau quản nó đi. Quản nó đi! A Linh à. Ngoại công, ông cũng muốn ngăn cản con sao? Muốn để Hoàng thượng thu hồi lại mệnh lệnh đã ban ra, không phải là một chuyện đơn giản đâu. Ngoại công
Phải đi cùng với con. Đi thôi! – Cha, không đi được đâu. – Cha! Tránh ra! – Đừng mà, thật sự không đi được đâu. – Cha! Tránh ra! Cha! Cha, không đi được đâu. Thế này… – Toi rồi, toi rồi! – Toi rồi! Phủ Định Bắc hầu chúng ta
Hoàn toàn toi đời rồi. [Điện Cảnh Hoà] Thánh thượng nói thế nào? Vẫn là câu nói đó. Không gặp. Lão Hầu gia, Thánh thượng nghỉ dưỡng ở hành cung, không có chiếu chỉ sẽ không gặp bất cứ ai. Ngài và Công chúa cố chấp xông vào như này
Đã mạo phạm ý vua rồi. Ngài vẫn nên dẫn Công chúa mau chóng về đi. – Ngoại công. – Lão thần Định Bắc Hầu. dẫn theo An Hòa công chúa đến bái kiến, mong Thánh thượng ân chuẩn. Lão Hầu gia của ta ơi! Ngài nói xem,
Ngài tội gì phải làm thế này chứ? Chuyện mà ngài muốn cầu xin thực sự là khiến Thánh thượng khó xử. Thánh thượng sẽ không gặp ngài đâu. Ngài cố chấp như này, nếu thật sự khiến Thánh thượng mất hết kiên nhẫn, chỉ sợ là sẽ xảy ra chuyện lớn đó. Công công,
Đạo lý mà ngài nói ta đều hiểu hết. Nhưng mà ta chỉ có mỗi một đứa cháu ngoại là Linh Nhi thôi. Nỗi khổ mà nó phải chịu lẽ nào còn ít sao? Chuyện này… Ngoại công, ông đừng quỳ ở đây nữa. Nếu như ý vua muốn con đi hòa thân,
Phải quỳ thì cũng là bản thân con quỳ. Chuyện này không liên quan gì đến phủ Định Bắc hầu cả. Ông mau quay về phủ đi! Đứa bé ngốc! Chuyện này chỉ dựa vào sức lực của một mình con thì tuyệt đối không thể hoàn thành được đâu. Không sao đâu.
Sức khỏe của ngoại công vẫn chưa tệ tới mức đó đâu. Con không cần lo lắng. Ngoại công!