Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Công Tử Ta Cưới Chàng Chắc Rồi Tập 11 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Nhất định sẽ cưới được chàng!] [Diệp Phủ] Huynh tỉnh rồi sao? Tiểu Đường, không phải ta giết cha muội. Huynh không cần gấp gáp thanh minh đâu. Mọi chuyện đợi điều tra rõ ràng rồi nói.

    Huynh vì ta mà đỡ một đao, ta rất cảm kích. Nhưng điều này không chứng tỏ huynh không phải là hung thủ giết cha ta. Diệp Tiểu Đường, ta biết muội hận ta. Nhưng cái chết của cha muội thực sự không liên quan đến ta.

    Trước mắt, mục đích giết người của hung thủ còn chưa rõ. Ta nghĩ phía sau còn điều gì đó. Hơn nữa Diệp phủ bây giờ cũng không an toàn. Muội ở bên đó, sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Huynh không cần nói nữa.

    Cho dù hôm nay huynh nói gì, ta cũng không tin đâu. Ta có thể chứng minh hung thủ là người khác. Chứng minh kiểu gì? Lúc ở nhà xác, ta cùng Lăng Tử Nhiên kiểm tra thi thể của cha muội. Phát hiện xương khớp của cha muội có điểm lạ thường.

    Lúc đó thời gian cấp bách không kịp kiểm tra. Bây giờ nghĩ lại, cái chết của cha muội không phải do dao găm. Huynh muốn giải phẫu thi thể của cha ta để tìm chứng cớ sao? Đây là cách duy nhất làm rõ cái chết của cha muội.

    Người của quan phủ kiểm tra xong, đều nói cha ta bị dao găm đâm vào tim, mất máu quá nhiều mà chết. Lẽ nào phán đoán của quan phủ là sai sao? Ta nghi lúc cha muội sắp chết, hung thủ đã dùng dao găm để đâm ông ấy.

    Nhưng tất cả phải đợi giải phẫu xong mới kết luận được. Không được. Ta không cho phép nghi phạm giết cha ta, lại một lần nữa làm hại ông ấy. – Tiểu Đường. – Không cần nói nữa. Nếu huynh vẫn cố muốn kiểm tra, trừ phi huynh giết ta trước. [Tập 11]

    Tiểu thư, đến giờ rồi. Phải lấp đất rồi. Phong thổ nhập liệm. Cha. Người yên tâm ra đi. Con thề sẽ tìm ra hung thủ thật sự giết cha. Bất luận hắn là ai. Con nhất định để hắn đền mạng. [Diệp Phủ] Ta cùng muội vào. Không cần đâu.

    Muội biết đường vào mật đạo không? Trong mật đạo khả năng có kỳ môn độn giác, cơ quan ám khí. Nếu như đi bừa, không những không vào được cung, mà còn có khả năng bị kẹt ở trong. Mật đạo này thông ra đâu? Theo lời Cửu hoàng tử nói,

    Tài liệu mật đều giấu tại ngự thư phòng. Ngoài bệ hạ ra thì không ai được xem. Theo chỉ thị của bản đồ, mật đạo này chắc dẫn đến ngự thư phòng. Ở đó chắc chắn có manh mối của Tinh Thạch Tạo Mộng. Đi. Cẩn Ngôn.

    Một trang liên quan đến Tinh Thạch Tạo Mộng bị xé rồi. Hơn nữa, còn là vết xé mới. Có người. Ta hỏi ngươi, ngươi thành thật trả lời cho ta. Chuyện ngươi trộm đồ, bọn ta sẽ coi như chưa từng xảy ra. Nghe hiểu thì gật đầu.

    Người có biết tài liệu liên quan đến Tinh Thạch Tạo Mộng ở đâu không? Các người là… Trả lời câu hỏi của ta. Tinh Thạch Tạo Mộng mà hai người nhắc đến ta chưa từng nghe qua. Nhưng có liên quan đến tài liệu bí mật trong cung,

    Đều được để trong hộp trên giá bên kia. Tài liệu bí mật chỉ để bệ hạ xem. Cửu hoàng tử, xin người dừng bước. Cao công công, ta có việc gấp cần gặp phụ Hoàng. Hoàng thượng đang xem tấu chương, chiến sự Nam Bắc đang rất cấp bách.

    Cao công công, ta có việc gấp, nhất định phải gặp phụ hoàng. Vậy xin người đợi chút. Để Cửu hoàng tử vào đi. Vâng ạ. Nhi thần tham kiến phụ Hoàng. Đứng dậy đi. Tạ phụ Hoàng. Con tìm trẫm có việc gì? Phụ Hoàng, nhi thần có việc muốn xin người.

    Người có thể thả hai người tối qua đột nhập ngự thư phòng, là Mạc Cẩn Ngôn và Diệp Tiểu Đường ra không? Đột nhập ngự thư phòng quy tội tạo phản. Con có biết con đang nói gì không? Phụ Hoàng.

    Vụ án của Hiền Vương, nếu như không phải do Mạc Cẩn Ngôn phá, thì e rằng đến nay vẫn còn oan uổng. Còn về Diệp Tiểu Đường, con thích cô ấy. Con muốn cùng cô ấy thành thân, mong phụ Hoàng chấp thuận. To gan. Con thân là hoàng tử Đại Lăng,

    Lại dám đi xin thả kẻ tạo phản. Niệm tình con còn trẻ người non dạ, hôm nay trẫm tha tội cho con. Mau lui xuống đi. Phụ Hoàng, nhi thần từ trước đến giờ chưa từng cầu xin người điều gì. Lần này con xin phụ Hoàng giúp con. Thả hai người họ ra.

    Cho dù phải chịu phạt như thế nào con cũng cam tâm tình nguyện. Được, vậy con nói cho trẫm biết, sao hai người họ nửa đêm lại xông vào ngự thư phòng? Nhi thần… – Nhi thần không biết. -Lăng Tử Nhiên. Con chỉ biết tư tình nhi nữ,

    Mà không màng luân thường đạo lý. Từ hôm nay trở đi, Cửu hoàng tử Lăng Tử Nhiên phải ở lại trong điện, không được phép ra ngoài dù chỉ nửa bước. Có người cố ý dụ chúng ta đến ngự thư phòng để bắt.

    Tin tức của ngự thư phòng là Lăng Tử Nhiên nói cho chúng ta. Lẽ nào Lăng Tử Nhiên là người của họ? Không thể nào. Nếu Lăng Tử Nhiên muốn hại chúng ta, thì không cần dụ chúng ta vào trong cung đâu. Nhất định là có người gài bẫy. Ngươi là ai?

    Ngục trong cung bố trí canh phòng, binh khí trùng trùng. Sao hắn có thể dễ dàng đi vào vậy? Mật đạo hoàng cung. Đây không phải là chỗ nói chuyện. Đi thôi. Tử Nhiên, sao người biết chúng tôi trốn ra.

    Có người đưa tin còn giúp ta đánh ngất thị vệ để ta thoát thân. Huynh bị cấm cung rồi sao? Chuyện này để nói sau. Xem ra nhất cử nhất động của chúng ta đều nằm trong kế hoạch của người đó. Người này sao lại nắm rõ mật đạo hoàng cung đến vậy?

    Còn tốn công cứu chúng ta ra ngoài. Hắn rốt cuộc là bạn hay là địch? Có lẽ chuyện chúng ta điều tra có lợi cho hắn, nên mới tương cứu. Vậy bây giờ chúng ta đi đâu? Ta biết một nơi, đi. Nơi đây là ngoại ô, ít người ở.

    Thích hợp để chúng ta tạm thời trú ngụ. Được, vậy chúng ta ở đây nghỉ ngơi đi. Mộ Cẩn Ngôn. Ta vẫn luôn có điều muốn hỏi ngươi. Hiền Vương, Tạ gia… Những chuyện này không liên quan đến ngươi.

    Ngươi vì cớ gì tiến cung nhận chức cho đến giờ vẫn luôn điều tra? Rốt cuộc ngươi là vì cái gì? Ta không thể nói cho hai người được. Ta chỉ có thể nói, ta và hai người cùng trên một chiến tuyến. Được, ta tin ngươi một lần. Nhưng từ nay,

    Chúng ta nên tìm hiểu ngọn ngành để tìm được chứng cứ, mới có thể bắt được hung thủ. Nhưng giờ chúng ta không có chút manh mối gì. Nên bắt đầu từ đâu? Không phải ngươi nói xương khớp của Diệp lão gia khác thường sao? Vậy chúng ta mở nắp quan tài đi.

    Tiểu Đường. Ta ăn nói lung tung. Mở nắp quan tài kiểm tra thi thể đi. Ta là con gái của cha, chỉ cần tìm ra hung thủ, ta tin cha sẽ không trách tội ta đâu. Cha để tìm ra hung thủ,

    Hôm nay không thể không mở nắp quan tài kiểm tra thi thể. Nếu có đắc tội, xin hãy trách tội một mình con gái. Không liên quan đến họ. Đã hạ táng mấy ngày rồi, sao vẫn như vừa hạ táng vậy? Cái này là… Độc tằm.

    Sau khi trúng độc, thân thể sẽ bị sưng lên. Sau cùng mắt, mũi, miệng, tai chảy máu mà chết. Người trúng độc sau khi chết thân thể vẫn giữ được dáng vẻ nguyên vẹn. Nói như vậy hung thủ dùng độc tằm giết người. Sau đó dùng dao găm để giá họa cho ngươi.

    Giống như ta đã suy luận. Bảo vệ Tiểu Đường cho tốt. Các ngươi là ai? Trong cung có thể động đến những ghi chép bí mật về vụ án, ngoài đương kim bệ hạ ra, thì chính là người thân cận nhất của bệ hạ. Không sai. Cao Hiển. Là ngươi giết cha ta?

    Cha ngươi là phế vật, nên chết sớm đi. Tiểu Đường. Đừng kích động. Mộ đại nhân quả thực là thần cơ diệu toán. Nhưng người thông minh như vậy, không thể sống trên đời này được. Không được bỏ sót ai, giết hết cho ta. Các ngươi cả gan làm loạn,

    Không sợ Hoàng thượng trị tội sao? Thủ hạ của ta là người trong giang hồ. Họ không nghĩ nhiều vậy đâu. Còn ngươi đại nghịch bất đạo không nghĩ đến hậu quả hay sao? Ta cũng xuất thân từ giang hồ, cùng lắm thì quy ẩn giang hồ. Cẩn Ngôn. Cẩn Ngôn.

    Thiếu chủ, được rồi. Thiếu chủ. Tôi vừa rời đi vài ngày mà người đã bị thương rồi, lại còn bị thương nặng. Nhiều ngày không gặp, tiên sinh không lúc nào thảnh thơi. Con gái duy nhất của Hiền Vương là Lăng Mai Nhi, cách 16 năm mới có thể trả thù.

    Mộng bà khiến cả kinh thành nhốn nháo một phen, thậm chí còn ép Cao Hiển lộ thân. Cơ hội của hai người họ là do ông cho đúng không? Thiếu chủ, người hoài nghi tôi? Vụ án của Hiền Vương vẫn chưa chính thức kết thúc.

    Mai Nương của Vân Sam Uyển đột nhiên mang lòng thù hận. Nhưng Lý Chi Xuyên lại cẩn thận vô cùng. Mai Nương ôm hận 16 năm, thực chất từ đầu đến cuối không có cơ hội để trả thù. Nhưng ông lại tạo ra kế hoạch chu toàn cho cô ấy.

    Khiến cô ấy gặp phải quả báo. Khiến cô ấy muốn ăn miếng trả miếng. Làm cô ấy một lần nữa nổi lên dục vọng trả thù. Hai người đã ở ẩn nhiều năm rồi, sao giờ còn hành động. Tự nhiên có người cho ta cơ hội. Ông đã dạy ta học chữ,

    Nên ta hiểu rõ về nét bút của ông. Ông vốn viết theo lối chữ Lệ, nhưng lại thích dùng lực. Dù đó chỉ là một chữ “sát”. Thiếu chủ, chỉ là một vài nét bút. Trên giang hồ có biết bao nhiêu người có thể bắt chước. Còn cái này thì sao?

    Chắc ông đã nhận ra rồi. Ở trên người của Tịnh Trì, ta tìm được lệnh bài mà chỉ người của Tạ gia mới có. Nhưng bây giờ Tạ gia chỉ còn hai người là ta và ông. Tiên sinh và Tịnh Trì chắc là sớm đã nhận nhau rồi.

    Nhưng lần này hắn ra tay lại gặp phải ta, cho nên ông mới xuất ra lệnh bài, để hắn không hại ta. Thiếu chủ, ta với Tịnh Trì chỉ là có duyên gặp gỡ vài lần mà thôi. Vậy sao? Vậy còn Mộng bà? Bà ta trước nay vốn không hại người vô tội,

    Nhưng ông lại nói với bà ta phải làm lớn chuyện lên, dẫn đến sự hận thù, bà ta mới điên cuồng báo thù. Thiếu chủ, người nói đều đúng. Nhưng thiếu chủ… Ta làm tất cả đều vì muốn tốt cho người. Ta vào Kinh nhận chức là vì điều tra kỳ án.

    Sớm ngày vào được Kinh Triệu phủ doãn, để tìm manh mối. Điều tra vụ án oan của Tạ gia, trả lại sự trong sạch cho Tạ gia ta. Nhưng ông nhiều lần can dự, hại biết bao nhiêu người oan uổng rồi. Thiếu chủ đừng hồ đồ. Không quyền không thế,

    Ở đất kinh thành này bao giờ mới được thăng quan chứ? Thiếu chủ, ta chỉ muốn mở đường cho người mới làm vậy. Ông không chỉ hại một người, mà đã hại biết bao nhiêu người rồi? Giao ước lúc vào kinh của chúng ta, ông quên rồi sao?

    Ông dạy ta sách thách hiền vậy ông thì sao? Thiếu chủ, chỉ cần có thể báo thù cho Tạ gia, lão phu không hối hận gì cả. Nếu đã như vậy, duyên phận giữa ta và ông đã hết. Ta sẽ tự dùng cách của mình, để rửa oan cho cha mẹ ta.

    Thiếu chủ. Nếu ông biết ăn năn hối cải, đợi sau khi Cao Hiển chịu tội thì tự thú đi. Ta sẽ xin bệ hạ đặc xá. Hai chúng ta cũng sẽ như xưa, vẫn là thầy tốt bạn hiền. [Nếu tuổi thọ của muội thật sự ngắn ngủi,]

    [vậy trước mắt ta chỉ có thể trân trọng nó.] [Diệp Tiểu Đường, ta biết muội hận ta,] [nhưng cái chết của cha muội thật sự không liên quan đến ta.] Biết ngay muội ở đây mà. Thực ra huynh không cần đến an ủi ta. Để ta yên tĩnh một mình là được rồi.

    Nhớ hồi đó muội oai phong biết bao. Phong độ hiên ngang, cưỡi ngựa cướp phu quân. Náo loạn 4 phương khiến đám người đó quay mòng mòng cả lên. Lúc đó ta thật sự thán phục! Đúng là mỹ nhân thế gian mà! Mỹ nhân đó thế nào? Mỹ nhân đó thế nào à?

    Mày liễu. Mắt bồ câu. Giọng trong như nước. Hỷ nộ đều là tuyệt sắc. Tổng kết lại thành một chữ chính là… muội. Nhạt nhẽo. Vốn dĩ là thế mà. Lúc cha ta còn sống, ta luôn vô pháp vô thiên, đùa nghịch khắp kinh thành. Muốn làm cái gì thì làm cái đó.

    Vì cậy vào cha thương ta. Sau đó gặp được Mộ Cận Ngôn và huynh. Mặc dù ghét mấy vụ án phiền phức đó, nhưng chúng ta cùng uống rượu, cùng ăn cơm, cùng đếm những vì sao trên trời. Thời gian đó đẹp biết bao! Nhưng đáng tiếc đã không còn.

    Tiểu Đường đợi mọi chuyện êm xuôi, chúng ta vẫn có thể vui vẻ như trước kia mà. Đúng chứ? Sắp sang xuân rồi, ta dẫn muội đi ngắm cảnh ngoại ô. E là chúng ta không còn cơ hội đâu. Vậy, Mộ Cẩn Ngôn thì sao? Muội thật sự từ bỏ như vậy sao?

    Ta cũng không biết. Chỉ là sau khi trải qua mọi chuyện, dường như ta, đã không còn dũng khí như trước nữa. Hoặc có thể đã đến lúc ta phải buông rồi. Tiểu Đường. Có câu này ta phải nói, có thể muội sẽ cảm thấy ta lợi dụng cơ hội.

    Nhưng ta nhất định phải nói. Chỉ cần muội quay đầu, ta sẽ mãi ở sau lưng muội. Tên mặt trắng, vết thương không sao chứ? Có chuyện này, hôm nay phải thẳng thắn với hai người. Ta vốn họ Tạ, người duy nhất sống sót, trong vụ án mưu nghịch của Tạ gia.

    Cũng là truyền nhân cuối cùng của tộc Mộ Cốt. Thì ra ngươi là người Tạ gia. Chẳng trách cứ luôn điều tra vụ án Tạ gia. Phụ thân ta cả đời lỗi lạc, chưa từng có ý tạo phản. Ta vào kinh làm quan, một lòng tính kế

    Chỉ vì muốn sớm ngày vào được Triệu phủ, tìm chứng cứ minh oan cho Tạ gia. Đợi đã. Ngươi là người Tạ gia? Vậy mẫu phi của ta là… Là cô mẫu của ta. Năm đó cô mẫu tự thiêu trong cung, nói là lấy cái chết chuộc tội cho Tạ gia.

    Tạ gia thanh bạc hà tất phải chuộc tội thay chứ? Cái chết của cô mẫu nhất định có liên quan đến Cao Hiển. Cao Hiển sợ cô mẫu sẽ lật lại vụ án cho Tạ gia, mới giết người diệt khẩu, nhổ cỏ tận gốc. Quả nhiên là vậy.

    Cao Hiển là kẻ cầm đầu tất cả mọi tội lỗi. Thật đúng là nham hiểu độc ác! Cao Hiển. Hắn chỉ là một công công mà thôi. Làm sao hắn có thể khống chế thượng thư đương triều Lý Chi Xuyên? Nếu hắn biết bí mật của Lý Chi Xuyên thì sao? Là sao?

    Sau vụ án Mẫn nương, ta từng điều tra sổ sách kế toán của Lý Chi Xuyên 20 năm trước. Từ khi Lý Chi Xuyên làm quan đến nay, đã cấu kết với địa phương, vơ vét của cải của dân chúng. Chuyện này cha ta đã nhiều lần tấu lên,

    Nhưng đều không được bệ hạ tiếp nhận. Hôm nay ta nghĩ kỹ lại, thấy chỉ có chủ quản đại nội Cao Hiển, mới có cơ hội đánh cắp bản tấu. Thậm chí giả ý thánh chỉ. Ý ngươi là, Cao Hiển là người cản trở từ bên trong sao?

    Ta từng nghe ngóng trong giang hồ để điều tra về Cao Hiển. Quê hắn ở Đồng Lăng. Cha mẹ đều mất cả rồi. 18 năm trước vào cung. Trước khi vào cung từng lăn lội giang hồ, bái sư học nghệ khắp nơi.

    Nhưng chỉ dựa vào những chuyện này cũng không lý giải được, tại sao Cao Hiển lại hãm hại Tạ gia? Bởi vì thù hận. Phùng tiên sinh. Năm xưa, ở Đồng Lăng có địa chủ Cao Thị vô cùng tàn ác, hãm hại dân chúng, hoành hành khắp nơi.

    Lúc đó lão gia mới nhận chức, liền phái binh đi trấn áp đạo tặc Cao Thị. Đạo tặc bị xử tử, nhưng vợ con hắn vô tội, vì thế đã tha cho họ. Ta từng phái người đi điều tra, nhưng không thể ngờ được,

    Cao Hiển chính là cao trai duy nhất của đạo tặc Cao Thị năm đó. Như vậy thì rõ rồi. Cao Hiển làm tất cả là vì thù riêng. Cấu kết gian thần Lý Chi Xuyên, ám hại Tạ gia, giết người vô hình. Ta từng khuyên lão gia,

    Nhất định phải diệt cỏ tận gốc đề phòng hậu họa. Nhưng lão gia từ bi, tha cho bọn chúng. Không ngờ rằng làm phúc gặp họa, chịu họa diệt môn. Tính trăm phương ngàn kế nhiều năm vậy, đúng thật là nham hiểm mà. Ta phải giết hắn. Từ đã. Giết hắn.

    Để phụ mẫu ta và mẫu phi của ngươi, cả đời chịu oan sao? Cao Hiển phải chết nhưng không phải bây giờ. Đúng vậy. Vụ án Hiền vương đã kết thúc rồi. Lý Chi Xuyên vừa nhậm chức. Cao Hiển thì lùi về sau. Muốn lật đổ hắn,

    Nhất định phải lật lại vụ án mưu phản của Tạ gia. Bất luận thế nào, trước tiên phải tìm được tài liệu vụ án năm đó, mới có thể tìm cách lật lại được vụ án. Huynh đến rồi à? Tiểu Đường. Xin lỗi. Huynh không cần xin lỗi.

    Là ta nợ huynh lời xin lỗi. Hiểu lầm huynh giết cha ta. Nhưng nếu ta không từ hôn, Diệp lão gia sẽ không rời phủ lúc nửa đêm, để kẻ ác có cơ hội ra tay. Còn nữa, ta xin lỗi. Đã đồng ý thành hôn với nàng, nhưng lại không làm được.

    Huynh vẫn không hiểu sao? Huynh không có lỗi gì với ta cả. Huynh chỉ nợ ta một lời giải thích. Từ đầu đến cuối ta vẫn không tin, huynh lại tin lời đồn đại đó. Một lời đồn khắc phu, mà bỏ rơi ta. Đến hôm nay,

    Ta vẫn chưa thể giải thích cho muội được. Ta nhất định sẽ nghĩ cách lấy được hồ sơ vụ án. Cẩn Ngôn ca ca, huynh thấy có kì lạ không? Ta bắt đầu nghi ngờ về khoảng thời gian ở bên cạnh huynh. Có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả?

    Đợi mọi chuyện ổn thỏa, ta nhất định sẽ cho muội một câu trả lời. Cẩn Ngôn ca ca. Bảo trọng. Bị thương thì đừng cố tỏ vẻ anh hùng. Thỉnh thoảng ngươi để cho bổn hoàng tử, thể hiện chút trước mặt Tiểu Đường đi. Lăng Tử Nhiên, đừng đùa nữa. Mau mở cửa.

    Yên tâm đi, chỉ là tập hồ sơ vụ án thôi mà. Ta có cách để Kinh Triệu Doãn Phủ nôn ra. Lăng Tử Nhiên. Lăng Tử Nhiên. Bản tấu đó Hoàng Thượng cầm đi đã 7 ngày rồi. Sao một chút tin tức cũng không có? Cao công công. Triệu đại nhân.

    Ngươi đang chờ cái này sao? Gần đây, kinh thành không được bình yên nhỉ? Thích khách xông vào cung đêm qua vẫn chưa bắt được. Triệu đại nhân lại một lòng muốn cáo quan về quê. Công công. Thực sự hạ quan có lòng mà không có sức. Vẫn mong công công giúp đỡ,

    Giao giúp tấu này cho Hoàng thượng. Được! Vậy chìa khóa mật thất cũng dâng lên Hoàng thượng đi. Việc này… Công công. Mật thất Kinh Triệu phủ vẫn là cấm địa của bản triều. Cất trữ tất cả hồ sơ vụ án của các tỉnh các vùng.

    Trừ phi có lệnh của hoàng thượng mới có thể mở. Lão hồ ly, không cần diễn. Ngươi biết ta muốn cái gì mà. Công công, vụ án Hiền Vương đã kết án. Lý Chi Xuyên không chối cãi được, đã nhận tội rồi. Vụ án này không có điểm nào đáng nghi cả.

    Cái ta cần là hồ sơ vụ án của Tạ Linh Quân năm đó. Triệu đại nhân. Ông có thể cáo quan về quê rồi. Đa tạ công công.