Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 2]
[Phong Nhã Uyển] Tiểu Thất cô nương, ta đã hỏi thăm rõ rồi. Có một thuyết thư tên là Trần Nhị. [Thuyết thư: là người đọc sách, kể chuyện, bình thơ,… thời xưa] Đặc biệt thích nghe những tin tức, câu chuyện kỳ lạ. Ông ta nói thế nào?
Theo như ông ta nói, bề ngoài thì tứ đại gia tộc hòa thuận với nhau, nhưng thực tế là tranh chấp nội bộ rất gay gắt. Năm năm trước, phòng thuốc của tộc Tây Vân gặp hỏa hoạn. Dường như cả một tộc chôn vùi trong biển lửa.
Đó là do tộc Đông Lê giở trò. Đông Lê? Vậy ba năm trước họ bị diệt tộc, lại là chuyện gì? Nghe nói, là tộc Tây Vân chết không nhắm mắt về để báo thù. Nếu không thì sao có chuyện trùng hợp vậy được. Tộc Tây Vân đã chết 126 người.
Tộc Đông Lê cũng chết 126 người. Những người còn sống không bị điên thì cũng trở nên ngốc nghếch. Chẳng còn ai là bình thường cả. Xảy ra chuyện lớn như vậy, mà khi đó không ai điều tra sao? Sao mà không tra được chứ? Chỉ là cô cũng biết đó,
Bối cảnh của tứ đại gia tộc phức tạp. Người bình thường cũng không dám điều tra sâu. Nếu không phải cô mở miệng, thì ta cũng không dám đi sâu vào mấy thứ này đâu. Yên tâm đi. Trong lòng ta ghi nhớ hết lòng tốt của ông. Tiểu Thất cô nương.
Vương gia. Vương gia, ta đi làm việc đây. Chào ông chủ. Tiểu Thất. Tới phòng ta một chuyến đi. Ông chủ, ngươi mà như vậy là ta kiện ngươi tội quấy rối đấy. [Ta lại muốn xem xem.] [Bắc Nguyệt có nơi nào] [mà ta không vào được.]
Chưởng quỹ, đóng cửa dọn dẹp. [Đóng cửa, đóng cửa.] Nàng, nàng cứ đánh ta đi. Nhưng đừng đánh mạnh quá. Nếu không thì nàng cũng sẽ đau lòng. Ai đau lòng hả? Không biết xấu hổ. Thả tay ra. Đúng là ta không biết xấu hổ.
Ta chỉ cần nàng để ý đến ta thôi. Ta có để ý đến ngươi không thì phải xem biểu hiện của ngươi rồi. Nói đi. [Nói, nói, nói gì?] [Hàn độc?] [Hình vẽ?] [Ký ức năm năm trước?] [Còn… còn nói gì được nữa?] Nói cái gì? Vậy thì thả ra. Ta nói.
Tối qua ta đã quên cho Tiểu Bát với A Hỏa ăn rồi. Còn nữa không? Còn, A Hỏa cũng giống ta bị bệnh tương tư, nhớ nàng. A Hỏa muốn nhớ thì nhớ Tiểu Bát, liên quan gì đến ta? Ta hỏi ngươi, chuyện tứ đại gia tộc,
Mỗi tộc có một miếng linh ngọc, sao không nói cho ta biết? Thấy ta cứ tìm lung tung như một kẻ ngốc thú vị lắm sao? Vì ta thích nàng. Ta không muốn nàng lại tìm Nam Phong Thần. Cho dù là linh ngọc thì cũng không được. Vậy nên,
Miếng linh ngọc thứ ba ở chỗ Nam Phong Thần thật sao? Cái này, nàng không nghe thấy câu thứ nhất ta nói hả? Câu thứ nhất? Cái gì? Nam Phong Thần… Nhớ ra chưa? Vậy tiếp tục. Học từ ai mấy cái này thế hả? Hở tí là hôn hôn hôn hôn.
Ta tự học đó. Ta nói cho ngươi biết, ta vẫn chưa tha thứ cho ngươi đâu. Ngươi về nhà kiểm điểm xem còn giấu ta chuyện gì nữa. Nghĩ kỹ rồi thì tới tìm ta. Kẻ nào dám cản ta? Nhị gia tiếp tục đi, ta đã giữ được Bạch Thiết rồi.
Tiểu Thất. Tiểu Thất. Cuối cùng nàng cũng ra gặp ta rồi. Ngươi tìm ta? Lúc trước là lỗi của ta. Ta xin lỗi. Nàng tha thứ cho ta lần này đi. Ta không muốn đánh mất nàng, người huynh đệ này. Ngươi không cần phải như vậy đâu, ta hiểu mà. Dù sao thì
Lợi ích của gia tộc cao hơn tất cả. Chỉ là ta rất ghét bị lừa dối và bị lợi dụng. Đó là với Bắc Cung Viêm. Với ta mà nói, nàng hơn tất cả mọi thứ. Tộc Nam Phong cũng có linh ngọc, ta có thể cho nàng. Không cần.
Ta và ngươi chỉ là bạn bè. Quan trọng hơn đó là ta không muốn lợi dụng ngươi. Mễ Tiểu Thất. Nàng cũng xem thường ta quá rồi đó. Ta có manh mối, nhưng có tìm được không thì vẫn phải dựa vào bản thân nàng. Nhưng ta có thể giúp nàng. Dù sao thì
Ta là người của tộc Nam Phong. Có lẽ vào thời khắc quan trọng, ta sẽ có tác dụng. Ta, sẽ suy nghĩ lại. Tiểu Bát? Tiểu Bát. Sao con lại ở đây? Chàng ấy không nghĩ ra gì thật sao? Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Bát có đây không?
A Hỏa không ăn không uống, thật sự là ta hết cách rồi. Đã nhớ ra còn gì quên nói cho ta biết chưa? Vậy được. Giờ chúng phu thê đoàn tụ rồi, ngươi đi được rồi. Phu thê chúng đoàn tụ rồi, vậy chúng ta thì sao?
[Rõ ràng đã nhớ ra chuyện năm năm trước,] [mà còn ở đây giả ngốc với mình.] Tiểu Thất, sét đánh kìa. Nàng sợ không? Ta ở đây với nàng. Cảm ơn. Ta không sợ. Ta sợ là Tiểu Bát với A Hỏa cũng sợ. Sắp mưa rồi. Phải đóng chặt cửa sổ lại.
Để ta vào đóng cửa giúp nàng. Không cần. Ngươi mau bảo Bạch Thiết tới đón ngươi về đi. Bạch Thiết bị bệnh rồi. Trùng hợp vậy sao? Tiểu Thất. Gió thổi, mưa rơi, sét đánh, ta không sợ chút nào, ta không sợ chút nào.
Dù sao thì sức khỏe của ta cũng rất tốt. Tiểu Thất, Tiểu Thất. Ngươi muốn vào đến vậy sao? Không phải trời vẫn đang bình thường sao? Sao tự nhiên lại có sét đánh. Ai nói là không chứ? Mùa này hằng năm, gió vừa thổi là sẽ mưa lớn.
Mưa mà lớn là sẽ có sét đánh. Sét mà đánh là có tia chớp. Ta sợ quá. Đừng sợ, đừng sợ, đừng sợ. Không sợ, không sợ. Ngươi lại có ý đồ gì rồi? Đâu có. Nàng không thấy trong phòng rất nóng sao? Tiểu Thất. Ta sợ. Ta sợ. Sét đánh. Sét đánh.
Sao lúc trước ta không phát hiện là ngươi sợ sét đánh như vậy nhỉ? Cũng không biết vì sao hôm nay lại thấy sợ một cách khác thường. Tiểu Thất. Nàng đừng để ta một mình ở phủ Bắc Cung được không? Đừng đuổi ta đi. Lại gần thế làm gì?
Không phải mới vừa chê nóng sao? Mặt trời chói chang như vậy, mà lúc nãy tên thất đức nào lại gõ chiêng. Báo hại ta tưởng là sét đánh cơ. Gõ chiêng? Sét đánh. Sét đánh. Nàng nghe ta giải thích đi. Nàng nghe ta giải thích đi. Ra ngoài cho ta. Tiểu Thất.
Tiểu Thất nàng nghe ta… Khốn kiếp. Tiểu Thất. Tiểu… Vương gia. Đã chuẩn bị xong nước rồi, có cần cho mưa lớn không? Ngươi nghĩ sao? Chẳng có mắt quan sát gì cả. Đi. Lấy rượu tối qua ta uống còn thừa đến đây. Hàn độc của người ngày càng nghiêm trọng,
Không thể uống rượu, càng không thể tự sa ngã được. Ai tự sa ngã hả? Cũng không biết Hắc Ly có tìm ra cách được không. Nếu không thì phải giải trừ khế ước máu. Còn nữa đó là
Nhanh chóng giúp Tiểu Thất tìm được linh ngọc để nàng ấy về nhà. Tại sao người không nói cho Tiểu Thất cô nương biết? Ta sợ nàng ấy làm chuyện dại dột. Đi lấy rượu đi. Yên tâm, ta không uống.
Ta vẫn muốn ở cạnh Tiểu Thất thêm vài ngày nữa. Về à? Vậy thì phải khiến cha của tụi con phấn đấu thêm chút nữa. Đừng hòng có ý đồ gian lận qua ải. Nếu không ta sẽ khiến chàng ấy mất chức thất nghiệp thật. Đến lúc đó
Thì các con sẽ không có cuộc tốt lành rồi. Đã có mẹ kế, rồi có cha dượng, hằng ngày ngược đãi các con. Sao lại là ngươi nữa thế? Uống say rồi hả? Vẫn chưa diễn đủ sao? Là, là Tiểu Thất. Không sai. Hôi chết được. Ngươi rơi vào vò rượu hả?
Tiểu Thất không thích, thì cởi hết ra. Ngươi ngươi ngươi, ngươi vào đây cho ta. Ai bảo ngươi giở thói lưu manh trước cửa thế? Đứng yên đó. Nói, lúc nãy cởi quần áo là muốn cho ai xem? Lúc uống rượu có bị nữ nhân khác lợi dụng không? Ở đây, ở đây,
Còn có ở đây, và ở đây nữa, là của nàng hết. Ta không cho ai đụng vào cả. Vậy tại sao lại uống rượu? Vì ta khó chịu. Tiểu Thất. Chỗ này của ta rất đau. Có người bắt nạt ngươi hả? Là ta bắt nạt người đó. Đã bắt nạt Tiểu Thất.
Bắt nạt nàng ấy rất lâu, rất lâu. Rõ ràng là nàng ấy rất thích cười, nhưng lại rơi nhiều nước mắt vì ta như vậy. Ta cố ý lạnh nhạt với nàng ấy. Ta không dám nhận là mình đã thích nàng ấy. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
Vì ta nghi ngờ nàng ấy là gian tế do tộc Đông Lê cử tới. ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ Ta bỏ mặc cho kẻ khác đánh nàng ấy. Đuổi nàng ấy ra khỏi phủ Bắc Cung.
♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ Ta tưởng nàng ấy sẽ hận ta. ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ Nhưng nàng ấy lại ngốc như thế, ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫
Cuối cùng còn chạy về để cứu ta. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ Còn ta, vào ngày thành thân với người khác ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ đã chính tay ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ giết chết nàng ấy.
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ Đúng vậy. ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ Ngốc quá. Tất cả những thứ đó bắt đầu ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ từ lúc ta rơi vào hố băng đến năm năm trước.
♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ Ngày nào ta cũng đau khổ tột cùng. ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ Đau khổ mà nàng ấy phải chịu năm năm trước, là do ta gây ra cho nàng ấy.
♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ Ta cũng đã từng mong là không gặp nàng ấy. ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ Nhưng không được. Ta không nỡ. ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ Xin lỗi. Xin lỗi.
♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ Có lẽ cô ấy cũng không nỡ, nên mới muốn quên hết những thứ đó. ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ Tiểu Thất. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫
Nàng tha thứ cho ta được không? ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Dường như mọi thứ đã được định sẵn từ lâu rồi ♫ ♫ Con tim ta vẫn đập ♫ ♫ Người vẫn hít thở ♫
♫ Nắm chặt lấy sự thấu hiểu khó có được này ♫ ♫ Muốn quay lại trước đây, liều mình ôm lấy người ♫ ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫
Chàng đừng tưởng chàng làm như vậy thì chuyện lúc trước xóa sạch hết. Nói cho chàng biết, ta vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho chàng đâu. Đọc sách như vậy không tốt cho mắt. Hay là ta đọc giúp nàng nhé. Không cần. Không phải tự chàng muốn làm sao?
Sao? Vậy mà đã thấy ấm ức rồi? Không ấm ức. Ta chỉ đang nghĩ là sau này làm thế nào để bù đắp cho nàng, đối xử tốt với nàng. Vậy thì chàng phải nghĩ cho kỹ xem, món nợ năm năm trước mà chàng nói hôm qua
Chúng ta phải tính thế nào. Nàng muốn tính sao cũng được. Dù sao thì cũng là ta nợ nàng. Nàng không được giống như năm năm trước, khoan dung đại lượng, thông cảm cho người, vừa mềm lòng là tha thứ cho ta ngay. Mặc dù
Ta rất thích dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu khi đó của nàng, thích nàng cứ bám theo sau lưng ta, nhỏ tiếng nũng nịu gọi ta là ca ca. Chỉ cần ta cười với nàng thì nàng đã mắc cỡ đến nỗi không dám nói chuyện.
Nói dối thì cũng có chừng mực thôi chứ. Chàng chắc những gì chàng vừa hình dung là ta không? Sao ta lại nhớ, đi theo sau lưng chàng hỏi han ân cần, nói năng nhỏ nhẹ là đại tiểu thư Tây Linh chứ? Còn nữa, lúc chàng bị bệnh
Người ta cũng không rời đi nửa bước, túc trực cạnh chàng, chàng còn nắm chặt tay người ta không buông nữa cơ. Nói bậy. Lúc ta bị bệnh, trước nay đâu có cho ai lại gần. A Viêm lại bị bệnh rồi đúng không? Để ta vào thăm chàng ấy.
Tiểu thư Tây Linh đang ở trong, không cần vào đâu, mời về cho. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Chàng đừng khó chịu nữa, ta đau lòng lắm. Đừng đi. Đừng đi. Đừng đi. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Đừng đi. Ta tưởng đó là nàng. Vậy nên,
Nàng đã nhớ lại từ lâu rồi? Cũng chưa bao lâu. Nhớ lại hết cả rồi? Không nhiều không ít. Vừa khéo những gì chàng nói dối là ta biết hết. Ngoan ngoãn đáng yêu? Không phải vừa nãy chàng nói dối trông hay lắm sao? Còn nữa không?
Ta sai rồi, ta sai rồi. Là hằng ngày ta đợi nàng mang thuốc đến cho ta. Còn thể hiện ý tốt với nàng. Vòng vo ghen nàng với Nam Phong Thần. Được rồi, được rồi, được rồi. Nể tình chàng yêu thầm ta lâu như vậy,
Lần này không tính toán với chàng nữa. Vậy nàng có cần hôn ta một cái không? Lúc nãy làm ta đau. Hôn gì mà hôn. Lau sàn đi. Lấy vải. Tiểu Thất. Chào buổi sáng. Sao ngươi tới sớm vậy? [Không mời ta vào nhà ngồi sao?] Tiểu Thất, ai vậy?
Thì ra là thành chủ à. Tới sớm vậy có chuyện gì không? Hay là vào trong ngồi đi. Tiểu Thất. Không phải nàng tìm ngọc sao? Chúng ta đi thôi. Vậy ngươi đợi ta một lát. Ta đi với nàng. Chuyện liên quan đến cơ mật của nhà Nam Phong,
Vương gia mà đi e là không được tiện cho lắm. Ta và Tiểu Thất quan hệ mật thiết. Hơn nữa, ta là người có duyên với Tiểu Thất. Tiểu Thất phải có ta thì mới tìm được linh ngọc. Mời. Những thứ này là đặc biệt chuẩn bị cho nàng.
Tuy là đặc biệt chuẩn bị, nhưng so với phủ Bắc Cung thì vẫn còn kém xa. Không cần phiền phức vậy đâu. Chúng ta cứ tìm ngọc là được rồi. Không phiền. Nhân khẩu tộc Nam Phong ta nhiều, địa bàn rộng. Ta đã bảo Kim Bảo đi điều tra một vòng,
Để tránh lãng phí sức lực của nàng. Vậy sao mà được. Linh ngọc là cần phải ta với A Viêm cùng tìm thì mới tìm được. Không sao. Linh ngọc của tộc Nam Phong bọn ta rất đặc biệt. Nó biết tự phát sáng. Không sợ không tìm được. Chỉ sợ
Kẻ ra tay nhiều lại có người đổi thật thành giả. Nếu linh ngọc của ngài tự phát sáng được, thì còn cần phải lật tìm khắp nơi sao? Theo ta thấy thì linh ngọc không ở trong phủ này. Có hay không không phải vương gia nói là được.
Lúc trước ta từng nghe đại ca ta nói, vào ngày rằm hàng tháng, thì linh ngọc sẽ phát sáng. Trùng hợp quá, hình như hôm nay đúng là ngày rằm. Tiểu Thất, hay là đợi muộn chút rồi từ từ tìm. Không phải nàng tin lời hắn đấy chứ?
Linh ngọc chỉ phát sáng, hiện rõ hoa văn của nó vào ngày rằm tháng Tám thôi. Ngài không tin cũng không quan trọng. Quan trọng là Tiểu Thất có tin hay không. Tiểu Thất. Ta đã bảo Kim Bảo chuẩn bị phòng xong rồi. Nàng vào ở lúc nào cũng được.
Cho đến khi nào tìm được linh ngọc mới thôi. Nằm mơ đi. Ta cũng đâu có giữ ngài lại. Vương gia có chân, có thể tự đi được. Ta tìm ngọc với Tiểu Thất là được rồi. Tiểu Thất. Nàng sẽ không tin lời hắn đấy chứ?
Nếu linh ngọc đã tự biết phát sáng, vậy thì ta với A Viêm về nhà trước đợi kết quả tra ra tối nay. Ta cứ tưởng tối nay nàng sẽ ở lại phủ Nam Phong. Linh ngọc không có ở đây. Tại sao? Bởi vì năm năm trước trừ phủ Bắc Cung
Thì đây là nơi mà ta quen thuộc nhất. Ta biết. Ta đưa nàng đến nơi này. Nhấc chân lên. Đến chưa? Đến rồi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫
♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ [Tiểu Thất,] [mỗi một ngày trời mưa sau này,]
♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ [ta muốn che chung một chiếc ô với nàng,] [đi từ đầu cầu đến cuối cầu.] ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ [Tiểu Thất,] [xin lỗi.]
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ [Ta không nói cho nàng biết] [thật ra là ta đã thích nàng] ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ [từ rất lâu, rất lâu rồi.] [Tiểu Thất,] ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫
[ta muốn sau này ngày nào cũng được ngắm mặt trời mọc với nàng,] ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ [đợi Tiểu Bát và A Hỏa] ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ [con cháu đầy nhà.]
♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ [Tiểu Thất,] [ta rất vui khi được gặp lại nàng,] ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ [được yêu nàng.] Thả đèn nước phải thả trong hồ thì điều ước mới thành hiện thực.
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫
♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫
♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ Từ năm năm trước, ta vẫn luôn muốn nói với nàng ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ là ta thích nàng.
♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ Nàng có đồng ý ở bên cạnh ta không? ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ Làm gì vậy? Sao tự nhiên lại mê hoặc vậy chứ? ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫
♫ Dường như mọi thứ đã được định sẵn từ lâu rồi ♫ Năm năm rồi, ♫ Con tim ta vẫn đập ♫ ♫ Người vẫn hít thở ♫ vẫn không có cơ hội đưa cho nàng. ♫ Nắm chặt lấy sự thấu hiểu khó có được này ♫
♫ Muốn quay lại trước đây, liều mình ôm lấy người ♫ ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫
♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫
[Hãy lấy phần đời còn lại của ta đổi cho vương gia được sống mạnh khỏe tới trăm tuổi.] [Hãy lấy phần đời còn lại của ta] [đổi cho vương gia được sống mạnh khỏe tới trăm tuổi.] Chàng làm gì vậy? Cái này? Thì về nhà đó. Không lẽ nàng không muốn
Về phủ Bắc Cung với ta sao? Ai nói là ta sẽ về phủ Bắc Cung với chàng. Yêu nhau là yêu nhau, nhưng ta không thể giống như trước, cứ ỷ lại vào chàng. Vậy ta thì sao đây? Vậy chàng muốn thế nào? Ta muốn… Nàng sao thế? Nàng sao thế?
Ta đi mời đại phu cho nàng. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Tiểu Thất, Tiểu Thất. Nghe ta giải thích đi. Giải thích cái gì? Ngươi nói đi Tiểu Nhiễm là ai? Kim Bảo, ngươi nói đi, Tiểu Nhiễm là ai? Tiểu, Tiểu Nhiễm là ai? Nhị gia,
Người lại nhìn trúng cô gái nhà nào rồi? Không phải chứ, tiếng Trung của ngươi kém vậy, Thất với Nhiễm mà cũng viết sai. Lần này ngươi viết sai rồi đúng không? Ta lại không biết chữ phồn thể. Có cần ta dạy ngươi không? Có cần ta dạy ngươi chữ phồn thể không?
Cần ta dạy không? Được thôi. Vậy ngươi giúp ta giải thích với Tiểu Thất đi. Chàng trai chocolate. Chàng trai chocolate. Giám định không sai. Cái quái gì vậy? Trả đồ lại đây. Lạnh quá. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫
♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫