Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 1]
[Năm ngày sau] Các ngươi, ai trả lời được câu hỏi vừa nãy của ta, thì ly rượu nho này sẽ là của người đó. Ta đã thấy miếng ngọc mà lúc nãy cô nói rồi. Là màu đỏ máu đúng không? To nhiêu đây thôi. Ta biết.
Ta là người buôn đồ ngọc lớn nhất ở thành Bắc Nguyệt. Ngọc mà ta từng sờ qua còn nhiều hơn cơm cô ăn đấy. Nhưng loại mà biết phát sáng với có hoa văn mà cô nói chắc chắn là không tồn tại. Chỉ nhiêu đó thôi sao? Còn nữa không?
Những người khác chưa ai nghe nói tới hả? Làm gì có cái lý rượu tặng rồi thì lấy lại được chứ? Đúng không? Đúng vậy. Vẫn lấy lại được ư? Đúng thế. Làm gì có cái lý đó. Muốn uống thật sao? Không hối hận chứ? Muốn uống.
Nếu cô nương đích thân đút cho ta, thì càng tốt hơn. Ả đàn bà chết tiệt. Đây là thứ gì mà khó uống quá vậy? Ta có nói thứ này ngon sao? Cô. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Cô làm việc kiểu gì thế? Không thấy vũng nước trước cửa sao?
Đi quét ngay cho ta. Các vị đại gia cứ vui chơi nhé. Ta làm ngay đây. Muốn đi? Chơi bọn ta xong rồi muốn đi? Cô cũng xem thường bọn ta quá rồi đó. – Đúng thế. – Đúng vậy. Muốn đi cũng được thôi. Trừ phi… Phi, phi, phi này.
Nếu không phải thấy ngươi là người buôn đồ ngọc, thì nhìn ngươi thêm một cái thôi là ta thấy buồn nôn luôn rồi. Ai bắt được cô ta, ta trả 1000 tệ. Mau đuổi theo. Đứng lại. Mau, mau, mau. Đứng lại, đứng lại. Không được chạy. Đứng lại. Còn muốn chạy à?
Chạy không được nữa rồi. Mình đang nghĩ gì vậy? Sao có thể là chàng ấy được chứ? Đã lâu vậy rồi mà không tới tìm mình. Mình đang mong chờ điều gì đây? Vương, vương gia. Vương, vương gia tha mạng. Niêm phong Phong Nhã Uyển cho ta. Bỏ đi. Mua lại là được.
Ta sợ nàng ấy lại bôn ba khắp nơi vì kế sinh nhai. Vâng. Khó khăn lắm mới tìm được một nơi tốt để nghe ngóng tin tức của linh ngọc. Giờ công việc cũng mất luôn rồi, còn tìm linh ngọc gì nữa chứ. Biết sớm thì đã đánh thêm mấy cái rồi.
Lão già kỳ lạ, ông còn dám xuất hiện ư? Hôm nay, con phải chết chung với ông. Có gì thì từ từ nói đi. Con ném tách làm gì? Được thôi. Vậy bắt đầu từ món nợ năm năm trước cứ tính từng món từng món một. Món nợ năm năm trước?
Con cũng biết? Rõ ràng ta đã… Cũng? Được. Nói xem, còn gì mà con không biết nữa? [Nếu mình nói thật với nó,] [thì sẽ làm trái với giao ước trước đó.] [Vậy thì mọi thứ tiêu tùng hết.] [Không được.] [Không được.] Đều tại vi sư ta không tốt. Năm năm trước,
Do vi sư nhất thời run tay để sót lại một quyển sách trời ở đại lục này. Sau đó, quyển sách ấy bị hậu duệ của Mạch gia dùng thuật cơ quan giấu đi. Sứ mệnh của vi sư đó là lấy lại sách trời. Nhưng vì
Vi sư là hệ thống bảo vệ nơi đây, nên không thể phá hỏng quy tắc vận hành của nó được. Vậy nên, chỉ đành trông cậy vào sự giúp đỡ của hậu duệ Mạch gia để mở cơ quan, lấy lại sách trời thôi. Còn con, chính là
Hậu duệ còn sót lại cuối cùng của Mạch gia. Quả nhiên mọi thứ do ông mà ra cả. Không đúng. Vi sư không chịu được tiếng oan này đâu. Đúng vậy. Lúc đầu là sai lầm của ta. Nhưng xét cả quá trình
Thì đều do tên tiểu tử thối đó có lỗi với con. Con nghĩ đi. Nếu không phải cậu ta, cứ quấn lấy ta xin ta cứu sống con. Ta mà biết cậu ta ức hiếp con như vậy, thì ta đã một chưởng đập chết cậu ta từ lâu rồi. Còn con nữa.
Chẳng biết kiềm chế gì cả. Ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi. Tên tiểu tử đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Không muốn con ngã vào cùng một cái hố. Nhưng con đâu có nghe ta. Nói ông đi. Đừng nhắc đến hắn. Được được được. Không nhắc cậu ta.
Ta nói chuyện chính đây. Thất à, con xem, con đến đây chưa được bao lâu. Với đầu óc thông minh của con, đã có được hai miếng linh ngọc rồi. Tiếp theo vẫn còn hai miếng nữa. Cũng sắp tới được tay rồi. Con không thể vì một chốc bị thất tình,
Mà quên sạch chuyện tìm linh ngọc chứ. Vậy nên, cho dù muốn về nhà, thì hai người các con cũng không thể cãi nhau dữ dội quá được. Còn chút nữa thôi là được rồi. Dù sao thì hai con cũng là người có duyên. Tóm lại hai đứa không được chia tay.
Con còn phải qua hai ải nữa, mau đi tìm linh ngọc đi. Ai thế? Tiểu Thất, ta là chưởng quỹ của Phong Nhã Uyển đây. Ta tới nói cho cô biết một chuyện. Cô thăng quan rồi. Giờ đã là quản sự của Phong Nhã Uyển rồi. [Quản sự: người quản lý]
Vương gia, đã sắp xếp xong cả rồi. Trước sáng mai, dọn sạch sẽ tất cả đá từ đây đến Phong Nhã Uyển. Sao người không nói cho Tiểu Thất cô nương biết là người đã làm tất cả những chuyện này cho cô ấy? Giờ nàng ấy đang giận,
Chắc chắn là không muốn gặp ta. Cứ đợi thêm đi. Vậy người đã nghĩ thông suốt chưa? Chuyện dùng tính mạng của Tiểu Thất cô nương để cúng tế, thật ra là người không cần phải vậy. Hôm nay ngươi nói hơi nhiều đấy. Vương gia, thành chủ tới rồi. Vẫn như cũ.
Chặn lại không cho hắn qua. Để tránh lại làm phiền Tiểu Thất. Nhị gia, chúng ta lại tới chậm một bước rồi. Làm sao đây? Hay là nhường họ đi trước đi. Nhường gì mà nhường? Ta là người sẽ nhường sao? Cứ xông thẳng qua đó. Không được đâu Nhị gia.
Hắn là vương gia. Hắn là… Món nợ này, đợi về ta sẽ tính với ngươi. Vừa rồi họ làm gì thế? Sao lại đi rồi? Không biết. Thôi vậy, cử người trông chừng sát sao vào. Đừng để kẻ khác thừa cơ tranh thủ. Đã rõ. Vào cả đi. Để đó nhé.
Viêm ca ca. Sao giờ huynh mới về? Huynh đói không? Muội đi chuẩn bị ít đồ ăn cho huynh. Ai cho các ngươi vào đây? Vương gia. Dọn những thứ này đi hết đi. Vâng. Sau này, trừ ta ra thì không ai được vào đây nửa bước.
Tiểu Thất tỷ tỷ cũng đã đi rồi, giữ lại đồ của tỷ ấy cũng đâu ích gì. Nàng ấy sẽ về. Muội đã nói gì với Tiểu Thất sau lưng ta, ta không truy cứu. Nhưng đừng hòng có những ý đồ không nên.
Cái gì gọi là ý đồ không nên, Viêm ca ca? Lúc trước huynh là tỷ phu tương lai của muội nên muội không dám nghĩ. Nhưng nhiều năm qua, người vẫn luôn bên cạnh huynh là muội. So với Mễ Tiểu Thất thì người quen huynh trước cũng là muội. Viêm ca ca,
Huynh nói cho muội biết là tại sao cô ta được, còn muội thì không? Vì ta yêu nàng ấy. Ta chỉ xem muội là muội muội thôi. Ta đã bảo Bạch Thiết sắp xếp chỗ ở tốt cho muội rồi. Chọn ngày lành rồi thì muội có thể dọn đi. Bỉ ổi.
Năm năm trước, năm năm trước hắn đã phản bội ta. Ngọc Bạch Thủ? Ta muốn chính mắt ngươi nhìn thấy ả tiện nhân Mễ Tiểu Thất sống không bằng chết. Tỷ tỷ. Đã xảy ra chuyện gì thế? Sao muộn thế này rồi còn tới đây? Chủ nhân,
Người của phủ Bắc Cung và phủ thành chủ vẫn luôn âm thầm đi theo Mễ Tiểu Thất. Căn bản là chúng ta không có cơ hội ra tay. Nếu đã như vậy, chúng ta chỉ đành tìm cách khác để Mễ Tiểu Thất tự tới tìm chúng ta thôi.
Nhưng sao cô ta có thể chủ động tới tìm chúng ta được chứ? Gieo cái này vào người cô ta. Chỉ cần một tháng, thì tự nhiên cô ta sẽ nghe chúng ta thôi. Đến lúc đó lợi dụng cô ta khiêu khích Nam Bắc đấu nhau.
Chúng ta sẽ nhân cơ hội cướp ngọc, mở cơ quan của Mạch gia. Chuyện này giao cho muội đi. [Phong Nhã Uyển] Tiểu Thất cô nương. Không phải hôm qua đã nói với cô rồi sao? Giờ cô đã là quản sự ở đây rồi. Việc như thế này cô không cần làm nữa.
Vậy ta làm gì đây? Làm việc của ta đi. Tuần tra, giám sát. Tiểu Thất cô nương. Thế này là có ý gì? Đây là phần thưởng dành cho cô. Nhưng hôm qua ta vừa gây tổn thất, sao lại có thưởng được? Vậy là cô không biết rồi.
Hành động dũng cảm lấy bạo lực áp chế bạo lực của cô hôm qua, đã khiến ta cảm xúc dâng trào. Chỗ chúng ta là nơi đàng hoàng, không thể vì kiếm tiền mà loại người nào cũng tiếp được. Cô có ơn thức tỉnh ta,
Vậy nên cô nhanh qua một bên nghỉ ngơi đi. Đã chuẩn bị dưa và trái cây rồi. Có chuyện gì cô cứ dặn dò ta. Không không không. Không phải, tự dưng ông thể hiện ý tốt như vậy cũng hơi quá rồi đó. Nói đi, rốt cuộc là ông có ý gì? Ta…
Ông, không phải ông có ý đồ gì khác với ta đó chứ? Tiểu Thất cô nương, ta là người đàng hoàng. Cô đừng nghĩ lung tung. Mau sang một bên nghỉ ngơi đi. Đi đi, đi đi. Nhớ mẫu thân rồi đúng không? Ta cũng rất nhớ nàng ấy. Nhưng phụ thân không biết
Phải làm sao để đối mặt với mẫu thân. Vương gia, đã sắp xếp xong cả rồi. Nhưng hình như Tiểu Thất cô nương có hơi nghi ngờ. Không sao. Ta đã có chuẩn bị từ trước rồi. Đây là quy tắc mới ta đặt ra.
Mỗi ngày cứ đúng giờ đó là chuẩn bị điểm tâm chiều. Buổi tối thì đóng cửa sớm hai tiếng. Sắp xếp người đưa từng người hầu nữ về nhà. Còn nữa, váy may dài xuống thêm hai tấc. Không được để lộ mắt cá chân. Vương gia, nếu tiếp tục thực hiện như vậy,
Thì Tiểu Thất cô nương sẽ không nghi ngờ nữa, mà là xác định luôn rồi. Vương gia, thành chủ đến rồi. Mau đi đóng cửa lớn lại. – Nhanh, nhanh lên, đi đóng cửa. – Vâng. Đóng cửa. Hôm nay bọn ta bao hết chỗ này rồi, không kinh doanh. Không phải chứ.
Đồ Ngốc, ý của ngươi là gì? Bọn ta vừa tới thì ngươi nói bao trọn, không kinh doanh? Ngươi đang không nể mặt Nhị gia của ta sao? Phụng mệnh làm việc. Mau đi đi. Không… Nhị gia, hay là chúng ta về trước đi. Chỉ cần có vương gia ở đây,
Thì chắc chắn người không gặp được Tiểu Thất cô nương. Lắm lời gì thế? Thứ ta bảo ngươi chuẩn bị, ngươi đã chuẩn bị chưa? Nhị gia yên tâm, đảm bảo mọi phương hướng không có góc chết. Cho dù là Tiểu Thất cô nương ở đâu, thì nhìn một cái là thấy ngay.
Nào Nhị gia. Đây. Nhị gia. Hai thân trúc này để làm gì? Tửu lầu đối diện cao quá, người cũng biết là ta sợ độ cao mà. Tốt nhất là ngươi nên cầu nguyện cho kết quả là tốt. Nếu không… Chắc chắn kết quả là tốt. Ta đảm bảo.
Mễ cô nương mà thấy cái biểu ngữ này, sẽ tha thứ cho người ngay. Mở ra. [Tiểu Nhiễm ta mượn rồi, nàng làm trắng ta đi*] [*: Dùng sai từ] “Tiểu Nhiễm ta mượn rồi*” [*: Tiểu Thất ta sai rồi] “Nàng làm trắng ta đi*.” [*: Nàng tha thứ cho ta đi.]
Trò gì đây? Tiểu Nhiễm? Tiểu Nhiễm là người ở đây sao? Ngươi mau đi nghe ngóng đi. Bình thường thì con rùa Vương Bát này ăn gì? Mau đi đi. Vương Bát à? Trùng hợp quá, ta rất hiểu Vương Bát. Sao không hỏi ta? Vừa khéo là ta biết hết. Cái này…
Cái này… Nói đi, hắn và con trai rùa của hắn ở đâu? Ta sẽ đích thân mua đồ ăn cho rùa đem qua đó. Cái này… Viết cái quái gì thế hả? Đồ đần. Sau này ngươi đừng về phủ Nam Phong nữa. Nhị gia, Nhị gia, Nhị gia, Nhị gia.
Có văn hóa không thế? Có biết chữ không? Gom lại đi. Nhị gia. Nhị gia. Không biết xấu hổ, còn mua chuộc cả chưởng quỹ. Mình đã nói mà, sao lại kỳ lạ như vậy được chứ. [Sao mình lại xui xẻo vậy trời?] [Lại biến thành mèo rồi.] Tiếng gì vậy? Vương gia,
Không biết là tiếng hét của ai. Ngươi trông chừng Bướm Hoa, ta đi tìm Tiểu Thất trước. Vương gia. Cuối cùng người cũng nghĩ thông rồi. Tiểu Thất đâu? Tiểu, Tiểu Thất cô nương đi mua thức ăn cho rùa cho ngài rồi. Ai bảo ông nói cho nàng ấy biết hả?
Là tự cô ấy biết. Đi. [Đi rồi ư?] Bạch Thiết. Ngươi nói xem rốt cuộc là đi đâu rồi? Những nơi có thể đi, ta đã tìm cả rồi. Nhưng lại không thấy nàng ấy đâu. Không phải nàng ấy vừa biết ta mua Phong Nhã Uyển, nên cố ý trốn đi,
Không muốn gặp ta nữa đó chứ? Người khoan hãy vội. Ta đã cử người đi tìm rồi. Sẽ có tin tức nhanh thôi. Ta không muốn trốn tránh nữa. Ta sợ muộn chút nữa, thì ta sẽ mất nàng ấy thật. Ngoài ra, chuyện linh ngọc cũng không thể kéo dài thêm nữa.
Bảo Hắc Ly tìm kiếm nhanh hơn đi. Phải nhanh chóng giúp Tiểu Thất tập hợp được hai miếng linh ngọc còn lại. Giúp Tiểu Thất cô nương tập hợp linh ngọc? Vậy người thì sao? Hàn độc của người phải làm thế nào? Ta nợ nàng ấy quá nhiều rồi. Lúc trước,
Nàng ấy đã vì ta. Lần này, ta muốn sống vì nàng ấy, cho dù là thời gian có hạn. Chỉ cần là chuyện mà vương gia quyết định, thì ta đều sẽ làm theo. Ta sẽ tìm Tiểu Thất cô nương về cho người. Cảm ơn ngươi. Tiểu Thất, ta nhớ nàng quá.
Rốt cuộc là nàng chạy đi đâu rồi. [Dám lấp mất đường vào của mình.] [Đừng hòng chặn được ta.] [Tưởng như vậy là làm khó được ta ư?] [Nhìn ta đây.] [Ai để bẫy chuột ở đây thế?] [Đau chết ta rồi!] Các con nói xem, Bạch Thiết thúc thúc
Sẽ đưa mẫu thân của các con về chứ? Vương gia. Đây không phải là con mèo mập mà người vẫn luôn tìm sao? Sao đuôi lại bị thương rồi? Đưa cho ta. Ra ngoài đi. Vâng. Tiểu Thất, hay là nàng trở về đi. Bên ngoài rất nguy hiểm. [Về?]
[Về để tiếp tục bị chàng lợi dụng sao?] Đuôi nàng bị đau đúng không? Để ta xoa cho nàng. [Không cần.] [Ta có đau chết thì cũng không liên quan đến chàng.] Tiểu Thất, nếu nàng biến lại làm người, thì sẽ không thèm quan tâm ta nữa sao? [Thả ta ra.]
[Thả ta ra Bắc Cung Viêm.] [Chàng,] [Chàng thả ra.] Ngươi thả ta ra. Có chết cũng không thả. Thả nàng ra thì nàng sẽ không cần phụ thân của mấy đứa nhỏ mất. ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫ Phụ thân của mấy đứa nhỏ?
Bắc Cung Viêm, ngươi có còn biết xấu hổ không? ♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ Nếu ta không biết xấu hổ, thì nàng không đi được không? Chúng không thể không có mẹ, ta không thể không có phu nhân.
Ai, ai là phu nhân của ngươi chứ? ♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ Bắc Cung Viêm, chúng ta như vậy có ý nghĩa gì không? Giữ ta lại, không phải chỉ để tìm linh ngọc sao? Không phải vì linh ngọc.
Là vì ta thích nàng. ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ Ta thừa nhận, ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ lúc đầu là ta muốn lợi dụng nàng. Nhưng rất nhanh sau đó ta đã hối hận. Vì ta ghen. ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫
Ta không chịu nổi khi nàng ở cạnh Nam Phong Thần. ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ Càng ghét việc nàng xem linh ngọc còn quan trọng hơn ta. Người khác đều nhận ra là ta thích nàng. ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫
Chỉ có ta là tự lừa người dối mình. Tiểu Thất, ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ nàng tin ta thêm một lần nữa được không? Hay cho ta thêm một cơ hội. ♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫
♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ Viêm ca ca. Hai người không được như vậy. ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ Sở Sở, muội làm gì thế? Ra ngoài. Muội. ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫
♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ Thật ra là ngươi không cần như vậy đâu. Chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa rồi. Tiểu Thất. Thả tay ra. ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ Ta không đồng ý. Tiểu Thất.
Ta đã là người của nàng rồi. Nàng không thể bỏ mặc ta được. Nàng phải chịu trách nhiệm với ta. Đừng gây chuyện nữa. Nếu ngươi đã nhớ mãi không quên Tây Linh cô nương, vậy thì hãy lấy trâm của ngươi tới trước mộ cô ấy, nói cho cô ấy biết đi.
♫ Thời gian không gian xoay vần là đang đợi ai đây ♫ Đừng để ý đến ta nữa. Ta còn phải tìm linh ngọc. Không có thời gian diễn kịch với ngươi. ♫ Mặc kệ tất cả chỉ muốn yêu đậm sâu ♫ Ai nói là trâm ta cho cô ta?
Là ta chuẩn bị cho nàng đó. ♫ Đắm chìm vào ảo mộng, mới biết đau khổ ♫ Nàng lại hiểu lầm ta rồi. Không tin thì ta lấy cho nàng xem. ♫ Quá khứ cuộn trào mãnh liệt, không cách nào dừng lại ♫ [Sao có thể thế được?]
[Rõ ràng là năm năm trước A Viêm và Tây Linh đã…] ♫ Chưa từng buông bỏ sự cố chấp đó ♫ Vương gia, đã đến giờ hẹn của người với Đường phu nhân rồi. ♫ Tòa thành cô đơn trong lòng, cuối cùng cũng được dỡ bỏ ♫
♫ Ánh mắt kiên định, có đau đến mấy thì cũng đáng ♫ Xem ra sau khi chúng ta chia tay, thì ngươi cũng không hề nhàn rỗi. ♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫ Ngươi làm việc đi, không làm phiền nữa.
♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ Tiểu Thất. Không được đi theo. ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫ ♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫ Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa. Vương gia. Tránh ra đi.
Ta cũng không muốn nhìn thấy ngươi nữa. Khoan đã. Ta còn chuyện muốn dặn dò ngươi. Giờ Tiểu Thất không muốn nhìn thấy ta. Nhưng chắc sẽ không từ chối manh mối của linh ngọc. Mở miệng là nói yêu ta, nhưng lại không đi tìm ta.
Bây giờ còn có hẹn với nữ nhân khác. Sao trước đây ta lại không nhận ra là chàng biết tán tỉnh thế chứ? Quả nhiên đàn ông chẳng có ai tốt lành. Không phải cô đã rời khỏi phủ Bắc Cung rồi sao? Về đây làm gì? Đi đâu là tự do của ta,
Cô quan tâm nhiều quá rồi đó. Còn nữa thành thật chút đi. Nói không chừng thái độ của A Viêm với cô sẽ tốt hơn chút đó. Sao nào? Không đợi nổi tới tối nên ban ngày ban mặt muốn ra tay sao? Tiểu Thất tỷ tỷ, tỷ hiểu lầm gì rồi chăng?
Ta không làm gì cả. Được rồi Sở Sở à. Kịch này cô diễn nhầm sân khấu rồi. Ta không phải là A Viêm ca ca của cô. Cứ đợi mà xem. [Phủ Nam Phong] Nói đi. Rốt cuộc là ngươi có phải gian tế do Bắc Cung Viêm cử tới không? Nhị gia.
Ta sống là người của người, chết là ma của người. Vậy thì ta xui xẻo thật. Nếu không phải ngươi thì ta đã được Tiểu Thất tha thứ từ lâu rồi. Vậy cũng chưa chắc. Nói cái gì? Ý của ta là Mễ cô nương muốn cái gì,
Thì chúng ta cho cô ấy cái đó. Chưa hẳn là không có được cô ấy. Lắm lời. Ngươi nói đi, giờ ta đi đâu để tìm linh ngọc cho nàng ấy đây? Không có linh ngọc thật, nhưng manh mối giả muốn có bao nhiêu thì có bấy nhiêu. Nói rõ xem nào.
Mình không tin, không có người có duyên bên cạnh, thì không tìm được linh ngọc. Còn cả cái túi gấm nát này nữa. Mỗi lần cho mình manh mối cứ như không cho ấy. Chẳng đáng tin y hệt như lão già kỳ lạ kia. Tiểu Thất, ta có…
Sao ngài vẫn còn mặt mũi tới đây thế? Nếu ta là Tiểu Thất, thì sẽ không đơn giản là đóng cửa thôi đâu. Mà sẽ tạt một thau nước ra. Năm mươi bước mà cười một trăm bước*. [*: Cũng như nhau mà còn cười người khác]
Vậy thì vẫn còn thua năm mươi bước. Tiểu Thất, là ta. Ta có manh mối… Manh mối của linh ngọc à? Chi bằng chúng ta vào trong nói đi. Ngươi và ngươi đều có manh mối của linh ngọc muốn nói cho ta biết? Còn tưởng ta là đồ ngốc, chơi ta sao? Cút.
Nếu ta mà như thành chủ, thì ta sẽ không đến đây để mất mặt đâu. Nhiều lắm là Tiểu Thất vì yêu nên mới giận ta. Còn với ngài thì là ân đoạn nghĩa tuyệt. Vậy sao? Ít nhất Tiểu Thất mở cửa nói chuyện với ta. Còn ngài thì sao?
Còn muốn dùng manh mối của linh ngọc để chơi ta. Đừng tưởng là lừa được ta. Lại nữa? Xem ra, không dạy dỗ các ngươi, thì tưởng là ta dễ ăn hiếp thật. Lần này đổi người rồi à? Về nói cho chủ nhân của các ngươi biết, còn không đi
Thì ta sẽ báo quan kiện họ xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Mễ cô nương chớ nóng giận. Ta nói xong lời mà Nhị gia dặn, thì sẽ đi ngay. Vương gia bảo cô đừng dễ dàng tin lời tiểu nhân. Đồ Ngốc, ngươi có ý gì? Tiểu nhân cái gì?
Ta chỉ thấp hơn người có một chút xíu thôi. Hơn nữa cô đọng lại là tinh hoa. Ờ là lại có ý gì? Ngươi xem thường ai thế? Ta là người của Nhị gia. Ồn ào đủ chưa? Không có chuyện gì thì rời khỏi đây cho ta. Mễ cô nương,
Thật sự là tình cảm của Nhị gia dành cho cô là một tấm chân tình có nhật nguyệt chứng giám Thật sự là ngài ấy biết… Vương gia biết miếng linh ngọc thứ ba đang ở đâu. Nói nhiều, nói nhiều, lại chậm một bước rồi. Vậy các ngươi nói thử xem,
Miếng linh ngọc thứ ba ở đâu? Ta với Tiểu Thất chỉ cãi nhau thôi. Chuyện xen vào tình cảm của người khác, thành chủ ít làm đi thì hơn. Chia tay rồi mà vẫn cứ quấy rầy không buông. Chuyện không có phẩm chất như vậy,
Không phải vương gia cũng làm nhiều đó sao? Vương gia. Tiểu Thất cô nương nói người đừng tưởng cô ấy là đồ ngốc nữa. Vương gia, ngài vẫn nên về trước đi. Nhị gia, Mễ cô nương bảo ta nói với người, người đừng lấy chuyện ngọc ra lừa cô ấy nữa.
Cô ấy không trúng kế của ngài nữa đâu. Thành chủ, mời. Mễ cô nương nói. Tiểu Thất cô nương nói là bảo hai người đi trước. Cô ấy có lời muốn nói riêng với bọn ta. Cái gì? Mễ cô nương còn nói. Nếu hai người không đi.
Thì cô ấy sẽ không khách khí nữa. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Nàng không tìm linh ngọc nữa sao? Ta có manh mối quan trọng muốn nói cho nàng biết. Tiểu Thất. Mở cửa đi. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Ta không lạnh. Nếu nàng vẫn còn giận,
Thì cứ tạt thêm một lần nữa đi. Thật sự là ta không lạnh. Tiểu Thất. Nàng đừng để hắn lừa nữa. Đúng vậy. Ta không sao. Chỉ là gió đêm thổi làm ta sốt nhẹ. Thật sự là không liên quan đến nước nàng vừa tạt đâu. Nàng không cần đau lòng vì ta,
Lo lắng cho ta. Yên tâm. Tiểu Thất. Sốt nhẹ không chết người được đâu. Ta sẽ chăm sóc hắn. Tiểu Thất. Diễn đủ chưa hả? Đi thong thả, không tiễn. Kim Bảo, Bạch Thiết. Còn ngây ra đó làm gì? Vào đây. Nhị gia, ta sẽ cố gắng.
Nên làm gì thì không cần ta nói với ngươi nữa đúng chứ? Đấu võ mồm không lại thì ra tay. Đừng dọa Tiểu Thất. Đóng cửa. Vẫn còn sớm, chi bằng cùng uống ly rượu, thế nào? Có gì mà không được chứ? Bắc Cung, Nam Phong, Đông Lê, Tây Vân.
Vậy nên họ đã biết bốn miếng linh ngọc của Mạch gia đang được bốn đại gia tộc sở hữu từ lâu rồi? Được. Bắc Cung Viêm, Nam Phong Thần. Được lắm. Rất được. Dỗ dành nữ nhân là việc phải có kỹ thuật. Vương gia nên học hỏi nhiều hơn nữa. Không cần học.
Tiểu Thất thích đơn thuần. Người không đơn thuần nhất ở đây hình như là ngài đó. Ta sẽ không từ bỏ Tiểu Thất đâu. Ta khuyên ngài là nên từ bỏ sớm đi. Có ta đây ngài không có cơ hội đâu.
Hình như ngài là người không có tư cách nói mấy lời này nhất đấy. Dù sao thì những gì ngài làm với Tiểu Thất thì ngài là người rõ nhất. Ta không có tư cách? Hai đứa con của bọn ta có tư cách là được. Ta phát hiện
Lúc ngài không còn giả vờ thì càng vô sỉ hơn. Còn lôi cả con cái ra. Ngài nghĩ là ta sẽ tin sao? Tin hay không tùy ngài. Tiểu Thất không từ bỏ ta là được. Tiểu Thất cũng không từ bỏ linh ngọc. Và miếng linh ngọc thứ ba, đang trong tay ta.
Ngài chắc là trong tay ngài chứ? Ngài nghĩ sao? [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Hôm nay còn mấy cảnh? Hôm nay vẫn còn ba cảnh. Đạo diễn. Hiệu ứng đặc biệt của mỗi lần cháu biến thành mèo làm cho nó cool ngầu tí được không? Cool thế nào?
Ví dụ như, để bảo vệ hòa bình cho thế giới, để ngăn chặn thế giới bị phá hoại, cái gì mà hiểu thấu tình yêu và tà ác thật sự. Tóm lại là kiểu phát sáng, trông rất đẹp, xoay vòng ấy ạ. Nào nào nào.
Nói cho cô biết một bí mật quan trọng. Đoàn làm phim của chúng ta cái gì cũng có. Chỉ là không có tiền thôi. Không có tiền, không có tiền. Đạo diễn. Không có tiền đúng không? Đây. Cho. Ngân phiếu đổi tiền hả? Cái này là đạo cụ mà. Làm hiệu ứng?
Là giả đó. Đạo cụ. Có tiền thật không, tiền thật? Không có tiền thật. Tới đây. Trong thẻ ngân hàng này có được năm xu không? Tính làm kỹ xảo năm xu à? Không có ai xem năm xu đâu. Báo cáo mọi người, vương gia là heo. Heo.
♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫
♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫
♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫
♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫