Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Công Tử Ta Cưới Chàng Chắc Rồi Tập 10 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề Tiếng Việt] [Nhất định sẽ cưới được chàng!] [Mộ Phủ] Phùng tiên sinh. Thiếu chủ, nghe nói người sắp thành hôn, chuyện này là thật sao? Đúng vậy. Chuyện hơi bất ngờ, vẫn chưa kịp nói với tiên sinh, mong tiên sinh lượng thứ.

    Tiên sinh như này là ý gì? Thiếu chủ, miếng ngọc này là tín vật truyền đời của Mộ Cốt tộc ta. Chỉ khi truyền nhân của Mộ Cốt thành hôn mới được tiếp nhận. Tôi không phản đối việc người thành hôn, nhưng với một điều kiện,

    Cô ấy không được là khắc Thiên Sát tinh của người. Thiếu chủ, người có biết, Thiên Sát tinh đối với người có ý nghĩa gì không? Từ nhỏ người đã dạy ta Tộc Mộ Cốt tinh thông y thuật, còn am hiểu về bí thuật. Nhưng ông trời ban cho năng lực này,

    Cũng cho chúng ta những hạn chế nhất định. Đó chính là Thiên Sát khắc tinh. Nếu thuật sĩ Mô Cốt yêu Thiên Sát khắc tinh, thì chất độc bên trong phát tác, đau không kể siết. Nặng hơn thì mất mạng, cả hai cùng chết.

    Người tộc ta vẫn luôn tôn trọng, nhưng không nên tiếp xúc. Để tránh sơ xuất, thậm chí không thương tiếc mà giết đối phương. Thiếu chủ nhớ điều này là tốt. Miếng ngọc này có thể nhìn rõ nhân quả, phân định trời đất, nếu gặp khắc tinh Thiên Sát của người

    Nó sẽ sáng lên. Thiếu chủ sắp thành hôn rồi, hãy đeo nó bên người để phòng thân. Đa tạ Phùng tiên sinh. Phùng tiên sinh, người có biết tộc Chúc Do không? Nghe nói chỉ truyền cho nữ không truyền cho nam. Người kế thừa sống không quá 20 tuổi.

    Thiếu chủ, sao người lại hỏi chuyện này? Tạm thời không nên đem chuyện của Tiểu Đường, và thân phận của tộc Chúc Do nói ra, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Vụ án của Mộng bà vừa kết thúc, nhưng có chút chuyện ta vẫn chưa hiểu, nên ta muốn hỏi cho rõ.

    Quả thực tộc Chúc Do có tiếng là đoản mệnh. Tiền nhiệm Diệp Chí đời trước, từng giúp bệ hạ thông nhất đất nước, nhưng cũng không thoát được mệnh thọ ngắn ngủi. Lẽ nào không có cách nào phá bỏ số mệnh hay sao? Thiên tử lúc đó đã vì Diệp Thiển,

    Mà đi khắp thiên hạ để tìm cách, nhưng cũng không có cách nào hóa giải. E rằng đây là số mệnh của tộc Chúc Do. Thiếu chủ. Đa tạ tiên sinh chỉ giáo. Thiếu chủ sắp thành hôn, tôi muốn về quê bái tổ tông,

    Nhân tiện thưa chuyện với lão gia, lão phu nhân. Ngày mai khởi hành, ba ngày sau sẽ về. Cũng được. Tiên sinh đi đường cẩn thận. Ta còn có việc, ta đi trước. Thiếu chủ. [Tập 10] Sao nó lại không ăn? Ăn no rồi sao? Nó ăn rồi.

    Cẩn Ngôn ca ca, huynh đến rồi! Cha muội đang ở phủ, Hồng Tụ mau đi mời cha. Đợi chút đã. Đêm nay huynh ở lại phủ đi, phòng bên cạnh phòng muội vẫn trống. Đúng lúc cha muội đang muốn bàn chuyện hôn sự với huynh, muội cùng bàn với mọi người. Tiểu Đường.

    Ta có chuyện muốn nói riêng với muội. Ta có quà muốn tặng muội. Đây là tín vật gia truyền nhà ta, đến lúc ta phải nói thân thế của mình cho muội rồi. Miếng ngọc đẹp quá! Còn phát sáng nữa. Cẩn Ngôn ca ca, huynh sao vậy? Ta… ta không sao.

    Cẩn Ngôn ca ca, thời gian không còn sớm nữa. Chúng ta đi tìm cha đi. E rằng hôm nay không được rồi. Không cần đi. Ta tự đến rồi. Cẩn Ngôn hiền điệt. Con đến phủ sao không để người thông báo một tiếng? Xin Diệp lão gia lượng thứ.

    Ta thấy con có phải nên thay đổi xưng hô rồi không? Gọi Diệp lão gia, nghe xa lạ quá. Ta thấy chi bằng gọi thẳng, gọi luôn là cha đi. Cha… Sao cha còn nóng lòng hơn cả con gái vậy. Được rồi, cha không vội. Cẩn Ngôn hiền điệt.

    Hôm nay, chúng ta định luôn ngày thành hôn đi. Sau đó cùng dùng cơm tối. Đêm nay ở lại phủ đi. Diệp lão gia. Tiểu Đường. Con có chuyện muốn nói với mọi người. Diệp lão gia. Con không thể thành thân với Tiểu Đường. Chuyện này…

    Cẩn Ngôn ca ca có phải huynh nói nhầm không? Đừng đùa nữa. Ta không muốn thành thân với muội nữa. Chuyện này… Ngươi nói lại lần nữa. Con nói con không muốn thành thân với Tiểu Đường nữa. Ngươi… – Tên… khốn này. – Cha. Cẩn Ngôn ca ca.

    Có phải muội có chỗ nào không tốt? Huynh nói lý do cho muội đi. Vì ta sợ chết. Ta mới biết mấy người trước đây cầu hôn muội, muội có tướng khắc phu. Sao muội lại muốn hại ta? Huynh tin chuyện này sao? Không thể không tin.

    Nhưng huynh vừa tặng muội tín vật gia truyền. Không thể nào. Đó là quà chia tay. Chuyện ta muốn nói với muội, là việc ta là con một, không thể vì cưới một người vợ, mà để ta gặp chuyện được. Ngươi… Mộ Cẩn Ngôn.

    Sao ngươi lại xúc phạm con gái ta như vậy? Ngươi… – Cha. – Lão gia. Cha… Cha… Diệp lão gia. Con có chuyện phải đi trước. Xin cáo từ. Mộ Cẩn Ngôn. Hôm nay ngươi dám rời khỏi Diệp phủ, thì đừng bao giờ đến nữa. Từ hôm nay trở đi,

    Ngươi và Tiểu Đường đừng bao giờ gặp lại nữa. Nếu phạm lời thề, trời thần ghét bỏ. Cẩn Ngôn ca ca. Cha. Con xin cha cho con đi tìm huynh ấy. Tiểu Đường, con nghe cha nói. Con yên tâm. Cha sẽ tìm cho con một đức lang quân như ý.

    Nghe lời cha, đừng tìm hắn nữa. Con không cần ai cả. Con chỉ cần Mộ Cẩn Ngôn. Con… Tiểu thư. Cha nói cho con biết, nếu hôm nay con rời khỏi Diệp phủ nửa bước Diệp Thiển ta, không có đứa con gái này nữa. Tiểu thư, người nghe lời lão gia đi.

    Cha, cho dù cha nói gì, thì con cũng phải đi tìm huynh ấy để hỏi rõ. Cho dù huynh ấy có cưới con hay không, con phải biết đáp án mới từ bỏ được. Đứng lại. Lão gia. Có cần tìm mấy người đi theo tiểu thư không ạ? Bỏ đi.

    Không để nó chịu khổ, thì nó không quay đầu đâu. Cẩn Ngôn ca ca, huynh mở cửa đi. Muội biết huynh ở bên trong. Cẩn Ngôn ca ca, muội xin huynh đấy, mở cửa đi. Muội đi đi. Về sau chúng ta đừng gặp mặt nữa. Thật sự muội không khắc phu,

    Đều là có lý do cả. Cẩn Ngôn ca ca. Huynh đừng nghe người ta nói bậy. Ý trời đã định ta muội không được ở bên nhau. Sự thống khổ và không cam tâm của muội chỉ nhất thời thôi. Còn lại… Cẩn Ngôn ca ca. Để ta dùng một đời gánh chịu đi.

    Sao huynh không nói lời nào mà hủy hôn ước rồi? Tại sao rõ ràng huynh muốn cưới muội, rồi sau đó lại hối hận rời bỏ? Cẩn Ngôn ca ca. Huynh mở cửa ra. Huynh mở cửa đi. Huynh mở cửa đi. Cẩn Ngôn ca ca.

    Huynh biết muội sợ nhất là sấm sét mà. Huynh mở cửa đi. Cẩn Ngôn ca ca. Cẩn Ngôn ca ca. Muội sẽ đứng mãi ngoài cửa, cho đến khi huynh ra gặp muội thì thôi. ♫Vui trong chớp mắt.♫ ♫Một chút thành lời thề.♫ ♫Kiếp này chấp niệm vì người.♫

    ♫Kiếp sau không gặp lại.♫ ♫Nếu không bắt đầu thì sao có thể nói là vô duyên.♫ ♫Vì người mà tình nguyện.♫ ♫Chàng cũng hiểu mà.♫ Diệp Tiểu Đường. Có phải muội điên rồi không? Cẩn Ngôn ca ca. Diệp Tiểu Đường, muội tỉnh lại đi. Muội mất hắn rồi,

    Nhưng muội còn có bằng hữu, muội còn có người nhà. Muội còn có… Muội còn có ta. Cẩn Ngôn ca ca, huynh mở cửa đi. Huynh mở cửa đi. – Huynh ra đây. – Đi. Đi thôi. Cẩn Ngôn ca ca. Ta không đi. Cẩn Ngôn ca ca. ♫Vì chàng mà tình nguyện.♫

    ♫Chàng cũng hiểu.♫ Cẩn Ngôn ca ca, huynh đừng đi. Huynh đừng đi. Đừng đi. Tiểu thư từ lúc về vẫn luôn gọi tên Mộ Cẩn Ngôn. Không lúc nào dừng. Cẩn Ngôn ca ca. Đừng đi. Mộ Cẩn Ngôn Ngươi không yêu Diệp Tiểu Đường, sao ngươi lại cầu thân cô ấy?

    Ngươi có biết là vì ngươi, cô ấy biến thành trò cười của cả Kinh thành không? Ngươi làm thế này sau này cô ấy làm sao mà sống? Ta không cần phải biết. Ngươi đi cùng ta đến xin lỗi cô ấy. Ta không biết là ngươi đứng, hay ngươi quỳ,

    Ngươi cũng phải cầu thân lại với cô ấy. Lực bất tòng tâm. Ngươi đúng là tên khốn. Ngươi có biết Diệp Tiểu Đương yêu ngươi nhiều cỡ nào không? Ngươi có biết trong lòng ta cô ấy quan trọng nhường nào không? Ta trân trọng người con gái bị ngươi lừa gạt như vậy.

    Mộ Cẩn Ngôn, ngươi là kẻ khốn nạn. Cửu hoàng tử. Người cũng biết Diệp Tiểu Đường gia thất, tướng mạo đều có, cớ sao mãi không ai đến cầu thân? Lời đồn khắc phu chỉ là lời nói bậy. Mộ Cẩn Ngôn, không lẽ ngươi tin sao? Thà tin còn hơn không.

    Mộ Cẩn Ngôn, căn bản là ngươi không xứng với Tiểu Đường. Vậy càng tốt, ta đang mong cô ấy đừng bận tâm nữa. Từ nay về sau ta và cô ấy không còn quan hệ gì nữa. Được. Được. Ta có nằm mơ cũng chờ ngày này.

    Đợi ngày ta và cô ấy kết thành phu phụ, thì ngươi đừng hối hận. Vậy cũng tốt. Vẫn còn một người, có thể thay ta yêu cô ấy. Ngươi đến rồi. Bản đồ mật đạo ta đã mang đến rồi, thù lao đâu? Tốt, tốt quá rồi.

    Diệp lão gia, sau này có ngày gặp lại. Đợi đã. Ta bảo cậu tìm truyền nhân của Mộ Cốt tộc, có tin tức gì chưa? Gần đây vẫn đang tìm, trước mắt chưa có tin tức gì. Tranh thủ thời gian tìm đi, ba ngày sau, ta cần tin tức chính xác. Lão gia.

    Sức khỏe của tiểu thư thế nào rồi? Cũng ổn rồi ạ. Đại phu bốc thuốc, tiểu thư ngủ rồi ạ. Để Hồng Tụ chăm sóc tiểu thư cho tốt. Thân thể của Tiểu Đường yếu ớt, tốt nhất đừng để thương đến gân cốt. Lão gia, lão nô không hiểu,

    Sao người không đem chuyện tìm tinh thạch tạo mộng, nói cho tiểu thư? Tinh thạch tạo mộng có trên đời hay không còn chưa chắc. Ta với mẹ con bé tìm cả nữa đời, cũng không tìm thấy. Mẹ con bé cả đời sống trong hy vọng,

    Rồi hết lần này đến lần khác thất vọng. Ta không muốn để Tiểu Đường, chịu nỗi khổ giống như mẹ con bé. Lão gia. Nỗi khổ trong tâm người, tiểu thư cũng không hiểu được. Người xem, Mộ Cẩn Ngôn hủy hôn, làm tiểu thư khóc cả ngày.

    Lão nô chứng kiến tiểu thư lớn lên, thật sự rất đau lòng. Chuyện hôn sự của Tiểu Đường nhất định sẽ có cách. Ta phải đi Mộ phủ một chuyến. Muộn vậy rồi, người vẫn đến Mộ phủ sao? Ngày mai rồi đi. Tiểu thư, tiểu thư.

    Lão gia cả đêm không về, không biết đi đâu. Tối qua cha ta không ở phủ sao? Tối qua giờ hợi, lão gia nói đi đến Mộ phủ, rồi đi đâu không biết? Đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì. Quản gia, đến Mộ phủ. Vâng.

    Tiểu Đường, ta đi với mọi người. Diệp lão gia. Diệp lão gia. Diệp lão gia. Cha… – Lão gia. – Lão gia. – Cha. – Lão gia. Cha… Cha, cha sao vậy? Cha. Cha. Mộ Cẩn Ngôn. Ngươi giải thích rõ cho ta, chuyện này là sao? Cha…. Cha… Cha….

    Mộ Cẩn Ngôn, huynh giết chết cha ta? Mẹ, con thề… Con sẽ không tha cho kẻ đã hại chết cha. Mẹ và cha đã đoàn tụ dưới đó rồi chứ? Con sẽ đến tìm hai người sớm thôi. Tiểu Đường, muội đừng buồn quá. Tiểu Đường, thực ra…

    Mộ Cẩn Ngôn có thể không phải là hung thủ giết cha muội. Tiểu Đường. Ba chúng ta quen biết nhau đến nay, huynh rất hiểu con người Mộ Cẩn Ngôn. Hắn không thể làm ra chuyện này đâu. Con dao đó, còn có vết máu trên người huynh ấy là giả sao?

    Biết người, biết mặt, không biết lòng. Bên trong một đằng, bên ngoài lại một nẻo. Hôm nay muốn cưới ta, hôm sau đòi từ hôn. Huynh ấy vốn dĩ là người không đáng được tin tưởng. Tiểu Đường, chuyện này nhất định có uẩn khúc. Muội đợi ta điều tra rõ ràng. Ra ngoài.

    Tiểu Đường. Ra ngoài. Chuyện này nhất định có ẩn tình. Muốn tìm ra chân tướng phải cứu Mộ Cẩn Ngôn trước. Đi. Vì sao lại cứu ta? Mặc dù ta hận ngươi bỏ rơi Tiểu Đường, nhưng theo hiểu biết của ta về ngươi, ta không tin ngươi là hung thủ.

    Mau đi thôi, vừa đi vừa nói. Ta không thể đi. Chỉ cần bước ra khỏi đây có nghĩa là vượt ngục. Càng chứng minh mình phạm tội. Ngươi cho rằng ngồi đây thì có thể rửa oan được sao? Như hôm nay chứng cứ rõ ràng,

    Ngươi còn mong tên Phủ Doãn hồ đồ đó rửa oan cho ngươi sao? Rửa được hay không thì phải xem ý trời. Ý trời cái đầu nhà ngươi. Mộ Cẩn Ngôn, ngươi không nghĩ cho mình, thì cũng nên nghĩ cho Tiểu Đường. Bị vị hôn phu từ hôn, giết hại cha ruột.

    Ngươi muốn để muội ấy sống trong đau khổ cả đời sao? Được, ta đi cùng ngươi. Phủ Doãn đại nhân, như ngài dự liệu. Lơi lỏng canh gác ngục giam, Cửu Hoàng Tử đã đánh ngất cai ngục, đưa Mộ Cẩn Ngôn đi rồi. Cho các huynh đệ bị thương chút tiền,

    Bảo họ về nhà nghỉ ngơi vài ngày. Phủ Doãn đại nhân, hạ quan không hiểu. Tại sao ngài lại thả Mộ Cẩn Ngôn? Bình thường hắn ta vốn không nghe theo ngài. Lần này lại vướng vào án mạng, chứng cứ rõ ràng. Ngươi ngốc à? Mộ Cẩn Ngôn thông minh như thế,

    Hắn muốn giết người mà còn để lại chứng cứ sao? Ý của ngài là… có người cố ý hãm hại Mộ Cẩn Ngôn? Cái này bản quan không muốn suy đoán. Hắn muốn rửa sạch tội danh, vậy thì cứ để hắn tự làm đi. Chỗ này chắc là an toàn rồi.

    Thực ra chúng ta không cần đi xa quá. Ngươi là tội phạm vượt ngục, nha môn mà biết nhất định sẽ đuổi theo. Người thấy truy binh rồi sao? Vẫn chưa. Có lẽ… có lẽ nha môn vẫn chưa biết chuyện. Ngày thường cai ngục canh gác 3 ca liên tục. Người có biết,

    Hôm nay vì sao họ lại bị điều đi không? Để ngài có thể dễ dàng cướp ngục. Đúng là ta cũng thấy kỳ lạ. Phủ Doãn đại nhân muốn ta điều tra rõ ràng rửa sạch tội oan. Lại không muốn tranh đấu với ngài,

    Bèn sai thuộc hạ rời đi cho ngài dễ ra tay. Nói như vậy Phủ Doãn đại nhân cũng nhận ra vụ án này có uẩn khúc. Mộ Cẩn Ngôn, đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Đêm qua. Diệp lão gia đúng là có đến phủ ta.

    Nhưng nói được vài câu thì đi luôn. Sau đó ta nghe thấy tiếng bên ngoài liền chạy ra xem, tiếp đó thì bị đánh ngất. Tỉnh dậy thì đã ở đại đường rồi. Trong tay còn cầm con dao có máu.

    Nói như vậy, hung thủ cố ý đổ tội danh giết Diệp lão gia cho ngươi. Có điều mục đích hắn làm vậy là gì? Việc này còn chưa rõ. Đi, đến nhà xác xem xem. Chủ thượng, nhiệm vụ đã xong, Diệp Chí chết rồi. Thế giới này do quỷ dữ thống trị.

    Ông trời từ bi nhưng lại không cứu được chúng sinh. Chứng tỏ rằng trên đời này, làm người xấu vẫn tốt hơn. Lúc Diệp Chí chết, không nói gì sao? Không ạ. Ông ta nói trên đời vốn không có Tinh Thạch Tạo Mộng. Không nói thêm một câu nào nữa.

    Nghe đồn Tinh Thạch Tạo Mộng của tộc Chúc Do, là tinh thạch trời ban. Có năng lực ảo diệu, có thể dễ dàng kiểm soát người khác. Nếu như trên đời không có vật này, tại sao hắn phải bỏ số tiền lớn để tìm chứ?

    Chủ thượng, chuyện này vẫn chưa biết có thật không. Mong người suy nghĩ kỹ. Mộ Cẩn Ngôn vẫn đang điều tra vụ án của Tạ gia sao? May mà có chủ thượng. Bọn họ không tìm được manh mối gì từ Mộng Bà cả. Tốt. Điều tra kỹ người này, lúc cần thiết,

    Có thể bất chấp tất cả. Chủ thượng, vậy chuyện Tinh Thạch Tạo Mộng thì sao? Diệp Chí không phải có một đứa con gái sao? Vâng, thuộc hạ đã rõ. Nhà xác này sao chả có ai vậy? Chắc là bị điều đi hết rồi.

    Phủ Doãn đại nhân này, đúng là tiễn phật tiễn đến tận Tây Thiên. Đi vào xem xem. Đi. Sao? Muốn giết người diệt khẩu à? Đây là hiện trường gây án. Con dao này tìm được trong tay ta. Người xem có phải không? Đúng, chính là con dao này.

    Phủ Doãn đại nhân để lại vật chứng. Ông ấy sớm đã đoán ra ta sẽ đến đây. Đây rồi, tìm được thi thể của Diệp lão gia rồi. Mau đi khám nghiệm tử thi xem. Không thể ngờ được, chỉ sau một đêm đã sinh tử cách biệt. Đưa con dao cho ta.

    Thế nào? Từ hình dạng vết thương và sức đâm của dao, cái chết của Diệp lão gia, đúng là do con dao này gây ra. Nói như vậy, hung thủ dùng con dao này giết Diệp lão gia, sau đó đặt con dao vào tay ngươi. Sao vậy?

    Các khớp xương của Diệp lão gia có chút kỳ lạ. Kỳ lạ thế nào? Chưa nói rõ được. Cần phải giải phẫu thi thể mới biết chắc được. Ai? [Nếu muốn tiếp tục điều tra, [thì tính mạng của Tiểu Đường khó được bảo toàn.] [Mộ Cẩn Ngôn.]

    [Từ hôm nay trở đi, ta và huynh không còn quan hệ gì.] [Ta không thể thành hôn với Tiểu Đường.] [Muội trời sinh vốn khắc phu,] [Tại sao muội phải hại ta?] [Nếu thật sự cha ta là do huynh giết,] [ta nhất định bắt huynh đền mạng.] Các người là ai?

    Giao Tinh Thạch Tạo Mộng ra, ta sẽ tha mạng cho ngươi. Tinh Thạch Tạo Mộng là cái gì? Đừng có giả ngốc. Vậy thì đừng trách ta vô tình. Cẩn Ngôn. Đi. Cậu ấy bị thương nặng, mất máu nhiều, cơ thể lại vốn yếu. Lần này phải nghỉ ngơi cẩn thận.

    Trong một năm khó mà khôi phục hoàn toàn được. Xin hỏi, huynh ấy khi nào thì có thể tỉnh lại. Có thể nhanh cũng có thể lâu. Nhưng mạch tượng của cậu ấy có chút khác lạ. Vì thế ta cũng không đoán được. Mạch tượng kỳ lạ.

    Mạch tượng của người bình thường đều nằm trong số hơn 20 loại. Mạch không nổi, không chìm, đập đều, nhẹ nhàng. Nhưng mạch của người này lại không hề như thế. Có chút khó đoán. Vậy tôi xin cáo từ. Đa tạ đại phu. Tiểu Đường, muội nghỉ chút đi.

    Đã một ngày muội không hề chợp mắt rồi. Sao huynh ấy lại ở đây? Nhân chứng vật chứng đều đủ. Huynh còn nói thay cho huynh ấy sao? Tiểu Đường. Nếu đúng là Mộ Cẩn Ngôn giết hại cha muội, thì tại sao hắn còn cầm con dao đó trong tay chứ?

    Lại còn ngất ở đại đường? Dựa vào mưu trí của hắn, muốn giết một người mà không bị phát hiện không hề khó. Ta thừa nhận, điều này không nói rõ được. Nhưng cũng có khả năng, huynh ấy lợi dụng điều này để che giấu chúng ta. Nếu chuyện này có hiềm nghi.

    Chúng ta càng phải làm rõ, tìm ra hung thủ thật sự. Tiểu Đường, ta biết bây giờ muội rất muốn báo thù, nhưng chúng ta không thể đổ oan cho người tốt. để hung thủ thật sự lởn vởn ngoài kia. Muội thấy đúng không? Đúng rồi. Đám người vừa nãy là sao?

    Bọn chúng muốn tìm Tinh Thạch Tạo Mộng. Tinh Thạch Tạo Mộng là cái gì? Ta cũng không biết. Mộng bà từng nhắc đến Tinh Thạch Tạo Mộng. Bảo ta nhất định phải tìm nó. Ta cũng từng hỏi cha ta về chuyện này, nhưng cha ta giấu kín như bưng.

    Nếu đám người đó vì Tinh Thạch Tạo Mộng mà đến, thì cái chết của cha muội, liệu có liên quan đến tinh thạch tạo mộng không? Cha muội ở trong phủ, binh thường thích đến đâu nhất? Ngoài việc làm ăn, cha ta thích nhất ở từ đường,

    Nói chuyện với bài vị của mẹ. Từ đường. Tiểu Đường, có thể đến đó xem thử không? Mẹ, con gái bất hiếu. Hại cha phải chịu tai vạ. Đến nay hung thủ giết hại cha vẫn còn chưa rõ. Con gái bất đắc dĩ phải đến đây tìm manh mối.

    Mong mẹ phù hộ con sớm tìm được manh mối, báo thù cho cha. Tiểu Đường. Bắt đầu thôi. Bản đồ mật đạo hoàng cung. Đây đúng là thiết kế của hoàng cung. Muội xem, đây là Ung Hòa điện. Đây là Thái Thanh điện. Đây là Phượng Hoàng đài.

    Còn có đây nữa, đây là Đông Cung. Có điều cung của đại điện hạ… Ta không thấy. Hoàng cung Đại Lăng được xây dựng vào Kim triều trước. Giang hồ truyền rằng dưới hoàng cung có mật đạo. Không ngờ lại là thật. Nhưng cha muội, sao lại có thứ này?

    Có thể cha ta phát hiện ra manh mối về Tinh Thạch Tạo Mộng ở trong cung. Muốn thông qua mật đạo này vào cung thăm dò. Mới bị người ta giết hại. Ta từ nhỏ đã lớn lên ở hoàng cung, chưa từng nghe đến Tinh Thạch Tạo Mộng. Đây là…

    Là bút tích của cha ta. Tiểu Đường, cha có chuyện muốn nói với con liên quan đến bí mật về thân thế của con. Thực ra Tinh Thạch Tạo Mộng, là thánh vật của Chúc Do tộc. Truyền đời được vài trăm năm, nhưng vài năm trước vô ý mà mất.

    Từ đó đến nay truyền nhân nhất mạch của Chúc Do tộc, phải chịu lời nguyền, không một ai có thể sống quá 20 tuổi. Truyền nhân của Chúc Do tộc phải bảo vệ Tinh Thạch Tạo Mộng. Tinh Thạch Tạo Mộng giúp truyền nhân của Chúc Do đi vào mộng cảnh,

    Tạo ra ảo giác, dễ dàng mê hoặc sai khiến người khác làm theo ý mình. Ta và mẹ con cả đời đi tìm mà không có kết quả. Trước đây cha không nói với con chuyện này vì không muốn con bị vướng vào

    Phiền não không tìm ra được Tinh Thạch Tạo Mộng này, mà ngày ngày không được vui vẻ. Sau khi mẹ con qua đời, ta phái người tìm khắp giang hồ, gần đây phát hiện ra được chút manh mối. Có tin nói nó được giấu trong hoàng cung, nhưng sự thật chưa rõ.

    Cha đã không còn thời gian đi tìm nữa rồi. Tiểu Đường, tìm hay không nằm ở con. Cha mong đời này con không có gì hối tiếc. Chỉ mong như vậy. Muội là người Chúc Do tộc? Người Chúc Do tộc sở hữu vật có khả năng đi vào giấc mộng.

    Vì thế người trong giang hồ đều mong có được. Sau khi mẹ ta mất, Cha áp chế ta, cấm sử dụng bí thuật Chúc Do. Vậy lời đồn sống không quá 20 tuổi, là thật sao? Tiểu Đường, thời gian còn lại của muôi là bao lâu? Không đến một năm.

    Sao lại như vậy chứ? Đừng lo. Huynh xem không phải giờ ta đang rất khỏe mạnh sao? Chuyện sau này không ai biết trước được. Vậy còn hắn ta? Hắn ta có biết muội chỉ còn thời gian chưa đến một năm không? Biết. Nhưng huynh ấy vẫn thất hứa.

    Có lẽ đúng như huynh ấy nói, muội khắc mọi người còn khắc cả chính mình nữa. Trời sinh ra Thiên Sát Cô Tinh phải sống cô đơn đến chết. Tiểu Đường muội yên tâm. Ta nhất định sẽ tìm ra cách giúp muội tiếp tục sống. Cửu hoàng tử.

    Ngài vội vàng như vậy có chuyện gì sao? Cao công công. Ông cũng coi là người già nhất trong cung đúng không? Từ khi bệ hạ đăng cơ đến nay, lão nô vẫn luôn ở trong cung. Đến nay đã được 16, 17 năm rồi. Tốt. Cao công công, ta có chuyện muốn hỏi,

    Mong ông giải đáp giúp. Người coi trọng lão nô quá rồi. Lão nô nhất định sẽ dốc sức. Cao công công, ông có biết trong cung từng có một bảo bối, gọi là Tinh Thạch Tạo Mộng? Thứ cho lão nô hiểu biết nông cạn, trước giờ chưa từng nghe qua.

    Đa tạ Cao công công. Cửu hoàng tử, xin dừng bước. Liên quan đến báo vật trong cung, Cửu hoàng tử có thể đến ngự thư phòng tra xem. Có điều những thứ bảo mật trong cung, Cửu hoàng tử cũng khó lòng tra ra được. Lão nô khuyên người vẫn nên bỏ đi ạ.