Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 11]
Huynh đệ, sao ngươi cũng ở đây vậy? Chẳng lẽ ngươi cũng đến giúp ta tìm linh ngọc sao? Nghĩa khí thật. Ta tưởng trong mắt nàng chỉ có vương gia, không cần linh ngọc nữa. Chuyện hôm qua đa tạ thành chủ đã bảo vệ Tiểu Thất. Ta bảo vệ Tiểu Thất
Là do ta tự nguyện, không liên quan đến vương gia. Hôm nay Kiệt ca đại giá quang lâm. [Tối nay chúng ta uống với nhau đi.] [Hôm nay ta có chuyện quan trọng,] [không thể tiếp ngài rồi.] Để hôm khác nhé. Được. Mạt Lê bái kiến phu nhân.
Làm phiền phu nhân đến đây một chuyến rồi. Cô nương mời ta đến đây, có chuyện quan trọng gì vậy? Đường phu nhân? Sao cô ta lại ở đây? Thanh Lam quốc sản xuất nhiều ngọc thạch. Mà phu nhân lại là người buôn ngọc lớn nhất Thanh Lam quốc.
Lần này mời ngài qua đây là vì miếng ngọc này quá lớn. Ta muốn đập nó thành vài mảnh để làm một bộ trang sức hợp với khí chất thanh nhã của ta, không biết phu nhân có ý kiến gì hay không? Đập thành vài mảnh?
Sao cô ta không lên trời luôn đi? Nhìn nhìn. Nhìn gì mà nhìn? Không được nhìn. Ta đang nhìn thủ vệ đằng sau cô ta. Người đó không đơn giản. Miếng ngọc này của cô nương là cực phẩm thế gian hiếm có. Nếu tùy tiện đưa cho thợ ngọc khí không hiểu biết
Thì sẽ lãng phí mất. Nếu cô tin ta, thì ta có thể mời thợ làm trang sức chuyên dụng cho hoàng tộc ở Thanh Lam quốc làm theo số đo của cô. Ta biết ngay là phu nhân biết nhìn mà. Không sai. Miếng ngọc này là bảo vật gia truyền của nhà ta.
Ngài cũng thấy rồi. Ta còn vì nó, mà mời cao thủ theo bên mình để bảo vệ đó. Thân thủ cũng cỡ Bạch Thiết, còn có sứ giả của Thanh Lam quốc nữa. Nếu như cướp thì không biết ai sẽ là ngư ông đắc lợi. Phu nhân,
Con người ta xưa nay vẫn luôn khiêm tốn, chưa bao giờ rêu rao bối cảnh của ta ra bên ngoài. Tổ tiên của ta từng là quý tộc. Tên thật của ta là An Kỳ Lạp Mạt Lê. [Nên] [phải nhờ phu nhân] [nói thợ trang sức làm ra kiểu] cao quý,
Vừa nhìn là biết xuất thân cao sang, khiến người khác không kiềm được mà ngưỡng mộ Chẳng trách Mạt Lê cô nương lại là người đứng đầu ở Phong Nhã Uyển, vẻ ngoài cao quý, thì ra là nguồn gốc gia học. Yêu cầu của cô không quá khó,
Chỉ là không biết cô muốn có thành phẩm lúc nào, ta sẽ nhanh chóng sắp xếp. Càng nhanh càng tốt. Tối nay… Sáng ngày mai ta sẽ cho người mang ngọc đưa đến phủ của ngài. Được. Thời kỳ đặc biệt, chỉ có thể dùng thủ đoạn đặc biệt thôi. Nam Phong Thần,
Ta… Ta cũng hết cách rồi mà. Hai người có tình cũ, dễ nói chuyện hơn. Chỉ cần ngươi mở lời thì cô ta chắc chắn sẽ ngoan ngoãn đưa linh ngọc. Nàng cũng nói là tình cũ rồi, bây giờ người mà nàng ta nhớ nhung là vương gia kìa,
Nói hắn đi không phải thích hợp hơn sao? Tiểu Thất, nàng muốn ta đi sao? Nếu nàng muốn, thì vì linh ngọc, ta có thể miễn cưỡng hy sinh. Chàng… Chàng nghĩ gì vậy? Chàng là người có thê tử rồi, loại chuyện chiếm lợi như vậy thì tránh qua một bên.
Nam Phong Thần, ngươi xem… Mễ Tiểu Thất, nàng đừng có quá đáng. Không đi thì không đi, tức giận gì chứ. Không đúng. A Viêm, hình như ta hơi quá đáng thật. Tìm bạn gái cũ giúp chuyện mất mặt này, chẳng trách hắn nổi giận. Bỏ đi, chúng ta vẫn nên
Dựa vào bản thân thôi. Dùng đạo lý thuyết phục trước rồi mới áp lực sau. Yên tâm, ta đã cho người sắp xếp rồi. Thành chủ à. Tiêu chuẩn của thành chủ vẫn cao tận trời, xem thường ta à? E là ngài không biết bây giờ ta cũng có thân phận
Xem thường những người bình thường đó. Cục cưng, ta đùa thôi mà nàng tưởng thật à? Đi thôi. Nào, nào, nào. Biết ngay hắn ngoài cứng trong mềm mà. Nhưng để huynh đệ lấy thân đổi ngọc thì trong lòng ta khó chịu quá. Nàng rất lo lắng cho
Sự an nguy của thân thể hắn à? Chàng không biết nữ nhân Mạt Lê đó mãnh liệt thế nào đâu. Nếu tối hôm đó ta không kịp xuất hiện thì có lẽ Nam Phong Thần đã… Ngọt không? Ta cảm thấy rất chua. Đâu chua đâu? Quỷ ghen tuông. Bây giờ thì sao?
Còn chua không? Còn hơi chua. Chàng đừng giỡn nữa. Chàng nghĩ xem Nam Phong Thần là cao thủ tình trường, chút chuyện nhỏ này chắc dễ như trở bàn tay nhỉ. Đừng đóng. Thân phận của ta không tầm thường nên nhiều người ngấp nghé lắm. Có họ trông chừng ta mới yên tâm.
Cục cưng, ở chung với ta thì có gì mà không yên tâm chứ? Ta không phải là cục cưng của ngài. Cục cưng của ngài không phải là Mễ Tiểu Thất sao? Giờ phút này mà nhắc nữ nhân khác thì mất hứng lắm. Ngoan, chúng ta đóng cửa lại đi. Thành chủ.
Lúc trước ngay cả phòng mà ngài cũng không cho ta vào. May mà bây giờ người ta không còn là ca kỹ gọi là đến, đuổi là đi nữa rồi. Vậy sao? Vậy chỉ có thể để hai huynh đệ ở ngoài nhìn chúng ta thôi. Thành chủ đừng có gấp như vậy.
Nhìn thấy cục cưng của ta, sao có thể không gấp được chứ? Đóng cửa, đóng cửa lại. Cục cưng, gì mà cấn vậy? Ngoan. Nàng tháo nó xuống đi, xong việc thì nàng muốn bao nhiêu ta sẽ mua bấy nhiêu. Cứ cục cưng cục cưng,
Có quỷ mới biết ngài có bao nhiêu cục cưng. Sau này ngài gọi tên của ta đi. Cục cưng mới có thể thể hiện được tấm chân tình của ta dành cho nàng. Ta chỉ thích gọi nàng là Cục cưng thôi. Hai chúng ta quen nhau lâu như vậy,
Không lẽ ngay cả tên của ta mà ngài cũng không biết? Sao có thể vậy được? Tên của nàng chẳng phải là A Ngọc sao? A Ngọc? Ta biết ngay ngài vẫn còn nhớ nhung con hồ ly tinh đó. Chẳng trách lần trước ngài tặng ta và cô ta
Mỗi người một cây trâm vàng. Trâm của cô ta còn nặng hơn ta hai lượng. Vậy tên là Mai Khôi? Mẫu Đan? Hay là Tiểu Đào? Cục cưng, Cứ tức giận hoài là không ngoan đâu. Thành chủ. Đây là Mạt Lê cô nương mà. Hôm nay ăn mặc như vậy,
Khiến người khác phải nhìn khác đi đấy. Mạt Lê bái kiến vương gia. Sao vương gia đến Phong Nhã Uyển mà không nói người ta vậy? Đáng ghét. A Viêm cẩn thận. Đừng có ám khí gì bay ra nữa đấy. Ta đang nói chuyện với vương gia mà cô chen vào gì chứ?
Không hiểu lễ nghĩa. Đúng rồi, cô vẫn chưa biết thân thế của ta nhỉ? Thật ra ta và vương gia giống nhau, đều có huyết thống cao quý. Chỉ là lưu lạc ở bên ngoài, sa vào kiếp ca kỹ. May mà ta vẫn luôn giữ miếng bảo ngọc truyền quốc này.
Cũng phải thôi. Với loại bách tính bình thường thấp kém như cô chưa bao giờ gặp ngọc tốt như vậy là phải. A Viêm, không phải chàng nói miếng ngọc chàng tặng ta là độc nhất vô nhị sao? Tại sao cô ta cũng có? Vậy chỉ có thể nói rằng
Có một miếng là giả. Miếng ngọc này là ta dùng số tiền lớn mua ở Thanh Lam quốc. Độc nhất vô nhị đấy. Còn tại sao lại có một miếng ngọc giả thì chẳng phải nàng dùng để chọc Vượng Tài sao? Hèn chi hôm đó ta dắt nó
Dạo một vòng trong ngõ, lúc quay lại thì không thấy nữa. Thì ra là bị người khác nhặt đi. Quỷ lơ mơ này, lần này đừng quên trước quên sau nữa. Lần trước thay y phục đã làm mất cái vòng ngọc rồi. Trí nhớ của người ta dạo này kém mà. Được rồi,
Không nói với cô nữa. Y phục dính mùi rượu rồi, ta phải nhanh chóng thay y phục thôi. Vậy A Viêm à. Chàng đến đại sảnh chờ ta, ta thay xong sẽ ra. Kỹ năng diễn của vương gia giỏi thật. Chẳng trách Bệ hạ phái ngài tới thành Bắc Nguyệt.
Chỉ thương Tiểu Thất vẫn không biết gì. Thành chủ cần gì phải chó chê mèo lắm lông chứ? Nay ta và nàng hiểu rõ tấm lòng của ta là được. Vậy sao? Ta muốn xem thử nếu Tiểu Thất biết ngài chỉ lợi dụng nàng ấy để tìm linh ngọc,
Thì nàng ấy có chọn ngài không. Ta không thay đổi được ý định ban đầu. Nhưng ta đã dừng lại đúng lúc, đưa nàng ấy một miếng linh ngọc. Ngài có thể không, thành chủ? Vương gia. Người ở sau Mạt Lê cô nương đã được giải quyết.
Đường phu nhân cũng đã nghĩ cách đuổi đi rồi, người xem… Làm chậm như vậy à. Tiểu Thất đã tự giải quyết rồi. May mà kịp chuẩn bị một miệng ngọc giả. Cô bé à, chỉ với chỉ số thông minh của cô mà dám đấu với ta à? A Viêm đâu rồi?
Sao chỉ có một mình ngươi vậy? Đúng rồi. Vừa nãy đa tạ ngươi nhé, huynh đệ tốt. ♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ Huynh đệ tốt? A Viêm? Chẳng lẽ giữa chúng ta chỉ có thể nói chuyện này sao?
♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫ Ta biết hôm nay là do ta không tốt. Ta không nên nói ngươi đi tìm Mạt Lê vì linh ngọc. Xin lỗi nhé. Lần sau mời ngươi ăn cơm.
♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫ Tiểu Thất, nàng xong chưa? A Viêm tìm ta rồi, chúng ta qua đó đi. Mễ Tiểu Thất, ♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫
Trong mắt nàng chỉ có Bắc Cung Viêm sao? Nam Phong Thần, người lên cơn gì vậy? ♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫ Nàng còn đi tìm hắn? Nàng có biết hắn đã làm gì nàng không? Chàng tốt với ta, ta rất rõ mà.
♫ Ta nàng biệt li cùng được giải thoát, gió nam tháng bảy như gươm lạnh ♫ Tốt với nàng sao? Nàng thật sự cho rằng hắn chỉ là một vương gia nhàn hạ, không mưu cầu thứ gì sao? ♫ Nhưng nguyện trọn vẹn, không cần biết mọi chuyện thế nào ♫
Hắn đến thành Bắc Nguyệt là nhận mệnh hoàng thượng đến giám sát ta tìm bốn miếng linh ngọc. Từ đầu đến cuối hắn chỉ lợi dụng nàng thôi. ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫ Nếu nàng không có hình vẽ Mạch gia này
Và bốn túi gấm thì ban đầu ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫ liệu hắn có giữ nàng lại không? Ta biết giữa ngươi và A Viêm có mâu thuẫn, nhưng ta tin chàng ấy.
♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ Còn nữa, ta đã biết chàng ấy không phải là vương gia dịu dàng như người ngoài thấy từ lâu rồi. Nhưng ta vẫn thích. Đến bây giờ nàng vẫn bảo vệ hắn ư?
♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ Nếu hắn thật sự thích nàng thì lúc ở Đông Lê sơn trang, sẽ không để Hắc Ly đưa bức thư bỏ mạng thứ tư đó khiến nàng gặp nguy hiểm rồi.
♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ Ta còn tưởng ngươi muốn nói chuyện gì. Đó là ý kiến ta đề ra. Hơn nữa lúc đó A Viêm đã không đồng ý rồi. Biết người biết mặt không biết lòng. Sao nàng biết
Hắn không phải chỉ vờ không đồng ý, rồi bí mật phái Hắc Ly đi làm chứ? Ta không biết, nhưng ta tin chàng ấy. Vậy nàng không tin ta rồi. Rốt cuộc hắn đã chuốc thuốc gì cho nàng mà khiến nàng bảo vệ hắn như vậy? Mễ Tiểu Thất,
Rốt cuộc nàng có từng để ý tới ta không? Ừ. Ngươi vẫn luôn là bạn tốt của ta, huynh đệ tốt. Ta đã nói với nàng từ lâu rồi, ta chưa bao giờ muốn xem nàng là huynh đệ. Đừng đùa nữa. Ta có đùa hay không trong lòng nàng biết rõ.
Ta thích nàng. Hơn nữa ta tin rằng ta là người hiểu và hợp với nàng nhất trên thế gian này. Nhưng mà chỉ là bạn mà thôi. Nam Phong Thần, chúng ta không phải là người cùng một thế giới. Xin lỗi. Từ lúc nàng biến thành mèo rơi xuống Phong Nhã Uyển,
Thì ta đã biết nàng là ai rồi. Chẳng trách. Thì ra ngươi đã sớm biết rồi. Mễ Tiểu Thất, nàng chưa bao giờ nhìn kỹ ta, thì sao nàng biết hai chúng ta không phải là người cùng một thế giới? Vì ta không muốn biết. Hay cho một câu không muốn biết.
Mễ Tiểu Thất, nàng ác thật. Mong thành chủ một vừa hai phải. A Viêm. A Viêm, chàng đi từ từ thôi. Ta đã giải thích với chàng ở trong xe rồi mà. Ta với Nam Phong Thần thật sự không có gì cả. Hắn uống say nên mới nói bậy bạ đó.
Bên ngoài gió lớn, vào phòng trước đã. A Viêm, chàng nghe ta nói đi mà. Ta thật sự chỉ xem Nam Phong Thần là bạn. Này. Bây giờ ta rất giận đấy, đừng nhắc tên nam nhân khác trước mặt ta. Còn nữa, Bạch Thiết. Vâng. Lấp lỗ chó lại đi.
Không phải người nói để cho Vượng Tài hóng mát sao? Hóng mát cái gì? Để lỗ cho người ta đào góc tường* sao? [*: theo đuổi người đã có người yêu] Lấp đi. Vậy ngươi tìm nhà mới cho Vượng Tài đi. Nam nhân chỉ cần mặt mũi mà ghen lên
Thì đáng sợ thật. A Viêm. A Viêm. A Viêm. A Viêm à. Vị anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng đáng yêu ở bên trong là ai nhỉ? Tiểu vương gia đẹp trai nhất Bắc Nguyệt của chúng ta ơi. A Viêm, chàng thật sự hiểu lầm rồi.
A Viêm, chàng đừng giận mà. Cô đừng gõ nữa, vương gia cần được bình tĩnh. Bình tĩnh là toi luôn đấy. Vừa nãy nhìn chàng ấy, nếu cầm dao ra thì giết Nam Phong Thần luôn ấy chứ. Trong phòng ngủ của vương gia đâu có dao. Nhưng mà có vài cây dao găm.
Không phải chứ? Lúc trước Hắc Ly từng hỏi vương gia là tình địch làm chuyện gì không thể nhịn được nhất. Tiếp xúc thân mật? Không. Là còn sống. Tiểu Bát. Ngươi nói xem, nếu ta giết Nam Phong Thần thì Tiểu Thất có giận rồi không tha thứ cho ta không?
Ngươi cảm thấy có à. Vậy đánh tàn phế thì sao? Giữ lại mạng chó của hắn, cứ xem như năm năm trước hắn từng thật lòng bảo vệ Tiểu Thất. Cứ vậy đi. [A Viêm,] [chàng mở cửa đi.] [A Viêm à.] Vậy cũng không được à? Cũng đúng. Lỡ như Bướm Hoa
Cứ vô liêm sỉ lừa gạt Tiểu Thất, để nàng ấy chăm sóc hắn cả đời thì sao bây giờ? Tiểu Thất lại mềm lòng dễ lừa nữa. A Viêm. A Viêm, A Viêm à. Chàng… Chàng… Chàng đừng kích động mà. Nàng đau lòng à? Ừ, ta đau lòng. Con của chúng ta.
Con của chúng ta? Đúng vậy. Đứa con tương lai của ta có bố vừa đẹp trai, vừa giàu có, mà ta còn yêu nó như vậy. Nhưng nó vừa sinh ra chỉ có thể đến nhà lao để thăm bố. Đáng thương quá đi. Có gì mà đáng thương chứ?
Mẹ của đứa bé được yêu thích như vậy, thì tìm người khác là được rồi. Tình yêu của ta mãi mãi không thay đổi mà. A Viêm à, chàng tốt như vậy. Đừng nói là ngoại tình, cho dù có người theo đuổi thì ta cũng sẽ không đi bước nữa. A Viêm à,
Chàng… Chàng nhìn ta đi. Trong mắt ta chỉ có chàng thôi đúng không? Lần sau ta thật sự sẽ không nhịn nổi mà giết hắn đấy. A Viêm, chàng tin ta đi. Vì ta… Ta sợ. Sợ cái gì? Nhìn ta đi. Vương gia. Chuyện gì? Ăn sủi cảo. Bỏ xuống. Ra ngoài đi.
Vâng. Còn nữa. Kim Bảo nói có chuyện quan trọng muốn cầu kiến Tiểu Thất cô nương. Không gặp. Vương gia, nhớ chấm giấm nhé. Ra ngoài. Ta nói ngươi ra ngoài. Vâng. A Viêm, lỡ thật sự có chuyện gì gấp thì sao? Hay là chúng ta gặp Kim Bảo đi. Mễ cô nương,
Cô có nhìn thấy thành chủ của ta không? Ta đã tìm khắp bên ngoài rồi mà vẫn không tìm thấy. Cô nghĩ xem liệu ngài ấy có xảy ra chuyện gì không? Không đâu. Kim Bảo, ngươi phải tin hắn. Hắn không chỉ là thành chủ Bắc Nguyệt,
Mà còn là tộc trưởng của tộc Nam Phong. Hắn hiểu trọng trách của bản thân hơn ngươi, sẽ không vì một chuyện nhỏ, mà từ bỏ bản thân đâu. Vậy cô nghĩ xem ngài ấy đang ở đâu? Bên ngoài đã tìm rồi à. Ngươi đã tìm trong phủ chưa? Đúng rồi,
Còn Đào Hoa Am nữa. Đa tạ Mễ cô nương. Nàng hiểu hắn thật đó. A Viêm, chàng không thấy chua sao? Nàng ở bên cạnh ta, không được như ý là người khác, ta ghen gì chứ? Đồ… Đồ chàng uống là giấm. Vậy sao? Ta quen rồi. Mỗi ngày ta đều uống
Một ngụm giấm. Đây là thói quen tốt. Rất tốt cho sức khỏe. Bạch Thiết, mau đi lấy nhiều giấm cho vương gia nhà ngươi đi. Vương gia, ta đi rót trà cho người. Nói nhảm quá, mau đi đi. A Viêm à. Giấm hôm nay chàng uống đủ không?
Ai bảo nàng bị hắn ôm. Sau này hai người không được gặp riêng nữa. A Viêm, trong lòng ta rất rõ ta thích ai mà. Hơn nữa, ta nghĩ hắn cũng đã hiểu rồi. Thích ai? Chàng đoán xem. [Tình yêu bắt đầu] Tình không biết bắt đầu từ khi nào,
Mà đã đậm sâu. Ta vẫn đang giận đấy. Ta biết. ♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ Vậy hôn má phải rồi, nhưng má trái vẫn đang rảnh đó. ♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫ Giờ thì công bằng chưa?
Ừ. ♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫ ♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫ ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫
♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ Ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì?
Bà đây đường đường là người đứng đầu Phong Nhã Uyển, ngươi không cướp sắc mà lại cướp ngọc à? Ta liều với ngươi! Nam nhân xấu xa không biết nhìn hàng. Ngọc của ta. Đồ vô dụng, lấy miếng ngọc giả để qua mặt ta à? Chủ tử, ta thấy hai miếng ngọc
Đều rơi vào tay Mễ Tiểu Thất rồi. Chi đằng đợi cô ta lấy được miếng ngọc trong tay Nam Phong Thần, còn chúng ta làm ngư ông đắc lợi. Ngươi tưởng hai nam nhân bên cạnh Mễ Tiểu Thất dễ đối phó vậy sao? Đến lúc đó vẫn chưa biết linh ngọc
Sẽ rơi vào tay Bắc Cung Viêm hay là Nam Phong Thần nữa. Nhưng bây giờ cũng gần như ngươi nói rồi. Vậy ý của ngài là? Chỉ cần Mễ Tiểu Thất rời khỏi phủ Bắc Cung thì chuyện gì cũng dễ. Phía bên Sở Sở, thì ngươi nói với muội ấy là
Tối nay nhanh chóng quay về nhà cũ, ta có chuyện quan trọng muốn dặn muội ấy. Vâng. Tại sao bây giờ mình lại có cảm giác sợ hãi A Viêm ghen rồi không quan tâm mình nhỉ? Còn lúc làm mất ngọc, rõ ràng mình có thể tìm ngọc ngay,
Nhưng tại sao lại không? Mình vì chàng ấy mà không cần linh ngọc luôn ư? Đây mới là ải thứ hai kết thúc mà mình đã càng lúc càng yêu chàng ấy sâu đậm rồi. Sắc đẹp hại người mà. Hèn chi dạo này tần suất mắng lão già kỳ lạ
Càng ngày càng ít. Mình cũng không gấp gáp tìm ngọc nữa. Nhưng mình cũng không thể không về nhà. Vậy đến lúc đó A Viêm sao bây giờ? Chàng ấy chắc chắn sẽ cô đơn đến già, đau lòng đến chết. Quả thật là một câu khó lựa chọn. Ta cảnh cáo các ngươi,
Không ai được sáng cho ta. Ta phải bình tĩnh lại rồi suy nghĩ đã. Đã điều tra hắc y nhân hôm đó sao rồi? Cùng bọn với đám người trên Đông Sơn đúng không? Là cùng bọn. Người nghi ngờ họ có vấn đề? Người trông coi ngọc của tộc Đông Lê báo thù,
Nhưng tại sao lại muốn giết Tiểu Thất? Và sự tự sát của hắn rõ ràng là muốn che giấu và bảo vệ gì đó. Ta nghi ngờ có người dùng danh nghĩa của người chết thừa nước đục thả câu. Liệu có phải là người của thành chủ không?
Vài năm trước, bốn tộc nội loạn, không phải người vẫn luôn nghi ngờ hắn đang giở trò ở phía sau sao? Bốn tộc loạn lạc chắc chắn có liên quan đến hắn. Nhưng lần này thật sự không phải là hắn. Hôm đó còn phải đa tạ hắn kịp thời xuất hiện
Đuổi được tên sát thủ. Hắc Ly ở đô thành sao rồi? Liên quan gì đến ta. Sao ta biết lần này hắn lại nghe lời như vậy. Thật sự đi không về à? Vì lần này người giận thật mà. Vớ vấn, lần nào mà ta chẳng giận thật.
Thuốc của ta sắp hết rồi, ngươi nói hắn mau về điều chế thuốc đi. Đừng để đến lúc linh ngọc chưa tìm được mà mạng của ta đã… Vương gia không được nguyền rủa bản thân. Ngươi bớt động tay động chân với ta đi. Mau đi điều tra chuyện hắc y nhân.
Ta luôn cảm thấy chúng càn quấy như vậy, không chỉ đơn giản là chuyện linh ngọc. Độc hàn của người không thể kéo dài nữa, người và Tiểu Thất cô nương phải nhanh chóng tìm được linh ngọc. Ngươi nói xem ta có nên nói với Tiểu Thất chuyện ta trúng độc hàn không?
Lỡ như nàng ấy biết thì liệu có cho rằng ta lợi dụng nàng ấy tìm linh ngọc không? Chẳng lẽ người không phải vậy sao? Ngươi… [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Nhịn 11 tập, cuối cùng tôi đã được tỏ tình như mong muốn. Nếu tôi mà là cậu
Thì tôi sẽ trốn trong phòng không ra đâu. Giả Nai, cậu đừng có kiêu ngạo nữa. Tôi đợi đến cuối cùng nhìn cậu lộ từng thân phận một. Đạo diễn, cậu ấy hung dữ với cháu. Tiểu Thất, anh vợ dữ với tôi. Tiểu Thất, sao cháu lại trở thành bác
Của người ta vậy? Đạo diễn, cháu cảm thấy cảnh tiếp theo… Một Bạch một Hắc, một Bạch một Hắc à. Ông chủ của hai cậu xảy ra chuyện rồi kìa. Mau tới đi. Ai bắt nạt vương gia của tôi? Cùng đánh cậu ấy đi. Đợi đã, đợi đã. Kim Bảo của tôi đâu?
Kim Bảo. Tìm Kim Bảo đi. – Kim Bảo. – Kim Bảo à. Đình công rồi ư? Bỏ đi, không quan trọng. Đình công rồi. Tôi nói với cậu một chuyện, thật ra Hắc Ly là gián điệp của tôi. Cậu thấy cảnh tôi và cậu ấy ít như vậy,
Là biết ngay cậu ấy là gián điệp của tôi rồi. Nào. Tôi là bị động thôi. Không ngờ bao lâu nay cậu không tìm thuốc cho tôi thì ra là vì lí do này. Đừng có lấy lương nữa. A Ly. Người trung thành nhất vẫn là cậu. Vương gia. Xin lỗi,
Thật ra tôi và Tiểu Thất… Không quay, không quay nữa. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫
♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫