Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 12 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 12]
A Viêm. A Viêm. A Viêm. A Viêm. Không phải là sắp mưa rồi chứ? Họ không mang theo ô. Mình phải nhanh chóng mang tới cho họ. Bạch Thiết. Sao ta lại nghe thấy Tiểu Thất đang gọi ta nhỉ? Là tiếng sấm. Vương gia yên tâm. Chúng ta có xe,
Không sợ mưa dầm. Điều ta lo là Tiểu Thất hấp ta hấp tấp, ra ngoài không mang ô. Hôm nay, sau khi bàn bạc với Đường phu nhân xong, thì hợp tác tiếp sau đó phải nhanh chóng sắp xếp. Đã rõ. Đây là văn thư đã được làm lại
Theo đề nghị của vương gia. Ngài xem qua đi. [Văn thư thành lập Thương hội Nam Bắc] Vừa hay có thể cho A Viêm một sự bất ngờ. Đón chàng ấy về nhà. Đường phu nhân, ta còn có việc, ta xin cáo từ trước. Khoan đã vương gia.
Ta vẫn còn một mối mua bán muốn thương lượng với ngài. Đây là một lô ngọc thạch mà bên dưới giao lên trước khi ta tới Bắc Nguyệt. Nói là bất ngờ có được ở biên giới hai nước. Ta có ý bán lô hàng này, không biết vương gia có hứng thú không?
Bạch Thiết. Đợi đã. Đừng để bị nàng ấy phát hiện ra. Rõ. Chi bằng phu nhân hãy nói điều kiện của cô đi. E là giờ vương gia không có tâm trạng để bàn với ta nhỉ? Hay là gọi Tiểu Thất cô nương lên đi. Không cần đâu.
Tránh nàng ấy lại nói ta làm nàng ấy mất hứng. Sao lâu vậy rồi mà còn chưa ra? Đói quá. Muốn ăn bánh bí ngô của Hà Phường Ký quá. Chốc nữa e là sẽ mưa to đây. Bánh bí ngô mà bị dính nước,
♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ chắc là không ai ăn quá. Tặng cô đó. ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ Đây. Tặng ta? Cảm ơn nhé. Ta còn chưa trả tiền mà. ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫
♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫ Điểm tâm trên trời rơi xuống. ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ Mình ăn ở tốt quá. Giờ mà có thêm một bát chè ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫
Của quán chè Trần Ký nữa. Chè Trần Ký đây. ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ Sắp mưa rồi. Bát cuối cùng đây. ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫ Tặng cô đó. ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ Cũng tặng ta?
♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ Ta vẫn, vẫn chưa trả tiền mà. Hôm nay mình ăn ở tốt thế. Cả hai người đều tặng mình đồ ngon. Mặc kệ. Ngon quá Đây. Tiểu thư, tặng cô đó. Các ngươi cũng tặng ta? Đúng vậy.
♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ Mời từ từ dùng. Cảm ơn. Tiểu thư, cái này cũng tặng cô. ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ Hôm nay mình gặp vận may gì thế? ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫
♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫ Mặc kệ. ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ Mới mua đây. ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫
♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫ ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ Vương gia. Vương gia. Đường phu nhân muốn rời khỏi Thanh Lam quốc, tới Bắc Nguyệt buôn bán. Tại sao không tìm thành chủ
Mà đến tìm một vương gia không quyền không thế như ta? Tính tình thành chủ lúc này lúc kia. Không giống một quân tử như vương gia. Đương nhiên là ta muốn hợp tác với ngài hơn rồi. Huống hồ, nếu ta đoán không nhầm, thì chắc vương gia không phải chỉ vì
Nhận đất phong mà tới Bắc Nguyệt đâu nhỉ? Có lẽ… [Mưa to thế.] [Đúng thế.] [Không bán nữa, không bán nữa.] Có lẽ là Đường phu nhân nghĩ nhiều rồi. Lô ngọc thạch này quả thật ta rất có hứng thú. Nhưng vẫn chưa đáng để ta lãng phí thời gian ở đây,
Mặc nàng ấy bị ướt mưa. Nếu vương gia lo cho Tiểu Thất cô nương, thì chi bằng gọi cô ấy lên đây tránh mưa đi. Sao cứ vừa nghĩ đến cảnh lãng mạng A Viêm thì lại mưa chứ? Thần mưa nhập cũng không chuẩn như vậy. Không được.
Mình phải tới trước cửa đón A Viêm. Nếu không chàng ấy sẽ ướt mưa. A Viêm. Vị hôn thê, tới đón ta à? Đúng thế, vị hôn phu. Mưa lớn quá. Sao Tiểu Bát của chúng ta lại đáng yêu thế? Tiểu Bát, ngươi nói xem ta tìm cho ngươi một người bạn nhé?
Ta đã đợi lâu lắm rồi. Còn chớp mắt với ta. Chớp mắt. Xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi nhé Tiểu Bát. Không đau, không đau. Hôn một cái là không đau nữa. Không được. Tại sao? Ai bảo nàng chơi nó không chơi ta. Không phải. Ai bảo nàng hôn nó không hôn ta.
Sao chàng cái gì cũng ghen thế hả? Nó là đực. Nàng đã để nó xâm phạm vào lãnh địa của ta. Ta vẫn chưa hỏi chàng, ta tên Tiểu Thất, nó tên Tiểu Bát. Chàng đang ám chỉ điều gì đúng không? Đâu có. Thật không? Đó là học danh của nó.
Không trách ta được. Nàng nói xem, rùa còn gọi là gì? Vương bát. Vậy vương xếp thứ mấy trong trăm họ? Triệu, Tiền, Tôn, Lý, Chu, Ngô, Trịnh, Vương. Tám. Vậy nên ta tôn trọng nó, mới gọi nó là Tiểu Bát. Ta là Mễ Tiểu Thất, nó là Vương Tiểu Bát.
Chàng tôn trọng nó hay là đang mắng ta hả? Chàng. Bắc Cung Viêm. Đứng lại. Sao thế? ♫ Buông tay là đúng hay là sai ♫ Đau không? Không đau. ♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ Đã nói với chàng là dán rồi,
Chứ không phải xăm, nên không đau thật mà. ♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ Tiểu Thất, sau này đừng rời xa ta nhé, được không? Được, ta hứa với chàng. ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ Không rời xa chàng.
♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ [Lông mi đẹp quá.] [Đẹp như vậy mà còn sợ ta chạy mất.]
[Ta khiến chàng thấy không an toàn tới vậy sao?] [Không lẽ,] [ta phải bày tỏ với chàng] [thì chàng mới…] Tiểu Thất. Tối qua nàng vứt ngọc bội của ta đi đâu rồi? Tiểu Thất, đừng đi. Vương gia. Là ta. Mới sáng sớm mà ngươi hù ai thế? Vương gia,
Trước đây khi người thức dậy người luôn nhìn thấy ta đầu tiên. Chưa từng nói mấy lời như vậy. Nhưng từ sau khi Tiểu Thất cô nương đến, thì người lại trở nên không thích ta. Vương gia. Có mới quên cũ là không được đâu. Có mới quên cũ?
Ngươi mà là cũ cái gì? Hôm nay có chuyện chính, không so đo với ngươi nữa. Đi. Tới thư phòng. Vì các ngươi, quả thật ta đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với A Viêm. Hôn ước từ nhỏ là lừa chàng ấy, không chịu trách nhiệm rồi đào hôn thì thôi đi.
Mình còn hết lần này đến lần khác liên lụy đến chàng ấy, trải qua nhiều ải tình nguy hiểm tới như thế. Đương nhiên là A Viêm không có cảm giác an toàn rồi. Xem ra, chỉ đành thực hiện một màn tỏ tình chính thức để chàng ấy yên tâm hoàn toàn thôi.
Mình ấy à, cứ ở đây, không đi nữa. Con nói cái gì? Không đi nữa? Vậy linh ngọc thì sao? Con cũng không tìm nữa à? Vừa hay là ông tới rồi. Vậy chúng ta bàn giao công việc đi. Con yêu A Viêm rồi. Mặc kệ sau này thế nào,
Thì tóm lại là giờ con không về nữa. Cái này, cái này… Yêu làm gì đơn giản như con nói thế chứ? Đồ nhi giỏi, đồ nhi ngoan của ta. Con đừng có mà mắc phải cùng một sai lầm nữa. Con, trên còn có cha mẹ, dưới có con mèo, con không thể
Bỏ mặc họ không quan tâm được. Cái gì mà cùng một sai lầm? Ông đừng có ảnh hưởng đến ý chí của con. Con rất hiểu bố mẹ của con. Bây giờ họ chắc là đang bận có đứa thứ hai. Căn bản là không để ý rằng không thấy con đâu nữa.
Con, sao con biết? Tóm lại là con không được manh động. Giờ hormone đang tấn công lên đầu con. Gặp phải chuyện gì thì cũng phải suy nghĩ trước đã. Vài hôm nữa ta lại tới tìm con. Vài hôm nữa? Người không đáng tin như ông,
Vài ngày nữa là con có em bé luôn rồi. Vẫn là học hỏi kinh nghiệm trước đã. Vương gia. Người đang tìm gì vậy? Có thấy tờ đơn của Ly Thái Hiên không? Là trâm ngọc ta đặt hàng. Trâm? Trâm gì ạ? Năm năm trước? Yên tâm đi vương gia. Ta nghĩ
Chắc chắn là sẽ chọn được. Cây trâm này đẹp quá. Cô nương có mắt nhìn thật. Cây trâm này tên là Ngọc Bạch Thủ. Khắp thiên hạ chỉ có mỗi một cây này. Ngụ ý là, thế gian có ngàn vạn cái, chỉ có ta là trắng nhất. Cô nương. Khoan đã. Trâm này,
Không thể thử bừa được. Vương gia, ngài đang chọn quà hứa hôn cho đại tiểu thư Tây Linh đúng không? Ngài yên tâm, chắc chắn cô ấy sẽ thích cây trâm này. Vậy lấy cây này đi. Gói lại. Vâng. Vương gia có lòng như vậy, đại tiểu thư Tây Linh
Đúng là có phúc. Ngài đợi một chút. Ta gói nó lại đây. Giúp bổn vương khắc chữ lên cây trâm này. Thất? Chữ này có ý nghĩa đặc biệt gì với vương gia sao? Không có gì. Chỉ là thích mà thôi. Ngọc này rất là hiếm có. Nếu mà khắc chữ lên,
Lỡ như đại tiểu thư Tây Linh… Cứ làm theo ta nói là được rồi. Ký ức của ta và nàng ấy đã bị xóa sạch rồi. Cũng không biết cây trâm đó có còn không. Năm năm trước, ta nhớ là người bảo ta giúp đại tiểu thư Tây Linh chọn một cây trâm.
Nhưng ta đã lấy đi rồi, sao vẫn còn một cây thế? Người đặt khi nào vậy? Cái này là cho Tiểu Thất. Cái này không được hay lắm. Dù sao thì cũng là đồ của đại tiểu thư Tây Linh. Nếu Tiểu Thất cô nương mà biết được, vậy… Là của Tiểu Thất.
Ta không muốn giấu nàng ấy nữa. Ta muốn nói hết chuyện quá khứ cho nàng ấy biết. Người muốn nói chuyện lợi dụng Tiểu Thất cô nương để tìm linh ngọc sao? Người cũng có nỗi khổ riêng mà. Ta tin là cô ấy sẽ hiểu cho người. Ngươi không hiểu đâu.
Ta không chỉ có lỗi với nàng ấy những thứ này. Hơn nữa, cho dù có vì vậy mà nàng ấy trách ta, thì ta cũng nhận. Cùng lắm là sau đó mặt dày lên. Dù sao thì ta cũng sẽ không buông tay đâu. Vậy thì phải mặt dày cỡ nào? Viêm ca ca.
Vết thương của muội bị bưng mủ rồi. Huynh xem giúp muội được không? Xin lỗi Sở Sở, ta còn chuyện gấp phải ra ngoài. Ta bảo Bạch Thiết tìm đại phu cho muội. Viêm ca ca. Sở Sở cô nương, ta đi gọi đại phu cho cô. A Viêm. Chàng ra ngoài hả?
Ta ra ngoài với Bạch Thiết. Có chuyện công cần phải xử lý. Nàng thì sao? Muốn đi cùng không? Buồn ngủ rồi, không đi đâu. Nhưng ta thích ăn điểm tâm ở mấy quầy hàng ngoài thành. Được. Lúc về mua cho nàng. Buổi chiều đừng ngủ lâu quá.
Vất vả cho A Viêm nhà ta rồi. Không vất vả. Phải thu thù lao. Vậy ta đặt cọc trước. Tối trả thù lao cho chàng. Mắc cỡ cái gì chứ? Đúng là vô dụng. Hổ giấy. Cuối cùng cũng tìm được rồi. Muội muội A Hỏa của Tiểu Bát nhà ta. Cô nương.
Ông chủ, phiền ông lấy cho ta con rùa này. Con này đúng không? Cầm cẩn thận nhé. Cảm ơn. Cẩn thận. Cảm ơn. A Hỏa. Ngươi hãy ngoan ngoan làm vợ của Tiểu Bát nhà ta. Cho nhà ta đời sau nối dõi nhé. Nghe chưa? Nhanh vậy mà đã trưa rồi.
Mình phải nhanh chóng chuẩn bị những thứ khác. [Ly Thái Hiên] Vương gia. Ta đến lấy cây trâm lúc trước. Là trang sức mà ngài đặt năm năm trước sao? Đồ của năm năm trước, không lẽ không lấy được sao? Không không. Lấy được, lấy được. Chỉ là phải tốn chút thời gian.
Vương gia, ngài ngồi trước đi, đợi một lát nhé. Vương gia. Đường phu nhân. Ta đến bàn bạc với Trần trưởng quầy, chuyện hợp tác về đồ ngọc. Còn vương gia đến là để? Bổn vương chỉ đến để lấy đồ thôi. Đường phu nhân cứ tự nhiên. Mời vương gia xem.
Đây là cây trâm mà năm năm trước ngài đặt đúng không? May là cây trâm này là đồ hiếm có. Ta vẫn luôn bảo quản cẩn thận, không dám động vào. Quả nhiên là đã mất rồi. Cũng đúng. Ngay cả ta cũng quên rồi mà. Huống chi là ngọc này. Không ngờ,
Vương gia vẫn không thể quên được người cũ. Năm năm trước còn chuẩn bị một món quà cho đại tiểu thư Tây Linh. Chỉ tiếc là hồng nhan bạc phận. Cô ấy vẫn chưa kịp biết được. Nhưng cô ấy trên trời có linh, sẽ biết là vương gia đang đợi cô ấy.
Đường phu nhân, hiểu lầm rồi. Phiền ông khắc chữ “Thất” lên cây trâm này. Đây là vật hứa hôn mà ta tặng cho vị hôn thê. Mong hãy nhanh cho. Vâng, vâng. Thì ra là trâm đặt cho Tiểu Thất cô nương. Nhưng không phải năm năm trước ngài cũng
Thành hôn với đại tiểu thư Tây Linh sao? Không lẽ… Năm năm sau và năm năm trước đều chỉ có nàng ấy. Thì ra năm năm trước các người đã quen nhau rồi. Mễ Tiểu Thất. Hoàn hảo. A Hỏa à, mẹ đưa con đi gặp Tiểu Bát ca ca nhé. Có vui không?
Cô có còn biết xấu hổ không thế? Hồ ly tinh. Cô còn biết mắng từ khác không thế? Nể tình lúc trước cô bị thương vì A Viêm, nên ta không trách cô. Nhưng cô cũng đừng không biết chừng mực. Nếu không cho dù là có nể mặt A Viêm,
Thì cũng có giới hạn đó. Hơn nữa, ta thấy giờ vết thương của cô cũng đỡ nhiều rồi. Còn đánh người được nữa. Cô đe dọa ai hả? Cô tưởng là họ ai cũng thích cô thật lòng sao? Đừng nằm mơ nữa. Cho dù là thành chủ hay là A Viêm ca ca,
Thì cũng chỉ là vì lợi dụng cô để tìm linh ngọc mà thôi. Cô nghĩ đi, sao ta lại bị thương? Là vì thành chủ muốn có được linh ngọc, vừa cử người kéo chân Viêm ca ca, vừa cử người vây chặn cô. Còn nữa, cô tưởng Viêm ca ca thật sự tin
Lời nói dối về hôn ước lúc nhỏ gì đó mà cô nói sao? Tại sao lại giữ cô lại trong phủ? Không cần ta nói nhiều nữa đúng không? Cuối cùng, ta có thân phận gì, hình như cô vẫn chưa biết nhỉ? Ta là…
Cô là muội muội của đại tiểu thư Tây Linh, Tây Sở đúng không? A Viêm đã nói cho ta biết từ lâu rồi. Sở Sở, Cô đổi cách gây xích mích nào khác cao hơn chút được không? Ví dụ như tỷ của cô vẫn chưa chết. Viêm ca ca của cô
Chỉ yêu mình cô ấy. Đúng không? Được rồi. Bài học kết thúc. Ta còn có việc. Cô. Đương nhiên người mà A Viêm ca ca yêu là tỷ tỷ ta. Nếu không thì sao? Không lẽ là cô? Cô có biết lúc nãy Viêm ca ca đi đâu không?
Ra ngoài thành xử lý công việc chứ gì. Còn đi đâu được nữa? Quả nhiên là cô không biết. Hai ngày nữa là ngày giỗ của tỷ tỷ ta. Viêm ca ca đã tới Ly Thái Hiên lấy cây trâm mà đã chuẩn bị cho tỷ ấy năm năm trước.
Đó là ước hẹn của họ lúc trước. Cho dù cô có xum xoe thế nào, thì cô cũng không chen chân vào được đâu. Người mà Viêm ca ca yêu chỉ có mình tỷ tỷ của ta. Năm năm nay, huynh ấy vẫn chưa từng quên tỷ ấy. Cô có chứng hoang tưởng hả?
Có bệnh thì phải chữa. Nếu trên người cô không có hình vẽ của Mạch gia, thì cô tưởng Viêm ca ca sẽ giữ cô lại sao? Huynh ấy giữ cô lại, chỉ là để lợi dụng cô mà thôi. Vương gia. Cổ áo của người chưa ngay ngắn. Ngươi hiểu cái gì?
Đừng đụng linh tinh. Đây là sở thích. Vương gia, chuyện là… Nhân lúc tâm trạng ta đang tốt, có gì thì nói nhanh đi. Hắc Ly về rồi. Nói là có chuyện muốn bẩm báo. Bảo hắn vào đây. Thuộc hạ đã bất ngờ tìm được tờ giấy
Bị thiếu mất ở trong rương cổ. Trong đó đã viết rất rõ cách để mở cơ quan. Vương gia, cho dù người tập hợp đủ bốn miếng linh ngọc, thì vẫn cần có một điều kiện nữa, thì mới thật sự mở được cơ quan cuối cùng. Điều kiện gì? Mở được cơ quan
Thì phải lấy mạng của người có hình vẽ này để cúng tế. Đó là Tiểu Thất cô nương. Câm miệng. Vương gia, ta không nhắc thì những thứ này sẽ không tồn tại sao? Hay là người định vì một nữ nhân mà ngay cả mạng cũng không cần?
Nếu có một ngày Bệ hạ hạ chỉ mở cơ quan, thì người chọn sao đây? Vì cô ấy người không quan tâm gì hết nữa thật sao? Cút! Từ khi nào mà bổn vương phải cần ngươi dặn dò? Lúc đầu là vì cô ấy có hình xăm của Mạch gia,
Mới giữ cô ấy lại, là để tiếp cận thành chủ tìm được linh ngọc. Ta bảo ngươi câm miệng. Vậy người không cần… Vương gia. Ta có chuyện muốn bẩm báo. Cây trâm mà năm năm trước người đặt ở Ly Thái Hiên đã được đưa đến rồi. Lúc trước chàng từng hứa
Là sẽ không lừa ta nữa đúng không? ♫ Dáng vẻ bước đi từ từ của nàng quá quen thuộc ♫ Đúng vậy. Lúc đầu giữ ta ở lại ♫ Sao nước mắt lại tuôn rơi ♫ là vì hình vẽ trên người ta,
♫ Tại sao thế gian lại có quá nhiều điều bất đắc dĩ ♫ cũng muốn lợi dụng ta tiếp cận thành chủ Nam Phong Thần tìm linh ngọc. ♫ Số phận lênh đênh lại gặp nhau ♫ ♫ Màn đêm dần buông xuống, vẫn để lại một ngọn đèn cho người ♫
Hôm nay chàng không ra ngoài thành à? ♫ Sự mong đợi trào dâng của con tim ♫ Thì ra những gì họ nói là thật cả. ♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫ Là tự ta tưởng bở.
♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫ Bắc Cung Viêm, chúng ta chia tay đi. ♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể cham đến nữa ♫ Ta sẽ không bao giờ thích chàng nữa.
♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫ Trước đây, đã làm phiền rồi. ♫ Tại sao thế gian lại có quá nhiều điều bất đắc dĩ ♫ Vương gia. ♫ Số phận lênh đênh lại gặp nhau ♫ Người giải thích đi.
Người mau đuổi theo đi. ♫ Màn đêm dần buông xuống, vẫn để lại một ngọn đèn cho người ♫ Ta sợ. Ta đã làm tổn thương nàng ấy một lần rồi. ♫ Sự mong đợi trào dâng của con tim ♫ Có lẽ
♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫ như vậy mới là tốt nhất cho nàng ấy. ♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫
♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể cham đến nữa ♫ ♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫ Vương gia. Tiểu Thất cô nương để lại thư cho người. [A Viêm,] [sau khi gặp được chàng] [ta mới hiểu.]
[Ngày xưa,] [xe, ngựa, thư đều rất là chậm.] [Một đời chỉ đủ để yêu một người.] [Ta chỉ muốn] [sống một đời lãng mạn,] [một kiếp tâm tình với chàng.] [Muốn mỗi ngày thức giấc,] [thì có chàng và ánh sáng kề bên.] ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
[Một tương lai như vậy,] [ta không viết tiếp được nữa rồi.] ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ [Ta thừa nhận,] [thư tình bên trên là do ta chép lại đó.] ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ [Nhưng A Viêm à,]
[ta thấy] [những gì họ nói đều rất đẹp.] ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ [Mỗi một câu] [đêu là tương lai] [mà ta muốn mong đợi cùng chàng.] ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ [Ta không tìm linh ngọc nữa.]
[Ta chỉ muốn mãi ở bên cạnh chàng,] ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ [ngắm Tiểu Bát và A Hỏa muội muội,] [con cháu đầy nhà.] [A Viêm,] ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ [ta yêu chàng.] [Mễ Tiểu Thất.]
♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ [Có phải ta] [lại đánh mất nàng rồi không?] ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫
♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ Sau này ta
Gọi chàng là A Viêm được không? ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ Đi nào. A Viêm cười một cái đi. Thì bệnh sẽ không còn nữa. ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ [Tiêu rồi,]
♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ [là tiếng gọi của tình yêu.] Ta thích chàng. ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ Chàng có chút nào đó là thích ta không? ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ Không có.
♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ Đây là thê tử chưa qua cửa của ta. ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ Đại tiểu thư của tộc Tây Vân, Tây Linh. ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫
Vương gia. Vương gia. Đừng đi. ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ Đừng đi. ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ A Viêm. A Viêm, chàng tin ta đi. Tuy ta là người của tộc Đông Lê cử đến,
♫ Dường như mọi thứ đã được định sẵn từ lâu rồi ♫ nhưng ta chưa từng bán đứng chàng. A Viêm đã biết cô là gian tế từ lâu rồi. ♫ Con tim ta vẫn đập ♫ ♫ Người vẫn hít thở ♫ Cô nghĩ tại sao chàng ấy lại giữ cô lại?
♫ Nắm chặt lấy sự thấu hiểu khó có được này ♫ Chẳng qua là chỉ muốn lợi dụng mối quan hệ của cô và thành chủ, để lấy linh ngọc của tộc Nam Phong thôi. ♫ Muốn quay lại trước đây, liều mình ôm lấy người ♫
Trước giờ chàng ấy không hề yêu cô. Sau này, chàng ấy chỉ thuộc về mình ta, và con của ta thôi. Còn cô ♫ Gặp được người đầu tiên chính là bằng chứng tốt nhất ♫ thật đáng thương. Đưa dụng cụ tra tấn lên.
♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ Được. Nhận chịu 100 trượng này. ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ Cứ coi như là quà mừng vương gia và Tây Linh cô nương thành thân đi.
♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ Bắc Cung Viêm. Mong là cả đời này ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ không gặp lại nhau nữa. ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ Nói đi.
Hẹn ta ra đây làm gì? Xem ra đúng là chàng ấy rất để ý đến cô. Ra khỏi cửa là có người đi theo bảo vệ. Mễ Tiểu Thất. Cô thì thà thì thầm cái gì vậy? Có gì thì nói nhanh đi. Đừng làm lỡ thời gian của ta. Dù sao thì
Hôn lễ của ta và A Viêm sắp đến rồi, còn rất nhiều chuyện cần ta chuẩn bị cẩn thận. Mạng thì sắp mất rồi, có chuẩn bị kỹ càng thì có ích gì. Ý cô là sao? Yên tâm. Ta sẽ không làm gì cô đâu.
Nhưng không có nghĩa là người khác không muốn hại cô. Nếu cô không muốn chết, thì hãy nhớ cho kỹ những gì ta sắp nói đây. Ngày mai, sẽ có thích khách xuất hiện trong hôn lễ của hai người. Hơn nữa mục tiêu là cô. Giết cô
Thì có thể phá hỏng mối quan hệ giữa hai tộc. Mục đích mà ta tới đó là nói cho cô biết. Ngày mai ta sẽ trà trộn vào đám thích khách, dùng đao giả đâm cô. Đến lúc đó cô phối hợp giả vờ chết là được. Tại sao ta phải tin cô?
Còn nữa, sao cô lại phải làm như vậy? Có lợi ích gì cho cô? Tin hay không là do cô. Còn về tại sao ta lại làm như vậy, không phải cô biết cả rồi sao? Cần gì phải tự lừa người dối mình. Nếu cô mà chết, thì A Viêm sẽ đau lòng.
Mễ Tiểu Thất, cô không sợ là giờ ta sẽ gọi người bắt cô lại sao? Dù sao thì những gì nên biết thì ta cũng đã biết cả rồi. Cô nghĩ là ta sẽ ngốc đến nỗi tới đây một mình ư? Tây Linh, đôi lúc thông minh quá
Cũng chưa chắc đã là chuyện tốt đâu. Sau này, cô phải chăm sóc cho A Viêm thật tốt. Nếu không mạng của cô ta có thể giữ lại được, thì cũng có thể lấy đi được. ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫
♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ ♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Thì ra
Người mà chàng ấy yêu trước giờ không phải ta. ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫ ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ Mễ Tiểu Thất. Thật sự là ngươi giống như kẻ ngốc vậy. ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫
♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫ ♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫ ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫
♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ Đừng cản ta. Ta đi tìm nàng ấy. ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫
♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ ♫ Hít thở và nhịp đập ♫ ♫ Lặng lẽ dừng lại mãi mãi ♫ ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ [Rời xa]
♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫ ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫
♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ [Duyên kiếp trước vẫn chưa được hóa giải.] [Nguyện kiếp sau gặp lại sẽ trả.] [Bất chợt nhìn lại.] [Kề bên nhưng lại xa xôi.]
♫ Thời gian không gian xoay vần là đang đợi ai đây ♫ ♫ Mặc kệ tất cả chỉ muốn yêu đậm sâu ♫ ♫ Đắm chìm vào ảo mộng, mới biết đau khổ ♫ ♫ Quá khứ cuộn trào mãnh liệt, không cách nào dừng lại ♫
♫ Chưa từng buông bỏ sự cố chấp đó ♫ ♫ Tòa thành cô đơn trong lòng, cuối cùng cũng được dỡ bỏ ♫ ♫ Ánh mắt kiên định, có đau đến mấy thì cũng đáng ♫ ♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫
♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫ ♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫ [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Cảm ơn mọi người. Giờ mọi người đã xem xong phần một.
Xin mời đạo diễn của chúng ta đến để hình dung lần lượt bọn cháu giống con vật gì. Rất rõ ràng, Mễ Tiểu Thất là một con mèo. Bạch Thiết… Bạch Thiết thì không nói nữa. Nam Phong Thần đi. Cháu chỉ là một chú cáo nhỏ rất ngầu. Bướm Hoa.
Tôi gọi cậu cả một phần mà cậu còn không biết sao? Đạo diễn, chú nói xem cháu có phải là thỏ con không? Thỏ con? Báo cáo đạo diễn. Vương gia là một con heo. Mấy người mới là heo đó. Là heo. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫
♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫