Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Công Tử Ta Cưới Chàng Chắc Rồi Tập 07 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nhất định sẽ cưới được chàng!] Tử Nhiên, qua đây. Ăn cái này không? Mẫu Phi. Người bị bốc cháy rồi kìa. [Tập 7] Lão phu đi đây. Ba vị bảo trọng. Ông già chết tiệt, kết quả lần này ông cũng thấy rồi đó.
Luôn có nhân quả báo ứng đừng có suốt ngày giả thần giả quỷ nữa. Lão phu từ nay sẽ không giả thần giả quỷ nữa. Cũng không sợ báo ứng. Các người tuy cứu được mạng của bọn họ nhưng không cứu được tâm địa hại người của bọn họ.
Đừng nghĩ rằng bọn họ có thể sống sót được sau hoạn nạn. Quỷ thần đều nhìn thấy hết rồi. Lão phu phải đi đây. Đi thong thả. Tự bảo trọng. Nào, nào. Bên này. Đây. Uống chút thuốc đi. Cảm ơn Diệp cô nương! May mà có Diệp cô nương.
Cẩn thận nóng, uống chút thuốc đi. Diệp cô nương đúng là có tấm lòng Bồ Tát! Bọn ta đã làm nhiều chuyện sai trái, vậy mà cô nương vẫn tận tình chăm sóc bọn ta. Lão phu thay mặt người dân trong trại cảm ơn cô nương. Cảm ơn Diệp cô nương!
– Cảm ơn. – Cảm ơn Diệp cô nương. Cảm ơn. Mọi người biết hối cải chứng tỏ bản chất không xấu. Đợi vài ngày nữa khi mọi người khỏe hơn thì đến nha môn đầu thú đi. Chỉ cần mọi người thành thật khai báo Mộ đại nhân nhất định sẽ khoan hồng.
Được, chúng tôi nhất định sẽ làm. Diệp cô nương có tấm lòng thật lương thiện. Không biết đã thành hôn chưa? Hay là nói cho lão phu biết sinh thần bát tự Lão phu bói giúp cô một quẻ. Được! Ta sinh vào giờ âm, ngày âm tháng âm, năm Dần.
Ông giúp ta bói một quẻ đi. Cô nói là cô sinh vào giờ âm, tháng âm, năm Dần sao? Đúng vậy, có chuyện gì sao? Không sao. Không sao. Diệp cô nương sớm đã thành hôn lập thất rồi. Ngươi đừng lo lắng hôn sự của Diệp cô nương nữa.
Diệp cô nương luôn miệng gọi Mộ đại nhân. Không biết chừng đã sớm có ý rồi. Không sai, ta thích Mộ đại nhân. Tuy chúng ta đã tìm được nguyên nhân khiến tín đồ phát bệnh, nhưng Hỏa Thiền Tử của Lệnh Hoàng Nhu là từ đâu ra? Nàng ấy là con một.
Từ đâu ra thứ độc dược quý của Tây Nhung? Đúng vậy. Bây giờ nghĩ lại, vụ án này có điểm mà ta nghĩ mãi vẫn không thông. Giống như huynh nói, muốn Hỏa Thiền Tử bốc cháy tự nhiên, phải tích đủ thời gian.
Nhưng mọi người đều trúng độc vào ngày chôn cất Lệnh Hoàng Nhi. Tại sao phụ tử Kim Tam Thủy lại bị cháy? Lẽ nào là do cơ thể của mỗi người sao? Chuyện không đơn giản vậy đâu. Tiểu Đường. Có chuyện này ta phải xin lỗi cô. Tại sao?
Tôi bảo cô đến Thù Quy Trại điều tra vụ án thực ra chỉ là lấy cớ thôi. Không muốn ăn cơm cô nấu. Nhưng không ngờ lại đẩy cô vào tình thế nguy hiểm. Cho nên tôi muốn… Huynh không cần nghĩ nữa. Tôi biết huynh định nói gì rồi.
Không phải huynh muốn đuổi tôi đi à? Huynh không cần kiếm cớ. Nguy hiểm thực ra cũng không đáng sợ. Điều ta sợ là những lời này. Tiểu Đường, ta không có ý đó. – Ta muốn nói là… – Diệp Tiểu Đường. Đồ mặt trắng cũng ở đây à?
Huynh lớn tiếng vậy để làm gì? Ta có điếc đâu. Làm chuyện lớn đương nhiên phải to tiếng chút rồi. – Đi – Làm gì vậy? Đi thì biết. Làm gì vậy? Nhìn đi. Huynh đang làm gì vậy? Ôi mẹ ơi! Ta chưa chết, huynh quỳ làm gì? Ta đang cầu xin muội.
Vay tiền à? Nói đi. Huynh đứng lên đi. Diệp Tiểu Đường, ta không cần tiền. Ta chỉ cần muội. Ngày hôm đó, ta rơi xuống vực. Một tay muội kéo lấy tay ta. Một tay giữ chặt. Nửa thân người trên vách đá. Muội bé nhỏ như vậy. Yếu ớt như vậy.
Nhìn ta, kéo ta lên khiến muội cũng suýt rơi xuống vực. Muội cũng không buông tay. Vì huynh là bằng hữu của ta. Tuy có những lúc huynh rất đáng ghét, mồm miệng thì độc địa. Nhưng ta cũng không mong huynh chết. Ta không cần biết muội vì cái gì.
Lúc đó ta nghĩ, nếu ta có thể sống, ta nhất định sẽ cưới người con gái trước mặt ta. Muội xem, ông trời cũng không phụ ta. Đó là ta cứu ngươi. Ta không thể cưới ngươi được. Tiểu Đường. Ta chuẩn bị sính lễ cho muội rồi.
Vốn dĩ ta định đến Diệp phủ tìm muội, kết quả là muội không có ở đó. Ta bảo hạ nhân đem hết sính lễ đến đây. Thế nào? Gả cho ta nhé. Huynh đứng lên trước đi. Ta đứng dậy thì muội gả cho ta nhé? Huynh đứng dậy trước rồi nói.
Vậy muội gả cho ta đi rồi ta đứng dậy. Huynh đứng dậy đi. Được. Muội… Có quỷ mới gả cho huynh. Cứu huynh vì xem huynh là bằng hữu. Ta là người có tình có nghĩa nên mới cứu huynh. Được, muội không gả cho ta cũng được.
Không sao. Sính lễ này ta giữ lại giúp muội. Nhưng mà Tiểu Đường, muội phải nhìn cho kỹ. Cái tên mặt trắng này mà có chút nào thích muội, thì khi ta cầu thân muội, sao hắn lại không có động tĩnh gì? Nha đầu ngốc, muội nhìn cho kỹ đi.
Nhưng không sao. Ngày tháng còn dài. Ta nhất định sẽ có được muội. Đi nhé. Cửu hoàng tử, sính lễ của chúng ta? Nghe cả rồi. Hồi phủ mở cho ta một cái sân. Đem hết sính lễ này để ở đó cho ta. Còn nữa, nhớ mỗi ngày tăng thêm một kiện,
Cho đến khi Diệp đại tiểu thư gả cho ta thì thôi. Thiếu chủ, phải uống thuốc rồi. Cảm ơn Phùng tiên sinh. Diệp Tiểu Đường. Ta chỉ cần muội. Có phải thuốc hơi đắng không? Gỡ bỏ hết hàng rào trên tường cho ta. Mèo hàng xóm không đến, cảm giác yên lặng quá.
Thiếu chủ. Nhà chúng ta với Diệp phủ chưa từng nuôi mèo. Đây là thư tình của công tử nhà ai đây? Toàn là tình thoại. Bỏ đèn của ta xuống. Đèn ta tặng cho Tiểu Đường sao lại thành của ngươi rồi? Cửu hoàng tử. Sao người lại vào đây?
Ta còn chưa hỏi ngươi, nửa đêm ngươi vào đây làm gì? Cửu hoàng tử, người lo chuyện bao đồng rồi. Hạ quan nghe nói Cửu hoàng tử giàu có vô cùng. Quả thật là như vậy. Nửa đêm xông vào phủ người khác. Còn tặng con gái nhà người ta món đồ này.
Không sợ hủy hoại danh tiếng người ta sao? Không quan trọng. Cả kinh thành đều đồn nàng ấy có số khắc phu. Nhưng mà vậy cũng tốt. Danh tiếng của nàng ấy ngày càng xấu đi. Rồi sẽ chẳng ai tranh dành với ta nữa. Nhưng ngươi nói với ta đầy tính châm chọc.
Ngươi là có ý gì? Đối sự bất đối nhân. Chỉ là ta không thích việc người bỡn cợt tình cảm. Ta thấy là ngươi đang nói dối. Đều là nam nhân. Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì. Bên ngoài thì tỏ vẻ không có gì,
Trong lòng lại đầy hiểm độc. Cửu hoàng tử ở đây để suy đoán tâm tư ta, chi bằng nghĩ xem, sao phải phí công vô ích thế? Bớt nhiều lời đi. Ngươi nói ta tự mình đa tình sao? Minh Kiến cửu hoàng tử. Tự ta đa tình cũng là tình.
Đợi ta và Diệp Tiểu Đường lâu ngày sinh tình. Ta xem ngươi còn nói đắc ý được không. hai vị đại nhân. Hai vị đại nhân, hai vị có gặp tiểu thư nhà tôi không? Hồng Tụ cô nương, có chuyện gì vậy?
Tối qua tiểu thư đi Thù Quy Trại đưa cơm cho tín đồ, đến bây giờ vẫn chưa về. Mấy ngày nay, Thù Quy Trại liên tục xảy ra chuyện. Khiến ta không thể đợi an ninh nữa. Đã đến lúc quay về chính đạo rồi. Tôi nghĩ không tìm được người kế nhiệm,
Vì người không muốn làm. Cô gái sinh giờ âm, ngày âm tháng âm, năm Dần. Thế gian khó tìm. Đây chính là Quỷ Nương Tử mà ông trời ban cho chúng ta. Nhưng… Phải tính sao với Mộ đại nhân và Cửu hoàng tử? Tôi sợ. Đừng sợ. Người chết không thể sống lại.
Đợi Diệp cô nương chết, rồi tiếp nhận chức Quỷ Nương Tử. Để cho tất cả các tín đồ lại nhận được sự che chở. Chúng ta có chết cũng không hối tiếc. Huống hồ, chết rồi thì có gì không tốt? Đến lúc đó xuống địa ngục,
Quỷ Nương Tử sẽ biết ơn chúng ta, đã vì người mà làm mọi việc Giờ lành đã đến. Ta phải mời các ngươi dùng nước thánh. Giờ lành đã tới, đóng ván. Dừng tay. Mau chặn họ lại. Đừng để họ phá hỏng giờ nhập liệm của Quỷ Nương Tử. Tiểu Đường.
Không sao. Không sao. Ta đến rồi. Cẩn Ngôn, cẩn thận. Mọi người nhìn kìa. Đi. Lão già chết tiệt. Ta biết là ngươi chẳng có gì tốt đẹp mà. Đều là đáng chết cả. Chuyện ta làm là chuyện tốt. Vậy nên chính là ông, đã hạ độc hạ nhân ở Thù Quy Trại?
Cũng chính ông dùng Hỏa Thiền Tử trị thương hàn cho Lệnh Hoàng Nhi? Không sai, đều là ta làm. Ta vẫn luôn nghĩ, tại sao các tín đồ đồng loạt trúng độc. Phụ tử Kim Tam Thủy đột nhiên bốc cháy. Cho đến hôm qua, ta kiểm tra nước của Tử Kim Bát,
Mới bừng tỉnh ngộ. Ông đã cho phèn chua vào trong nước. Phèn chua thì sao? Tuy phèn chua có thể giải độc nhưng cũng có công hiệu sát trùng. Nhưng người trúng độc mà ăn phèn chua thì càng khiến Hỏa Thiền Tử trong người mạnh lên. Nếu khống chế được lượng thuốc
Thì có thể đốt cháy được Hỏa Thiền Tử, dẫn đến hiện tượng tự bốc cháy. Đạo lý này, phải là người am hiểu về Hỏa Thiền Tử mới biết. Mộ đại nhân quả thật quan sát rất tỉ mỉ. Ngày mất của Quỷ Nương Tử, Kim Tam Thủy cũng bị dính Tử Kim Bát.
Ông sớm đã cho phèn chua vào nước của họ dùng. Chỉ cần họ đủ thành kính, tin vào sự tồn tại của Quỷ Nương Tử, thì sẽ tiếp nhận nước thánh. Đến lúc đó ngũ tạng bị thiêu đốt chết không toàn mạng. Cha. Ngươi bắt đầu nghi ngờ ta từ khi nào?
Hôm qua. Khi kiểm tra nước của Tử Kim Bát, thì Tử Kim Bát bị tên bắn ám sát. Trên mũi tên thấm đẫm châu sa của bùa. Gần đây thần côn trên giang hồ ngoài ông ra thì còn ai? Tấm lòng cứu người của ông bị ông làm lộ rồi.
Vì sao ngươi phải làm vậy? Ngươi với đám người này có ân oán sao? Tại sao lại thiêu nhiều người như vậy? Lệnh Hoàng Nhi là con gái ông đúng không? Ta tìm khắp Lệnh Thị tộc cả đêm, cũng không tìm được tên của Lệnh Hoàng Nhi.
Hỏi biết bao người trong thôn mới biết, con gái của tiểu thư Lệnh gia. Nhưng vì Lệnh tiểu thư chưa thành hôn đã mang thai, nên bị người trong gia tộc đuổi đi chết thảm trên đường. Này ông, ngọc bội ông đeo trên người,
Đủ để chứng minh quan hệ giữa ông và Lệnh gia. Thi thể của Lệnh Hoàng Nhi bị trộm, sau đó không cánh mà bay. Ta nghĩ cũng do ông làm Hơn nữa, có thể giết người để báo thù cho cô ấy, e rằng chỉ có thể là phụ thân của cô ấy.
Không sai, tất cả đều là ta làm. Những tên ác đồ này tin vào tà giáo, chôn sống con gái ta đương nhiên ta phải bắt chúng đền mạng. Bọn họ làm chuyện sai trái ắt có quan phủ trừng phạt. Ông làm như thế thì được cái gì chứ? Quan phủ?
Quan phủ sao? Năm đó mẹ Tinh Nhi bị đuổi khỏi gia tộc, chết thảm ngoài đường. Đều tại đám quan phủ bảo thủ đó, đổ cho nàng ấy cái tội danh dơ bẩn. Ta cực khổ nhiều năm tìm kiếm con gái chịu trăm nghìn đắng cay tìm Hỏa Thiền Tử
Để chữa bệnh phong hàn cho nó. Nhưng lại một lần nữa, họ khiến ta chịu cảm giác đau khổ biệt ly. Đương nhiên ta phải khiến bọn họ nếm trải cảm giác đau khổ gấp trăm ngàn lần. Ông đã bỏ Hỏa Thiền Tử vào rượu sao? Thù đã báo xong,
Ta đi tìm thê tử và con gái đây. Đợi đã, ông vẫn chưa thể chết được. – Lăng Tử Nhiên. – Lăng Tử Nhiên. Ông để Hỏa Thiền Tử ở đâu? Cửu hoàng tử. Mẫu phi người chết oan uổng lắm! Vất vả rồi. Tiểu thư. Tiểu thư. Tiểu thư.
– Sao? – Lão gia muốn người hồi phủ. Cứ nói là ta ra ngoài tìm lang quân như ý. Lần này e là không được. Tiểu thư người vẫn nên quay về xem đi. Cha ta lại làm trò gì nữa? Thôi bỏ đi.
Cẩn Ngôn ca ca, huynh đọc sách đi ta đi rồi quay lại ngay. Thiếu chủ. Thiếu chủ. Một tâm trí không thể làm được hai chuyện một lúc đâu. Không hổ là kinh thành dưới chân thiên tử. Ta tìm dược liệu lâu rồi cuối cùng cũng chế xong.
Lần này người vào Kinh tuy phải gánh vác nhiều trọng trách, nhưng cũng không thể để lỡ thời gian dưỡng bệnh được. Mau uống hết bát thuốc này đi. Cảm ơn Phùng tiên sinh. Hội gì vậy? Diệp gia giàu có nhất Kinh thành tổ chức đại hội kén rể.
Nghe nói anh hùng hào kiệt gần xa đều đến đủ cả. Đại tiểu thư của Diệp gia vẫn chưa xuất giá. đã khắc chết 3 người chồng rồi. Họ đúng là thèm tiền không quan tâm đến mạng. Mấy người nói cái gì đó?
– Tính khí đúng là dữ dằn. – Đúng thật là… – Mọi người nhanh tay lên. – Vâng. – Trong ngoài đều lau dọn sạch sẽ cho ta. – Rõ ạ. Cô nương, cái này để ở trong phòng. – Mau lên, đi đi. – Được.
Đại tiểu thư của tôi cuối cùng người cũng đã về. Lão gia sắp tức điên lên rồi. Cha ta lại định làm cái gì vậy chứ? Kén rể chuyện lớn như vậy, sao không thương lượng với ta? Bởi vì ta là cha con. Lão gia.
– Lão gia, tôi xin phép đi làm việc tiếp. – Được, ngươi đi đi. Có phải con lại đi tìm tên tiểu tử Mộ Cẩn Ngôn không? Cha, vì con thấy cha lo, nên mới nhanh chóng đi tìm con rể cho cha.
Tên tiểu tử Mộ Cẩn Ngôn vốn dĩ không định thành thân với con. Hơn nữa, Diệp gia chúng ta là dòng dõi thế nào? Hắn ta chỉ là tiểu tử nghèo, có tư cách gì mà từ chối con? Cha… Được rồi, hội kén rể sắp bắt đầu rồi.
Mau đi sửa soạn lại chút đi. – Vâng ạ. Đại hội kén rể xin được bắt đầu. Số 1, Vương Địa Đản. Người Tuy Dương, 18 tuổi. Cái gì Đản cơ? Tiểu thư, là Địa Đản Chắc do cha mẹ hắn nghĩ đặt tên như vậy dễ nuôi. Con gái, nhìn người trước đã.
Nhìn người trước. Tôi là Vương Địa Đản. Mẹ tôi bảo tôi đến đây. Yêu cầu của tôi… không cao. Chỉ cần là nữ, còn sống là tốt rồi. Mẹ ngươi cũng thương ngươi ghê. Tắt đèn. Người tiếp theo, Lưu Bán Nông. Người Kinh Giao, 19 tuổi. Xin chào.
Tiểu nhân là Lưu Bán Nông người Kinh Giao. Trong nhà có trăm mẫu ruộng điền. Cha. Nhà hắn làm ra bao nhiêu đều bị hắn ăn hết rồi sao? Tướng mạo không quan trọng, nhân phẩm mới là cái cần quan tâm. Xem nhân phẩm người ta đã.
Lúc tôi đến mẹ tôi đã dặn. Dặn là Diệp gia cơ nghiệp lớn, thiếu một hai lượng thì không được cưới. Dĩ nhiên, nếu mọi người thấy tôi đẹp trai, cho thêm dăm ba vạn lượng nữa cũng không sao. Cha. Nhân phẩm hắn tốt hay là con gả cho hắn nhé? Con.
Tắt đèn. Đừng, đừng, đừng tắt mà! Người tiếp theo. Trong lòng không yên, nước cờ không vững. Đây là đại kỵ của người chơi cờ. Đối diện ồn quá làm ta không tập trung được. Không biết đang làm cái gì bên đó?
Nghe nói là Diệp phủ mở hội kén rể cho Diệp tiểu thư. Thiếu chủ. Sao vậy? Không có gì, ta hơi mệt chút thôi. Thiếu chủ, người nói thật cho ta biết đi. Người có ý với tiểu thư Diệp gia đúng không? Không phải như vậy. Vậy thì tốt.
Thiếu chủ phải nhớ mục đích vào Kinh lần này là gì. Không để lãng phí thời gian bỏ lỡ tiền đồ được. Tiếp tục đi đi. Phùng tiên sinh, nha môn vẫn còn việc. Ta không thể tiếp tục chơi nữa. Công tử bận chuyện công vụ, vậy mau đi đi. Tiểu thư.
Người đã nhìn trúng ai chưa? Cũng không biết cha ta tìm đâu ra đám này. Tắt đèn. Người tiếp theo. Quả nhiên, sau khi gặp được Cẩn Ngôn, đám người này khó mà lọt được vào mắt. Tắt đèn. Tiểu thư, chân châu đến rồi. Tiểu sinh Lăng Tử Nhiên,
Người kinh thành, 20 tuổi. Quản gia, đây là… Ta không báo danh trước, hôm nay không mời mà đến. Được, được. Vị công tử tướng mạo thật khôi ngô! Tiểu Đường, con mau nhìn xem. Vị này thật sự hơn nhiều người trước. Không được. Sao lại không được?
Lẽ nào ta lại bằng với đám xấu xí kia sao? Hội kén rể của các ngươi có vấn đề sao? Hội kén rể của ta, chỉ cần ta nói là được. Huống hồ, ngươi có thể ở rể sao? Cái này đúng là không được. Nhưng mọi người có thể chuyển đến nhà ta.
Nhà ta rất rộng. Không cần cố nói nữa. Loại, loại. Tắt đèn. Cẩn Ngôn ca ca. – Tiểu thư. – Tiểu Đường… Tiểu Đường, con đi đâu vậy? Cẩn Ngôn ca ca. Trùng hợp thật. Trùng hợp gì chứ? Lúc nãy không phải huynh đến hội kén rể của ta sao?
Ta vừa hay đi ngang qua, thấy phủ nhà cô nhộn nhịp nên tiện ghé qua xem. Có điều một nữ nhi chưa xuất giá như cô, cũng nên chú ý đến danh tiếng một chút. Không phải là huynh ghen chứ? Ta ghen cái gì chứ?
Ta vừa nhìn thấy huynh đã chạy ra đây rồi. Có phải huynh lo lắng lắm đúng không? Ta còn bận việc không tiện ở lại lâu. Nhưng… Đây đâu phải đường đến nha môn? Cẩn Ngôn ca ca, huynh ghét ta đến vậy sao? Tiểu Đường, cô vội vàng muốn thành thân vậy sao?
Chọn ngày không bằng gặp ngày. Hay là chúng ta đi xin một quẻ xem duyên phận đi. Đi thôi. Tiểu Đường. Cẩn Ngôn ca ca, rút một quẻ đi. Nhân duyên trời định. Chỉ cần không phải là quẻ hạ hạ. Huynh không được cấm ta đi theo huynh nữa. Vớ vẩn.
Nguyệt lão à, Nguyệt lão! Phù hộ con rút được quẻ thượng thượng. Để muộn xem xem. Được rồi, đừng làm bừa nữa. Không cho xem thì thôi. Huynh làm gì mà giận dữ vậy chứ? Cô về nhà trước đi. Ta vẫn còn việc phải làm.
Thật sự không có thời gian làm chuyện vô ích với cô. Không cho xem thì thôi. Nhưng sau này, ta nhất định sẽ bám lấy huynh. Quẻ 14, quẻ hạ hạ.