Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 9]
A Viêm! Ta đến ứng tuyển nữ quản gia của phủ Bắc Cung. Ta tên Mễ Tiểu Thất. Phủ Bắc Cung không tuyển nữ quản gia. Vậy biết thuốc Bắc thuốc Tây, biết nấu thuốc, còn có thể làm ấm giường, làm đồ treo bình hoa. Có cần không? Vấn đề hơi nghiêm trọng.
Tim đập quá chậm, máu hơi cương cứng. Chàng phải cười nhiều vào. Cô đang làm gì vậy? Những thứ này chỉ là hình thức thôi. Sau này ta gọi chàng là A Viêm, được không? Đến đi. A Viêm, cười lên thì bệnh tật sẽ mất hết. [Tiêu rồi,]
[là tiếng gọi của tình yêu.] A Viêm, số thuốc này ta sẽ nấu qua đêm, lần này chắc chắn sẽ không hư. ♫ Cánh hoa đào rơi theo gió bay về nơi đâu ♫ Ta không bị bệnh, không cần. ♫ Ngoảnh lại trần thế thấy mơ hồ ♫ A Viêm.
♫ Dáng vẻ bước đi từ từ của nàng quá quen thuộc ♫ ♫ Sao nước mắt lại tuôn rơi ♫ ♫ Tại sao thế gian lại có quá nhiều điều bất đắc dĩ ♫ ♫ Số phận lênh đênh lại gặp nhau ♫ Vương gia, nên đi rồi. Đợi một lát.
♫ Màn đêm dần buông xuống, vẫn để lại một ngọn đèn cho người ♫ ♫ Sự mong đợi trào dâng của con tim ♫ Vương gia, không đi thì sẽ không kịp nữa đâu. Xuất phát thôi.
♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫ Cố lên, cố lên! ♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫ Mạnh lên, mạnh lên! Mạnh lên, cố lên! Cố lên!
Ngươi nói A Viêm một câu nữa xem, bà đây đánh cho ♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể cham đến nữa ♫ mẹ ngươi cũng không nhận ra. Cố lên, cố lên! Cố lên! Đừng có thua! Dừng lại!
♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫ Đánh nhau với nam nhân, còn ra gì nữa hả. Bị thương vì chàng, ta đồng ý. A Viêm, ta thích chàng. Chàng có thích ta một chút xíu nào không? Không. Vẫn không à? Không sao,
Ta sẽ tiếp tục cố gắng. Vậy chàng có thể cũng cố gắng một chút xíu không? Đây là việc vui đấy. Chúng ta đang đợi ai vậy? Đến rồi. Đây là vợ chưa cưới của ta, đại tiểu thư của tộc Tây Vân, Tây Linh. Tốt quá. Con đã lớn rồi.
♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ ♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫ Chầm chậm đi trong mưa có vẻ cũng không tệ. ♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫
♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫ ♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫ ♫ Ta nàng biệt li cùng được giải thoát, gió nam tháng bảy như gươm lạnh ♫
♫ Nhưng nguyện trọn vẹn, không cần biết mọi chuyện thế nào ♫ ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫ ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫
♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ A Viêm,
Thật ra thì ta không cần dù. Ta chỉ muốn đi từ đầu cầu đến cuối cầu với chàng thôi. ♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫ Nhạt nhẽo. ♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫
♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫ ♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ A Viêm. A Viêm, chàng phải tin ta. Tuy ta là người được tộc Đông Lê cử đến nhưng ta chưa từng phản bội chàng.
Tộc Đông Lê ra lệnh cho cô hạ độc hại ta, là muốn phá hoại cuộc liên hôn của hai tộc Tây Vân và Bắc Cung nhỉ? Vương gia, không thể bỏ qua chuyện này được. Nhưng Tiểu Thất cũng là người cũ của phủ Bắc Cung, tội không đáng chết. Hay là
Tha mạng cho cô ta, đánh 100 trượng rồi đuổi ra khỏi phủ. A Viêm, chàng có thể tin ta một lần không? Ta thật sự không hại cô ta. Ta chỉ hâm mộ cô ta có thể sánh vai cùng chàng thôi. Với nữ nhân không biết xấu hổ thế này, Tây Linh,
Con không nên mềm lòng. Ta thấy hay là đánh chết luôn đi. A Viêm đã biết cô là gian tế tư lâu rồi. Cô nghĩ tại sao chàng ấy lại giữ cô ở bên cạnh? Chỉ vì muốn lợi dụng quan hệ của cô và thành chủ
Để lấy được linh ngọc của tộc Nam Phong, chàng ấy chưa từng yêu cô. Sau này chàng ấy chỉ thuộc về ta và con của chúng ta thôi. Còn cô… Thật đáng thương. Người đâu. Đưa dụng cụ hành hình lên. Được, ta sẽ chịu 100 trượng này, coi như là quà thành thân
Cho vương gia và Tây Linh cô nương. Bắc Cung Viêm, mong rằng đời này ♫ Buông tay là đúng hay là sai ♫ chúng ta không gặp lại nữa. ♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ Đánh đi.
♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Dừng tay! ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫
♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ Tiểu Thất. Tiểu Thất. Nào, Tiểu Thất. ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ Bắc Cung Viêm, từ nay về sau, Tiểu Thất và phủ Bắc Cung ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫
Không còn quan hệ gì với nhau nữa. Ai dám làm nàng ấy bị thương ♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫ thì ta sẽ tiêu diệt cả nhà người đó. ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ Đi thôi.
♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ Vương gia. ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ Tiểu Thất… Xin lỗi. ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ Vương gia!
Vương gia! ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫ Vương gia. Sau lễ thành thân, tộc Tây Vân sẽ đưa thuốc giải đến phủ. ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ Còn linh ngọc sẽ được dâng cho Bệ hạ với tình hữu nghị của hai tộc.
♫ Hít thở và nhịp đập ♫ Tân nương đã đến. ♫ Lặng lẽ dừng lại mãi mãi ♫ ♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ ♫ Nhắm mắt lại, thử quên đi những tưởng tượng ♫
♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ ♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫
♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ ♫ Chưa từng buông bỏ sự cố chấp đó ♫ Tiểu Thất! ♫ Tòa thành cô đơn trong lòng, cuối cùng cũng được dỡ bỏ ♫ Tiểu Thất. Sau này, ta thật sự…
♫ Ánh mắt kiên định, có đau đến mấy thì cũng đáng ♫ thật sự… sẽ không bao giờ thích chàng nữa. ♫ Ngước nhìn bầu trời sao ♫ ♫ Giọt nước mắt nóng hổi không lau đi hết được ♫ ♫ Có thế nào cũng không buông tay ♫
♫ Đó là điều nàng nói với ta ♫ Thì ra… thì ra ta cũng thích nàng… Vi sư đến chậm một bước. Nếu tiền bối là sư phụ của Tiểu Thất thì phải nghĩ cách cứu Tiểu Thất! Chỉ cần ngài đồng ý thì dù phải trả bằng xương máu
Hay là bằng cả Mạch gia thì ta cũng không nuốt lời. Đúng là tạo nghiệp. Được rồi, ta đồng ý với ngươi là được chứ gì. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tránh ra! Lần này thì ngươi đã hài lòng chưa? Tiểu Thất đã chết rồi đấy,
Ngươi hài lòng chưa? Tiểu Thất. Chỉ có quên đi thì các ngươi mới có thể thật sự bắt đầu. A Viêm. A Viêm. A Viêm, chàng sao thế? A Viêm, chàng tỉnh lại đi. A Viêm, chàng tỉnh lại đi, đừng làm ta sợ. A Viêm, đừng làm ta sợ. A Viêm,
Chàng đừng làm ta sợ. Ta sợ. Sao không mở ra được… Thành chủ, sau mỗi bức tranh ở đây đều có cơ quan. Còn về tình hình phía sau cơ quan thì không ai biết được. Dù có dỡ cả sơn trang thì cũng phải mở được cơ quan cho ta. Tiểu Thất,
Xin lỗi. Tiểu Thất, xin lỗi. A Viêm. A Viêm. A Viêm. A Viêm, cuối cùng chàng cũng tỉnh lại. Chàng làm ta sợ quá đấy. A Viêm, chàng sao thế? Có thể nhìn thấy nàng sau khi tỉnh lại thật tốt. Tiểu Thất, nàng đừng rời khỏi ta nữa. A Viêm,
Có phải chàng mơ thấy ác mộng không? [Ban nãy là mơ sao?] [Nhưng tại sao lại chân thật như thế?] [Nếu không phải] [thì tại sao Tiểu Thất còn sống?] [Còn nữa.] [Tại sao mọi người] [không ai nhớ] [về trước đây của chúng ta?] A Viêm. A Viêm, chàng sao thế?
Chàng đừng làm ta sợ. Có phải là lạnh quá nên đầu óc đông cứng đến hỏng luôn rồi không? A Viêm. A Viêm, nào. Nào, chàng qua đây. Nàng đang làm gì vậy? Ma sát sẽ tạo ra nhiệt. Ta sợ chàng lạnh quá nên ngốc luôn. Sao lại lạnh thế này?
Đây là hầm băng của Đông Lê sơn trang. Đều tại ta. Ta vốn muốn dụ hung thủ đến. Trước đó, ta và Nam Phong Thần bị nhốt trong mật thất nhưng không ngờ là ta nhầm tranh, còn hại chàng bị thương nữa. Xin lỗi A Viêm. Là ta không tốt,
Là ta không bảo vệ được nàng. Tiểu Thất, nàng đừng bao giờ nói xin lỗi ta. A Viêm, sau khi chàng tỉnh lại thì cứ có gì đó không đúng. Chàng có phải đã làm gì có lỗi với ta không? Đương nhiên là không rồi.
Chỉ lả ta nhớ lại quá khứ của chúng ta thôi. Quá khứ của chúng ta? Chúng ta mới quen biết một tháng nay thôi. làm gì có quá khứ chứ? Nhưng ta nhớ lần đầu nàng gặp ta đã nói ta là người có duyên với nàng. Còn nói
Chúng ta có hôn ước từ nhỏ nữa. Chẳng phải chỉ để lôi kéo quan hệ thôi sao? Vậy nàng không tiếc tính mạng lập khế ước máu với ta thì sao? Giữ mạng đó đại ca. Lúc đó, suýt nữa là Bạch Thiết lấy mạng ta đấy. Nhưng điều quan trọng nhất
Đương nhiên vẫn là tình yêu xuất phát từ nội tâm của ta. Ai bảo ta vừa gặp đã yêu chàng chứ? [Có vẻ đúng là sợ không đâu,] [đó chỉ là giấc mơ.] A Viêm, ta thấy ban nãy chàng cứ như nợ ta một mạng vậy. Ta còn nghĩ là
Chàng có người khác chứ. Nếu ta làm chuyện gì có lỗi với nàng thì nàng sẽ làm thế nào? Không tha thứ, cũng tuyệt đối không nhân nhượng. Dùng cách của người khác để xử chính họ. Đối phó với cặn bã thì tôn chỉ của ta là tiêu hết tiền của hắn,
Hủy hoại danh tiếng của hắn. Sau đó cho hắn hết đường có con, tiện thể cắm thêm mấy cái sừng, cuối cùng thì đạp hắn ra khỏi cửa. Đương nhiên trừ khi hắn bị ép buộc. Vậy… Ta đang nói đồ cặn bã chứ có phải chàng đâu, sao chàng run thế?
Ta sợ nàng lại hiểu nhầm ta. Chúng ta nên tìm cơ quan trước và nhanh chóng ra khỏi đây. Yên tâm, có Nam Phong Thần và Bạch Thiết ở ngoài, dù có đốt rụi Đông Lê sơn trang thì cũng sẽ cứu chúng ta. Ta không thèm để hắn đến cứu.
Nữ nhân của ta thì ta sẽ bảo vệ. Đồ cuồng bảo vệ vợ. Ta thích. Tránh ra! Ta phải… Thành chủ, ngài làm vậy không có tác dụng đâu. Cơ quan của Đông Lê sơn trang đã có lịch sử mấy trăm năm. Hơn nữa vật liệu được chọn cẩn thận,
Hết sức chắc chắn. [Tại sao các ngươi ai cũng không màng bản thân] [vì cô ta như thế?] [Tại sao?] [Cuối cùng thì cô ta tốt ở chỗ nào?] Cứ tiếp tục như vậy thì chắc chắn cơ thể sẽ không chịu được. Một người quen cũ của tộc Đông Lê
Từng nói với ta rằng là người càng giỏi thiết kế cơ quan thì sẽ càng để lại đường lui cho mình. Cơ quan của lối ra chắc chắn là ở đây. Để ta đi tìm thử. Viên đá đang phát sáng, chắc chắn lối ra ở đây. A Viêm.
A Viêm, chàng đừng đào nữa. Còn đào nữa thì vết thương của chàng sẽ nặng hơn đấy. Ta không sao. Ta sẽ không để nàng gặp chuyện gì đâu. Ta… không sao. A Viêm, ta không lạnh. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Nàng không lạnh, là ta lạnh. Đừng cử động,
Để ta ủ ấm cho nàng. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tỉnh dậy nói chuyện với ta đi. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Tiểu Thất, nàng đừng ngủ, tỉnh dậy đi. Tiểu Thất, vết thương của ta đau quá, Tiểu Thất. Vết thương đau sao? Để ta thổi cho chàng. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Ngoan,
Không lạnh, để ta sưởi ấm cho nàng. Nhị gia. Nhị gia, người đừng đập nữa, tay nát hết rồi này. Người đừng đập nữa, Thành chủ, ngài bình tĩnh lại đi, như vậy không giải quyết được gì đâu. Thành chủ. Bọn họ bị nhốt trong đó gần một canh giờ rồi, e là…
Câm miệng! Chắc chắn những bức tranh này có cơ quan. Tiểu Thất. Nàng từng nói nếu tính mạng bị đe dọa thì sẽ biến thành mèo. Vậy lúc nàng sinh con, nếu biến thành mèo, thì bà mụ sẽ bị nàng dọa nhảy dựng cho xem. Đến lúc đó người của Bắc Nguyệt
Sẽ nói Bắc Nguyệt Vương sao lại yêu một mèo yêu như vậy. Có phải nghe có vẻ rất kích thích không? Tiểu Thất. Tiểu Thất, nàng tỉnh dậy đi. Đây là linh ngọc. Chẳng phải nàng luôn muốn tìm thứ này sao? Tiểu Thất, chúng ta sắp ra ngoài được rồi. Vương gia!
Tư thế giữ ấm của vương gia và vương phi đúng là độc đáo. [Nhân lúc người khác gặp nguy hiểm.] [Cầm thú.] [Còn tốt hơn không bằng cầm thú.] [Có giỏi thì ngài diễn trò trước mặt] [Tiểu Thất đi.] [Đây là tình cảm,] [người độc thân như ngài] [thì biết cái gì chứ?]
Đúng là trong họa có phúc. Hai ngươi nói xem, bây giờ hung thủ có phải là tức đến ói máu rồi không? Tay ta đau. Hai tay ta đều đau. Lắp đầu lại cho ta đi. Nghe ta nói này. Bây giờ rõ ràng là hung thủ đang ở trong chúng ta. Mục đích
Là vì miếng linh ngọc này. Nếu đã như vậy thì không bằng chúng ta tương kế tựu kế, gậy ông đập lưng ông. Chẳng phải bình thường hai ngươi thích diễn lắm à? Cơ hội đến rồi đấy. Yên tâm. Người muốn hại nàng, ta chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Không sao chứ? Thế nào? Có sao không? Không sao, không sao. Làm ta sợ quá. Viêm ca ca, huynh không sao là tốt rồi. Ban nãy làm muội sợ lắm đấy. Ta không sao. Mọi người đều lo lắng cho vương gia và Tiểu Thất cô nương, nên ta tự quyết định
Đưa bọn họ đến đây. Cũng tốt. Mọi người đều yên tâm rồi nhỉ? Đa tạ sự quan tâm của các vị, ta và Tiểu Thất đã ổn rồi. Không chỉ ổn, chúng ta còn phát hiện được một báu vật trong hầm băng nữa. May là không rơi, làm ta sợ quá. Thành chủ,
Bao giờ thì chúng ta có thể đi vậy? Sáng sớm mai ta còn phải về nước Thanh Lam nữa. Đúng lúc ta muốn cho mọi người biết. Ta nhận được một tin tức. Cầu của chúng ta đã sắp được sửa xong, trễ nhất là sáng sớm mai
Chúng ta có thể rời khỏi đây. Vậy còn hung thủ? Hung thủ thì phải phiền Lưu Tư thủ rồi, ta còn chuyện quan trọng hơn phải xử lý. A Viêm, chẳng phải chàng đã đồng ý với người ta là trước khi rời khỏi đây
Sẽ đi ra bờ hồ ngắm cảnh đêm với ta sao? Chàng không thể nói mà không giữ lời. Đương nhiên là giữ lời. Xem kìa. Vương gia, bên Lưu Tư thủ có phát hiện mới, mời người qua bên đó một chuyến. Ta đi ngay. Ngoan nhé. Ta phải xem thử xem
Ngươi là người hay là ma. Muốn ám toán ta? Ngông cuồng to gan. Còn không ngoan ngoãn khai ra! Hỗn xược! Lưu Tư thủ, để ta thử xem. Trước kia ngươi từng gặp ta? Tại sao muốn giết ta? Lần trước ở Đông Sơn, quên nhanh vậy sao? Là ngươi. Vậy mọi chuyện
Là âm mưu của ngươi? Còn có thể là ai chứ? Ma quỷ trả thù sao? cuối cùng thì ngươi là ai, tại sao lại muốn giết người? Là vì bọn chúng đáng chết. Không chỉ bọn chúng, tất cả các ngươi đều đáng chết! Các ngươi ai mà không có
Dây mơ rễ má với tộc Đông Lê, nhưng khi tộc Đông Lê diệt môn thì các ngươi ở đâu? Ở đâu hả? Chẳng phải muốn biết ta là ai sao? Bây giờ ta sẽ cho ngươi biết. Ta là người bảo vệ ngọc của Đông Lê sơn trang. Ta muốn mỗi người các ngươi
Phải chết cùng tộc Đông Lê! Tộc Đông Lê đúng là đáng thương. Nhưng vụ thảm án này ngoài bốn chữ “nhân quả báo ứng” ra thì ta không nghĩ được thứ gì khác. Đây chỉ là cái cớ của các ngươi mà thôi. Bốn tộc hết sức thân thiết,
Nhưng khi tộc chúng ta bị diệt môn thì tại sao các ngươi không ra tay giúp đỡ? Bốn tộc hết sức thân thiết? Không thấy ta và vương gia có chết cũng không muốn qua lại với nhau từ lâu rồi sao? Tóm lại thì các ngươi sẽ gặp báo ứng.
Tộc Đông Lê các ngươi hết lần này đến lần khác hãm hại phủ Bắc Cung chúng ta, đến nỗi bây giờ các ngươi gặp báo ứng, cũng đáng thôi. Hay là tính toán hết nợ nần đi. Bốn bức thư này đều là ngươi viết nhỉ? Ta muốn viết bức thứ tư
Nhưng chưa có cơ hội. Lưu Tư thủ, hắn chết rồi. Huynh đệ, đi nhé, về gặp lại sau. Không được hẹn. Nàng còn chưa hẹn ta bao giờ đâu. Chẳng phải chúng ta cùng đi Đông Sơn với nhau à? Lần đó là nàng đi Đông Sơn tìm linh ngọc, không tính. Vậy…
Được rồi, A Viêm nói không tính thì không tính. Vậy chúng ta về rồi hẹn sau, muốn hẹn thế nào thì hẹn. Con bé này uống nhầm thuốc rồi à, sao hôm nay ngoan ngoãn thế. Nha đầu Sở Sở này có vẻ rất quen, nhưng lại không nhớ ra là giống ai.
Nhị gia, ta cứ tưởng là người đã thay đổi, chỉ có tình cảm với Tiểu Thất cô nương thôi chứ. Không ngờ vẫn không thay đổi được thú tính. Đi điều tra rõ ràng bức thư thứ tư là do ai viết. Không điều tra được thì đừng về gặp ta. Nhị gia…
Bức thư thứ tư là ngươi đưa phải không? Có phải ta đã cảnh cáo là đừng có ý đồ gì với Tiểu Thất không? Vâng. Ngươi về kinh trước đi. Không có lệnh của ta thì không được về Bắc Nguyệt. Lập tức xuất phát. Hắc Ly cáo từ, xin vương gia bảo trọng.
Việc này về lý thì ta có lỗi với Tiểu Thất cô nương, về tình thì ta không thẹn với vương gia. Ta chỉ mong người đừng quên dự tính ban đầu khi đến Bắc Nguyệt là để ổn định Bắc Nguyệt, tránh né chiến tranh, không để bách tính chịu khổ. Vương gia.
Có phải ngươi cũng nghĩ rằng ta đã làm sai không nên không để ý đến tính mạng của mình để cứu Tiểu Thất, càng không nên phụ sự tin tưởng của hoàng huynh không? Nhưng trải qua nhiều việc như thế, ta mới biết được chọn lựa thế nào
Mới là quan trọng nhất với ta. Ta từng có một giấc mơ, mơ thấy nàng ấy chết vì ta, vì thế mà ta đau đớn đến mức không muốn sống nữa. Bạch Thiết, tuy chỉ là một giấc mơ nhưng nếu nó trở thành sự thật
Thì ta tin rằng ta sẽ còn đau khổ hơn cả trong mơ. Vậy nên ta không thể bất cứ ai làm tổn thương nàng ấy, gồm cả bản thân ta. Vương gia, có phải người bị lạnh đến hỏng luôn rồi không? Sau khi quay về từ sơn trang,
Người như biến thành một người khác vậy. Ta mệt rồi, ngươi lui xuống trước đi. Vương gia, người đừng làm trái lời dặn của đại phu, có bệnh thì chúng ta phải chữa. Ra ngoài. Tiểu Bát, vẫn là ngươi hiểu ta, không như bọn họ.
Tuy rằng không phát hiện rằng ta đã yêu… Ngươi thật sự nhớ hết ư? Nhớ ra hết rồi sao? Ông có phải là ông già trong mơ không? Tiêu rồi, tiêu rồi, có vẻ hệ thống của ta có bug rồi. Rõ ràng ta đã xóa hết ký ức
Của các ngươi về lần trước Tiểu Thất đến đây rồi mà, sao ngươi vẫn nhớ ra chứ? Vậy mọi thứ là thật? Chúng ta thật sự từng ở bên nhau? Ta… ta thật sự làm tổn thương nàng ấy. Mọi thứ đã qua rồi, ngươi lo lắng thì được cái gì chứ.
Quan trọng là ngươi phải trân trọng hiện tại. Tiền bối dạy đúng lắm. Từ nay về sau, ta sẽ đối xử với nàng ấy tốt hơn nữa. Có vẻ đúng là coi được hơn lúc trước. Tiền bối, ta có một việc muốn thỉnh giáo ngài. Ngài đã cứu Tiểu Thất,
Vậy sao còn muốn xóa ký ức của chúng ta? Thiên cơ không thể lộ, đừng hỏi lung tung. Đúng rồi, ta vốn không nên xuất hiện gặp ngươi, nhưng có một việc quan trọng phải nhờ ngươi. Phải nhớ, đừng để lộ chuyện năm năm trước ngươi đã nhớ ra,
Càng không thể cho Tiểu Thất biết, không thì các ngươi sẽ mãi mãi không gặp lại nhau. Ở đâu nhỉ? Ma! Lá gan cỏn con của cô mà cũng dám làm mấy việc vụng trộm này à? Cô mới vụng trộm ấy. Thức ăn, chỗ ở của cô toàn là của Viêm ca ca.
Nhưng Viêm ca ca của cô là của ta. Cô… Nữ nhân xấu xa. Nữ nhân không xấu thì nam nhân không yêu, hiểu không hả? Không ngờ cô có hình xăm. Cô đúng là không phải nữ nhân tốt. Vậy chỗ ta có hình xăm còn nhiều lắm. Có muốn ở lại
Xem tiếp không? Cô giở trò lưu manh. Không biết xấu hổ, không cần mặt mũi. Thứ ta có cô cũng có, xấu hổ gì chứ? Tỷ tỷ, chẳng phải cái cây này đã chết khô rồi sao, tỷ còn tưới nước làm gì? Đúng vậy. Đã chết khô rồi. Đúng rồi,
Chuyện lần trước ta nói với muội suy nghĩ thế nào rồi? Tỷ tỷ, muội không muốn đi. Mễ Tiểu Thất quá gian xảo, muội muốn ở lại giúp tỷ tìm linh ngọc. Không được. Phủ Bắc Cung sẽ nhanh chóng loạn lên, muội ở lại thì sẽ rất nguy hiểm. Phủ Bắc Cung…
Vậy Viêm ca ca… Tỷ tỷ, tỷ có thể nể mặt Viêm ca ca từng cứu muội, đừng… Đừng bị lừa bởi sự giả dối của hắn. Chuyện diệt tộc năm ấy không thể tránh khỏi liên quan tới hắn. Nỗi khổ mấy năm nay tỷ tỷ cô phải chịu cũng là nhờ hắn cả.
Ngươi làm muội ấy sợ rồi. Tỷ tỷ, bây giờ Viêm ca ca đã bị Mễ Tiểu Thất mê hoặc, không lúc nào rời khỏi cô ta. Tỷ muốn giành lấy linh ngọc cũng không có cơ hội. Muội ở lại trong phủ làm nội ứng cho tỷ, tìm cách dẫn Viêm ca ca
Và Bạch Thiết đi, để Mễ Tiểu Thất ở một mình. Ngươi đến có việc gì? Đã tìm được cách mở cơ quan của Mạch gia. Chỉ có tìm được hậu nhân Mạch gia có hình vẽ của Mạch gia thì mới có thể mở cơ quan. Hình vẽ này
Không phải là hình xăm trên người Mễ Tiểu Thất sao? Có vẻ trước khi mở cơ quan của Mạch gia thì không thể động vào tính mạng của Mễ Tiểu Thất. Không thể giết nhưng có thể bắt người. Dù sao thì trên người Mễ Tiểu Thất cũng có hai miếng linh ngọc.
Nhưng chuyện này e là cần có sự giúp đỡ của Nhị tiểu thư. Ta? Nàng tỉnh rồi à? Mở mắt ra là thấy chàng, thật tốt quá. Mới sáng sớm đã đòi hôn thì chẳng có chuyện tốt gì cả. Nói đi, tìm ta có việc gì? Phu nhân của mình
Muốn hôn thì hôn thôi, còn cần chuyện gì chứ. ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫ A Viêm, chàng có phát hiện ra là chàng đã thay đổi không?
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ Ta thay đổi chỗ nào? Chẳng phải ta vẫn là A Viêm của nàng à? ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ Trở thành một nam nhân chảy nhớt lúc nào cũng nói lời yêu đương.
♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫ Ta vẫn thích bé cún ngây thơ lúc trước hơn. ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ Vậy có phải nàng không thích ta nữa không?
♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ Việc này còn phải xem biểu hiện của chàng. ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ Vậy nàng muốn ta biểu hiện thế nào? [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Tiểu Thất,
Không ngờ duyên phận của chúng ta đã bắt đầu từ năm năm trước. Năm năm trước? Năm năm trước gì cơ? Sao cháu… sao cháu không có vậy hả đạo diễn? Có phải chú giấu cháu lén đổi nữ chính không? Nếu phải đổi thì đổi chung với nam chính,
Không thể chỉ đổi nữ chính được. Năm năm trước gì? Có phải là sợ cháu giành cảnh quay của nam chính nên quay sót cháu không vậy đạo diễn? Tôi quay sót? Cậu nói tôi phải không? Chủ nhiệm! Ba người này phải gói ghém tống đi. Xem thử xem
Còn diễn viên dự bị không, xem thử đi. Đạo diễn, đưa người đến rồi, chú xem thử đi. Được rồi, cô cậu tiếp tục diễn cho tốt đi. Cô cậu thắng rồi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫
♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫
♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫
♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫
♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫