Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 23 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 11 Cảnh Dật Nhiên. Ngươi muốn làm gì? Đừng có quên, ngươi vẫn đang là nghi phạm bị cấm túc đấy. Thế mà ngươi lại dám chạy đến Tiêu phủ làm loạn. Ngươi chán sống rồi à?
Tiêu đại nhân. Kịch của ông vẫn chưa diễn xong à? Ngươi có ý gì? Hôm nay thành chủ nhận được một tập sổ sách. Trong đó viết là Tiêu đại nhân tự ý mở tiệm buôn bán dược liệu quý hiếm cho tộc Xích Hỏa. Bán được không ít nhỉ.
Ngươi đừng ăn nói linh tinh. Sao lão phu có thể làm mấy chuyện này được? Những lời này, ông để dành đến phủ thành chủ mà nói. Người đâu. Dẫn đi. Ngươi dám? Lão gia. Lão gia. Cha. Các ngươi mau thả lão gia nhà ta ra, thả ông ấy ra. Cảnh Dật Nhiên.
Hỗn xược. Ngươi mau thả cha ta ra. Các ngươi điên rồi à? Cảnh Dật Nhiên là đồ đệ của kẻ phản đồ Giang Bất Yếm. Nhà họ Giang của ông ta bị tịch thu, tính mạng khó giữ. Các ngươi vẫn còn muốn bán mạng cho ông ta sao?
Người trong Tiêu phủ nghe lệnh. Không phải. Sở Chi Mặc. Ngươi. Sao ngươi lại… Tiêu đại nhân. Tại hạ vẫn còn sống. Ông đã hài lòng chưa? Dược Vương đại nhân. Ngài mau cứu cha ta đi. Người trong Tiêu phủ nghe lệnh. Tại hạ phụng mệnh thành chủ thành Đại Hưng,
Đến đây bắt nghi phạm thông đồng với địch phản quốc, tư lợi cá nhân là Tiêu Thụy. Sao… Sao có thể chứ? Dược Vương đại nhân. Nhất định là có nhầm lẫn gì rồi. Người nào phản kháng, xử cùng một tội. Dẫn đi. Cha. Cha. Lão gia. Cha. Lão gia. Lão gia. Mẹ.
Lão gia. Mẹ. Lão gia. Tiêu đại nhân. Nội dung trong sổ sách này có phải là thật không? Đại nhân. Đại nhân. Lão phu không biết gì hết. Tất cả đều do bọn thuộc hạ tự ý làm bừa, thưa đại nhân. Lý do của Tiêu đại nhân
Đúng là chẳng bao giờ thay đổi. Cũng không uổng công tại hạ đã chuẩn bị. Hư Hoài. Đây là lời khai mà người phụ trách vận chuyển dược liệu đã cung cấp cho ta. Ghi rõ Tiêu đại nhân và người nhà đã uy hiếp,
Ép thuộc hạ phải nghe theo sự chi phối của ông. Bên dưới có ghi lại tất cả các lần Tiêu đại nhân từng hạ lệnh, cùng với các loại và số lượng dược liệu được vận chuyển. Những thứ kể trên đều có thể đối chiếu với trong sổ sách. Tiêu đại nhân.
Ông còn gì để nói không? Đại nhân. Đại nhân. Lão phu bị oan. Mong thành chủ đại nhân hãy cho điều tra rõ ràng. Đúng. Giang Bất Yếm. Toàn bộ dược liệu của thành Đại Hưng chúng ta, đều do một tay Dược Vương đại nhân và tên họ Giang quản lý.
Tên họ Giang này, không những phản bội lại thành Đại Hưng, mà còn mưu đồ giá họa cho lão phu. Mong thành chủ làm chủ cho lão phu. Sư phụ ta là bậc thầy nhân đức, cả đời thanh liêm. Dù trước mặt có bao nhiêu tiền bạc thì với sư phụ
Chúng cũng không quan trọng bằng dược liệu. Người sao có thể làm ra mấy chuyện này được? Lão phu không nói dối. Mấy ngày trước, lão phu sai người đến Giang phủ lục soát, đã tìm ra được rất nhiều chứng cứ. Mong thành chủ đại nhân tra xét rõ ràng. Tiêu Thụy.
Ông nói năng bừa bãi như vậy, không sợ trời phạt sao? Không biết xấu hổ. Giang đại nhân ở nơi tiền tuyến, không ngại hy sinh tính mạng để bảo vệ hàng nghìn tướng sỹ của toàn thành Đại Hưng, cũng như tính mạng của bách tính.
Tiêu đại nhân ông thì trốn trong nhà, chỉ dựa vào mấy câu nói mà muốn sỉ nhục người khác. Đúng là không biết xấu hổ. Nếu đã như vậy, thì đừng trách tại hạ nhẫn tâm. Thành chủ đại nhân. Tại hạ vẫn còn bản ghi chép giao dịch qua lại
Mà đích thân tộc trưởng tộc Xích Hỏa viết. Tại hạ có thể đọc trước mặt tất cả mọi người. Đến lúc đó, thị phi đen trắng khắc sẽ rõ ràng. Không cần đâu. Thành chủ đại nhân. Lão phu. Lão… Tiêu đại nhân.
Bổn thành chủ không cho đọc bản ghi chép đó công khai là vì ta muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng cho ông. Lần đầu tiên ta ngồi vào vị trí thành chủ này, là Tiêu đại nhân đã nắm tay ta. Ông nhớ chứ? Lão phu nhớ. Lão phu nhớ.
Ta kế vị khi còn nhỏ tuổi, nên các gia tộc khác luôn nhăm nhe dòm ngó. Là Tiêu đại nhân trước giờ luôn dạy bảo ta, khích lệ ta. Trong lòng ta rất cảm kích, cũng luôn kính trọng ông như sư phụ. Nhưng ông thì sao? Lão phu…
Ông lại luôn lừa gạt ta như một đứa trẻ lên ba. Thật ra có nhiều chuyện ta đã biết từ lâu, nhưng vì niệm tình cũ, nên ta không trách móc ông. Chuyện đến nước này rồi, ông vẫn tiếp tục muốn lừa gạt ta sao? Thành chủ đại nhân. Lão phu bị oan.
Tiêu đại nhân, xem ra ông không hề biết hối cải. Người đâu. Lập tức bắt giam Tiêu Thụy cùng cả nhà họ Tiêu vào đại lao. Chờ lệnh xét xử. Lần này Đại Hưng ta chiến đấu với Xích Hỏa, thắng lợi trở về. Dược Vương có công lớn. Thưởng. Tạ ơn thành chủ.
Đứng lên đi. Gia chủ nhà họ Giang, Giang Bất Yếm, hành y ngay thật, vì nước quên thân. Ta cho phép cho đại tiểu thư nhà họ Giang, Giang Thanh Vận kế thừa chức vị gia chủ nhà họ Giang. Thưởng. Tạ ơn thành chủ. Đứng lên đi.
Gia chủ nhà họ Tiêu, Tiêu Thụy, cấu kết với địch, tư lợi cá nhân, vơ vét của cải, tội không thể tha. Niệm tình nhà họ Tiêu nhiều đời có công xây dựng nên con đường buôn bán, lệnh cho nhà họ Tiêu rút khỏi ba gia tộc lớn. Người của nhà họ Tiêu
Không được bước vào thành Đại Hưng này dù chỉ là nửa bước. Không công bằng thưa thành chủ đại nhân. Cha của ta bị oan mà. Nhà họ Tiêu bọn ta bị oan, thành chủ đại nhân. Dẫn đi. Ca ca, huynh nói gì đi, ca ca. Thành chủ đại nhân.
Thành chủ đại nhân. Oan uổng quá. Các vị mời đứng lên. Bảy ngày sau, bổn thành chủ sẽ đích thân tổ chức tang lễ, để an ủi linh hồn trên trời của Giang đại nhân và các tướng sỹ đã hy sinh. Thành chủ anh minh độ lượng. Tin tức có đúng không?
Vô cùng chính xác. Hiện nửa số binh sỹ đã bị nhiễm bệnh. Hơn nữa, con số ngày càng tăng. Hiện giờ khói lửa chiến trường vừa mới lắng xuống, chuyện bệnh dịch tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Sợ rằng lòng quân hoảng loạn. Thúc phụ nói rất đúng.
Chuyện này ắt phải bảo mật. Hãy cho cách ly toàn bộ những người nhiễm bệnh. Từ giờ trở đi, tất cả tướng sỹ sẽ không được về nhà thăm người thân. Càng không được để người ngoài vào thăm. Thuộc hạ lập tức đi sắp xếp.
Nhưng bệnh dịch này không nhìn thấy, không sờ thấy được. Cho dù có cách ly chữa bệnh, thì cũng sẽ lây lan qua các con đường khác. Ngộ nhỡ bách tính xung quanh nhiễm bệnh thì rắc rối lớn rồi. Cho nên, tại hạ xin đi tiến hành phòng dịch.
Thúc phụ mới từ chiến trường trở về, nên nghỉ ngơi đi thì hơn. Đó đều là những huynh đệ đã theo tại hạ vào sinh ra tử. Bây giờ họ gặp nạn, tại hạ không thể khoanh tay đứng nhìn được. Ta, ta cũng muốn đi cùng huynh. Không được. Tại sao?
Ta biết chữa bệnh. Ta nhất định có thể giúp được. Huynh cho ta đi cùng đi. Đây là ôn dịch đấy. Nhỡ muội bị nhiễm thì phải làm sao? Muội… Không được làm bừa. Thành chủ. Tại hạ bằng lòng dẫn người đi phòng dịch. Phòng chữa dịch bệnh
Vốn là việc của nhà họ Giang. Nhưng giờ sư phụ không còn, chuyện này theo lý phải do ta gánh vác. Về phần Thanh Vận muội muội, muội ấy là người mà sư phụ yêu thương nhất. Mong thành chủ đại nhân đừng để muội ấy can thiệp vào chuyện này. Sư huynh. Ta…
Thành chủ. Tại hạ đồng ý đi cùng Cảnh thần y. Xin hãy chăm sóc cho Thanh Vận. Được. Cứ theo ý của thúc phụ đi. Nhưng hai người cũng phải bảo trọng. Sao không ai để ý tới ta vậy? Ta cũng muốn đi mà. Muội hãy ngoan ngoan ở lại đây.
Như vậy ta mới an tâm được. Muội ở đây muốn ăn gì, muốn chơi gì, thì cứ đến tìm Sở Khải Hiền. Hắn mà dám thờ ơ với muội, thì cứ chờ xem khi về ta xử lý hắn thế nào. Được không? Ngoan nhé. Ta… Giang Thanh Vận. Nào, nào, nào.
Thím nhỏ của ta sao lại nghe lời vậy? Thúc phụ bảo cô ngoan ngoãn chờ, thì cô phải ngoan ngoãn chờ sao? Sao thế được nhỉ? Có bao giờ ta nghe lời thế đâu nhỉ. Cảm ơn. Cảm ơn Sở huynh. Dược liệu mang đủ hết chưa? Mang đủ rồi.
Lần này đi phòng dịch, liên quan tới an toàn tính mạng của các tướng sỹ và bách tính. Cho nên chuyện này không được làm qua loa. Cũng không được để xảy ra bất cứ sai sót nào. Đi soát lại lần nữa đi. Đảm bảo không có sai sót gì. Rõ.
Số dược liệu mang đi lần này phần lớn là những thứ huynh hay giữ bên mình để dùng. Nếu đem tất cả ra phòng dịch, vậy huynh phải làm sao? Không sao. Trước mắt phải lấy đại cục làm trọng. Lại là lấy đại cục làm trọng.
Huynh có thể quan tâm lo lắng cho sức khỏe huynh một chút được không? Huynh có biết là ngày phát bệnh hàng tháng của huynh sắp đến rồi không? Nếu như thiếu dược liệu, thì huynh… Chẳng phải vẫn còn Cảnh thần y sao? Con người huynh… Sao lại là ta?
Vào núi gió lớn, huynh có lạnh thì tự đi mà đắp chăn. Ta tới để phòng dịch, chứ không rảnh để lo mấy thứ đau đầu phát sốt này đâu. Dược Vương đại nhân. Trùng hợp vậy. Dược Vương đại nhân. Huynh đừng giận mà.
Ta không cố ý làm trái lời của huynh đâu. Nhưng mà… Là tại cái chân của ta tự dưng không khống chế được. Cứ khăng khăng đòi lên xe ngựa của huynh. Thế rồi sau khi lên xe ngựa, hai tay ta cũng mất kiểm soát luôn, tự lấy cái thảm nhỏ
Che lên mình. Cuối cùng là cả người ta mất kiểm soát, rồi lén trốn vào đây. Cho nên huynh đừng có giận. Ta không cố ý làm vậy đâu. Theo như muội nói, thì tức là muội không hề muốn đi theo ta đến đây? À đúng. Rốt cuộc đúng hay không đúng?
Huynh làm ta hồ đồ hết cả rồi. Ta nhớ huynh. Ta muốn đi cùng huynh. Ta muốn lúc nào cũng được ở bên huynh. Cho nên ta mới len lén… Ta bảo đảm mình sẽ ngoan ngoãn. Ta sẽ không gây rắc rối cho huynh đâu. Huynh cho ta đi theo đi.
Ta cũng nhớ muội, cũng muốn ở bên muội. Nhưng mà… Vậy là được rồi. Nhưng mà… Ôn dịch không phải chuyện đùa. Ngộ nhỡ muội bị nhiễm bệnh, thì ta làm sao yên tâm phòng dịch được? Ta không sợ. Ta là cây cỏ, không phải người thường.
Cây cỏ thì sẽ không bị lây bệnh. Nhưng bây giờ muội đang ở trong thân xác của người phàm, lỡ như muội bị nhiễm bệnh thì phải làm sao? Được rồi, huynh đừng lo lắng nữa. Ta sẽ không sao thật mà. Được rồi, được rồi. Huynh nói gì ta cũng nghe huynh hết,
Chỉ cần huynh cho ta đi theo huynh là được. Muội nói đấy nhé. Làm việc gì cũng được? Huynh muốn ta làm gì? Ta muốn sau khi muội đến quân doanh, phải đeo cái này mọi lúc mọi nơi. Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng không được tháo nó xuống. Trừ khi…
Trừ khi thế nào? Trừ khi… Nghỉ ngơi tại chỗ. Đây. Cha. Tiểu Nhã. Các ngươi là ai? Hai vị sư phụ. Bất Ngôn sư phụ, Bất Ngữ sư phụ hãy mau cứu chúng ta, thả chúng ta ra ngoài. Ta thật sự không chịu nổi rồi. Khoan đã. Cứu người thì được,
Nhưng sư phụ nhà ta có một câu muốn chuyển đến các người. Xin hãy nói đi. Sư phụ nhà ta nói, tuyệt đối không cứu kẻ vô dụng. Yên tâm đi. Tử Minh nhất định sẽ không phụ sự ủy thác của đại tế tư. Tốt lắm. Được rồi, được rồi.
Các người hãy lùi về sau vài bước. Cảm ơn đại tế tư và hai vị phụ đã cứu mạng. Đi thôi. Khoan đã. Có chuyện gì? Bất Ngữ sư phụ, cả nhà chúng ta bây giờ không chốn dung thân,
Liệu có thể cho chúng ta tạm thời ở lại Hành Thủy Quán được không? Bất Ngôn sư phụ. Bình thường đại tế tư thương ta nhất, ngài ấy nhất định sẽ đồng ý. Nhưng mà… Chỉ cần Tiêu công tử được việc, thì những việc khác đều là chuyện nhỏ.
Cảm ơn hai vị sư phụ. Bất Ngôn sư phụ. Xin cho ta hỏi, đại tế tư muốn con trai ta làm việc gì vậy? Việc này thì không cần Tiêu đại nhân nhúng tay vào đâu. Đi. Cha. Cha hãy đưa mẹ và muội muội đến Hành Thủy Quán trước,
Con sẽ gặp lại mọi người sau. Tiểu… tiểu sư muội. Sao muội lại ở đây? Tình cờ gặp nhau. Có duyên, có duyên ấy mà. Huynh đừng hỏi nhiều như thế nữa. Cảnh thần y. Theo ta đi thăm dò tình hình trước đã. Nào, nào, nào.
Mời đi bên này, mời đi bên này. Mời đi bên này. Khoan đã. Sao thế? Lại quên nữa rồi. Bất kể đi đến đâu cũng không được phép tháo xuống. Biết rồi. Dược Vương đại nhân. Hãy cách ly toàn bộ những binh sĩ bị nhiễm bệnh,
Rồi tập trung tất cả những binh sĩ chưa bị nhiễm bệnh đến một nơi trống trải. Vâng. Các tướng sĩ, các vị đều từng theo ta chinh chiến sa trường. Đao thương giáo nhọn chúng ta còn có thể thắng được. Chỉ là dịch bệnh cỏn con,
Chúng ta chắc chắn cũng có thể vượt qua. Ta lấy danh nghĩa Dược Vương, chỉ cần mọi người chịu tin tưởng ta, thì ta xin đảm bảo, các huynh đệ đều sẽ được về nhà bình an. Thành chủ còn đang chờ chúng ta chiến trắng trở về, để được người phong thưởng.
Dược Vương anh minh. Dược Vương anh minh. Tiếp theo, ta sẽ ban bố mấy điều quân lệnh, không ai được làm trái. Nếu có người làm trái lệnh, sẽ xử lý theo quân pháp. Điều thứ nhất, tất cả những binh sĩ đã nhiễm bệnh và những binh sĩ chưa nhiễm bệnh,
Không được ở chung. Không được gặp nhau dù là vì lý do gì đi nữa… Điều thứ hai, tất cả mọi người mỗi ngày đều phải uống thuốc do ta điều chế. Điều thứ ba, tất cả mọi người bắt buộc phải đeo khăn che mặt. Nào. Cầm lấy. Đưa cho ta. Cảm ơn.
Muội nói thứ này có thể giúp làm giảm tình hình dịch bệnh? Ta chỉ nói là có khả năng đó. Hiệu quả của phương thuốc hiện tại chưa rõ rệt, cho nên ta cũng chỉ có thể tìm cách khác thôi. Long túc thảo tuy không có độc,
Nhưng dịch bệnh này bùng phát quá mạnh, tốc độ lây lan cũng rất nhanh. Trước mắt, tuy long túc thảo có công hiệu nhưng muốn chữa triệt để dịch bệnh e là sẽ khó khăn. Khoan hãy lo nhiều như vậy. Ngày mai ta sẽ cho nó vào trong thuốc,
Ít còn hơn không mà. Được. Vậy ở đây xong việc rồi, huynh về đi. Không đúng. Huynh bảo ta về nhanh như thế, có phải là muốn làm cái gì đó với tiểu sư muội ta… Đau. Cảnh thần y à. Hôm nay cũng không còn sớm nữa. Huynh ấy,
Về nghỉ ngơi cho tốt đi. Sở Chi Mặc, huynh… Đại sư huynh vừa mới nói gì thế? Không có gì. Những ngày này, lều trại trong quân doanh không đủ để chia. Thế này vậy, ta đành miễn cưỡng ở chung lều với muội. Như thế đâu có được.
Hay là huynh đến ở chung với sư huynh đi. Làm sao mà được chứ? Chỗ của huynh ấy nhỏ quá, chật lắm. Sở Chi Mặc. Chỗ của muội vẫn thoải mái hơn. Sở Chi Mặc, huynh làm vậy không thích hợp đâu. Muội qua đây. Ta không qua. Muội không qua,
Lẽ nào muốn ta đến đó bế muội qua đây sao? Dược Vương đại nhân, hay là huynh đến nơi khác ở đi. Ta… thế này… không hay. Muội ngoan ngoãn đi có được không? Ta mệt quá. Đại… đại thần tiên. Muội yên tâm.
Đời đời kiếp kiếp, ta sẽ không rời xa muội nữa. Ta phải đấu với số mệnh đến cùng. Chuyện là… Long túc thảo đó thật sự có tác dụng rồi. Các tướng sĩ sau khi uống vào, đều nôn mửa liên tục. Nhưng sau khi nôn mửa xong,
Thì mạch tượng đã ổn định trở lại. Hai người tiếp tục đi. Nếu đã dậy rồi thì đừng giả vờ nữa. Còn giả vờ. Được rồi. Mau dậy đi, sửa soạn một chút, rồi ăn sáng. Ngoan. Thanh Vận muội muội của ta, dậy muộn thật đấy nhé. Huynh… Cảnh Dật Nhiên.
Lo ăn cơm của huynh đi. Dược Vương đại nhân. Tướng sĩ tiền phương đến báo tin, nói có người ngất xỉu ở trước quân doanh. Ngài xem, có nên đưa người đó vào quân doanh chữa trị không? Có thể là người dân ở vùng lân cận. Ta đi xem một lát. Khoan đã.
Nhớ đeo khăn che mặt. Vâng. Đi, đi xem xem. Đại nhân. Tiêu công tử. Hiện giờ ý thức của Giang Thanh Vận đã mạnh mẽ hơn rồi. Không bao lâu nữa, cô ấy có thể phá bỏ sự ràng buộc của yêu tà, lấy lại thân thể. Thật sao, đại tế tư?
Nói như vậy, Thanh Vận muội muội sẽ có thể nhanh chóng trở về rồi. Chỉ cần ngươi cho yêu nghiệt kia ngửi nhiếp hồn hương, thì việc lớn sẽ thành. Tiêu công tử, huynh tỉnh rồi à? Thanh Vận muội muội. Sao muội lại ở đây? Thật sự không ngờ
Còn có thể gặp lại muội. Huynh đừng cử động. Huynh còn chưa khỏi hẳn. Huynh ngồi xuống đi, ngồi xuống đi. Phải rồi. Lần trước từ biệt, các huynh… Chuyện trước kia chúng ta đừng nhắc lại nữa. Được. Vậy huynh uống thuốc trước đi. Được. Thanh Vận muội muội.
Không phải trời lạnh rồi sao? Muội ngồi lên đây cho ấm đi. Huynh yên tâm. Tuy rằng ôn dịch hoành hành nhưng hôm qua đại sư huynh đã khám cho huynh rồi. Chỉ là phong hàn bình thường. Hơn nữa huynh vì thiếu chất nên mới ngất xỉu. Thanh Vận.
Thật sự đa tạ ơn cứu mạng của muội. Cha ta đối xử với muội như vậy, muội vốn dĩ có thể bỏ mặc ta. Nhưng muội lại… Huynh đừng nói như vậy. Ân oán của trưởng bối có liên quan gì tới huynh đâu. Nếu như cha còn sống, thấy huynh như vậy
Cũng sẽ không bỏ mặc huynh. Giang bá phụ, tấm lòng thầy thuốc từ bi. Được rồi. Huynh đói bụng rồi phải không? Ta đi lấy một ít thức ăn cho huynh. Giang bá phụ tốt như vậy. Nhưng tới chết cũng không biết con gái mình đã bị yêu tà thay thế từ lâu.
Ta nhất định phải đòi lại công bằng cho cha con nhà họ Giang. Mấy ngày trước không phải đã khá hơn rồi sao? Sao hôm nay lại bắt đầu thấy choáng váng rồi? Không được, ta phải mau trở về phòng. Ta đã nói không có gì đáng ngại huynh còn không tin.
Bây giờ, tự mình khám nên thấy yên tâm rồi chứ? Đúng là không có gì đáng ngại. Từ mạch tượng cho thấy quả thực không có việc gì. Nhưng trước đây muội ấy cũng đã ngất xỉu mấy lần. Ta sợ… Huynh cũng đừng lo lắng quá.
Có lẽ gần đây công việc bận rộn, vất vả quá sức. Hơn nữa, hài cốt sư phụ còn chưa lạnh. E rằng Thanh Vận muội muội đều giấu những chuyện đau buồn này ở trong lòng. Đều tại ta. Đều tại ta không chăm sóc tốt cho muội ấy.
Ta đi sắc thuốc cho muội ấy. Huynh cũng đừng canh chừng ở đây nữa. Tuy ôn dịch gần như đã ổn nhưng vẫn chưa hết hẳn, không thể thiếu huynh được đâu. Tùng Lam. Muội nhất định phải nhanh chóng khỏe lại. Giả vờ giả vịt, cấu kết với nhau làm việc xấu.
Dược Vương đại nhân. Không hay rồi. Không hay rồi. Tiêu Tử Minh trộm ngựa của chúng ta… chạy trốn rồi. Tiêu Tử Minh chạy trốn một mình hay là mang theo cả Thanh Vận? Lẽ nào… hắn đã bắt cóc Thanh Vận? Chuyện này phải làm sao đây? Hư Hoài. Có.
Truyền lệnh của ta lập tức truy bắt Tiêu Tử Minh.