Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 18 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 6 Đại tế tư, xin ngài chỉ bảo. Việc này ấy à, cũng không phải là không có cách. Chỉ có điều hơi nguy hiểm một chút. Cho dù phải vào nơi nước sôi lửa bỏng
Ta cũng phải cứu được Thanh Vận muội muội. Tốt. Nếu Tiêu công tử đã nói thế bổn tọa đương nhiên sẽ dốc hết toàn lực. Chỉ cần ngươi đưa cái này cho yêu tà đó thì ngươi sẽ được gặp người mà ngươi muốn gặp. Vào đi. Dược Vương đại nhân.
Có thư từ Xuân Hương Viện. Xuân Hương Viện? Là tửu lầu nơi có rất nhiều các cô nương phải không? Cô nương nào viết thư cho huynh vậy? Ta đang nói chuyện với huynh đấy. Muội nói gì? Không còn sớm nữa. Ta phải về nhà đây. Sao thế? Muội giận à?
Không có gì, chỉ là ta phải về nhà thôi. Tùng Lam. Tình phách, thật kỳ lạ. Lúc khiến ta vui, khi lại khiến ta buồn phiền. Vì sao lại có người ở Xuân Hương Viện viết thư cho huynh ấy. Chẳng lẽ là… Huynh ấy muốn hút dược khí của người khác sao?
Không được, mình phải đi hỏi cho rõ. Nhưng nếu mình hỏi huynh ấy, huynh ấy chắc cũng không nói thật cho mình biết. Có cách rồi. Nếu huynh ấy đã muốn giấu mình, vậy thì mình phải tìm hiểu đến cùng. Dược Vương đại nhân. Nào, nào, nào. Xin mời, xin mời, xin mời.
Được đấy, Sở Chi Mặc này, chẳng trách lại vội vã đuổi ta đi như thế. Thì ra đi là tìm cô nương khác. Công tử, công tử, công tử. Ta muốn vào bên trong. Thả ta ra. Ta bảo này, một tiểu cô nương như cô vào Xuân Hương Viện của ta làm gì?
Ta là nam nhân đấy. Thôi đi, thôi đi. Đừng giả bộ nữa. Tiểu cô nương giả nam như cô muốn vào để phá rối, ma ma ta đã gặp nhiều rồi. Mau đi đi, mau đi đi. Đừng cản trở việc làm ăn của ta. Đúng thật là.
Tiểu công tử ra tay thật hào phóng. Nào, nào, nào. Mời tiểu công tử vào trong. Nào, nào, nào. Công tử. Tới đây. Công tử, chàng say rồi. Cẩn thận một chút. Cho ta hôn cái nào. Công tử, ta đỡ chàng vào phòng nghỉ ngơi nhé. Được.
Vậy thì đi, đi, đi, đi thôi. Đừng sợ. Là ta đây. Dược Vương đại nhân. Có hiểu thế nào gọi là chớ nhìn những điều khiếm nhã không? Muội lại còn ghé mắt vào cửa nhìn. Hai… hai người họ thật kỳ quặc. Đi thôi, đi thôi.
Huynh làm gì mà cứ nhìn ta chằm chằm thế. Ta tới để xem xem, bản lam căn muội còn biết đi theo dõi nữa sao? Ta đâu có. Còn nói không có à? Nói đi. Vì sao theo dõi ta? Ai bảo huynh lén lén lút lút tới đây để mua vui?
Vừa nãy ở cửa ta đã nhìn thấy có cô nương sắp ngã lên người huynh. Ta không thích nữ nhi khác đến gần huynh như thế. Như thế huynh sẽ… Huynh sẽ… Sao ta lại cảm thấy muội có mùi chua chua? Ta đâu có. Huynh muốn làm gì?
Nếu chúng ta đã tới Xuân Hương Viện rồi, vậy chi bằng… Huynh muốn làm gì? Chi bằng… Chúng ta cũng làm những việc khích lệ lẫn nhau như những người khác. Không, không, không. Dược Vương đại nhân, việc hôm nay đều là lỗi của ta.
Là do ta quá kích động, quá bồng bột. Thế sao? Tiểu Yên cầu kiến Dược Vương đại nhân. Sao cô ta lại tới đây? Hôm nay huynh tới để tìm cô ta sao? Đúng thế. Chính là cô ấy đã gửi thư nói là tìm ta có việc quan trọng cần bàn bạc.
Thật sự chỉ là thế sao? Không thì muội nghĩ là thế nào? Dược Vương đại nhân. Vào đi. Thật đáng ghét. Tham kiến Dược Vương đại nhân, Giang tiểu thư. Mau ngồi đi. Từ từ thôi. Tình cảm giữa Dược Vương đại nhân và Giang tiểu thư thật tốt. Nói chuyện chính đi.
Tiểu Yên nghe nói Dược Vương đại nhân ba ngày nữa sẽ quyết đấu với Vũ Văn Lăng. Tiểu Yên tha thiết cầu xin Dược Vương đại nhân đừng làm tổn thương tới phu quân của tiểu nữ. Cô thích Vũ Văn Lăng đó sao? Đương nhiên không phải.
Hắn là người mà ta căm hận nhất. Vậy thì vì sao? Phu quân của tiểu nữ là Long Bách đã bị Vũ Văn Lăng dùng thuật nhiếp hồn để khống chế và hút nguyên linh của huynh ấy để tu luyện. Vũ Văn Lăng muốn quyết đấu với Dược Vương đại nhân
Chắc chắn sẽ dùng cơ thể của Long Bách để bảo vệ mình. Tới lúc đó cho dù thắng hay thua Long Bách chắc chắn sẽ là người bị thương nặng nhất. Đáng thương quá. Cô mau ngồi đi. Vậy thì có cách gì để hóa giải không? Nghe nói,
Có một loại thảo dược tên là thọ quang đằng, mài thành thuốc bột có thể phá giải được thuật nhiếp hồn. Có thể khiến người bị khống chế tạm thời khôi phục thần trí, thoát khỏi sự khống chế. Nhưng loại thảo dược này vô cùng hiếm.
Ta đã tìm rất nhiều năm mà không có kết quả. Có công hiệu hay không thì cũng chưa biết. Thọ quang đằng, trước đây thường nghe thấy cái tên này, nhưng trước giờ chưa từng được nhìn thấy. Có điều, Dược Vương Cốc có rất nhiều dược liệu.
Không biết chừng sẽ có loại này. Ta cũng chỉ từng nhìn thấy trong y thư cổ. Dược Vương đại nhân, Vũ Văn Lăng đó chẳng qua cũng chỉ là một cái vỏ trống rỗng. Hắn ta dùng tà môn ngoại đạo tu luyện đã nhiều năm.
Tự bản thân cũng đã bị phản phệ rất khủng khiếp. Nếu có thể làm cho Long Bách thoát khỏi sự khống chế thì chắc chắn hắn ta sẽ thua. Phu quân của Tiểu Yên cô nương thật đáng thương. Không chỉ bị người khác khống chế
Mà còn phải xa cách người thương của mình. Chỉ cần nghĩ tới việc phải xa cách huynh ta liền cảm thấy rất buồn. Ta sẽ không để muội buồn đâu. Vậy thì huynh có thể giúp họ không? Được. Nhưng có một chút khó khăn. Muội muốn ta giúp cô ấy sao?
Nếu thọ quang đằng đó thực sự có tác dụng thì chúng ta không cần sợ tên Vũ Văn Lăng đó nữa. Ta vốn không sợ Vũ Văn Lăng. Nhưng ta sợ, ta sợ bọn họ sẽ làm huynh bị thương. Muội chỉ sợ hắn làm ta tổn thương,
Không sợ ta ra ngoài mua vui sao? Lần sau huynh không được phép đến đây một mình, phải đưa ta đi cùng. Huynh… Sao giờ ngài mới tới? Ta đã đợi rất lâu rồi. Mấy ngày hôm nay, ngươi không gây chuyện thị phi đấy chứ? Đương nhiên.
Ta vẫn phải nể mặt đại tế tư chứ. Nhưng, các người không cho ta tự ý bắt người về tu luyện, điều này khiến ta thấy rất bức bối. Cái này cho ngươi. Lại là linh huyết đan. Thứ này có mùi vị gì chứ? Sao có thể sánh được với người sống?
Ta đã làm theo lời căn dặn của ngài, lấy Giang Thanh Vận để khiêu khích Sở Chi Mặc. Không ngờ hắn ta đã trúng kế thật. Hẹn ta ba ngày sau quyết đấu. Đúng thật là không thể nhìn ra được tên Sở Chi Mặc lại là kẻ si tình.
Chỉ cần ngươi có thể giải quyết được Sở Chi Mặc trong trận quyết đấu thì có thể dùng máu của hắn để tu luyện. Trong cơ thể của Dược Vương rất giàu dược khí. Dùng hắn để bồi bổ, linh lực của ngươi chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Không chỉ có Sở Chi Mặc còn cả Giang Thanh Vận nữa. Giang Thanh Vận này không dễ đối phó như ngươi nghĩ đâu. Ngươi phải cẩn thận. Việc này ngài cứ yên tâm. Bách mộc thiền trượng này của ta cũng không dễ đối phó đâu. Có nó,
Tên Sở Chi Mặc mang bệnh đó hoàn toàn không thể làm gì được ta. [Giang Phủ] Đây là bức vẽ và hướng dẫn của thọ quang đằng. Loại dược liệu này từ trước tới giờ lão phu cũng chưa từng nhìn thấy.
Những điều ghi chép trên sách cổ cũng có chỗ thật, chỗ giả, cách nói cũng không giống nhau, khó mà phân biệt. Có điều, ta đã lấy toàn bộ ra đây, không biết có thể giúp gì không? Giang đại nhân, ông quá lời rồi. Lần này Giang đại nhân
Bằng lòng cùng tại hạ tới Dược Vương Cốc tìm thuốc đã là sự giúp đỡ to lớn rồi. Chỉ có điều, lần này đi trăm bề nguy hiểm. Giang đại nhân thực sự không cần phải đích thân đi. Ngộ nhỡ gặp phải nguy hiểm. Đừng nghĩ ngài là Dược Vương
Mà đã hiểu về Dược Vương Cốc hơn ta đâu. Tới lúc đó chưa biết ai là người gây trở ngại đâu. Nhưng tại hạ vẫn rất lo lắng. Dược Vương không cần bận tâm. Lão phu không chỉ vì giúp ngài, ta chỉ có một đứa con gái là Thanh Vận.
Đương nhiên không muốn con bé phải gả tới Xích Hỏa xa xôi. Đây là điều mà tại hạ nhất định không cho phép xảy ra. Sở Chi Mặc, lão phu với thân phận là trưởng bối xin hỏi ngài một câu. Tại hạ biết Giang đại nhân muốn hỏi ta điều gì.
Tại hạ đối với Thanh Vận là thật lòng. Tại hạ nhất định sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ Thanh Vận chu toàn. Có câu này của ngài, lão phu yên lòng lắm rồi. Cha, cha, cha đừng để con gái ở nhà một mình. Cha dẫn con theo đi.
Con cũng muốn cùng mọi người tới Dược Vương Cốc. Cha yên tâm, con sẽ không gây chuyện đâu. Cha, cha hãy cho con đi cùng. Con gái ngoan. Lần đi tìm thuốc này quá vất vả. Cha không nỡ để con chịu khổ. Con ấy à, hãy ngoan ngoãn ở nhà,
Đợi cha trở về. Cha. Nghe lời đi Thanh Vận. Dược Vương đại nhân, hay là huynh đưa ta đi cùng. Ta rất được việc. Có thể giúp huynh tìm thảo dược. Muội hãy ở lại trong thành đợi ta, được không? Con gái lớn rồi không giữ bên mình được nữa rồi.
Lão gia, cẩn thận. Yên tâm đi. Lần này đi, ta nhất định sẽ về kịp trước khi quyết đấu với Vũ Văn Lăng. Nhất định sẽ không để Vũ Văn Lăng đưa muội đi. Nhưng mà, ta muốn ở bên cạnh huynh. Huynh đưa ta đi, không biết chừng
Ta còn hữu dụng hơn bức vẽ đó. Lần này là đi tìm thuốc không phải đi ngao du. Núi cao, rừng sâu, đường đi nguy hiểm. Ta không sợ. Nhưng ta không yên tâm. Muội hãy ngoan ngoãn ở lại đây chờ ta, được không? Vậy nếu ta nhớ huynh thì làm thế nào?
Lúc muội nhớ ta chắc chắn ta cũng đang nhớ tới muội. Con gái đã lớn rồi cần được người khác yêu thương rồi. Chờ ta, chờ ta, chờ ta. Sao huynh lại tới đây? Huynh nói thế là có ý gì? Hỏi sao ta lại tới đây nghĩa là thế nào? Mọi người đi
Hoàn toàn không định đưa ta theo sao? Đương nhiên rồi. Lần này ta và Giang đại nhân tới Dược Vương Cốc tìm thuốc. Huynh hãy ở nhà chăm sóc Thanh Vận. Đề phòng Vũ Văn Lăng nhân lúc ta không ở đây tới gây rối. Huống hồ,
Mấy ngày này cần phải đề phòng Tiêu Thụy hơn. Mấy ngày này huynh phải chú ý nhiều hơn. Không phải chứ. Dược Vương đại nhân, ta là một đại phu. Những việc trông coi gì đó đâu phải sở trường của ta. Ta ấy à, chỉ thích hợp đi theo mọi người hái thuốc.
Sư phụ, sư phụ. Sư phụ, người hãy nói giúp con một câu đi. Ngươi hãy nghe lời của Dược Vương đại nhân đi. Ở nhà chăm sóc thật tốt cho Thanh Vận. Nếu dám dạy hư con gái ngoan của ta thì hãy đợi mà chép y thư đi. Sư phụ. Ta đi đây.
Sư huynh, đừng buồn bã như thế. Huynh xem, không phải là ta tới để bầu bạn với huynh sao. Huynh yên tâm. Mấy ngày này ta tuyệt đối không gây họa. Ta cảm ơn muội quá. Thôi được rồi. Đừng buồn nữa. Đi thôi, chúng ta ra ngoài đi dạo đi.
Thanh Vận muội muội, sao bọn họ lại bỏ chúng ta lại? Sao bọn họ có thể bỏ chúng ta lại được? Muội nói xem, muội nói xem. – Đại sư huynh, huynh đừng buồn nữa. – Tiểu tỷ tỷ. Không đi cũng rất tốt. Ít nhất cũng không cần vất vả.
Giờ chúng ta làm người, làm người mà, điều quan trọng nhất là phải vui vẻ. Huynh nói xem có đúng không, sư huynh. Đại sư huynh, đại sư huynh. Cơ thể hơi suy nhược một chút. Cơ thể suy nhược, khí huyết sẽ không tốt. Cô nhìn cô ấy xem, sắc mặt hồng hào.
Thế này đi. Lát nữa sẽ kê đơn cho cô. Cô tới y quán tìm ta là được. Được. Thanh Vận. Tiêu công tử. Ta vốn định tới Giang phủ tìm muội. Nhưng trong phủ không có ai. Không ngờ lại gặp muội ở đây.
Cha ta và Dược Vương đại nhân tới Dược Vương Cốc rồi. Bởi thế trong phủ chỉ còn mình ta. Khiến huynh tốn công vô ích rồi. Tới Dược Vương Cốc làm gì? Không có gì. Đúng rồi, Tiêu công tử, huynh tìm ta có việc gì? Đúng là ta có việc
Nhưng trên phố đông người. Thanh Vận muội muội muội lên xe rồi nói chuyện. Được. Để ta đỡ muội. Nào, từ từ thôi. Nào. Mùi gì thế? Thanh Vận muội muội. Sao thế? Có gì kỳ lạ không? Không có. Thế nào rồi Thanh Vận? Không sao. Ta chỉ thấy hơi chóng mặt.
Thanh Vận. Thanh Vận. Muội đừng ngủ, Thanh Vận. Thanh Vận, muội không sao chứ? Tỉnh lại đi, Thanh Vận. Thanh Vận. Tử Minh ca ca. Muội vừa gọi ta là gì? Tử Minh ca ca. Chúng ta đang ở đâu vậy? Thanh Vận. Thật sự là muội sao? Đương nhiên là ta rồi.
Nếu không thì còn là ai? Vậy… Vậy muội còn nhớ những việc chúng ta đã làm trước đây không? Còn nhớ chúng ta đã từng thề ước bên hồ không? Ta nhớ chứ. Huynh đã từng hứa với ta. nếu ta chơi trò ném thia lia mà thắng được huynh,
Thì huynh sẽ mua tất cả những chiếc vòng đẹp nhất của thành Đại Hưng này cho ta. Ta nói cho huynh biết. Ta đã âm thầm luyện tập rồi. Giờ ta nhất định có thể thắng huynh. Thanh Vận, đúng là muội thật rồi. Thanh Vận muội muội. Ta nhớ muội quá.
Ta cũng nhớ huynh, Tử Minh ca ca. Sao thế? Dạo gần đây đầu óc ta lúc nào cũng choáng váng. Dường như chưa tỉnh ngủ hẳn. Cơ thể có vẻ rất yếu ớt. Không biết vì sao mà làm việc gì cũng thấy mệt mỏi như thế. Vậy thế này đi
Chúng ta tới tiệm thuốc bốc vài thang thuốc bồi bổ cho muội. Tử Minh ca ca, huynh đừng căng thẳng. Không sao đâu. Có lẽ là dạo gần đây ta quá mệt, nghỉ ngơi không tốt. Chờ khi ta nghỉ ngơi tốt rồi thì sẽ khỏe ra thôi. Lại buồn ngủ rồi à?
Không được, không được. Cơn buồn ngủ của ta thực sự lại đến rồi. Ta phải ngủ thêm một lát nữa. Đừng, bây giờ đừng ngủ. Chỉ một lát thôi. Thanh Vận, muội mau tỉnh lại được không? Nghe lời nào, ngoan. Nghe lời nào. Thanh Vận, Thanh Vận, muội tỉnh lại đi. Thanh Vận,
Thanh Vận. Tiêu công tử, Huynh ôm ta làm gì? Giang tiểu thư lúc nãy đột nhiên ngủ thiếp đi. Nếu sức khỏe của Giang tiểu thư không tốt thì tại hạ sẽ đưa tiểu thư về. Hôm nay rõ ràng là huynh tới tìm ta, nói là có việc muốn nói.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì? Không có gì. Lần sau nói cũng được. Giang tiểu thư, mời về cho. Đi thôi. Ta, huynh. Kỳ lạ. Muội làm gì mà phản ứng mạnh thế? Làm ta giật mình. Huynh… huynh mới làm ta giật mình. Ồn ồn ào ào. Muội nói thật đi.
Lúc nãy muội đi đâu? Ta tìm muội bao lâu mà không thấy. Lúc nãy Tiêu công tử gọi ta đi. Tiêu công tử? Tiêu Tử Minh? Huynh còn bận bắt mạch cho mỹ nhân. Ta không nỡ làm phiền huynh. Lương y như từ mẫu mà. Cứu người quan trọng.
Nhưng Tiêu Tử Minh tìm muội làm gì? Ta cũng không biết. Huynh ấy nói có việc muốn nói với ta, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì cả. Vậy… Vậy hắn còn nói gì nữa? Không biết là đang làm gì nữa. Ta thực sự buồn ngủ quá.
Hình như hôm qua vẫn chưa tỉnh ngủ. Không được. Ta phải về nhà ngủ thêm một lát. Bên này. Thời cơ đã tới. Đến thật rồi. Sư phụ quả nhiên liệu việc như thần. Tử Minh khẩn cầu đại tế tư hãy cứu lấy Thanh Vận muội muội của ta. Tiêu công tử,
Đến giờ ngươi tin lời của bổn tọa rồi chứ? Ta tin. Sống chết có số, muốn đi ngược lại ý trời, ngươi đã nghĩ kỹ tới hậu quả chưa? Chỉ cần có thể cứu được Thanh Vận muội muội của ta, cho dù lên trời cao, xuống hoàng tuyền Tử Minh quyết không từ.
Tiểu thư, Dược Vương đại nhân sao vẫn chưa về? Ngài ấy… không phải là sẽ không tới chứ? Huynh ấy sẽ tới. Huynh ấy đã hứa với ta sẽ tới thì nhất định sẽ tới. Ta sẽ ở đây đợi huynh ấy. Được, nô tỳ sẽ đợi cùng người. A Hà,
Đã tới giờ gì rồi? Hồi bẩm thành chủ đã sắp giờ Ngọ rồi. Dược Vương này tới giờ vẫn chưa xuất hiện là xem thường tộc Xích Hỏa ta sao? Sứ giả lượng thứ. Có lẽ là có việc nên đã chậm trễ. Thành chủ đại nhân bây giờ đã là lúc nào rồi?
Dược Vương đại nhân vẫn chưa xuất hiện. Như thế này hình như không được đúng cho lắm. Lão phu mấy ngày không tới mà sự việc đã tới mức này. Đều là lỗi của lão phu. Tiêu đại nhân đừng nói như thế. Đương nhiên chúng ta biết
Ngài và vương tử của chúng ta trước giờ đều có giao tình thân thiết. Chỉ là việc này chúng ta phải nói rõ ràng. Có phải là Dược Vương đó của các người sợ rồi, muốn làm con rùa rụt cổ phải không? Thúc phụ sẽ không bỏ chạy lúc lâm trận như thế.
Chúng ta hãy đợi thêm một lát đi. Được. Vậy thì theo lời của thành chủ đại nhân, chúng ta hãy chờ thêm một lát. Dù sao vì Giang tiểu thư, bổn vương tử có rất nhiều thời gian. Giang tiểu thư, tên Sở Chi Mặc này chắc là sẽ không tới đâu. Cô
Giờ hãy cùng ta về Xích Hỏa đi. Xích Hỏa ta không thua kém gì Đại Hưng. Cô muốn gì , ta đều có thể cho cô. Giang tiểu thư đừng căng thẳng. Sau này chúng ta còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu nhau. Cô ấy à, hãy ngoan ngoãn đi theo ta.
Dược Vương đại nhân, cuối cùng huynh đã về rồi. Sư phụ, sư phụ. Người đi chậm thôi. Sư phụ. Chạy nhanh thật. Mới chớp mắt mà đã không thấy ngài ấy đâu. Cũng không đợi ta cùng tới bái kiến thành chủ. Sư phụ, sư phụ. Thôi được rồi, người đừng tức giận.
Người nói xem Thanh Vận muội muội đang ở trên điện chờ người đó. Bệnh tương tư của huynh ấy tái phát làm gì còn thời gian để ý tới sư phụ nữa. Lúc quan trọng vẫn là con, đồ đệ thân thiết của người mới đáng tin cậy. Cô nói xem có đúng không?
Tiểu Yên cô nương. Làm gì thế? Lại giở trò lưu manh. Thôi được. Dù sao lát nữa quyết đấu, ta muốn thế nào thì sẽ là thế đó, đúng không mỹ nhân? Thành chủ đại nhân, tại hạ có việc nên đã tới trễ. Nếu Dược Vương đại nhân đã tới rồi,
Vậy thì bắt đầu đi. Đúng, đúng, đúng. Vậy thì chúng ta tranh thủ thời gian bắt đầu đi. Thúc phụ, sức khỏe của thúc thế nào rồi? Không sao. Chỉ là một Vũ Văn Lăng này thôi ta vẫn có thể đối phó được. Được. Đi thôi. Muội xoay làm ta chóng cả mặt.
Ta muốn xem xem huynh có bị thương không. Yên tâm, ta không sao. Không bị sao cả. Nhưng trông huynh hình như rất mệt mỏi. Vừa trở về đã phải quyết đấu với tên Vũ Văn Lăng đó. Không công bằng. Nếu muội đã lo lắng cho ta như thế,
Vậy thì hãy cho ta chút sức mạnh đi. Sự khích lệ của tình yêu. Vậy thì giờ ta sẽ truyền cho huynh một ít linh lực. Huynh lại hút trộm dược khí của ta. Thật nhỏ nhen. Chờ ta thắng rồi sẽ trả lại cho muội gấp ba lần. Sao,
Còn chê không đủ à? Vậy muội muốn hút bao nhiêu lần? Thôi, ta không nói với huynh nữa. Hãy ở đây đợi ta. Tên Vũ Văn Lăng đó dám động tới muội. Xem ta xử lý hắn thế nào. Đúng rồi, huynh phải cẩn thận với thiền trượng trong tay Vũ Văn Lăng.
Thiền trượng? Ta nghi ngờ Long Bách bị phong ấn trong thiền trượng đó.