Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 19 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 7 Tên Vũ Văn Lăng này sao lại hung hăng thế nhỉ? Ta nói này, con gái à, tên Sở Chi Mặc này có sống hay chết, thì việc gì con phải lo lắng cho hắn. Đúng thật là…

    Không biết thọ quang đằng này có phát huy được tác dụng không. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Dược Vương đại nhân, huynh cẩn thận đó. Chết đi. Long Bách. Long Bách. Huynh không sao chứ? Huynh vẫn ổn chứ? Tiểu Yên? Là ta. Long Bách. Qua đây.

    Ta sẽ không để ngươi khống chế nữa đâu. Đừng có mơ. Ta bảo ngươi qua đây. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách, Long Bách. Long Bách Thần Trượng. Nghe lệnh ta. Long Bách. Long Bách Thần Trượng. Nghe lệnh của ta.

    Long Bách. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách Thần Trượng, nghe lệnh của ta. Long Bách,

    Lá thảo dược này có thể loại bỏ tâm ma. Để nó giúp huynh ấy thoát khỏi sự khống chế của Vũ Văn Lăng. Cảm ơn Giang tiểu thư. Huynh không sao chứ? Ta không sao. Muội đừng lo. Long Bách. Vương tử. Hay lắm. Vương tử, vương tử. Các ngươi rắp tâm hại người,

    Ức hiếp người quá đáng. Mọi chuyện đều là do các ngươi tự chuốc lấy. Tộc Xích Hỏa các ngươi liên kết với tà yêu, quấy phá khắp thành Đại Hưng. Còn vừa ăn cắp vừa la làng. Ta tin trong lòng các vị đang ngồi đây đã tự có phán đoán.

    Không thể tha thứ cho những gì ngươi đã làm. Ngươi… Mọi người đều thấy rõ, thúc phụ ta có lòng tha cho Vũ Văn vương tử. Nhưng hắn lại có mưu đồ đen tối, muốn nhân cơ hội này, đánh lén thúc phụ ta. Những việc hắn làm đã cho thấy,

    Hắn hoàn toàn không coi Đại Hưng ra gì, cũng chẳng quan tâm gì đến quan hệ tốt đẹp của hai bên. Nếu đã như vậy, thì Đại Hưng ta cũng chẳng cần giữ thể diện cho tộc Xích Hỏa các ngươi làm gì nữa. A Hà. Có thuộc hạ. Truyền lệnh của thành chủ.

    Lệnh cho toàn bộ người của tộc Xích Hỏa trong hôm nay phải rời khỏi Đại Hưng. Kẻ nào trái lệnh, tự gánh hậu quả. Rõ. Vương tử. Hình như gần đây thiên quân có nhiều tâm sự thì phải. Tư mệnh. Ngươi có biết Long Bách là ai không?

    Thiên quân không biết hắn ta sao? Hắn ấy à, nổi tiếng là tên ngốc ở Cửu Trùng Thiên. Điều này có ai mà không biết chứ? Hắn vốn dĩ là một cây cự bách cao chọc trời ở Thượng Tiên Viện. Ngày ngày nghe đạo, tu vi rất cao.

    Năm xưa, thượng tiên đồng ý sẽ giúp sức lúc hắn phi thăng thành tiên. Nhưng không ngờ hắn chỉ vì một cô gái dưới trần gian mà từ bỏ tất cả. Tên Long Bách này, tư chất xuất chúng. Lúc đầu ta thấy rất tiếc cho hắn. Nhưng giờ thấy tình hình như vậy,

    Ta cũng đã phần nào hiểu được lý do hắn làm như vậy. Hai vị, mời. Đa tạ Dược Vương đại nhân đã cứu mạng. Hai người mau đứng lên đi. Mau đứng lên. Huynh ấy là Dược Vương. Cứu người là việc huynh ấy nên làm mà. Nói rất đúng.

    Hai người không cần bận tâm. Đúng rồi. Long Bách, huynh không phải người thường. Tại sao huynh lại bị Vũ Văn Lăng khống chế được? Đều là do tại hạ nhất thời sơ suất. Huynh ấy vì cứu ta mới bị biến thành như vậy. Vì cứu cô?

    Cha ta là ngự sử của tộc Xích Hỏa. Ông ấy vô tình tìm thấy bằng chứng cho thấy Vũ Văn Lăng đang lén lút nuôi binh. Tên Vũ Văn Lăng đó sợ quỷ kế của mình bị bại lộ, nên tìm cách giết sạch người nhà họ Phong. Cha yêu thương ta nhất,

    Nên đã đưa cho ta bản đồ cứ điểm Vũ Văn Lăng lén nuôi binh và bản đồ hành quân. Ông hy vọng Vũ Văn Lăng thấy thế mà sợ, như vậy có thể bảo vệ tính mạng cho ta. Nhưng tên Vũ Văn Lăng đó điên cuồng phái người truy sát ta khắp nơi.

    Long Bách vì muốn bảo vệ ta, nên mới bị hắn bắt đi tu luyện. Còn ta cũng bất đắc dĩ mà lưu lạc tới Đại Hưng, tìm cơ hội cầu cứu. Cho nên, trên người cô đang có bản đồ hành quân của tộc Xích Hỏa? Đúng vậy.

    Giờ Tiểu Yên nguyện dâng tấm bản đồ đó cho Dược Vương đại nhân. Cô đã nghĩ kỹ chưa? Tất nhiên. Nếu như Dược Vương đại nhân có thể dùng tấm bản đồ này đánh bại được Vũ Văn Lăng, thì đây cũng là một may mắn lớn đối với tộc Xích Hỏa.

    Vậy hai người định đi đâu? Quay lại tộc Xích Hỏa liệu có nguy hiểm không? Hai người có định ở lại thành Đại Hưng này không? Ta và Tiểu Yên đã nhìn thấu trần thế từ lâu, quyết định sẽ quy ẩn núi rừng, bên nhau nốt phần đời còn lại.

    Chỉ thấy Dược Vương đại nhân, Sở Chi Mặc giương tay múa kiếm, xoẹt xoẹt xoẹt về phía Vũ Văn Lăng. Vũ Văn Lăng bị đánh cho vội vàng tháo chạy. Hay. Hay, hay, hay, hay lắm. Mọi người đoán xem chuyện tiếp theo như nào? Muội nhỏ tiếng thôi.

    Không, ta vui thì ta sẽ lớn tiếng. Tiểu nhị. Cho ta thêm một phần bánh quế hoa. Tiện thay cho ta lá trà mới luôn nhé. Được, có ngay đây. Một phần bánh quế hoa. Ăn xa xỉ vậy. Đương nhiên rồi. Đây là tiền ta cược thắng đó. Nhờ có huynh,

    Mà ta đã kiếm được bộn tiền đó. Muội đấy, khiêm tốn chút đi. Đừng có huênh hoang như vậy. Thế sao được? Huynh là anh hùng của thành Đại Hưng. Ta không những phải kiêu ngạo huênh hoang, mà ta còn phải tìm cơ hội nâng cao uy danh của huynh ấy chứ.

    Vậy muội định tìm cơ hội nào? Huynh thấy, tổ chức một hôn lễ long trọng có được không? Lần này coi như đã giành được chiến thắng lớn. Dược Vương đại nhân quả thật lợi hại. Muốn biết mọi chuyện tiếp theo như nào, mời nghe hồi sau sẽ rõ. Thực ra ta biết,

    Ngày hôm đó ở phủ thành chủ, huynh nói đã có hôn ước với ta, thật ra là để từ chối tộc Xích Hỏa, chứ không phải muốn lấy ta thật. Bây giờ mọi chuyện đã qua, hôn ước đó có thể coi như không tính. Bỏ đi, bỏ đi. Ta chỉ đùa chút thôi.

    Không sao đâu. Bản lam căn ta cũng đâu phải loại tiểu tiên không biết nói đùa. Chúng ta nghe chuyện tiếp đi. À… Dược Vương đại nhân. Cha còn đang đi tìm ta. Ta đi trước nhé. Dược Vương đại nhân. Huynh làm gì vậy? Lẽ nào,

    Muội vẫn chưa hiểu tâm ý của ta sao? Ở đây có biết bao nhiêu người, huynh làm vậy không hay đâu, bỏ ta ra đi. Cả thành Đại Hưng này đều biết muội và ta đã có hôn ước. Chúng ta đường đường chính chính, có gì không được chứ? Dược Vương đại nhân.

    Huynh muốn lấy ta thật sao? Lời Dược Vương ta nói, một chữ đáng giá ngàn vàng. Hơn nữa, muội là do ta đổi tính mạng mang về, lý nào lại không được ôm mỹ nhân vào lòng chứ? Giang Thanh Vận. Có tin tốt đây. Giang Thanh Vận. Tỉnh lại đi.

    Ta có tin tốt muốn nói với cô này. Dược Vương đại nhân đồng ý lấy ta rồi. Giang Thanh Vận. Phiền chết đi được. Cô cứ ngủ say như vậy, linh thức cũng bắt đầu từ từ tiêu tan rồi. Nhưng cô yên tâm, dù đến giây phút cuối cùng,

    Ta cũng sẽ hoàn thành tâm nguyện của cô. Như vậy mới không uổng công chúng ta là bạn bè tốt. Để ở đây đi. Được. Cẩn thận đấy. Đặt xuống từ từ thôi. Hư Hoài, Hư Hoài. Có thuộc hạ. Ngươi thấy y phục ta thế nào?

    Chắc không có vấn đề gì nữa đâu. Không vấn đề gì hả? Được. Không vấn đề gì là được rồi. Giang đại nhân. Dược Vương đại nhân. Ngài làm vậy là… Tiểu thư. Mấy chuyện này, nữ nhi không được ra mặt sớm như thế đâu. Lắm quy tắc vậy sao? Người đừng vội,

    Cứ nghe xem Dược Vương đại nhân nói gì trước đã. Được rồi. Đi thôi. Giang đại nhân. Lần này tại hạ đến là muốn cầu thân. Những thứ này là sính lễ. Cầu thân? Tại hạ… Đây cũng là lần đầu tại hạ làm chuyện này. Không biết nên chuẩn bị những gì,

    Nên đã chuẩn bị tất cả những thứ mà tại hạ cho là tốt, đem qua đây. Ông xem còn thiếu gì để ta quay về chuẩn bị thêm. Từng đây là đủ rồi. Tại hạ biết, cho dù có đem tất cả bảo bối trong thiên hạ qua đây,

    Cũng không thể bằng một phần vạn Thanh Vận được. Tại hạ làm như vậy là để Giang đại nhân yên tâm giao Thanh Vận cho ta. Ta nhất định sẽ coi cô ấy như báu vật quý giá nhất trần gian, trân trọng, yêu thương cô ấy. Tiểu thư.

    Dược Vương đại nhân đối xử tốt với người thật đấy. Nhưng sao cha ta vẫn chưa đồng ý chứ? Người vội gì chứ? Bình thường lão gia thương người nhất. Người xuất giá, lão gia đương nhiên không nỡ rồi. Nói không chừng,

    Lão gia còn muốn thử Dược Vương đại nhân nữa ấy chứ. Vậy thì không được. Cha. Cha, con đồng ý. Kể cả không có sính lễ, con cũng đồng ý. Thanh Vận. Không được nói linh tinh. Cha. Cha đâu cần mấy thứ này, con cũng chẳng cần chúng.

    Vậy tại sao cứ phải cần đám sính lễ này làm gì? Nhiều người vì không đủ tiền chuẩn bị sính lễ mà không thành thân được với nhau. Con nghe mấy thứ vớ vẩn này ở đâu thế? Con đọc trong thoại bản đấy. Cha. Cha đừng bắt ép Dược Vương đại nhân nữa.

    Con nghĩ, cha bắt ngài ấy phải đi hái sao trên trời chắc? Cha con cũng đâu ham gì gia sản nhà ngài ấy. Có điều, nhà họ Giang chúng ta dù sao cũng là danh môn thế gia. Nếu không cần sính lễ gì sẽ làm người ta nghĩ rằng,

    Con là đồ tặng không mất tiền đấy. Cho dù sau này có gả tới phủ ngài ấy, thì người ta cũng sẽ xem thường con. Con biết chưa? Cái con nha đầu ngốc này. Nhưng mà…. Cha… Con… Giang đại nhân nói rất đúng. Dược Vương lấy vợ,

    Đương nhiên là phải có tam thư lục lễ đầy đủ. Người khác có, đương nhiên tại hạ không thể thiếu. Người khác không có, tại hạ vẫn phải có. Ta sẽ giúp muội đường hoàng gả vào phủ ta, không phải chịu bất cứ ấm ức nào. Cha. Con bé này, sao thế?

    Ai bắt nạt con hả? Đừng khóc, đừng khóc. Sao… sao…sao vậy con? Nói cho cha biết đi. Sao vậy hả? Cha. Giờ thì khắp cái thành Đại Hưng này đều đang xì xào hôn sự của Dược Vương đại nhân và Giang Thanh Vận. Hơn nữa, Dược Vương đại nhân

    Mới sáng sớm, đã chuẩn bị sính lễ đến Giang phủ cầu thân rồi. Đoàn người đến cầu thân đứng kín cả đường. Xôn xao hết cả lên rồi. – Con bình tĩnh nói. – Cha. Dược Vương đại nhân với Giang Thanh vận mà thành thân thì con gái cha phải làm sao đây?

    Con gái bảo bối của cha, con nghe cha nói. Nếu mà con nắm giữ được trái tim Sở Chi Mặc, thì đã chẳng có chỗ để con nha đầu nhà họ Giang đó được lợi rồi. Bây giờ con… Sở Chi Mặc và ông già họ Giang đó,

    Bọn họ đã liên kết với nhau rồi. Sau này ấy, cha sẽ khóc cùng con, được chưa nào? – Con mặc kệ. – Con đừng khóc. Tiểu Nhã. Thế…thế này… Con làm gì đấy? Vũ Văn Lăng, cái tên vô dụng này. Thành việc thì ít, hỏng việc thì nhiều

    Chẳng được tích sự gì cả. Lão gia, ông nguôi giận đi. Làm sao mà ta nguôi giận được chứ hả? Giờ thì Sở Chi Mặc và lão già họ Giang đã cùng ngồi trên một con thuyền rồi. Sắp tới người xui xẻo sẽ là nhà họ Tiêu chúng ta đấy. Cha.

    Cha đừng quá lo lắng. Con xem con ấy. Toàn tìm được mấy kẻ ở đâu ấy. Bây giờ thì thành vợ người ta rồi kia kìa. Con còn cách nào tốt hơn không? Nhà họ Sở và nhà họ Giang mà kết thân với nhau

    Thì rõ ràng là không coi nhà họ Tiêu chúng ta ra gì. Tuyệt đối không thể để Dược Vương đạt được mục đích. Ca ca. Huynh có cách giúp ta giành lại Dược Vương đại nhân sao? Con có cách gì sao? Đúng vậy. Con đã có một kế hoạch. Dược Vương đại nhân.

    Tiêu công tử xin gặp. Tiêu Tử Minh? Vâng. Sở Chi Mặc. Ta chỉ hỏi ngươi một câu thôi. Ngươi có yêu Giang Thanh Vận không? Tất nhiên rồi. Những lời ngươi nói là thật lòng? Nếu có nửa lời nói dối, trời đất không tha. Nếu đã như vậy,

    Thì ta tác thành cho hai người. Tiêu công tử cũng có tiếng ở thành Đại Hưng này. Ngươi nhất định sẽ tìm được một cô nương hợp với mình thôi. Tất nhiên rồi. Người theo đuổi ta thực sự nhiều vô kể. Nếu mà phải đếm

    Thì chắc phải xếp từ chỗ ngươi đến tận Dược Vương Cốc. Lấy vợ đâu có khó gì. Vậy tại hạ xin được chúc mừng Tiêu công tử trước. Sở Chi Mặc, ngươi đáng ghét thật đấy. Sao muội ấy có thể thích ngươi được nhỉ? Nhưng thôi. Ta nhận thua.

    Nếu như là lựa chọn của Thanh Vận muội muội, thì sau này ta sẽ không đến làm phiền ngươi nữa. Nhưng mà… Nhưng mà ngươi nghe cho rõ đây, Sở Chi Mặc. Ngươi mà dám đối xử không tốt với Thanh Vận muội muội, dù chỉ một chút thôi,

    Tiêu Tử Minh ta chắc chắn sẽ không ngần ngại cướp lấy muội ấy từ bên người ngươi. Ngươi nhớ kỹ cho ta. Sẽ không có ngày đó đâu. Tốt nhất là như thế. Ta bỏ ra ngàn vàng mua được một cuộn tranh. Cuộn tranh này có thể chiếu rõ vận mệnh.

    Đương nhiên mỗi người sẽ nhìn thấy những cảnh tượng khác nhau. Trước đó ta còn định đưa cuộn tranh này cho Thanh Vận muội muội cất giữ. Thôi vậy, thôi vậy. Coi như là quà cưới cho lễ thành thân của các ngươi đi. Cảm ơn. Đi đây. Không cần tiễn. Thanh Vận.

    Một chưởng này của bổn tọa đủ khiến ngươi hồn bay phách tán. Không sợ. Ta… Ta còn có nội đan. Ngươi còn dám đốt nội đan. Đại thần tiên, sức sống của tiên cây cỏ chúng ta rất ngoan cường. Ngài xem sau khi ta hóa thành hình người, đẹp biết mấy.

    Đẹp biết mấy Dược Vương đại nhân, thợ may lễ phục thành thân đã gửi bản vẽ đến cho ngài rồi ạ, Ồ. Đi thôi. Vâng. Thanh Vận. Thanh Vận, muội tỉnh lại đi. Thanh Vận, Thanh Vận, Thanh Vận. Tử Minh ca ca? Sao huynh lại đến đây? Ta sao thế này?

    Sao ta lại trở về thân thể rồi? Tùng Lam đâu? Tùng Lam, Bản lam căn. Cô chạy đi đâu rồi? Thanh Vận. Tử Minh ca ca, tuy chúng ta đã có hôn ước từ lâu nhưng nửa đêm nửa hôm huynh vào khuê phòng của ta không được thích hợp lắm thì phải?

    Thanh Vận, muội nghe ta nói. Việc gì cũng có nguyên nhân của nó, ta cũng hết cách rồi. Đã xảy ra chuyện gì rồi? Thanh Vận, có lẽ bây giờ muội sẽ không tin những lời ta nói, nhưng muội chỉ cần tin tưởng ta thôi, ta nhất định sẽ không hại muội.

    Cơ thể của muội đã bị yêu tà chiếm đoạt rồi, ta đến cứu muội đây. Yêu tà? Tử Minh ca ca, huynh biết chuyện của Tùng Lam rồi à? Tùng Lam? Nhưng cô ấy không phải yêu tà gì cả, cô ấy là tiên thảo dược. Chẳng lẽ muội lại biết cô ta?

    Tùng Lam là người tốt, cô ấy đến là giúp muội hoàn thành tâm nguyện đấy. Hoàn thành tâm nguyện? Ngươi là ai? Giang tiểu thư, đã lâu không gặp. cô còn nhớ bổn tọa không? Đại tế tư, đương nhiên là ta nhớ ngài rồi.

    Năm nào ngài cũng cho ta bùa bình an mà. Nhọc lòng Giang tiểu thư còn nhớ. Thanh Vận muội muội, chính đại tế tư đã nhìn thấu quỷ kế của yêu tà. Lần này, ngài ấy đến cứu muội đấy. Đại tế tư, Tử Minh ca ca nói thật không?

    Giang tiểu thư có còn nhớ bắt đầu từ khi nào cô đã không thể sinh hoạt như người bình thường không? Ta nhớ ra rồi. Có một lần ta bám theo Dược Vương đại nhân vào Dược Vương Cốc, ai ngờ lại sẩy chân té xuống vách đá. Lúc tỉnh lại

    Cơ thể đã không giống trước đây nữa rồi. Có điều Tùng Lam bảo đó là vì ta bị thương quá nặng, nhưng linh thức của ta vẫn còn nên có thể sống trong không gian linh thức. Nhưng Giang tiểu thư này, bây giờ không phải tốt lắm sao?

    Đây chính là phòng của cô, không phải không gian linh thức gì hết. Đúng thế. Chuyện này là thế nào vậy? Thực ra, cô vẫn luôn sống sờ sờ ra đấy. Chỉ là sau khi cô sẩy chân té xuống núi cơ thể trở nên yếu đuối

    Nên mới bị yêu tà thừa cơ nhập vào. Còn cô ta vì muốn chiếm đoạt cơ thể của cô nên đã phong ấn linh thức của cô lại, còn thêu dệt lời nói dối như vậy nữa. Không phải chứ? Tùng Lam chưa bao giờ thực sự làm hại ta mà.

    Thanh Vận muội muội, sao muội vẫn ngây thơ vậy chứ? Cô ta… Cô ta là yêu tà, lời cô ta nói sao muội lại tin được hả? Nhưng Tùng Lam… Giang tiểu thư, gần đây cô rất hay buồn ngủ đúng không? Đúng thế, ta thấy mình ngủ rất lâu. Vậy là đúng rồi.

    Xem ra, đúng là vẫn có chuyện yêu tà kia chưa nói cho cô. Chuyện gì? Nếu linh thức của một người bị phong ấn quá lâu sẽ dần dần tan biến. Đợi đến khi linh thức của cô tan biến hoàn toàn, thân thể của cô

    Sẽ hoàn toàn thuộc về yêu tà kia rồi. Vậy ta thì sao? Cô… Cô sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Đại tế tư, bà nói thật sao? Bổn tọa chưa bao giờ nói sai. Giang tiểu thư, cô nghĩ kỹ đi, từ lúc linh thức của cô bị phong ấn,

    Cô chỉ tiếp xúc với một mình yêu tà đúng không? Cô ta nói cái gì cô liền tin cái đó. Muốn lừa cô đúng là dễ như trở bàn tay. Đại tế tư, vậy ta phải làm sao? Hoảng hốt cái gì, bổn tọa tự có cách cứu cô. Chỉ là

    Cô phải nhất nhất làm theo lời bổn tọa, cô có đồng ý không? Thanh Vận, dù có xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ luôn đợi muội, luôn bên cạnh muội. Muội phải nhanh khỏe lại đấy. Được, ta đồng ý. Tốt lắm. Đây là… Đây là cố nguyên đan

    Có thể giúp cô giữ chắc bản thể. Chỉ là tác dụng của cố nguyên đan không kéo dài lâu, cô phải tranh thủ thời gian nhanh chóng đuổi yêu tà kia ra khỏi cơ thể. Nếu không, dù Đại La thần tiên giáng thế cũng không cứu nổi cô đâu. Đại tế tư,

    Ta nhớ rồi. Thanh Vận, muội nhất định phải giữ thuốc này thật cẩn thận, tuyệt đối không được để người khác phát hiện ra. Với cả có ta ở đây, ta sẽ không để bất cứ ai hại muội, đừng sợ. Tử Minh ca ca. Bản lam căn, dậy thôi. Bản lam căn,

    Nhanh lên. Bản lam căn, nhanh lên, mặt trời chiếu đến tận mông rồi kìa. Lục La, ngươi đừng làm ồn nữa. Để ta ngủ thêm chút nữa đi. Bản lam căn. Bản lam căn. Giang Thanh Vận, cô có bị rảnh không vậy? Giang Thanh Vận, cô tỉnh lại rồi à? Đương nhiên rồi,

    Còn không mau tới đây nói chuyện với ta. Được. Giang Thanh Vận, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi. Lần này ta ngủ lâu như vậy, kế hoạch tìm chồng của cô thế nào rồi? Đương nhiên là, hiệu quả rõ ràng, gần như đã hoàn thành nhiệm vụ. Ghê gớm vậy sao? Chứ sao,

    Ta là tiên nữ bản lam căn cơ mà. Đừng chém gió nữa. Ta không chém gió, Dược Vương đại nhân đã cầu thân ta rồi. Mấy ngày nữa, ta sẽ lấy danh nghĩa của cô để gả đi, tâm nguyện của cô cũng coi như đã hoàn thành rồi.

    Nếu ta mới là người muốn gả cho Dược Vương, vậy hôm tổ chức lễ thành thân có thể thả ta ra không? Ta muốn bái thiên địa, bái cao đường, thực hiện nghi lễ thành thân với huynh ấy. Dù chỉ là nhân duyên ngắn ngủi với Dược Vương đại nhân cũng chẳng sợ,

    Như vậy là đủ rồi. Ít ra người gả cho huynh ấy là ta. Không được. Tại sao? Ta… Ta… Bản lam căn, không phải cô yêu Dược Vương đại nhân rồi đấy chứ? Muốn mượn danh nghĩa của ta để cướp huynh ấy luôn sao? Không đâu, không đâu. Vậy thì là sao?

    Đúng thế… Ta đã yêu Dược Vương đại nhân thật rồi. Nhưng không phải chúng ta đã nhất trí rồi sao? Ta giúp cô hoàn thành tâm nguyện, cô cũng sẽ buông bỏ chấp niệm, bắt đầu một cuộc sống mới thật tốt. Bây giờ ta đã thực hiện xong lời hứa của ta rồi.

    Không phải cô… đã hối hận rồi chứ? Đương nhiên là không rồi. Giang đại tiểu thư ta đã nói là làm, không hối hận thật mà. Vậy cô có ý gì? Được rồi, được rồi. Không trêu cô nữa. Thực ra ta biến thành như vậy sau khi ngã xuống vách đá,

    Nhờ có cô ta mới sống lại được. Cô không chỉ giúp ta hoàn thành tâm nguyện, còn thay ta hết lòng hiếu thảo với cha nữa. Ta trước giờ vẫn luôn cảm kích cô. Đừng nói như vậy, thực ra ta cũng gây ra không ít tai họa mà. Bỏ đi, bỏ đi.

    Dù sao ta cũng không có duyên với Dược Vương đại nhân. Có thể kết duyên cho cô với Dược Vương đại nhân cũng là một chuyện tốt. Coi như Giang đại tiểu thư ta tích đức đi. Giang Thanh Vận, cảm ơn cô. Nếu không nhờ cô, có khi cả đời này

    Một cây bản lam căn như ta đã không gặp được một người cha tốt như vậy, cũng không hiểu được thế nào là yêu. Được rồi, được rồi. Đừng có sến sẩm nữa, nếu không ta hối hận thật đấy. Vậy được, cô muốn nghe gì ta sẽ nói cái đó.

    Cô không muốn nghe gì ta sẽ không nói nữa. Ta lại có một chuyện thực sự rất muốn biết đấy. Ta hôn mê lâu như vậy không hề biết cô với Dược Vương đại nhân nảy sinh tình cảm với nhau lúc nào luôn. Nào, nào, kể cho ta nghe đi. Được,

    Vậy ta sẽ kể từ đầu luôn nhé. Tiểu thư, sao người vẫn chưa dậy thế? Hôm nay đã hẹn với Dược Vương đại nhân cùng nhau đi may đo áo cưới rồi mà. Thợ may đang đợi rồi kìa. Tiểu thư. Tiểu thư. Lão gia. Lão gia. Dược Vương đại nhân.

    Thanh Vận thế nào rồi? Hôm qua tiểu thư vẫn còn rất khỏe, sáng nay cứ lề mề không chịu dậy. Nô tì đến gọi thì thấy tiểu thư giống như đang hôn mê vậy. Thanh Vận. Giang đại nhân, Thanh Vận thế nào rồi? Mạch tượng của con bé Thanh Vận này

    Cũng coi như là bình thường, nhưng cứ như đang ngủ vậy. Lúc nãy lão phu châm cứu cho nó nhưng con bé chẳng có chút phản ứng nào. Lão phu bó tay thật rồi. Giang đại nhân đừng nóng ruột, để tại hạ xem thử cái đã. Thế nào?

    Đúng là không có gì đáng lo ngại, chỉ cần đặt mấy miếng hoàng kỳ dưới lưỡi là được. Đơn giản thế thôi à? Tại sao Thanh Vận bị như thế này tại hạ cũng chưa biết rõ. Nhưng muội ấy mê man, hô hấp quá yếu,

    Có lẽ đặt mấy miếng hoàng kỳ dưới lưỡi là có thể tỉnh lại. Nhưng sau khi tỉnh lại có tái phát hay không tại hạ cũng chưa biết. Được, được, được. Tỉnh lại trước là tốt rồi. Lão phu đi lấy thuốc đây. Đại thần tiên,

    Sức sống của tiên cây cỏ chúng ta rất ngoan cường. sức sống của tiên cây cỏ chúng ta rất ngoan cường. Ngài xem, sau khi ta biến thành hình người có đẹp không?