Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 6]
Bạch Thiết. Bạch Thiết. Vương gia, sao thế? Ta đã bảo giờ dần gọi ta dậy, giờ đã là giờ nào rồi hả? Giờ vẫn chưa tới giờ Dần. Người đang lo người mà đến trễ, thì Tiểu Thất cô nương sẽ giận người, không đợi người đúng không? Sao có thể thế được?
Tối qua nàng ấy còn bảo ta đợi nàng ấy. Chắc chắn giờ đang ở dưới lầu. Ngươi xuống đấy xem xem. Ta vừa từ dưới lầu lên mà. Tiểu Thất cô nương không ở dưới đó. Không lẽ Bướm Hoa giở trò bên trong, lừa nàng ấy đi rồi? Vương gia,
Tiểu Thất cô nương vẫn chưa dậy. Vậy sao? Chắc là tối qua đi đường vất vả, nên giờ dậy không nổi. Ta đi xem sao. Đỡ lại tưởng ta lừa nàng ấy. Rồi lại lén buồn. Chuyện tối qua ta dặn ngươi, làm đến đâu rồi?
Bảo đảm là không một con ruồi nào bay lọt. Có long trời lở đất thì cũng không tỉnh. Được. Tiểu Thất. [Tiểu Thất.] [Nếu còn không ra thì không ngắm mặt trời mọc được đâu đó.] Vương gia. Hình như chỉ có người còn nhớ chuyện xem mặt trời mọc thôi.
Nếu không phải ngươi đánh thức ta, thì ta cũng không nhớ. Ngươi nói xem, ta có cần đánh thức nàng ấy dậy không? Lỡ như nàng ấy nổi giận lên, vậy không phải ta… Nhưng nếu nàng ấy dậy, phát hiện ra ta không gọi nàng ấy, thì nàng ấy có tưởng
Là tối qua ta lừa nàng ấy không? Canh phu gõ canh báo giờ. Cái này có thế nào thì cũng không trách ta được. Vậy sau này ta cũng có thể dùng cái này để gọi người dậy đúng không? Nếu ngươi muốn chết thì cứ thử xem. Vương gia. Trời cũng đã sáng,
Thời gian ngắm mặt trời mọc qua lâu rồi. Lắm lời thế? La đi. [Giờ Mão gà gáy,] [phía Đông mặt trời mọc.] Giờ Mão gà gáy, phía Đông mặt trời mọc. [Giờ Mão gà gáy,] [phía Đông mặt trời mọc.] [Giờ Mão gà gáy,] [phía Đông mặt trời mọc.] Tiểu Thất,
Giờ Dần đã qua rồi. Nàng đợi ta lâu lắm đúng không? Ta đã nói rồi, mới sáng sớm đừng có gõ cửa. Để tránh làm ồn tới Tiểu Thất. Mặt trời mọc thì đợi thêm một khắc, cũng vẫn còn kịp mà. Tốt nhất là chàng có việc tìm ta.
Ta bị trống canh đánh thức. Sợ nàng nóng ruột đợi ta cùng ngắm mặt trời mọc. Ta thấy chàng cũng vội vàng quá nhỉ? Tóc chải gọn gàng, mũ mão cũng đội ngay ngắn. Vừa nãy là chàng gõ chiêng đúng không? Sao có thể được? Ta cũng đâu muốn hối nàng.
Thế thì là tên ngốc nào? Giờ Mão đã qua được một nửa rồi. Không phải nàng nói muốn ngắm mặt trời mọc rồi tìm linh ngọc sao? Tối qua nàng có bảo ta đợi mà. Giờ chàng đợi đấy cho ta. Muốn ngắm. Chàng muốn ngắm mặt trời mọc với ta vậy sao?
Chỉ tiếc giờ ngắm mặt trời mọc đã qua lâu rồi. Leo núi cũng được mà. Tóm lại cũng không thể để nàng công cốc một chuyến được. Nói một đằng nghĩ một nẻo. Vậy chàng đợi ta một lát. Nữ nhân nói một đằng nghĩ một nẻo vậy đấy. Vương gia,
Tóc người lại rối rồi kìa. Có muốn chải lại không? Tối qua ngươi làm hỏng chuyện tốt của ta. Nam Phong Thần, hôm nay tặng ngươi một ngày ở riêng với Kim Bảo. Mau dậy đi. Đi xem xem Giả Nai lại muốn làm gì? Nhanh! Nhị gia, không mở được cửa.
Bắc Cung Viêm. Vậy chúng ta ra ngoài thế nào đây? Đạp cửa đi đồ ngốc. Không ổn rồi. Ta không đi nữa đâu. Đầu ta úng nước rồi mới đồng ý đi leo núi với chàng. Không ổn thật sao? Hay là, hay là chàng với Bạch Thiết đi ngắm đi.
Hai người ngắm mặt trời mọc, nghĩ cũng rất đẹp đó. Tiểu Thất. Đằng sau có rắn. Không sao, không sao. Đừng sợ. Vương gia. Người hoa mắt rồi, là dây thừng. Chàng chơi ta? Kể từ sau khi làm rơi áo, chàng ngày càng không biết xấu hổ. Không hôn.
Không hôn, không hôn, không hôn. Vương gia. Sao cổ của người cứ xoay qua xoay lại thế? Tối qua ngủ bị sái cổ hả? Bạch Thiết. Đừng vạch khuyết điểm của người khác. Đặc biệt là khuyết điểm của gia chủ ngươi. A Viêm, chàng có muốn sau này ngày nào
Cũng ngắm mặt trời mọc cùng ta không? Bạch Thiết, xoay người lại. Muốn. A Viêm, nhìn mặt trời chàng có cảm nhận được sự tồn tại của linh ngọc không? Cái này… Không lẽ cảm nhận linh ngọc cũng phải cần tư thế và từ trường? Tiểu Thất, nàng cần tư thế gì
Ta cũng phối hợp với nàng. Chàng đừng có lại gần như thế. Chàng đừng có lại gần như thế. Chắn hết ánh sáng. Chàng đứng phía Đông. Bắc trên Nam dưới Tây trái Đông phải. Đông. Bên đó. Đi. Cẩn thận. Cẩn thận. Các ngươi là ai? Là kẻ muốn lấy mạng cô ta.
Lấy mạng ta? Đại ca, ngươi có nhầm không? Ta mới tới không được bao lâu. Có phải ngươi… nhận nhầm người rồi không? Không sai, đúng là cô. Lên. Vương gia dừng lại đi, không được động võ. Không quan tâm được nhiều thế đâu. Ta đưa Tiểu Thất đi trước,
Phiền thành chủ bọc hậu, cứu binh sắp tới rồi. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Mèo mập. Sao lại là ngươi? Tiểu Thất đâu? [Ôi trời ơi.] [Sao mình lại biến thành mèo rồi?] Ngươi là… [Đúng vậy.] [Là ta.] [Ta là Tiểu Thất.] Ngươi đã ăn Tiểu Thất? Không lẽ ngươi là mèo yêu?
Mau nôn Tiểu Thất ra đây. [Trời ơi,] [chàng đừng lắc nữa, ta sắp nôn rồi đây.] [A Viêm,] [ta là Tiểu Thất thật mà.] Ngươi, không phải ngươi… Không thể nào. Sao mà thế được. [A Viêm,] [thật sự là ta hơi lo] [cho trí thông minh của đời sau của chàng đấy.]
[Sao chàng lại ngốc thế chứ?] Vương gia. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Không sao chứ? Ta không sao. Người đừng cử động lung tung. Vừa nãy người đã dùng đến võ, thêm nguyên nhân từ khế ước máu, còn bị nội thương, có lẽ giờ hàn độc của người đang phát tác đó.
Ta không động võ, thì độc vẫn chưa phát tác, là đã bị thích khách giết trước rồi. Là thuộc hạ không bảo vệ tốt cho vương gia. Tiểu Thất cô nương đâu? Nàng ấy không sao. Ta đã đưa nàng ấy đến nơi an toàn rồi. Đúng rồi.
Ngươi đi tìm còn mèo trước đi. Là con mèo mập, đầu to mà lần trước mang về ấy. Tìm mèo? Mau đi đi. [Quán trọ Sơn Đông] Bảo bối. Bảo bối. Thì ra là ở đây. Không phải ngươi thích ăn cá khô sao? Đợi ta nhé. Đây. Nào nào nào.
[Ta không phải mèo, ta không ăn cá.] Tiểu Thất bị thương vì vương gia, ngài không ở bên chăm sóc, mà còn tới đây giành mèo với ta? Ngài không thấy có lỗi với Tiểu Thất sao? Chuyện của Tiểu Thất không phiền thành chủ phải bận lòng.
Vẫn mong thành chủ trả mèo của ta lại cho ta. Mèo của ngài? Vương gia có chứng cứ gì không? Nếu ta nhớ không nhầm, thì hình như rơi từ trên trời xuống. Mèo hoang nhỏ. Bé… Bé đáng yêu à, ngươi chắc là muốn ở với người gọi ngươi là mèo hoang sao?
[Vậy vẫn đỡ hơn bị chàng gọi là mèo yêu.] Ngoan, bảo bối. Ngươi chọn thế nào thì ta cũng nghe ngươi hết. Cũng hay để cho vương gia từ bỏ ý định đi. Vậy chúng ta hãy để con mèo tự chọn đi. Ngươi phải mở to mắt mèo của ngươi vào. Đừng quên,
Khó khăn lắm duyên phận của chúng ta mới được tạo nên. [Duyên phận?] [Không lẽ chàng nhận ra ta rồi?] [Vậy thì ta đi qua đây.] [Không đúng.] [Mình biến thành mèo trước mặt chàng ấy,] [lỡ như bị chàng ấy nghĩ là mèo yêu thật,] [rồi thiêu mình thì sao?] Đây.
[Nhưng như vậy] [vẫn đỡ hơn là thất thân với mèo đực.] Vẫn về tay Bắc Cung Viêm thì hơn. Một, hai, ba, nhảy. Thành chủ. Ngài từ bỏ ý định được rồi. [Mở miệng là nói ta là quan trọng nhất,] [chỉ yêu mình ta.]
[Nhưng lại nhảy vào lòng của tên Bướm Hoa đó.] [Tưởng ta chết rồi chắc.] Nàng là Tiểu Thất thật? Không lẽ, nàng là mèo yêu thật sao? Nàng tiếp cận ta, là muốn hút dương khí của ta? Cho dù là nàng vì hút dương khí của ta, thì ta cũng xác định rồi.
Nhưng nàng phải hứa, là một lần không được hút quá nhiều. Cho dù ta không để ý đến nguyên hình của nàng, nhưng chỉ sợ người khác sau khi biết thân phận của nàng, sẽ nổi lửa đuổi tà thiêu chết nàng thôi. Ta cũng không thể làm gì được. [Thiêu chết?]
[Tàn nhẫn quá rồi đó.] [Thật sự ta không phải là yêu.] Nàng đừng sợ, chúng ta thử làm quen trước nhé. Nàng yên tâm, ta sẽ bảo người chuẩn bị pháp khí cấp thấp nhất. Nếu nàng thấy không ổn, thì đến lúc đó nàng la to ba tiếng nhé.
Chúng ta sẽ dừng lại. Được không? [Loài người ngu ngốc.] [Xem ta phá giải mê tín dị đoan thời phong kiến thế nào đây.] [Xuất chiêu đi.] [Thứ nhất nhỏ máu] [Song sát] [Tam sát] [Siêu thần] Tiểu Thất, nàng sao rồi? [Lần này tin ta rồi đấy chứ?] Ý nàng là
Muốn bắt tay làm hòa với ta? Vậy sau này nàng không được nhảy vào lòng của Bướm Hoa nữa. Cười cũng không được. [Cả cười cũng không được.] [Đồ quỷ ghen tuông.] Những gì vừa nãy nàng nói là thật hả? Cào ta là vì muốn biến lại thật chứ không phải báo thù,
Hoặc là không kiểm soát được yêu tính? A Viêm, chàng phải tin ta. Thật đó. Những gì nên nói ta đã nói hết rồi. Ta chỉ bị đột biến sinh học thôi. Không phải yêu quái. Trước khi đến chỗ các chàng, ta đã bị mèo trong nhà cào một cái. Chắc là
Xảy ra đột biến lúc đó. Đương nhiên là ta tin nàng rồi. Nếu đã biết làm thế nào để biến thành người rồi, vậy khi nào nàng biến thành mèo, nàng có biết không? Xem hiện tại thì chắc là lúc ta xảy ra chuyện nguy hiểm đến tính mạng,
Thì sẽ biến thành mèo. A Viêm. Nếu chúng ta đã nói ra hết với nhau rồi, vậy chúng ta làm lành nhé? Vương gia, nên khởi hành về phủ rồi. Về phủ? Linh ngọc còn chưa tìm được. Cái này… Linh ngọc thì bảo Hắc Ly tiếp tục tìm. Nàng cũng bị thương rồi,
Không tiện đi tìm linh ngọc. Chi bằng chúng ta về tính kế lâu dài đi. Và còn, chuyện thích khách chúng ta cũng phải điều tra nữa. Dáng vẻ nghiêm túc của A Viêm nhà chúng ta là có sức hút nhất. Vậy những dáng vẻ khác thì sao?
Cũng rất có sức hút đúng không? Chàng đã không còn là chàng của trước đây nữa rồi. Tiểu, Tiểu Thất à. Ta bàn với nàng chuyện này. Tình hình thật sự của ta, nàng giữ bí mật giúp ta được không? Dù sao thì ở ngoài, ta vẫn là một vương gia.
Ra ngoài cũng cần phải có chút mặt mũi. Đúng không? Lấy đầu ra đi. Nếu không ta đánh chàng đó. Nhị gia, vậy chúng ta không có xe về thì sao? Tên ngốc ngươi. Đương nhiên là đi nhờ xe về cũng Tiểu Thất rồi. Tiểu Thất, vết thương của nàng thế nào rồi?
Lại đau rồi đúng không? Đau quá. Vết thương nặng hơn rồi hả? Vẫn ổn. Vẫn ổn? Cách nói này rất thú vị đấy. Nàng luôn cho ta điều bất ngờ. Đúng rồi, chuyện về thành vẫn phải tiếp tục làm phiền vương gia. Không để ý chứ? Đương nhiên. Để ý chứ.
Nhiều người như vậy chen lên một chiếc xe, e là sẽ thiệt thòi cho thành chủ. Vậy nên sáng sớm ta đã bảo Hắc Ly đưa thêm một chiếc xe tới đây rồi. Vương gia, đã chuẩn bị xong hai chiếc xe ngựa rồi. Vậy huynh đệ, bọn ta đi trước đây.
Về rồi gặp. Gặp gì mà gặp? Nàng thân với hắn lắm à? A Viêm, sao chàng lại nhỏ mọn thế? Cả huynh đệ của ta mà cũng ghen. Đúng rồi, xe ngựa của hai người vừa sửa xong. Có lẽ ngồi sẽ hơi lắc. Chăm sóc tốt cho Nhị gia các ngươi nhé.
Còn ngây ra đó làm gì? Mau đuổi theo đi. Vương gia. Về phủ rồi nói. Vương gia. Bạch Thiết, dừng xe. Đừng dừng, về phủ trước. Tăng tốc, tăng tốc về phủ. Vâng vương gia. Nhanh lên. [Vương phủ Bắc Nguyệt] Ai mắng mình thế? Mới sáng sớm mà bận bịu gì thế?
Cô vẫn còn mặt mũi mà về sao? Vì cô hủy bỏ lời hứa hôn mà Viêm ca ca, và cả phủ Bắc Cung đều bị cô làm cho mất mặt rồi. Vậy thì đã sao? A Viêm cũng đâu có giận. Nếu không hôm qua chàng ấy
Cũng không xa xôi ngàn dặm mà đuổi theo đến Đông Sơn, rồi lại xuống nước xin ta trở về. Thật ra ta cũng thấy phiền lắm. Cô, cô, cô đúng là không biết xấu hổ. Vậy là không biết xấu hổ hả? Sau đó còn mấy chuyện như bưng trà,
Ngắm mặt trời mọc ta vẫn chưa nói đây. Mắt ta còn chưa liếc, mà A Viêm đã đã tận tay đưa trà đến miệng ta rồi. Ta không muốn uống cũng không được. Còn hôm nay nữa, chàng quấn lấy ta đòi đi ngắm mặt trời mọc. Con hồ ly tinh cô.
Chẳng trách Viêm ca ca lại bị bệnh. Thì ra là do cô giày vò cả. Ta… Thì ra A Viêm cảm lạnh rồi. Thảo nào mình cứ hắt xì mãi. Đây là canh gừng cô nấu cho A Viêm? Liên quan gì đến cô? Canh gừng của ta.
Mình cũng biết nấu canh gừng mà. Được đấy. Cô. Thuốc xong chưa vậy? Tới đây, tới đây. Cũng may là lúc trước ta chuẩn bị nhiều. Vương gia. Nhanh. Uống thuốc đi. Theo lý mà nói, thì sẽ không phát tác nhanh như vậy chứ? Chắc chắn là vì
Ra tay đối phó với đám người đồ đen. Tại ta cả. Tại ngươi cái gì? Ngươi tưởng vương gia ra tay là vì ngươi chắc. Vậy ngươi đang trách ai? Ta? Hay là Tiểu Thất? Vậy người động lòng rồi? Người quên mục đích giữ lại cô ấy là gì rồi sao?
Cô ấy là hậu duệ của Mạch gia. Cho dù Bệ hạ không hạ chỉ mở cơ quan của Mạch gia, thì hàn độc trên người người… [A Viêm,] [chàng đỡ hơn chưa?] Ta tự có chừng mực. Ta đỡ hơn rồi. Ra ngoài cả đi. Đừng ở đây làm chướng mắt nữa. Đi thôi.
Qua đây. Khó chịu lắm đúng không? Lạnh vậy ư? Chắc là cũng không sốt. Khó chịu. Khó chịu chỗ nào? Có cần mời đại phu không? Biết sớm thì đã không đi leo núi rồi. Vậy nàng định bù đắp cho ta thế nào? Làm trâu làm ngựa, hay là lấy thân báo đáp?
Nhìn màu sắc của canh gừng, thì thôi lấy thân báo đáp đi. Cho chàng lừa ta này. Ta sai rồi, ta sai rồi. Là ta lấy thân báo đáp, làm trâu làm ngựa. Sao lúc trước ta lại mù mắt còn tưởng chàng là một công tử ôn hòa. Mưu sát tướng công này.
Nàng thấy chưa? Ta bị dọa đến nỗi ra mồ hôi lạnh rồi. Cảm lạnh thì phải nghỉ ngơi đàng hoàng. Tiếp tục làm khổ mình nữa, có tin là ta bạo hành chàng thật không? Vậy chàng nghỉ ngơi cho khỏe đi. Ngoan. Sao thế? Đừng đi. A Viêm nhà ta thật tuấn tú.
Chỉ đáng tiếc, tính cách có hơi thiếu sót. Để chàng không ra ngoài hại dọa người khác, nên ta đành miễn cưỡng hi sinh vậy. Miễn cưỡng vậy sao? Thật ra cũng không đến nỗi miễn cưỡng như thế. Tùy ý chiều theo một chút thì cũng có thể hòa hợp được.
Ta không phải người tùy ý chiều theo đâu? Vậy chàng là người của ai? Nói đi. Vậy thôi mà mắc cỡ rồi sao? Hình vẽ này? Sao thế? Hình xăm ta tự dán đấy. Chất lượng cũng được lắm. Lâu như vậy mà không bị bay màu. Tự nàng dán?
Sao nàng lại biết tới hình vẽ này? Trên Taobao bán đó. Nói chung lau một cái là mất thôi. Vừa hay ta cũng muốn đổi một hình khác. Sao không bay màu thế? Rõ ràng lúc trước ta đi bơi một cái là mất mà. Sao lần này lau lại không mất?
Đừng lau nữa. Nhưng nàng phải nhớ, hình vẽ này đừng cho người khác nhìn thấy. Không được cho người khác thấy? Quỷ ghen tuông. Tóm lại là không được cho người khác thấy. Nàng đã như vậy với ta rồi, thì phải chịu trách nhiệm với ta. Biết làm nũng như vậy,
Là ai dạy chàng thế? Sau này giữ miệng chàng cho kỹ, không được nói như vậy với nữ nhân khác. Tại sao? Bởi vì chàng là người của ta. Người của nàng. [Không lẽ] [đây là cảm giác tình yêu bắt đầu mà không hay không biết?]
[Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Đạo diễn, chú có cảm nhận được gì không? Hôm nay cơm không ổn, toàn rau xanh. Tôi không ăn rau, tôi muốn ăn thịt. Không phải. Đạo diễn. Chú có thấy trên người cháu phát tán ra một loại hơi thở ẩn chứa
Kiểu ngầu như đàn ông không? Tôi nghĩ là tôi không thấy. Tôi nghĩ cô cũng là một diễn viên rất có năng khiếu đạo diễn. Sự chậm trễ trong sự nghiệp diễn viên… Đạo diễn không cần nói nữa đâu. Cháu nghĩ là cháu lấy nhầm kịch bản rồi. Vậy cô nghĩ
Cô đã lấy kịch bản của ai không? Lão Thần, Lão Thần, chúng ta đổi kịch bản đi. Tôi không so được với cậu ta? Kịch bản thôi mà, kịch bản thôi. Đổi kịch bản được đó. Mọi người, mọi người qua bên kia đi. Bên kia mát mẻ. Tôi đang ăn cơm.
Đạo diễn mặc kệ hai người rồi. Đạo diễn, đạo diễn. Đưa cô ấy đi đi, đưa đi đi. Cháu không đi đâu đạo diễn, đạo diễn. Đạo diễn, đạo diễn, đạo diễn. Cháu ở đây được không? Lại là cậu à? Lại là cháu đây. Tối lại muốn tới gõ cửa?
Cháu đi trước đây. Chiếu lại, chiếu lại. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫
♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫