Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 15 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 3 Cầm lấy. Bánh bao đây. Cô nương, mua một cái bánh bao đi. Đi thong thả nhé. Bánh bao đây, bánh bao nóng hổi đây. Đáng sợ quá. [Lệnh truy nã] Nào, tránh ra, tránh ra chút nào.
Người này làm sao đấy? Đúng đó. Lệnh truy nã sao có thể xé xuống bừa bãi như vậy chứ? Cô có quan hệ gì với người ta hả? Lệnh truy nã mà cô cũng dám xé. Lệnh truy nã mà cũng dám xé. Không muốn sống nữa hả?
Mọi người cũng thấy hết rồi đấy, người trên bức tranh này chính là ta. Thế này… Mọi người thấy có giống không, giống không? Nhìn cho kỹ vào. Giống thật đấy. Nhìn kỹ vào, giống không? Mau chạy đi, đừng xem nữa. Đại nhân, đại nhân, không hay rồi.
Có việc gì mà hốt hoảng lên thế? Gianh Thanh Vận đã xuất hiện ở chợ rồi. Yêu nghiệt. To gan quá nhỉ. Ngươi dẫn theo một nhóm lính đi, ta phải đích thân bắt cô ta về. Rõ. Nhìn đi, nhìn đi. Nhìn đi, nhìn đi. Nhìn đi.
Bà con đi qua đi lại đừng bỏ lỡ, đừng bỏ lỡ. Mau tới xem đi, tới đây xem một chút, nhìn một chút đi. Gì mà rùm beng vậy? Mọi người tới xem đi. Đi qua đi lại. Nào, mọi người tới xem đi. Mau xem này.
Lại gần yêu quái như vậy làm gì? Ngươi không sợ chết à? Đúng đó. Ai cũng nói ta là yêu quái, hôm nay ta sẽ ở đây tự chứng minh mình trong sạch. Mong mọi người làm chứng cho ta. Thế cô chứng minh kiểu gì? Đúng thế, chứng minh kiểu gì?
Chứng minh thế nào hả? Làm sao chứng minh hả? Mọi người xem, yêu quái sợ nhất là bùa chú. Bùa chú? Chúng chạm phải thứ này nhẹ thì tan xương nát thịt, nặng thì tan thành mây khói. Nên là, ta đã lấy từ chỗ thầy bói mù một lá bùa.
Đây là loại bùa lợi hại nhất đấy. Lá bùa này có phải thật không vậy? Dán lên thật kìa. Nhìn đi. Không sao hết nhé, đúng chưa? Mọi người xem, mọi người xem đi. Ta không tin. Ta không tin. Mấy người xem đi. Không sao đúng không? Nếu như
Mọi người sợ một lá không đủ thì chỗ ta còn nữa. Nhiều thế cơ á? Toàn là bùa. Nhiều thế á? Nhìn đi, không bị sao hết nhé. Chỉ là mấy lá bùa thôi mà, nhiêu đây cũng không thể chứng minh cô không phải yêu quái. – Đúng thế. – Đúng đó.
Đúng vậy. Sao chứng minh được? Vậy ngươi nói đi, chứng minh thế nào? Ta nghe nói, yêu quái sợ nhất là thứ chứa đầy dương khí. Vậy thứ gì mới là thứ chứa đầy dương khí? – Phải đó. – Đúng đấy. Cái gì mới chứa đầy dương khí? Chưa nghe bao giờ.
Chưa nghe bao giờ. Máu gà trống và máu chó mực. Thế nào? Cô có dám thử hai thứ này không? Đương nhiên là dám rồi. Đợi đấy mà xem. Lên. Còn mang máu gà trống với máu chó mực đến thật kìa. Cũng khá bài bản đấy. Mùi này, là mùi máu thật đấy.
Vất vả cho hai vị rồi. Mọi người nhìn kỹ nhé, bát này là máu gà trống, bát này là máu chó mực. Nhìn rõ rồi đúng không? Cô ta muốn làm gì thế? Không uống thật đấy chứ? Không sợ thật kìa. Đúng đó. Máu chó mực nhé. Nhìn kỹ nhé.
Nhìn cho kỹ nhé. Mọi người có ai muốn chơi cùng ta không? Khoan đã. Chỉ dựa vào mấy thứ này cũng không đủ. Lỡ cô ta là loại yêu quái có đạo hạnh vô cùng thâm hậu thì sao? Nhất là cái loại ăn thịt người ấy. Đúng, đúng, đúng rồi. Cái tên này…
Nói bậy nói bạ. Lục La. Cô nương này là ai? Tiểu thư chúng ta còn lâu mới ăn thịt người. Không phải đồng bọn đấy chứ? Tiểu thư chúng ta thích ăn thịt kho, vịt muối, cua ngâm, cá hấp, sườn xào chua ngọt.
Còn cả bánh mứt táo, bánh hạt dẻ, bánh hoa quế, thịt nguội, gà xào cay. Nhiều lắm, liệt kê bao nhiêu cũng không đủ. Tiểu thư chúng ta ăn rất nhiều thứ, chỉ có thịt người là không ăn. Thế cô là ai nữa đây?
Ta là nha hoàn thân cận của tiểu thư nhà chúng ta, sống với tiểu thư từ nhỏ đến lớn, cùng ăn cùng ngủ, như hình với bóng. Nếu tiểu thư ăn thịt người thật tại sao lại không ăn tiểu cô nương da mịn thịt mềm như ta
Mà lại đi ăn cái mấy tên đàn ông thối tha ở Dược Vương Cốc chứ? Đúng thế. Cô nương này nói cũng có lý đấy, đúng không? Đúng, đúng, đúng. Hợp lý. Ta thấy chuyện này có gì đó bất thường từ lâu rồi. Người hiểu chuyện, người hiểu chuyện.
Cả đời Giang đại nhân chữa bệnh cho vô số người, con gái ngài ấy sao có thể là yêu quái được. Đúng, đúng, đúng thế. Nói cho mọi người hay, ta thực sự không phải yêu quái, trước giờ cũng chưa từng hại người. Mong mọi người tin ta.
– Chúng ta tin cô. – Chúng ta tin cô. – Chúng ta tin cô. – Chúng ta tin cô, tin cô mà. Tránh ra, tránh ra. Tránh ra hết đi. Mau chạy thôi. Chạy thôi. Đứng lại. Đứng lại. Tạng Hồng Hoa tỷ tỷ, chiêu này của tỷ có tác dụng không vậy?
Yên tâm đi, chỉ cần dính phải phấn hoa của ta thì bọn họ ấy à, phải tốn nhiều công sức rồi đấy. Đứng lại. Mau lên. Đừng chạy. Đứng lại. Đừng chạy. Tiểu thư. Đứng lại. Nhanh lên. Đừng chạy. Đứng lại. Nhóc Nhân Sâm. Mau lên. Chặn lại cho ta. Mau,
Mau đuổi theo. Các ngươi… Các người bị sao thế hả? Giang Thanh Vận, nha đầu thối nhà cô cứ đợi đấy cho lão phu. Đứng dậy đuổi theo đi chứ. Mau. Thiếu gia, thiếu gia. Lão gia sai người đến truyền lời bảo người đến phủ thành chủ ngay lập tức. Nói là…
Nói gì? Nói là Giang tiểu thư đã bị bắt về quy án rồi. Được. Lát nữa ta sẽ đi. Rõ. Đi ra từ cửa sau, ta sẽ đánh lạc hướng bọn họ. Cảm ơn. Ta vì Thanh Vận muội muội, không liên quan gì đến ngươi.
Tiểu thư, nô tỳ muốn theo người vào trong. Không sao. Ngươi đợi ta ở đây, lát nữa cùng nhau về nhà. Được. Nô tỳ sẽ đợi người ở đây. Thành chủ đại nhân, xin đại nhân xử tử yêu nữ Giang Thanh Vận ngay lập tức. Tiêu đại nhân, chuyện này… Đại nhân,
Chuyện này không cần điều tra thêm nữa, đã tra rõ mười mươi rồi. Yêu nữ Giang Thanh Vận giết liền 23 mạng người, âm mưu đánh lừa dân chúng, lợi dụng lúc tra án để bỏ trốn chạy tội. Tội này đáng chém. Tiêu đại nhân, thúc phụ vẫn đang điều tra chuyện này.
Chúng ta vẫn nên…. Đại nhân, Dược Vương đại nhân đã biến mất ba ngày, nghi là có tư thông với yêu nữ, phải tính là đồng phạm. Tiêu đại nhân nóng vội quá rồi. Dược Vương đại nhân. Dược Vương? Sao thế?
Tiêu đại nhân hình như không vui khi thấy tại hạ thì phải? Thúc phụ, mấy ngày nay thúc đi đâu vậy? Bệnh cũ của tại hạ tái phát làm chậm trễ mất mấy ngày, mong thành chủ lượng thứ. Không sao, sức khỏe thúc phụ bây giờ thế nào? Đã không sao cả rồi.
Dược Vương đại nhân, chắc không phải ngài kéo dài thời gian là tưởng sẽ cứu được tính mạng của yêu nữ này đấy chứ? Ta nói lại lần nữa, ta không phải yêu quái. Phải hay không phải không phải do cô quyết định. Cũng không phải do Tiêu đại nhân ông quyết định.
Ý Dược Vương đại nhân là gì? Chẳng lẽ ngài lại muốn bao che cho yêu nữ này trước mặt bấy nhiêu người đây sao? Thành chủ đại nhân, tại hạ đã điều tra rõ vụ án ở Dược Vương Cốc rồi, mong thành chủ minh giám. Thúc phụ cứ nói.
Chuyện này liên quan đến ba gia tộc lớn và lợi ích của cả thành Đại Hưng, cháu phải xét xử thật công minh. Hư Hoài, mang đồ đến đây. Đây là xương của người chết. Bên ngoài xương có màu đen chứng tỏ là có dấu hiệu trúng độc.
Độc này bắt nguồn từ một loại cỏ độc ở Dược Vương Cốc, tên là túc nam tinh. Chất độc này là độc mạn tính, có thể gây nên ảo giác, lâu ngày tiếp xúc hoặc uống trực tiếp sẽ làm chất độc phát tác. Điểm này
Đã được khám nghiệm tử thi chứng thực rồi. Như vậy tức là người chết vì cỏ độc, chứ không phải vì bị yêu quái ăn thịt như đã nói. Đúng thế. Nhưng lão phu có một chuyện không hiểu. Dược Vương Cốc toàn các loại dược liệu quý hiếm,
Là mạch máu của thành Đại Hưng ta. Hơn nữa, Dược Vương Cốc bao năm qua đều do Dược Vương đại nhân ngài quản lý. Việc gieo trồng thảo dược thì do nhà họ Giang trông coi. Hai gia tộc tận tâm, cẩn thận canh giữ Dược Vương Cốc,
Thế thì việc cỏ độc lan rộng như vậy từ đâu mà có? Chẳng lẽ là tự mình trộm của mình, vừa ăn cướp vừa la làng? Tại hạ cũng có một chuyện muốn hỏi ông đấy. Ngài cứ nói. Hư Hoài. Đại nhân. Đưa người lên đây. Vào đi. Thành chủ đại nhân.
Thành chủ đại nhân, xin hãy đòi lại công bằng cho tiểu nhân. Thành chủ đại nhân. Các vị, đây là phủ thành chủ. Mọi người đừng kích động, có chuyện gì cứ từ từ nói. Tiêu đại nhân,
Chẳng phải ông bảo trồng loại túc nam tinh kia sẽ không có vấn đề gì sao? Bây giờ cha ta, huynh đệ ta, đều bị trúng độc mà chết rồi. Đứa con trai duy nhất của ta cũng vì trúng độc mà chết. Nói bậy nói bạ. Ta không hề quen biết ông,
Còn cả túc nam tinh gì đó nữa ta còn chưa nghe thấy bao giờ. Tiêu đại nhân đừng lo. Nếu có người dám vu khống ông bổn thành chủ chắc chắn sẽ không tha cho người đó. Đa tạ thành chủ đại nhân. Lão bá,
Ông có oan khuất gì cứ yên tâm nói ra đi. Nhà tiểu nhân ở thôn Tùy Gia bên sườn tây của Dược Vương Cốc. Thôn chúng tôi bây giờ chỉ còn sót lại mấy người này thôi. Nguồn cơn cớ sự đều là do Tiêu đại nhân hết. Lúc ban đầu,
Ông ta trả giá cao để người dân trong thôn chúng tôi trồng thuốc cho ông ta. Chúng tôi vốn là người trồng thuốc, nên mới nghĩ kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Thế nên cả thôn chúng tôi đã bỏ công sức, đa số đều trồng thuốc theo lời ông ta nói.
Hơn nửa năm đầu còn được, chưa sao cả. Nhưng đến cuối năm rất nhiều người bỗng dưng chết bất đắc kỳ tử. Sau này mới phát hiện đây vốn là một cú lừa. Nguyên nhân tử vong của dân chúng trong thôn đều là vì lâu ngày tiếp xúc với túc nam tinh
Nên trúng độc mà chết. Vậy thi thể trong hang động đó đều là người trong thôn các ông cả sao? Đúng vậy. Thi thể của những người chết sớm nhất đều bị Tiêu đại nhân hạ lệnh thiêu hết rồi. Ta thực sự không nhẫn tâm
Nên mới lén chôn thi thể trong sơn động. Vậy ông có biết trong hang động có bao nhiêu thi thể không? Hai mươi ba thi thể, đều là do ta dẫn mọi người đi chôn. Thành chủ đại nhân, số người chết không chỉ có bấy nhiêu đâu, đại nhân. Tiêu đại nhân,
Ông còn gì để nói? Vu oan giá họa cho người ta thì nói gì chẳng được. Tiêu mỗ ta làm người ngay thẳng thật thà, ta không sợ bị người khác vu vạ. Tiêu đại nhân cũng tự tin đấy chứ. Vậy không biết Tiêu đại nhân có biết vật này không?
Sao lại ở trong tay ngài? Không. Ta chưa nhìn thấy vật này bao giờ. Chưa nhìn thấy cũng không sao, không nhớ ra cũng được. Ta giúp ông nhớ lại nhé. Trong này là thỏa thuận thuê người của Tiêu đại nhân với người dân trong thôn Tùy Gia, cùng với ghi chép
Về các vụ mua bán túc nam tinh trước giờ của Tiêu đại nhân. Tiêu đại nhân, ông đã nhớ ra chưa? Người là do ông hại, sao ông lại đổ tội lên đầu ta, đi khắp nơi nói ta là yêu quái. Ta đã đắc tội gì với ông chứ? Thanh Vận muội muội,
Vậy mà muội còn không nhìn ra sao? Tiêu đại nhân gấp gáp muốn định tội muội và Dược Vương đại nhân, chẳng phải là vì trách hai người cản đường phát tài của Tiêu đại nhân hay sao? Thành chủ đại nhân, lão phu hoàn toàn không biết việc này.
Nhân chứng vật chứng đều có đủ, ông còn muốn chối? Sự việc thôn Tùy Gia trồng thuốc, lão phu đã giao cho thuộc hạ phụ trách từ lâu rồi. Nhất định là kẻ lòng dạ lang sói nào đó, mạo danh của lão phu, gây ra tội ác này rồi. Thành chủ đại nhân,
Lão phu nhất định sẽ quay về điều tra triệt để chuyện này, để cho thành chủ và Dược Vương đại nhân một câu trả lời thỏa đáng. Tiêu đại nhân đùn đẩy trách nhiệm sạch sẽ quá nhỉ. Thành chủ đại nhân, Nhà họ Tiêu ta đời đời làm nghề buôn bán,
Một lòng muốn mở rộng việc làm ăn cho thành Đại Hưng. Sự việc lần này, cha ta quản lý không tốt, toàn bộ người nhà họ Tiêu cũng không rũ bỏ được trách nhiệm. Thành chủ đại nhân, xin hãy nể tình các đời họ Tiêu luôn trung thành, mong ngài
Xét xử nương tay. Thành chủ đại nhân. Tiêu công tử nói có lý. Tiêu đại nhân tuổi tác đã cao, đương nhiên không thể việc gì cũng tự mình làm lấy. Nhất thời có sơ sót cũng là việc khó tránh khỏi. Nếu đã như thế, vậy thì Tiêu đại nhân
Hãy giao lại quyền vận chuyển dược liệu. Những năm qua đã vất vả cho ông rồi. Từ nay việc vận chuyển dược liệu sẽ không phiền Tiêu gia phải nhọc lòng nữa. Cảm ơn thành chủ đại nhân. Lui xuống đi. Vâng. Còn về sự việc ở thôn Tùy Gia,
Khiến các vị chịu oan ức nhiều ngày qua, cũng là sơ suất của bổn thành chủ. Hậu táng người đã khuất, thu xếp ổn thỏa cho người còn sống. A Hà. Việc này ngươi hãy đích thân lo liệu. Vâng. Cũng xem như chút tấm lòng của bổn thành chủ. Cảm ơn thành chủ.
Cảm ơn thành chủ đại nhân. Cảm ơn đại nhân. Cảm ơn thành chủ đại nhân. Cảm ơn thành chủ đại nhân nhiều. Thành chủ đại nhân. Vụ án túc nam tinh may nhờ có Giang tiểu thư, nếu không phải Giang tiểu thư tinh thông y thuật,
Thì e là vụ án túc nam tinh đã không thể giải quyết suôn sẻ như vậy. Nhưng mà hiện nay, toàn bộ người trong thành Đại Hưng đều đang gọi cô ấy là yêu quái. Cũng vì vậy mà Giang đại nhân phải chịu liên lụy.
Xin thành chủ đại nhân đích thân viết thông cáo, giải thích rõ với thiên hạ, trả lại sự trong sạch cho Giang tiểu thư, cũng là để tiện ăn nói với Giang phủ. Thúc phục luôn suy nghĩ chu đáo. Thúc phụ yên tâm, Giang tiểu thư sẽ không chịu thiệt thòi đâu.
Dược Vương đại nhân đối với muội đủ tốt rồi chứ. [Cha, con tới Dược Vương Cốc một chuyến, ngày mai sẽ quay về. Cha đừng lo lắng cho con nhé.] Cha. Cha. Con gái quay về rồi đây. Thanh Vận. Thanh Vận. Con gái ngoan. Con gái ngoan. Con gái ngoan của ta,
Sao con vẫn chưa trở về? Cha nhớ con quá. Con gái về rồi đây. Cha. Cha à, cha làm sao thế? Con là Thanh Vận đây. Con là Thanh Vận, cha sờ con đi. Con là Thanh Vận đây. Con… Con là Thanh Vận thật à?
Là con gái ngoan của ta thật đấy à? Con gái ngoan của ta trở về rồi. Tốt quá rồi. Con gái ngoan của ta đã trở về rồi. Cha. Cha làm sao thế? Con mới đi có mấy ngày, sao cha lại thành ra thế này rồi? Con có biết những ngày vừa qua,
Cha đã sống như thế nào không? Cha lo lắng chết đi mất. Cái thứ khốn kiếp này. Mấy chục tuyến đường vận chuyển, cha mày làm việc vất vả suốt mấy chục năm trời, mà mày nói giao lại là giao lại. Cha.
Thành chủ đã có ý muốn động đến nhà họ Tiêu chúng ta. Hiện tại mà nói, đây là cách ổn thỏa nhất rồi. Tên tiểu hồ ly Sở Khải Hiền, dám cả gan có ý động đến lão phu. Cửa khẩu lớn nhỏ ở các tuyến đường vận chuyển
Đều có người của Tiêu gia ta. Để ta xem hắn chuyển hàng ra ngoài kiểu gì. Cha. Tình hình trước mắt, chúng ta nên tiết chế một chút thì hơn. Con thì biết cái gì? Cha nghĩ xem, chỉ riêng chứng cứ những lần giao dịch qua lại đó
Mà bị thành chủ điều tra kĩ càng, thì sẽ có biết bao nhiêu người của nhà họ Tiêu không thoát khỏi liên can. Tạm thời ẩn náu mới là kế lâu dài. Cha. Đây là đạo lý mà cha đã dạy con. Có điều, lão phu thấy kỳ lạ là làm thế nào
Bức thư đó đến được tay của Sở Chi Mặc. Con cũng không rõ. Con đứng lên đi đã. Vâng. Ca ca. Trải qua chuyện này, mối quan hệ giữa Sở Chi Mặc và nha đầu nhà họ Giang cũng sẽ thân thiết hơn. Con trai à.
Con là con trai trưởng của nhà họ Tiêu chúng ta. Sau này toàn bộ gia sản của nhà họ Tiêu đều sẽ là của con. Phải đặt nhà họ Tiêu lên hàng đầu. Ca ca. Chân trời chỗ nào mà chẳng có cỏ thơm. Nếu Giang Thanh Vận đã không biết trân trọng huynh,
Thì huynh hà tất phải khổ sở, đau lòng vì cô ta chứ? Dược Vương đại nhân và Giang Thanh Vận đều đã được khen thưởng. Chỉ có vị Tiêu đại nhân là bị bắt phải đóng cửa hối lỗi. Đâu chỉ vậy, lần này thế lực của Tiêu gia đã bị suy giảm mạnh.
Câm miệng. Bổn tọa đã bố trí kế hoạch ổn thỏa, vậy mà Tiêu Thụy hắn vẫn làm hỏng việc của ta. Đúng là đồ phế vật. Bất Ngôn, Bất Ngữ. Có. Trông chừng thành Đại Hưng thật kỹ cho bổn tọa. Hễ có bất cứ biến động nhỏ nào,
Phải báo cho bổn tọa biết ngay lập tức. Vâng. Việc còn lại, bổn tọa đành phải đích thân xử lý rồi. Những ngày vừa qua thúc phụ sống thế nào? Rất tốt. Ở cùng với thím nhỏ của cháu vui như thế sao? Thúc phụ. Vừa rồi… Thúc cười rồi.
Chắc chắn là vui hơn nhiều so với việc ngày nào cháu cũng phải đối diện với mớ tấu sớ và mấy lão già lọm khọm đó. Đã hẹn sẽ tra rõ chân tướng trong vòng ba ngày, kết quả thúc và thím nhỏ đều chạy mất. Thúc có biết là
Ngay đến cửa phủ thành chủ cháu cũng không dám mở không? Lúc đầu định dứt áo ra đi, làm phiến mây nhàn nhã, cánh hạc tự do. Nhưng bây giờ, thì không làm được nữa rồi. Những ngày thúc phụ không có ở đây, cháu mới phát hiện
Thế chân vạc cân bằng giữa ba gia tộc lớn dường như không hề yên bình như vẻ bề ngoài, mà phía sau còn ẩn nấp rất nhiều mối họa. Sao lại nói vậy? Dã tâm của nhà họ Tiêu không nhỏ. Muốn nhân lúc thúc cháu ta bất hòa,
Bắt tay với nhà họ Giang, lật đổ nhà họ Sở. Nhưng Giang Bất Yếm lại một lòng dốc sức cho Dược Vương Cốc, thím nhỏ lại đột nhiên thay lòng, tất nhiên nhà họ Tiêu sẽ không thể ngồi yên. Vậy cháu định làm thế nào?
Cháu cũng đang đau đầu vì chuyện này đây. Tiêu Thụy cậy vào danh tiếng của nhà họ Tiêu, nhiều lần vượt quá giới hạn. Nếu cứ dung túng hắn mãi như thế, sẽ chỉ khiến hắn càng thêm ngông cuồng. Nhưng nếu nhân cơ hội này nghiêm khắc trừng phạt
Thì sẽ kích thích sự bất mãn của nhà họ Tiêu. Bây giờ chính là lúc Đại Hưng phát triển. Nếu ba gia tộc lớn nội chiến sẽ khiến cho tình hình rối ren. Dân chúng sống yên ổn thế nào được? Bởi cái gọi là rết trăm chân, chết vẫn còn giãy giụa.
Nên sự nghiệp những năm này của Tiêu Thụy không phải một sớm một chiều là có thể rung chuyển được. Nhưng lần này cháu lấy đi quyền vận chuyển dược liệu của hắn, quả thực là đả kích không nhỏ đối với nhà họ Tiêu. Là cháu đã quá nóng vội.
Cháu cũng không cần tự trách. Lần này cũng có thể xem là một cơ hội tốt để rung cây dọa khỉ. Tiêu Thụy là một người thông minh. Hắn nhất định sẽ thu bớt lại. Còn cháu phải nhân cơ hội này bổ nhiệm người của mình vào những vị trí quan trọng.
Dựa vào đó từ từ làm suy yếu thế lực của hắn. Cháu hiểu rồi. Lục La. Lục La, ngươi xem. Đẹp quá. Ngươi xem. Ngươi xem cái kia đi. Đi. Lục La, ngươi xem. Những hoa đăng này đẹp thật đấy. Công tử. Mua hoa đăng đi. Cái này bao nhiêu tiền?
Một lượng bạc. Vậy ta lấy. Đây. Tiêu công tử. Tiêu… Tiêu công tử. Sao ta ăn mặc như vậy rồi mà huynh cũng nhận ra ta được thế? Như thế nào ta cũng nhận ra muội được hết. Vả lại không phải còn có cả Lục La ở đây sao? Nói có lý.
Cái này cũng tặng cho muội. Nhưng ta đã có một cái rồi. Cái này là cái muội thích nhất trước đây. Hơn nữa, năm nào ta chẳng tặng cho muội. Được, đa tạ Tiêu công tử. Ta rất thích hai cái này. Thích là tốt rồi.
Vậy bây giờ chúng ta đi thả hoa đăng đi. Nhưng ta muốn đem những cái hoa đăng này về nhà cất đi. Cất đi? Được, vậy thì theo ý muội. Đem về nhà. Muội còn muốn cái nào nữa không? Ta muốn cái này, cái này. Cái này, cái này, đều lấy. Vâng.
Ta muốn ăn chè. Được. Đa tạ công tử. Đem xuống phát đi. Vâng. Đại tế tư. Tiểu Nhã. Lúc này cô không cùng người nhà ăn Tết, mà lại đến tìm bổn tọa, là vì chuyện gì? Đại tế tư. Tiểu Nhã đã đến Hành Thủy Quán tìm người nhiều lần.
Nhưng ngài đều đang bế quan. Hôm nay biết được ngài chắc chắn sẽ đến phủ thành chủ dỡ trúc kính thần, nên mới đi theo đến đây. Đã mạo phạm rồi. Tiểu Nhã không cần khách khí. Chuyện gì? Cứ việc nói thẳng. Đại tế tư. Tiểu Nhã xin hỏi,
Rốt cuộc Giang Thanh Vận có phải là yêu quái không? Phải. Vậy sao ngài không nói cho Dược Vương đại nhân và thành chủ biết? Yêu quái này am hiểu nhất là mê hoặc tâm trí người khác. Bây giờ mọi người ở Đại Hưng đều đã bị yêu quái này mê hoặc.
Cho dù bổn tọa có nói ra liệu sẽ có người tin lời bổn tọa sao? Ngay cả ca ca ta cũng sẽ không tin. Bây giờ nghĩ lại, bổn tọa có một kế này.