Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 16 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 4 Thơm quá. Đây là của cô. Cảm ơn. Ông chủ. Vâng. Cho ta hai bát chè. Được. Xin đợi một lát. Xin chào, công tử. Cho một bát đi. Ngon quá. Sao huynh không ăn? Thanh Vận.
Chuyện trước đây, ta thay mặt cha ta xin lỗi muội. Cũng không phải do huynh. Huynh không nói ta cũng quên rồi. Thanh Vận, muội biết không? Tháng sau là đến hôn ước của chúng ta rồi. Tiêu công tử, ta muốn gả cho Dược Vương đại nhân,
Huynh cũng không phải là không biết. Thanh Vận. Vậy muội đã nghĩ kỹ chưa? Nếu đã như vậy ta bằng lòng tác thành cho hai người. Thật sao? Thật. Tiêu công tử, huynh giận rồi sao? Ta? Không có. Tiêu Tử Minh ta sao có thể vì chuyện này mà tức giận được chứ?
Có điều… Có điều vẫn sẽ có chút hụt hẫng. Nhưng… Nếu có thể nhìn thấy muội hạnh phúc, ta bằng lòng tác thành cho muội. Cảm ơn huynh. Biểu cảm này của muội là sao vậy? Thanh Vận, ta đã nói với muội rồi, Tiêu Tử Minh ta ở thành Đại Hưng
Cũng được coi là khôi ngô tuấn tú, phong độ phóng khoáng. Đúng không? Muội nhìn trên đường xem có ai là không muốn theo đuổi ta chứ? Muội ấy à, đừng canh cánh mãi về chuyện này nữa. Huynh tốt như vậy chắc chắn sẽ gặp được một cô nương ưu tú hơn.
Huynh nhất định sẽ gặp được. Vậy… Chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ? Đương nhiên rồi. Chúng ta không thể thành phu thê, đương nhiên có thể làm bạn tốt rồi. Vậy thì tốt. Vậy ta nói cho muội biết nhé, nếu sau này Dược Vương đại nhân có ức hiếp muội,
Muội hãy đến tìm ta. Huynh ấy đối với ta rất tốt, sẽ không ức hiếp ta đâu. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Huynh đến rồi sao? Ta còn có việc, ta đi trước đây. Đúng rồi. Ta giao Thanh Vận muội muội lại cho ngươi. Không cần người phải lo.
Thanh Vận. Không phải muội đã nói rồi sao? Đèn hoa đăng ta tặng muội, muội phải cất đi đó. Được. Ta nhớ kỹ rồi. Được rồi, đi đây. Dược Vương đại nhân, ăn thử chè đi. Không ăn. Sao huynh lại chua chua rồi?
Dược Vương đại nhân, huynh đi nhanh như vậy làm gì chứ? Không phải là muội muốn thả hoa đăng sao? Ta nói ta muốn cất đi. Ta đâu có nói là muốn thả. Hư Hoài. Lửa. Đại nhân. Thả cái nào? Vậy cái này đi. Không sao, không sao. Cái này…
Ai cũng có lúc lỡ tay, không cẩn thận làm cháy. Chúng ta thử lại một lần nữa. Thả cái nào? Cái đó. Cố lên. Cái này… Dược Vương đại nhân, có phải huynh không biết thả đèn hoa đăng không? Hay là… Lần này huynh nhất định có thể làm được. Thỏ. Con thỏ.
Đi thôi. Đi đâu? Hết đèn hoa đăng rồi. Đưa muội đi mua cái mới. Đi thôi. Thỏ con. Ta còn muốn cái này, còn cái màu xanh đó nữa. Cái đó. Lấy hết toàn bộ đi. Không cần, không cần. Ta lấy mấy cái là được rồi. Dược Vương đại nhân.
Ta đưa huynh đi thả đèn hoa đăng nhé. Không phải muội thích mang về nhà cất đi sao? Nhưng… Không phải huynh đều thích đốt hết sao? Đây là ta tặng muội. Muội muốn mang về hay cất đi đều được. Giang tiểu thư, thuộc hạ giúp người cất đi. Dược Vương đại nhân.
Ta nhất định sẽ cất thật kỹ. Đi thôi. Công tử đi cẩn thận. Nào. Trả ngươi. Cảm ơn công tử. Chỗ kia thật náo nhiệt, còn thơm như vậy. Tiểu thư, không được nhìn. Lục La. Đó là đâu? Chỗ đó không được đi. Vì sao? Đó là nơi uống hoa tửu. Hoa tửu?
Dùng hoa để ủ rượu sao? Vậy nhất định sẽ ngon. Ta muốn đi. Dược Vương đại nhân, ta cũng sẽ đưa huynh đi. Muội thực sự muốn đưa ta đi uống hoa tửu? Tiểu thư. Người nói gì vậy? Lục La, ngươi yên tâm. Ngoan, ta cũng sẽ dẫn ngươi đi.
Hư Hoài, ngươi cũng đi nhé. Ngươi cũng đi. Được. Nếu muội đã muốn đi vậy ta sẽ đưa muội đi. Để tránh sau này muội tự đi, ta mới thật sự không yên tâm. Tiểu thư. Mặc dù người mặc y phục nam nhân, nhưng dù sao cũng là thân nữ nhi… Lục La.
Phiền ngươi quay về nói với Giang đại nhân ta đưa Giang tiểu thư đi dạo chợ đêm xong sẽ đưa muội ấy về. Không sao đâu. Hư Hoài. Vâng. Đưa Lục La cô nương về. Lục La cô nương. Mời. Đi đi. Trương công tử đến rồi sao? Đến rồi, đến rồi.
Lý công tử. Đi rồi sao? Lần sau lại đến nhé. Công tử thật tuấn tú. Đừng đi mà. Tiểu công tử. Nhìn rất lạ mặt. Lần đầu đến sao? Nào, nào, nào. Ta ấy à sẽ giới thiệu cho ngài mấy cô nương mới. Các cô nương, đến tiếp khách. Công tử.
Mỗi cô một vẻ, đảm bảo ngài sẽ hài lòng. Bọn ta chỉ là đến nghe nhạc. Cho bọn ta một phòng riêng là được. Đi, đi, đi. Hai vị đây vừa nhìn là biết không phải người tầm thường. Nghe nhạc cũng được, thưởng trà cũng được.
Hôm nay sẽ làm hai vị hài lòng. Nào, mời đi bên này. Nào, nào, nào. Bên này. Nào, nào, nào. Sao thế? Huynh mau lại đây. Có người đang đánh nhau. Có một người con gái cứ kêu la không ngừng, kêu thảm lắm. Còn có vài tiếng vỗ tay, đánh dữ lắm.
Muội nghe lầm rồi. Ta không nghe lầm. Thực sự là đang đánh nhau. Muội nghe lầm rồi. Ta không nghe lầm, huynh nghe kỹ lại đi. Tiểu Yên tham kiến hai vị đại nhân. Hay quá. Đạ ta công tử khen ngợi. Đây là khúc nhạc ở đâu vậy?
Sao chưa bao giờ ta nghe vậy? Tiểu Yên đến từ tộc Xích Hỏa. Đây là một bài dân ca của quê hương tiểu nữ. Tộc Xích Hỏa? Là một bộ tộc ở phía Tây Bắc thành Đại Hưng. Từ xưa đến nay luôn có giao dịch buôn bán với thành Đại Hưng.
Nhưng những năm gần đây tộc Xích Hỏa không còn thái bình. Không ngại hai vị công tử chê cười, Tiểu Yên cũng là đến bước đường cùng mới tới đây kiếm sống. Đã xảy ra chuyện gì sao? Tiểu Yên từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ,
Cùng phu quân chung sống, chăm sóc lẫn nhau, sống một cuộc đời bình thường. Bỗng nhiên có một ngày phu quân của tiểu nữ bị quan binh bắt đi, thế rồi không trở về nữa. Tiểu nữ đi khắp nơi nhờ người nghe ngóng mới biết được phu quân của tiểu nữ
Bị Vũ Văn Lăng, vương tử của tộc Xích Hỏa mang đi làm vật tế để tu luyện. Tu luyện? Nghe đồn vương tử tộc Xích Hỏa mê muội tu luyện thành tiên. Nhưng không tu luyện chính đạo, mà lại dùng người sống làm vật tế, để nâng cao tu vi bản thân.
Bây giờ Tiểu Yên lưu lạc đến bước này cũng là muốn tìm cách giải cứu người thương của tiểu nữ. Tùng Lam. Tùng Lam. Muội sao vậy? Công tử đừng lo lắng. Vị công tử này đã uống trà rượu gừng ở chỗ bọn ta.
Trà này là phương thuốc đặc biệt ở quán ta làm nóng cơ thể, trừ lạnh. Nóng quá. Chỉ là… Chỉ là? Dược Vương đại nhân. Ta nóng quá. Dược Vương đại nhân. Thả ta xuống. Dược Vương đại nhân. Thả ta xuống. Dược Vương đại nhân. Tùng Lam. Dược Vương đại nhân.
Đừng ồn nữa. Ta muốn… Dược Vương đại nhân. Tùng Lam. Tùng Lam. Muội không sao chứ? Ta… sao ta… sao ta lại ở dưới nước? Vừa nãy muội đi đường không cẩn thận liền bị ngã xuống đây. Là vậy sao? Dược Vương đại nhân. Sao mặt huynh lại đỏ như vậy?
Nước lạnh quá. Lạnh rồi. Sao huynh lại ôm ta? Huynh buông ra. Muội đừng cử động. Huynh sàm sỡ ta. Huynh là đồ háo sắc. Đừng cử động. Muội còn tiếp tục cử động nữa ta sẽ làm đúng như mấy tội mà muội đặt cho ta đó. Huynh vô lễ với ta.
Ca ca. Sao huynh uống nhiều rượu như vậy? Tiểu Nhã. Sao muội lại đến đây? Huynh đừng uống nữa, huynh uống say rồi. Say rồi mới tốt. Ít nhất sẽ không nhớ muội ấy như vậy. Huynh nhìn bộ dạng bây giờ của huynh đi. Ta còn muốn uống rượu. Dù cho ta
Thế nào, Thanh Vận muội muội cũng đều không quan tâm. Muội thấy, Giang Thanh Vận chính là đồ yêu quái. Muội đừng nói bậy. Cả huynh cũng bị yêu thuật của cô ta mê hoặc đến mất đi lý trí rồi. Được. Chúng ta đánh cược với nhau.
Huynh đi lấy một món đồ bên người của Giang Thanh Vận sau đó mang đến cho đại tế tư, thử một lần là biết. Nếu huynh không tin muội, thì cũng nên tin đại tế tư chứ. Không được. Sao lại không được, ca ca? Ca ca, huynh nghĩ xem,
Nếu Giang Thanh Vận không phải là yêu quái, vậy tất cả đều dễ rồi. Nhưng nếu cô ta là yêu quái, vậy thì cô ta không chỉ là tai hoạ của huynh và muội, mà còn là của cả thành Đại Hưng này. Ca ca. Ca ca. Cha, đạo trưởng Bất Ngôn đến rồi.
Cậu ta đến làm gì? Con nói với cậu ta nói hôm nay cha không được khoẻ, để cậu ta đi đi. Tại sao chứ? Ở đâu ra nhiều tại sao như vậy? Con mau đi đi. Tiêu đại nhân là đang nói tại hạ sao? Sư phụ Bất Ngôn. Đúng thật là.
Cậu xem, cậu cũng không thông báo một tiếng. Mong lượng thứ, lượng thứ. Đi rót trà cho sư phụ Bất Ngôn đi. Còn đứng đó làm gì? Vừa rồi không phải còn nói đuổi đi sao? Con càu nhàu cái gì vậy? Mau đi đi. Thật là. Nào, nào, nào. Đến đây, đến đây.
Cậu xem đứa con gái này của ta, bình thường được ta chiều nên sinh hư rồi. Mong sư phụ Bất Ngôn đừng trách. Tại hạ sao dám trách Tiêu đại nhân chứ. Chỉ sợ trong lòng Tiêu đại nhân đang trách sư phụ ta. Sao dám chứ? Sư phụ Bất Ngôn, đa nghi rồi.
Nếu đã như vậy vẫn mong Tiêu đại nhân tiếp tục kế hoạch trước đây của chúng ta lật đổ Dược Vương. Kế hoạch trước đây? Phải tính kế lâu dài thôi. Tại sao? Sau sự việc của Dược Vương Cốc, mặc dù thành chủ không nói gì những cũng đã có sự nghi ngờ.
Đã âm thầm thuyên chuyển rất nhiều người nhà họ Tiêu bọn ta. Lần này nhà họ Tiêu ta bị tổn thất rất lớn. Nếu bây giờ tiếp tục kế hoạch sẽ vô cùng bất lợi đối với ta. Tiêu đại nhân, đâu có nghiêm trọng như ông nói.
Sao ông lại quên chuyện tộc Xích Hỏa rồi? Tộc Xích Hỏa? Sư phụ Bất Ngôn là có ý gì? Trước đây lão phu phụ trách mua bán và vận chuyển toàn bộ dược liệu của thành Đại Hưng, Nhưng… Bây giờ… Bây giờ, mặc dù thành chủ đã thu lại quyền vận chuyển,
Nhưng quan hệ giữa Tiêu đại nhân và tộc Xích Hỏa sao có thể dễ dàng lấy lại như vậy. Suy cho cùng, mối quan hệ với tộc Xích Hỏa vẫn phải là Tiêu đại nhân đứng ra. Sư phụ Bất Ngôn quá khen rồi. Sư phụ ta đã sắp xếp xong
Mọi việc liên quan đến tộc Xích Hỏa vào thành, chỉ cần Tiêu đại nhân giống như trước đây đứng ra tiếp đãi bọn họ là được. Đến lúc đó, bèn mượn tay của tộc Xích Hỏa trừ khử Sở Chi Mặc. Đại tế tư có trách Tiêu mỗ không?
Tiêu đại nhân chỉ cần làm tốt những việc trước mắt, còn những chuyện khác sư phụ ta sẽ tự sắp xếp. Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp. Các vị đại nhân không cần đa lễ. Lần này tộc Xích Hỏa đột nhiên đến thăm, Ngoài mặt thì nói
Muốn thúc đẩy mối quan hệ hai tộc, nhưng mục đích đằng sau của bọn họ chúng ta không ai đoán được. Vì vậy, vẫn mong các đại gia tộc sớm có chuẩn bị đề phòng bọn họ có ý xấu khó lường, ảnh hưởng đến bình yên của bách tính Đại Hưng. Đúng rồi.
Mọi việc liên quan đến tộc Xích Hỏa từ trước đến nay đều là do Tiêu đại nhân phụ trách. Việc tiếp đãi lần này cũng nên do Tiêu đại nhân lo liệu. Tiêu đại nhân tại sao hôm nay không đến? Bẩm thành chủ đại nhân,
Phụ thân đang tự kiểm điểm vì chuyện của thôn Tùy Gia. Sợ rằng không gánh vác được. Sự việc này liên quan đến thể diện của thành Đại Hưng ta, phụ thân thấy lực bất tòng tâm, quyết định lui xuống. Mong thành chủ đại nhân lệnh cho người khác tiếp đãi. Kỳ lạ.
Tiêu đại nhân này từ khi nào lại an phận thủ thường như vậy? Giang đại nhân, những chuyện trước đây quả thực cha ta có chỗ không đúng. Nhưng Giang đại nhân cũng không cần nhắc mãi đến chuyện đó. Chúng ta chỉ nói chuyện bây giờ, không nói chuyện quá khứ.
Vẫn mong thành chủ đại nhân đừng làm khó gia phụ. Nói như vậy, Tiêu đại nhân vẫn đang trách bổn thành chủ rồi. Tiêu gia không dám. Không phải thì tốt. Cống hiến của Tiêu đại nhân những năm gần đây đối với thành Đại Hưng, mọi người đều nhìn thấy được.
Cho dù có vài điều không được lòng mọi người nhưng dù gì ông ấy cũng là người làm chủ cũng là người bổn thành chủ kính trọng, mong Tiêu đại nhân không phụ lòng. Vẫn mong Tiêu công tử chuyển lời tới Tiêu đại nhân, Tiêu đại nhân ông ấy
Vẫn là trụ cột vững chắc của thành Đại Hưng. Tử Minh thay mặt gia phụ đa ta thành chủ đại nhân. Cống hiến sức lực vì thành Đại Hưng là trách nhiệm của Tiêu gia. Tiêu gia nhất định sẽ dốc hết sức mình, cũng coi như là lấy công chuộc tội.
Hy vọng Tiêu gia thực sự có thể giống như phụ thân cậu nói. Lần này Xích Hỏa đến thăm cũng là lần đầu tiên ta tiếp đãi sứ giả bên ngoài kể từ khi lên làm thành chủ đến nay. Mong các vị đại nhân chỉ bảo nhiều.
Xin tuân theo ý chỉ của thành chủ. Nhất định sẽ dốc hết sức mình. Đèn hoa đăng này đẹp quá. Chẳng có khiếu thẩm mỹ chút nào. Đèn hoa đăng đó quê chết đi được. Tử Minh ca ca lần nào cũng mua cho ta đèn hoa đăng rất là đẹp. Giang Thanh Vận.
Cô tỉnh rồi sao? Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi. Nếu không phải bản lam căn cô cứ ầm ầm ĩ ĩ, ta còn có thể ngủ thêm một lát nữa. Sao lần này cô ngủ lâu như vậy? Ta cũng không biết là vì sao. Lúc nào cũng cảm thấy mê man,
Ngủ không được ngon. Trong người còn vô cùng mệt mỏi. Qua đây giúp ta xoa bóp đi. Mạnh lên một chút. Đúng vậy. Thật thoải mái. Ta hỏi cô một chuyện, cô tuyệt đối đừng giật mình nhé. Nói đi. Cô sắp thành thân rồi, có vui không? Chuyện này sao?
Ta đã biết từ lâu rồi. Dừng lại làm gì, tiếp tục xoa bóp đi. Sao cô lại biết? Ta với Tử Minh ca ca từ nhỏ đã có hôn ước, tính ra ngày thành thân của bọn ta cũng sắp đến rồi. Nhưng đã lâu lắm rồi ta chưa gặp huynh ấy
Cũng không biết Tử Minh ca ca gần đây thế nào? Cô với huynh ấy tiến triển thuận lợi chứ? Tiêu công tử. Ta đã giúp cô từ chối huynh ấy rồi. Huynh ấy cũng đồng ý từ bỏ, làm bạn bè với cô rồi. Cái gì? Bạn bè? Sao thế? Sao thế?
Cô còn dám hỏi ta làm sao ư? Cô có tin ta cắt cô thành từng miếng bản lam căn không? Ta lại làm sai gì sao? Từ nhỏ đến lớn ta chỉ yêu mỗi mình Tử Minh ca ca. Cô lại dám nhân lúc ta ngủ ép huynh ấy buông tay,
Ép huynh ấy làm bạn bè với ta. Cô trả tướng công tương lai lại cho ta. Không phải cô bảo ta theo đuổi Dược Vương đại nhân sao? Bây giờ sao lại muốn gả cho Tiêu công tử rồi? Đúng vậy. Không phải ta muốn gả cho Dược Vương đại nhân sao?
Sao lại quên mất chuyện này chứ? Giang Thanh Vận. Rốt cuộc cô sao vậy? Ta cũng không biết. Có thứ gì đó đi mất rồi. Không nói chuyện với cô nữa. Không nói nữa. Buồn ngủ quá. Giang Thanh Vận. Ta nhất định sẽ nghĩ cách gả cho Dược Vương đại nhân
Trước khi linh thức của cô biến mất. Bởi vì ta đã đồng ý với cô, thì nhất định sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện. Ta là một cây bản lam căn biết giữ lời hứa. Vì vậy cô hãy an tâm rời khỏi đây đi. Tin tưởng ta.
Tình phách sắp quay về với tiên thảo rồi, Giang Thanh Vận đã bắt đầu mất đi tình căn có tình phách dành cho Vân Sương rồi. Chúng ta hãy lặng lẽ quan sát thay đổi đi. Tiểu thư. Tiểu thư. Tiểu thư, tiểu thư, người đi đâu vậy? Đi tìm Dược Vương đại nhân.
Người đợi nô tỳ với. Tăng cường toàn bộ phòng bị trong thành Đại Hưng, bảo đảm trong thời gian tộc Xích Hỏa đến thăm sẽ không xảy ra bất kỳ sai sót nào. Vâng. Nhìn gì mà nhìn? Uống thuốc đi. Ta không sao. Còn không sao?
Huynh gần đây vì chuyện của tộc Xích Hỏa ăn không ngon, ngủ không yên, nôn ra máu còn nghiêm trọng hơn ngày trước rồi đó. Huynh đừng nghe Hư Hoài nói linh tinh. Còn cần Hư Hoài nói sao? Huynh tự bắt mạch huynh xem đi. Ta hỏi huynh,
Huynh cứ hành hạ cơ thể mình như vậy, huynh còn muốn ở bên cạnh tiểu sư muội của ta lâu dài không? Huynh muốn để muội ấy thành góa phụ hay là muốn muội ấy tái giá lấy Tiêu Tử Minh? Sức khoẻ của ta…
Huynh không thể tiếp tục hao tổn tinh thần như vậy. Bệnh của huynh, cần phải nghỉ ngơi. Dược Vương đại nhân, Giang tiểu thư đến rồi, nói muốn gặp ngài. Mời muội ấy vào đây. Vâng. Đúng rồi. Sau này không cần ngăn muội ấy. Trừ phi ta không ở đây
Không thì cứ để muội ấy vào trước là được. Còn nữa muội ấy thích ăn bánh quế hoa bảo nhà bếp chuẩn bị sẵn một ít. Còn ngây ra đó làm gì? Dược Vương đại nhân. Vâng, vâng. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân, khi nào huynh sẽ lấy ta?
Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Nhìn cái gì mà nhìn? Hư Hoài đại ca. Tiểu thư nhà ta cứ như vậy xông vào, Dược Vương đại nhân sẽ không trách tội chứ? Đương nhiên là không. Dược Vương đại nhân đã căn dặn rồi, không ai được ngăn Giang tiểu thư.
Cô ấy muốn làm gì, thì cứ để cô ấy làm. Dược Vương đại nhân đã nói như vậy thật sao? Nhưng ta nghe thị vệ ở cửa nói Dược Vương đại nhân trước giờ không cho phép người ngoài tự ý làm phiền ngài ấy. Ngươi ngốc sao?
Nếu tiểu thư nhà ngươi trở thành Dược Vương phu nhân tương lai, vậy sao còn có thể coi là người ngoài chứ? Nói đi, khi nào thì lấy ta? Chuyện này… không thể gấp gáp. Vì sao? Chúng ta thành thân sớm một chút không phải là rất tốt sao?
Không phải là không tốt. Nhưng dù gì cũng là chuyện đại sự của đời người sao có thể làm qua loa cho xong chuyện. Nghe lời ta. Ngoan. Tiếp tục đợi ta, được không? Không được. Ta rất vội. Đúng rồi. Đèn hoa đăng lần trước ta tặng muội, muội đừng làm bẩn đó.
Ta đã cất hết đi rồi. Đều cất hết vào trong tủ rồi. Nhất định sẽ không bị bẩn đâu. Vậy bao giờ thì huynh lấy ta? Đúng rồi, những thảo dược lần trước muội lấy cho ta, ta sắp uống hết rồi. Nếu như huynh thấy có ích
Ta sẽ hái thêm một ít cho huynh. Được. Vậy khi nào thì huynh lấy ta? Đợi ta hái xong thảo dược huynh sẽ lấy ta. Được không? Tiếp tục… tiếp tục đợi thêm một thời gian. Không đâu, ta muốn sớm được gả cho huynh. Ta hỏi huynh,
Huynh cứ hành hạ cơ thể mình như vậy, huynh còn muốn ở bên cạnh tiểu sư muội của ta lâu dài hay không? Huynh muốn để muội ấy thành góa phụ hay là muốn muội ấy tái giá lấy Tiêu Tử Minh? Dược Vương đại nhân? Phải bao lâu nữa?
Huynh có thể mau chóng lấy ta hay không? Ta không đợi được nữa rồi. Hư Hoài. Điểm tâm đã chuẩn bị xong chưa? Thuộc hạ đi giục xem. Điểm tâm. Điểm tâm gì vậy? Muội muốn ăn gì thì sẽ có cái đó. Dược Vương đại nhân. Huynh tốt với ta nhất.
Vậy khi nào huynh lấy ta? Đợi ta ăn xong điểm tâm huynh lấy ta được không?