Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 11] Đại nhân. Ngài mau nhìn xem. Quận chúa đã mang tất cả món chay hảo hạng nhất Nghiệp Kinh đến cho ngài rồi. Ngài ăn thử một chút đi. Mang đi đi. Ấy đại nhân ngài thử nhìn mấy món này xem,
Chọn bừa vài món cũng đủ biết Quận chúa đang muốn tẩm bổ cho ngài. Quận chúa đang tính toán chuyện gì thì tiểu nhân cũng không rõ. Nhưng cô ấy thật sự quan tâm đến ngài đó. Ơ… Đại nhân, ngài ăn… [Lục phủ] Đám người bên Bắc Điển Chính ty
Hệt như hồn ma bất tán. Người của chúng ta đi đến đâu bọn chúng cũng theo đến đó. Đúng thế. Ta nói này Lục công tử, lần này mọi người gặp họa đều do ngươi gây ra. Vậy mà ngươi không thèm lên tiếng. Rốt cuộc là có ý gì? Đúng vậy.
Lý đại nhân. Lời này của ngài có ý gì? Nếu không phải do ngươi trêu hoa ghẹo nguyệt, đắc tội với Trường Lạc quận chúa, vậy thì tên Thẩm Yến đó sao có thể liên thủ với cô ta. Nay Thẩm Yến công khai đối đầu với Lục gia. Theo ta thấy thì
Việc hắn cùng giúp điều tra là giả, ghen tuông đấu đá với ngươi mới là thật đó. Ta trêu hoa ghẹo nguyệt lúc nào? Được rồi. Lục công xin nguôi giận. Lưu đại nhân, Lưu đại nhân. Lưu đại nhân, Lưu đại nhân. Lục công chớ nóng giận. Lưu đại nhân.
Các vị chớ nóng vội. Những hành tung kì quái của Thẩm Yến gần đây Lục công tử đã lệnh cho ta ghi chép cẩn thận. Văn thư cáo trạng hắn sau khi ba chúng ta thương lượng xong, tại hạ đã soạn xong xuôi. Mời các vị xem qua trước. Ngày mai
Chúng ta có thể đồng loạt cáo trạng, trị tội lạm dụng chức quyền của hắn. – Tốt lắm – Lưu đại nhân Tổ phụ. – Mời người xem – Ừ Những lời Lưu đại nhân viết trong này bày tỏ nỗi niềm lo cho xã tắc triều đình với tấm lòng chân thành.
Ngài quá khen. Việc nghĩa như vậy lão phu cũng sẽ nghĩa bất dung từ, nhất định giúp đỡ đến cùng. Vâng. Cha. Không ngờ lần này Sơn Nhi lại nghĩ ra cách khiến Lưu đại nhân của Hình bộ đứng ra viết thư đồng loạt cáo trạng Thẩm Yến. Đúng là có tiến bộ.
Chỉ có điều tên Thẩm Yến này quả thực khó đối phó. Hắn lại một mực muốn đối đầu với Lục gia chúng ta. Cũng không biết nha đầu đê tiện Lưu Linh đó đã cho hắn uống bùa mê thuốc lú gì. Cha. Dạo gần đây con cứ thấy bất an trong lòng.
Người nói xem vụ án cũ ở Giang Châu đó chắc sẽ không bị Thẩm Yến đào bới gây ra sóng gió gì đâu đúng không? Con đó ta đã bảo con phải diệt cỏ tận gốc từ sớm. Năm xưa con niệm tình nó mang dòng máu của Lưu Lịch Sơn.
Con đã nói gì với ta? Nhất định sẽ trông trừng nó thật chặt. Kết quả thì sao? Lưu lại mối họa Trường Lạc quận chúa này. Nó đưa tiện tỳ Từ gia vào Đông cung, khiến ta ái ngại phải đánh rắn động cỏ. Nay lại liên kết với Thẩm Yến.
Tất cả bọn chúng đều trở thành đối thủ của Lục gia ta. Cha. Việc đã đến nước này người nói những điều này còn có ý nghĩa gì chứ. Thôi bỏ đi. Một đứa vắt mũi chưa sạch không đáng để ta bận tâm. Ta đã bàn bạc với Sơn Nhi rồi.
Việc cáo trạng đồng loạt là kế công khai. Tên Thẩm Yến đó xông vào phủ trên danh nghĩa là tìm chứng cứ, thực tế thứ hắn muốn tìm chính là Khôn Tự Ngọc Giác mà Vân Địch để lại. Chờ lần sau hắn tới phủ lão phu vẫn còn có một ám tiễn
Đang chờ hắn. ♫ Thời gian vội vã trôi ♫ ♫ Khi mỉm cười, khi lòng đầy tâm sự ♫ ♫ Tưởng chừng vô lo vô nghĩ ♫ ♫ Vậy mà lại khó tránh sự sắp đặt của vận mệnh ♫ ♫ Biết bao lần gió thoảng mây trôi ♫
♫ Ta chỉ cầu có được trái tim chàng ♫ ♫ Dù là chân trời góc bể, cũng chẳng thể rời xa ♫ ♫ Đó là niềm tin duy nhất của ta ♫ ♫ Cần gì tìm kiếm sự vĩnh hằng, ta chỉ ao ước được sớm tối bên nhau ♫
♫ Chỉ cầu có chàng, đời này mọi nỗi sợ đều tan biến ♫ ♫ Nụ cười nơi khóe mắt, chứa đựng vài câu tương tư ♫ Thẩm Tiểu Dục. ♫ Lòng này sớm đã tỏ ♫ ♫ Cần gì tìm kiếm sự vĩnh hằng, ta chỉ ao ước được sớm tối bên nhau ♫
Cô gọi ta là gì? Thẩm đại nhân. ♫ Dù sông núi cách trở, ta cũng sẽ đến bên chàng ♫ Trò đùa này của ngài hình như không đúng lúc lắm. Không phải. Lúc nãy cô đâu có gọi ta như vậy. ♫ Không cần bày tỏ, cũng chẳng cần tường minh ♫
Ta được mời đến để tra cứu văn thư, ♫ Ta hiểu được lời nói cất giấu trong lòng chàng ♫ đó là việc công. Mong đại nhân tự trọng. Đừng cử động. ♫ Không cần bày tỏ, cũng chẳng cần tường minh ♫ ♫ Lời nói mà chàng chôn sâu tận đáy lòng ♫
Cô trở mặt nhanh thật đó. Đi thôi. [Thiên Phàm Cánh Phát] Mời vào. [Nam Điển Chính Ty] Thẩm Tiểu Dục. Câu chuyện này rất thần kì, ta kể cho huynh nghe nhé. Thuở khai thiên lập địa có một vị nữ thần được cha cô ấy ban cho một trăm hạt giống hoa.
Người cha lệnh cho cô đi khắp bốn bể thu thập tinh hoa, ngày đêm chăm bón để lấy hoa trang trí cho Tiên Cảnh. Sau đó… Huynh đoán xem sau đó xảy ra chuyện gì? Sau đó khi trăm hoa đua nở người cha cảm thấy vui mừng muốn thưởng cho nữ thần.
Đột nhiên nữ thần quỳ lạy nói với cha mình, linh khí của hoa được thu thập từ bốn phương, sao có thể chỉ dùng để trang trí cho Tiên Cảnh. Sau khi nói xong nữ thần bèn hái một trăm lá hoa gieo xuống khắp thế gian từ trên Tiên Cảnh.
Từ đó về sau thế gian phàm tục này mới có trăm hoa. Ta nói có đúng không? Thẩm Tiểu Dục. Sao chuyện gì huynh cũng biết vậy? Nói đi huynh đọc từ lúc nào? Sao lại không kể cho ta nghe? Vì ta muốn chờ muội đọc xong rồi kể cho ta nghe.
Được lắm, chuyện này mà huynh cũng lười được. Đừng đánh ta, đừng đánh ta mà. Huynh đừng chạy, đứng lại đó. Cô đang nghĩ gì vậy? Đang nghĩ một số chuyện chẳng mấy quan trọng mà thôi. Không phiền ngài nhọc lòng. Cô ngồi xuống đây. Qua đây. Nào.
Ta còn tưởng kẻ trộm phương nào. Hóa ra là Thẩm Thiên Hộ. Nửa đêm canh ba xông vào phủ ta cho dù là thu thập chứng cứ thì e là không hợp tình hợp lý lắm nhỉ. Trên dưới Lục phủ đều là những người có liên can đến vụ án Nhạc Linh.
Ban nãy ta gõ cửa không ai trả lời. Ta lo phủ ngài gặp phải biến cố gì nên đặc biệt vào trong xem thử. Thẩm đại nhân nghĩ nhiều rồi. Lục công tử cảnh giác như vậy Thẩm mỗ vô cùng hài lòng. Nhưng ta vẫn phải nhắc nhở ngài một câu
Tuyệt đối không được buông lỏng cảnh giác. Nếu không thì lần sau Thẩm mỗ sẽ không chỉ đơn giản là vào trong xem thử nữa đâu. Được. Lời của Thẩm đại nhân Lục mỗ sẽ khắc ghi trong lòng. Nếu ngài không còn việc gì khác thì mời về cho. Cáo từ. Công tử.
Nô tài đã làm theo phân phó của ngài, nhân lúc Thẩm Yến xông vào phủ bèn tắt hết nến, không biết liệu có sơ hở gì không? Rất ổn thỏa. Nếu hắn ta đã cắn câu, tiếp theo đây chính là ôm cây đợi thỏ. [Thiên Phàm Cánh Phát] Đã không còn sớm nữa
Hôm nay đành mời Từ nữ quan về trước. Cô mà thức khuya rất dễ tổn hại sức khỏe. Tiểu Cẩm không thấy mệt mỏi. Không phiền đại nhân bận lòng. Nữ quan hiểu lầm rồi. Tại hạ tuổi ngày càng cao hôm nay nữ quan thức khuya như vậy, ta cũng không chịu nổi.
Nếu đại nhân đã quá sức chịu đựng vậy chi bằng ngài cứ về phủ đi. Ngài nhìn cái này xem. Phía Bắc có người tài tên là Lỗ Hạc. Vốn là hậu nhân của Công Du, nhờ có tài chế tạo máy móc mà nổi tiếng một vùng.
Trong những thứ mà ông ấy sáng tạo ra, có một dị bảo là chiếc hộp chứa cơ quan. Có thể nói là tài nghệ phi phàm. Còn chỗ này nữa. Ngài nhìn những thứ viết trong sách này. Hộp này dài tám tấc, sâu ba tấc. Bên trong hộp có thể chứa đồ vật.
Trong thành hộp cất giấu thuốc nổ. Lẽ nào Càn Khôn Song Giác cùng được đặt lên hộp sẽ mở. Chiếc hộp cũng sẽ phát nổ tự hủy. Thì ra Càn Khôn Song Giác này chính là chìa khóa của chiếc hộp dị bảo đó. Không ngờ còn có việc như vậy. Thẩm Tiểu Dục.
Cái túi mà Thẩm Thiên Hộ lấy được từ trên người Vân Địch đó có ở trên người ngài không? Lỗ Liên Sơn. [Lỗ Liên Sơn] Tên mà trên sách viết là Lỗ Hạc. Lẽ nào hai người này là huynh đệ, hay là cha con. Không đúng. Là sư đồ.
Ngài đã biết từ trước rồi sao? Ngài còn biết gì khác nữa? Cũng không có gì. Lỗ Liên Sơn ấy mà vốn dĩ là đệ tử duy nhất cũng như cuối cùng của bậc thầy chế tạo cơ quan Lỗ Hạc. Ông ấy giỏi nhất là chế tạo cơ quan mật thất.
Nhiều năm về trước Lục gia từng chiêu mộ người này làm môn khách. Nay Thánh thượng cũng có ý muốn triệu ông ấy vào cung. Đáng tiếc là sau khi thánh chỉ ban xuống không bao lâu thì Lỗ Liên Sơn bị nhiễm bệnh nặng sau đó đột ngột qua đời.
Ngài nói Lỗ Liên Sơn đã chết rồi sao? Ông ấy đã chết vào bốn năm trước khi xảy ra vụ án ở Giang Châu rồi. Thẩm Tiểu Dục. Ngài đã sớm biết chuyện này. Manh mối quan trọng như vậy, sao ngài không nói với ta? Ngài còn biết gì khác nữa? Không phải.
Phải đi đường tắt thì phải đi cho đủ bước chứ. Ngài! Nếu mà ta nói cho cô biết trước chẳng phải sẽ cướp đi niềm vui đi phát hiện và điều tra của Từ nữ quan đêm nay sao? Hơn nữa, Từ nữ quan sau khi biết được
Tin tức Lỗ Liên Sơn đã chết cũng để làm gì chứ? Mấu chốt của vấn đề không nằm ở Lỗ Liên Sơn. Vấn đề mà cô cần giải quyết trước mắt là phải lật tung đống sổ sách này tìm ra những dấu vết dù là nhỏ nhất, để suy luận xem
Thủ phạm chính của vụ án Giang Châu này rốt cuộc đã làm cách nào lấy được hộp cơ quan dị bảo đó. Còn nữa hắn đã giấu hộp cơ quan này ở nơi nào. Nữ quan cho rằng điều tại hạ nói có lý đến mức nào? Thẩm Tiểu Dục.
Dáng vẻ cái gì cũng biết này của ngài giống hệt như năm xưa không hề thay đổi. Đúng vậy. Ta ấy à, là người hoài cổ. Người năm xưa từng đồng hành cùng ta đã lạc mất rồi. Ta sợ rằng có một ngày khi cô ấy quay đầu nhìn lại
Không tìm thấy được ta. Vì vậy ta vẫn luôn ở đó chờ cô ấy trở về. Hôm nay ta đã học hỏi được nhiều điều, Tiểu Cẩm cảm tạ ngài. Ngày sau còn phải làm phiền ngài nhiều. Tiểu Cẩm xin cáo từ trước. [Bắc Điển Chính Ty] Thẩm đại nhân.
Thẩm đại nhân có ở đây không? Thẩm… – Thẩm đại nhân – Linh Bích cô nương Sao cô lại tới đây? Quận chúa bảo ta đến đây. Thẩm đại nhân đi đâu rồi? Thẩm…Thẩm đại nhân ở phía sau đó. Ta đi gọi ngài ấy giúp cô. Được. Đại nhân!
Đại nhân, vừa đúng lúc, Linh Bích cô nương đang tìm ngài kìa. Thẩm đại nhân. Việc ta nhờ Thẩm Dục điều tra tiến triển sao rồi? Bẩm đại nhân, Thẩm Dục đại nhân nói là vụ án Giang Châu này tiến triển thì cũng có, nhưng đằng sau còn có nhiều điểm đáng ngờ.
Ngài ấy còn bảo thuộc hạ chuyển lời đến ngài là chuyện vào Lục phủ lấy trộm Ngọc Giác bắt buộc phải kéo dài thêm vài ngày. Ngươi hãy bám sát huynh ấy, nếu ngày nào không chịu trả lời thì phải giục huynh ấy ngày đó. Rõ. Ta… Thẩm đại nhân.
Quận chúa cả ngày nay vì lo lắng ngài đau dạ dày phải đặc biệt hỏi thăm ngự y trong cung, mới có thể lấy được phương thuốc này cho ngài. Quận chúa đã nghe lời dặn của ngự y, túc trực bên bếp nấu suốt mấy canh giờ.
Mong đại nhân hãy uống nhân lúc còn nóng. Xin ngài đừng phụ tấm lòng này của Quận chúa. Làm phiền cô nương rồi. Sau khi cô trở về, hãy thay ta chuyển lời cảm ơn đến Quận chúa. Chuyện này, ừm… Đại nhân! Bích Linh còn có lời muốn nói với ngài. Mời nói.
Quận chúa cả ngày chẳng ăn hạt cơm nào người chỉ là lo lắng cho sức khỏe của đại nhân mà thôi. Bích Linh từ khi còn nhỏ đã ở cạnh hầu hạ Quận chúa. Theo những gì nô tỳ thấy, Quận chúa chưa từng dốc lòng vì ai
Như đối với đại nhân như vậy. Quận chúa chúng ta cũng có lúc tính khí trẻ con hành động bướng bỉnh. Vì vậy Linh Bích mong đại nhân độ lượng đừng so đo với Quận chúa nữa. Được không? Cô nói xong rồi sao? Vâng. Nếu không còn chuyện gì khác
Xin mời về cho. La Phàm. Linh Bích cô nương. Xin cô về cho. [Định Hoa Môn] Các vị hẹn nhau đến Đông cung có chuyện gì vậy? Lão thần có tấu muốn vạch tội Thập Tứ Thiên Hộ Thẩm Yến của Kim Lân Vệ. Thẩm Yến? Lục công.
Không cần quá kích động cũng không cần để bụng. Ta hiểu Thẩm Yến khanh ấy ngày thường ăn nói lỗ mãng. E là đã chọc giận Lục công. Không sao. Cáo trạng của Lục công ta đã ghi nhớ rồi. Truyền chỉ lệnh cho Thẩm Yến đích thân đến Lục phủ
Tạ tội với Lục công. Rõ. Nếu là việc bình thường lão phu cũng bằng lòng tự giải quyết với Thẩm Thiên Hộ. Chỉ có điều chuyện hôm nay lão thần cần bàn bạc với Điện hạ không phải ân oán riêng tư của Thẩm Yến và Lục gia.
Đây là chuyện có liên quan đến an nguy của triều đình Đại Ngụy ta. Lục công và Thẩm khanh đều là trụ cột của Đại Ngụy ta. Lời này của khanh liệu có phải hơi nặng lời rồi không? Điện hạ thánh minh. Lão thần và các vị quan trong triều
Vì niệm tình Thẩm Yến là người tài cốt cán bên cạnh Điện hạ, mới nhẫn nhịn lâu như vậy. Thật không ngờ điều này lại khiến cho Thẩm Yến này trở nên hống hách, làm loạn triều cương. Người muốn cáo trạng hắn e là không chỉ là một mình lão thần đâu.
Mời điện hạ xem qua. [Bản tấu] Ý của các khanh ta đã rõ. Chuyện này ta sẽ suy nghĩ thêm, sau này bàn tiếp. Điện hạ! Rất nhiều các vị quan văn sĩ tử đang tụ tập ngoài cung nói là Kim Lân Vệ được trọng dụng nên ngông cuồng.
Nếu về lâu về dài nhất định sẽ làm loạn triều cương Đại Ngụy. Nếu nay Điện hạ không bãi chức của Thẩm Yến để an lòng mọi người, thì bọn họ sẽ quỳ mãi không đứng dậy. Nếu Điện hạ vẫn nhất quyết không đồng ý, thì vì Đại Ngụy họ sẽ…
Nói tiếp đi! Vâng. Họ chỉ còn cách vào cung kinh động thánh giá! Các khanh à. Đều là quan trong triều khi chúng ta giải quyết vấn đề theo thực tế thì khó mà tránh khỏi việc xảy ra mâu thuẫn. Nay ta giáng tội Thẩm Yến.
Thứ nhất là vì khanh ấy làm việc không tận sức. Thứ hai là vì phụ hoàng thân mang bệnh tật phải tịnh dưỡng trong cung. Ta tuân theo đạo hiếu không muốn kinh động thánh giá. Nếu như Lục công cứ một mực làm vậy e là kết quả
Cũng không thể khiến khanh hài lòng. Lục công à. Khanh nghĩ sao? Điện hạ anh minh. Các vị đại nhân. Mời về cho. A Linh à, con xem món này nhà bếp mới nấu mùi vị rất ngon. Còn có món trứng hấp này vô cùng vừa miệng, con ăn nhiều vào.
Đa tạ ông ngoại. A Linh này. Khi con còn nhỏ con ở chỗ ta lâu như vậy, cũng chưa từng thấy con quan tâm đến ta như thế. Con mới quen biết Thẩm Yến có mấy ngày mà đã… Vì cữu cữu con không cho con gặp cậu ta
Con liền không ăn không uống, để trút giận lên bọn ta à. Ông ngoại. Ông không cho con gặp Thẩm Yến con đã không gặp huynh ấy rồi. Trong lòng của người con chính là đứa trẻ biết nghe lời như vậy đó. Nói vậy cũng phải. Nha đầu nhà con ấy à.
Ông ngoại. Người là người thân nhất của con trên đời này. Sao con nỡ trút giận lên người chứ. Bây giờ con không gặp Thẩm Yến là vì trong lòng con có một tảng đá. Trước khi con nghĩ thông suốt, con không thể, cũng không dám gặp huynh ấy.
Dù cho xảy ra chuyện gì không gặp cậu ta là sự lựa chọn đúng đắn. Nếu nghĩ không thông thì đừng nghĩ nữa. Ta thấy Thẩm Yến đó cũng bình thường thôi. Con xem ở chốn kinh thành này các công tử xuất thân danh giá ở đâu mà chẳng có. Để sau này
Sau này ta tìm cho con một chàng trai thiên hạ vô song, làm phu quân của con. – Dạ không, không – Nếu vậy thì con có thể sống cuộc đời vô lo vô nghĩ. Phu quân của con để con tự tìm. Vậy sao được. Sao lại không được?
Ta tìm thêm vài người cho nó chọn không được hay sao. Con nói phải không? Ông ngoại. Nếu người đàn ông như Thẩm Yến cũng không thể khiến con giao trái tim mình cho huynh ấy, vậy thì e là trên đời này sẽ chẳng có ai
Có thể khiến con thật lòng nữa rồi. Cha! Cha! Chuyện không hay rồi. Có chuyện lớn rồi cha! Sao thế? Con làm gì mà loạn cả lên thế? Ngồi xuống rồi từ từ nói. Mấy lão già đó dám hống hách trước mặt Quả nhân. Đúng là ức hiếp người quá đáng!
Điện hạ cần gì vì lỗi lầm của người khác mà khắt khe với bản thân. Chuyện về Ngọc Giác, nàng điều tra đến đâu rồi. Tuy có tiến triển nhưng vẫn cần làm rõ đầu đuôi ngọn ngành bên trong. Thuộc hạ cần thêm chút thời gian. Lục gia này
Dám động thủ với cả Thẩm Yến, e là thời gian dành cho chúng ta chẳng còn bao lâu nữa. Tiểu Cẩm cũng nóng lòng như người, thuộc hạ sẽ nhanh chóng điều tra ra chứng cứ của vụ án Giang Châu, san sẻ gánh nặng với Điện hạ.
Mong Điện hạ bình tĩnh đừng nôn nóng. Dù gì thì khi hai phe đối đầu với nhau thứ cần so bì luôn là sự nhẫn nại. Sắp đến lễ Thất tịch rồi nhỉ. Đúng vậy. Ta dạo gần đây bận bịu vụ án Giang Châu. Trong lòng ấy mà có chút phiền muộn.
Thất tịch sắp đến rồi, Tiểu Cẩm, đến lúc đó nàng cùng ta xuống phố dạo chơi nhé. Không thể đâu ạ. Việc người ưu ái thuộc hạ đã lan truyền khắp trong cung rồi. Có không ít lời ra tiếng vào. Bệ hạ xưa nay không hài lòng với chuyện này,
Đã nhắc nhở Điện hạ vô số lần rồi. Vì vậy nếu như Điện hạ và Tiểu Cẩm rời cung hẹn hò bí mật, lỡ như truyền đến tai Bệ hạ, e rằng người sẽ bị khiển trách lần nữa. Vậy thì có sao? Tiểu Cẩm à.
Nàng là nữ nhân đã lọt vào mắt ta, chỉ cần trong lòng nàng luôn hướng về ta vậy thì ta sao có thể làm khó cho nàng chứ. Việc này ấy à, nàng không cần bận tâm. Ta sẽ lên kế hoạch ổn thỏa. Đến lúc đó
Nàng cứ nghe ta sắp xếp là được. Tạ ơn Điện hạ. Đã mười mấy năm trôi qua rồi lão già này vẫn chơi chưa chán trò cô lập chốn triều đình này, lão ta cho rằng Thái tử yếu đuối dễ bắt nạt, mà không hề hay biết, mình đã quá khinh suất.
Sớm muộn gì lão ta cũng phải nếm mùi. Cha. Lão ta có phải nếm mùi hay không thì con không biết, dù sao thì bọn họ muốn đối phó với Thẩm Yến đó, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo. Người nói ai cơ? Không có ai hết. Con phải ra ngoài một chuyến.
Con mau ngồi xuống cho ta. Con mà đi tìm Lục gia như vậy, lại hợp ý bọn chúng quá. Nếu hắn ta cáo trạng con thì con không chỉ tốn công vô ích mà còn rước họa vào thân. Con làm như vậy không chỉ không giúp được gì
Mà còn liên lụy Thẩm Yến, tăng thêm gánh nặng cho cậu ta, khiến cậu ta rơi vào tình thế khó khăn hơn. Đúng đó. Con xem con là một cô nương – Sớm vậy mà con đã… – Con… Cha, phải công nhận là người biết nhìn xa trông rộng.
Người đã nhìn ra Thẩm Yến đó không dựa dẫm được. Cha, mau ăn thôi. Mấy món này đã nguội hết cả rồi. Ăn cái gì mà ăn. Ta tức đến no luôn rồi này. Mau dọn bàn đi! Quận chúa. Chúng ta chuẩn bị đến Lục phủ sao? Ông ngoại nói đúng.
Bây giờ mà đến Lục phủ không phải quyết định sáng suốt. Nhưng Thẩm Yến đang gặp nạn, ta không thể khoanh tay đứng nhìn được. Vậy Quận chúa định làm sao? Ta đi tìm Tiểu Cẩm một chuyến. Tỷ ấy thông minh như vậy chắc chắn sẽ có cách.
Muội không cần đi theo ta nữa. Hôm nay nhớ dặn dò nhà bếp bữa sáng, trưa, tối và cả canh thuốc của Thẩm đại nhân phải lo liệu cho ổn thỏa đó. Muội nhớ đưa cơm canh thuốc thang đến Bắc Điển Chinh ty đúng giờ giấc đó. Đã biết chưa? Vâng.
À phải rồi, nhà bếp có một củ sâm đã lâu năm, muội nhớ hầm canh mang luôn cho Thẩm đại nhân nhé. Huynh ấy có bệnh dạ dày, đừng để huynh ấy nhịn đói. Biết không? Linh Bích nhỡ rõ rồi. Đừng quên đó. Quận chúa yên âm. Việc lần này
Đã thiệt thòi cho ngài rồi. Có điều ngài cũng không cần nóng lòng. Lục gia đó chẳng qua chỉ là đắc ý nhất thời mà thôi. Hàn đại nhân, khẩu cung vụ án Nhạc Linh đều nằm ở đây. Xin đại nhân kiểm tra. Thánh mệnh khó làm trái,
Ngài cứ xem như đi một ngày đàng học một sàng khôn vậy. Ngài không cần để trong lòng. Mấy ngày này cứ đến chỗ thuộc hạ La Phàm làm việc. Rõ. Quả nhiên. Quận chúa. Từ nữ quan quả nhiên đúng giờ. Sao nhiều bụi vậy. Chỗ sổ sách này tuổi tác chắc là
Không lớn hơn ta đâu nhỉ. Lớn hơn chút đỉnh. Nếu nói đến tuổi tác, thì đống sổ sách này đại khái cũng ngang tài ngang sức với ông ngoại của Quận chúa đấy. Quận chúa. Cô phải cẩn thận đấy nhé. Nếu như khiến chỗ sổ sách lâu năm này bị rách
Hoặc là bị hóa thành tro tại đây, lỡ mà bên trên đó trùng hợp có ghi chép câu chữ nào đó quan trọng, vậy chỉ có thể trách số phận của Thẩm nhị không được tốt rồi. Ngài! Cô còn cười nữa. Không phải đã nói trước là cô sẽ đến một mình sao.
Sao tự nhiên lại có thêm một cái đuôi nữa vậy? A Linh lo cho đệ đệ của đại nhân biết được ngài ấy bị Lục gia hãm hại, mới vội vội vàng vàng đến tìm ta, nhờ ta giúp muội ấy nghĩa cách. Ta nghĩ trước nghĩ sau, e là
Chỉ có vụ án Giang Châu có thể giúp ngài ấy thôi. Thẩm Dục. Ta không cố ý phá hoại chuyện tốt của ngài, nhưng nay Thẩm Yến gặp nạn, nếu ta chỉ ngồi yên không làm gì thì trong lòng ta rất khó chịu. Hơn nữa sổ sách nhiều như vậy,
Muốn tìm được manh mối từ trong đó, có khác nào mò kim đáy bể. Thêm một người thêm một phần sức lực, chung quy cũng là chuyện tốt. Nếu ngài có gì không hài lòng, thì cũng ráng nhẫn nhịn vì đệ đệ của ngài nhé. Mồm mép lanh lợi, rõ ràng mạch lạc.
Thẩm nhị đáng thương sau này chịu khổ dài dài rồi. Cũng đâu phải sống chung với ngài ngài bận tâm làm gì. [Bắc Điển Chính Ty] Hiệu Uý Thẩm Yến có ở đó không? Đây không phải người trong Hình bộ sao. Bọn họ đến đây làm gì vậy? Ta cũng không rõ.
Hình bộ công việc bộn bề, sổ sách chưa được xử lý chất thành núi cao. Thẩm đại nhân đã rời khỏi chức Thập Tứ Thiên Hộ, chắc là cũng có rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Ta và ngài đều là thần tử trong triều, phải tận tâm dốc lòng vì Điện hạ
Vì Triều đình. Nghĩ đến điều này, hôm nay Lưu mỗ đã đặc biệt vào Đông cung một chuyến, xin ý chỉ này. Ý chỉ lệnh Thẩm Yến hỗ trợ Hình bộ điều tra vụ án cũ. Ý chỉ Đông cung ở đây. Thẩm Thiên Hộ, ngài có cần xem cho kĩ không. Không cần.
Thuộc hạ lĩnh chỉ. Hiệu Uý đại nhân. Không phải ngài rất thích tra án sao? Những vụ án không có manh mối chất đống trong Hình bộ đã lâu này. Giao cho ngài xử lý quả đúng là đúng người đúng việc. Vô cùng phù hợp. Sổ sách ta đều để ở đây,
Hiệu Uý ngài nhớ nhanh chóng điều tra, đừng làm Lưu mỗ đây thất vọng. Cáo từ. Ta thấy ấy à bọn họ đang cố tình khiêu khích, làm khó chúng ta. Đại nhân. Ngài nói xem một đống vụ án của bao nhiêu năm trước, theo ngài thì
Chúng ta nên xử lý ra sao đây? Việc này do thuộc hạ gây ra nên để mình thuộc hạ gánh vác. Sau khi thuộc hạ đọc hết những sổ sách này, sẽ mời La Tiểu Kì xem qua. Không không không. Không, không, đại nhân. Ngài đừng trêu đùa tiểu nhân nữa.
Đại nhân, đại nhân… Còn ngây ra đó làm gì. Các người định để đại nhân vác hết à. Nhanh tay lên, khuân vào trong. Đại nhân. Nhìn ngang nhìn dọc, toàn là sổ sách viết linh tinh. Sao Nam Điển Chính tý các ngài lại thiếu chuyên nghiệp như vậy? Mò kim đáy bể
Công việc cần sự nhẫn nại như vậy, Quận chúa vốn dĩ không nên làm. So với việc chịu khổ sở như vậy, không bằng mau chóng về phủ. Sau đó ngủ một giấc ngon lành bảo dưỡng nhan sắc. Hôm qua đại nhân có đề cập đến
Vấn đề cần giải quyết trước mắt của vụ án này là tìm ra dấu vết để suy luận xem Vân Dịch làm cách nào lấy được hộp cơ quan. Đồng thời, tìm hiểu xem hắn đã giấu hộp đó ở đâu. Nhưng Tiểu Cẩm đã lật tung sổ sách giấy tờ
Mà vẫn chưa tìm được một chút manh mối nào. Đại nhân hôm nay có thu hoạch được gì không? Mong ngài chỉ điểm cho ta và A Linh. Chuyện này khá là khó. Cuộc đời của Lỗ Liên Sơn tại hạ cũng đã tra đi tra lại. Đáng tiếc là
Thời gian người này sống trên đời vốn đã ngắn ngủi. Sau khi vào kinh, hành tung cũng hết sức bí ẩn. Những người có quan hệ với ông ấy, sau khi loại trừ đi thì không có một ai có mối liên hệ với tên Vân Địch kia cả.
Sau khi Lỗ Liên Sơn chết, Vân Dịch mới vào kinh. Nếu khi ông ấy còn sống, không ai quen biết. Vậy sợ rằng hai câu hỏi của đại nhân, không có đáp án mất rồi. Vân Dịch, Lỗ Liên Sơn gì chứ. Kẻ thì còn sống, kẻ thì đã chết. Ta biết hai người
Tâm đầu ý hợp, nhưng mà ta vẫn đang ở đây đó. Hai người có thể nói chuyện gì đó mà ta có thể hiểu được không? – Quận chúa – A Linh Cô mới nói gì cơ? Nói hai người tâm đầu ý hợp. Trước câu đó cơ.
Vân Dịch, Lỗ Liên Sơn gì chứ. kẻ còn sống, kẻ thì đã chết. Kẻ còn sống. Kẻ đã chết. Theo như ghi chép lúc Vân Dịch vào kinh, bắt đầu từ mùa xuân năm thứ 28 của Đại Ngụy. Còn Lỗ Liên Sơn thân lâm trọng bệnh, đột ngột qua đời,
Là vào mùa hạ năm thứ 27 của Đại Ngụy. Số bạc mà Giang Châu bị mất vô cùng lớn. Đạo tắc cần phải tìm một nơi hoang vắng và an toàn. Khả năng của Lỗ Liên Sơn là chế tạo cơ quan, mật thất. Nếu nói như vậy
Thân phận thực sự của Vân Dịch, chính là Lỗ Liên Sơn. Khoan đã. Do đó ý của hai người là Lỗ Liên Sơn là môn khách của Lục gia. Ông ta giả vờ chết do lâm bệnh, sau đó trở thành Vân Dịch trên giang hồ, sau đó đến Từ gia của tỷ
Trở thành tùy tùng bên cạnh cha tỷ. Không sai. Sau vài năm ẩn nấp, Vân Dịch lại gây ra vụ án cướp kho bạc Giang Châu. Ăn ốc bỏ vỏ. Danh chính ngôn thuận. Người đã mất rồi, thay vì thương nhớ về quá khứ nữ quan chi bằng hãy đoán thử xem,
Hộp cơ quan Càn Khôn Ngọc Giác do băng đảng tội phạm đó cất giấu hiện đang ở đâu. Trấn Huyền Vũ. Vân Dịch, cũng chính là Lỗ Liên Sơn, người mà ông ta có thể nhờ cậy chỉ có duy nhất sư phụ ông ta.
Chính là bậc thầy chế tạo cơ quan, Lỗ Hạc. Hai người có chắc là hai người đó là cùng một người không? Có phải hay không thử là biết. Thử? Thử bằng cách nào? Thẩm đại nhân. La Tiểu Kì. Vất vả cho ngài rồi. Đại nhân. Ngài đừng làm tiểu nhân sợ nữa.
Việc vặt như phân loại sổ sách này ngài cứ giao cho các huynh đệ xử lí. Ngài xem Quận chúa có chu đáo không. Sợ ngài ngồi lâu bị mỏi, ngay cả tấm đệm cũng đã chuẩn bị cho ngài rồi. Nào, đại nhân ngồi đi. Đại nhân mau ngồi đi.
– Đại nhân – La Tiểu Kỳ Ngài bận bịu cả ngày chắc mệt lắm. Ngài xem. Những thứ này đều do Quận chúa sai Linh Bích cô nương mang đến cho ngài đó. Ngài mau thử xem. Đại nhân, trà này đặc lắm. Quận chúa nói rồi, sợ ngài uống vào hại dạ dày.
Cô ấy đặc biệt chuẩn bị cho ngài trà phổ nhĩ loại hảo hạng. – Để ta đổi cho ngài – Ta không cần Còn có canh thuốc này, đại nhân, cũng là do Quận chúa bảo Linh Bích cô nương… Còn có việc gì khác không? Quận chúa đã dặn dò,
Thuốc này ấy à ngài nên uống khi còn nóng. Ta biết rồi. Mau, mau đi thôi. Hôm nay Quận chúa bận chuyện gì? Chúng ta đến nơi rồi. Được rồi. Đi thôi. Cũng đâu phải đi dạo ban đêm. Ta thực không hiểu hai cô nương bọn cô
Đi theo ta đến đây làm gì. – Vụ án Giang Châu có liên quan đến sự trong sạch của nhà họ Từ – Cẩn thận Sao Tiểu Cẩm có thể không dốc lòng dốc sức cho được. Nếu nói như vậy, Quận chúa dốc lòng dốc sức như vậy, là vì cớ gì?
Vì ta không muốn nhìn thấy ngài và Tiểu Cẩm nhà ta đi riêng với nhau. Không được sao? Được chứ, đương nhiên có thể. Nửa đêm canh ba như vậy, một mình chạy đến đây làm một việc như đào bới mộ phần, nếu có thêm một người
– Tiếp thêm một phần sức lực âu cũng là việc tốt – Dìu ta một chút [Lỗ Liên Sơn] Lỗ Liên Sơn. Quận chúa. Ngài đi đi. Vì Tiểu Cẩm. Không phải mộ trống. Vậy chứng tỏ Lỗ Liên Sơn thực sự đã chết rồi. Cũng không hẳn.
Tuy ta không biết người nằm trong quan tài này rốt cuộc là ai. Nhưng tuyệt đối không phải Lỗ Liên Sơn. Dựa vào đâu chứ? Vậy cô mau tới đây mà xem. A Linh, muội có biết Vân Dịch này… À không là Lỗ Liên Sơn mới đúng.
Trong một lần làm việc cho Từ gia, hắn đã không cẩn thận bị gãy chân phải, phải mất nhiều thời gian mới lành. Phải biết là sau khi nối lại xương, dù có đi lại bình thường thì chỗ lành lại này cũng sẽ có dấu viết tái tạo,
Hoặc là vết nối không cân bằng, hoặc là nó sẽ thô hơn những chỗ không bị thương khác. Nhưng mà muội xem người này xương cốt hoàn chỉnh có dấu vết mà ta nói không. Nói như vậy thì Lỗ Liên Sơn chính là Vân Dịch. Không sai.
Nếu đã xác minh được thân phận của Vân Dịch, vậy việc phá vụ án Giang Châu, cũng như lật đổ Lục gia, xem như đã có hi vọng rồi. Vậy Thẩm Yến huynh ấy… A Linh muội yên tâm. Vụ án Giang Châu này người mà Đông cung có thể tin tưởng
Chỉ có duy nhất Kim Lân Vệ. Thẩm đại nhân của muội, ta nghĩ, ngài ấy sẽ được giao trọng trách sớm thôi. Còn phải phiền Thẩm đại nhân khôi phục lại hiện trạng cho nấm mồ này, tránh bị lộ ra ngoài, khiến Lục gia có phòng bị.
Quả nhiên người chăm chỉ thì phải làm nhiều, làm nhiều thì số khổ thật.