Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 4]
Ta nói ngươi nghe, ta đã tìm được con mèo đực mạnh mẽ nhất thành rồi đây. Nó tên là Nhị Mao. Ta thả nó vào nhé. Nhị Mao không có tiền đồ này, lúc này mà tiểu gì chứ hả? Con vật bé nhỏ của ta đâu? Nhị gia,
Ta nghe nói bé cưng của ngài đến kỳ động dục, nên ta tự quyết định tìm một con mèo đực đến để phối giống. Rồi lại nghĩ Nhị gia thích mèo như vậy, đến mùa xuân năm sau chắc chắn sẽ có rất nhiều mèo con mới sinh ra. Đến lúc đó…
Không cần đến lúc đó, bây giờ ta đưa ngươi và mèo đực đi phối giống với nhau ngay. Mèo của ta đâu? Nhị gia, có vẻ mèo của người tính tình không tốt lắm, không thích hôn nhân mai mối. Vậy nên… chạy mất rồi. Đồ ngu. Mau đi tìm.
Ngươi mà không tìm ra thì đừng về nữa. Đi. Cuối cùng cũng ra ngoài được rồi. Không được, không được. Mễ Tiểu Thất, không được. Phải nhớ mi là một con người, phải làm một con người. [Vương phủ Bắc Nguyệt] Ngươi nói xem, một nam nhân
Tặng sen trắng cho một nam nhân khác là có ý gì? Không phải là… Cái này thì không nói được. Mùi gì vậy? Mùi lạ ở đâu ra thế? Không còn mặt mũi gặp người khác nữa. Hình như là mùi nước tiểu mèo. Sao lại có mùi nước tiểu mèo? Đúng đó.
Đường phu nhân đã đến Nguyệt Đô, cô ta muốn hẹn gặp người để bàn bạc cụ thể về Thương hội Nam Bắc. Phải tiếp xúc với Đường phu nhân để quyết định xong việc của Thương hội hai nước trước Nam Phong Thần. Tránh để hắn được lợi ở giữa,
Qua lại riêng với nước Thanh Lam. Vâng. Đúng rồi, vương gia. Quà hứa hôn của người, người định dùng thứ gì để đối phó với Tiểu Thất cô nương thế? Đã chuẩn bị xong cả rồi. Vương gia, linh ngọc chỉ tỏa sáng trong đêm Trung Thu. Trung Thu vừa qua,
Dù Tiểu Thất có phát hiện ra điều gì không đúng thì cũng đã là Trung Thu năm sau rồi. Vương gia đúng là thông minh hơn người, người bình thường chẳng thể nào nghĩ ra được. Ngươi vuốt mông ngựa nhiều đến nỗi sắp thành tinh rồi đấy.
[Vuốt mông ngựa: nịnh nọt] Vương gia, hắn nói người là ngựa. – Còn học được mách lẻo nữa à? – Dừng lại. Nói chuyện chính. Chuyện định hôn sắp xếp thế nào rồi? Viêm ca ca. Tìm ta có chuyện gì vậy? Muội… Muội không biết nên nói thế nào nữa.
Muội… Hôm nay muội đến Hà Phường Ký mua bánh ngọt, cuối cùng lại thấy Tiểu Thất tỷ tỷ. Muội còn nghĩ hai người đi cùng nhau nên đến chào hỏi. Nhưng không ngờ lại nhìn thấy thành chủ. Bọn họ cùng vào phòng riêng. [Nàng ấy đúng là lén mình]
[đến tìm Nam Phong Thần để lấy manh mối về linh ngọc.] Sở Sở, chuyện này liên quan đến danh tiếng của nữ tử, muội phải ăn nói cẩn thận. Được rồi, không còn sớm nữa, ta muốn nghỉ ngơi. Huynh phải tin muội, muội không nói sai đâu. Huynh xem cái này đi.
Ta nói ta muốn nghỉ ngơi. Cứ vậy đi đã, đợi nàng ấy về thì ta sẽ hỏi lại. Viêm ca ca, sao huynh vẫn còn tin tưởng cô ta được nữa chứ? Cuối cùng thì cô ta cho huynh uống thuốc mê hồn gì vậy? Chúng ta quen biết bao nhiêu năm,
Huynh mới quen cô ta có mấy ngày. Chẳng lẽ huynh không tin muội vì cô ta sao? Không phải ta không tin muội. Có lẽ là muội hiểu nhầm. Con vật này ở đâu ra vậy? Là ngươi à? Mấy hôm nay đi đâu vậy?
[Bà đây mất hết mặt mũi làm người vì cô ta,] [mà chàng còn nói đến chuyện tin tưởng thân mật với cô ta?] Viêm ca ca, huynh không sao chứ? Viêm ca ca. Tại sao chỉ Mễ Tiểu Thất là có thể? Muội cũng có thể. Nói gì bà đây vậy hả? Cô…
Chẳng phải cô bị… Ta bị làm sao? Run rẩy như thế, sợ cái gì vậy hả? Lại giở trò này, chán chết. Bạch Thiết. Vâng. Đưa Sở Sở về phòng. Vâng. [Mình lại cào xước tay chàng ấy rồi.] [Lần trước mình cào xước tay chàng ấy,]
[lần này mình lại cào xước tay chàng ấy.] [Chẳng lẽ…] [mình cần máu của chàng ấy] [thì mới có thể từ mèo biến lại thành người?] Nàng đi đâu vậy? Ta nghe Sở Sở nói… Sở Sở, Sở Sở, đi qua với Sở Sở của chàng đi, bà đâu không hầu.
Mình đã đi một vòng trước cửa chết, còn muốn quay về tìm chàng ấy. Chàng ấy thì hay lắm, cô nam quả nữ, ca ca muội muội, lôi lôi kéo kéo. Nghĩ mình không tức giận chắc. Dù có là muội muội quen biết đã lâu nhưng thân là người đã có vợ,
Nên tránh thì cũng phải tránh chứ. Nhưng hình như mình cũng không có tư cách nói chàng ấy, dù sao thì mình cũng đi tìm Nam Phong Thần. Bỏ đi, lần này mình rộng lượng không chấp nhặt nữa. Nhưng cũng phải để chàng ấy nhớ kỹ.
Nam nhân thì không thể chiều quá được. Đau tay. [Vương phủ Bắc Nguyệt] Vương gia. Tiểu Thất đang làm gì vậy? Chẳng thấy nàng ấy đến tìm ta gì cả. Không thấy nói là ra ngoài mà. Đúng rồi, vương gia, thời gian của Thương hội bên Đường phu nhân đã định
Là cùng ngày với lễ hứa hôn của người. Được, ta biết rồi. Cái này cho ngươi, cái này cho ngươi. Toàn là đồ tốt cả đấy. Tiểu Thất. Các ngươi thích gì thì cứ chọn, không đủ thì có thể đến phòng ta chọn. Dù sao thì ta giữ lại cũng chẳng dùng đến.
– Tạ Tiểu Thất cô nương. – Cảm tạ, cảm tạ. Đây chẳng phải là đồ trang sức hứa hôn người tặng Tiểu Thất cô nương sao? Ta không mù. Tiểu Thất à, nếu nàng không thích những món này thì ta có thể nói Ly Thái Hiên giúp nàng… Bạch Thiết. Bạch Thiết.
Hôm nay ngươi có tinh thần thật, rất có tinh thần. Lát nữa chúng ta gặp lại nhé. Vừa rồi hai người nói gì mà vui vẻ vậy? Không nói gì cả, chỉ là rất vui thôi. Vừa rồi hai người nói gì? Thì nói lát nữa gặp.
Gặp cái gì mà gặp, không cho gặp! Trước đó, hai người nói gì? Không thì sao nàng ấy lại cười tươi như hoa trước mặt ngươi chứ? Cũng không nói gì cả. Tiểu Thất cô nương vừa thấy ta là cười. Không được cười.
Chẳng lẽ bản mặt đơ này của ngươi buồn cười đến thế? Nghe chưa, không được gặp! Đúng là bọn họ có vấn đề. Bình thường thấy ngươi rất thành thật, vậy mà cũng có chiêu trò đấy. Cút. Tràn trề hoang dã thế. Hay là thử với A Viêm xem sao.
Không hổ danh bí tịch câu trai bán chạy nhất Bắc Nguyệt, cảnh giới cao nhất của lạt mềm buộc chặt, lấy lui làm tiến, không ghen tuông. Ta đúng là quá dung túng cho các ngươi, chẳng coi ta ra gì nữa rồi. Không liên quan đến ta. Bạch Thiết,
Ngươi còn không mau giải thích đi. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Ngươi đi. Cuối cùng thì ta chọc gì nàng ấy chứ? Chắc chắn là tên Bướm Hoa kia gây chuyện. Nàng ấy sẽ không biết chuyện gì đấy chứ? Viêm ca ca. Sao bây giờ các huynh mới về?
Muội đến đứa bánh ngọt cho Tiểu Thất tỷ tỷ để xin lỗi vì trước đây không hiểu chuyện. Huynh thấy Tiểu Thất tỷ tỷ có chịu tha thứ cho muội không? Tiểu Thất tỷ tỷ của muội lương thiện rộng lượng mềm lòng, chỉ cần muội thật lòng xin lỗi
Thì chắc chắn nàng ấy sẽ không tính toán. Vậy là tốt rồi. Tiểu Thất. Tiểu Thất tỷ tỷ, tỷ đừng hiểu nhầm. Ta thấy cổ áo của Viêm ca ca lộn xộn quá nên mới chỉnh lại cho huynh ấy. Tỷ sẽ không giận vì chuyện này đấy chứ?
Ta lương thiện rộng lượng mềm lòng như vậy, sao có thể giận được chứ? Mà cô là muội muội của A Viêm, quan tâm chàng ấy cũng là điều đương nhiên. Đừng để ý đến ta. [Thôi xong, chắc chắn là nàng ấy giận hơn nữa rồi.] Không sao, yên tâm đi.
Cảm tạ nhé. Tiểu Thất, chúng ta nói chuyện đi. Chúng ta có gì để nói chứ. Nàng đang giận ta à?` Không có. Vậy… là Nam Phong Thần nói gì với nàng sao? Chàng sợ hắn nói gì? Dù hắn có nói gì thì nàng cũng đừng tin. Chàng đang lo gì vậy?
Ta chỉ đang… lo lắng việc chúng ta sắp hứa hôn mà hắn cứ quấn riết lấy nàng. Chàng cũng biết là chúng ta sắp hứa hôn à? Nhìn kiểu gì cũng thấy Nam Phong Thần có thành ý hơn. Thành ý của hắn là giả. Cũng như lần trước dùng
Tin giả về linh ngọc để làm nàng vui vậy. Hắn dùng tin giả để làm ta vui, vậy còn chàng? Đến bây giờ ta vẫn chưa thấy bóng dáng miếng linh ngọc của chàng. Hay là sự yêu thích của chàng dành cho ta vẫn không bằng hắn? Hắn? Nam Phong Thần sao?
Để ta đi lấy linh ngọc cho nàng. Bạch Thiết, Hắc Ly. Đến thư phòng của ta mang linh ngọc đến đây. Đừng quên, là cái bên trái. Bây giờ đưa linh ngọc cho ta luôn à? A Viêm, chàng tốt quá. Lạt mềm buộc chặt? Tình thú của tình yêu thôi, chàng biết mà.
Thì ra cô ta đang chơi trò lạt mềm buộc chặt. Vương gia đúng là thông minh, cuối cùng thì miếng linh ngọc giả cũng có tác dụng. Thì ra người còn nhớ có thứ này tồn tại. Đương nhiên. Ngươi nghĩ là vương gia nhìn thấy nữ nhân
Thì đầu óc không hoạt động à? Mà này, miếng linh ngọc giả này làm giống thật đấy. Ta thấy màu sắc vẫn còn hơi kém. Nhìn này. Màu sắc giống nhau mà. Ta thấy rất giống. – Rõ ràng là… – Ta thấy đường vân không giống nhau. Ta thấy là màu sắc.
Ngươi có thể nhận ra cái nào là thật, cái nào là giả không? Chẳng phải vương gia nói rồi à? Lấy cái bên trái, cái bên trái là giả. Hình như bây giờ không phân biệt được trái phải nữa. Tại ngươi cứ muốn xem linh ngọc. Xem đường vân, xem đường vân đi.
Không phân biệt được chứ gì? Đều tại ngươi. Tại ta? Rõ ràng là tại ngươi mà. Là ngươi giật lấy. Chẳng phải ngươi muốn xem đường vân à? Lấy được ngọc rồi à? Để ta xem. Tiểu Thất, nàng cứ xem ngọc đi, ta ra ngoài bàn vài việc với bọn họ.
Sao túi gấm lại không phát sáng? Chẳng phải ông già kỳ lạ kia nói bỏ linh ngọc vào túi thì sẽ phát sáng sao? Chẳng lẽ ngọc là giả? Không phải chứ. Dựa trên tình cảm của A Viêm với mình thì không thể nào gạt mình được.
Ông còn dám xuất hiện à? Có phải đùa giỡn con không? Gì mà bỏ linh ngọc vào túi thì sẽ phát sáng chứ. Con đã bỏ linh ngọc vào túi nhưng chẳng có phản ứng gì cả. Tổ tiên của ta ơi, túi gấm này không thể vứt lung tung được.
Nó là thứ để con phân biệt linh ngọc thật hay giả, cung cấp manh mối để con tìm linh ngọc. Con nhìn xem, chỉ có linh ngọc phát sáng sau khi cho vào túi gấm thì cửa ải này mới kết thúc. Nếu con đã tìm được linh ngọc
Thì chứng tỏ con đã tìm được người có duyên, cần hai người cùng kiểm tra ngọc thì túi gấm này mới phát sáng được. Cùng nhau? Cùng kiểm tra ngọc? Miếng này là giả. Hai ngươi làm gì vậy? Là hắn, là do hắn làm. Hắn chọn đó.
Động tác của ngươi nhanh quá nên lấy nhầm. Ngươi chọn mà. Thôi bỏ đi, bỏ đi. Ta sẽ tùy cơ ứng biến, hai ngươi đợi ngoài này, không được để ai vào trong. – Đều tại ngươi. – Ngươi chọn mà. A Viêm. Nàng… nàng muốn làm gì? Ta cần chàng
Giúp ta kiểm tra miếng ngọc này. Chuẩn bị xong chưa? Tiểu Thất, còn lâu mới đến 15 tháng Tám, cũng không thể để lộ đường vân của bản đồ kho báu Mạch gia. Hay là chúng ta đợi thêm đi. Không đợi được nữa. Sở Sở tiểu thư. Không hay rồi.
Bên… bên kia đã… nằm lên giường rồi. Cái gì? Hồ ly tinh, ban ngày ban mặt mà không thể đợi được nữa, đúng là không biết xấu hổ. Ngươi mau đi kiểm tra cho ta! [Vương phủ Bắc Nguyệt] Nhị gia, người làm như vậy thì sẽ bị phát hiện đấy.
Vậy thì thế nào? Vậy thì người biết giấu mặt vào đâu? Nếu người muốn biết vương gia và Mễ cô nương có hứa hôn thật không thì cứ đến hỏi thẳng là được rồi. Đồ ngu. Ngươi có thấy ai nghe ngóng tin tức mà đi cửa chính chưa?
Còn ở đó làm gì, không mau lên đây đi. Như vậy không hợp lắm. Tùy tiện xông vào nhà người khác, lỡ như làm hỏng chuyện tốt của vương gia thì… Không được không được, làm việc trái với ý trời thì sẽ gặp báo ứng đấy. Ta còn chưa lấy vợ đâu.
Ngươi còn không lên đây thì ta cho ngươi ôm con mèo đực kia sống cả đời. Ta… A Viêm. Cho ngọc vào đây. [Không được,] [mình phải nghĩ cách tráo ngọc lại.] Vậy nàng nhắm mắt lại đi. Được chưa vậy? Được. Tiểu Thất,
Túi gấm thật sự làm linh ngọc hiện ra đường vân, sau đó giúp tìm ra ba miếng ngọc còn lại sao? Không thử thì làm sao biết chứ. Sao… sao lại không sáng? Chẳng lẽ là tư thế không đúng? Tư thế bên trên vẫn thoải mái hơn.
Sở Sở tiểu thư, Sở Sở tiểu thư! Ta thật sự không nghe được nữa. Nói đi, cuối cùng thì đến mức độ nào rồi? Ta có thể chịu được. Dùng hết các kiểu tư thế rồi. Còn… còn trên dưới trái phải, điều chỉnh nặng nhẹ nữa.
Không biết xấu hổ, ta không nhịn được nữa. Sở Sở tiểu thư, Sở Sở tiểu thư! Sao còn chưa sáng? Chẳng lẽ túi gấm của nàng có vấn đề? Chẳng lẽ linh ngọc của chàng có vấn đề? Linh ngọc trong tay ta chắc chắn là thật. Ta thề bằng phủ Bắc Cung.
Nếu linh ngọc của nàng là giả thì cứ để phủ Bắc Cung mãi mãi không có chỗ đứng. Vậy… sao còn không sáng chứ? Chắc chắn linh ngọc là thật, nàng hãy tin ta. Hay là để ta xem thử có sai ở đâu không. [Nếu linh ngọc là thật]
[thì sao vẫn không sáng?] [Chẳng lẽ người có duyên] [không phải A Viêm?] Nhị gia, người không sao chứ? [Chẳng lẽ là hắn?] Tiểu Thất, nàng nghe ta giải thích. Không cần giải thích, ta hiểu rồi. Ta biết cả rồi. Linh ngọc này… Tiểu Thất, là ta không tốt, ta không nên…
Là ta không nên. A Viêm… [Đều tại mắt của ta không tốt,] [nhận nhầm người có duyên.] [Hai ngươi làm gì vậy?] Buông ra, cản ta làm gì hả? Ta muốn vào tìm Tiểu Thất tỷ tỷ. Vương gia và Tiểu Thất cô nương đang làm việc rất quan trọng, cô không thể vào.
Ban ngày ban mặt mà làm chuyện như vậy, các ngươi không sợ danh tiếng của Viêm ca ca bị hủy hoại sao? Hơn nữa, bọn họ còn chưa hứa hôn đâu. Việc này không liên quan đến hứa hôn. Xin Sở Sở tiểu thư hãy về phòng. Vào trong đi,
Để tiện chăm sóc chàng ấy. Tiểu Thất! Tiểu Thất, nàng đi đâu vậy? Viêm ca ca! Huynh để Tiểu Thất tỷ tỷ bình tĩnh lại đã. Mau đuổi theo! Ngọc! Nhị gia, cuối cùng ta cũng leo lên được vì người. Nhị gia! Người đi đâu thế? Ta còn chưa xuống đâu.
Ta sợ độ cao lắm, Nhị gia! Tự nghĩ cách đi. Ta… Việc này… Không được. Không cần biết A Viêm có phải là người có duyên của mình hay không, mình cũng không thể đi như vậy được. Mau xem bên kia! Đều tại ngươi, Bạch Thiết.
Vương gia đã chuẩn bị miếng ngọc giả rồi, ngươi hành động nhanh như vậy làm gì, làm Tiểu Thất mang miếng ngọc thật đi rồi. Tiểu Thất, Tiểu Thất! Sao thế? Tiểu Thất! Là hai ngươi bắt nạt Tiểu Thất sao? Tiểu Thất! Tiểu Thất! Nam nhân không phải thứ tốt lành gì.
Tiểu Thất. Chẳng phải lúc trước ngươi cũng dùng tin giả để gạt ta à? Bảo bối, nghe ta giải thích. Ta cũng vì thích nàng thôi. Khoan đã, ta có chuyện muốn bàn với ngươi. Vậy thì đến phủ của ta đi, ở đó chắc chắn sẽ yên tĩnh. Đi. Tiểu Thất đâu?
Đi với thành chủ rồi. Đi với hắn? Ngươi nói với vương gia Mễ Tiểu Thất đã biết chuyện ngọc giả đi. Ngươi nghĩ ta ngốc à? Muốn nói thì ngươi nói. Lúc quan trọng thì thông minh đấy. Hai người xì xào cái gì vậy? Giấu ta chuyện gì sao? Việc này…
Bạch Thiết nói lộ chuyện ngọc giả. Đúng vậy, là hắn. Vậy thì còn đợi gì nữa, mau đi! [Phủ Nam Phong] Lần trước nàng đến vội vàng, nửa đêm canh ba, không đi cửa chính, hôm nay ta sẽ đưa dẫn nàng đi dạo. Nào. Cứ mở bừa một phòng, tự chọn đi.
Tự xem đi. Chỗ này được đấy. Có vẻ vừa mắt hơn nơi âm trầm rách nát như phủ Bắc Cung. Đúng rồi. Kim Bảo của ngươi cũng đáng yêu hơn Hắc Bạch song sát nhiều. Nói ta sao? Mễ cô nương chỉ được cái nói thật. Nhị gia của chúng ta cũng được lắm.
Chàng ấy? Cũng tạm. Bây giờ cuối cùng cũng ở chỗ của chúng ta. Mễ cô nương, mời uống trà. Cố lên. Nào, bảo bối. Đây là trà tình yêu ta chuẩn bị cho nàng. Trước đây, ngươi cầu hôn ta là tự đáy lòng hay là có ý đồ gì khác?
Ta có thể moi trái tim mình ra cho nàng xem. Vậy… Ngươi thích gì ở ta? Tất cả. [Miệng ngon lưỡi ngọt,] [ta tin ngươi mới lạ.] Đừng phí thời gian nữa, nói thẳng đi. Được, nàng muốn thế nào thì làm thế ấy. Ta đảm bảo sẽ không phản kháng. Bảo bối,
Ta thấy chuyện này chúng ta nên tận hưởng quá trình và cảm giác trang trọng. Chuyện có thể giải quyết trong mấy giây, cần gì trang trọng với quá trình chứ? Mấy giây? Nàng đang nghi ngờ khả năng của ta sao? Tay ngươi không tàn phế,
Mấy giây mà ngươi không cầm được miếng ngọc chắc. Bây giờ ta cần ngươi cùng ta bỏ linh ngọc vào túi gấm. Đây là ngọc Bắc Cung Viêm đưa cho nàng sao? Đừng để ý nhiều thế, kiểm tra ngọc đã. [Bắc Cung Viêm sẽ dễ dàng] [đưa ngọc thật như vậy sao?]
Cầm chắc vào, đừng cử động. Sao vẫn không sáng? Nàng nói linh ngọc sao? Để ta xem. Nào, chúng ta đổi tư thế. Nàng muốn tư thế gì? Nào. Tư thế này sao? Hay là tư thế này? Ngươi đi đi, ngươi không phải người có duyên với ta. Tiểu Thất,
Nàng về với ta đã, ta sẽ giải thích với nàng những chuyện khác. Ta không đi. Sau này ta sẽ ở đây. Còn nữa. Từ hôm nay, chúng ta cũng không thể làm bạn nữa. Ta không làm bạn với một kẻ lừa gạt. Nghe Tiểu Thất nói gì chưa? Sau này
Nàng ấy là người của phủ Nam Phong chúng ta. đây là việc nhà của ta và nàng ấy, thành chủ đừng xen vào. Ai có việc nhà với ngươi chứ? Nào, chúng ta thử tiếp. Nào. Sao vẫn không sáng? Chẳng phải là kiểm tra với người có duyên
Thì ngọc sẽ phát sáng ư? Chẳng lẽ ngươi cũng không phải ngươi có duyên với ta? [Ta đã nói mà,] [sao cửa ải đầu tiên có thể qua dễ dàng như thế được.] [Còn duyên nữa, duyên cái búa ấy.] [Toàn là lừa đảo.]
[Cuối cùng thì ai mới là người có duyên với ta?] Bảo bối, có lẽ do tình cảm của chúng ta vẫn chưa đủ sâu đậm. Đừng nghe hắn nói lung tung, chắc chắn hắn không phải người có duyên với nàng. Ta thấy ngươi nói có lý. Tình cảm
Có thể từ từ bồi dưỡng. Vương gia cũng nghe rồi đấy. Kim Bảo. Tiễn khách. Vâng. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Tại sao Nam Phong Thần chỉ có thể cố gắng được mấy giây? Mấy giây có vấn đề. Phải không?
Cháu thấy cháu mới là người có duyên với Tiểu Thất. Linh ngọc không sáng lên, chắc chắn là tư thế không đúng. Thế này mới là tư thế chính xác. Thế này mới đúng à? Tay già đời. Quy cách hóa hết những thứ bẩn thỉu trong đầu cậu đi.
Làm gì có gì bẩn thỉu chứ? Hình như tôi nghe thấy hai người nói gì mà tư thế. Dạo này tôi có vài tư thế muốn thử với hai người, không biết hai người có hứng thú không? Là… Không nói không nói. Yoga, yoga, tư thế yoga. Tư thế yoga, tư thế yoga.
Phải, tư thế yoga. Hết cả hồn, hết cả hồn. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫
♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫
♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫
♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫