Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 01 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 1]

    [Vũ trụ bao la,] [ngân hà rực rỡ.] [Mỗi hành tinh trong thời gian và không gian khác nhau] [có quỹ đạo vận hành khác nhau.] [Con đường đặc biệt qua lại duy nhất] [được kiểm soát bởi hệ thống bảo vệ của các hành tinh.] [Câu chuyện của chúng tôi xảy ra]

    [giữa hai đại lục là Trên Mây và Côn Bằng.] [Đại lục Côn Bằng, Bắc Nguyệt năm 811] [Bắc Cung Viêm] Đa tạ thành chủ đã nương tay. [Nam Phong Thần] Nương tay? Ngài nghĩ là ta sẽ sao? Đất Bệ hạ phong cho bổn vương là thành Bắc Nguyệt.

    Ngài là thành chủ thành Bắc Nguyệt, đồng thời cũng là một trong tứ đại gia chủ của Mạch Uyên quốc. Đương nhiên sẽ nhường bổn vương mọi nơi. Để Bệ hạ có thể yên tâm. Vương gia nói đúng lắm. Vậy tình hình chung của Thương hội Nam Bắc mấy ngày qua,

    Chi bằng là để ta chủ trì đi. Để ngài đỡ phải lao lực. Ta nghe nói, đại sứ ngoại giao của Thanh Lam quốc là một góa phụ xinh đẹp, trẻ trung. Trước nay vương gia không gần nữ sắc, chắc hẳn sẽ không tranh giành với ta đâu nhỉ?

    Đương nhiên, bổn vương sẽ không tranh giành sở thích với người khác. Chỉ có điều, chủ trì Thương hội Nam Bắc là chuyện khó giải quyết. Sao có thể phiền ngài được chứ? Nếu đã như vậy, thì chỉ có thể xem bản lĩnh thật sự thôi.

    [Sao đám người này lại ăn mặc như vậy?] [Mình đang ở đâu thế này?] Cúi xuống cho ta. [Sao mình lại biến thành một con mèo rồi?] [Chuyện…] [chuyện gì thế này?] – Con mèo thối, con mèo thối. – [Kỷ cương chính trị, xã hội pháp luật…]

    [Ngươi đừng có hở chút là rút kiếm.] Tránh ra. Nhị gia, người không sao chứ? Ngoan. Không ai làm gì ngươi được đâu. [Em trai này ngoan quá.] Xem ra, hôm nay khó phân thắng bại rồi. Thành chủ, lần này chuyện chủ trì Thương hội Nam Bắc tiếp đãi Thanh Lam quốc,

    Không phiền ngài bận tâm nữa. Ý ngài là con vật bé nhỏ này đã đắc tội với ngài sao? Nếu ngài đã không muốn nhìn thấy nó như vậy, thì ta mang nó đi đây. Bé con, chi bằng ngươi về vương phủ với ta nhé. [Vương phủ?]

    [Thì ra ngươi còn là một vương gia.] [Vậy thì ta phải đi theo ngươi rồi.] Đúng rồi. Lau mặt đi. Nếu không phải giữa ta và ngài thời niên thiếu có sự ăn ý của bạn đồng môn, thì suýt nữa là ta không hiểu ý của ngài rồi. Bọn ta về đây.

    Nhị gia, Nhị gia. Ngươi, ngươi vỗ ta làm gì? Sao ngươi không đuổi theo chúng? Cả sắc mặt còn không biết xem, thì gọi là tâm phúc cái gì? Người vẫn nên lau mặt trước đi đã. Cả mặt ta còn không thấy được, thì sao mà thấy sắc mặt chứ? Bắc Cung Viêm.

    Biết chưa? Nhớ lấy, phải tìm nữ nhân đẹp nhất thành. Không phải hắn luôn tỏ vẻ không cần gì sao? Ta lại muốn xem xem, hắn giả vờ được đến khi nào. [Vương phủ Bắc Nguyệt] [Nhìn chỗ này] [sao thấy hơi quen nhỉ?] Con vật bé nhỏ ngươi cũng thú vị đấy.

    [Lúc ta không phải là con vật thì càng thú vị.] Vương gia, con vật này lai lịch không rõ ràng, hay là đưa nó đi thiến trước đi? Bạch Thiết, ngươi thô bạo quá rồi đó. Để ta xem xem nó là đực hay cái. [Đồ lưu manh, ta đạp chết ngươi.]

    Tính tình cũng hung hăng nhỉ? Không phải là một cô nương đó chứ? Vừa hay vương gia của chúng ta… Hắc Ly. Vừa hay vương gia của chúng ta là người lương thiện nhất Bắc Nguyệt. Nội tâm lương thiện, tràn đầy tình yêu. Cô nương mèo này

    Phải tu tám kiếp mới được đấy. Bớt lắm lời. Đưa đến thư phòng của ta. Vương gia, ta vẫn thấy xử lý trước thì tốt hơn. Ngươi xử lý nó, là ta xử lý ngươi đó. Vương gia không nói là ta không được xử lý ngươi. Ngươi đừng chạy.

    Đợi ta, đợi ta với. [Mình đã tới Bắc Nguyệt của đại lục Côn Bằng thật rồi sao?] Mình biến lại thành người rồi. Cảm giác làm người thật tốt. Thì ra giấc mơ đó là thật. Ông à, phiền ông tránh cho, ông chặn đường con rồi. Không nhận ra ta sao?

    Thật ra ta là hệ thống bảo vệ Mạch Tinh của đại lục Côn Bằng. Con xem, đây là thành Bắc Nguyệt của đại lục Côn Bằng. Mạch gia có nguồn gốc từ đây. Nhưng do chiến loạn sau này mà tan rã, khiến cho bốn miếng linh ngọc của Mạch gia

    Không rõ tung tích. Thất à, con là truyền nhân đời thứ 98 của Mạch gia. Con phải đi tìm lại bốn miếng linh ngọc. Đó mới là sứ mệnh thật sự của con. Đây là bốn miếng linh ngọc đó. Đây là bốn chiếc túi gấm, lần lượt đại diện bốn ải tình.

    Trải qua được một ải, thì con sẽ có được một miếng linh ngọc. Con phải ở cùng người có duyên, tập hợp lại bốn miếng linh ngọc. Như vậy con có thể về lại thế giới Trên Mây rồi. Thất à, lần này nhất định phải mở to mắt ra, đừng để rơi vào

    Cùng một cái hố nhé. Tránh ra. Người có duyên? Ải tình? Lọt hố? Là cái gì vậy chứ? Cái tay làm bậy. Đúng rồi. May vẫn chưa mất. Là chiếc túi gấm nát của lão già nát đó, đưa mình tới đây. Phải nhanh chóng về thôi.

    Giả vờ cả một ngày mệt chết ta rồi. Chân như sắp gãy đến nơi. Nhưng chỉ cần nghĩ tới cái biểu cảm như ăn phải phân của tên Bướm Hoa Nam Phong Thần kia, thì ta có thể cười cả một năm. Vương gia, không được cười một năm. Hắc Ly đã nói,

    Hàn độc trong cơ thể người là phải tu thân dưỡng tính, không nên quá vui quá buồn, nếu không sẽ khiến sự phát tác của hàn độc tăng nhanh. Đúng đúng đúng. Hắc Ly nói gì cũng đúng cả. Trước đây Bướm Hoa âm thầm giành linh ngọc với ta thì thôi đi.

    Bây giờ còn vọng tưởng kiểm soát việc trao đổi qua lại với Thanh Lam quốc. Nằm mơ. Chỉ là khó cho người phải luôn giả vờ trước mặt thành chủ. Tộc Nam Phong sống ở Bắc Nguyệt đã lâu, thế lực rất lớn. Nam Phong Thần nắm binh quyền của Bắc Nguyệt.

    Hoàng huynh sợ hắn sẽ ngày càng khó kiểm soát, nên bảo ta đến áp chế hắn. Nhưng e là chuyện này không vội vàng được. Nếu không, với tính cách của Nam Phong Thần chắc chắn sẽ khiến cho thiên hạ đại loạn. Viêm ca ca. Chú ý động tĩnh tối nay trong phủ,

    Chắc là Bướm Hoa sẽ có hành động. Viêm ca ca, hôm nay huynh mệt cả ngày rồi nhỉ. Đây là trà hoa cúc mà muội pha. Huynh uống chút đi. Sau này mấy chuyện như vậy bảo người hầu làm là được rồi. Muội thích làm mấy chuyện này mà.

    Hơn nữa muội cũng chẳng có gì làm. Cái này… Cái này… Sao không phát sáng nữa thế? Không lẽ tư thế và phương hướng không đúng? Không sáng. Cái thứ rách nát gì đây? [Duyên tới] Duyên số đã định người gặp được đầu tiên chính là người có duyên. Không lẽ

    Ải đầu tiên là tìm người có duyên? Không tình yêu không cơ hội sống. Linh… Cái gì đây? Nghĩa là sao chứ? Thất à, vi sư biết trình độ ngữ văn của con có hạn. Nên đã đặc biệt để lại lời giải thích cho con. Tức là

    Phải khiến người có duyên mà con gặp được đầu tiên yêu con. Nhớ lấy, nhớ lấy. Nếu không con sẽ chết. Chết? Mới tới đã chết. Trêu mình chắc! Mễ Tiểu Thất mình là vua tình trường đấy. Không đâu, không đâu, không đâu. Số phận đã định người đầu tiên gặp mặt

    Chính là người có duyên. Là hắn. Khiến hắn yêu mình. Rất chi là đơn giản. Viêm ca ca, huynh thấy thế nào? Viêm ca ca? Có nữ nhân. Nhanh vậy mà đã có tình địch rồi sao? Mình phải tới xem xem. A Viêm. Biểu đệ, cuối cùng ta cũng tìm thấy đệ rồi.

    Cô? Đệ không nhận ra ta nữa hả? Cô là ai thế? Sao lại vào được? Còn cô là ai? Ta là muội muội thanh mai trúc mã của Viêm ca ca. Ta là biểu tỷ họ hàng xa của Viêm ca ca của cô, Mễ Tiểu Thất. Biểu tỷ họ hàng xa?

    A Viêm, lúc nhỏ chúng ta còn từng tắm chung. Đúng rồi, chúng ta còn được đính hôn lúc nhỏ nữa. Không phải là đệ quên mất rồi đấy chứ? Nói bậy. Trước giờ ta chưa từng nghe nói Viêm ca ca có biểu tỷ giống như cô. Đúng không, Viêm ca ca?

    Chuyện nhà bọn ta đương nhiên là cô không biết rồi. Ta nói cho hay, ta là muội muội của bà ngoại của đệ đệ của thê tử của thúc thúc của phụ thân của A Viêm. Không đúng. Muội muội của bà ngoại thì cũng phải hơn 50 tuổi rồi chứ.

    Không phải ta vẫn chưa nói xong đó sao? Cháu gái của muội muội. Đúng không, biểu đệ? Mễ cô nương, phụ thân ta chỉ có một vị thúc thúc. Nhưng lúc ông ấy tám tuổi, đã qua đời do bị bệnh. Ta nghĩ là cô nhận nhầm người rồi.

    Quả nhiên cô là một kẻ bịp bợm. Bạch Thiết. Ơ, gọi người tới rồi sao? Đuổi kẻ lừa bịp này ra ngoài đi. Đưa cô nương này ra ngoài. Đợi đã, A Viêm, A Viêm, lúc nãy ta nói nhầm. Thật ra thì, ta là thê tử của thúc thúc của mẫu thân…

    Không phải. [Giờ không thể không nể mặt người ta được.] [Nếu không thì không còn đường lui mất.] Vậy thì thôi. Ngươi, ngươi đừng động vào ta. Ta tự đi. Viêm ca ca. Muội… Muội cũng về trước đi. Ta hơi mệt rồi. Vậy Viêm ca ca, huynh nghỉ ngơi sớm đi.

    Mai muội mang điểm tâm tới cho huynh. Vương gia, ta đã đưa cô ta ra ngoài rồi. Chú ý nữ tử đó. Cô ta có phần không đơn giản. Vâng. Vương gia, người ôm ngực làm gì thế? Người đau ngực hả? Ai ôm ngực chứ? Ta không sao. Ngươi lui đi. Vâng.

    [Mình ôm ngực làm gì?] [Mình bị bệnh rồi ư?] Không sao mà. Chuyện gì thế? Không được, tình địch vẫn còn ở đây, mình không thể cứ vậy mà đi được. Mình phải nghĩ cách để vào lại. Không được. Mình là người có phong thái. [Phủ Nam Phong] Dừng lại đi.

    Tối nay đến đây thôi. Về đi. Nhị gia, tối nay để người ta ở lại hầu hạ ngài được không? Lần nào tới nửa đêm canh ba ngài cũng đuổi người ta về. Không biết người bên ngoài bàn tán thế nào về ngài đâu. Ở thành Bắc Nguyệt,

    Có kẻ nào dám bàn tán về ta chứ? Hôm nay nàng cứ về đi. Đừng mà Nhị gia. Cục cưng à, khúc này hôm nay cứ đàn đến đây thôi. Hôm khác ta tới tìm nàng. Được không? Được rồi. Nhị gia. Mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa chưa?

    Thuốc và người đều đã được đưa vào mà thần không biết quỷ không hay rồi. Bảo đảm là người đẹp nhất thành. Chỉ cần hắn uống thuốc, cho dù có là Đại La thần tiên, thì cũng nhịn không nổi. [Vương phủ Bắc Nguyệt] [Chắc đây là phòng của A Viêm.]

    Pha trà thì ai mà không biết chứ. Thành chủ đúng là có máu mặt. Nhân vật ghê gớm như vậy mà cũng đào ra được. Vương gia không nhìn một cái thì đúng là lãng phí. Sức khỏe vương gia không tốt, không thể nhìn thứ này được. Ngươi đi đâu thế?

    Chạy mất thì phải làm sao đây? Mũi của ngươi không tốt, ngươi ở đây canh đi. Ta, ngươi… A Viêm. Đệ tắm xong rồi? Muốn nghỉ ngơi không? Sao cô vào được đây? Ta, đương nhiên là ta đi vào rồi. A Viêm, ta cũng tới đường cùng rồi nên mới phải tìm đệ.

    Đệ nói xem, từ nhỏ ta không được phụ thân, mẫu thân yêu thương. Chỉ có gia gia là yêu thương ta, thì cả ngày cứ say mèm, không đáng tin. Ác bá trong thôn, suốt ngày cứ ép ta làm tiểu thiếp thứ 18 của hắn.

    Nhưng chúng ta có hôn ước từ nhỏ mà. Đương nhiên là ta thà chết không chịu rồi. Không lẽ đệ thấy chết mà không cứu sao? Mễ cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân. Chúng ta như vậy là không hợp lễ nghĩa đâu. [Thú vị đấy.]

    [Còn có đàn ông không đổ chiêu này của mình à?] Đệ còn chẳng nhìn ta, thì sao biết có hợp hay không chứ? Không lẽ nóc phòng còn đẹp hơn ta sao? Đương nhiên không phải. Vậy tức là đệ đã nhận là ta đẹp đúng không?

    Mễ cô nương, cô lại gần ta quá rồi. Thật sự là ta không nhớ có hôn ước từ nhỏ, hay hôn sự gì đó với cô. Hoặc là cô có tín vật gì đó để chứng minh không? Tín vật? Cái này có tính không? Nhưng

    Đệ phải hứa là cho ta ở lại trước, thì ta mới cho đệ xem. Nếu không đến lúc đó đệ lấy được tín vật, lại trở mặt không nhận người thì sao? [Nữ nhân này tiếp cận mình như vậy] [chắc chắn là có ý đồ.] Nếu cô không tin ta,

    Thì chúng ta có thể tìm người làm chứng. Bạch Thiết, Bạch… A Viêm, nào nào, uống trà trước, uống trà trước đi. Mễ cô nương. Cô thả tay ra trước được không? Vừa rồi cô cho ta uống gì vậy? Đó… là trà nhặt được trên đường. Không phải là trong trà có cho…

    Chỗ các đệ cũng chơi… chiêu hèn như vậy sao? Nhưng, nhưng A Viêm à đệ yên tâm. Ta, ta bách độc bất xâm. Ta sẽ không làm gì đệ đâu. Chỉ cần đệ… A Viêm, đệ bình tĩnh lại đi. Ta nóng quá, khó chịu quá. Không được, không được.

    Chuyện nào ra chuyện đó. Mình cũng là người có giới hạn. Hình vẽ này không phải là… Đệ sờ ở đâu đó? Có rồi. Nằm xuống. Không phải vừa nãy đệ nói là nam nữ thụ thụ bất thân sao? A Viêm. A Viêm, đệ không sao chứ? A Viêm. Người đâu.

    Gọi bác sĩ đi. Người đâu. – Gọi bác sĩ đi. – Vương gia. A Viêm, A Viêm. Thả vương gia ra. Mau gọi bác sĩ đi. Ta bảo cô thả vương gia ra. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Giờ đã xong chưa, cảnh tiếp theo?

    Cảnh tiếp theo xong chưa? Sắp xong rồi. Sao cậu vẫn còn lau mồ hôi thế? Còn phải dán tóc giả nữa. Cậu là tiên rượu đúng không? Mau đi đi. Đạo diễn. “Cảnh lái tàu” mà lúc trước chúng ta nói ấy. [Cảnh lái tàu: cảnh giường chiếu] Lái tàu?

    Là kiểu tàu trên biển. Phải biết bơi đó, cô biết không? Cháu biết. Có thể là lên bờ xong là lái xe. Biết lái. A Viêm, A Viêm. Cô ấy muốn diễn lái tàu, lái tàu. Cô gái này sung sức quá. Muốn đổi bạn gái? Anh ấy nói cháu sung sức? Mạt Lê.

    Mạt Lê. Sao thế vương gia? Nghe nói cô rất sung sức, rất sung sức. Đạo diễn, cháu muốn hỏi một câu non nớt đó là, cháu có thể thêm một ít tình tiết được không? Thêm tình tiết gì? Tức là kiểu đó đó (giường chiếu), chú hiểu mà.

    – Cậu nghĩ… – Cậu với Mạt Lê cũng kha khá rồi mà. Cậu nghĩ, cậu nghĩ nhiều rồi. Không sạch sẽ, không sạch sẽ, con người này không sạch sẽ. Đừng có tập đầu tiên mà mọi người đã tẩy chay cháu thế chứ? Đây là tập đầu tiên, đừng tẩy chay cháu.

    Tập đầu mà đã tẩy chay cháu rồi. Muốn quá nhiều rồi đó. Được rồi, nào, làm việc, bắt đầu làm việc thôi. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫

    ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫

    ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫

    ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫