Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 02 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 2]

    E là đã uống phải thuốc kích dục rồi. Hàn độc phát tán sớm, đã xâm nhập vào tim mạch. Hàn độc? Nếu tối nay mà không tỉnh lại được, chỉ sợ vương gia sẽ… Ta thề thật sự không phải là ta bỏ thuốc. Hảo hán đừng kích động. Ta chắc là

    Biết cách giải hàn độc đấy. Chi bằng để ta thử xem sao nhé? Cái đó, hàn độc đúng không? Nhìn từ bộ dạng của đệ ấy, thì chắc trúng độc đã được mười năm rồi. Rốt cuộc cô nương là ai? Sao lại biết chuyện vương gia đã trúng hàn độc

    Mười năm nay rồi? Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là các ngươi mà giết ta, thì không ai cứu được vương gia của các ngươi nữa đâu. Cô cứu được vương gia thật sao? Giải độc là nghề của ta. Yên tâm. [Với khoảng cách này,]

    [cho dù mình có xông ra tới cửa,] [thì chắc cũng bị hắn chém trúng.] [Mình phải nghĩ cách thôi.] Mau tỉnh lại đi. Đệ mà còn không tỉnh, thì ta cũng tiêu đời đó. Vương gia. Không thể nào. Người đâu. Lôi cô ta xuống giết đi. Có rồi, có rồi. Khế ước máu.

    – Khế ước máu, khế ước máu. – Đợi đã. Ta đã uống thuốc tạo máu mới 28N6C do cha ta cho. Máu của ta là không loại độc nào xâm nhập được. Ngươi cho ta thêm một cơ hội nữa, ta đảm bảo sẽ cứu sống chàng ấy Ngươi yên tâm.

    Lập nên khế ước máu rồi thì không cần các ngươi ra tay, chỉ cần đệ ấy có chuyện, thì ta cũng tiêu đời theo luôn. Khế ước máu mà cô nương nói, lúc trước ta đã từng nghe người của tộc Tây Vân nói. Nhưng tuyệt học thánh y này

    Đã thất truyền từ rất lâu rồi. Sao cô lại biết loại y thuật này? Tuyệt học gia truyền là do cha ta dạy. Có tin hay không là tùy các ngươi. Một khi đã lập nên khế ước máu, thì từ đó có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, sống chết có nhau.

    Sao vẫn chưa bắt đầu? Phải đợi tới giờ Tý mới bắt đầu lập khế ước máu được. Đừng hỏi ta tại sao, là cha ta nói đó. Cái này giống như là ma cà rồng hút máu vậy. Phải có cảm giác trang trọng. Sắp tới giờ Tý rồi. [Cái cổ đẹp như vậy,]

    [sao mà mình nỡ cắn được chứ?] Cô muốn làm gì vương gia? Vương gia. Vương gia. [Ta biết ngay] [là nàng sẽ trở về mà.] Vương gia. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Cô dám đẩy ta? Không đẩy cô thì đợi để bị cô đánh à?

    Thứ nữ nhân xấu xa cô, dám nhân lúc không có ta ở đây hại Viêm ca ca. Ta liều với cô. – Vương gia. – Dừng tay. Đừng làm ồn nữa. Viêm ca ca. Cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi. Nữ nhân xấu xa này ăn hiếp muội.

    Huynh phải làm chủ cho muội đó. A Viêm, là ta không tốt, chọc cho muội muội đệ giận rồi. [Đọ giả vờ ngây thơ với ta, thì cô còn non lắm.] Mễ cô nương, Sở Sở tiểu thư. Hai người ra ngoài một lát đi. Ta phải kiểm tra cho vương gia.

    Vậy đệ nghỉ ngơi đi nhé A Viêm. Ta ra ngoài đây. Lát nữa ta tới thăm đệ. Đi thôi. Viêm ca ca. Ca gì mà ca? Đã nói là phải kiểm tra rồi, đi. Hai ngươi có thấy nữ nhân này hình như cũng không dễ chọc vào đâu, phải không?

    Đúng rồi vương gia. Giờ người thấy thế nào? Mễ cô nương đã lập khế ước máu với người. Khế ước máu? Có chuyện về khế ước máu muốn hỏi ta? Không biết Tiểu Thất cô nương có tiện để trả lời không? Sự hiểu biết của bọn ta về khế ước máu

    Chỉ giời hạn rằng đây là thuật bí mật không truyền ra ngoài của thánh y. Gọi ta Tiểu Thất là được rồi. Người khác thì ta không tiện nói cho biết, nhưng ai bảo chúng ta có hôn sự từ nhỏ chứ. Khế ước máu này ấy à, một khi đã lập

    Thì tức là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, sống chết có nhau. Nói tóm lại, đệ bị cảm thì ta hắt hơi, đệ chảy máu thì ta kêu đau. Vớ vẩn! Tưởng vương gia bọn ta là kẻ ngốc sao? Mễ cô nương, không biết có thể nói ra

    Y thuật này của cô là học được từ ai không? Đã sớm biết các ngươi sẽ không tin rồi mà. Vậy ta chứng minh cho ngươi thấy là được. Không lẽ là rối loại nội tiết, nên “bà dì” tới sớm? Bà dì? Bà dì của cô ở đâu?

    Cô bảo bà ta ra đây. Đại ca à, “bà dì” này không phải là bà dì đó. Không ổn rồi, không ổn rồi. Nói cho ta biết nhà xí ở đâu được không? Vương gia. Vương gia. Vương gia, người sao thế? Máu. Vương, vương gia. Lần này các ngươi tin rồi chứ?

    Ta chưa từng nghi ngờ cô. Chỉ là sao tự nhiên cô lại đau bụng? Có kẻ dùng độc để bắt ép cô đúng không? Ta đã nói là đau tại “bà dì” rồi mà. Bà dì? Cô đau ta cũng đau. Giờ bà dì cũng đau. Không lẽ khế ước máu mà cô nói,

    Là ba người chúng ta? Đệ là người đàn ông đầu tiên trải nghiệm cảm giác đau “bà dì” đó. Thông cảm cho ta đi được không? Ít nhất cũng hãy nói cho ta biết rốt cuộc là WC ở đâu đi chứ? WC? Nhị gia. Tình hình tối qua thế nào?

    Đối phương quá gian xảo, toàn quân của ta đã bị tiêu diệt. Xuân Nha cũng đã đầu hàng địch rồi. Vậy hai miếng linh ngọc còn lại, có tin tức gì không? Vẫn chưa có. Nhị gia, nếu trong tay vương gia đã có một miếng linh ngọc,

    Thì sao chúng ta không cướp thẳng luôn? Đồ ngu. Địch bị thương 1000, ta tổn thất 800. Huống hồ hắn còn có Bệ hạ chống lưng cho. Nếu ta cướp thẳng nó đi, không phải là vừa khéo tặng cho chúng lý do để loại bỏ binh quyền của ta sao?

    Hàn độc đã được áp chế rồi. Cô ta lại biết khế ước máu thất truyền của tộc Tây Vân. Trên người còn có hình vẽ của Mạch gia. Đúng là kỳ lạ. Ý người là hình vẽ quan trọng nhất để mở được cơ quan của Mạch gia?

    [Hình vẽ này chỉ có hậu duệ của Mạch gia mới có. Nếu muốn mở cơ quan của Mạch gia, thì phải tìm được hậu duệ của Mạch gia có hình vẽ này trên người.] Vương gia. Nếu cô ta thật sự là người của thành chủ,

    Thế thì sẽ là sự đe dọa rất lớn đối với chúng ta. Đúng rồi vương gia. Thuốc quyến rũ đó đúng là do thành chủ sai khiến. Tối qua có một nữ nhân tên là Xuân Nha, đã thú tội hết tất cả rồi. Có lẽ cô ta chỉ dùng để che mắt,

    Mễ Tiểu Thất mới là người thay thế. Hoàng huynh bảo ta đến đây, là để cản trở thế lực của Nam Phong Thần ở Bắc Nguyệt. Trước khi hắn chưa tạo phản, giành lấy linh ngọc trong tay hắn. Tập hợp bốn miếng linh ngọc, để tránh bảo vật của cơ quan Mạch gia

    Rơi vào tay người ngoài, dẫn đến chiến loạn không cần thiết. Vương gia, Bệ hạ còn mong người tìm bên trong cơ quan được loại thuốc giải trừ hàn độc trong cơ thể người. Chuyện quan trọng trước mắt, là chúng ta phải xác nhận

    Là cô ta có phải người do Nam Phong Thần cử tới không. Người có cách rồi? Đương nhiên là Mỹ nam kế rồi. Ta không đi. Ngươi cũng mạnh miệng nhỉ? Đương nhiên là vương gia phong thái ngời ngời của chúng ta đi rồi. Vì lệnh vua và cả thuốc giải,

    Nên ta miễn cưỡng hi sinh vậy. Đúng rồi. Có phải lúc trước có người cũng từng gọi ta là A Viêm không? Sao ta cứ thấy quen tai nhỉ? Vương gia. Người không phải đã bị để lại di chứng gì rồi chứ? Ngươi thấy ta có giống không? Đi. Đi thôi.

    [Vào giờ phút quan trọng mà mình lại sợ hãi,] [còn bị tán tỉnh ngược lại.] Đã tìm được người có duyên, cả khế ước máu cũng lập rồi. Theo lý mà nói, thì chắc ải thứ nhất đã qua rồi chứ nhỉ? Vậy tại sao

    Mình còn chẳng thấy được bóng dáng của linh ngọc đâu chứ? Không được, mình phải đi tìm A Viêm hỏi xem sao. Mễ cô nương, vương gia mời cô qua đó một chuyến. Ngâm nước thuốc xong, ngài ấy có chuyện muốn hỏi cô. Nước thuốc? Sung vậy sao? Đã một canh giờ rồi,

    Sao vẫn chưa tới chứ? Không thể nào không có tác dụng được. Chắc chắn là Bạch Thiết để rò rỉ tin rồi. Bạch Thiết. Lấy bồ kết vào đây giúp ta. Tiểu Thất cô nương, một cô nương như cô, như vậy thì không được thích hợp cho lắm đâu.

    Có gì mà không thích hợp chứ? Hơn nữa, không phải chúng ta có hôn ước sao? Thật sự là ta không nhớ chuyện là có một biểu tỷ họ hàng xa như cô, và hôn ước từ nhỏ. Có lẽ cô nói vài chuyện quá khứ,

    Không chừng ta có thể nhớ ra gì đó. Quê hương của ta tên là thế giới Trên Mây. Là một nơi khác hoàn toàn với nơi đây. Là thời đại khoa học công nghệ. Khoa học công nghệ? Chốc lát thì không nói rõ hết được. Cái này cũng không quan trọng.

    Có thời gian ta dẫn đệ về dạo xem. Nhưng trước lúc đó, đệ phải giúp ta tìm được bốn miếng linh ngọc trước đã. Thì chúng ta mới về được. Linh ngọc? [Không lẽ] [cô ta đúng là do Nam Phong Thần cử tới?] Đệ có biết là ở đâu không? Nghe nói,

    Thành chủ Nam Phong rất thích sưu tầm ngọc thạch đồ cổ. Tất cả ngọc thạch của nghề đồ ngọc trong thành đều phải qua phủ thành chủ một lượt trước. Thành chủ? Phủ thành chủ? Chỉ là từ trước đến nay phủ Bắc Cung và phủ thành chủ luôn phân biệt rõ ràng.

    Thành chủ lại luôn thấy ta chướng mắt. Nếu ta miễng cưỡng đi hỏi, e là sẽ có tác dụng ngược lại. Đương nhiên, Tiểu Thất cô nương có ơn cứu mạng với ta, chắc chắn ta sẽ nghĩ cách hỏi thử xem. Cô phải kiên nhẫn đợi ta nửa năm. Nửa năm?

    Dạo này đang bận chuyện của Thương hội, thật sự là không có thời gian. Tiểu Thất cô nương, ta đã tắm xong rồi. Cô ra ngoài trước được không? Không sao. Đệ cứ bận việc đi. Vậy, nếu đã có manh mối thì linh ngọc ta tự tìm… tìm trước vậy. [Phủ Nam Phong]

    Mình mới đến ngày đầu tiên, không những xử lý xong người có duyên, mà còn biết được tung tích của linh ngọc từ người đó. Cũng thuận lợi quá rồi đó! Đây là tiết tấu lên trời mà. Rất nhiều anh hùng đã bại trước hiện thực. Nhiều phòng vậy à?

    Rốt cuộc phòng nào là phòng thành chủ ở vậy? May mà mình có chuẩn bị từ trước. Cái này… Cái này… Là vẽ. Bỏ đi. Vẫn là dùng tay phải thần thánh của mình thì hơn. Chỉ binh, chỉ tướng, chỉ đến ai thì người đó là đối tượng của ta. Là nó.

    Quả nhiên vương gia cơ trí hơn người. Xem ra đúng là gian tế không cần nghi ngờ. Ai mà thất đức đi ném vỏ chuối vậy chứ? Suýt nữa là mèo bay thành mèo chết rồi. Kẻ nào? Quen thuộc bố trí trong phủ thành chủ như vậy,

    Còn đi thẳng vào phòng của thành chủ, quả nhiên là gian tế do thành chủ cử tới. Rốt cuộc là giấu ở đâu vậy? Không lẽ, ở đây còn có hộp chôn ngầm hay mật thất gì? Nhị gia. Người ta đợi ở Phong Nhã Uyển lâu như vậy mà chẳng thấy ngài tới.

    Nên đành tự đến phủ thành chủ tìm ngài thôi. Cục cưng à, nhớ ta đến vậy sao? Ngài nói xem. Miệng ngọt như thế, ngày mai ta sẽ thưởng cho nàng. Nhưng hôm nay ta mệt rồi. Để Kim Bảo đưa nàng về đi. Nhị gia. [Đàn ông chẳng tên nào tốt cả.]

    [Ngươi không nhận ra là người ta muốn ngủ với ngươi sao?] Thành chủ. [Còn chơi trò lạt mềm buộc chặt gì chứ?] Lần nào cũng dùng chiêu này để đuổi người ta. [Mình còn tưởng thành chủ] [là một lão già vừa mập vừa quê chứ.] [Không ngờ cũng đẹp trai thật.] Ai?

    Thành chủ, người ta sợ quá. Cục cưng à, còn không ra đây đi? Còn không ra, thì lát nữa sẽ phạt nàng đấy. Thành chủ, cục cưng của ngài ở đây này. Tối nay ta vẫn còn một cục cưng khác nữa. Nàng hiểu mà. Ra đây đi. Cô? Cô là ai?

    Đừng sợ, đừng sợ. Ta chỉ là người qua đường không cẩn thận đi nhầm chỗ thôi. [Cái túi này trông hơi quen.] Ta đi nhé. Hai người tiếp tục đi. Chia ra tìm, xem bên đó có không. Cục cưng, vậy mà đã giận rồi sao?

    Ta với cô ta chỉ là gặp dịp thì chơi thôi. Ngoan nào. Trong lòng ta chỉ có mình nàng thôi. Thành chủ. Cô ta là ai? Người ta đợi ngài trong phòng lâu lắm rồi đó. Để xem lát nữa ta bù đắp cho nàng thế nào. Cái đồ phụ tình.

    Lúc này ngài cũng gọi cô ta là cục cưng mà. Ai biết được ngài có bao nhiêu cục cưng, bao nhiêu bảo bối chứ. Cô, cô cô dám đánh thành chủ? Ngài xem, cục cưng của ngài ra mặt cho ngài chưa kìa. Nói bậy. Ta chỉ có một bảo bối là nàng.

    Không thấy bảo bối nhà ta giận rồi sao? Còn không mau cút đi. Cô nói xem, cô làm hỏng chuyện tốt của ta tối nay, lại đánh ta một cái, cô bồi thường cho ta thế nào đây? Đánh ngươi không phải vì muốn tốt cho ngươi sao?

    Nhưng bồi thường cũng không phải là không được. Hay là chúng ta ngồi xuống, rồi nói xem cách bồi thường thế nào nhé? Được. Nhị gia, có thích khách xông vào, thuộc hạ bảo vệ người. Không phải ta vẫn ổn đây sao? Cút. Ly nhỏ như vậy, uống không say đâu.

    Cô muốn uống say? Vậy đâu có khó. Nào. Dùng bình, có gan không? Không những ta có gan mà còn có lòng nữa. Bảo bối, uống xong bình rượu này, nàng có cảm nhận được tấm lòng yêu nàng của ta không? Vị đại ca đây, ngươi thắng rồi. Nói về buồn nôn,

    Thì ngươi là vua. Đương nhiên rồi. Đây là nơi ta làm chủ mà. Nghe nói bình thường thành chủ rất thích sưu tầm ngọc thạch đồ cổ. Sao ta không thấy trong phòng ngươi có ngọc quý gì đặc biệt cả thế? Nàng thích ngọc à?

    Vậy uống rượu xong, chúng ta vào kho xem nhé. Ở đó toàn là bảo vật. Nàng thích cái nào thì cứ lấy cái đó. Rộng lượng. Nào. Cạn. Không ngờ ngươi cũng biết uống thật đấy. Là ta chủ quan rồi. Ngươi nói xem, phòng của ngươi

    Sao cả máy điều hòa cũng không có thế? [Hình vẽ của Mạch gia?] Ngươi nhìn đâu đó? Rốt cuộc cô là ai? Ta? Ta là Mễ Tiểu Thất. Ta cũng là biểu tỷ của A Viêm. Nàng nói nàng là biểu tỷ của Bắc Cung Viêm? Sao nào?

    Ngươi cũng muốn làm biểu đệ của ta à? Không được, không được, chỉ được có một đệ đệ thôi. Nhưng Nhưng ta vẫn còn một tên gọi khác cho ngươi. Nào. Đứng lên đi. Chúng ta kết bái đi. Ta là tiểu đệ của ngươi, ngươi làm đại ca của ta.

    Cô ta đến chỗ của Bướm Hoa thật à? Sau đó thì sao? Vốn thuộc hạ tưởng cô ta là gian tế do thành chủ cử tới. Thành chủ còn đuổi cả Mạt Lê mà hắn yêu thích nhất đi vì cô ta. Kết quả căn bản là hai người không quen nhau.

    Giờ vẫn còn uống rượu với nhau. Hình như Mễ cô nương uống hơi nhiều. Những gì không nên nói đã nói ra cả rồi. Thuộc hạ nghĩ, với tính tình của thành chủ, thì chắc tối nay cô ta không về được đâu. Mau chuẩn bị xe, đến phủ thành chủ.

    Đến phủ thành chủ làm gì? Đương nhiên là đưa cô ta về rồi. Không lẽ đợi cô ta nói hết chuyện khế ước máu và với hình vẽ của Mạch gia với Nam Phong Thần rồi mới đi hả? Không phải là người dụ cô ta đi sao?

    Lắm lời cái gì, nhanh lên. Vương gia, vương gia. Sao thế? Tóc, còn nữa, chú ý cử chỉ của người. Ai bảo ngươi chạy nhanh thế chứ? Hại ta suýt nữa thì nôn. Không phải lúc nãy người luôn nói là nhanh lên nhanh lên sao? Cái này…

    Nếu chúng ta đã là huynh đệ tốt của nhau, vậy thì đồ tốt phải cùng chia sẻ. Ngọc tốt thì cũng phải dùng chung. Là biểu đệ của nàng bảo nàng tới tìm ngọc, hay là nàng đã từng thấy linh ngọc? Đương nhiên là ta từng thấy rồi. Trong giấc mơ.

    Hình vẽ trước ngực nàng cũng đặc biệt thật. Còn cả cái túi này. Ngươi nói hình xăm này hả? Có mắt nhìn. Quả nhiên anh hùng cùng chung tư tưởng. Vậy nó có ngụ ý gì đặc biệt không? Đương nhiên rồi. Ta nói ngươi hay. Tiểu Thất. A Viêm.

    Sao đệ lại đến đây? Đến đưa tỷ về nhà. Nửa đêm canh ba, cô nam quả nữ. Thành chủ làm như vậy, có hơi không hợp lễ nghi thì phải. Nhất thời không kìm lòng nổi. Nếu ngài thấy ta làm vậy là không hợp lễ nghi, chi bằng sáng sớm mai

    Ta đưa sính lễ đến nhà ngài, ngài thấy sao? Biểu đệ? Ta không có một biểu ca như thành chủ đây. A Viêm, hắn là biểu ca của đệ sao? Ngoan nào Tiểu Thất. Tỷ say rồi, chúng ta về nhà thôi. Không được, không được, không được.

    Hắn vẫn chưa cho ta xem ngọc mà. Ta muốn xem ngọc rồi mới đi. Hơn nữa, rượu ở đây rất rất ngon. Vương gia, xem ra Tiểu Thất không muốn về cùng ngài. Ta thấy ngài vẫn còn chuyện của Thương hội Nam Bắc. Chi bằng ngài về trước đi? Kim Bảo. Tiễn khách.

    Tiểu Thất. Tỷ muốn xem ngọc, nhà chúng ta cũng có. Tỷ muốn rượu, về nhà ta uống với tỷ. Đêm hôm khuya khoắt, ở chung với nam nhân lạ không an toàn đâu. Ngoan, chúng ta về thôi. Bảo bối, chỉ cần nàng chịu

    Thì ta hoan nghênh nàng đến tìm hiểu ta bất cứ lúc nào. Đương nhiên, ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng. Không được. Tỷ ấy có hôn ước từ nhỏ với ta. A Viêm, cuối cùng đệ cũng nhận là có hôn ước từ nhỏ với ta rồi. Hôn ước từ nhỏ?

    Không ngờ hôn sự của vương gia cũng nhiều thật. Chuyện nhà ta, không phiền thành chủ phải bận tâm. Có tin mừng chắc chắn sẽ thông báo cho ngài. Nhị gia, thả họ đi như vậy sao? Cả hôn ước lúc nhỏ cũng nói ra rồi, ngươi tin không?

    Nhưng biểu tỷ này cũng rất thú vị. Trên người lại có hình vẽ trong sách cổ. Ta muốn Mễ Tiểu Thất. Kim Bảo, chuẩn bị lễ vật. Sáng mai, đến vương phủ cầu thân. Thành chủ người làm thật sao? [Vương phủ Bắc Nguyệt] Bảo cho ta xem rồi lại không cho ta xem.

    Còn nói là huynh đệ. Đàn ông. Hôi chết được, quỷ rượu. Ta không say, ai bảo ta say. Đỡ ta dậy. Ta còn uống được ba ngày ba đêm. Thật hả? Ngoan, Tiểu Thất. Nói cho A Viêm biết, lúc nãy cô nói gì với Bướm Hoa thế? Bướm hoa? Bướm hoa ở đâu?

    Là cái người uống rượu với cô đó. Ta biết rồi. Đệ phải uống một ly trước rồi ta mới nói cho đệ biết. Vậy cô nói được chưa? Đây là câu hỏi thứ hai rồi. Đệ phải uống thêm một ly nữa. Tiểu Thất, lúc nãy cô nói gì với hắn thế?

    Không nói gì cả. Chỉ là bái thiên địa thôi. Bái thiên địa? Ta bái thiên địa hay là bái kết nghĩa nhỉ? Không quan trọng. Tóm lại giờ hắn là tỷ muội của ta. Vậy hình vẽ trước ngực của cô có bị hắn thấy chưa? Ngực? Đệ nói hình xăm này hả?

    Thấy rồi. Hắn còn khen ta có mắt nhìn. Nói là hình xăm này đẹp. Ngàn tính vạn tính, vậy mà vẫn bị thấy. A Viêm. Đệ đã hỏi ta nhiều câu như vậy rồi, nhưng đệ lại không uống. Đệ lừa ta. Uống đi. Không được, không được. Ta không uống được nữa rồi.

    Đợi cô tỉnh táo hơn, ta lại tới tìm cô. Không được A Viêm, đệ không được đi. Ta vẫn còn một bí mật lớn chưa nói cho đệ biết. Bí mật lớn? Thật ra ta không phải người. Ta là tiểu tiên nữ từ trên trời rơi xuống. Tiểu tiên nữ?

    [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Đây, đạo diễn, ăn đùi gà đi ạ. Tôi thích ăn đùi gà, đạo diễn không thích đâu. Mời tôi ăn đùi gà, có yêu cầu gì thì nói đi. Ý cháu là lần này có cảnh nào

    Tiếp xúc thân mật với Tiểu Thất không? Cậu nghĩ cái gì vậy? Cậu tưởng đạo diễn là người sẽ vì một cái đùi gà mà thay đổi tình tiết kịch bản sao? Đúng vậy. Một cái đùi gà, thì không được, chỉ được Xuân Nha thôi. Vậy hai cái thì sao?

    Bắc Cung Viêm, Bắc Cung Viêm, tặng cậu, tặng cậu đó. Ba cái thì sao? Ba cái. Tiểu Thất. Tiểu Thất, Tiểu Thất, không cần đùi gà, cần bánh bao thôi. Của Thượng Hải ấy. Không được, đạo diễn. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫

    ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫

    ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫

    ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫

    ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫