Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 09 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 1 Tập 9 Tiêu đại nhân. Bất Ngôn sư phụ. Tìm lão phu gấp như vậy, không biết là vì chuyện gì? Vừa hay ngày mai sư phụ sẽ xuất quan, ngài ấy và thành chủ

    Cũng đã lâu rồi không gặp nhau. Nếu như ngày mai có thể gặp mặt hàn huyên há chẳng phải là thêu hoa trên gấm sao? Đương nhiên là việc tốt rồi. Thành chủ luôn rất kính nể đại tế tư. Luôn hy vọng…

    Dược Vương đại nhân và thành chủ quan hệ thúc cháu tình thâm. Thiết nghĩ lần này, sư phụ ta cũng có thể gặp Dược Vương đại nhân được nhỉ? Ý của cậu là… Ngày mai, nhất định phải đưa Dược Vương đến Hành Thuỷ Quán. Được.

    Phiền Bất Ngôn sư phụ về bẩm với đại tế tư. Xin đại tế tư yên tâm. Đạo lý ăn miếng trả miếng này, lão phu hiểu mà. Thế thì phiền Tiêu đại nhân rồi. Tiểu thư. Người đừng nghĩ đến mấy thứ linh tinh gì đó nữa. Lão gia đã dặn dò,

    Bảo nô tỳ ở bên cạnh trông chừng người, tuyệt đối không để người bỏ ra ngoài nữa. Ta đâu có muốn bỏ ra ngoài. Lục La. Chuyến đi săn này kết thúc nhanh quá. Ta chẳng muốn quay về chút nào. Tiểu thư. Chuyến đi săn lần này,

    Người đã làm nô tỳ hết hồn biết bao nhiêu lần rồi. Quay về sớm vẫn tốt hơn. Tiểu thư. Y phục bị sao thế này? Đây chẳng phải là y phục mà hôm qua tiểu thư mặc sao? Hôm qua tiểu thư lại lén bỏ ra ngoài à? Không có, không có.

    Nhất định là do ta bất cẩn, để mắc vào cái hàng rào nào đó rồi. Thật sao? Chắc không phải chứ. Dược Vương đại nhân. Ngài không lấy ta thì ngài cũng đừng giết ta chứ. Chắc chắn là hôm đó. Tiên dây leo dữ dằn đó.

    Hôm đó mà không có mặt Dược Vương đại nhân, chắc chắn là mình sẽ lôi nó ra dạy cho một bài học. Không đúng. Cho dù hôm đó mình đang tức giận Dược Vương đại nhân, thì với tu vi của mình, sao có thể không cảm nhận được có

    Tiên cây cỏ đã có linh trí ở gần đó chứ? Không được. Mình phải quay lại xem. Đây là cỏ mê hồn mà hôm đó mình vất vả lắm mới tìm được ở vách núi. Vốn định để dành sau này dùng. Bỏ đi. Có duyên sẽ gặp lại nhé, tiểu tiên thảo.

    Tiểu thư, người đang nghĩ gì thế? Lục La. Lục La. Đúng là lúc nào cũng khiến người ta phải lo lắng. Ý đại nhân đang nói là… Dược Vương đại nhân. Giang đại nhân mời ngài đến bàn chuyện về thành. Biết rồi. Ta sẽ đi ngay. Vâng. Hư Hoài. Có.

    Ngươi đi theo Giang tiểu thư. Đừng để cô ấy xảy ra chuyện gì. Vâng. Dây leo nhỏ à, ngươi đang ở đâu? Ngươi đi đâu rồi hả? Ngươi đâu rồi? Sao không tìm thấy chứ? Mình nhớ là hình như ở đây mà. Chẳng phải chỉ là hút dược khí của nhau thôi sao?

    Chuyện bình thường mà. Chỉ là… Tại sao cứ có cảm giác… Dây leo nhỏ. Dây leo nhỏ. Dây leo nhỏ. Chết rồi sao? Chuyện gì thế này? Nóng quá. Đây là thuật che mắt. Thảo nào đêm đó đến mình cũng không nhìn ra.

    Hóa ra gốc dây leo này đã bị yểm bùa chú. Đoán chừng đã bị người ta dùng làm tế phẩm để tu luyện. Dây leo nhỏ. Ngươi đáng thương thật đấy. Tiên cây cỏ chúng ta đều rất hiền lành nhưng lại luôn bị kẻ xấu lợi dụng.

    Hóa ra đêm đó mình không nhìn nhầm. Vết tích của đêm đó và của hôm nay không khác nhau là mấy. Cũng là thuật che mắt. Hóa ra đúng là có người muốn hại Dược Vương Cốc. Không được. Mình phải nhanh chóng nói chuyện này cho cha biết. Tu luyện? Tiên cây cỏ?

    Thuật che mắt? Giang tiểu thư này bị làm sao thế? Cha. Cha. Cha. Cha. Con ở đâu chạy ra đây? Cha đừng để ý chuyện này vội. Con có chuyện rất quan trọng muốn nói cho cha biết. Con nói cha nghe… Bây giờ cha đang bận lắm. Con đừng gây thêm rắc rối.

    – Không đâu, quan trọng thật mà. – Lão gia! Cha. Là Dược Vương… Lại là Dược Vương. Trong lòng con có còn người cha này nữa không? Không phải là Dược Vương đại nhân, mà là Dược Vương Cốc. Lục La. Mau đưa tiểu thư về xe ngựa đi.

    Tiểu thư, người nghe lời lão gia đi. Cha không nghe mình nói. Vậy thì mình đi báo cho Dược Vương đại nhân biết. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Ngài nghe ta nói. Con bỏ ra cho cha. Dược Vương đại nhân. Tiểu nữ chân đi không vững.

    Đi đường dễ bị vấp ngã. Phiền Dược Vương rồi. Nhưng, tuyệt đối không được lợi dụng lúc người ta gặp nạn đâu. Cha, cha nói gì thế? Dược Vương đại nhân không phải là người như thế. Con im miệng đi cho cha. Về nhà cha cấm túc con, phạt con chép y thư.

    Giang đại nhân. Thân dưới không vững, chỉ e là chép y thư cũng không có tác dụng mấy. Chi bằng để Giang tiểu thư học cưỡi ngựa với tại hạ nhiều hơn, ta nghĩ tự nhiên sẽ khá hơn thôi. Được đó, được đó. Chi bằng bây giờ… Bây giờ, luôn và ngay,

    Nhanh chóng lên xe ngựa cho cha. Tiểu thư, chúng ta đi thôi. Dược Vương đại nhân. Đi thôi. Cha. Lục La, sao ngươi… Cha. Dược Vương đại nhân. Còn chuyện gì nữa không? Không biết Giang đại nhân sắp xếp xe ngựa của tại hạ ở chỗ nào? Dược Vương đại nhân.

    Ngài ấy à, đi trước tiên dẫn đường. Nhất định đừng có ra phía sau. Nghe ta nói đi. Tiểu thư. Đừng nói nữa. Ban ngày ban mặt mà đã bắt chuyện với Dược Vương đại nhân. Chẳng biết xấu hổ. Tiêu tiểu thư, sao có thể nói lời xằng bậy như vậy?

    Không biết hôm nay Tiêu tiểu thư đã nghỉ ngơi khỏe chưa? Liệu có giống như lần trước, ngất xỉu không? Cô… Cô ghen tị ta được Dược Vương đại nhân dạy cưỡi ngựa bắn tên. Phải. Ta không giống với Tiêu tiểu thư. Không có cơ hội được tận hưởng sự chăm sóc

    Khi bị ngất ở trường săn bắn. Cô… Sợ quá đi. Lục La. Không đúng. Dấu ấn ở Dược Vương Cốc là thuật che mắt. Người bình thường vốn không thể nhìn ra được. Cho dù mình bảo cha đến đó xem, thì cha cũng chỉ đi tốn công vô ích.

    Nếu là Dược Vương đại nhân… Dược Vương đại nhân chỉ là người phàm. Cũng không nhìn thấy được. Phải làm thế nào mới được đây? Sao vậy tiểu thư? Không có gì, không có gì. Ta đang suy nghĩ một chút. Cỏ mê hồn có công dụng mạnh như vậy,

    Biết sớm thì mình đã hái thêm vài cây. Đó đúng là nơi hội tụ linh thảo hay ho. Đúng rồi. Có cách rồi. Chỉ cần đặt cây linh thảo này ở sau lưng cha, thì cha sẽ có thể nhìn ra được thuật che mắt. Cỏ trân châu nhỏ à.

    Ngươi xuất hiện thật đúng lúc. Giang tiểu thư. Thành chủ có lệnh. Mời Giang tiểu thư đến xe ngựa của thành chủ ngay bây giờ. Tiểu thư. Người đắc tội với thành chủ khi nào thế? Không thể nào. Đùa gì chứ. Ta với thành chủ là huynh đệ tốt.

    Lấy đâu ra chuyện đắc tội chứ. Giang Thanh Vận. Cô đã biết tội chưa? Tiểu nữ biết tội. Tội của cô là gì? Tiểu nữ không biết. Lại đây, đấm chân bóp vai. Có vài người, không có lương tâm, thấy sắc quên nghĩa. Tiểu nữ sai rồi. Có ơn mà không trả,

    Đáng bị trừng phạt. Sở Khải Hiền. Rốt cuộc ngài có thôi đi không, có thôi đi không? Người ta bệnh nằm liệt giường lâu như thế mà cô cũng không đến thăm. Ta cô đơn như tuyết trắng. Thành chủ. Ngày nào ngài chả được người đẹp vây quanh,

    Sao mà cô đơn như tuyết trắng được? Được rồi, được rồi, không nói về ta nữa. Cô và thúc phụ của ta tiến triển thế nào rồi? Gạo đã nấu thành cơm chưa? Nấu rồi. Nhanh thế? Cha ta cũng ở đó. Giang đại nhân cũng ở đó?

    Nhưng ta không biết nấu cơm cho lắm. Còn nấu bị khê. Ăn không ngon chút nào cả. Ăn? Cơm khê cũng không thể lãng phí. Được rồi. Bỏ đi, bỏ đi. Không biết thì không có tội. Đều tại ngài nghĩ ra ý kiến dở tệ như vậy.

    Hiện giờ cha ta càng đề phòng ta hơn, còn không cho ta qua lại với Dược Vương đại nhân nữa. Hai người không có chút tiến triển nào hết sao? Chính là hút dược khí của nhau. Hút cái gì? Hút dược khí. Dừng. Thành chủ đại nhân.

    Trời sắp mưa to, đi lại khó khăn. Hay là chúng ta vào Hành Thủy Quán tránh mưa, nghỉ ngơi một lát. Đợi sau khi tạnh mưa chúng ta lại đi tiếp. Đến Hành Thủy Quán rồi à? Đại tế tư có ở đó không? Theo lão phu biết,

    Đại tế tư vẫn ở trong quán. Được, lui xuống sắp xếp đi. Vâng, lão phu sẽ đi sắp xếp ngay. Mọi người chuẩn bị, đến Hành Thủy Quán. Rõ. Cuối cùng có thể gặp được đại tế tư rồi. Đại tế tư là ai? Đại tế tư là một người thần thông.

    Hàng yêu trừ ma, không gì không làm được. Ta đã nói cho cô biết, từ khi cha ta bắt đầu làm thành chủ, rất nhiều chuyện của thành Đại Hưng đều là do đại tế tư đứng ra giải quyết. Khi ta còn nhỏ, đã tận mắt thấy đại tế tư

    Hô mưa gọi gió nữa đó. Lợi hại vậy sao. Đương nhiên rồi. Nhưng người quanh năm chỉ ở trong Hành Thủy Quán. Ta cũng không gặp được. Nhưng đại tế tư vẫn âm thầm bảo vệ thành Đại Hưng chúng ta. Phủ thành chủ bọn ta và khu vực săn bắn,

    Đều có rất nhiều bùa chú do đại tế tư làm phép, cho nên mới có thể luôn được bình an. Tiêu rồi, tiêu rồi. Vào Hành Thủy Quán thân phận của mình sẽ bị phát hiện ngay. Không được, không được. Mình không thể đi. Cô ấy đã nói thế thật à?

    Thuộc hạ cũng nghe không rõ. Chỉ là Giang tiểu thư lúc nào cũng tự lẩm bẩm, nói chuyện với gốc dây leo mục nát kia. Giữa chừng lờ mờ nghe được vài từ mà thôi. Thuật che mắt. Dược Vương đại nhân. Mau ngăn cha lại giúp ta. Hư Hoài. Đi xem xem. Vâng.

    – Dược Vương đại nhân. – Thanh Vận. Dược Vương đại nhân. Ngài mau tới giúp ta. Dược Vương đại nhân. Giang tiểu thư. Cô làm gì… Dược Vương đại nhân. Đồ con gái bất hiếu. Hai người mau ra đây cho ta. Sao vậy? Dược Vương đại nhân. Người mau ngăn cha ta lại.

    Ta không đi. Dược Vương đại nhân. Tiểu nữ có chỗ nào đắc tội. Xin cứ ném luôn con bé ra ngoài. Không cần nể mặt lão phu. Cô… Cô đã làm gì? Lẽ nào bình thường cha cô thấy cô gây chuyện thị phi, nên muốn bỏ cô vào hang sói hay sao?

    Chỗ đó còn đáng sợ hơn hang sói nhiều. Dược Vương đại nhân, ngài biết không? Nghe nói trên núi có đạo sĩ ăn thịt người. Ta không thèm đến Hành Thủy Quán gì đó đâu. Hành Thủy Quán? Dược Vương đại nhân. Mời ngài xuống xe ngựa. Hai người như vậy

    Còn ra thể thống gì nữa? Ta không đi. Cho dù ta bị dầm mưa đến chết ta cũng không đi. Được, được, được. Không đi thì không đi. Ta đi nói với thành chủ giúp cô. Dược Vương đại nhân, ngài là tốt nhất. Cô… Cô cứ đánh lén ta như vậy,

    Ta sẽ không chịu được mất. Hai người ra đây cho ta. Ta đi tìm thành chủ trước. Thúc phụ. Đại tế tư đối với thành Đại Hưng ta ơn trọng như núi. Lần này đi ngang qua, sao có thể không vào bái kiến chứ? Không được. Thành chủ bị thương nặng chưa khỏi.

    Không tiện đi lại nhiều. Cháu không sao mà. Từ đây đi lên Hành Thủy Quán, chẳng qua cũng chỉ có trăm bậc thang, không đáng gì cả. Hành Thủy Quán là việc nằm ngoài kế hoạch đã định. Chỉ sợ nếu đi sẽ xảy ra biến cố. Cháu mặc kệ. Cháu muốn đi.

    Thành chủ đừng có trẻ con như vậy. Dược Vương đại nhân. Chúng ta đều biết thành chủ chúng ta từ nhỏ đã tôn kính đại tế tư. Đã đến trước cửa mà không vào, ta cảm thấy không ổn lắm. Xin Tiêu đại nhân hãy coi trọng an nguy của thành chủ.

    Ta đang suy nghĩ cho sự an toàn của thành chủ đấy chứ. Các người xem, nơi này đất đá nhiều, trời sắp mưa to, lỡ như đất đá rơi xuống thì sao? Ta thấy Hành Thủy Quán mới là nơi an toàn nhất. Đúng, đúng, đúng. Tiêu đại nhân nói rất đúng.

    Lập tức khởi hành đến Hành Thủy Quán. Thành chủ. Thực ra ta cảm thấy do Dược Vương đại nhân bất hòa với đại tế tư, nên mới ngăn cản thành chủ. Trái lại ta thấy là Tiêu đại nhân đang cố ý xúi giục thành chủ vậy. Được rồi, được rồi.

    Đừng vì chuyện nhỏ mà cãi cọ. Thúc phụ. Cháu lên đó chào hỏi rồi sẽ về ngay. Nếu như thúc cảm thấy không tiện thì ở đây đợi cũng được. Dược Vương đại nhân. Ta ở lại đây với cô. Dược Vương đại nhân, như thế thì không ổn đâu.

    Nếu thành chủ đã muốn lên núi, thì Dược Vương đại nhân nên làm đúng chức trách của một hộ vệ thân cận. Hà cớ gì vì một mình Giang tiểu thư, mà không quan tâm đến an nguy của thành chủ. Vừa nãy lão phu trách nhầm Dược Vương đại nhân.

    Không phải là Dược Vương đại nhân và đại tế tư bất hòa, mà là có thêm giai nhân bầu bạn thôi. Không sao đâu. Ta ở bên dưới đợi các ngài. Không được. Một mình cô ở dưới núi, ta không yên tâm. Thế này đi, cô cùng ta lên núi,

    Ta bảo vệ cô. Bảo đảm không để bất kì ai làm hại cô. Thanh Vận. Thành chủ đại nhân. Tiểu nữ khăng khăng không chịu lên núi, vậy lão phu sẽ ở đây cùng với nó. Không cần Dược Vương đại nhân phải bận tâm nữa. Nhưng mà

    Vừa nãy không phải Tiêu đại nhân đã nói, nơi này có thể bị sạt lở ư? Không có đâu. Tiên cây cỏ nơi đây… Cây cỏ ở đây đều rất khỏe mạnh. Rễ của bọn chúng phải bám rất chắc vào đất đá núi, sẽ không sạt lở đâu. Giang đại nhân.

    Vừa rồi tại hạ thấy dưới chân núi có một đình hóng gió, rất an toàn, mời Giang đại nhân dẫn Thanh Vận đến đó. Con gái của ta, ta tự biết chăm sóc. Không cần ngài bận tâm nữa. Thực ra, ta có thể ở lại.

    – Cậu đi lên. – Ngươi đi lên. – Con đi lên. Dược Vương đại nhân, ngài đừng lo lắng, ta không sao đâu. Xem ra lại sắp có một trận mưa lớn rồi. Đúng thế. Trời đẹp như thế này, phải ở trong phòng thì thật đáng tiếc quá. Ý của ta là,

    Từ nhỏ ta đã thấy những trận mưa lớn rất là đẹp. Lúc trước ta cảm thấy những lời nói này của cô rất kì quặc. Bây giờ nghe như vậy, thấy cũng dễ thương. Dược Vương đại nhân. Được rồi. Ngoan ngoãn ở đây đợi ta.

    Đợi ta hộ tống thành chủ đến Hành Thủy Quán, sẽ quay xuống với cô. Thanh Vận, hai người làm gì thế hả? Cha ta lại sắp mắng rồi đấy. Thành chủ. Nhìn sắc trời, sợ rằng sắp mưa rồi. Chúng ta phải đi nhanh hơn mới được. Được. Con bé này,

    Bình thường cha dạy con thế nào? Sở Chi Mặc mắc bệnh nặng, không sống nổi mấy năm nữa. Sao con có thể vì một người sắp chết, mà buồn bã thương tâm chứ? Con mặc kệ, cha à. Con vẫn cứ thích Dược Vương đại nhân. Thế nào con cũng thích.

    Con bé ngốc này. Đi theo cha, không được chạy lung tung. Đi. Dược Vương đại nhân, sao thế ạ? Vừa rồi cảm thấy… Chuẩn bị ô. Thanh Vận à, quay về đi. Mưa lớn quá rồi. Cha ơi. Dược Vương Cốc này là một nơi như thế nào vậy? Dược Vương Cốc hả?

    Là một nơi vạn vật sinh trưởng, linh khí của trời đất cùng hội tụ. Vậy cha có thích Dược Vương Cốc không? Đó là điều đương nhiên. Từ nhỏ cha đã theo các trưởng bối, đến Dược Vương Cốc, hái dược thảo, học y lý. Mỗi tấc đất ở đây

    Cha đều hiểu quá rõ rồi. Vậy cha có cảm thấy gần đây Dược Vương Cốc có gì bất thường không? Có bất thường sao? Ngoài chuyện dược thảo năm nay thu hoạch không bằng những năm trước. Còn lại cũng không có gì nữa. Đúng rồi. Con gái, mạnh hơn tí nữa đi.

    Dễ chịu. Dễ chịu quá. Sao mà đau thế. Nha đầu chết tiệt này, sao con mạnh tay thế hả? Con lỡ tay. Thôi bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi. Đừng động, đừng động vào nữa. Cha không chịu được đâu. Cha. Cha mệt rồi thì cứ ở đây nghỉ ngơi,

    Con đi dạo chút nhé. Tiểu thư. Lục La. Thực ra ngươi không cần phải tận tâm thế đâu. Người còn nói nữa. Tiểu thư cơ thể yếu ớt, lần trước dầm mưa về cũng bệnh mất mấy ngày. Hôm nay Lục La sẽ không để người dính một hạt mưa nào.

    Lâu rồi không nhìn thấy nhiều người như vậy. Đúng thế. Người người lớp lớp. Chắc hẳn là mấy nhà quyền quý nào đó. Đây là… Phong Diệp thụ tiên đang nói chuyện. Thật ngưỡng mộ. Muốn tham gia quá. Nhưng mà Lục La đang ở đây.

    Mấy người này sẽ gặp rắc rối lớn mất. Ngươi nói nhóm người mặc đồ đen ấy sao? Có chuyện gì thế nhỉ? Vừa nãy nhóm người áo đen đem theo đao kiếm, sát khí hừng hực, e là toàn người xấu. Nhóm người phía trước sẽ lành ít dữ nhiều mất.

    Đáng tiếc cho mấy anh chàng khôi ngô tuấn tú kia. Không được. Tiểu thư. Người muốn đi đâu thế? Bảo vệ thành chủ. Đừng làm loạn. Muội muội con vẫn còn ở đây, không được hành động khinh suất. Ca ca, muội sợ. Thanh Vận. Thanh Vận. Thanh Vận. Thanh Vận. Thanh Vận.

    Thanh Vận. Giang tiểu thư. Thanh Vận. Thanh Vận. Cô ấy… Cô ấy chết rồi. Không phải thế. Cô ấy sẽ không chết. Thanh Vận. Cô sẽ không chết, đúng không? Lần trước cũng như thế này, ngày hôm sau lại tỉnh. Cô sẽ không chết. Hành Thủy Quán. Thúc phụ, đến Hành Thủy Quán,

    Đại tế tư nhất định có cách cứu Giang tiểu thư. Đại tế tư có thể cứu người chết sống lại. Cháu đã tận mắt nhìn thấy rồi. Thúc phụ. Thúc mau đưa cô ấy đi đi. Nhất định có thể cứu được. Hành Thủy Quán. Tử Minh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Giang bá phụ. Thanh Vận, muội ấy… Tử Minh có lỗi với Thanh Vận. Rốt cuộc Thanh Vận đã đi đâu, đã xảy ra chuyện gì rồi?