Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 1 Tập 12 Bây giờ xem ra là bị ông lấy đi mất rồi. Ngụy biện. Lẽ nào ông ta đã phát hiện ra thân phận thật sự của ta rồi? Thành chủ, Thanh Vận nhà ta bị oan.

    Thành chủ đại nhân minh giám. Giang đại nhân, ông có phát hiện ra lệnh ái có gì khác so với trước đây không? Không hề. Thanh Vận nhà ta vẫn giống như trước đây, xinh đẹp, đáng yêu. Nếu nói có gì thay đổi, thì chính là ngày càng hiểu chuyện, ngoan ngoãn,

    Hiếu thuận hơn so với trước đây. Thành chủ, Tử Minh với Thanh Vận muội muội là thanh mai trúc mã từ nhỏ. Mặc dù muội ấy rơi xuống vực mất đi trí nhớ, nhưng ta biết muội ấy không thể là người xấu, càng không thể làm hại người khác.

    Tử Minh nguyện dùng tính mạng ra bảo đảm. Im miệng. Thành chủ, xin hãy giao chuyện này cho Tử Minh điều tra. Ta nhất định sẽ… Đồ ngốc. Nữ nhân này là một yêu nữ. Con có móc tim đưa cho cô ta, cô ta cũng sẽ không để tâm. Thành chủ đại nhân,

    Hai mươi ba mạng người đó, không phải trò đùa đâu. Nhân chứng, vật chứng của vụ án này đều có ở đây. Nhất định phải cho bách tính trong cả thành một lời giải thích. Lão phu kiến nghị, nghiêm phạt yêu nữ. Ta không phải yêu quái. Ta chưa từng hại người nào.

    Tại sao các người không tin ta? Ngươi nói lời xằng bậy mê hoặc quần chúng. Tiêu Thụy, ông mới nói lời xằng bậy mê hoặc quần chúng. Dược Vương đại nhân, ngài thân thiết với Thanh Vận nhà ta nhất. Ngài nói câu gì đi. Thành chủ đại nhân,

    Vụ án này vẫn chưa điều tra rõ. Nếu vội vàng định tội, e là không công bằng, e sẽ khiến Đại Hưng phải chịu nhục. Vậy thúc phụ cho rằng nên xử lý như thế nào? Xin hãy giao án này cho tại hạ thẩm tra xử lý. Thời hạn ba ngày.

    Ba ngày sau, tại hạ nhất định sẽ cho mọi người đáp án. Vậy nếu như ba ngày sau Dược Vương đại nhân không điều tra ra được thì sao? Nếu ba ngày sau không tra ra được, thì tại hạ sẽ từ bỏ mọi chức vụ, danh hiệu Dược Vương

    Cũng dâng tặng cho người khác. Vậy sao được. Thúc phụ, thúc phải nghĩ cho kỹ đấy. Ta nghĩ kỹ rồi. Tiêu đại nhân, đã hài lòng chưa? Vậy thì làm theo ý của Dược Vương đại nhân đi. Dược Vương đại nhân, chuyện này không liên quan đến ngài. Ngài làm như vậy,

    Ta sợ liên lụy đến ngài. Đừng sợ. Được. Vậy vụ án này giao cho thúc phụ giải quyết. Trong ba ngày này phiền Giang tiểu thư cấm túc ở trong phủ. Trước khi tìm ra chân tướng, không được rời khỏi Giang phủ. Đa tạ thành chủ đại nhân. Dược Vương đại nhân,

    Xin dừng bước. Đại tế tư không ở trong Hành Thủy Quán tu luyện, đến chỗ này là có ý gì? Ta đến để hóa nguy giải nan. cho Dược Vương đại nhân. Không biết tại hạ có nguy nan gì cần hóa giải? Dược Vương đại nhân, tuyệt đối đừng động lòng

    Với Giang Thanh Vận. Cô ta đã thành yêu tà, hoàn toàn không hiểu tình yêu là gì, càng không thể phải lòng ngài. Cô ta nghĩ trăm phương ngàn kế tiếp cận ngài, trừ phi là có mưu đồ gì. Tại hạ chỉ là một kẻ sắp chết,

    Có gì đáng để người khác nhớ nhung. Dược Vương đại nhân có điều không biết rồi. Toàn thân các thế hệ Dược Vương đều tràn đầy dược khí. Người thường đối với thứ này không hề phát giác. Nhưng với yêu ma tà quái mà nói, lại có lợi lớn,

    Có thể nâng cao tu vi, là thuốc bổ tốt nhất. Tương truyền, tim của Dược Vương là nơi dược khí dồi dào nhất, lại càng là báu vật tu luyện, nhiều yêu quái tranh giành. Nhưng dược khí bá đạo yêu tà thông thường không dám tùy tiện lại gần. Nhưng,

    Luôn có một vài yêu tà lòng dạ thâm sâu, còn biết mưu đồ đen tối. Thú vị đấy. Có điều tại hạ đang vội điều tra án, không ở đây nghe đại tế tư ngài kể chuyện nữa. Nếu như Dược Vương đại nhân không tin, thì có thể dán lá bùa này

    Lên trước ngực mình. Đến khi đó, ngài sẽ tự hiểu lời của bổn tọa. Dược Vương đại nhân yên tâm Bùa chú này chỉ làm yêu tà bị thương. Nếu thật sự có gì bất trắc, thì bùa chú này còn có thể cứu mạng Dược Vương đại nhân.

    Tại hạ với đại tế tư qua lại không thân thiết. Không biết sao đại tế tư lại quan tâm đến chuyện của tại hạ đến vậy? Ta và ngài, cũng có chút duyên phận, xem như là người quen cũ. Bổn tọa chỉ không muốn ngài gặp phải kiếp nạn này thôi. Cáo từ.

    [Tiêu Phủ] Con trai, con nghe lời cha con đi. Đứng lại. Đi đâu thế? Ra ngoài. Con đi đâu? Giải sầu. Có phải đi tìm con nha đầu của nhà họ Giang không? Không liên quan đến cha thì phải. Tử Minh. Trong mắt con còn có người cha này không?

    Con luôn kính trọng cha, yêu mến cha. Nhưng lần này cha… Lần này cha có suy nghĩ tới cảm nhận của con trai cha không? Ta vì quá suy nghĩ tới cảm nhận của con, mới để con nha đầu đó dắt mũi con. Muội ấy…

    Muội ấy vốn không phải người xấu gì cả. Ta thấy con bị quỷ ám mất rồi. Con với muội ấy có hôn ước. Muội ấy là thê tử tương lai của con. Con không thể để bất cứ ai hủy hoại muội ấy.

    Nhưng đó là con nghĩ, cô ta có nghĩ như vậy không? Cô ta một lòng muốn gả cho Sở Chi Mặc. Chuyện này làm ầm ĩ, xôn xao cả lên rồi. Cô ta nào có nhớ đến con. Tóm lại… Tóm lại con nhất định sẽ khiến muội ấy hồi tâm chuyển ý.

    Con thôi đi. Nhìn cái bộ dạng không có tiền đồ của con đi. Lão gia, ông bớt giận đi. Bớt giận đi. Con nha đầu nhà họ Giang này cũng thật là. Cô ta không có cái phúc này, con biết không?

    Cô ta ngoan ngoãn kết thông gia với nhà họ Tiêu chúng ta thì tốt biết mấy. Cô ta cứ phải đối địch với chúng ta. Con không thể để cha đối xử với muội ấy như vậy. Con hồ đồ rồi. Phải. Con hồ đồ đấy. Con không giỏi tính toán như cha.

    Đến tình cảm của mình cũng đem ra tính toán. Nghịch tử. Lão phu đều là vì Tiêu gia. Con là con trưởng của Tiêu gia. Con không giúp ta, mà còn ăn cây táo, rào cây sung. Cha. Im miệng. Người đâu. Nhốt tiểu tử này lại cho ta.

    Không có lệnh của ta, quyết không cho nó rời khỏi phủ nửa bước. Lão gia. Chuyện này… Lão gia. Ca ca. Muội đến làm gì? Muội thấy huynh hai ngày nay không thiết cơm nước gì, nên nghĩ nhất định huynh sẽ đến đây. Nhưng sao huynh không ăn gì hết vậy?

    Không nuốt nổi. Ca ca, không phải huynh vẫn đang nhớ tới Giang Thanh Vận đó chứ? Còn cả Dược Vương đại nhân của muội nữa. Trước đây ngài ấy đến nhìn cũng không nhìn Giang Thanh Vận một cái. Đâu có như bây giờ, trong mắt chỉ có cô ta. Muội thấy,

    Giang Thanh Vận này chính là một con hồ ly tinh, dùng yêu thuật tà mị của cô ta biến các huynh người nào người nấy đều thành ra bộ dạng này. Muội ấy là người. Ta tin muội ấy. Được thôi. Vậy thì muội sẽ dùng cách của muội chứng minh cho huynh thấy

    Cô ta rốt cuộc là người hay là yêu. Nhưng mà, huynh cũng phải chăm sóc tốt cho sức khỏe của mình đấy. Dù gì huynh cũng là người mà. Cô ta vốn là yêu tà, hoàn toàn không hiểu thế nào là tình yêu, càng không thể phải lòng ngài.

    Cô ta nghĩ trăm phương ngàn kế tiếp cận ngài trừ phi có mưu đồ mà thôi. [Giang Phủ] Tiểu thư, người đang làm gì vậy? Lục La, theo ngươi mấy mầm bản lam căn này có thích uống trà của ta không? Nô tỳ đi đổi ít trà cho người. Mầm bản lam căn,

    Các ngươi mau lớn lên đi. Tùng Lam muội muội, Dược Vương Cốc xảy ra chuyện lớn rồi. Ta có biết chuyện của Dược Vương Cốc. Trước đó Dược Vương Cốc bị người ta bày thuật che mắt, được trồng một lượng lớn cỏ độc. Nhưng ta đã báo với cha ta

    Và Dược Vương đại nhân rồi. Họ đã bắt tay vào giải quyết rồi. Không phải. Lần này là Lão thụ tiên gia gia gặp chuyện. Lão thụ tiên gia gia? Xảy ra chuyện gì rồi? Sao vậy? Bởi vì thuật che mắt bị phá,

    Lão thụ tiên gia gia vì chống lại sức mạnh của kết giới nên bị đánh trả, nôn rất nhiều máu. Tuy đã nghỉ ngơi mấy ngày rồi, nhưng vẫn không thấy đỡ. Bây giờ đến cây cổ thụ già trong sân của ông ấy cũng bắt đầu khô rũ cả rồi.

    Vậy phải làm sao? Cây cổ thụ già là chân thân của gia gia. Nếu như cây cổ thụ già khô rũ, thì chẳng phải gia gia… Tình hình hiện giờ chỉ có một cách cứu được Lão thụ tiên gia gia thôi. Cách gì vậy? Ngân Hạnh tỷ tỷ, tỷ mau nói đi.

    Đám tiên cây cỏ đều nói, tình hình này chỉ có máu tim của Dược Vương đại nhân mới cứu được tính mạng. Máu tim của Dược Vương đại nhân. Tùng Lam muội muội, ta biết muội không muốn làm hại Dược Vương đại nhân.

    Nhưng tình trạng của Lão thụ tiên gia gia ngày càng tồi tệ. Đám tiên cây cỏ cũng hết cách rồi, mới phái ta tới tìm muội. Chúng ta chỉ cần một chút máu tim là được. Không nguy hiểm tới tính mạng của Dược Vương đại nhân đâu.

    Cùng lắm nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Nhưng nếu như Lão thụ tiên gia gia không có máu tim, thì ông ấy sẽ chết. Làm thế nào đây, Tùng Lam muội muội? Ngân Hạnh tỷ tỷ, tỷ đừng khóc. Chuyện này, ta sẽ nghĩ cách. Thật không? Việc không thể chậm trễ.

    Vậy chúng ta mau chóng đi thôi. Bây…bây giờ sao? Ta cũng không biết Lão thụ tiên gia gia còn gắng gượng được bao lâu nữa. Chúng ta càng nhanh càng tốt. Tùng Lam muội muội. Được. Ngân Hạnh tỷ tỷ, chính là chỗ này. Nhưng hình như Dược Vương đại nhân ngủ rồi.

    Vậy thì quá tốt. Như thế càng dễ ra tay. Tùng Lam muội muội, muội sử dụng một chút linh lực, ngài ấy sẽ không phát hiện ra đâu. Tùng Lam muội muội, Lão thụ tiên gia gia đang đợi muội quay về cứu mạng đấy. Bây… bây giờ sao?

    Ta ở đây đợi muội, muội đi nhanh về nhanh. Được. Tùng Lam muội muội, ta biết muội không muốn làm hại Dược Vương đại nhân. Nhưng tình trạng của Lão thụ tiên gia gia ngày càng tồi tệ. Đám tiên cây cỏ cũng hết cách rồi, mới phái ta tới tìm muội.

    Chúng ta chỉ cần một chút máu tim là được. Không nguy hiểm tới tính mạng của Dược Vương đại nhân đâu. Cùng lắm nghỉ ngơi vài ngày là khỏi rồi. Nhưng nếu như Lão thụ tiên gia gia không có máu tim, thì ông ấy sẽ chết. Dược Vương đại nhân,

    Ngài tỉnh rồi à. Muội muốn giết ta? Ta không có. Ta… Muội không cho ta đi tìm muội. Nhưng muội đến tìm ta, chính là vì giết ta sao? Không phải. Trước giờ ta chưa từng muốn làm hại ngài. Ta… Ta chỉ là… Ta… Muội tiếp cận ta

    Có phải là vì dược khí không? Lần này muội đến, là vì tim của ta? Ta…ta không phải. Ta chỉ muốn một chút ít máu tim của ngài. Chỉ một chút chút thôi là được. Đủ rồi. Ngài yên tâm. Một chút máu tim, sẽ không có chuyện gì đâu.

    Ngài hồi phục mấy ngày sẽ khỏi. Ta cũng sẽ… Ta cũng sẽ giúp ngài. Muội có từng yêu ta không? Dược Vương đại nhân. Rốt cuộc muội có từng yêu ta không? Ta… Ta không hiểu. Muội không hiểu? Ta… Đến giờ mà muội vẫn chưa hiểu? Thôi bỏ đi. Nếu muội đã muốn,

    Thì ta sẽ cho muội. Ngài làm gì vậy? Ngài điên rồi sao? Muội cần gì phải như vậy. Đây chẳng phải điều mà muội muốn sao? Ngài đừng… Ngài đừng cử động lung tung. Ngài như vậy sẽ chết đấy. Sở Chi Mặc. Lần này đủ rồi chứ? Ngài mau nằm xuống đi. Ta…

    Nếu đủ rồi thì ta không muốn gặp lại muội một lần nào nữa. Dược Vương đại nhân. Đừng mà. Đừng mà. Dược Vương đại nhân. Dược… Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân, ngài tỉnh lại đi. Tại sao nhìn thấy ngài bị thương, trong lòng ta lại đau đến vậy?

    Ngài tỉnh lại đi. Sở Chi Mặc. Ta chỉ muốn lấy máu tim của ngài đi cứu Lão thụ tiên gia gia thôi. Tại sao ngài không tin ta? Ta một lòng muốn gả cho ngài. Sao ta có thể nhẫn tâm muốn giết ngài chứ. Sở Chi Mặc, ngài tỉnh lại đi.

    Ta dùng linh lực cứu ngài. Sở Chi Mặc, tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi. Ngài tỉnh lại đi. Ta xin lỗi. Ta xin lỗi. Ta…ta không cố ý. Tùng Lam muội muội, lấy được chưa? Ta xin lỗi. [Giang Phủ] Tiểu thư. Tiểu thư, dậy thôi. Tiểu thư, dậy thôi. Lão gia.

    Lại không thấy tiểu thư đâu nữa. [Cha, con tới Dược Vương Cốc một chuyến,] [ngày mai sẽ quay về.] [Cha đừng lo lắng cho con nhé.] Sao ở đây nhiều cỏ độc như vậy? Không phải cha đã phái người tới làm sạch rồi sao? Ngân Hạnh tỷ tỷ,

    Không phải chúng ta muốn đi tìm Lão thụ tiên gia gia sao? Tỷ đang đi đâu thế? Ta cũng vẫn đi về phía nhà cây đấy chứ. Chỉ tại cỏ độc ở đây quá nhiều. Ta cũng hơi quên đường rồi. Hình như chỗ này cách chỗ ta từng được trồng không xa lắm.

    Vậy sao? Vậy thì tốt quá rồi. Vậy thì Tùng Lam muội muội, muội dẫn đường đi. Nhà cây của Lão thụ tiên gia gia ở đằng kia. Chúng ta đi thôi. Tùng Lam muội muội. Sao thế ạ? Trước đây muội ở đâu vậy? Sao tự dưng tỷ lại hỏi chuyện này?

    Không có gì. Chẳng phải đến nơi rồi sao, nên ta hỏi vậy thôi. Trước đây mỗi lần muội đều tránh được người hái thuốc. Mọi người đều nói vị trí trồng mà muội chọn kín đáo nhất. Đương nhiên là kín đáo rồi. Đến người hái thuốc ở bên cạnh ta

    Cũng chưa chắc đã phát hiện ra ta. Cũng không biết lần trước sao lại bị lộ, gây ra bao chuyện phiền phức như vậy. Vậy muội có thể dẫn ta đi xem nơi mà muội được trồng không? Ở đây này. Tùng Lam muội muội, chỗ này hình như có chủ nhân mới rồi.

    Đúng rồi. Ta không ở Dược Vương Cốc. Nhà của ta đều bị cây khác chiếm mất rồi. Vị tiên hữu này, đây là nhà của ta. Xin ngươi mau rời khỏi đi. Nếu ngươi không đi, thì ta không còn nhà ở Dược Vương Cốc nữa. Để ta giúp ngươi chuyển nhà nhé.

    Vị tiên hữu này, sao vậy? Nếu ngươi muốn ở, có thể thương lượng với ta. Ngươi mau thu thần thông lại đi. Tiên thảo này gần như đã có linh trí rồi. Chắc sắp có linh thức rồi. Xem ra tiên thảo này với Vân Sương tiên nhân ngài rất có duyên phận nhỉ.

    Cây tiên thảo này do chính tay bản tôn trồng, lại ở cạnh bản tôn mấy nghìn năm. Cũng rất ngoan ngoãn, đáng yêu. Hai người quả thực có duyên. Có điều, là duyên, cũng là nghiệt. Mong tinh quân dạy bảo. Đây vốn là một cây cỏ bình thường.

    Bởi vì cơ hội gặp gỡ ngài, nên mới có được tạo hóa hiện giờ. Đến nay nó sắp biến thành hình người. Cho nên nhất định phải trải qua kiếp nạn này. Xin hỏi tinh quân, là số kiếp gì? Đến lượt ngài rồi. Ta đã nói rồi. Thiên cơ không thể tiết lộ.

    Chuyện này… Được, được, được. Ta nói cho ngài biết vậy. Kiếp nạn này tên là kiếp song sinh. Xin tinh quân chỉ giáo. Nói là song sinh, nhưng vẫn trong một cơ thể. Vừa bài xích lẫn nhau, vừa sống dựa vào nhau. Đây gọi là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.

    Tuy là một cơ thể, nhưng lại có hai sinh linh khác nhau. Nếu như không cẩn thận nhầm lẫn, thì muôn kiếp không thể khôi phục lại. Vậy phải hóa giải như thế nào? Ta đã nói rồi, thiên cơ không thể tiết lộ. Nào.

    Chúng ta mau chóng chơi cho xong ván cờ này. Thiên quân giá đáo. Bái kiến thiên quân. Miễn lễ. Vân Sương, bổn quân có chuyện quan trọng giao cho ngươi xử lý. Đến nay, Ôn Thần làm hại nhân gian, khiến cho ôn dịch hoành hành, dân chúng lầm than.

    Hắn muốn hút khí tử bệnh, để tu luyện tà thuật. Bổn quân lệnh cho ngươi mau chóng xuống nhân gian dẹp loạn, ngăn chặn tội ác của ôn thần. Vân Sương nhận lệnh. Ôn Thần giảo hoạt. Mọi chuyện phải cẩn thận. Bổn quân chờ ngươi thắng lợi trở về. Vâng. Mẹ. Mẹ ơi.

    Mẹ ơi. Mẹ tỉnh lại đi, mẹ ơi. Không tự lượng sức. Tiên linh bé nhỏ, vừa mới hóa thành hình người. Một chưởng này của bổn tọa đủ khiến ngươi hồn bay phách tán. Không sợ. Ta… Ta còn có nội đan. Tiên thảo. Không được. Ngươi dám… dám đốt nội đan. Tiên thảo.

    Ngươi yên tâm. Bản tôn nhất định sẽ dốc hết sức cứu ngươi. Đại thần tiên, sức sống của tiên cây cỏ bọn ta rất ngoan cường. Ngài xem, sau khi ta hóa thành hình người, đẹp biết mấy. Đẹp lắm. Khẩn cầu tiên trưởng cứu mạng. Tiểu tiên tử này

    Sao lại thiếu mất một phách? Ba hồn bảy phách của cô ấy đều bị Ôn Thần đánh bay. Nhưng tại hạ đã tìm lại được một nửa. Chỉ thiếu duy nhất tình phách. Thôi cũng được. Làm một thực vật không biết tình ái, cũng tránh được nhiều phiền não.

    Ta nguyện dùng tu vi trên người mình cho cô ấy tu luyện. Với cô ấy chắc là đủ rồi. Thượng thần, ngài phải suy nghĩ kỹ đấy. Ta nghĩ kỹ rồi. Không hối hận? Quyết không hối hận. Được. Bản lam căn này gặp đất là sinh trưởng. Tuy rất bình thường

    Nhưng lại có sức sống mạnh mẽ nhất. Lão thân sẽ để nguyên khí của tiên thảo này sống dựa vào mầm bản lam căn này. Dược Vương Cốc dược khí dồi dào, là nơi thích hợp nhất cho cây cỏ sinh trưởng. Ngài cứ yên tâm mà đi đi. Vào nhân gian,

    Phải tự mình bảo trọng. Đa tạ tiên trưởng lo nghĩ. Ta nhất định sẽ tìm lại tình phách của ngươi, bảo vệ chu toàn cho ngươi. Thượng thần, phải xuất phát rồi. Sao vậy? Ngân Hạnh tỷ tỷ. Luồng tiên lực này… Đây là… Đây là tiên lực của ta. Không thể nào.

    Loại tiên lực này mạnh như vậy, nhất định là của vị thượng tiên nào đó. Nhưng sao lại giống tiên lực của ta vậy? Là ngài? Thì ra từ trước tới nay đều là ngài giúp ta tu luyện. Ngài là ai? Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi.

    Quả cầu tiên lực mà bổn tọa tìm kiếm gần nghìn năm nay. Không ngờ lại ở đây thật. Vân Sương, ngươi lại vì một cây tiên thảo mà từ bỏ toàn bộ tụ vi của mình. Đúng là ngu ngốc tột bậc. Ngân Hạnh tỷ tỷ, tỷ mau đi đi.

    Cầm theo máu tim của Dược Vương đại nhân đi cứu Lão thụ tiên gia gia. Ở đây có ta rồi. Tỷ… Các người…lừa ta. Lão thụ tiên gia gia vốn không hề bị thương. Các ngươi dám lợi dụng ta để làm hại Dược Vương đại nhân.

    Bổn tọa chỉ sử dụng chút mưu kế nhỏ, đã dễ dàng ly gián ngươi với Sở Chi Mặc. Tình yêu? Nực cười. Sở Chi Mặc lúc này chắc đã suy nhược tới cùng cực. Bất Ngôn, bây giờ ngươi với Bất Ngữ đến phủ Thanh Hà. Rõ. Lấy mạng của Sở Chi Mặc.

    Ta không cho phép. Cô vội đi đâu thế? Hai chúng ta vẫn còn một món nợ chưa tính. Ta và ngươi không thù không oán. Tại sao ngươi… Bổn tọa không có thời gian phí lời với cô. Giao quả cầu tiên lực trong tay cô ra đây. Không. Đây là của ta.

    Của cô? Bản lam căn cô đến nội đan cũng không có, mà còn dám khoác lác nói thứ này là của cô. Ngươi… Sao ngươi biết ta không có nội đan? Một tiên cây cỏ không có nội đan, làm thế nào để tu luyện. Nếu không phải bao lâu nay

    Dựa vào tiên lực của quả cầu tiên lực này, thì sao cô có được tu vi ngày hôm nay. Giao ra đây. Có lẽ bổn tọa sẽ tha cho cô một mạng. Ngươi đừng mơ. Cô đây là rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt. Với chút công lực của cô,

    Còn muốn đối dầu với bổn tọa. Châu chấu đá xe. Không tự lượng sức. Cho dù ta hao tổn chút tiên lực cuối cùng, ta cũng sẽ không để ngươi đạt được ý đồ. Nhân lúc bổn tọa còn đang nói chuyện tử tế, giao quả cầu tiên lực ra đây.

    Bổn tọa không phải người nhẫn nại đâu. Huống hồ, bây giờ cô đang trong thân xác một người phàm, không chịu nổi giày vò. Thôi được. Nếu cô một lòng muốn chết, thì bổn tọa cho cô toại nguyện. Dược Vương đại nhân. Ta xin lỗi. Ta đến muộn rồi. Ta…

    Ta không có ý muốn làm hại ngài. Ta biết. Ta đều biết cả. Vừa nãy ngài làm thế nào chế ngự được đại tế tư? Hắn vì muốn chia rẽ quan hệ của hai chúng ta, nên đã đưa cho ta một lá bùa.

    Vừa nãy ta chẳng qua chỉ khiến hắn gieo nhân nào gặp quả nấy thôi. Bùa chú đó không kéo dài được bao lâu. Đại tế tư vẫn sẽ quay trở lại. Ngài mau đi đi. Ngài là người phàm. Ngài không đánh nổi hắn đâu. Muội yên tâm đi. Có ta ở đây.

    Ta không sợ gì hết. Ta chỉ sợ mất đi muội. Sở Chi Mặc, xem ra ngài bị yêu tà này mê hoặc đến hồ đồ rồi. Ngài lại dám dùng bùa chú đối phó cô ta để tấn công bổn tọa. Đương nhiên ta biết mình đang làm gì. Dược Vương đại nhân,

    Yêu tà này không chỉ khiến ngài rơi vào nguy hiểm, mà còn đem lại vận hạn cho cả thành Đại Hưng này. Ngài phải suy nghĩ cẩn thận vào. Ôn Thần, bao nhiêu năm rồi không gặp, mà ngươi vẫn mê hoặc lòng người như vậy. Ngươi là Vân Sương?

    Hắn ta đã nhớ lại rồi. Làm sao mà hắn ta nhớ lại được? Trừ phi… Giờ bản tôn lệnh cho ngươi, lập tức rời khỏi thành Đại Hưng. Rời khỏi? Nằm mơ đi. Bây giờ ngươi là Sở Chi Mặc, không phải Vân Sương. Thân xác của một người phàm,

    Căn bản không thể chống lại được bổn tọa. Bản tôn lại nhớ rằng, trong trận đại chiến nghìn năm trước, ngươi bị thương nặng. Công lực hiện tại e là không bằng ba phần của năm đó. Nhưng giết ngươi với bản lam căn này vẫn dư sức. Kiếp này…

    Đổi lại ta bảo vệ cho muội. Làm thế nào đây? Cứ tiếp tục như vậy, cả hai người đều bị đánh chết mất. Cũng tội nghiệp quá đi. Bổn tiên tử sắp không nhìn nổi nữa. Đúng đấy. Sở Chi Mặc này dù gì cũng là người phàm. Giao chiến như vậy

    Căn bản không có cửa thắng. Chúng ta có cần đi giúp họ không? Giúp thế nào? Tiên cây cỏ ở Dược Vương Cốc chúng ta xưa nay không màng thế sự. Nếu xuống dưới đấu với đại tế tư thế này, e là… Ngươi sợ đánh không lại chứ gì. Ngươi…

    Lão thụ tiên gia gia. Chúng ta… Chúng ta có cần đi cứu Tiểu Tùng Lam không? Lão thụ tiên, lẽ nào chúng ta cứ giương mắt nhìn Tiểu bản lam căn kia đi vào chỗ chết sao? Mọi chuyện đều có nhân quả. Người có tội ác, trời khắc trừng trị.

    Chúng ta không cần gây thêm rắc rối. Vừa nãy bổn tọa đã nói gì nhỉ. Ngươi làm gì được ta. Dược Vương đại nhân. Đáng ghét. Dược Vương đại nhân, cẩn thận. Không. Không thể nào. Hắn ta… Hắn ta chỉ là một người phàm. Không ngờ Dược Vương đại nhân lại đâm thủng

    Kết giới của đại tế tư. Người phàm cũng có sức mạnh như vậy sao? Sư phụ. Chuyện…chuyện này… Bây giờ chúng ta đi cứu người được rồi chứ? Đúng đấy. Nghiệt duyên. Giờ phải làm sao đây? Còn ngây ra đó làm gì. Mau đi cứu người thôi.

    Nhưng Lão thụ tiên còn chưa đồng ý. Nhưng ông ấy cũng không từ chối. Không từ chối nghĩa là đồng ý rồi. Mau, mau, mau. Đi khiêng bản lam căn ngốc nghếch đó về. Đi thôi. Dược Vương đại nhân. Dược Vương. Dược Vương đại nhân.