Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 10 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 1 Tập 10 Dược Vương đại nhân, cuối cùng ngài cũng đến rồi. Đại tế tư, Giang tiểu thư có cứu được không? Bổn tọa bằng lòng thử xem sao. Nhưng ở đây không thích hợp để chữa trị.
Ta phải đưa Giang tiểu thư vào điện Vô Vọng, những người khác không tiện đi theo. Chuyện này… Giang đại nhân. Nghe theo lời của đại tế tư đi. Ta cũng phải vào điện Vô Vọng. Hỗn xược. Sư phụ chịu cứu người đã là phúc lớn rồi,
Ngài lại còn dám ra điều kiện. Hơn nữa điện Vô Vọng là cấm địa của Hành Thủy Quán bọn ta, người ngoài không được vào. Thúc phụ, thúc như vậy là đang cản trở đại tế tư cứu người. Nhiều năm không gặp, Dược Vương đại nhân vẫn không hiểu lý lẽ như vậy.
Chẳng lẽ Dược Vương đại nhân không muốn bổn tọa cứu mạng của vị Giang tiểu thư này nữa ư. Đại tế tư cứu được thì cứu, không cứu được, ta sẽ đưa cô ấy đi nơi khác. Nhưng ta tuyệt đối sẽ không để cô ấy rời ta nửa bước. Được thôi.
Nếu ngài đã kiên trì như vậy, vậy thì hãy đi theo bổn tọa. Chỉ là điện Vô Vọng này không phải là nơi người thường có thể vào được. Dược Vương đại nhân có chịu được không? Đau chết mất. Sao cô lại đánh ta? Ta còn tưởng cô chết rồi cơ.
Người chết còn biết đau sao? Đúng là ta đã chết rồi, đau chết rồi đó. Cô thử bị người khác một đao đâm xuyên qua ngực đi. Ôi cha mẹ ơi! Còn đau hơn cả việc bứt lá của ta. Dù có bứt lá của cô, cô cũng có thể sống. Cô nói xem,
Cô không sao thì trốn ở chỗ ta làm gì? Lúc đó quả thực rất đau, ta chẳng hiểu vì sao bỗng nhiên co lại. Vốn dĩ muốn đợi bọn họ đánh xong ta sẽ lại ra ngoài, nhưng ta vừa ra ngoài lại thấy rất đau, lại vô thức co lại.
Bây giờ ta lại bị đưa đến Hành Thủy Quán rồi, nhỡ đâu bị vị đạo sĩ nào đó pháp thuật cao cường bắt được thì phải làm sao? Không được, không được. Ta… ta không ra ngoài đâu. Bản lam căn ngốc nhà cô, cô nói xem cô đột nhiên trốn đi
Bọn họ nghĩ cô chết rồi. Không còn hơi thở, chôn cô đi thì phải làm sao? Cô cho ta trốn thêm một lúc thôi. Đợi rời khỏi Hành Thủy Quán ta sẽ ra ngoài ngay. Được không? Nghe đồn Dược Vương đại nhân trước giờ không gần nữ sắc. Bây giờ xem ra
Sắp có hỷ sự rồi. Không phiền đại tế tư lo lắng. Thiên hạ này mỹ nữ nhiều vô kể, Dược Vương đại nhân phải nhìn cho kỹ. Cô gái trước mặt này có lẽ không phải như ta và ngài nhìn thấy. Đại tế tư muốn nói ý gì? Dược Vương đại nhân.
Ngài có tin những chuyện quỷ thần không? Chuyện vô căn cứ. Vì thế Dược Vương đại nhân từ nhỏ đã không đến Hành Thủy Quán này của ta. Gặp nhau trong thành Đại Hưng cũng nói chuyện lạnh nhạt. Đại tế tư, nếu có thời gian trò chuyện với ta
Chi bằng mau chóng cứu người đi. Vội gì chứ? Vị cô nương này vốn không cần ta ra tay. Đến lúc thì tự nhiên sẽ tỉnh lại. Dược Vương đại nhân quen biết cô nương này đã lâu, không thấy có gì kỳ lạ sao? Không đúng. Ngài có độc. Thanh Vận.
Cô nói cái gì? Giang tiểu thư. Buông tay. Dược khí thật nồng nàn. Thơm quá. Lần này tại hạ tới Hành Thủy Quán là vì cứu người. Nếu đại tế tư nhất quyết không cứu vậy tại hạ đành phải cáo từ rồi. Nếu Dược Vương không tin
Vậy bổn tọa chỉ có thể gọi người tỉnh dậy. Ngài tự mình xem vậy. Là dược khí. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân? Ở đâu vậy? Dược Vương đại nhân. Giang Thanh Vận, cô đi đâu vậy? Dược Vương đại nhân. Sở Chi Mặc từ nhỏ cơ thể đã mang kịch độc,
Dựa vào dược khí để sống tiếp. Nếu yêu tà như cô tiếp tục cả ngày ở cạnh hắn ta, làm cạn kiệt dược khí của hắn, chắc chắn cơ thể hắn sẽ phản ứng lại. Không phải. Ta không phải là yêu quái. Ta là tiên cây cỏ. Người phàm thuộc tính dương,
Người phàm thuộc tính dương, còn cô trời sinh đã thuộc tính âm, ở bên nhau lâu ngày sẽ làm trái đạo trời, cuối cùng sẽ mỗi người một ngả, không có kết cục tốt đẹp. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Thanh Vận.
Muội tỉnh rồi sao? Dược Vương đại nhân. Ngài không sao chứ? Yên tâm. Ta không sao. Có ta ở đây, đừng sợ. Ngài… Ngài… Thanh Vận, muội đi đâu vậy? Ngài buông ra. Ngài buông ta ra. Thanh Vận. Dược Vương đại nhân. Bổn tọa vừa rồi chỉ là thăm dò một chút,
Vị Giang tiểu thư này liền tự mình tỉnh lại, còn không đủ để chứng minh sao? Những chuyện yêu tà vốn là chuyện vô căn cứ. Dược Vương đại nhân, những lời của bổn tọa đều không có hại đến ngài. Nếu ngài không tránh xa yêu tà đó, ắt sẽ gặp đại nạn.
Cha. Thanh Vận. Con gái ngoan của ta. Con… Con không sao chứ? Con không sao. Không sao là tốt, không sao là tốt. Đại tế tư quả nhiên thần thông quảng đại. Tạo phúc cho thành Đại Hưng ta. Chuyện nhỏ mà thôi. Có lẽ Giang tiểu thư vốn có tiên nhân phù hộ.
Đại tế tư. Lão phu không biết nên báo đáp thế nào. Giang đại nhân quá lời rồi. Giang tiểu thư vừa mới khỏi bệnh, mau chóng về phủ nghỉ ngơi thì hơn. Dược Vương đại nhân. Ngài vẫn bình an chứ? Cha. Con muốn về nhà. Được. Về nhà, về nhà.
Bây giờ chúng ta về nhà. Thế nào? Giang tiểu thư khuê các như vậy, cũng biết những thứ này sao? Không có, không có. Cha, chúng ta mau đi thôi. Chẳng biết gì về sự đời. Cha. Sư phụ, cứ bỏ qua cho Sở Chi Mặc như vậy sao?
Vừa rồi ở điện Vô Vọng có cơ hội tốt như vậy, hạ hắn luôn cho xong việc. Hồ đồ. Mục tiêu trong điện Vô Vọng quá rõ ràng, động thủ ở đó không phải mọi người ở thành Đại Hưng sẽ phát hiện sao? Đồ nhi biết lỗi, đồ nhi biết lỗi. Hơn nữa,
Vừa nãy ám sát một lần không thành. Tiếp tục động thủ sẽ đánh rắn động cỏ. Vốn dĩ kế hoạch của chúng ta vô cùng hoàn hảo, tên Sở Chi Mặc đó đã như cá nằm trên thớt. Đều tại Giang Thanh Vận đó đột nhiên xông ra
Làm hỏng kế hoạch lớn của chúng ta. Tái ông mất ngựa, hoạ phúc khôn lường. Thật không ngờ, Giang Thanh Vận đó lại là tiên thảo kiếp trước. Đúng là một mối nghiệt duyên. Cũng đến lúc ta báo thù rồi. Ca ca. Ca ca. Huynh là đại thiếu gia nhà họ Tiêu,
Việc gì phải vì Giang Thanh Vận… – làm mình đến nông nỗi này chứ. – Tiểu Nhã. Cô ấy chết rồi. Đều tại huynh. Huynh đã không bảo vệ được cho cô ấy. Là cô ấy tự nguyện đỡ một kiếm cho Dược Vương đại nhân. Không liên quan gì đến huynh. Hơn nữa,
Trong mắt cô ta chỉ có Dược Vương đại nhân. Ca ca, huynh cố gắng bảo vệ mạng sống cho cô ta như vậy, cô ta lại nguyện chết vì Dược Vương đại nhân bất cứ lúc nào. Ca ca, huynh nói xem sao huynh… Được rồi. Đủ rồi.
Muội đến đây cũng không muốn nói nhiều với huynh. Muội đến là để nói cho huynh biết Giang Thanh Vận cô ta không chết. Muội nói thật sao? Cô ta chưa đến lúc chết, đại tế tư đã cứu cô ta rồi. Tiểu Nhã, muội không lừa ta chứ? Hoàn toàn là sự thật.
Lát nữa bọn họ sẽ xuống núi. Ca ca, huynh đi đâu vậy? Ta… ta đi gặp Thanh Vận muội muội. Giang Thanh Vận đại nạn không chết, bây giờ Giang đại nhân đang ở cùng với cô ta. Huynh đi cũng không nói được mấy câu. Chúng ta
Tốt nhất là chờ họ thì hơn, xuống núi rồi gặp mặt sau. Hơn nữa, huynh nhìn bộ dạng nhếch nhác bây giờ của huynh đi, nếu để cha nhìn thấy lại nói huynh đó. Cũng phải. Thanh Vận cũng không muốn thấy bộ dạng này của ta.
Thật không biết nên nói huynh là không có tiền đồ, hay là đồ cứng đầu đây. Không sao. Không sao là tốt rồi. Ca ca, được rồi, chúng ta đi trước thôi. Được. Chút nữa là bọn họ xuống núi rồi. Được. Không sao. Cơ bản là không sao,
Chỉ là vết thương trên người con cần phải tĩnh dưỡng mấy ngày. Cha, không sao đâu. Có lẽ là vì lên núi vội quá, đường trơn bị trượt ngã một cái, không có gì đáng ngại đâu. Tiểu thư, người còn bướng bỉnh sao, vết sẹo lớn trước ngực như vậy,
Lục La nhìn thôi cũng đau lòng chết mất. Cha, cha yên tâm. Sau này con sẽ không bồng bột như vậy nữa. Cha ghét Dược Vương đại nhân như vậy, lần này ta vì cứu Dược Vương đại nhân mà suýt chết. Không biết cha sẽ mắng ta đến mức nào đây. Thanh Vận,
Con ở đây nghỉ ngơi cho tốt. Cha phải đi khám cho Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân bị thương rồi sao? Mấy ngày trước Cảnh Dật Nhiên về thành trước rồi. Bên cạnh ngài ấy không có ai giúp đỡ lo liệu, cha qua đó trước
Cũng là để đền đáp những gì ngài ấy đã làm cho con. Cha đi cẩn thận. Lục La, Dược Vương đại nhân thế nào rồi? Tiểu thư, người không biết sao? Dược Vương đại nhân trải qua trận chiến khốc liệt, vốn đã bị thương nặng, còn bế người đến Hành Thủy Quán.
Người không tỉnh, ngài ấy cũng không chịu chữa trị. Hơn nữa, không phải bệnh cũ của ngài ấy vẫn chưa khỏi sao? Chẳng trách, ngài ấy lại nôn ra nhiều máu như vậy. Ta đã làm những gì chứ? Trước đây vẫn luôn nghĩ Dược Vương đại nhân đó
Đối với tiểu thư lãnh đạm, thờ ơ. Sau khi trải qua những chuyện này người bình thường đều thấy được tâm tư của Dược Vương rồi. Lão gia cũng mềm lòng rồi. Nói không chừng, lão gia mềm lòng rồi sẽ đồng ý người gả cho Dược Vương đại nhân đó. Vậy sao?
Nếu thực sự gả cho ngài ấy, có phải sẽ hại chết Dược Vương đại nhân không? Ta với ngài ấy thực sự số phận đã định là không thể ở bên nhau sao? Nếu ngài không tránh xa yêu tà đó, ắt sẽ gặp đại nạn. Dược Vương đại nhân.
Phía trước là thành Đại Hưng rồi. Vết thương của ngài… Không sao. Vừa rồi Giang đại nhân đã đến châm cứu cho ta rồi. Vậy thì tốt quá rồi. Mau chóng quay về để Cảnh Dật Nhiên đại phu khám lại lần nữa. Ta phải đến một nơi trước đã.
Sau đó mới quay về phủ. Vâng. Tùng Lam tỷ tỷ, tỷ bị thương rồi, đau lắm đúng không? Đúng là đau chết mất. Cơ thể con người yếu đuối quá đi mất. Khi ta là bản lam căn, đâu có phải chịu khổ như này. Đặc biệt là một vết đao ở ngực,
Thực sự là rất đau. Vết thương sâu như vậy phải đến khi nào mới có thể lành lại đây? Không sao. Đợi đến ngày mai là ta có thể khoẻ mạnh hoạt bát rồi, đệ đi trước đi. Hôm đó… là cô ấy. Nếu muội còn tiếp tục trốn tránh ta,
Ta sẽ gạo nấu thành cơm, ban đêm xông vào khuê phòng. Không được, không được. Trong phòng ta không thể nấu cơm. Đây mới là Giang Thanh Vận mà ta quen chứ. Ta hỏi muội, tại sao gần đây luôn trốn tránh ta? Ta… Ta chỉ là… Hôm đó đã nói rồi,
Ngoan ngoãn đợi ta ở dưới núi, tại sao lại lên núi? Đó là ta nghe Phong Thụ tỷ tỷ… Phong Thụ tỷ tỷ? Lá phong. Tiếng nói của lá phong. Bọn chúng nói ở trên núi có rất nhiều lá phong, vì vậy ta muốn lên núi xem xem.
Kết quả vừa lên đến nơi thì phát hiện mọi người đang đánh nhau, ta bỗng nhiên liền… Trời ơi, ta đang nói cái gì vậy? Như vậy ngài ấy nhất định sẽ nghi ngờ ta. Sao muội lại ngốc như vậy chứ? Ta… Nhát kiếm đó dù cho muội không đỡ giúp ta,
Ta cũng có thể tránh được. Nhưng nếu muội chết rồi, muội bảo ta phải sống một mình thế nào đây? Ngài… Trước đây muội luôn đùa giỡn với ta, bây giờ muội khiến ta yêu muội rồi, chẳng lẽ bây giờ lại bỏ mặc, không quan tâm đến ta sao?
Nếu yêu tà như cô tiếp tục cả ngày ở cạnh hắn ta, làm cạn kiệt dược khí của hắn ta, chắc chắn cơ thể hắn sẽ phản ứng lại. Vết… vết thương của ngài thế nào rồi? Không sao. Vậy hay là ngài về trước đi. Ta muốn nghỉ ngơi.
Sao lại hấp tấp như vậy? Suốt ngày vội vội vàng vàng. Vết thương thế nào rồi? Đừng. Không có. Muội… Rốt cuộc có phải Giang Thanh Vận không? Ngài ấy biết rồi. Sao huynh lại đến đây? Huynh còn biết quay về sao? Huynh biết bây giờ là canh mấy rồi không?
Ta mới đi vắng có mấy ngày huynh liền gây ra chuyện lớn như vậy. Bây giờ về thành rồi, nửa đêm vẫn còn tâm trạng ra ngoài đi dạo. Có phải huynh định cả đêm không về đúng không? Giải sầu mà thôi. Giải sầu?
Thì ra chỉ có ta mới quan tâm đến sức khoẻ của huynh đúng không? Bình thường ta đã nói với huynh thế nào? Đánh nhau thì để Hư Hoài đi. Mặc dù huynh có võ công, nhưng cũng không thể quá liều mạng. Bây giờ tốt rồi,
Nội thương ngoại thương cùng khiến bệnh cũ phát tác mạnh hơn rồi. Lần này nếu không có sư phụ ta ở đó, đoán chừng đến mạng cũng không giữ nổi nữa. Vẫn tốt, vẫn tốt. Chỉ là tức giận dẫn đến mệt mỏi mà thôi. Huynh ra ngoài giải sầu
Hay là ra ngoài cho bệnh nặng thêm vậy? Ta đi lấy thuốc cho huynh. Giang Thanh Vận. Ta đi gặp Giang Thanh Vận rồi. Hoá ra là đau khổ vì tình sao? Huynh nói xem, Giang Thanh Vận rốt cuộc là người như thế nào? Thanh Vận muội muội của ta ấy à,
Từ nhỏ lớn lên trong sự nuông chiều của sư phụ ta. Không thích y điển, chỉ thích ngắm mỹ nam. Ta không nói muội ấy trước đây. Ta muốn nói Giang Thanh Vận bây giờ. Cũng phải. Từ khi Thanh Vận muội muội này của ta bị bệnh nặng dạo trước.
Sau khi từ cõi chết trở về, mỹ nam cũng không muốn ngắm nữa, còn chuyên tâm nghiên cứu dược liệu. Có lẽ là bởi vì yêu Dược Vương đại nhân huynh đó. Đó là yêu sao? Tạm chưa nói đến những lúc muội ấy theo đuổi huynh. Bây giờ người ta vì huynh
Đến mạng cũng không cần nữa. Trong lòng huynh muội ấy rốt cuộc là người thế nào? Có lẽ huynh là người rõ nhất. Lại là giấc mơ này. Tiểu thư. Người không sao chứ? Mấy ngày nay, sao đều mơ cùng một giấc mơ vậy? Gần đây người đều buồn bực không vui.
Lục La thấy vết thương của người hồi phục cũng tạm ổn rồi, chi bằng hôm nay nô tỳ đưa người ra chợ phiên xem một chút. Được. Được, vậy nô tỳ đi chuẩn bị liền. Giang Thanh Vận. Giang Thanh Vận, cô có đó không? Lại đang ngủ sao?
Sao gần đây cô ấy ham ngủ như vậy? Các tiên cây cỏ cũng không biết đi đâu hết rồi, chẳng có ai để nói chuyện. Kẹo hồ lô. Kẹo hồ lô. Tiểu thư, mua một cái đi. Đồ trang sức bằng vải đây. Tiểu thư, người xem, túi thơm này đẹp không?
Chúng ta mua một cái đi. Đồ trang sức bằng vải đây. Tiểu thư, người xem đèn lồng này. Cô nương, xem đèn lồng đi. Người xem đi. Chúng ta mua một cái thế nào? Người xem đi. Tiểu thư. Tiểu thư, người sao vậy? Lục La, không sao.
Vừa rồi ta nghĩ đến chuyện khác. Tiểu thư, có phải người mệt rồi không? Nếu tiểu thư không muốn đi nữa, chi bằng chúng ta đến quán trà nghe kịch đi. Không cần, không cần. Chúng ta đi dạo loanh quanh là được. Lần trước nói tới,
Ôn Thần hạ phàm, gây hại cho nhân gian, dược tiên Vân Sương phụng mệnh Thiên Quân hạ phàm giải cứu nhân gian. Vân Sương tiên nhân, mang theo… A Hà, bánh hoa quế này rất ngon, người đi lấy thêm cho ta mấy túi đến đây. Thành chủ, chuyện này…
Đừng làm ồn, đừng làm ồn, mau đi đi. Bánh hoa quế cháu đã ăn ba túi rồi. Đừng có tham ăn. Sao… sao hôm nay thúc phụ lại có thời gian đến đây? Thành chủ đại nhân có thời gian đến đây nghe kịch, bổn vương đương nhiên cũng phải nhàn rỗi một chút.
Thúc phụ không biết đó, bổn thành chủ hôm nay cải trang vi hành, quan sát dân tình. Vậy sao? Không biết thành chủ đã quan sát được những gì rồi? Hai bên chiến đấu đến khó rời, ngang tài ngang sức. Muốn biết sau đó xảy ra chuyện gì?
Hãy xem hồi sau sẽ rõ. Mọi người đến đây xem đi. Đến đây phân xử cho ta đi. Chính là hai vị cô nương này, làm vỡ vòng tay của ta. Ngươi ngậm máu phun người. Chúng ta không hề động vào vòng tay này. Vớ vẩn.
Hai người rõ ràng muốn mua chiếc vòng này của ta, sau đó chê nó đắt, không có tiền liền cố ý làm vỡ vòng tay của ta. Ta không có. Đây là ngọc phỉ thuý đó. Đáng giá hai lượng bạc đó. Ta thực sự không có động vào. Bao nhiêu? Hai lượng.
Hai lượng? Rõ ràng là ông đang muốn lừa đảo. Ta là ông chủ, ta nói bao nhiêu lượng chính là bấy nhiêu lượng. Ông còn có vương pháp không vậy? Ta nói bao nhiêu lượng chính là bấy nhiêu lượng. Tiểu thư. Trả cho hắn ta đi.
Sao có thể đền nhiều như vậy chứ? – Đền tiền. – Bỏ đi. Trả cho hắn ta đi vậy. Túi tiền của nô tỳ đâu? Sao thế? Mất rồi sao? Túi tiền của nô tỳ bị mất rồi. Không phải là không có tiền, là không muốn trả đúng không?
Có phải không mang theo không? Nào, nào, nào, để ta nói hai cô biết, nếu hai người không trả tiền cho ta, bây giờ ta sẽ đưa hai người đi báo quan. Ông nói cái gì đấy? Lục La. Đưa hai người đi báo quan. Tránh ra. Nương tử, ta tìm được nàng rồi.
Đây là ai vậy? Nhị Hổ, đưa bạc cho hắn ta. Ngươi là ai? Đây. Ngươi gọi ai là nương tử vậy? Ta không quen biết ngươi. Ta không quen biết hắn ta. Đúng, bọn ta không quen biết hắn ta. Ta không quen. Các vị, các vị, các vị. Lượng thứ, lượng thứ.
Đây là nương tử nhà ta. Mấy ngày trước cãi nhau với ta, bây giờ vẫn còn đang giận ta. Ngươi nói linh tinh. Nhị Hổ, mau lôi nương tử về nhà. Đi. Lục La. Buông Lục La ra. Tên khốn kiếp, ngươi thả Lục La ra. Thả cô ấy ra. Thả cô ấy ra.
Được rồi. Dừng tay. Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Đừng gây sự nữa. Ngươi bỏ tiểu thư nhà ta ra. Mau chóng về nhà với ta. Đừng ở trên phố làm mất mặt ta. Cẩn thận về nhà ta dạy dỗ ngươi, ta… Ai đấy? Ai?
Đây không phải là Tiêu công tử sao? Tiêu công tử. Thôi công tử. Mấy ngày không gặp, thế nào? Phu nhân lại đi lạc rồi sao? Tiêu công tử quá lời rồi. Đây đều là việc trong nhà. Việc trong nhà. Tiêu công tử, người mau cứu tiểu thư nhà nô tỳ đi.
Lục La. Đây… Hiểu lầm, hiểu lầm. Tiêu công tử. Nếu đã là bạn của Tiêu công tử, vậy tại hạ xin phép cáo từ. Đứng lại cho ta. Kẻ đó lừa đảo đấy. Lừa đảo. Quay lại đây. Đừng, đừng, đừng. Thiếu… thiếu gia. Ngươi muốn làm gì? Huynh… huynh đệ.
Có gì từ từ nói, có gì từ từ nói. Đồ đâu? Cái gì? Đây là túi tiền của nô tỳ. Ngươi… ngươi. Cút. Sao rồi? Không sao chứ? Không sao. Cảm ơn huynh. Còn khách khí với ta làm gì? Ta nói muội biết, nếu sau này còn gặp bọn chúng,
Hãy dùng ná cao su ta tặng muội, bắn chúng thật mạnh đi. Đúng rồi, vết thương của muội thế nào rồi? Không sao. Đỡ nhiều rồi. Không sao là tốt. Nếu không ta không thể nào tha thứ cho bản thân. Cái gì? Không có gì. Hôm nay muội rảnh,
Vậy ta đưa muội đi nghe đọc sách được không? Được. Lục La. Hôm nay để ta chăm sóc muội ấy cho. Cẩn thận một chút. Đi thôi. Không biết nghe xong câu chuyện tình yêu của người và ma, có thể giúp ích gì cho việc trị nước của thành chủ không vậy?
Cái này… Chính là nói… Thúc phụ, cháu biết sai rồi. Chuyến đi săn lần này đột nhiên xảy ra biến cố, không biết thành chủ có suy nghĩ gì? Cháu nghi ngờ trong thành Đại Hưng có người câu kết với dị tộc bên ngoài. Đúng.
Tiêu Thụy nhiều lần muốn mở cửa buôn bán, nhập về những dược liệu quý hiếm. Ý của thúc phụ là… Tiêu đại nhân? Chỉ là suy đoán. Ba gia tộc lớn có liên quan mật thiết với nhau. Tình hình hiện tại trong thành Đại Hưng phức tạp. Trăm dặm ngoài thành Đại Hưng,
Tộc Xích Hoả đang nhăm nhe như hổ đói. Loạn trong giặc ngoài, không thể xem nhẹ. Vâng. Cháu nhất định luôn đề cao cảnh giác trước mọi nguy cơ. Trước tiên hãy bỏ bánh hoa quế trong tay cháu xuống. Thúc phụ. Cháu muốn gói một ít bánh hoa quế mang về. Hư Hoài.
Đi gói lại cho thành chủ một ít. Vâng. Chính là ở đó. Sách ở quán trà này theo ta được biết là hay nhất đó. Còn nữa bánh hoa quế ở đó nổi tiếng gần xa. Muội có muốn nếm thử không? Ở đó còn có bánh hoa quế sao?
Nhất định sẽ rất ngon. Đương nhiên. Sao thế? Muội thật là, ăn dính lên mặt rồi. Khi muội còn nhỏ thích ăn kẹo hồ lô, sau đó trên mặt sẽ dính rất nhiều thứ, liền biến thành một chú mèo con. Muội bệnh nặng chưa khỏi, không nên đi lại khắp nơi,
Đi theo ta. Đây… Đợi đã. Thành chủ đại nhân. Màn kịch vừa rồi chưa nghe xong còn đang thấy tiếc nuối, không ngờ ở đây còn có một màn đặc sắc hơn. Giang Thanh Vận. Cô đang làm gì vậy, cô mau ra đây. Giang Thanh Vận, cô đừng ngủ nữa được không?
Đó không phải là đại tiểu thư nhà họ Giang sao? Đâu chỉ vậy, bên đó còn có Dược Vương đại nhân và nhị công tử nhà họ Tiêu nữa kìa. Ba gia tộc lớn đều có mặt. Thế này sắp có chuyện rồi. Ta nghe nói mấy ngày trước
Dược Vương đại nhân cứu Giang tiểu thư trong Hành Thủy Quán. Vậy sao? Nhưng Giang tiểu thư và Tiêu công tử đã có hôn ước từ lâu. Cái này thì ai biết được chứ. Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu mà. Giang Thanh Vận. Đi theo ta. Nếu yêu tà như cô
Tiếp tục cả ngày ở cạnh hắn ta, làm cạn kiệt dược khí của hắn ta, chắc chắn cơ thể hắn sẽ phản ứng lại. Chủ nhân nhà ngươi bị từ chối rồi. Xem ra vẫn là thím nhỏ của ta lợi hại. Không đúng. Thúc phụ của ta bị từ chối rồi,
Ta còn có thím nhỏ sao?