Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 1 Tập 11 Thanh Vận. Thanh Vận. Sao thế? Gió to, mắt muội bị gió thổi đỏ cả lên rồi kìa. Gió to quá. Đi thôi. Ta dẫn muội đến một nơi để thư giãn thoải mái,
Quên hết những chuyện không vui kia đi. Nhưng mà, cha ta không cho ta đi lung tung. Muội biết nghe lời từ lúc nào thế? Yên tâm đi, trước lúc mặt trời lặn chắc chắn ta sẽ đưa muội về. Muội ấy, bây giờ mà về
Không sợ sẽ gặp phải cái người khiến muộn không vui đó sao. Thế chúng ta đi đâu bây giờ? Chỗ cũ. Nhưng mà… Đi thôi. Ta không xuống nước đâu. Nước nông lắm, xuống được mà. Không được, không được. Nhiều nước thế này, ta sẽ bị úng chết mất. Úng chết?
Thanh Vận muội muội, không phải trước đây muội rất thích xuống nước sao? Thanh Vận muội muội, muội không sao chứ? Nam nữ thụ thụ bất thân. Thì sao? Muội xuống khỏi người ta được không? Nước đó lạnh lắm, ta rất sợ. Cái đó… Yên tâm đi, có ta đây rồi. Thế nào?
Huynh đi chậm thôi. Được chưa? Thế nào? Huynh đừng bỏ tay ra. Cẩn thận nhé. Được, từ từ thôi. Cẩn thận chút. Muội không hắt lại ta đâu. Được rồi. Thế nào? Tâm trạng đã tốt hơn chưa? Tốt hơn nhiều rồi. Vậy sau này muội có chuyện gì phiền lòng,
Cứ đến tìm ta. Huynh về trước đi. Đi đây. Trễ thế này rồi, chắc không đụng phải Dược Vương đại nhân đâu nhỉ. Hoa Đào đệ đệ, sao đệ lại ngồi đây? Tùng Lam tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng về. Tỷ mau đi xem Dược Vương đại nhân thế nào đi.
Sở Chi Mặc, ngài ấy đến rồi à? Đến từ lâu rồi. Cũng không biết ai chọc giận ngài ấy mà lạnh lùng đến dọa người, làm đệ lạnh muốn chết đây này. Tùng Lam tỷ tỷ, tỷ mau đi đi. Được. Dược Vương đại nhân à.
Muội vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta. Rốt cuộc muội có phải Giang Thanh Vận hay không? Ta biết trả lời thế nào đây? Nếu ta nói mình không phải Giang Thanh Vận, liệu ngài ấy có ghét ta không? Không đúng. Không phải ta đang muốn ngài ấy ghét ta sao?
Ngài ấy ghét ta rồi sẽ tránh xa ta, như thế sẽ không vì ta mà chết nữa. Dù gì ta cũng hút bao nhiêu dược khí của ngài ấy như vậy, nếu ngài ấy vì ta mà chết thật, vậy thì bản lam căn ta
Chẳng phải sẽ là hạng người vong ân bội nghĩa sao? Ta đang hỏi muội đấy. Không sai, ta thực sự không phải Giang Thanh Vận. Vậy rốt cuộc muội là ai? Chân thân của ta là một cây bản lam căn. Muội là yêu quái? Ta không phải yêu quái,
Ta là thảo dược tiên. Ta có tu vi ngàn năm đấy, sợ rồi chứ? Sợ thì tránh xa một chút. Tại sao ta phải sợ? Ta không phải người bình thường, chẳng lẽ ngài không sợ ta hại ngài sao? Nếu muội muốn hại ta thì đã ra tay từ lâu rồi,
Việc gì phải đợi đến bây giờ. Với cả gần đây muội đã cứu ta không biết bao nhiêu lần. Dù muội có là yêu quái thì cũng là yêu quái không có ý hại người. Đã bảo rồi, ta không phải yêu quái. Ta là tiên nữ bản lam căn. Ta không quan tâm.
Muội là tiên cũng được, người cũng được, yêu cũng chẳng sao. Thế nào ta cũng chấp nhận được, thế nào ta cũng thích. Muội sao thế? Ngài đừng có… Đừng có lại gần ta. Rốt cuộc muội bị sao thế? Ngài vốn chẳng hiểu ta gì cả,
Cũng không biết hình dạng thật của ta, càng không biết nếu ở bên ta sẽ có hậu quả như thế nào, nói gì đến việc thích ta, chấp nhận ta. Ta không để ý đến những chuyện đó. Ngài sẽ để ý. Dược Vương đại nhân,
Nếu ngài đã biết ta không phải Giang Thanh Vận, thì mong ngài sau này đừng lại gần ta nữa. Với cả, không phải trước đây ngài rất ghét ta bám theo quấy rầy ngài sao? Bây giờ ngài được như ý nguyện rồi đấy. Muội quấy rầy ta lâu như vậy
Khiến ta yêu muội, bây giờ lại muốn bỏ đi sao? Rốt cuộc muội xem Sở Chi Mặc ta là loại người gì? Ta không thể sống quá ba mươi tuổi. Đối với ta, mạng sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, bây giờ cuối cùng cũng có chút thay đổi. Quãng đời còn lại,
Đổi thành ta quấy rầy muội đi. Cái gì? Thế mà cô lại để Dược Vương đại nhân đi như vậy sao? Còn vào ngay lúc huynh ấy vừa mới thổ lộ xong nữa chứ. Bắt đầu từ bây giờ ta sẽ giữ khoảng cách với ngài ấy.
Vậy kế hoạch tìm chồng ta liệt kê ra cho cô chẳng phải sẽ bỏ đi sao? Nói gì đi chứ. Ta còn lại gần thêm nữa, ngài ấy sẽ chết đấy. Tại sao? Dù sao thì cô có ép ta cũng vô ích thôi. Nếu Dược Vương đại nhân chết
Tâm nguyện của cô cũng chẳng bao giờ thành hiện thực đâu. Thế… Ta phải làm gì đây? Bản lam căn, không phải cô yêu huynh ấy rồi đấy chứ? Ta… Ta không biết yêu là gì cả. Yêu… Yêu… Yêu chính là muốn gả cho người đó.
Đấy chẳng phải là mong ước của cô sao? Cô thì sao? Ta… Không, ngài ấy không được chết. Ta không muốn để ngài ấy chết. Hai vị sư phụ à, ta thực sự có việc gấp muốn tìm đại tế tư mà. Không phải đã nói với ông rồi sao?
Sư phụ ta đang bế quan, không ai được vào hết. Ai cũng không được vào. Ta không quấy rầy đại tế tư quá lâu đâu, châm chước cho ta đi. Tiêu đại nhân, sao ngài nghe mãi không hiểu thế? Sao ngài nghe mãi không hiểu thế? Ngươi cứ nhại theo ta làm gì?
Ngươi cứ nhại theo ta làm gì? Ngươi nhại ta làm gì? Ngươi nhại ta làm gì? Nhại ta làm gì? Nhại ta. Bất Ngôn, Bất Ngữ im miệng hết đi cho bổn tọa. Đại tế tư, Tiêu mỗ thực sự có chuyện quan trọng muốn trao đổi với ngài mà. Vào đi.
Đa tạ đại tế tư. Sau khi chuyện cỏ độc bị bại lộ thì trong Dược Vương Cốc bây giờ đâu đâu cũng là người của Sở Chi Mặc. Đến cả con đường vận chuyển dược liệu của ta cũng bị bọn hắn chặt đứt rồi. Cỏ độc bị đốt hết,
Toàn bộ tiền vốn của ta đi tong cả rồi. Cơ nghiệp buôn bán bao năm nay của nhà họ Tiêu ta mất sạch rồi. Tiêu đại nhân. Ngươi cũng là người đã từng đương đầu với chuyện lớn. Sao chuyện nhỏ thế này đã làm ngươi cuống hết cả lên rồi?
Chuyện này mà nhỏ nữa à? Nhỏ đâu mà nhỏ chứ? Đây là chuyện lớn đấy. Nhà họ Tiêu chúng ta buôn bán bao đời, chặn mất con đường này nhà họ Tiêu chúng ta coi như mất sạch cả rồi. Tiêu đại nhân, cứ yên tâm, đừng cuống lên thế.
Ngươi đừng lo nghĩ nhiều, bổn tọa đã có sắp xếp ở Dược Vương Cốc từ lâu rồi. Gần đây thành Đại Hưng thường xuyên có người trồng thuốc bị mất tích. Ngươi sai quân đến lục soát Dược Vương Cốc chắc chắn sẽ có thu hoạch lớn thôi. Lời này có thật không?
Nếu ngươi phát hiện ra túi gấm màu xanh, chỉ cần khăng khăng bảo rằng đó là vật của Giang Thanh Vận. Sau đó, cứ xem kịch là được. Lục soát bốn phía. – Rõ. – Rõ, rõ. Có người chết. Có người chết. Có người chết. Đúng là tạo nghiệp. Giang đại nhân,
Thành Đại Hưng chúng ta bao năm nay mưa thuận gió hòa, trong ấm ngoài êm, sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ? Việc này đúng là kỳ lạ. Dược Vương đại nhân, cuối cùng ngài cũng đến. Dược Vương đại nhân, mấy ngày nay lão phu dẫn người vào cốc
Điều tra chuyện cỏ độc. Không ngờ lại vô tình phát hiện ra hang động này. Trong hang có 23 thi thể, đều là nam. Dựa vào hài cốt có thể thấy những người này trước khi chết không hề bị người khác gây thương tích bên ngoài.
Lão phu đã sống ở thành Đại Hưng mười mấy năm rồi, chưa bao giờ gặp phải chuyện nào dã man tàn bạo như thế này cả. Chuyện này rốt cuộc do ai làm mà khiến bao nhiêu sinh linh vô tội phải bỏ mạng nơi đây thế này? Đầu đuôi mọi chuyện thế nào
Tại hạ chắc cũng nắm được đại khái rồi. Hư Hoài. Có thuộc hạ. Dẫn một đội ra ngoài sơn động tìm kiếm, không được bỏ qua bất cứ dấu vết nào. Rõ. Đúng là phải điều tra, chết nhiều người như vậy mà. Ngoại trừ mấy bộ hài cốt,
Trong hang động chỉ có một cái túi thơm. Cái túi thơm này hình như hơi quen mắt đấy, Dược Vương đại nhân, ngài nói có phải không? Thế sao? Cái túi thơm này hình như là của tiểu thư nhà họ Giang thì phải? Nói bậy bạ.
Ta chưa từng thấy cái túi thơm này bao giờ. Sao có thể là của Thanh Vận nhà ta được? Tiêu Thụy, ông đừng có mà ăn nói hàm hồ. Dược Vương đại nhân, ngài đừng đeo cái thứ xấu xí ngày trên người nữa,
Không hợp với khí chất Dược Vương đại nhân của ngài đâu. Sau này ta sẽ thêu cái khác đẹp hơn cho ngài. Nếu ta nói ta từng thấy túi thơm này trên người Tiêu phu nhân, trên người Tiêu tiểu thư, thì ông tính làm thế nào? Giang đại nhân, ông bình tĩnh đi.
Ta không bình tĩnh được đấy. Ta nói cho ông biết, Thanh Vận nhà chúng ta là tiểu thư khuê các, sao có thể đến mấy nơi như thế này chứ? Đã đến đây rồi, còn ra tay giết chết hai mươi ba người đàn ông. Giết người xong,
Còn tiện tay vứt túi hương đeo bên người xuống đấy. Thanh Vận nhà ta thông minh lanh lợi, sao có thể làm ra những việc lạy ông tôi ở bụi này như vậy. Ông chỉ biết nói bậy thôi. Giang đại nhân, ông bình tĩnh lại cái đã. Đúng đó.
Lão phu cũng chỉ suy đoán hợp lý thôi. Ta khinh, hợp lý cái con khỉ ấy. Nhưng mà tại hạ còn một chuyện chưa thể hiểu rõ, muốn hỏi Tiêu đại nhân một chút. Dược Vương đại nhân cứ hỏi. Túi hương của con gái nhà người ta,
Sao Tiêu đại nhân vừa nhìn đã nhận ra thế? Lão già không đứng đắn nhà ông. Có phải ông âm mưu hãm hại con gái ta không? Sao ông làm thế với con gái ta? Thực ra… Chuyện này cũng đơn giản thôi mà. Gọi con gái nhà ông ra đây
Hỏi cái là biết thôi, có phải không? Ta nói ông… Mầm bản lam căn ơi, ngươi cũng vì ở gần ta mà biến thành thế này sao? Xin lỗi mầm nhỏ. Ta thực sự không cố ý mà. Tiểu thư, người của phủ thành chủ đến rồi. Giang tiểu thư,
Thành chủ cho gọi Giang tiểu thư đến phủ thành chủ để hỏi chuyện. Cái tên Sở Khải Hiền này, chắc lại buồn chán nên muốn tìm ta nói chuyện rồi. Được. Đợi ta thay y phục rồi đi. Giang tiểu thư, sự việc cấp bách mong Giang tiểu thư nhanh chóng lên đường.
Xảy ra chuyện gì rồi? Mời. Đi thôi. Thành chủ chỉ cho gọi Giang tiểu thư, những người khác không được đi theo. Nhưng mà… Không sao đâu Lục La. Ta với thành chủ là huynh đệ tốt, không có việc gì đâu. Vậy tiểu thư nhớ tự chú ý mọi việc nhé. Đi thôi.
Tiêu đại nhân, ý ông là, hung thủ liên tiếp sát hại 23 người rồi vứt xác vào hang động là đại tiểu thư nhà họ Giang, Giang Thanh Vận? Đúng thế. Vô lý. Bổn thành chủ với Giang tiểu thư vô cùng thân thiết,
Giang tiểu thư là người thế nào ta nắm rõ mười mươi. Thành chủ đại nhân minh giám, tiểu nữ nhà ta mặc dù đôi lúc có những hành vi bất thường, nhưng chắc chắn sẽ không hại người. Xin Giang đại nhân yên tâm.
Bổn thành chủ chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho nhà họ Giang. Thanh Vận. Thanh Vận. Cha. Con gái ngoan của cha. Con gái ngoan, con không sao chứ? Cha, cha làm sao thế? Con gái lại làm cha tức giận nữa sao? Cha đừng giận,
Giận rồi hại đến thân thể phải làm thế nào? Nào, nào, nào. Mau tham kiến thành chủ. Giang tiểu thư, thành chủ có chuyện muốn hỏi cô. Tiểu nữ Giang Thanh Vận tham kiến thành chủ. Không cần đa lễ. Cảm ơn thành chủ. A Hà. Giang tiểu thư, cô xem xem
Vật này có phải của cô không? Là của ta. Cô đã nhìn kỹ chưa? Thanh Vận, con phải nhìn cho kỹ. Cái này có phải của con không? Con nhìn kỹ lắm rồi. Cái này là của con mà. Người đâu, lôi yêu nữ này xuống. Cha. Không được động vào con gái ta.
Mọi chuyện còn chưa tra rõ cơ mà. Lui xuống đi. Thành chủ, không được đâu. Tiêu đại nhân, đây là phủ thành chủ không phải Tiêu phủ. Nếu không trừ khử yêu nữ Giang Thanh Vận này thì sẽ là mối họa với dân chúng, với Đại Hưng đấy. Ta không phải yêu nữ.
Ta là đại tiểu thư nhà họ Giang, Giang Thanh Vận. Đại tiểu thư nhà họ Giang là danh môn khuê các, túi hương đeo bên người này sao lại có thể xuất hiện ở hang động chứa đầy thi thể trong Dược Vương Cốc được. Nhất định là yêu nữ này
Biến thành hình dạng của Giang tiểu thư, hại người khắp nơi, bất cẩn làm rơi vật này. Không phải, ta chưa từng hại người. Vậy… Túi hương này phải giải thích thế nào? Sau khi đi săn, túi thơm này đã mất rồi. Ta cứ tưởng tự mình làm mất,
Bây giờ xem ra là bị ông lấy mất. Ngụy biện. Lẽ nào ông ta đã phát hiện ra thân phận thật sự của ta rồi?