Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 10 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 10] [Phủ Định Bắc Hầu] Tên khốn này. Cha. Cha bớt giận. Con biết sai rồi. Con biết sai rồi. Sai rồi? Bây giờ ngươi mới biết sai sao? Giấu ta dẫn sói vào nhà để nó ức hiếp

    Trèo lên đầu lên cổ ta và A Linh. Có phải không? Nói đi. Rốt cuộc tên Lục gia đó cho ngươi lợi lộc gì mà khiến ngươi như con chó chạy quanh chân bọn chúng. Ngươi có biết họ của ngươi gì không? Con đã đuổi cô Nhạc Linh đó đi rồi. Đuổi đi?

    Bây giờ ngươi mới biết tống cổ nó đi? Muộn rồi. Vậy… muộn thì cũng đã muộn rồi, dù sao mọi việc cũng thành ra như vậy rồi. Dù cha có đánh chết con thì cũng có thể làm được gì đâu. Tên tiểu tử nhà ngươi còn dám đôi co với ta à?

    Ta nói cho ngươi biết. Nếu như A Linh mà có mệnh hệ gì thì ta hỏi tội ngươi. Cha, cha còn lo cho nó làm gì? Giờ không biết chừng nó đang ở đâu đó chơi bời thoả thích kìa. Chơi bời thoả thích? Ngươi nói cho rõ xem nào.

    Không… không phải con nói đâu, là đám hạ nhân nhà chúng ta nói. Bọn chúng nói vào lúc nguy hiểm nhất thì có một nam nhân dáng dấp cao lớn xuất hiện, đón… đón nó đi rồi. Hắn ta là ai? Xem dáng vẻ… xem dáng vẻ hình như là…

    Là Thập Tứ Thiên Hộ. Thẩm Yến. Thẩm Yến? Sao lại là hắn? Cái này là y phục muội làm cho Thẩm Ngao Ngao. Nó rất thích. Mỗi ngày nó đều mặc bộ này. Trưa nay muội còn ôm nó. Giờ nó đã ra đi rồi, chỉ có thể học cách buông bỏ.

    Thẩm đại nhân, huynh bảo sẽ cho ta thứ còn tốt hơn. Rốt cuộc là thứ gì? Không lẽ là… cảnh đêm đầy sao này? Muội đoán xem? Không phải ta đã đoán rồi đó sao? Kể từ sau khi trở về kinh thành huynh trở nên

    Càng ngày càng thích làm ra vẻ huyền bí. Thẩm Yến, huynh có biết không. Ta không phải cố ý làm khó những tên ăn mày đó. Ta cũng không có coi rẻ bọn họ và tính mạng của những đứa trẻ đó. Ta biết. Thật ra Nhạc Linh đó rất giống dì Lục.

    Sự hiền lành lương thiện ngoài mặt đó đều là do cô ta giả vờ cả. Việc cô ta sẩy thai, cái chết của Ngao Ngao đều là do cô ta cố ý. Ta biết. Cái gì huynh cũng biết, vậy huynh có biết trong đầu ta bây giờ đang suy nghĩ gì không?

    Quận chúa đang nghĩ, ta vì danh dự và tiết tháo mà bỏ lại muội ở phủ Định Bắc Hầu. Bỗng dưng khiến muội phải chịu biết bao nhiêu uất ức. Còn gì nữa? Còn nữa à? Muội muốn ta bù đắp cho muội? Vậy còn sự bù đắp đâu? Chắc là đang trên đường,

    Có lẽ sắp đến rồi. Nửa đêm canh ba, đồng không mông quạnh. Cho dù huynh hời hợt với ta thì cũng nên tìm một cách nói khéo hay hơn chứ. Nhìn kìa, sự bù đắp của muội đến rồi. Sao băng đẹp quá. Thích không? Thích chứ. Nhưng mà quá yêu thích

    Ít nhiều cũng sẽ có chút tiếc nuối. Câu này có ý gì? Huynh xem sao băng đốt cháy sinh mệnh của nó mới có thể tỏa ra ánh sáng rực rỡ như thế. Nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Huynh không cảm thấy cái đẹp đó quá ngắn ngủi hay sao?

    Thẩm mỗ ta cho rằng có rất nhiều sự vật đều là vì ngắn ngủi mà trở nên càng đẹp đẽ. Ta hy vọng muội có thể khắc ghi những cái đẹp này vào sâu trong tim. Đem những đau buồn, bất an, đều vứt bỏ hết đi. Nhắc lại chuyện cũ

    Những thứ đẹp đẽ trên đời này đều không thể níu giữ lại. Vậy tình cảm của Thẩm đại nhân đối với muội cũng là tạm thời hay sao? Nghĩ gì vậy? Dực quan bái kiến Lục công. Không biết quân phí Lục gia cần đã chuẩn bị ổn thoả hay chưa? Tháng trước

    Vừa cho hắn vay mấy chục vạn. Sao thế? Nhanh vậy mà đã dùng hết rồi? Xem ra thằng con rể này của chúng ta thật sự coi Lục Thị ta thành cái cây hái tiền rồi. Chế tạo máy thần bắn tên vốn đã tiêu hao lượng lớn tài lực.

    Vương gia niệm tình nhạc phụ và con rể đã tính toán kỹ lưỡng. Vương gia còn nói những ngày gần đây tin vụ án ở Giang Châu khẩn trương việc bị bại lộ chỉ là chuyện sớm hay muộn. Nhanh chóng chế tạo máy thần bắn tên cũng là để phòng ngừa chu đáo

    Nhằm giữ lại đường lùi cho ngài. Thôi được rồi. Đi tìm kho đi. Cha bớt giận. Âm mưu giữa cha và Vương gia một khi thành công thì số tiền lẻ trước mắt này có đáng là gì? Thẩm nhị công tử về rồi. Nào, qua đây uống với huynh vài ly.

    Thứ ta nhờ huynh điều tra thế nào rồi? Đệ đệ à ta ngồi đây thưởng rượu một mình đợi đệ cả đêm mới có thể gặp mặt. Ngay cả một câu hỏi thăm cũng không có mà đã vào ngay chủ đề chính rồi. Ta là huynh trưởng của đệ,

    Chứ không phải nha hoàn cho đệ sai khiến. Đêm nay trăng sáng sao thưa thời tiết ngày mai nhất định rất đẹp. Được rồi, được rồi. Không nói nữa. Thứ đệ muốn biết manh mối về hình dáng miếng ngọc bội đó thuộc hạ của ta vẫn đang điều tra. Nhưng món đồ đó

    Có kỹ thuật chạm khắc rất tinh xảo. Việc điều tra ra không hề dễ. Trước mắt có thể tạm xác định thứ này không phải vật của Trung Nguyên. Nhưng về xuất xứ thì có lẽ là ở phía Đông. Làm phiền Thẩm nhị công tử kiên nhẫn đợi thêm.

    Vậy huynh đến đây làm gì? Câu chuyện đệ đệ trước cửa phủ Định Bắc Hầu anh hùng cứu mỹ nhân, khiến người làm huynh đây thấy vô cùng bội phục. Lần này nhận lệnh của mẹ đến đây quở trách đệ. Tấm lòng của mẹ đệ cũng biết đó.

    Cái cô Trường Lạc quận chúa đó ra tay là mạng người, không giống thục nữ hiền lương gì cả. Đệ đệ cũng hồ đồ rồi ngày càng chẳng ra thể thống gì. Này. Nhìn xem lại giận dỗi rồi. Ta nghe nói đệ muốn ra tay với Lục gia? Không sai.

    Đệ định làm thế nào? Lục gia đã giết Vân Dịch, đương nhiên là chết không đối chứng. Nhưng theo ta thấy bọn họ chẳng qua là uống thuốc độc giải khát mà thôi. Những ngày đệ hồi kinh liên tiếp trình lên tin mật kiến nghị với Điện hạ

    Cho đệ ra mặt khiêu chiến, cũng tiện cho việc quở trách Lục gia. Chỉ có cách dồn ép lão già họ Lục đó thì ông ta sẽ để lộ ra những sơ hở của ông ta. Nhìn biểu cảm này của đệ, thì đúng là cái người ở Đông cung đó rồi?

    Chần chừ mất vài ngày cũng coi như được đền đáp lại. Ta phải nhanh chóng lấy lại miếng ngọc bội hình chữ Khôn đã rơi vào tay họ. Đông cung coi đệ là con dao sắc trong tay nhưng Lục gia trong triều gốc rễ vững chắc. Nếu đệ chọc giận bọn chúng

    Sợ là sau này họ sẽ đem đến cho đệ càng nhiều phiền phức hơn. Đệ cẩn thận chút. Ta tự có chừng mực. Được rồi, rượu uống rồi, lời cũng đã nói rồi. Ta phải đi đây. À đúng rồi, rảnh thì vễ dỗ dành mẹ. Nhà chúng ta ấy à,

    Chỉ cần có một mình ta chọc mẹ giận là đủ rồi. Công tử, đến đây. Mời vào bên trong. Ngài đi thong thả. Thẩm công tử đến rồi. Mời ngài qua bên này. Được. Tiếp tục chơi nhạc đi. Chơi nhạc tiếp cho ta. Chơi tiếp đi. Mời Thẩm công tử qua bên này.

    Sơn nhi, đừng trách cô độc ác. Xuất thân của con vốn dĩ thấp hèn nếu như lại đi cùng tiện tì thì không phải sẽ trở thành trò cười hay sao? Cô cô nói đúng. Con thân là nam nhi sớm muộn cũng sẽ gánh vác gia nghiệp này. Người làm việc lớn

    Trên người không được có bất kỳ điểm yếu và vết nhơ nào. Không được để loại chuyện này làm ảnh hưởng đến con. Hôm nay ông nội con bảo ta tự mình xử lý ả. Đó cũng là để con có thể ghi nhớ việc này. Linh nhi. Công tử. Cút đi. Cút đi.

    Cút đi. Ta ghi nhớ rồi. Ta ghi nhớ rồi. Có người nhảy sông rồi. Có người nhảy sông rồi. Ngươi nói xem Nhạc cô nương này tuổi trẻ mà đã kết thúc tính mạng mình như vậy. Người dân bên sông nói cô ta… cô ta bị Quận chúa

    Làm cho sẩy thai cho nên mới… Ngón tay người chết tuy cứng đờ nhưng lại rũ xuống. Trong móng tay không có bùn cát điều này nói rõ người chết không có nhiều vũng vẫy lúc ở dưới nước. Ta ấn nhẹ phần bụng người chết phát hiện trong cánh mũi

    Không có chất lỏng chảy ra. Chứng tỏ người chết không phải là nghĩ quẩn mà là sau khi bị người ta bịt mũi đến chết mới bị ném xuống sông. Sao đại nhân biết được cô ta bị người khác bịt mũi đến chết? Sắc mặt cô ta tím tái.

    Nhìn kỹ còn có những tia máu. Đây là dấu hiệu của việc chết do ngạt thở. Trên thi thể không có vết thương rõ ràng. Phần cổ cũng không có vết hằn, điều đó chứng tỏ đã bị người ta bịt mũi đến chết. Đại nhân quả là tài giỏi. Lão thất.

    Có thuộc hạ. Vào phòng lấy tờ danh sách tên người mời họ đến đây. Rõ. Thi thể vừa mới chuyển đến đây ngài liền có được danh sách người tình nghi. Ta vốn dĩ có lòng muốn quở trách Lục gia, lần này lại liên quan đến vụ án mạng.

    Món nợ của bọn họ đến lúc phải trả rồi. [Lục phủ] – Tránh ra. – Các người… Các người muốn làm gì? Kim Lăng Vệ Điều tra án? [Bắc Điển Chính ty] Đi đi, Lục công tử. Chiều tối hôm qua đến sáng sớm tinh mơ hôm nay có đi ra ngoài hay không?

    Ta là đại quản gia của Lục phủ. Mỗi ngày việc trong và ngoài phủ có hơn trăm việc cần ta phải xử lý. Làm gì có chuyện ta ra ngoài phủ. Có hơn trăm việc là những việc gì? Khai báo từng việc một. Nếu như bỏ sót

    Thì sẽ là tội giấu giếm không khai báo. Ngươi biết tội chưa? Không ra thể thống gì cả. Lục công tử. Mời. Hỏi ở đây đi. Tối qua đã đi đâu? La Tiểu Kỳ biết rõ cần gì phải cố hỏi? Tối qua ngươi đã đi đâu? Thi Hoa Các.

    Có người làm chứng không? Ngươi. Lục công. Ông nội. Con… Ông nội. Mời. Thẩm đại nhân, thế trận lớn thế. Thẩm mỗ ta điều tra trước giờ đều như vậy. Điều tra án? Thứ lỗi cho Lục mỗ ta thiển cận. Thẩm đại nhân đang điều tra vụ án động trời gì

    Mà cả Lục phủ, cùng với Lục gia chúng ta cùng với những quan viên có giao tình đều bị mời đến Bắc Điến Chính ty của các ngươi? Đương nhiên là vụ án của Nhạc cô nương. Trường Lạc quận chúa tối qua đau lòng vì mất đi thú nuôi

    Mà ra tay với Linh nhi trước mặt mọi người khiến cô ta bị sẩy thai. Vở kịch náo loạn trước cửa phủ Định Bắc Hầu đã lan truyền xôn xao khắp cả kinh thành. Bách tính toàn thành đều biết Linh nhi do quá đau lòng mới nhảy sông tự tử.

    Thẩm đại nhân muốn điều tra vụ án của cô ta sao lại không thấy bóng dáng của Lưu Linh? Lục công tử mặc dù ở cả đêm trong Thời Hoa Các nhưng việc bên ngoài cũng biết một cách rõ ràng nhỉ. Thẩm Yến. Ta biết rằng ngươi cùng với Trường Lạc quận chúa

    Có tình cảm với nhau. Quận chúa đau lòng đại nhân trong lòng cũng thấy không vui nên muốn thay muội ấy trút giận. Thế thì cứ nhằm vào ta đây này. Sao lại có thể như vậy? Lấy việc công làm việc tư liên lụy đến người khác. Đúng đó.

    Sao có thể lôi chúng ta dính vào việc này chứ. Việc này là sao chứ? Kim Lăng Vệ chúng ta làm việc từ lúc nào cần Lục công tử chỉ giáo? Ai bảo các ngươi dừng, tiếp tục tra hỏi. – Rõ. – Rõ. Sao vẫn còn hỏi? Vẫn còn hỏi.

    Vẫn chưa xong. Thế này không phải làm lỡ việc hay sao? [Phủ Định Bắc Hầu] Sao nó còn chưa đến? Cha, con đói rồi. Con ăn trước. Trong phủ này không còn phép tắc gì cả, nó là tiểu bối thế mà để trưởng bối phải đợi nó động đũa trước.

    Được rồi đừng nói nữa. Nói vài câu thì làm sao? A Linh. – Ông ngoại. – Đến đây. Ngồi xuống ăn đi. A Linh à ông ngoại có nghe nói tối hôm qua con ra ngoài cùng Thẩm Yến. Hôm qua con gặp chút khó khăn

    Cũng là nhờ Thẩm đại nhân ra tay cứu giúp. Nghe thấy chưa? Ngươi làm việc vô lý Dạ đúng. Là con vô lý, mới khiến cho A Linh chịu uất ức. A Linh à việc Thẩm đại nhân giúp con ông ngoại đương nhiên sẽ cảm ơn. Nhưng mà sau này chúng ta

    Không nên ở bên cạnh hắn ta nữa, có được hay không? Ông ngoại, ông không thích Thẩm Yến? Việc hôn nhân đại sự cùng với việc thích hay không không phải cùng một việc. – Ông ngoại, con… – Đừng nói nữa. Việc gì ông ngoại cũng chiều theo ý con

    Nhưng chỉ riêng chuyện này kiên quyết không thể được. A Linh cảm thấy trong người không được khỏe xin phép về phòng trước. A Linh. Chỉ biết ăn, ăn gì mà ăn. Không phải… Bây giờ việc của A Linh và Thẩm Yến ở trong kinh thành gây nên bao nhiêu náo loạn.

    Ngươi nói xem nên giải quyết như thế nào? Việc này cần gì giải quyết. Đây là việc tốt cha ạ. Không phải, Thẩm Yến là ai chứ? Là Thập Tứ Thiên Hộ được Thánh thượng và Thái tử tin tưởng. Nếu như hôn sự này thành công thì Phủ Định Bắc Hầu chúng ta

    Coi như là với cao Bắc Điển Chính ti rồi. Nói nhảm. Trong đầu ngươi chỉ biết có kết thân. Ngươi không có chút lo nghĩ nào về A Linh cả. Nhà làm quan vốn dĩ phức tạp. A Linh và cha mẹ nó trở mặt nhau. Tất cả đều dựa vào một mình ta

    Ở đây chăm sóc nó. Ta giờ đã già rồi, nếu như có ngày ta không còn nữa thì A Linh biết phải làm sao? Không phải nó nhìn trúng Thẩm Yến rồi sao? Chỉ cần có Thẩm Yến ai dám chọc giận nó cơ chứ. Thẩm Yến là Kim Lăng Vệ.

    Kim Lăng Vệ là cái thứ tồi tệ. Nhìn bên ngoài thì hào nhoáng đẹp đẽ nhưng thật ra là rất nguy hiểm, ăn bữa hôm lo bữa mai. Nếu như A Linh ở bên hắn ta thì đồng nghĩa với việc bước một nửa vào cánh cửa trở thành quả phụ rồi.

    Ngươi là cậu nó sao không có chút lo lắng gì thế? Dạ, dạ, dạ. Cha nói rất có lý. Chuyện hôn sự này cảu A Linh có trăm cái hại không có cái lợi. Nó tuyệt đối không được ở bên cạnh Thẩm Dục. Cha, việc chia rẻ uyên ương này nếu cha làm

    Không sợ A Linh hận cha à? Ta đương nhiên là sợ. Nó là bảo bối trong lòng ta, ta có thể không sợ hay không? Không phải… thế… thế phải làm sao? Ngươi làm. Ngươi làm. Con? Đại nhân. Các vị hôm nay đến đây thôi.

    Vụ án mạng này phạm vi liên quan rộng. Mấy ngày gần đây vẫn cần phải làm phiền đến các vị. La Phàm. Có thuộc hạ. Tiễn khác. Đúng là làm loạn mà. Theo ta thấy bề ngoài ngươi là theo lẽ công xử án

    Nhưng thực tế lại là lấy việc công làm việc riêng. Lợi dụng việc công để trả thù cá nhân, – Có đúng như thế không? – Đúng như thế mà. Làm sao có thể làm như thế được. Các vị đại nhân – Làm gì có việc như này. – Mời.

    Con nói xem ông già này làm việc cũng không chân chính gì cả. Bình thường thì nuông yêu chiều chuộng. Đến lúc thật sự đắc tội với người khác thì lại rụt đầu vào đẩy con ông ra làm người xấu. Nhẹ một chút. Chân. Nói sao đi nữa thì cha huynh

    Không thuận mắt với huynh cũng không phải chuyện ngày một ngày hai Hôm nay xảy ra việc đầu tiên là bảo huynh đi chia rẻ uyên ương sau đó lại để A Linh đối phó huynh. Mượn dao giết người, một mũi tên trúng hai đích. Thiếu quân hầu, phu nhân.

    Từ nữ quan đến. Đi mời cô ấy vào. Đúng thế. Tiểu Cẩm bái kiến Thiếu hầu gia. Bái kiến phu nhân. – Miễn lễ. – Miễn lễ. Mời ngồi. Hôm nay phu nhân cho gọi gấp tiểu Cẩm về đây không biết là có chuyện gấp gì? Có việc.

    Nữ quan và A Linh là tỷ muội tốt. Việc của nó và Thẩm Yến có phải cô cũng biết được đôi chút. Ta biết được đôi chút. Người trong Kim Lăng Vệ một chân thuộc quan lại một chân trong giang hồ, cho nên rất dễ gây thù chuốc oán.

    Lão hầu gia thương A Linh. Nếu như có suy nghĩ chia rẽ uyên ương thì cũng không phải không có đạo lý. Có đạo lý gì cơ chứ. Ông già đó ông ấy muốn chia rẻ mối hôn nhân này lại không muốn đắc tội A Linh liền đẩy việc này cho ta.

    Cô nói xem… Thiếu quân hầu là cậu ruột của A Linh trong lòng đương nhiên là mong điều tốt đẹp cho A Linh. Đúng thế. Chỉ là A Linh trước giờ không coi phu thê chúng ta ra gì. Nếu như chúng ta đi khuyên cho dù nói ngọt hay nói lời khó nghe

    Cũng sợ nó cũng không chịu nghe, Đúng đó. Từ nữ quan đi nói là thích hợp nhất. Nếu đã thế vậy để Tiểu Cẩm tạm thời đi khuyên thử. Tốt quá. Tốt quá, tốt quá, tốt quá. Tí nữa tiểu Cẩm muốn đưa A Linh ra ngoài một chuyến. Khi trời tối

    Làm phiền Thiếu hầu gia đi một chuyến đến Bắc Điện Chính ty mời Thẩm đại nhân qua đây. Ngài cứ nói rằng A Linh có việc quan trọng cần tìm ngài ấy. Đợi người đến bên ngoài cửa phòng A Linh Thiếu quân gia hắng giọng hai tiếng là được. Được.

    Bây giờ ta đi gọi A Linh đến đây. Cái nhà này cũng kỳ lạ ghê bản thân sợ đắc tội Quận chúa liền giá họa cho người khác. Cô nương cần gì giúp bọn họ lội vào vũng nước bẩn này? Người ta muốn giúp không phải bọn họ mà là A Linh.

    Hôm nay Thẩm phu nhân đúng là đi chùa Hồng La? Đúng vậy. Nô tỳ sớm đã thay cô nương nghe ngóng rồi. Nghe nói là sáng sớm sẽ xuất phát đi cầu nhân duyên cho hai vị công tử. Ta biết rồi. [Có cầu nguyện chắc chắn thành hiện thực] Tiểu Cẩm,

    Sao tỷ lại đưa ta đến đây? A Linh, muội có biết rằng cầu nhân duyên ở chùa Hồng La này rất linh nghiệm đó. Thật thế sao? Thật hay giả thế? Muội thử đi thì biết. Sao tỷ không thử? Muội đi thử đi. Đa tình nhưng lại giống như luôn vô tình

    Trước tiệc rượu muốn cười nhưng không được. Tiểu Cẩm, là quẻ hạ. Không nghiêm trọng đâu. Chúng ta bỏ quẻ này vào lò hương kia đốt đi thì sẽ không linh nghiệm nữa. – Thật thế sao? – Ừ. Đi thôi. Thẩm phu nhân. Ý trời đã vậy

    Quận chúa sao phải cố chấp chứ? Quận chúa vừa mới làm ra chuyện ác tày trời thế mà còn dám đến trước mặt Phật tổ cầu nguyện. Việc cô ta có thai lúc đó ta không hề biết. Có thai? A Linh có biết rằng Nhạc Linh đó đã chết rồi.

    Phu nhân làm chứng mặc dù bách tính trong kinh thành đều truyền tai là Nhạc Linh mất con nên mới nhảy sông tự vẫn. Nhưng theo tiểu Cẩm thấy việc này chắc chắn có uẩn khúc. Sợ rằng ngay từ đầu việc này đã nhằm vào Quận chúa. Thẩm phu nhân

    Người không phải cho rằng ta vì đố kỵ nên mới giết một mạng người chứ? Đúng cũng được, không đúng cũng chả sao. Rốt cuộc là vì bản tính của Quận chúa huênh hoang mà gây nên sự cố này. Cô gái tốt như Quận chúa Thẩm gia nhà ta không xứng với cô.

    Mong Quận chúa giơ cao đánh khẽ bỏ qua cho Yến nhi nhà ta. Đi thôi. A Linh. Một Thập Tứ Thiên Hộ nhỏ bé cáo mượn oai hùm dám không coi ai ra gì. Còn không phải nhờ vào cái người ở Đông cung nữa. Ta thấy hắn ta

    Có ý muốn ra tay chống đối với Lục gia các người và đám lão thần bọn ta. Lưu đại nhân ngài yên tâm hiện nay việc Thánh thượng không làm được thì một Thái tử giám quốc nhỏ bé tự nhiên cũng phải khoanh tay chịu trói.

    Nếu hắn ta không có cánh tay trái tay phải thì càng không làm gì được. Bão táp gì? Ý của hiền chắt là… Công tử đã nghe thấy gì mà lại cười như thế? Một con kiến nhỏ bé thế mà lại có một chí hướng dữ dội. Đằng sau việc này

    Không phải rất thú vị hay sao? Muội ngồi xuống một lát đi. Muội cứ đi đi lại lại làm ta chóng cả mặt. Tiểu Cẩm, tỷ cố tình đưa ta đi gặp Thẩm phu nhân. Việc cần phải đối mặt sớm muộn cũng phải đối mặt thôi, không thể tránh được.

    Vậy bây giờ phải làm sao? Thẩm phu nhân và ông ngoại đều không muốn ta và Thẩm Yến bên nhau. Lúc dùng bữa sáng nay ông ngoại không cho phép ta nói chuyện với Thẩm Yến. Từ khi ta trở về kinh thành việc phiền lòng cứ liên tiếp xảy ra,

    Cảm giác không có hồi kết. Người sống trên đời vốn dĩ là như thế, đặc biệt là liên quan đến chữ “tình” thì càng trở nên phức tạp. Trở về chưa được mấy ngày chuyện của muội và ngài ấy gặp phải ngăn cản cũng quả thật là khó cho muội. Tiểu Cẩm

    Có phải tỷ cũng không tán thành việc ta và Thẩm Yến bên nhau? Không hề. Thẩm Yến là một người đàn ông tốt, muội ở bên cạnh ngài ấy cũng sẽ trở nên khác hơn. A Linh, muội phải biết rằng khi muội ở bên ngài ấy nụ cười của muội

    Là thứ mà nhiều năm nay ta chưa từng nhìn thấy. Chỉ là… Chỉ là cái gì? Chỉ là trong lòng ta vẫn luôn có một mối lo. A Linh lúc muội còn nhỏ vì sự bất công của cha mẹ mà để lại tâm bệnh. Nhiều năm nay muội chưa từng

    Rung động trước bất cứ người đàn ông nào có đúng hay không? Thẩm Yến đó tại sao lại là ngoại lệ? Thẩm Yến huynh ấy khác biệt. Mời. A Linh, nếu trong lòng muội còn không rõ thì nghe ta khuyên một câu nhanh giải dứt khoát đi.

    Đừng có xông về phía trước nữa. Sao tỷ nói thế? Muội phải biết rằng giữa muội và Thẩm Yến muội phải đối mặt với những gì. Thẩm phu nhân, ông ngoại, còn cả Lục gia. Đều không phải. Muội phải đối mặt với cái chết của mẹ muội,

    Muội phải vượt qua nút thắt trong lòng. Những chuyện khác chúng ta tạm thời không nhắc đến. A Linh giờ ta muốn muội bình tĩnh nói theo ta những câu sau. Muội đối với Thẩm Yến là thật lòng. Muội tin rằng tình yêu giữa muội và ngài ấy có thể

    Nắm tay nhau đến già. tuyệt đối không có chút nghi ngờ nào. Ta đối với Thẩm Yến là tấm chân tình thật lòng nhưng mà về việc nắm tay nhau cho đến lúc già ta cũng không rõ. Giống như lời tỷ vừa nói, cái chết của mẹ ta

    Và cả nút thắt trong lòng. những thứ này đều khiến ta sợ hãi. Cho nên việc tương lai ta cũng không biết, không dám nghĩ. Ta cũng không biết một đời một kiếp sẽ như thế nào. Thẩm Yến. Thẩm Yến, ta… Thẩm Yến. Nếu như trong lòng muội không có lời thanh minh

    Thì dù đuổi kịp Thẩm Yến thì sao nữa. Việc hôm nay là tỷ cố ý? Có thể muội sẽ cảm thấy ta cố ý chia rẽ cuộc hôn nhân của bọn muội nhưng mà A Linh à ta có một câu nói hy vọng muội có thể nghe lọt tai. Thẩm gia

    Mặc dù đảm nhiệm vị trí Kim Lăng Vệ nhưng gốc rễ của bọn họ vững chắc không hề kém so với hai nhà Lưu Lục. Vị Thẩm công tử đó của muội không chịu nổi mưu kế và biến cố của những người trong kinh thành này.

    Nếu trong lòng muội vẫn chưa nghĩ rõ ràng thì chi bằng thu tay đi. Nếu không tương lai khi Thẩm Yến vì muội mà bị nguy hiểm đến tính mạng ta lo rằng muội sẽ hối hận. Ngươi đến rồi à? Chuyện miếng ngọc điều tra ra sao rồi? Manh mối miếng ngọc

    Chỉ có thể tìm thấy ở đây à? Dựa vào thân thủ của ngươi cũng không thể thoải mái ra vào đó sao? Được rồi, xem ra ta phải tự mình ra tay. Muội đối với Thẩm Yến là thật lòng. Ta tin rằng tình cảm giữa ta và huynh ấy

    Có thể nắm tay nhau đến già. tuyệt đối không có chút nghi ngờ nào. Ta đối với Thẩm Yến là tấm chân tình thật lòng nhưng mà về việc về việc nắm tay nhau cho đến già ta không dám nghĩ hoặc là giống như lời tỷ nói cái chết của mẹ ta

    Và cả nút thắt trong lòng. Những thứ này đều khiến ta sợ. Ta không dám nghĩ đến chuyện tương lai. Cũng không biết rõ một đời một kiếp sẽ ra sao. Quận chúa. Quận chúa. Muội vừa qua đây thấy phòng của người vẫn sáng đèn. Sao người vẫn chưa ngủ?

    Ta ngủ không được. Vậy để nô tì ngồi nói chuyện cùng Quận chúa vậy. Nếu có một cô gái thật lòng yêu một người chắc sẽ có những biểu hiện nhỉ? Biểu hiện? Quận chúa, muội nhớ ra rồi muội trước đây không phải ở phủ Định Bắc Hầu

    Đã đi theo một vị tỷ tỷ. Tỷ ấy nói rằng trên đời này có hàng nghìn loại đắng cay nhưng làm người là khổ nhất. Tỷ ấy hình như còn nói lúc đó tỉ ấy thích một người đàn ông mặc dù muốn gặp mà lại không thể gặp mặt thường sẽ khóc.

    Thường khóc? Muội nói thế cũng có lý. Ta biết rồi. Bắt đầu từ ngày mai ta sẽ không gặp Thẩm đại nhân nữa. Nếu như vì nhớ huynh ấy nhớ đến phát khóc thì điều đó chứng tỏ rằng ta thật lòng yêu huynh ấy. Như thế

    Ta mới có thể đứng trước mặt huynh ấy bày tỏ tình cảm của bản thân. [Bắc Điện Chính ty] – Đại nhân. – Đại nhân. Tỉnh rồi à? Đại nhân. Giờ Mão vừa qua sao ngài lại đến đây? Gọi các huynh đệ dậy lập tức điều tra án. Điều tra án?

    Gấp gáp thế. Chúng ta không gấp nhưng phải để đám người đó gấp. Đúng thế. [Lục phủ] Mở cửa. Mở cửa. Đại nhân. Nhìn xem bọn họ bị chúng ta dọa cho sợ kìa. Mở cửa. Đợi lát nữa vào trong chỉ cần lục soát cho ta. Mở cửa. Thuộc hạ vẫn không hiểu

    Chúng ta rốt cuộc cần tìm cái gì? Nhanh mở cửa. Ngươi không hiểu cũng không sao Lục công tử hiểu là được. Dạ. Xem xem chúng ta có lục tung cái nóc nhà của hắn ra không. Mở cửa. Lục soát cho ta. Rõ. Kim Lăng Vệ điều tra án. TÌm bằng chứng.

    Thẩm Yến. Thẩm Yến. Ngươi luôn mồm nói rằng phải điều tra cái chết của Linh nhi, cho người tự tiện xông vào thư phòng của ông ngoại ta. Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Tìm bằng chứng. Còn về tìm cái gì trong lòng ngươi tự rõ. Tìm bằng chứng? Được.

    Hôm nay ta cho ngươi tìm kiếm nhưng nếu như không lục soát được cái gì thì ngươi giải thích sao? Lần này nếu không lục soát được gì thì để lần sau lục soát tiếp. Ngươi và ta chi bằng đánh cuộc một ván xem thứ ta nhắm đến

    Ngươi có thể giữ đến bao giờ.