Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 1 Tập 7 Tiêu công tử. Huynh thấy sao rồi? Thanh Vận. Muội tới rồi đấy à? Huynh bị ngốc à? Tiêu Nhã phạm lỗi huynh còn chủ động đâm đầu vào làm gì? Không phải.

    Tiêu Nhã là muội muội của ta. Ta là một ca ca, đương nhiên phải nhận tội thay cho muội ấy rồi. Hơn nữa, thành chủ cũng đâu muốn phạt ta. Nếu không, bây giờ ta muốn nói còn chẳng được ấy chứ. Nhưng mà,

    Bây giờ khắp người huynh vết thương cũ lại thêm vết thương mới. Tất cả đều tại ta mà ra. Thế này đi. Để ta đi hái cho huynh ít thảo dược. Thanh Vận. Đừng đi. À… Ta không cần những thứ đó. Muội ở đây với ta là được rồi. Nhưng mà…

    Nếu để như vậy thì vết thương rất dễ bị tái phát đó. Ta đi nhanh thôi. Huynh chờ ta nhé. Cũng được. Dược Vương đại nhân. Giang tiểu thư đang chuẩn bị vào núi hái thuốc. Hái thuốc? Nhất định là đi hái cho tên Tiêu Tử Minh đó.

    Vậy có cần đi theo cô ấy không? Không cần. Cứ để kệ cô ấy đi, quan tâm cô ấy làm gì? Ca ca. Ta mang cho huynh ít mấy món ngon này. Ca ca. Đều tại ta không tốt. Hại huynh phải chịu đau đớn da thịt thay ta như thế.

    Bỏ đi, bỏ đi. Muội ấy à, từ nhỏ đã như vậy. Ta đã quen từ lâu rồi. Vả lại, ta đâu nỡ để muội phải thay ta chịu đánh chứ. Ca ca. Đều tại Giang Thanh Vận mà ra cả. Tiểu Nhã. Chuyện này ta có thể gánh cho muội. Nhưng lỗi này

    Thì muội phải nhận. Ca ca. Ta không cố ý mà. Ta chỉ muốn dạy dỗ cô ta một chút thôi. Ai bảo cô ta lúc nào cũng giành Dược Vương đại nhân với ta. Tiểu Nhã, muội nghĩ đi. Chuyện này muội sai rồi. Ngộ nhỡ… Ngộ nhỡ muội làm bị thương người khác,

    Thì chẳng ai có thể bảo vệ nổi muội đâu. Ta thấy là, huynh chỉ một mực muốn bảo vệ Thanh Vận muội muội của huynh thôi. Tiểu Nhã. Ca ca, huynh đừng cử động lung tung nữa. Tiểu Nhã. Tiểu Nhã, ta bảo muội này. Bướng bỉnh cũng được,

    Nhưng đừng làm bị thương người khác. Ca ca, ta biết rồi. Huynh đừng cử động lung tung. Đừng để chạm vào vết thương. Huynh ăn chút gì đi đã. Được. Nào, huynh nếm thử đi. Nếm thử đi mà. Ngựa ơi. Ngoan. Ăn đi nào. Lát nữa, chúng ta sẽ đi hái thảo dược,

    Ngươi nhất định phải nghe lời ta đấy. Nếu không thì… Lần sau ta sẽ không cho ngươi ăn nhiều cỏ như này nữa đâu. Được rồi, ăn no rồi hả? Phải làm việc thôi. Đi. Ngựa ơi ngựa à. Ngươi đi chậm thôi. Ta…ta sợ lắm.

    Yên tâm đi, ta chỉ ngắt vài chiếc lá của các ngươi thôi. Sẽ không làm hại đến gốc rễ của các ngươi đâu. Hôn xong bị mất trí nhớ. Sàm sỡ xong còn ra vẻ. Dược Vương đại nhân. Ngài xem. Ở đây có nhiều thảo dược lắm. Có cỏ tử châu, rau gai,

    Tử bối thiên quy, hoa mộc cẩn. Tiêu công tử vì ta mà bị thương, ta phải đưa cho huynh ấy chỗ thảo dược này. Nhiều thảo dược như vậy, kiểu gì cũng làm tên Tiêu Tử Minh đó chết nghẹn. Gì vậy? Ngài, sao ngài lại có mùi chua rồi?

    Đám lá xanh này, cô mới hái được nhiều lắm mà. Sao lại hái nữa làm gì? Vậy sao? Để ta xem sao. Chắc trên đời này, chỉ có mỗi đồ ngốc như cô mới không nhớ nổi những chuyện chỉ vừa mới xảy ra thôi nhỉ. Tự dưng ngài nổi giận gì chứ?

    Thì đi hái thảo dược thôi mà. Còn chuyện gì mà ta không nhớ sao? Lần trước… Lần trước… Là lần trước đó. Cỏ tử châu, cỏ ngân ti. Giang Thanh Vận. Bên đó nguy hiểm lắm, cô đi chậm thôi. Giang Thanh Vận. Mau quay lại đây, bên đó nguy hiểm lắm.

    Yên tâm đi, không sao đâu. Bám chắc lấy. Đợi chút, ta sắp… Cô điên à? Ngài xem, ta hái được cỏ ngân ti rồi này. Giang Thanh Vận. Có phải cô điên rồi không? Chỉ vì tên Tiêu Tử Minh đó, mà ngay cả tính mạng, cô cũng không cần nữa sao?

    Ngài nhắc tới Tiêu công tử làm gì? Ta hái cỏ ngân ti là vì ngài đó. Vì ta sao? Cỏ ngân ti có thể làm giảm bớt chất độc trong người ngài. Nó rất hiếm gặp. Thế nên gặp nó là ta phải hái nó ngay. Ta giỏi chưa này.

    Sao ngài không chua nữa rồi? Ta hỏi cô chuyện này. Ngài nói đi. Hôm đó, cô tới phủ của ta chính là hôm cô mang nhân sâm đến cho ta ấy, cô…. Ngài nhìn bên kia đi. Sao thế kia? Có phải là bị cháy không? Mọi người có gặp nguy hiểm gì không?

    Chúng ta đi xem sao. Thế…thế…thế này… Tất cả mọi người. Mau dập lửa, mau lên. Mau lên. Mau lên, bên này. Mau lên, bên này. Mau lên, mau lên. Nhanh nào. Mau dập lửa đi. Mau lên. Nhanh nào. Mau lên, nhanh nào. Tiêu đại nhân.

    Lửa này nước không dập tắt được đâu, phải dùng cát. Đừng có ở đây ăn nói vớ vẩn. Lửa đương nhiên phải dùng nước để dập rồi. Làm chậm trễ việc cứu người, thì cô gánh nổi trách nhiệm này không hả? Ta không hề nói vớ vẩn.

    Ngài nhìn đi, có dập tắt được lửa đâu. Ta không hề nói sai đúng chưa? Chỉ là ngài không tin lời ta nói mà thôi. Tiêu đại nhân. Dám hỏi tại sao nhà của tại hạ bỗng dưng lại cháy? Làm sao mà lão phu biết được?

    Ta vừa nghe thấy tin có nhà bị cháy, liền sai người tới đây giúp ngay lập tức. Có lẽ là do thời tiết hanh khô. Liên quan gì đến thời tiết hanh khô? Là dầu trẩu. Có người đã dùng dầu trẩu để phóng hỏa.

    Chúng muốn thiêu rụi nhà của Dược Vương đại nhân. Sao cô biết? Ta ngửi thấy. Mùi khó ngửi như vậy, nhất định là dầu trẩu rồi. Chẳng trách lửa cháy lâu vậy rồi mà chưa tắt. Hóa ra là có người dùng dầu trẩu phóng hỏa. Dược Vương đại nhân.

    Ngài đã đắc tội với ai vậy? Ai muốn hại ngài thế? Người đâu? Cứu mạng. Hình như có người đang nói. Cứu mạng. Cô đừng có ở đây ăn nói vớ vẩn. Ta không hề nói vớ vẩn. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân.

    Dược Vương đại nhân, ngài có gặp thành chủ không? Tại hạ không gặp thành chủ. Chiều nay thành chủ đến tìm Dược Vương đại nhân, đến giờ vẫn chưa thấy quay về. Vậy thành chủ… Dược Vương đại nhân. Chuyện này… Dược Vương Đại Nhân. Thúc phụ. Thúc… Đại nhân. A Hà.

    Cho thành chủ uống nước từ từ. Cho uống nhiều lần, mỗi lần cho một lượng ít thôi. Ta phải châm cứu cho thành chủ ngay. Chú ý trong phòng phải thật thoáng gió. Được. Ngài cứ an tâm trị bệnh đi. Có gì để sau hẵng nói. Đi đi.

    Dược Vương đại nhân, ngài vẫn ổn chứ? Ta vẫn ổn. Giang đại nhân, ông đi chữa trị cho thành chủ trước đi. Đợi lát nữa ta bảo Hư Hoài mang nhân sâm ngàn năm qua đó. Châm cứu xong hãy cho ngài ấy uống. Nhưng sức khỏe của ngài… Không sao cả.

    Bệnh cũ thôi mà. Có chuyện gì thì nhờ Dật Nhiên tới thông báo cho ta. Dược Vương, nghỉ ngơi cho tốt nhé. Không làm phiền Tiêu đại nhân nữa. À… Ta đi xem một chút tình hình thành chủ ra sao. Lão hồ ly. Giang Thanh Vận đâu? Giang tiểu thư?

    Nãy giờ thuộc hạ không thấy cô ấy đâu cả. Thật không ngờ hai người này lại xuất hiện cùng nhau. Đúng là oan gia ngõ hẹp. Một ngàn năm rồi. Không uổng công bổn tọa chờ lâu như vậy Giang Thanh Vận. Giang Thanh Vận. Giang Thanh Vận. Cô làm gì vậy?

    Giang Thanh Vận. Giang Thanh Vận. Cô làm gì vậy? Dược Vương đại nhân, sao ngài lại cắn ta? Rốt cuộc cô làm gì vậy? Rõ ràng là ngài cắn ta mà. Thế mà ngài còn hỏi ta muốn gì. Dược Vương đại nhân, sao ngài lại ức hiếp người quá đáng vậy?

    Cô cứ nằng nặc nói muốn gả cho ta. Nhưng cô có biết gả cho ta rồi, cô phải làm gì không? Biết chứ. Đặt sính lễ, lên kiệu hoa, bái thiên địa, vào động phòng. Vậy cô có biết vào động phòng thì phải làm những gì không? Vào động phòng… Không biết.

    Những việc cần làm khi động phòng không thể nói nhiều, không thể nói nhiều. Tiểu thư. Thanh Vận. Tiểu thư. Con gái ngoan. Con chạy đi đâu rồi? Tiểu thư, cô ở đâu? Tiểu thư. Tiểu thư. Cha ta tới rồi. Tiểu thư. Đây là… Bí mật của hai chúng ta,

    Không được nói cho người khác biết. Tiểu thư, cô ở đâu? Tiểu thư. Thanh Vận. – Cha đến tìm con đây. – Tiểu thư. Con gái ngoan, con ở đâu? Cha, con ở đây này. Tiểu thư. Con gái ngoan của ta. Tiểu thư, cô không sao chứ? Làm cha sợ chết đi được.

    Sao lại có máu ở đây? Con bị thương sao? Cha, con không sao. Cha không phải lo. Nào, nào, nào. Mau dìu tiểu thư về. Cha chữa vết thương cho con. Mau, mau, mau, đi, đi, đi nào. Rõ ràng chính miệng cô nói muốn gả cho ta.

    Cô có biết gả cho ta thì phải làm những gì không? Ta biết chứ. Đặt sính lễ, lên kiệu hoa, bái thiên địa, vào động phòng. Đừng đập nhanh vậy nữa, có được không hả? Đều tại cái tên Sở Chi Mặc ấy.

    Hại cơ thể người phàm của ta bỗng trở nên lạ lạ. Không được, không được. Để lại ám ảnh mất rồi. Nhưng mà, Sao Dược Vương đại nhân lại cắn ta chứ? Lẽ nào… Ngốc ạ. Hút dược khí ấy mà, chính là phải dùng miệng với miệng như vậy mà hút,

    Mới có thể hút được nhiều hơn. Thì ra ngài ấy cũng đang hút dược khí của ta. Còn miệng đối miệng mà hút chứ. Rốt cuộc ngài ấy muốn hút bao nhiêu đây? Thì ra ngài ấy đã phát hiện từ lâu rằng ta tiếp cận ngài ấy là để hút dược khí.

    Vậy nên ngài ấy mới cố ý tìm cơ hội cắn ta, muốn hút dược khí về. Xảo quyệt thật đấy. Chẳng trách, cơ thể người phàm của ta lại thấy là lạ. Xem ra là vì dược khí bị hút mất rồi. Tùng Lam ơi là Tùng Lam,

    Sao mày lại bất cẩn thế chứ. Chẳng có tí cảnh giác nào cả. Sở Chi Mặc. Ta sẽ không để ngài đạt được ý đồ đâu. Bản lam căn, ngươi đã làm gì bổn tiểu thư thế này? Chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả. Đau quá đi.

    Còn nói bản thân tu luyện ngàn năm, ta cứ tưởng cô lợi hại thế nào. Thế mà lại bị một tấm bùa chú nhỏ làm cho bị thương. Hại ta cũng bị liên lụy theo. Thật đáng thương cho cơ thể này. Là ai chứ? Ai mà nghĩ có người

    Dán bùa chú trừ tà trong phòng chứ? Con người này thật chẳng có tý đạo đức nào. Đây là nơi thành chủ Đại Hưng đi săn bao năm qua đấy. Chỉ cần là nơi thành chủ ở, đại tế tư sẽ bố trí kết giới nhằm bảo vệ sự an toàn cho thành chủ,

    Hiểu không? Chẳng phải cô tự xưng là tiên nữ bản lam căn sao? Sao lại sợ mấy thứ bùa chú trừ tà này chứ? Chắc cô không phải là mấy thứ ma quỷ yêu tinh gì đấy chứ? Làm gì có. Ta chăm chỉ tu luyện 1000 năm.

    Ta là tiên thảo dược đàng hoàng đấy nhé. Ta đâu có lừa cô. Theo ta thấy, Nhất định là các cô bị cái tên, gì ý nhỉ… thuật sĩ giang hồ đại tế tư lừa rồi. Thứ dán trong phòng ngủ rõ ràng không phải thứ bùa chú thông thường.

    May mà gặp phải ta, chứ nếu là tiểu tinh quái, thì hồn bay phách tán từ lâu rồi. Cô có nghe ta nói không vậy? Ta buồn ngủ quá. Sau khi bị thương thì lại càng thèm ngủ. Ta mệt rồi, mệt rồi. Ta ngủ thêm một lát đây. Được rồi.

    Vậy cô ngủ tiếp đi. Ta đi đây. Chờ chút. Cô không thể vì ta ngủ mà lười biếng được. Cô phải tiếp tục theo đuổi Dược Vương đại nhân. Nếu không thì sẽ có lỗi với cơ thể vì cô mà bị thương của ta. Ta biết rồi.

    Còn lâu ta mới nghe lời cô. Ta cứ thích lười biếng vài ngày bảo vệ dược khí của ta đấy. Thành chủ, phải uống thuốc rồi. Dược Vương đại nhân. Lui xuống đi. Vâng. Thúc phụ. Ngài thấy đỡ hơn chưa? Đỡ nhiều rồi. Thúc phụ thấy thế nào rồi? Ta không sao.

    Thuốc nguội hết rồi. Ta đút cho ngài nhé. Không cần, không cần đâu. Ta cũng đâu còn là con nít nữa. Đắng quá. Kẹo. Còn nói không phải con nít à? Nếu thành chủ không sao, vậy thì ta đi trước đây. Tại sao thúc phụ lại cứu ta?

    Rõ ràng chỉ cần ta chết đi, thúc phụ có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản ngôi vị thành chủ. Nhưng tại sao thúc phụ lại cứu ta ra khỏi biển lửa. Còn suýt chút nữa khiến bản thân mất mạng. Bởi vì… Ngôi vị thành chủ này nhất định thuộc về ta.

    Ngươi đã làm ra mấy chuyện đáng xấu hổ như vậy, mà vẫn còn mặt mũi đòi làm thành chủ ư? Ta mới là người phù hợp nhất. Ngươi để đứa con nít này làm thành chủ à? Bởi vì từ nhỏ ta đã quá quen với việc lừa gạt lẫn nhau.

    Lúc đó ta cũng cô độc, sợ hãi như ngài vậy. Ta có thể cảm nhận được sự bất an của ngài. Hồi đó, ta bị các bạn đồng trang lứa bắt nạt. Ta đã nghĩ, nếu như có một người có thể đứng về phía ta thì tốt biết mấy.

    Giờ ta thấy ngài thế này liền nhớ tới bản thân mình. Ta không thể để ngài dẫm lên vết xe đổ của ta. Ngài là người thân ruột thịt cuối cùng còn lại trên thế giới này của ta. Ta sinh ra đã lắm bệnh, vốn dĩ cũng không còn nhiều thời gian.

    Ngôi vị thành chủ đối với ta mà nói hoàn toàn không có ý nghĩa gì cả. Mấy năm nay, ta luôn nghiêm khắc với ngài như vậy chính là hy vọng ngài có thể sớm trưởng thành, sớm trở thành một vị thành chủ có thể tự mình gánh vác mọi việc. Như vậy,

    Cho dù ta có chết đi cũng không còn gì nuối tiếc. Thúc phụ. Thúc là Dược Vương. Giang đại nhân và Cảnh thần y có y thuật cao siêu, chắc chắn sẽ có cách chữa khỏi bệnh cho thúc. Thầy thuốc chẳng thể chữa bệnh cho mình. Đây chính là số mệnh của ta.

    Thúc đừng nói những lời xui xẻo ấy. Ta mà sống, ngài không sợ ta giành mất ngôi vị thành chủ sao? Trong lòng ta hiểu rõ, thúc phụ nhất định sẽ không làm vậy. Ngài phải nhớ lấy, không được dễ dàng tin lời người khác. Chuyện trúng độc trước kia,

    Ta biết rõ sự tình. Nhưng ta muốn tự mình nghe thúc nói, người hạ độc ta không phải là thúc. Ngài là người thân duy nhất của ta. Sao ta lại có thể hạ độc hại ngài được chứ? Ta biết mà. Ta biết mà. Khi thấy thúc phụ trong biển lửa,

    Ta liền biết rằng thúc phụ sẽ không hại ta. Ngài vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi. Đừng khóc nữa. Huynh bình phục thật rồi à? Có muội tới thăm ta, đương nhiên là ta không sao rồi. Huynh xem, ta đã nói rồi mà. Huynh đừng gắng sức nữa.

    Xem ra vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Vậy sau này muội phải thường xuyên đến thăm ta hơn rồi. Được. Lần sau đến, ta sẽ mang theo nhiều thảo dược cho huynh. Phải bồi bổ cho tốt một chút. Ngộ nhỡ để lại di chứng, ta sẽ áy náy chết mất thôi.

    Nếu thế thật, thì cũng không thiệt đấy chứ. Không có gì, không có gì. Đúng rồi. Tặng muội này. Đây là gì vậy? Quà cảm ơn. Quà cảm ơn? Đúng vậy. Thảo dược trước đây muội cho ta vô cùng hữu dụng. Cái này chính là quà cảm ơn. Có qua có lại mà.

    Là cái ná. Ta nói muội biết, cái ná này là do đích thân ta làm đấy. Sau này mà gặp nguy hiểm, có thể dùng nó giải nguy. Muội không sao chứ? Không sao. Không sao thật à? Không sao thì tốt rồi. Mang ná đi chơi thôi.

    Hôm đó dọa cô ấy một phen. Bao nhiêu ngày rồi vẫn không thấy cô ấy đến. Hư Hoài. Có thuộc hạ. Mấy ngày nay Giang Thanh Vận đang làm gì thế?